Đêm Khó Ngủ Nghe Phật Dạy Muốn Con Cái Sống Có Hiếu Thì Cha Mẹ Nhất Định Phải Biết Được Điều Này

Đêm khó ngủ nghe phật dạy muốn con cái sống có hiếu thì cha mẹ nhất Định phải biết Được Điều này
Dân gian có câu.Biển cả mênh mông không đong đầy tình mẹ.Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.Thầy.Công cha như núi thái sơn.Nhiễm mẹ như nước trong nguồn chảy ra.Chúng ta.Mỗi khi đi trên đường phố.Thầy bắt gặp những băng rôn fe.Để nhiều câu khẩu hiệu.Trong đó có câu.Đừng chết vì thiếu hiểu biết.Câu này khiến chúng ta tò mò và suy gẫm.Ai đã chết vì thiếu hiểu biết.Dạ thiếu hiểu biết về cái gì.Giờ muốn có hiểu.Ta phải làm sao.Một loạt những câu hỏi đặt ra trong đầu cần giải đáp.Đức phật đã từng dạy.Tất cả những tội lỗi sai lầm đều do roman mà ra.Roaming là đen tối.Là không có trí tuệ.Không có trí tuệ để hiểu thấu suốt tất cả mọi vấn đề.Nên mỗi khi chúng ta hành động trong du minh.Cũng giống như ta đi trong đêm tối mà không có đuôi.Dễ dàng sụp hầm hố gai trông có kỳ thiệt mạng.Vậy dương minh là thiếu hiểu biết.Tức là.Chúng ta không biết những thứ mà chúng ta cần phải biết.Trên đời này chúng ta biết thiệt quá.Nhưng những thứ chúng ta không biết .Thì quá nhiều.Trong mười lăm điều răn dạy của phật.Có một điều là.Tội lỗi lớn nhất của đời người.Là tội bất hiếu.Thầy sách có câu.Thiên kinh giảng quyển.Hiếu nghĩa chi tiên.Chồng năm tuổi vô giá.Tích cực trọng tội.Có tội giết cha giết mẹ.Tại sao có người ta lại phạm tội lỗi lớn nhất đời người.Chính vì chúng ta thiếu hiểu biết.Nếu chúng ta hiểu biết.Thì chúng ta sẽ dễ dàng đánh đi.Chúng ta tránh được.Có nghĩa là tội lỗi lớn nhất đời người ta không phải.Giận ngược lại.Chúng ta biết mặt thủ hiếu thì phước báo cũng rất to lớn.Gì thiên kinh giảng quyển hiếu nghĩa duy tiên mà.Chồng hiếu kinh phật dạy.Hạnh hiếu là hạnh phúc.Gặp thời không có phận.Khéo thờ cha mẹ tức là thờ phật dạy.Đối với chúng ta.Cha mẹ như là.Bồ tát.Thương yêu dạy dỗ.Chăm sóc.Hi sinh như thế nào .Đã tìm hiểu nghĩa lý trên để không phải hối hận.Khi đã muộn màng.Nhân trung hiếu nghĩa.Là nội dung chúng ta đều.Bốn phần của con người đối với cha mẹ như thế nào.Nhất là thời buổi này rất nhiều người than phiền về những đứa con ngủ nha.Thế hệ trẻ là tương lai của đất nước.Nhất thế hệ trẻ hiểu biết nghe lời cha mẹ dạy bảo.Luôn luôn hướng tâm đến giá trị cao đẹp thiêng liêng.Chị thế hệ đó.Mới có thể làm chủ vận mệnh của đất nước.Quyển sách này như một món quà nhỏ gửi đến thế hệ trẻ hôm nay.Gửi tất cả tấm chân tình.Thích trí huệ.Làm con phải biết.Chúng ta ai ai trong cuộc đời này.Cũng phải có cha có mẹ.Trường nhân vật tôn ngộ không trong truyện tây du ký của ngô thừa ân.Vừa lọt lòng mẹ.Những dòng sữa ngọt ngào nuôi ta khôn lớn.Khi đi học.Thì đòi mua quần áo mới cặp sách mới xe mới giày dép mới.Thì cha mẹ không đáp ứng nhu cầu của mình.Thì chúng ta giận dỗi.Bức thư.Bắt tay.Khi bệnh.Con mẹ đầu giường thức suốt canh thô.Cha thì chạy đôn chạy đáo kiếm tiền lo cho con.Chúng ta may mắn là còn có cha có mẹ.Được ở trong vòng tay thương yêu chiều chuộng.Vậy mà có những người không được cái hạnh phúc mà ta tưởng chừng như đơn giản ấy.Tâm lý con người cái gì có tao không biết gìn giữ nâng niu.Đến khi mất rồi lại núi.Ngẩn ngơ.Có một người đàn ông sa cơ đi lạc vào một xóm nghèo ở cà mau mấy năm trước.Anh ta giàu nhà nó.Anh chỉ mặc độc nhất chiếc quần đùi.Có vẻ đói khác lắm.Thấy tội nghiệp.Cô bé vào nhà lấy cho anh một tô cơm với cá kho.Ăn xong cô vào lấy bộ đồ mới nhất của cha mình cho ông ta.Giảm mẹ cô bé còn cho anh một ít tiền để anh lộ phí về quê.Sâm dưỡng cô lao.Sau đó.Anh định cư ở mỹ.Giờ rất thành công trong cuộc sống.Gần hai mươi năm sau anh quay trở lại.Tìm đến nhà hai vị quân nhân của mình.Anh nói.Tôi suốt đời không bao giờ quên tô cơm ân nghĩa và bộ đồ ấm áp tình người.Ông ta hỏi hai mẹ con ưng nhân có cần gì không.Nếu cần bất cứ điều gì.Bảo lãnh cháu du học.Thầy cần giống liến bao nhiêu thành tài cũng không từ chối.Vì nhờ hai mẹ con giúp ông không đó ông mới có ngày hôm nay.Nhìn hai mẹ con người kia nói.Chúng tôi không cần gì cả.Dì hai mẹ con cũng khá giả.Sống trong gia đình đầy lòng nhân hậu.Thì còn cần gì hơn nữa.Chúng ta lúc gặp khó khăn.Người ta giúp một tô cơm một bộ quần áo.Vậy mà ta nhớ và tri ân họ suốt đời.Đây là người biết ơn nghĩa và biết báo ân.Trong xã hội quý trọng gọi người này có đạo đức.Ta thử làm bài toán.Một ngày ta đơn giản hóa.Sáng đã cho một tôm.Chưa một tô chiều một tô.Tổng cộng một ngày ba tôi.một trăm năm mươi ba bộ quần áo.hai mươi quyển vở và hàng trăm thứ khác.Đào tiên sinh nhật tìm mua đồ cá nhân đau bệnh xe cộ.Tả tính xem.Năm nay tôi hai mươi tuổi.Chị đã ăn của mẹ bao nhiêu tô cơm.Bà tô nhân ba trăm sáu mươi lăm ngày.Nhận chở hai mươi tuổi là mười bốn nghìn sáu trăm tô cơm.Vậy mà chúng ta không nhớ không tính.Con số thật khủng khiếp.Có bao giờ cha mẹ đòi hỏi ta đền đáp đâu.Vậy mà có những đứa con đã tính toán cho cha mẹ của mình.Ông bà ta nói.Mẹ thương con như biển hồ lai láng.Con nuôi mẹ tính tháng.Tính ngày.Thông thường ta hay nghĩ đến những thứ cao xa.Đi làm thêm mệt mệt trước cấp trên.Khi nhờ vả ai thì phải dạy bấm thưa dân.Nhưng chính ta lại quên đi hai đấng sinh thành.Có kỳ nghỉ một lý do nào đó mà ta còn bất kính với cha mẹ.Việc này không phải mới xảy ra đời này mà trong thời phật tại thế đã từng xảy ra.Phật tại nhà.Có một gia đình dòng thủ đà la nghèo khó.Chỉ một mẹ già sống với người con trai.Anh này là một phật tử.Một hôm.Anh ta mua một nải chuối rất ngon về treo lên định hôm sau mang giàu tịnh xá cuốn.Chẳng mày khi anh đi làm đồng.Đại chuối bỗng nhiên bị rụng xuống một trái.Bà mẹ mất sớm đi chắc phải vài bài nhạc lên thấy tiếc bà đàn hết trái.Thiết bị bà dám lên đó.Khi ăn con trai đi làm đồng về.Thấy mất một trái chuối.Không hỏi ngọn ngành cứ thế mà nói nặng nói nhẹ mà.Anh ta nhận gửi.Chuối này tôi mua về là dâng lên cúng phật.Vậy mà mẹ lại để mất một trái.Bà mẹ lặng thinh lòng đau như cắt.Hôm sau.Anh ra chợ mua một nải chuối.Vật cung kính vào tịnh xá dâng lên cúng dường phật.Phật bảo.Này thịnh nam.Phật ở nhà sao không cúng mà đến tận đây.Giày ngữ ngàn không biết phật đâu ra mở nhà mình.Đến lúc đó đức thấy tồn nói.Cha mẹ sinh tara.Hi sinh cho ta tất cả.Cha mẹ đối với con cái như đức phật đối với chúng sanh.Cho mà không lấy lại bao giờ.Đối với con cái.Cha mẹ.Chính là.Là bồ tát.Lúc ấy anh đã hiểu ra.Giờ anh đã sám hối với đức.Trở về nhà.Từ đó về sau anh là một đứa con hết mực hiếu thảo với mẹ.Lòng mẹ.Mẹ là người gần gũi và hi sinh cho ta nhiều nhất.Đôi khi không màng đến sinh mạng của mình.Miễn sao con được an toàn.Con được ấm no.Tình.Yêu.Có một câu chuyện bên tai.Vào thời đức vua solomon.Có hai người đàn bà giật dành một đứa bé gái.Ai cũng nói đứa bé là con mình gặp khăng khăng khẳng định như thế.Các quan địa phương không sao phân xử được.Sau đó.Chuyển vụ tranh chấp này lên đức vua solomon.Nghe hai bà mẹ phần bùa vừa liền phán.Hai người đều có lý.Nền tài xử thế này.Mặt đứa bé làm hay mỗi người mỗi nữa.Lúc đó có một người đàn bà quỳ lạy đức vừa xin thua kiện.Bạn nhầm ngồi khóc nức nở.Trong khi người đàn bà kia khí hưởng dẫn đứa bé đi.Liền lúc ấy.Đức dược cai lậy và chỉ thẳng vào mặt người đàn bà đàn dẫn đứa bé và quá.Bà không phải là mẹ của đứa bé.Chín bà kia mới là mẹ ru.Chỉ có mẹ ruột mới không nỡ nhìn con mình bị nạn mà thôi.Thả thu cục chứ không để còn phải chết.Những điều mà mẹ cha làm mẹ cha nghỉ thì làm sao tao biết hết được.Như thầy thiện thuận với mẹ như bóng mây che chở cho con.Như thầy trí chơn.Nhím mẹ lại là bến yêu thương cho thuyền còn neo đậu.Như cô hương nhũ giết cha mẹ lại là nắng ấm mùa xuân dần dần.Mà chúng ta.Lại không nghĩ ra được điều đó.Mà không bị.Có bà mẹ lại có những sở thích lạ lùng.Không hiểu tại sao bạn lại thích cúng phật mỗi bông trang mặc chỉ thích mặc áo bà ba.Thích mà mỗi đôi dép lào.Thích đắp chăn cũ.Nằm gối thâm đen.Chuyện như thế này.Sự tích.Lạ lùng.Phước đàn quỷ bên hông chiếc quan tài của mẹ.Bên cạnh cô là hai đứa em đang nằm lăn quang vũ gì cả ngày chạy chạy làm sẵn.Hãy kể lớn chút tiền bàn led tranh tối tranh sáng.Hòa quyện dọc khoái ngang phủ mờ trên giảng.Tấm hình được phóng to từ giấy chứng minh nhân dân nhạc mờ không rõ nét.Một người đàn bà nữa trẻ nữa già.Có phân định trên đôi mắt hành sâu.Mái tóc refurbished.Dạ khắc khổ của một người từng trải.Tuổi hồi nhỏ đến giờ sống bên mẹ.Nhưng phước rất ít khi có thời gian nhỏ to tâm sự.Cha của mất sớm.Bởi một căn bệnh đột quỵ ở tuổi chưa đầy bốn mươi.Để lại cho mẹ cô ba mái đầu thơ dại.Cha mẹ cô xuất thân từ tầng lớp lao động nghèo.Vất vả.Làm công nhân cho một xí nghiệp quốc doanh.Dành dụm bao nhiêu năm trời.Mới mua được căn hộ chưa đầy hai mươi mét vuông nằm sâu trong con hẻm của xóm lao động nghèo.Phẩy dj nợ thêm một số tiền rồi trả dần.Đội nhà vừa trả xong thì cũng là nút cha cô rồi ra đi.Ba chị em phước là cả một gánh nặng cho mẹ.Từ sáng mẹ đi làm đến tối mịt mới về.Cookie mẹ làm ca đêm.Từ nhỏ phước lùn trách mẹ tại sao lại bỏ ba chị em mà đi mãi.Thậm chí.Có ngày chủ nhật.Bố mẹ dắt đi chơi nơi này nơi nọ.Mẹ cũng từ chối.Mẹ tranh thủ đi chạy bàn cho những nơi cần người phục vụ theo giờ.Như thế.Phước thạnh lộc giúp con út thọ.Thui thủi bên nhau mạnh lớn lên.Phước tốt nghiệp đại học ngân hàng.Làm việc gần năm nay.Cổng thành lộc và con nhỏ.Sang năm cũng tốt nghiệp đại học kinh tế và bách khoa rồi.Mới năm mươi lăm tuổi mà dáng mẹ gầy còn xanh xao.Thấy mẹ mỗi ngày một già đi dạy yếu dần.Phước bảo mẹ đi khám bệnh.Để nói.Không sao đâu mẹ có bảo hiểm y tế mà.Cho đến một ngày.Thay tinh tài xỉu trên đường đi làm.Người đi đường đưa bà vào bệnh viện.Phước nữ ngàn khi biết mẹ bị bệnh ung thư gan giai đoạn cuối.Mẹ thấy mình không qua khỏi.Bản năng là đồ về dưỡng bệnh tại nhà.Phước xin nghỉ phép ở nhà chăm sóc mẹ.Nhìn mẹ sang sao vợ phạm.Phúc thương mẹ vô cùng.Hơn mười ngày sống bên mẹ.Đây là lần đầu tiên trong đời.Phước có dịp gần gũi chăm non cả nhà sum họp.Cho đến một ngày bà không cần gượng dậy được nữa.Phước nhớ sáng hôm ấy.Trời vừa đông.Mẹ kêu phước dậy thay nước trên bàn thờ cúng.Giờ bảo phước ra chợ mua một bó hoa hồng nhiều màu đẹp.Một bó hoa huệ hoa cúc hoa ly.Phước nữ ngàn.Vì từ trước đến nay.Có bao giờ mẹ thích những loài hoa dương giả này đâu.Mẹ là một phật tử.Từ theo pháp môn niệm phật.Trên bàn thờ trang hoàng hình tây phương tam thánh.Lúc trước.Những khi rảnh rỗi mẹ mua chậu về trồng bông trang.Rồi tranh thủ tướng sớm chiều.Mỗi khi rằm ba mươi.Lạc bà cắt bông trang giàu cúng trên bàn thờ phật.Phước khỏi.Sao mẹ không mua hoa hồng hoa cúc cúng cho đẹp.Bà nói.Bé chỉ thích bông trang mà thôi.Vậy mà sáng nay bạn lại bảo phước đi chợ mua bông.Nhưng đặc biệt không có bông trang.Đây là điều mà phước rất lấy làm lạ.Vì hôm nay ngày rằm.Bà chanh hoàn nơi điện phật thật trang nghiêm.Bà bảo phước giúp bà tắm rửa thay đồ đồ mới mà phước đã lấy tháng lương đầu tiên mua tặng.Mặt ngoài áo trắng lam và đỡ bà dạy lễ phật.Phước hỏi.Mọi kỳ mẹ chỉ thích cúng phật bông trang thôi mà sao hôm nay lại.bảy nghìn phước xoa đầu nở một nụ cười hiền lành bao dung.Cái gì cũng phải thay đổi lâu lâu mẹ cũng thay đổi sở thích chứ.Bà xoa đầu phước và trao cho một gói tiền được xếp cẩn thận.Đây là tiền vệ lãnh hưu non một lần.Còn giữ mà lo cho hai đứa em chồng những năm cuối đại học.Phước nói.Thì mẹ cất đi.Mẹ bệnh trầm kha còn làm được gì.Còn giữ mà chi tiêu trong gia đình.Còn mới đi làm lương được bao nhiêu.Còn lớn rồi có thể quán xuyến gia đình hai mẹ.Để dành thời gian nghỉ ngơi con ạ.Phước nhìn lạnh môi trắng nhật nhạc của mẹ như thầm mách bảo cô một điều gì đó chẳng lành.Bật cô không bao giờ dám nghĩ tới.Phước nhận tiền từ đôi tay run run của mẹ.Bà bảo kiểu hai đứa em con gì.Cả ba chị em ngồi xung quanh.Bài dặn dò dài cô rồi ra hiệu cho phước mở máy một.Bà cầm xâu chuỗi lần theo nhịp điệu.Rồi chậm dần.Chậm dần.Vực thẳm.Út thọ tatran.Mẹ không còn thở nữa chị hai ơi.Bài đứa con gào khóc trong sự ra đi nhẹ nhàng thanh thản.Chồng câu niệm phật của mẹ.Lúc âm liệt mẹ.Phước gần gót tất cả đồ đạc.Chỉ dẫn dạng ba bộ đồ nhắm màu.Một cái mền cũ kỹ.Một cái gối thêu đôi chim uyên ương thâm đen.Đôi dép lào mộng rắn.Phước cố tìm lục tung mọi nơi.Không cần gì khác cả.Phước nhanh như ngàn mũi kim đâm thẳng vào lồng ngực mình.Chồng chị ba chị em.Tủ đựng quần áo không có chỗ treo.Ghét màu này màu nó.Đêm nay.Phước thức trắng đêm.Một đêm sau cùng bên mẹ.Đến mai này.Đưa mẹ đánh lộn yêu.Vĩnh viễn không còn dịp nào ở bên mẹ nữa rồi.Cuộc bật khóc nghẹn ngào.Dường như cô hiểu ra một điều gì đó.Bất thần.Cô lấy tay vỗ vào thành quan tài trong tiếng nhật.Mẹ ơi.Mẹ của con.Tầm mấy chục triệu đồng lương hưu non của mẹ.Phước dung nghẹn ngào.Hai đứa em giật mình thức dậy hơn nhé.Lộc.Thỏ.Hai em có biết không.Lương công nhân của mẹ chưa đầy ba triệu một tháng.Vậy mà.Bé đang nuôi ba chị em mình vào được đại học.Thời buổi vật giá leo thang như bây giờ.Tiền ăn sáng ăn tối của ba chị em hơn một triệu.Tìm sách vở tìm học phí.Gần ba triệu làm sao để xoay sở.Mẹ kế làm ca ba làm thêm cả ngày chủ nhật.Chị em mình xin hết tiền này đến tiền nọ nào quỹ lớp.Bảo an.Đi chơi.Giày ba triệu đồng.Mẹ ơi.Mẹ.Con đã hiểu tại sao.Cả đời mẹ.Đến nơi tôn kính nhất như bàn thờ phật.Bà mẹ chỉ thích cúng mỗi bông trang tự tay mẹ chồng.Tại sao mẹ chỉ thích nằm chiếc gối cũ thâm đen với đôi chim uyên ương ngày cưới.Tại sao mẹ chỉ thích mỗi một chiếc mền đắp hơn hai mươi năm của cha để lại.Tại sao mẹ chỉ thích mang đôi dép lào mặt như lưỡi lam.Tại sao mẹ chỉ thích mặc mấy bộ đồ đã sợi dây của ba mua tặng mẹ lúc trước.Tại sao mẹ thích ăn chanh rau muống chấm nước tương.Chiếc quan tài nhỏ xíu được hội từ thiện tặng.Bài giảng quá lớn so chết thân mẹ.Tất cả vật dụng cơm hết để giàu vẫn còn rộng.Mẹ ơi.Con hiểu rồi.Trước đây con những tưởng.Sở thích của mẹ lạnh lùng như thế.Nhưng không phải vậy mẹ ơi.Chỉ duy nhất một sở thích mà mệt thay đổi trước khi chết.Lập cú những đóa hoa vương giả đắt tiền.Trên bảng phụ.Trời ơi bước qua đêm hè.Mà sao lòng ba người trẻ cảm thấy lạnh quá chừng.Không biết.Khỏi sống ra sao đây trong những ngày không mẹ.Phước nghẹn ngào trong tiếng.Mẹ ơi.Cả đời mẹ chỉ biết lo cho các con.Đến lúc các con đã trưởng thành.Thì mẹ đã kiệt sức tàn hư.Phải chi.Để cứu sống bên chúng con.Con sẽ mua tặng mẹ đôi dép mới.Thành lộc.Cút thỏ sẽ lấy tháng lương đầu tiên mua tặng mẹ cái mền.Chiếc gối mới tuần.Dạ dày bộ đồ mạch chỉ dám nghĩ trong ký ức.Con sẽ mua tặng mẹ chiếc xe đạp điện.Đêm mẹ đỡ vất vả bên chiếc xe đạp cà tàng sóc sơn mở clip.Những ngày rằm ba mươi.Cũng sẽ mua thật nhiều bông.Điểm đẹp trang hoàng kinh niệm phật.Lúc đó rảnh rỗi mà sẽ thực hiện ước mơ ngàn đời của mẹ.Đạt được một lần đến chùa hoằng pháp.Dự khóa tu phật.Thầy trí.Lập tu một ngày chủ nhật.Những ước mơ bình dị như vậy.Cũng đã quá xa xỉ với mẹ.Mẹ ơi.Trình giảng gương mặt dẫn vẽ u buồn của bà mẹ nữa trẻ nữa già.Quay làm khói hương mở nhạc.Chắc giờ này ở tây phương cực lạc.Bạn nở nụ cười mãn nguyện trong những cánh sen dưới chân đức phật di đà.Dì biết các con bà đã hiểu ra.Tại sao bạn có những sự.Lạ lùng.Mẹ tôi.Mẹ tôi giúp giải tháng ngày.Nuôi con khôn lớn không này gian nan.Mẹ tôi chẳng gấm lụa vàng.Tay chai chân đất gì đàn con yêu.Nên.Ai có mẹ đừng làm cho mẹ khóc.Đừng để buồn trên mắt mẹ nghe không.Nếu một mai cày ngược đóa hoa hồng.Hoa hồng trắng đời con trông nối tiếp.Mẹ.Là người gần gũi và hi sinh cho con nhiều nhất.Được thì không mảnh đến sinh mạng của mình miễn sao con được an toàn con được ấm no.Dù phải gian lao đến đâu dù phải chịu đựng đến đâu mẹ cũng cam lòng.Kia tèo.Thẻ nhớ khi thầy học năm nghìn hai trăm năm mươi ba gì đó ở trường đại học bách khoa thành phố hồ chí minh vào năm.một nghìn chín trăm chín mươi mốt.Một đêm nó khoảng chín giờ tối.Có một người bạn dưới quê lên thăm.Già rủ thầy đi ăn hủ tiếu nam giang ở một quán vỉa hè trên đường lý thường.Quán khách là giàu tấn.Thầy thích ở một gốc cây ven đường có hai đứa bé trai.Quần áo dơ bẩn mặt mày làm ruốc.Đứa lớn khoảng bảy tuổi.Có vẻ giản dị.Đứa nhỏ bốn mươi lăm tuổi nhỏ xíu nhỏ dài nhút nhát hơn.Chú đang cầm cái lon cái bọc gì đó đứng lấp ló ở gốc cây nơi gần bàn ăn của một đôi nam nữ.Khi thấy đôi nam nữ tính tiền xong.Vừa đứng lên là trốn chạy tới.Suất liền phần ăn thừa của hai tô hủ tiếu đổ vào cái lon.Và hai ly trà đá uống dở vào trong cái bọc.Lúc đó cậu chạy bàn chạy đến quát tháo đuổi trung gì.Chú lại chạy ra gốc cây lớp lõi rình mò.Thầy lấy làm lạ nền để ý theo dõi.Hai đứa đợi một ông khách sang trọng vừa ăn xong đứng lên chống lại chạy nào giàu.Lúc này chú không xuất hủ tiếu thừa nữa.Mà nhanh như chớp.Đứa lớn cẩm tô cho đứa em hút một hơi.Rồi nó cầm hấp lấy cúp để.Mất một cái sạch giàu.Đứa em lấy lịch đá còn dư uống cái.Rồi đưa cho anh nó một cách khẩn trương.Cô phục việc chạy đến tầm mấy chiếc đũa định rượt đánh hai đứa nhỏ.Thủy ngân lại khỏi.Chuyện gì vậy cô.Cụ diệt cầu có nói.Mấy cái thằng bụi đời giờ giấy.Đến đây ăn đồ thừa kiểu này ma nào dám tới anh nữa.Thì ra hiệu cô thôi đi.Thầy nói.Này cô.Công an cho tôi hai tô hủ tiếu đặc biệt có trứng gà nhé.Quốc phục việt miễn cưỡng làm theo.Thầy quay sang hai đứa nhỏ rụt rè sợ sợ.Lắp lộc bình gỗ cây dầu.Giọng trìu mến.Ngày haik.Chào bạn ăn đi.Bữa nay anh đẩy.Đừng sợ không tiền trả.Cả hai đứa ái ngại dò xét.Chắc chồng bụng trung nhỉ.Trên đời này có người nào lại tốt vậy sao.Những chiếc thiện ý và lời lẽ nhẹ nhàng của thầy.Kiếm hai đứa bé an tâm.Thầy lấy tay đẩy nhẹ chúng ngồi vào bàn khuất nơi gần gốc cây.Hai tô hủ tiếu nóng hổi nhìn hút khói dạng lần.Thầy bảo.Hai đứa tự nhiên ăn đi.Hai đứa nhìn thấy có rảnh nhạc.Thầy thế vậy để chúng tự nhiên và trở lại bàn giả vờ ăn tiếp.Nhìn để ý theo dõi.Chúng không ăn liền và ra ám hiệu gì với nhau.Đứa nhỏ chạy ra gốc cây lấy cái lon và cái bọc vào.Quan sát không thấy ai để ý.Ngành dược.Chui ngang gầm bàn.Mở cái bọc da cho anh nó đổ hết tô hủ tiếu vào.Chồng chưa về chỗ ngồi.Đứa lớn lấy cái lần mở nắp đổ hết phần thức ăn sớm việt kiều giàu có.Dạy nấu hủ tiếu từ bột vào lông.Song hai đứa quan sát không thấy ai để ý.Trúc giả bộ bình thản như không có chuyện gì xảy ra.Ngồi trang nghiêm đường hoàng nhật nhẫn từng lá rau đến giờ cả cuốn bỏ vào tô.Không quên niềm tương cà sa tế.Đứa lớn có phần kín đáo hơn.Đứa nhỏ thì cắm đầu vào anh công cả cổ.Nước mắt nước mũi mồ hôi nhễ nhại.Lâu lâu nó thích mũi kết rồi.Nó ăn như chưa bao giờ được ăn.Ăn xong đứa bé uống một hơi ừ thật sạch trơn ly trà đá.Còn đứa lớn thì uống nước trong bộ.Giặt đủ ly trà đá vào mặt.Chúng vẫn lặng ra về.Lúc đó thì mới đi theo sau lưng.Chống giật mình.Lớn lấy cái lan và bột trà đá dấu phía sau lưng.Dường như sợ thầy lấy lại.Thầy ôn tồn hỏi.Sao mấy đứa không ăn hết mà mang về làm gì.Thấy hai đứa ấp a ấp úng không nói nên lời.Thấy khói lần nữa.Có việc gì khó nói à.Thận lớn cúi đầu xuống khóc thuốc thích như đà nẵng từ lâu.Nói được.Giờ nói.Còn con mang về cho mẹ.Thầy ôn tồn bảo.Mẹ bị làm sao.Mẹ con bệnh mấy ngày không ăn gì.Nói rõ xem nào mẹ đang ở đâu.Nó chỉ tay về góc phố và hướng dẫn thầy đến đó.Ở một góc đường gần ngã tư vấn rẽ.Bóng đèn bạc lại từ xa nữa tối nữa sáng.Gần đó.Có mấy quán bìa bán bên lề đường.Một mùi hôi của nước tiểu bất lên nồng nặc.Cách đó không xa.Một dãy xe đựng rác tập kết bốc mùi khó chịu.Thật lớn chỉ tay cảnh bức tường rào dưới một cái bao đựng gạo cách ra tre bên trên.Một người đang nằm co ro có giảm mệt mỏi.Dưới ánh đèn nhật nhạc.Người đàn bà chưa đầy ba mươi tuổi.Tóc rối ốm yếu xanh xao.Cặp mắt sâu thẳm có quần vào mất ngủ.Vì đàn bà nhìn thầy dạy nhảy.Thầy hỏi.Chị bị bệnh.Có thuốc men gì chưa.Cô ta lắc đầu.Cúi xuống.Qua trao đổi.Mới biết cô là hai cháu đang ở làng hàng không nhà cửa.Sau đó hãy giúp cô về bình phước quê ngoại của hai đứa bé.Cô có người mẹ già đang sống với gia đình người em trai cũng nghèo lắm.Cô cứ bệnh hoạn hoài xem ra không thể nuôi nổi hai đứa con.Nền cuộc quyết định cho bớt một đứa nhỏ.Có người mai mối.Hai vợ chồng ông người pháp xin con nuôi.Thủ tục đã xong.Buổi chiều chia tay cũng đến.Tí và tèo.Tên hai anh em.Theo mẹ việt bình phước ở cạnh nhà ngoại có căng trời của chủ đất giữ vườn.Rồi họp về thành phố nên bà mẹ con ở tạm.Có cháo ăn cháo có rau ăn rau.Ngày ngày mẹ tôi gánh rau ra chợ bán kiếm tiền.Tí và tèo cũng ra giúp mẹ lựa rau sâu.Những tưởng gia đình hạnh phúc.Bất ngờ vào tối hôm đó sau buổi ăn.Bé kiều tàu và tí đến rút ra hai con.Để nói.Hai đứa có thương mẹ không.Dạ thương.Hai đứa nũng nịu.Thường thì phải nghe lời mẹ dạy.Dạ.Bà còn mất sớm.Bé bệnh hoài.Bạn muốn các con sống đầy đủ và có ăn học như bao nhiêu người khác.Nhưng mẹ không thể nuôi hai con.Có hai vợ chồng ông người pháp đàng hoàng lắm.Muốn xin con nuôi.Mẹ dự định cho tao đi theo vợ chồng ông ấy.Sáng mai người ta đến.Quá bất ngờ trước quyết định của mẹ.Tiết ra tao ở nhà.Tao la linh.Con không chịu đâu con sống với mẹ.Ờ thì sống với mẹ.Bạn bè nét đổi xúc cảm.Đêm hôm đó cả bà bà con không ai ngủ.Mỗi người đều có một dòng suy tư.Phim tèo nó linh cảm một cái gì đó.Sáng sớm thấy hai vợ chồng ông tây to đùng và mấy người đến nhà.Tèo nắp giật giật lu đựng nước.Qua trao đổi với người phụ nữ xong.Một thanh niên bước đến dẫn tạo ra.Đất không chịu cứ bám vào thành lu kêu lên.Bé bé bé đừng cho con mẹ ơi.Người đàn bà nói trong nước mắt.Ở với mẹ con lấy gì mà ăn.Con ăn gì cũng được có uống nước cũng được mà đừng cho con con sợ lắm.Thấy mẹ nó ngồi bệt xuống đất.Tay nắm chặt vạt áo.Nước mắt chảy giàn giụa có vẻ không ăn thua.Nó quay qua kêu.Anh hai anh hai cứu em.Lúc này tí không biết gì nữa nó cứ ôm ghì lấy gốc cột mà khóc.Chồng lúc anh thanh niên bé khóc trèo lên.Bạn người pháp đi theo quốc gia.Nó giãy dụa nhưng chưa hiểu.Tôi không biết tại sao mẹ nó lại đem nó cho một người xa lạ.Không hiểu sao anh đó là không bên nhật nó.Khác với những ngày lang thang.Cô hồn.Anh có dám vượt lũ chó khốn khó.Mà anh nói rất sợ để bảo vệ nó.Có lần.Anh nói dám xông vào đánh cái thằng to con ăn hiếp nó.Để rồi.Anh nó bị người ta đánh sưng cả mặt.Anh nói từng nhường cho nó hút trước những tô phở thừa.Cận cảnh lại mất hút sau.Vậy mà hôm nay.Cả mẹ và anh nó không còn thương nó nữa rồi.Dachshund tâm trách hờn.Quán giận mẹ và anh nó.Ôm lồng hình cách đó.Bà bưởi mấy năm nay nó chưa một lần giết thơ từ hỏi thăm mẹ già anh đó.Cho đến một ngày lễ tốt nghiệp trường trung học ở pháp.Cha và mẹ nuôi nó bảo về việt nam tham gia đình.Được miễn cưỡng đi về với cái tên.Viettel.Khi đặt chân lên mảnh đất quê hương.Nó không có một chút cảm giác gì thân thiện cả.Nghỉ ngơi đi.Mảnh đất này đã từ chối nó.Thì không lý do gì với yêu quý cả.Lần theo địa chỉ dưới rốn tiếng việt ít ỏi.Nó cũng tìm ra nơi chốn xưa.Nó nghỉ mẹ dạ anh nó sẽ ngỡ ngàng khi thấy nó.Một chàng thanh niên trắng trẻo đẹp trai.Trở về từ một nước văn minh.Ngôi nhà ngày xưa đã không còn nữa.Vụ giết thời gian như phủ kín rêu phong.Nên làm giò đến nhà ngoại.Cậu mà đi vắng.Mở đó đã trao cho nó một gói quà to to.Bảo của mẹ nó gửi cho nó làm kỉ niệm.Nó mở quà ra.Là một tấm hình ép gỗ.Hai vợ chồng và hai đứa con.Nhìn người đàn bà có nhận ngay ra làm mẹ nó.Tiền nó cũng nhận cho anh hai.Một thoáng trong ký ức.Đi chắc là cha mình.Đây là anh mình đi.Một cái hộp trang trọng.Nó mở ra xem.Thấy bức thờ được viết chữ nắng.Tiếp thầy đó không biết đọc chữ gì.Mấy giờ một người khác đọc xem nội dung ra sao.Nó chờ đợi.Một người con gái của cậu giúp nó làm gì đó.Tèo.Con yêu quý của mẹ.Được biểu mồi.Yêu mà cho người ta.Khi con nhận được bức thư này.Chắc mẹ và anh con không còn trên đời này nữa.Nhưng trong thế giới bên kia.Mẹ vẫn dõi theo con từng giờ từng phút.Phải giật mình ngỡ ngàng không hiểu gì cả.Bảng tính bán gì.Có biết không.Bà con và mẹ gặp nhau ở một công trường xây dựng rồi lấy nhau.Hai con lần lượt chào đời.Tuy gia cảnh nghèo chất giả phải ở nương nhờ nhà nội chật chội trong thành phố.Bà vẫn vui.Cha con bị người ta rủ rê chích ma túy.Nên bị nhiễm hiv khi nào không bị.Những kỷ cưới mẹ.Lạc tra đạt cai giải quyết làm lại từ đầu.Nhìn số phận nghiệt ngã.Công ty luật đó.Rảnh đi sang mẹ và anh hai của con.Những con may mắn không nhiễm.Sau khi cha con qua đời.Gia đình nổi con.Sợ bị mẹ con mình lây bệnh nên đuổi chúng ta ra khỏi nhà.Đó là lúc gia đình mình ở ngoài vỉa hè.Mẹ đi bán vé số.Đến lúc hết rồi.Vậy để lượng bọc ni lông dạng lon bia sống qua ngày.Hãy còn phải đi ship thức ăn thừa của người ta trong những ngày mà ốm đau không có tiền.Sau đó.Để con tàu về quê ngoại tát tube.Bệnh mẹ càng ngày càng trầm trọng.Thứ nhất.Mẹ sợ lây sang con.Thứ hai.Mẹ sợ không thể chăm sóc con đến lớn.Đ***** đánh đứt ruột mà cho con sang pháp.Để con có tương lai hơn.Đọc bàng hoàng đầu và cảm thấy choáng váng.Cảnh đêm.Để cầu trời phật cho con được bình an.Hai con cũng chung số phận với mẹ.Tội nghiệp.Nó cổng quá nhỏ.Không được học hành.Nghèo túng.Thiếu thốn.Bệnh tật.Ước nguyện sao cùng là mẹ sinh con tha thứ cho mẹ.Nếu mai này con có về việt nam.Hãy vào chùa.Ban hữu cốt cha mẹ giảng hay của con.Ra sông sài gòn đổ xuống.Để cha mẹ và thằng tý thanh thản ra đi.Chúc con an lành.Giật hạnh phúc.Mẹ yêu con.Đảo nhỏ xíu của mẹ.Lúc này piano không còn đủ sức gần vậy.Cơ thể thuần bảy mươi kg của nó đổ sụp xuống.Như một cây to bị một làn gió lớn quật ngã.Nuốt nghẹn ngào khóc không nên lời.Lần đầu tiên.Nó khóc bằng tiếng việt.Dịch cái giọng ấm thương thương.Cứ mỗi buổi chiều mẹ nó gánh hàng về tới bờ hè là gọi mẹ.Cũng cái giọng đó đã xé tan lòng mẹ khi nó kêu này lúc bị người khác bắt mang đi.Thứ tím thân yêu bạn đã từng nghe qua trong giai điệu mẹ nó hát ru.Khi nó còn bé xíu.Cậu ơi gió mùa thu mẹ ru con ngủ.Năm canh chầy mẹ thức đủ vừa năm.Con đi cách trở xa xăm.Quê hương mẹ đợi.Hồ sơ.Bao năm con chưa về.Ôi câu hát ru của mẹ.Sông ngọt ngào như dòng nước cửu long.Thân thương như cánh đồng lúa chín.Hiền hòa như làn điệu dân ca.Giờ này nó cảm thấy.Rượu ở bên nước pháp xa xôi.Tháp eiffel cao to khủng nhỉ.Vẫn không cao bằng tượng đài của mẹ nó hóa thân.Giấu dòng sông seine thơ mộng đến đâu.Cũng không đẹp bằng tình nghĩa anh em.Bất giác.Ra trèo thuốc lên mấy lời bằng tiếng việt mà nó đã quên từ lâu.Tí một phát âm cũng chuẩn hơn khi nó hát một bài ca tiếng pháp.Mẹ ơi.Anh hai ơi.Nó.Theo điều lệ rơi thấm đá.Chiều về quê hương thiết tha.Dáng mẹ mỏi mòn trong con nơi đất xa.Quê hương ơi còn đó bóng cha hiền.Tuổi thơ anh đem con.Bum ba đi kiếm tiền.Trần gian lắm lưu phiền tìm niên.Ngày con trở lại của hương.Ôi còn đâu bóng dáng mẹ.Yêu thương.Mẹ ơi mẹ ơi con lỡ lầm đường.Anh hai ơi sao lắm đoạn trường.Để tên lòng.Dương dương.Ánh nắng chiếu là lối qua ô cửa sổ.Tôi ngồi dậy một cách nặng nề mệt nhọc.Vì tôi vừa trải qua một ca phẫu thuật quan trọng nhất trong đời.Người ta đã thay cho tôi một quả thận mới.Nó đã bắt đầu hoạt động.Xu hướng hết sức khả quan.Món quà sinh nhật.Tay chân và cả người tôi nhẹ nhàng ra.Xoay trở cũng thoải mái hơn trước.Tuổi thử ấn mạnh vào da rồi buông ra.Vết khuyết vào rừng như không còn.Chưa chị có nghĩa là tôi đã hết phù.Thầy đang hoạt động tốt trở lại.Tùy giết mổ còn rất đau nhưng tôi mừng thầm.Việc cơ hội sống của tôi đã đến.Tôi có thể học tiếp đại học sư phạm ngành mà tôi đã ước mơ từ nhỏ.Trên chiếc bàn đặt ở cạnh đầu giường của phật hậu phẫu.Với quà nhỏ xíu xinh xắn được gói cẩn thận.Hoa hồng màu đỏ thắm và chiếc nơ vàng rực rỡ.Tôi thấp thỏm chờ đợi mở món quà sinh nhật của mẹ tôi.Hôm nay đúng là ngày sinh nhật lần thứ hai mươi của tôi.Tuy không dư giả gì lắm.Những năm nào mẹ tôi cũng tặng tôi những món quà mà tôi yêu thích nhất.Có những món rất đắt tiền.Mẹ tôi phải nhịn cả ăn sáng để dành tiền bỏ ống heo.Tôi biết được điều đó nên tôi càng thương yêu mẹ hơn.Nhưng tôi không đời nào là muốn mẹ tôi phải vì món quà sinh nhật làm cho tôi vui lòng mà lại.Chịu khổ như vậy.Nhìn dáng mẹ hao gầy và trước tuổi.Lòng tôi như xe lại.Tôi đói.Bé được tặng con quà sinh nhật nữa.Để dành tiền chăm lo sức khỏe cho mẹ.Món quà lớn nhất của con là có mẹ bên cạnh.Bà xoa đầu tôi như chuyện tất cả sự yêu thương và hy vọng xanh tôi.Từ ngày cha tôi mất với căn bệnh ung thư phổi quái ác.Mẹ tôi dường như già đi.Có gửi bảo cha tôi cho hít phải bụi phấn nhiều quá nên sinh bệnh.Mà họ nói cũng có thể lắm chứ.Một tuần hai mươi tiết trên lớp.Dân số tiết dạy ngoài giờ.Cô hồn bà tôi dậy cả ba ca mười hai tiếng.Ông không này khổ khó.Mong sao kiếm những đồng tiền chân chính từ mồ hôi và nước mắt của mình.Vậy mà sau một thời gian dài tích lũy.Đã mua được căn hộ chung cư.Không còn cảnh sống thuê phòng trong khu lao động nghèo nữa.Ông hay sốt nhẹ vào buổi chiều.Giờ ấn lạnh cho dù trời nắng.Nhưng ông cố nước.Tỷ giá sức trẻ có thể hàng phục bệnh tật.Chị đi khám bệnh qua loa ở cơ sở y tế phường chín sổ bảo hiểm y tế.Tôi biết.Thâm tâm bà tôi rất sợ đi khám ở trung tâm lớn.Ông sợ lòi ra bệnh gì thì khám.Không phải là ông sợ chết.Bảo sợ phải tốn tiền.Sợ ngược giữ trẻ phải chạy đôn chạy đáo lo cho chồng.Sợ con gái rượu phải thiếu thốn.Nhìn mẹ tôi đã khổ quá nhiều rồi.Lúc ba mẹ tôi yêu nhau thời sinh viên.Gia đình ông bà ngoại tôi không đồng ý chỉ vì ba tôi nghèo.Khổng tước đài cấm rồi.Ông bà sợ con gái mình phải khổ khi ưng cái thành giáo viên hoàng chẳng có thứ tài sản gì.Hỏi cái mã bên ngoài làm say lòng các cô nàng mơ mộng.Ông bà tôi nói.Nếu còn cãi lời cha mẹ ưng đó.Thì cha mẹ không can ngăn nữa.Nhìn sau này có khổ gì thì ráng chịu.Cha mẹ không có trách nhiệm.Mẹ tôi vì tình yêu mà theo ba tôi chấp nhận đám cưới sơ sài.Dân quê gọi là lễ tuyên bố.Hai người nắm tay lên thành phố lập nghiệp.Cũng mày được nhận vào dạy ở một trường dân lập mới mở cửa.Càng ngày sức khỏe ba tôi càng yếu dần.Họ ra ít máu tươi.Để tài khoản quá đưa ba tôi đi gì.Mới phát hiện ông bị ung thư phổi giai đoạn di căn.Không bao lâu.Ba tôi qua đời.Tất cả các gánh nặng được để lên vai mẹ.Bé sống chỉ tôi không màng đến những người đàn ông xung quanh.Không ít lần bóng gió xa gần.Mấy năm nay tôi cứ bệnh liên miên.Bác sĩ kết luận bị hội chứng thận hư.Người tôi mới mở.Rũ rượi như ma nhập.Mình mẩy căng tròn lên.Bác sĩ yêu cầu phải chạy thận.Dạ hội đề nghị phải phẫu thuật ghép thận.Nếu không tôi không thể kéo dài mạng sống lâu hơn.Mẹ tôi chế độ lương giáo viên khiêm tốn còn phải lo cho tôi ăn học.Bảo hiểm y tế không thể chi trả cao phẫu thuật lớn như vậy.Nếu đi ghép thận ở trung.Trọn gói cũng khoảng trình bốn trăm triệu₫.Điều kiện nhà tôi thì không thể.Mẹ tôi hết sức đau khổ khi nhìn thấy con gái sức khỏe mỗi ngày mỗi tệ đi.Tôi thấy mẹ tôi gầy đi rất nhiều vì phải dạy thêm giờ nhận làm gia sư cho mấy đứa nhỏ.Tôi rất xót xa.Nhưng không còn cách nào hơn được.Tôi yêu mẹ.Không muốn cho mẹ phải vất vả vì tôi.Tôi quyết tâm học thật giỏi.Sau này thành đạt để khỏi phụ công của mẹ.Đã hy sinh quá nhiều cho tôi.Bà lẽ ra mẹ phải hưởng những gì cuộc đời ban cho mỗi con người.Những căn bệnh quái ác đã cướp đi tất cả ước mơ của tôi.Hãy nhẹ đầu có ai trị bệnh hay là tôi mời đến.Hết thuốc.Rồi thuốc nam.Kể cả chị bằng nhân điện tôi đều thử nhìn vào chậm.Bác sĩ bảo.Thật đã bị hư.Không còn cách nào khác.Một hôm mẹ tôi bảo có tổ chức từ thiện nước ngoài đứng ra tài trợ cho tôi phẫu thuật ghép thận.Tôi rất mừng nhưng lại lo lắng.Vì tôi sợ phải mổ.Nghĩ đến phải chịu đau đớn là tôi muốn thối lui.Mẹ an ủi dỗ về.Để nói.Con cố gắng chịu đau một chút.Tất cả rồi sẽ tốt thôi.Tương lai đang chờ con phía.Phẫu thuật xong là đến ngày sinh nhật con.Để xét tặng con một món quà.Cố lên đi con yêu của mẹ.Tôi nũng nịu.Nhưng không phải từ tiền mà nhịn ăn sáng đâu nha.Để tôi mỉm cười xoa đầu giỗ an.Sự thật.Có mẹ ở bên tôi cũng rất an tâm.Lịch phẫu thuật đã được ấn định.Ca phẫu thuật có sự hỗ trợ của các bác sĩ truyền nước ngoài của tổ chức thầy thuốc không biên giới.Hỏi giúp các bác sĩ chúng ta phẫu thuật những ca ghép tạng mới mẻ.Nhưng ghép thận gan giác mạc tìm.Tôi nằm trên chiếc ghế phòng mổ.Được phủ lên người mảnh giấy trắng.Tất cả đã sẵn sàng.Chùm đèn bật sáng.Cô y tá tìm cho tôi mỗi thuốc.Bác sĩ đứng bên cạnh hỏi tôi mấy tuổi.Học trường nào.Có người yêu chưa.Tôi trả lời được hai câu.Thấy buồn ngủ lắm.Dạ tôi nhắm mắt ngủ luôn.Không còn biết gì nữa.Tôi mơ thấy tôi khỏi hẳn bệnh không cần phẫu thuật.Có ông tiên trong truyện cổ tích đến cho tôi năm viên thuốc năm màu khác nhau.Tôi uống dầu nhà người khỏe hẳn.Tôi tiếp tục đi học năm thứ hai của trường đại học.Sinh nhật tôi được mẹ tổ chức lớn nhất từ trước đến nay.Thứ nhất mừng tôi vừa tròn hai mươi tuổi.Thứ hai ăn mừng tôi khỏi bệnh.Chiếc bánh bông kèm ba tầng to đùng có chữ đỏ viết theo lũy thừa.hai mươi ngọn nến tắm xung quanh.Tất cả bạn bè tôi xưa nay đều đến chúc mừng đông đủ.Ôi những món quà dễ thương làm sao.Từ búp bê chào đến các thứ đồ chơi tôi.Chiếc nhẫn ngọc trai nuôi ở đầm sen.Sợi dây chuyền vàng trắng xinh xinh chiếc đồng hồ thụy sỹ.Xe spacy màu huyết.Đặc biệt là chiếc máy tính laptop hiệu adm tôi hằng mơ ước.Nay trở thành hiện.Tôi lộng lẫy trong chiếc đầm trắng phau như nữ hoàng anh.Mẹ tôi hôm tôi.Khánh diện với nhan sắc con gái.Mang bác hình bóng người chồng.Một.Hài.ba.Tuổi thổi một hơi dài.Tất cả các ngọn nến.Căn phòng trở nên tối đen.Tôi không nhìn thấy ai nữa.Khi tôi mở mắt ra.Thấy thân thể nặng nề hơi đau.Định thần nhận ra mình đang nằm ở phòng hậu phẫu.Không ai được vào.Chỉ có mấy cô y tá chăm sóc.Tôi đợi hàng giờ không thấy ai đến mừng sinh nhật tôi.Chỉ có mấy cô y tá đến tìm thuốc và trực dầu nước biển.Rồi hỏi.Chị ơi.Phòng này có cho bạn em vào thăm được không.Mỉm cười.Không em ơi đợi khi em khỏe bác sĩ cho ra phòng ngoài thì có thể.À mà em có quà sinh nhật nè.Cô y tá lấy gói quà đưa tôi.Bên ngoài có dòng chữ viết nắng đó.Chúc mừng sinh nhật con.Mong con khỏe mạnh.Trống bình.Mẹ yêu con nhiều lắm.Tôi mở gói quà ra xem.Chiếc nhẫn vàng xinh xinh.Trình có gì ngọc trai hồng mà tôi rất thích.Nằm trước đi chơi ở đầm sen.Tôi nhìn thấy thích chiếc nhẫn này.Mà không đủ tiền mua.Đến bốn trăm năm mươi.không.Tôi về kể cho mẹ nghe.Mẹ không nói gì.Một năm trôi qua.Vậy mà mẹ tôi vẫn nhớ.Tôi lấy đào dầu tây thật dừa trắng.Tôi rất thích.Như quên đi cảm giác đầu đứng.Tôi nói thầm.Con yêu mẹ.Mẹ ơi.Tôi đợi hoài không thấy mẹ tôi vào thăm.Chắc có lẽ phòng hậu phẫu này người nhà không được vào thăm hay sao ý.Các người giao thông tôi không biết họ là người nhà hay bác sĩ.Dì hoàn toàn mặc áo blu trắng cả.Tôi mong gặp mẹ để cảm ơn món quà sinh nhật mà mẹ đã tặng tôi.Tôi hỏi cô y tá hơi lớn tuổi.Cô ơi bao giờ có được ra phòng ngoài hả cô.Cô y tá nhìn tôi thông cảm trả lời.Khi nào có người nuôi bệnh đến nhận.Chắc chiều hoặc mai thôi cháu.Thế còn mẹ cháu đâu.Tôi thắc mắc.Mẹ cháu nhiều bạn đồng nghiệp nào đó nuôi cháu.Họ hứa chiều nay mới giàu.Nhưng một mình mẹ cháu cũng có thể chăm sóc cho cháu mà.Cô y tá trốn mắt nhìn tôi.Tác giả như ngọc nhi.Chắc không hiểu à.Mẹ cháu đang nằm ở khu hồi sức bên kia.Tôi giật mình hỏi lắm.Mẹ mẹ cháu bị làm sao vậy cô.Thì mẹ cháu phải phẫu thuật mới lấy được một quả thận thay cho cháu chứ.Tôi bàng hoàng.Trời ơi.Tìm tôi như nghẹn lại.Nước mắt ở đâu cứ tuôn ra.Thì ra.Món quà sinh nhật mà mẹ tặng tôi lúc tròn hai mươi tuổi.Không phải là chiếc nhẫn.Mà là.Quả thận của mẹ tôi.Tình cha.Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.Một nửa lá gan.Paris vừa tốt nghiệp đại học xong.Cô lập tức gia nhập vào đội ngũ thầy thuốc không biên giới.Cô học chuyên khoa phẫu thuật ghép tạng.Đây là nghề cô mơ ước.Hay là nhịp có phải mang cuộc không biết nữa.Trời đất nước thụy điển cô sành việt nam cho một chương trình nhân đạo.Đối với các nước tây âu.Việc ghép tạng là chuyện thường nhật.Người có nhu cầu cần những bộ phận để ghép như thận gan tim giác mạc thì nhiều.Nhưng các bộ phận để ghép thì rất hiếm.Chủ yếu lấy từ các nhà tử vong.Gần đây cũng có rất nhiều trường hợp mô tả từng người còn sống.Khỏi cần tìm người ghép cần bộ phận.Đây là một vấn đề hết sức tế nhị và liên quan đến đoạn.Chưa có một bộ luật cụ thể nào quy định rõ ràng về vấn đề này.Chỉ thuận mua vừa bán.Chủ yếu họ thực hiện lén lút.Cha của mary là một công nhân.Khi cô học cấp hai.Thì bệnh gan của cô trở nên trầm trọng.Dàn không còn chức năng hoạt động tốt nữa.Bác sĩ đề nghị phải phẫu thuật ghép gan.Nếu kéo dài lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Việc tìm lá gan để ghép đã là khó.Trả lại chi phí mua và ghép quá lớn dẫn đến hai trăm năm mươi.không đô la mỹ.Cha cô không thể nào ngồi nhìn con mình càng ngày càng yếu dần đi.Nước gia sàng tái.Cuối cùng ông đã đề nghị bác sĩ tiến hành phẫu thuật ghép gan cho con gái mình.Bác sĩ khuyên ngôn tuổi cao có rất nhiều rủi ro thì phải cắt một phần gan của.Nhìn ông khanh khanh không nghe.Ông nghĩ.Đời ông đã sống nhiều rồi.Còn con gái ông chỉ mới bấy nhiêu tuổi đời.Nó phải có quyền được sống.Dù chết ông cũng không hối hận.Ca phẫu thuật ghép gan lấy từ một nửa lát gan của choco ghép xanh thành công tốt đẹp.Đã cứu sống cuộc khỏi bàn tay của tử thần.Nhưng niềm vui đối với cô bao nhiêu thì nỗi buồn còn lớn hơn thế.Cha cô bị nhiễm trùng.Tuổi cao sức đề kháng của ông kém.Bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng ông không qua khỏi.Trước khi trút hơi thở cuối cùng.Ông đã dặn dò mary học cho thật tốt để trở thành một bác sĩ phẫu thuật ghép tạng thật giả.Để cứu sống thật nhiều người.Cứu cả hai kể cả người cho rằng người chép.Lời duyên ngôn sau cùng đó.Trở thành sức mạnh theo cô trên từng đoạn đường đời.Giúp cô giật qua muôn ngàn chông gai hiểm trở.Nói như lá bùa hộ mạng cô mang theo.Lần này đến việt nam cô muốn chuyển giao tất cả kiến thức khoa học hiện đại của công nghệ y khoa.Thuật ghép tạng.Một đất nước đang phát triển.Ngành khoa học phẫu thuật ghép tạng còn mới mẻ.Rất nhiều người phải chết lẽ ra họ có thể sống nếu được phẫu thuật ghép tạng.Mảnh nhìn con gái càng ngày càng ốm o gầy mòn.Da xanh tái đi.Dường như lá gan của cháu chỉ đeo vào cơ thể cho nặng thêm cái nó không còn chịu làm việc nữa.Cháu biếng ăn do không tiêu hóa tốt.Ban đầu gửi cháu bị đường ruột.Hóa ra là gần bị tổn thương.Mọi cố gắng của anh trở nên vô vọng.Khi thấy bác sĩ chuyên khoa lắc đầu sau khi xem kết quả bệnh án của cháu.Cháu thường thang đau hông bên phải.Gửi cháu gầy bụng to thở hổn hển.Ánh mắt trâu thầm đèn.Sau giờ về.Chứa nỗi buồn vô tận.Thì không được vui cùng bè bạn không được cắp sách đến trường không được tung tăng chạy nhảy.Ba ơi ba dẫn con đi bác sĩ đi.Con đau quá ba ơi.Hạnh nhìn ba như chạm lưng như cầu cứu.Như con chim non bị trúng tên lão đảo.Trong khi người cha bất lực vì mũi tên quá sau.Chỉ biết nhìn con nghẹn ngào mà thầm căm thù tên thợ săn tàn nhẫn.Cả nhà ai cũng thương hạnh.Đi khắp nơi rồi hỏi xem có thể nào hay.Thuốc nam thuốc bắc nào tốt.Giải dâng cúng kiến nhân điện.Cuối cùng vẫn không có kết quả.Để mẹ chỉ biết nhìn con gái trong giọt nước mắt đầm đìa.Chỉ biết ôm con vào lòng.Truyền hơi ấm và tất cả sự thương yêu cho con an lòng.Ăn mặn bàn với gia đình.Anh sẽ cắt nửa lá gan mình ghép sang cho cháu.Cả nhà lo lắng.Việc xưa nay chưa nghe nói đến ghép gan bao giờ.Trồng cây có thể chiết ghép.Những con người liệu có được.Với lại.Người ta bị tổn thương gan thôi mà còn bệnh ra trò.Húng là cắt đi một nửa lá gan liệu có sống nổi không.Không khéo cứu còn không được mà cha lại.Điều mà có gia đình long.Anh là lao động chính trong nhà.Lỡ anh có bề gì thì làm sao.Cha mẹ thì có một.Con cái thì lúc nào sang mà chả được.Nhưng anh nói.Biết vậy.Những con người chỉ có một mạng mà thôi.Đã có sang thì cũng sang đứa khác.Cháu có quyền được sống được hưởng hạnh phúc làm người.Cháu sinh ra làm con trong gia đình thì cháu có duyên với chúng ta.Cả nhà thấy an tâm.Đội ngũ bác sĩ tùy thực hiện ca ghép gan đầu tiên nhưng đã từng đi du học ấn ngoại cỡ.Hơn nữa có các bác sĩ nước ngoài trực tiếp giám sát.Mạng đã quyết định.Không ai ngăn cản được anh.Và không ai có quyền ngăn cản thì người cha hi sinh cho con gái mình.Bệnh viện quân đội đang tiến hành các khâu chuẩn bị cho một ca ghép gan.Cháu hạnh chưa đầy mười tuổi là bệnh nhân trai cháu là người chia nửa lá vàng cho cháu.Đây là ca phẫu thuật ghép gan đầu tiên.Mà các bác sĩ việt nam thực hiện dưới sự tư vấn và giám sát của trường già nước ngoài.Paris hết sức xúc động với tấm lòng của một người cha còn rất trẻ.Chỉ chừng ba mươi tuổi đời.Bài gì nhỉ.Tình cha con dâu ở tây âu hay ở châu á.Chẳng có gì khác nhau cả.Có khách rồi.Là thái độ của những đứa con đối với cha mình mà thôi.Giờ ở mỹ.Còn có quyền gọi cảnh sát đến bắt gà.Thì trả nó lấy cài đánh vào mông dạy nó.Đó là vi phạm quyền trẻ em.Nhưng cha nó sẵn sàng cho nó nữa lá gan hay cả sinh mạng của mình.Đâu đó sẵn sàng.Mạng nằm trên bàn mổ.Không cần biết việc gì đang chờ đợi anh phía trước.Quy luật sinh tồn không thắng được bản năng làm cha.Mạnh nghĩ đến con gái lúc bình phú.Được cắp sách đến trường.Vui đùa cùng bè bạn.Bao nhiêu sở hải tan biến.Bác sĩ gây mê hỏi anh vài câu.Anh thấy hơi buồn ngủ.Em dịu nhẹ nhàng.Anh đi vào giấc ngủ mê man.Ca phẫu thuật diễn ra hơn mười hai giờ.Bác sĩ tắt một nửa lá gan của anh là cơ quan to nhất của tạng ghép sàn cho bé.Phẫu thuật gan là cao thủ thuộc vô cùng phức.Nhất là khô giá gạo.Nó không chắc vừa cấu tạo.Bản mềm nhúng kẽm ảnh tay một chút là dở dang.Phải cẩn thận chồng mọi chi tiết.Nhẹ nhàng chính xác.Cuối cùng các bác sĩ việt nam cũng đã thành công.Họ là những người thông minh nhiệt tình và năng nổ.Mọi cố gắng của họ được đền đáp xứng đáng.Bước đầu ca phẫu thuật đã được thành công.Điều lo lắng của bác sĩ sau phẫu thuật.Là sự đào thải của cơ thể khi vật lạ xâm nhập vào.Họ phải chích một loại thuốc để chống lại sự đào thải này.Cháu bé dần dần tỉnh lại.Bình phục dần.Các chỉ số kỹ thuật ổn định.Cháu đi cầu phân bắt đầu có màu vàng nhạt.Thế là gần hoạt động.Nghĩa là ca phẫu thuật hoàn toàn thành công.Chỉ ba ngày sau mạng ngồi trên xe đẩy sang thăm con gái.Chỉ biết thương anh còn đau nhói bên hông.Nhìn thấy cháu bé bình phục từng ngày rất nhanh.Nhìn chả cháu thì ngược lại.Anh cố gắng để nén cơn đau khi nhìn thấy con gái mình bình an vô sự.Anh nở một nụ cười nhẹ nhõm.Buổi sáng ban mai.Ánh mặt trời chiếu qua sân bệnh viện vàng.Hai cha con họ làm thủ tục xuất viện.Hình ảnh của người cha đi nặng nề từng bước.Gì bên hông vẫn còn nhói đau.Mình đứa con gái yêu đã bình phục.Cháu đầm vui đùa với con gấu bông.Chiếc xe taxi xa dần mút thẩm mỹ.Chỉ còn để lại một vật màu đen dài trên mặt đường.Beri đứng nhìn đến khi xe chở cha con họ mất hút trong bụi đường lòng tràn đầy hạnh phúc.Còn ngủ với lòng.Các cuộc đời này mình nguyện đem niềm vui đến cho toàn thể nhân loại.Cuộc sống này chính là cha mình ban cho.Trà không bao giờ chết.Chỉ một nửa lá gan tra.Cổng nằm trong lồng ngực mình kem bà.Cho dù là phương tây hay phương đông.Cho dù sắc tộc màu da nào đi nữa.Hãy trách làm cha làm mẹ.Thì dùng có mẫu số chung.Là lòng hy sinh vô bờ bến cho con.Khổng tiếp cả sân bạn của mình.Có câu.Tui khùng giữ xưa nay khét tiếng.Khi kiếm tiền được miếng mồi ngon.Mẹ hùng nhường lại cho con.Con mèo đẻ mới gầm bàn khúc dư.Nhân trung hiếu đạo.Người cha khốn khổ.Có một câu chuyện xảy ra tại đất nước ấn độ làm động lòng biết bao người con hiếu đạo.Tục lệ của ấn độ.Chết sáng chiều thiêu.Chích chiều sáng theo.Rồi rãi cho xuống sông.Rất ít tài khóc đám tang.Vậy mà có một đám người ta lại không.Trong ngôi nhà đắp bằng đất.Cầu nhân lực nhỏ thó tồi tàn nằm ở ngoại ô.Một người đàn bà quê mùa khoảng hơn bốn mươi tuổi và bốn đứa con hai trai hay gái.Đỗ mười tám đôi mươi cá đang quỷ bình xác người đàn ông.Lâu lâu có tiếng khóc nghẹn ngào của hai cô con gái.Lồng họa se thắt lại.Tiếc thương người chồng người cha phải ra đi khi tuổi còn quá trẻ.Thông thường phong tục ở đây ít ai nhỏ nước mắt cho người chết.Chết sáng thì chiều hoặc in ra bãi đất trống lảng nhang đèn cũng chẳng hàng dương.Hỏi chất phân bò thêu rồi gom sử dụng hãy xuống sông là xong.Còn nếu chết chiều thì sáng thiêu.Họ không bao giờ để lâu nhiều phong tục ở việt nam để ba bốn ngày có khi hàng tuần hàng.Thì ở thái lan.Họ mang vào chùa để ở nhà khoảng cả tháng.Gia đình khá giả còn để cả năm hoặc hơn mới đem theo.Lẽ ra anh không phải ra đi sớm thế này.Nếu.Vì đàn ông đạp chiếc xe đạp kéo theo cái thùng xe quá tải phía sau.Đền trần chất đầy hàng hóa.Hoàng công lương lên đạp đầu trườn ra phía trước lấy sức.Những chiếc xe cứ lại phía sau.Anh cứ cố thoát người lên thoát xuống một cách nặng nhọc.Rồng tất cả cơ chân cơ tay đạt và lấy.Từ xa trông lại vừa chú kiến nhỏ bé đơn thân độc mã.Cú sút lùi cảnh sát còn ít khổng lồ dài tổ.Anh đang nghĩ về bốn đứa con.Vợ anh thì dụng về quê mùa không biết làm gì cả.Chị có dịch bếp nút dành lo cho con là hết cả thời giờ.Thu nhập chính trong gia đình chỉ có mình anh.Gia đình anh có truyền thống không làm nô lệ thì cũng làm nghề hả bạn.Tổ tiên ngành xuất thân từ giai cấp thủy đà la.Làm một trong bốn giai cấp ở ấn độ.Undertale shop cho các thân phận mà mình đã mang.Tuy xã hội ấn độ ngày nay việc phân chia giai cấp đã không còn nặng nề như xưa.Nhưng có mấy ai trong giai cấp nghèo hàng đó.Lại có thể riêng lên thành những bà la môn cao quý.Ảnh nhất quyết là cho con ăn học đến nơi đến chốn.Để chúng thoát khỏi cái nghèo mà muôn đời đeo đẳng theo cả dòng họ nhà anh.Chờ chúng giới tới chân trời văn minh của nhân loại.Không còn cảnh sống là mười₫ ăn hết mười đồng đó rồi mới làm tiếp.Không còn tình trạng ở mái nhà làm bằng đất cao nhanh nhất.Trâu bò vào nhà ngủ thì người ra nằm ngoài trời.Cảnh hai vợ chồng có mỗi chiếc khố.Chồng ra ngoài giờ ở lại và ngược lại.Thầy cảnh thức ăn và rau sống để vậy.Ví dầu nồi mà không cần rửa nữ.Nghĩ đến những đứa con.Đứa nào cũng tốt nghiệp đại học.Đứa nào cũng có điều gì trong xã hội.Anh cảm thấy bao nhiêu mệt nhọc đều tiêu tan hết.Panda là một trong những người chịu thương chịu khó bật nhất ở làng anh.Từ sáng sớm đến chiều tối không kể ngày hay đêm.Khỉ ai cần chở bất cứ thứ gì anh điện biên ngay miễn sao có tiền.Cả bốn đứa con đều phải gửi ra tỉnh nào.Tìm thuê nhà tiền trường tìm quần áo tiền sách vở.Làm anh chạy chạy mãi vẫn không xong.Mỗi đầu những năm học anh phải đi đây nè để lo cho con rồi trả góp lần.Cuộc đời anh không được phép bệnh.Anh chỉ cần không đạp xe một ngày là gia đình khốn khó ngày.Các con học hết phổ thông rồi lần lượt vào đại.Thấy các con chăm học anh cũng rất mừng.Bao nhiêu công sức bỏ ra.Chắc chắn sẽ được bù đắp xứng đáng.Nhưng họ càng cao thì nhu cầu lại càng nhiều.Anh đã kiệt sức.Nợ nần chồng chất.Mỗi năm qua thì nở càng nhiều thêm lên.Mới hơn bốn mươi tuổi mà trông anh như một ông già.Tiểu tuổi gầy còm không có nổi bộ đồ lạnh lạnh.Nước da đen trái như cục than.Cả ngày phơi dưới ánh mặt trời rực lửa.Tỉnh nào trước không có để trả.Chủ nợ đến đòi mắng nghiệp như ăn cơm bữa.Ảnh nhất định nuôi cho thành con trai đầu ra trường nó đi làm để nuôi các em nó.Mỗi khi chấp giả mỗi một.Muốn buông xuôi ăn liền nhớ để đức phật.Nhớ đến bốn mươi chín năm ròng rã đức phật ru khóa độ sinh cần gian truân trăm lần anh.Giảng diện đức phật đã chọn quê hương anh để nhập niết bàn.Chỉ nhớ đến.Dường như mọi nỗi khổ niềm đau trong anh tan biến hết.Dạ anh tiếp tục sống.Giờ lại đến đầu năm học mới.Không còn chỗ nào để có thể vay mượn.Các con ngành cần phải tiếp tục học.Anh nghĩ cái gì cũng có giá của nó.Nên anh quyết định bán bớt một cái võng mạc mắt.Trời sinh ra bộ phận nào hai cái thì ta có thể bán bớt một cái cũng chẳng ảnh hưởng là bao.Còn một con.Ảnh có thể đặt xe.Anh có thể lao động bình thường.Thông qua đã cò buôn bán tại anh được dẫn vào bệnh viện.Qua kiểm tra một số chuyên môn chớp nhoáng.Họ đã lấy đề giác mạc bị bắt cháy của anh.Bộ lạc.Anh được nhận năm trăm đô.Cái giá mà người chủ mua phải trả cho người môi giới là bốn nghìn tám trăm đô.Điều này anh không cần biết và anh cũng chẳng quan tâm.Điều anh quan tâm lúc này.Là cần đóng tiền trường và chàng chảy cho các con.Chỉ hai lần đầu năm nữa thôi.Là anh có thể nhẹ người khi con trai đầu tốt nghiệp.Việt anh bán đi giá quạt.Còn nhàng không thể hay biết.Hàng tháng.Anh vẫn gửi tiền cho chúng đều đặn.Anh động viên chúng cố gắng học.Bao năm trời trôi qua nhanh.Chỉ còn hai năm thôi mà.Sau thời gian lại chậm thế.Anh ước gì thời gian lúc này trôi qua nhanh như tên bay.Dẫu anh có già đi một.Cũng chẳng sao.Hết đêm rồi đến ngày.Đầu năm học mới lại đến.Gia đình không dành dụm được đồng nào.Nợ nần tính lời tính lãi càng tăng thêm.Còn anh phải.Đó là điều không thể thay đổi được.Rồi anh quyết định bán bớt một quả thận bên trái.Anh nghĩ rằng.Cái gì bên trái thì chẳng giúp được nhiều vì anh thuận bên phải.Cuộc phẫu thuật diễn ra nhiều giờ liền.Ảnh mất rất nhiều máu phải nằm viện hơn một tuần.Họ chỉ cho anh mấy liều kháng sinh và thuốc giảm đau cầm chừng.Cho anh dạy hộp sữa bò bổ dưỡng.Khi ăn tương đối bình phục.Nhưng vẫn còn đau.Khỏi chờ xuất viện.Số tiền anh bán quả thận lần này cũng chỉ được một ngàn đô.Trong khi người chủ mua cái thận của anh phải trả ba mươi.khôngđ ô.Điều này anh không được biết.Trà cũng chẳng quan tâm làm gì.Không như mất một con ma.Mất một quả thận có khó.Sức khỏe anh bị sụt giảm nghiêm trọng.Nhưng anh phải làm.Anh phải kiếm tiền lo cho các con.Giờ đây.Vác những bao hàng làm cho anh đau nhói như muốn ngạt thở.Anh cố gắng dùng tất cả ý chí.Ảnh niệm phật.Cầu phật gia hộ cho anh có thêm dũng khí.Công lương lên đạp xe.Ruột gan như thắt lại.Giết mổ như muốn vỡ ra.Sau khi mổ.Bác sĩ khuyến cáo không nên làm nặng.Nhưng không làm thì không xong.Anh phải làm.Đợi anh sinh ra là để làm.Ở ngoài ô tô sonata.Trường những người da mặt dài.Tụ tập ở những lời phật tổ.Ngửa tay xin tiền của khách hành hương.Một ngày chỉ cần năm ruby thôi cũng ổn.Một hồn do làm quá sức anh đã ngất xỉu.Anh không còn sức để làm những công việc nặng nhọc như thế nữa.Ao ước có được một ngày nghỉ ngơi.Được ăn một bữa ngon cho bộ đội lạnh lạnh.Niềm mơ ước đó xem ra còn quá xa rời.Không thể tiếp tục đạp xe kéo.Anh chuyển sang nhè nhẹ hơn là nghề đánh bạc.Ảnh gì hết soạn bài trên đường này đến chỗ khác.Xem ai có giận may là anh quảng dài ruby chào cá.Chị mà cả ngày anh vẫn kiếm được chút.Cô hồn anh về nhà nhẫn túi.Trong khi bụng đói cồn cào.Gì sáng giờ có chi chào bụng đó.Đồng sen rồi hè đến.Máy chúc những tấm kỳ cục sắp chúa vàng.Một năm học mới lại đến.Đây là năm con trai đầu ra trường.Chỉ một năm nữa thôi.Anh có thể ngồi uống nước trà ngắm nhìn mua lông thỏ trổ hoa.Có thể nằm nhà đắp chăn khi mùa lạnh đến.Có thể ngồi trước cánh quạt quay dù mỗi độ hà xanh.Dạ không còn cảnh đội mưa kéo xe bên lề đường đầy cỏ dại.Gia đình không còn lấy một xu.Con nhanh phải.Đó là nhiệm vụ là sứ mạng không thể khác được.Anh rồi tính.Cái gì cho người anh có hai cái.Anh đặt chiếc bảng bớt một cái rồi.Từ trên xuống dưới chỉ còn có một mà thôi.Qua những tai có mùi tư vấn.Anh đi đến quyết định bán một phần lá giang.Cuộc phẫu thuật lần này tương đối phức tạp.Thời gian kéo dài hơn mấy lần trước.Tôi đâm mất rất nhiều máu.Sức khỏe anh kiệt quệ thực sự.Nếu có kỷ lục về phẫu thuật.Có lẽ anh cũng đã.Chồng hai mươi bốn tháng.ba lần phẫu thuật.Ba lần phải chịu đau đớn.Lần này anh nằm viện lâu hơn.Hỏi chăm sóc anh cũng đặc biệt hơn.Nếu không anh sẽ mất mạng như chơi.Rượu bình phú.Anh có thể ăn được cháo.Hỏi cho anh xuất hiện ngay để anh ở lâu sẽ mang họa.Lần này anh nhận được hai.không đô.Trong khi người chủ phải trả trọn gói cho lần phẫu thuật ghép gan.Lạc hai trăm năm mươi ngàn đô.Anh không cần biết điều đó làm gì và anh cũng chẳng quan tâm.Anh không còn khả năng lao động được nữa.Chỉ lê tấm thân đi thôi cũng đã là khóc.Uống là làm việc gì.Dạ anh sang mét bị mất máu.Anh bệnh hoạn liên tục.Có lẽ.Khi người bị yếu.Khả năng đề kháng kém.Ảnh hoa lụa khổ.Mỗi lần ho là cả người ăn rã rời.Đau tử trong đâu ra.Lỗi bên hông mặt rất dữ.Tỉnh tháng phải lo cho các con thì không thể không có.Chép dừa cảm thiết khoảng một chút.Lệnh lê thân đi các sòng cờ bạc tập trung từng nhóm giang đường.Thấy tổ nào đang đỏ.Thịt cá giải đồng ruby.Chăm chú hỏi rỡ những lá bài như những người chơi chứng khoán trực chờ bên màn hình xem điểm.Tay cầm cổ bánh mì dài nhất ông một miếng thịt.Mà không.Giờ ở đây anh trai làm gì có thịt chứ.Phải nói là không có mỗi miếng rau mới đúng.Nhìn tấm thân còn cõi lưng không như một ông già bệnh lao.Anh nặng nhọc lê từng bước về nhà.Mỏi mệt trong những buổi chiều tan nắng.Thích thể đến từng xu.Cẩn thận bỏ vào cái túi vải đeo lưng quần làm bằng cọng dây nhập bên đường.Cứ như thế.Anh thoi thóp sống.Hi vọng đến thầy con anh tốt nghiệp đại học.Cho đến một ngày không ai còn thấy bóng dáng đâu nữa.Con gái lớn của anh sắp sửa ra trường.Giá mà có ai mua cái sách này mổ xẻ để thực tập.Thì anh cũng làm giấy bán.Ký toàn thư.Để sau khi chết.Các còn ngành được ít tiền sai sợ lúc khó khăn.Anh thấy choáng váng.Tâm thần lúc này như là một gánh nặng buộc anh phải mang đó.Ảnh quốc cường.Những đó không tuân thủ.Không thực hiện mệnh lệnh của anh ban ra nữa.Ảnh hướng về rừng sala.Lời đức thế tôn nhập niết bàn.Và cảm thấy vô cùng an lạc ra đi.Chồng thì bệnh dẫn đệm câu.Namo tassa bhagavato arahato samma sambuddhassa.Người cha khốn khổ chưa thực hiện xong ước mơ của mình.Đạt giải trút hơi thở cuối cùng.Như một hiệp sĩ già.Cưỡi con ngựa què lê linh.Ngã quỷ khi cuộc chiến chưa tàn.Ừ do năm non thổi lần hang chuột.Thương con cờ đứt ruột đức giang.Cha quỳ trước phật dạy gian.Mong sao con vậy.Ừ ơi.Mong sao con dại bình an giữa đời.Trong mười lăm điều răn dạy của phật.Có một điều.Món nợ lớn nhất đời người.Là tình cảm.Nữ vật chất.Thì ta có thể tính trả bằng vật chất.Bảng định lượng mà trả.Còn nợ ân tình.Biết phải làm sao. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com