Đi Qua Giông Bão Tập 2 - Truyện đời Thực Mới Nhất - Mc Anh Sa Diễn đọc

Đi qua giông bão tập 2 - truyện đời thực mới nhất - mc anh sa diễn đọc

Xin chào tất cả quý vị và các bạn anh sẽ quay trở lại vào ngày hôm nay tiếp tục mang đến cho quý vị và các bạn tập hai.Truyện đi qua bão giông của tác giả trường huệ.Và dành cho những khán thính giả nào lần đầu tiên đến với bộ truyện này thi câu chuyện tình yêu của chúng ta kể về long.Anh chàng bác sĩ điển trai giàu có anh đã đem lòng yêu mến thành một cô gái rất xinh đẹp nhưng có sức.Bình thường.Và câu chuyện tình yêu không môn đăng hộ đối này đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ gia đình của lòng mẹ của anh.Buộc anh và cô phải rời xa nhau.Sau bao nhiêu năm xa cách thì giờ đây.Thành đã mất đi trí nhớ và bên cạnh cô đã xuất hiện một bé trai kháu khỉnh.Liệu rằng bố của đứa bé này có phải là nó.Và biến cố gì đã xảy ra trong quá khứ khiến trở thành phải mất đi ký ức như vậy.Tất cả sẽ được khám ở trong tập truyện này và vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ.Đăng ký kênh ủng hộ anh sang cũng như ekip của chợ tình.Cảm ơn mọi người rất nhiều bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền đi qua bao giờ.Tác giả trường huệ có phần diễn đạo của ánh sáng.Lúc thằng bé quay lại thì đã thấy sắc mặt của thành tốt hơn.Cô đã không còn khóc nữa với nhìn thấy thằng bé thành đã nói ngày với nó.Bác sĩ nói ông còn đã qua cơn nguy kịch ông bị ruột thừa phải phẫu thuật cắt bỏ đoạn ấy.Tiền ở lại bệnh viện một thời gian để theo dõi vì ông của con đã có tuổi rồi.Anh lo lắng và mẹ của thành cũng không cảm xúc từ lúc ông hiệp được đầy vào phòng cấp cứu bà ấy.Bên ngoài cơ một lát lại đưa tay lên lau những giọt nước mắt thành cũng không muốn làm rối loạn.Trạng của mẹ thêm thế nên ngồi im một chỗ cũng may là có thế anh thằng bé tiêu chảy.Nhìn thấy trời nữ thành bất giác nhìn đồng hồ rồi nói con ra.Cùng một lúc cho mẹ sao giờ này căng tin đóng cửa rồi mà nước này là của một.Chỉ đường cho con đi còn cũng đã hứa lúc nào chú ấy rằng con sẽ mở chỗ ấy đi uống nước.Con không trả tiền cho chú ấy còn có trả nhưng mà chuối không nhận.Sao cũng phải ở đây thêm ngày mai nữa còn nhất định sẽ trả lại chai nước cho chuối nhiều.Mai còn phải đi học cơ mà còn không thể nào về khi chưa gặp được ông đâu con đã nhiều chỗ.Xin cho con nghỉ một ngày mai rồi bài học ngày mai con sẽ nhờ bạn chép hộ thu được.Như thế cũng được chỉ cần ôm của con không sao là tốt rồi hai mẹ con đứng dậy.Cầm chai nước đưa đến cho bà ngoại vốn dĩ là muốn mua cho bà thêm một chai nữa thế nhưng không đi mà .Nên chỉ có chai này thôi bà ơi bà uống nước đi tôm không.Nhất định sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi mẹ mẹ ngồi xuống nghỉ ngơi đi.Phẫu thuật thành công rồi chỉ vài tiếng nữa là bố được ra ngoài thôi khi ấy chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc.Mẹ phải giữ gìn sức khỏe đi lại biết rồi không phải lo cho mẹ đâu.Hay là thế này mẹ nhé ngày mai mẹ theo thế anh về nhà trước đi thằng bé còn phải đi học.Bác sĩ nói bố nằm viện cũng phải từ bảy đến mười ngày hai mẹ con thay nhau chăm sóc cho bố.Chứ ở đây cả thế này thì làm sao được nhưng mà về nhà mà lại cứ thấy không yên tâm đi.Tiệm bánh không mở cửa cũng được nhưng mà thấy anh không thể nào ngồi học lâu.Về thằng bé ở nhà một mình cũng không được ngày mai mẹ cứ về trước mấy ngày rồi mẹ lại lên thay cho con.Đến khi nào bố khỏe thì mọi thứ sẽ lại như lúc đầu thôi được rồi.Xem ngày mai tình hình sức khỏe bố con thế nào đã sau khi làm thủ tục nhập viện cho ông hiệp.Thế thành có việc gấp phải trở về.Ở bệnh viện lúc này chỉ có mấy mẹ con của thành đến nửa đêm thì ông hiệp được chuyển.Sản phẩm chăm sóc lúc này đã tỉnh táo chỉ có điều vết mổ khiến cho anh cảm thấy hơi đau đớn.Thành có đi theo bác sĩ điều trị của ông để thăm hỏi tình hình.Bác sĩ à.Sức khỏe của bố tôi có ổn định không ạ.Bởi vì bác lớn tuổi rồi.Thế nên thời gian bình phục lâu hơn bình thường.Nhưng mà người nhà cứ yên tâm.Không cần phải quá lo lắng.Vậy còn vấn đề truyền máu thì sao ạ.Khoảng hai đơn vị máu thôi.Sau đó sẽ cho thuốc vào nước biển để truyền cho bé.Cũng không thể nào quá lạm dụng thuốc giảm đau.Bởi vì nó không tốt cho sức khỏe.Người nhà không được tự ý sử dụng thuốc giảm đau.Nhất định phải tuân theo chỉ định của bác sĩ.Dạ vâng.Cảm ơn bác sĩ .Trong phòng không thể có quá nhiều người nên thành để cho mẹ trong phòng với bố trước.Còn cô thì ở bên ngoài hành lang cùng với thế anh.Thằng bé còn nhỏ.Từ ngủ bên ngoài có cảm thấy rất đau lòng.Bình thường luôn tỏ ra mạnh mẽ.Thế nhưng chỉ cần những người thân yêu của cô có truyền.Thì cô sẽ là yếu đuối.Kéo thằng bé ôm chặt vào lòng.Hôm nay vất vả cho con quá.Ngày mai về nhà mẹ vắng nhà đi.Còn nhớ nghe lời bà.Chăm chỉ học hành đấy nhé.Còn lại cảm thấy lo cho mẹ hơn đấy.Mẹ thì làm sao.Con sợ làm mấy ngày ở đây mà chỉ có một mình là đánh người ta đến nhập viện.Cái thằng này.Như vậy còn đùa được.Cho dù có thế nào.Để chúng ta cũng phải lạc quan lên mạng.Nếu không nhìn thấy khuôn mặt lo lắng là của mẹ.Nhận định ông sẽ không vui đâu.Vậy nên mẹ không được để cho ông nhìn thấy mất mặt nhăn nhó này đây.Được rồi mẹ biết rồi.Mẹ sẽ nghe lời con.Một đêm dài cuối cùng cũng trôi qua.Mẹ vừa ra khỏi phòng.Lập thành lập tức vào trong.Có muốn biết bố của cô lúc này sức khỏe ra sao.Có còn đau đớn lắm không.Ấy vậy mà vừa nhìn thấy thành ông hiệp đã cười vui vẻ nói.Bố lại cứ tưởng là đêm qua.Mỗi năm bác toàn ra ngoài bãi rác rồi chứ.Kiểu bố.Bố còn đau nhiều không.Ôi giời ạ.Mệt mỏi như kiến đốt có gì đâu.Ngày xưa cái thời chiến tranh bom đạn bị thương thường xuyên.Sẹo trên người còn nhiều hơn số tuổi của con đi.Vậy cái lúc còn về với bố mẹ đã hết chiến tranh chưa hả bố.Thì rồi.Lúc ấy là hết rồi đấy.Money.Đi mua cho bố bố cháu nhé bố đói lắm rồi đấy.Để con hỏi bác sĩ đó.Nhớ bác sĩ chữa cho ăn thì lại nguy hiểm.Trả bố ca khúc ruột vô tích sự.Đằng nào cũng thừa thái không có công dụng gì cả.Học ra làm gì rồi phải cắt đi như vậy.Nhìn bố như thế này cô cũng cảm thấy yên tâm hơn.Có đi ra ngoài để cho thế anh vào thăm ông.Ông ơi ông đỡ chưa.Có phải đau lắm không ạ.Có gì đâu như muỗi đốt đấy mà có đau gì đâu.Ta có thể không đau được.Bác sĩ làm phẫu thuật cho ông cầm mấy tiếng đi.Mấy cái vết thương còn con này có là gì đâu.Lúc ông còn đi đánh giặc bị thương như thế này thường xuyên.Không còn chịu được cơ mà.Nếu ông thấy có gì đó không ổn.Ông nói với mẹ để mẹ gọi bác sĩ nhé.Lúc nào cũng khỏe cho ông về nhà với cháu.Hôm nay cháu phải về để đi học rồi.Để rồi.Cháu cứ về nhà đi học chăm chỉ nhé.Để sau này còn làm bác sĩ chữa bệnh nữa chưa.Người ta bảo lương y như từ mẫu.Cũng còn phải đi cùng với trình độ nữa.Lười học thì không thể nào trở thành bác sĩ được đâu.Bà cháu của ông như thế này.Ông tin chắc là cháu sẽ có thể thực hiện được ước mơ của mình đây.Chồng lúc thế anh còn đang ở trong phòng nói chuyện với ông.Thế thành đi lang thang ở bên ngoài.Không khí bệnh viện yên tĩnh thật đấy.Nhưng làm gì có bình yên.Có những con người bước vào đây không có ngày trở về.Nhưng cũng có những người nhiều đến đề đã tìm lại được sự sống.Những người bác sĩ luôn hết lòng cứu chữa cho người bệnh.Bác sĩ là tốt nhất trên đời.Bác sĩ là một nghề nghiệp vô cùng vĩ đại.Cô đang nghĩ như thế cho đến khi vào một người.Đường rộng thênh thang.Mà thế quái nào lại vào được vào nhau.Đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.Chả biết và để kiểu gì mà người kia ngã lăn ra đất.Xin lỗi nhé.Tôi thực sự không cố ý anh có sao không.Cô định nắm lấy tay của người kia kéo lên.Nhưng thái độ của anh ta thực sự không thể nào hiểu nổi.Lúc đầu cho anh ta tỏ vẻ kinh ngạc.Kinh ngạc chán chê thì anh ta đứng dậy rửa nổi giận.Mặc dù là cô sai thật đấy.Dụng cụ cũng đã xin lỗi rồi.Tại sao lại tỏ thái độ đáng sợ như vậy.Ánh mắt của người đàn ông ấy nhìn cô cứ như cô là kẻ thù của nhiều năm về trước.Giọng nói nghề cũng chùa chánh cay đắng.Tại sao.Cô lại ở đây.Tôi không biến mất luôn đi.Đã đi rồi.Con quay trở lại làm gì thế.Mấy câu này nói già cứ như thế người đàn ông này quen biết cô vợ.Lẽ nào người đàn ông này trong quá khứ là người quen của cô sao.Nhưng tại sao vừa gặp đã mắng chửi của xối xả như vậy.Lẽ nào trong quá khứ.Cô và người đàn ông này chính là kẻ thù của nhau.Cô cứ mãi suy nghĩ mà chẳng nói được với anh ta câu nào.Còn anh ta thì lại tiếp tục dùng những lời cay đắng nói chuyện với cô.Tất cả mọi thứ.Cô đều có thể đem bán như vậy sao.Vợ con lòng tự trọng của cô.Của đáp án chưa.Bán được bao nhiêu rồi.Lúc này thiệt anh không thể nào chịu đựng được nữa.Có một chút cũng không nhớ tại sao phải đứng ở đây.Ngành tài xỉu và như vậy.Là anh kia.Anh biết nhau à.Tôi cũng chỉ không may để nhớ anh thôi.Cũng xin lỗi anh rồi.Làm cái gì mà cứ như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống ở khác như vậy.Mấy câu nói của cô có gì đáng buồn cười.Muốn cho lại cười như vậy.Lại còn cái điệu cười mà như vậy nữa chứ.Cô vừa mới hỏi tôi là ai.Cuộc không nhớ tới ai thật à.Tôi có biết anh là ai đâu mà nhớ.Của tôi đi được rồi đấy.Đừng diễn kịch trước mặt của tôi như vậy.Cho đến bây giờ cô vẫn không thay đổi gì cả.Cái con người này.Càng nói càng khiến cho cô mơ.Không hiểu vấn đề gì đang xảy ra.Có mới chỉ chạm nhẹ vào anh ta một cái khiến anh ta ngã thôi.Mở dây thần kinh của anh ta lại có vấn đề như vậy.Hay là.Đúng là đáng thương.Thế rồi lòng triệu nghĩa nổi lên.Có đến gần anh ta nhỏ nhẹ nói.Này.Anh gì ơi.Có phải là anh vừa mới trong khoa tâm thần đi ra không về.Hay là để tôi gặp bác sĩ đưa anh về khoa nhé.Anh đi ra ngoài thế này nguy hiểm lắm.Người đàn ông ấy trợn mắt lên nhìn cô.Theo đúng người này mới trốn vào trong khoa tâm thần ra rồi.Nếu có để đi lang thang bên ngoài thì có khi còn nhận người khác làm người yêu hay là vợ cũng không chừng.Mà đẹp trai như thế này mà lại thần kinh.Thật đáng tiếc.Hi vọng sẽ sớm khỏi bệnh.Thế rồi bằng tất cả tình cảm đối tốt của mình với thiên hạ.Cô nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của người đàn ông ấy trong sự ngỡ ngàng xen lẫn tức giận của anh ta.Vừa định dẫn anh tài đi tìm bác sĩ.Chỉ tay của cô bị mất mạng gì.Em giỏi lắm.Sau bao nhiêu năm mới gặp lại.Em coi tôi giống như một kẻ tâm thần.Bao nhiêu năm gặp lại cho em biến tôi trở thành một người bệnh tật như vậy sao.Tôi sau này không bao giờ muốn gặp lại em nữa.Cần biết ơn với cuộc sống hạnh phúc mà em đã mang đến cho tôi.Chắc có lẽ là tôi phải cảm ơn em đấy.Bởi vì nhiều có em.ba tuổi mới biết thế nào là lòng dạ con người.Anh ta nói một thôi một hồi.Cũng không hiểu cái quái gì cả.Tự nhiên lại cảm ơn cô đã cho anh ta biết thế nào là lòng dạ con người.Tự nhiên lúc đầu coco toto.Chửi bới rồi xong bây giờ lại xưng tội với em.Người này mà không phải ở trong trại tâm thần ra.Thì không biết giải thích thế nào đi.Mới sáng sớm.Gặp quả dở khóc dở cười như thế này.Hôm nay chắc là may mắn phải biết đây.Cô đi dạo một lát nữa thì cũng quên đi chuyện vừa nãy.Bụng đang đói thì nên xuống càng tiền để ăn cơm.Phục vụ vừa mới đặt đĩa cường xuống dưới trước mặt của cô.Thế có nhìn thấy người đàn ông khi nãy đang ngồi dưới bàn bên cạnh.Đúng là oan gia ngõ hẹp.Lần này thì có lẽ đến miếng cơm nốt cũng không trôi.Chẳng lẽ gọi đĩa cơm cho ăn được miếng nào.Lại phải bỏ dở như vậy mà đứng gì.Thôi thì cứ coi như không nhìn thấy anh ta.Ăn cho nhanh rồi giờ đi là xong.Ỷ thế mà ông trời dương rồi thế nào.Anh ta lại quay sang đúng cái.Cô đang nhìn anh ta.Ánh mắt thì cứ như có tiền lửa vậy.Không nói không rằng gì.Anh tập về suất cơm của mình đến ngồi đối diện với cô.Đến lúc ngồi cùng với cô rồi cũng không nói gì cả.Bị điên à.Có ăn được vài miếng thì cảm thấy không thể nào nuốt nổi.Khi cái cảm giác anh ta đang nhìn cô cứ lớn vợ như vậy.Cuối cùng không chịu được nữa không ngừng mặt lên.Định mắng cho anh ta một chuyện thì mới phát hiện ra.Anh ta chẳng thèm nhìn mình.Chỉ là đang chăm chú ăn cơm.Hay là cô bị ảo tưởng nhỉ.Ôi trời ạ.Hôm nay là cái quái quỷ gì vậy.Tất cả những thứ còn chưa làm gì đâu.Cái vấn đề khiến cho cô điên lên.Là anh ta ăn cơm xong.Nhưng không chịu trả tiền.Có thể đứng dậy mà giờ đi.Cô thì không thể nào mặt dài đến mức không trả tiền chạy thằng tàng.Thế là đành để lại từ một trăm.không rồi chạy thằng ta.Các quán ăn một đoạn thì cô cũng đuổi kịp.Tay nhanh chóng chụp lấy tay của anh ta.Này anh kia anh đứng lại cho tôi.Tuổi thì tức giận.Còn anh ta thì vẫn thản nhiên như vậy.Cuộc gọi tôi làm gì.Tại sao anh ăn xong mà không trả tiền như vậy.Không phải có nói tôi là bệnh nhân tâm thần.Bệnh nhân tâm thần thì làm gì có tiền mà trả.Anh lại bị điên à.Anh bị bệnh là nước của tôi hay sao cứ phải chịu trách nhiệm trả tiền cơm cho anh như vậy.Không phải là cô có rất nhiều tiền sao.Trả một suất cơm cho người mà cô đã từng hứa yêu sống chết.Có gì đâu mà quá đáng như vậy.Anh nói gì cơ.Có yêu anh bao giờ.Câu hỏi này của thanh khiến cho anh đau thấu tận tâm can.Cô nói cô không nhớ anh là ai.Bây giờ lại còn phủ nhận đã từng yêu anh.Chẳng lẽ khoảng thời gian yêu anh khiến cho cô xấu hổ đến mức không muốn thừa nhận sao.Cuộc nói chuyện của hai người chấm dứt.Khi một người đàn ông chạy đến.Thanh.Em ở đây à.Tìm em mãi.Em ăn sáng chưa.Đêm qua ngủ lại đây chắc là mệt lắm đúng không.Người đàn ông kia tình cảm với cổ quá.Chắc có lẽ là trường của cô.Tự nhiên cảm thấy chua xót nói khóe mắt.Cũng phải thôi.Đã lương như vậy rồi.Còn của cô bây giờ cũng đã lớn.Chỉ có điều đau khổ ngày ấy với bao nhiêu ấm ức dồn nén khiến cho anh không thể nào bình thường khi gặp lại.Hạnh phúc thật đấy.Có nhìn anh đầy khó hiểu rồi nói.Hạnh phúc gì cơ.Thế không phải người này.Anh còn chưa kịp nói hết cơ thì có một cô y tá trẻ đến về mặt để gấp gác.Bác sĩ bác sĩ long.Mày quá anh vẫn còn ở đây.Vừa có một tra cứu vì bị đa chấn thương sọ não.Bây giờ ekip đang cần gấp một bác sĩ mổ.Anh có thể nào đến nhà được không.Mặc dù đã hết cả chân.Đến giờ trở về nhà.Tuy nhiên anh lại không thể nào bỏ mặc người bệnh.Đây chính là lương tâm của một người làm bác sĩ.Anh đây rồi.Chỉ còn mỗi thằng đứng ở đó ngẩn ngơ.Bác sĩ xào.Lại còn là bác sĩ khoa thần kinh.Gọi cho anh ta đâu có phải là một kẻ điên đâu.Thiết kế làm sao mà nói chuyện với cô anh ta lại giống như một người thần kinh như vậy nhỉ.Chẳng lẽ cái quần mặc đồ y tá cũng là bệnh nhân trẻ từ trong khoa thần kinh da.Cô còn đang chìm trong suy nghĩ rối loạn của mình thì một bàn tay đặt lên vai cô.Làm sao thế.Em quen biết người ấy.À không có chỉ là tình cờ gặp thôi.Hai bác đang tìm em đi.Không thể làm ở đó thì nên lo lắng rồi đấy.Vậy chúng ta về phòng bệnh của bố em thôi.Trên đường đi thành cứ hỏi mọi chuyện cô có cảm thấy thoải mái không.Thế rồi đề nghị.Hay là.Để anh thuê phòng đặc biệt cho chú nhé.Để em có thể nghỉ ngơi thoải mái.Chứ không được mua hàng thôi.Khéo có khi lại ốm đi.Nhà cô đâu có nghèo đến mức không thể nổi cho bố cái phòng vip.Chỉ có điều bố không muốn cô cũng đành chịu thôi.Thuê nhà không cần đâu.Bố tôi cũng không muốn là một mình.Bố bảo nằm ở phòng này có nhiều người nói chuyện cũng đỡ buồn.Nhưng mà.Không sao cả đâu.Anh không cần phải quá lo lắng như vậy.Tôi cảm ơn anh đã giúp đỡ gia đình của tôi.Cảm ơn gì chứ.Hai bác rất yêu quý anh.Còn hai cho anh ăn cơm nữa mà.Anh ở đây có một mình.Coi hài bác như người thân trong gia đình vậy.Sau này nếu có chuyện gì cần anh giúp đỡ.Em cứ nói.Đừng khách sáo.Còn những người dưng anh buồn lắm đi.Vậy thì em xin rút lại được cảm ơn nhé.Nói rồi có đi thẳng.Để lại thành gãi gãi đầu cười khổ một năm quen biết cô cũng là một năm anh dở khóc dở.Với tính cách của cô chẳng biết từ bao giờ anh không còn muốn đến những nhà hàng sang trọng để dùng bữa.Chỉ muốn đến nhà cô đã ăn cơm bình gì cũng chẳng biết từ bao giờ ăn chiếc bánh mà cô làm.Thế ngon hơn tất cả những món ngon trên đời chăm sóc bố để mạng vào thế.Về nhà trước thành bận công việc ở công ty thì nên cũng phải nhà luôn bố à.Bố còn đau nhiều không có mỏi chân không để con xoa bóp cho bố nhá khi nãy.Ngoài ngã đập đầu xuống dưới đất đấy à muốn nói cái gì thế con đâu có.Sao tự dưng hôm nay tự nhiên ăn nói nhỏ nhẹ như vậy bố thật là con lo cho bố đấy.Thôi con cứ bình thường đi chứ cứ như thế này bố không qua anh đâu.Lại nữa rồi lúc bé con như thế nào ạ con có nghịch ngợm không đã từng đánh.Bao giờ chiều bố còn đấy à chắc chắn là rất đáng yêu rồi.Sao tự nhiên bây giờ nó lại thành ra như vậy là bố đứa con gái ngốc nghếch này.Còn như thế này cũng rất tốt đáng yêu mà không phải bình thường bố mẹ.Ai nói còn như thế này thì không ai chịu được à chồng lúc tức giận thì cái gì người ta cũng nói được thôi.Bố mẹ thực sự rất yêu thương con và thế anh chắc là con cũng cảm nhận được thanh.Tay ôm lấy bố con cảm ơn bố mẹ đã yêu thương con cảm ơn bố mà.Che chở cho con vậy thế anh có những chuyện sau này tôi sẽ nói cho con biết.Còn bây giờ bố chỉ mong con có thể có cuộc sống thật bình yên còn biết rồi.Thôi đi cô hôm nay có nói biết rồi ngày mai cô vẫn ra đường đất người ta như bình thường.Tôi còn lại gì cô nữa bố này con đâu có như vậy đâu.Con đâu có như vậy đâu thế bây giờ trong giờ này ăn được chưa đói quá rồi đấy.Một lát nhé con đi xuống cần tìm mua cháo cho bố bác sĩ bảo bây giờ bố chỉ được ăn cháo loãng thôi.Ăn cháo cũng sẽ không tiêu hóa được.Vì sức khỏe của bố còn yếu ớt.Cái con bé này bố có đồ ăn cơm hay ăn cháo đọc đâu chứ không phải giải thích nhiều như vậy nhỉ.Thế mà còn sợ bố thảm ý.Ăn cả đời chứ không phải ăn một hai bữa cơm đâu thèm khát cái gì lo bò trắng răng.Được rồi đợi con một lát nhé con đi mua ngay đi.Thời tiết bình ngoài nắng nóng như muốn thiêu đốt con người ta về cô mai ra của cô lê.Thế nào cũng không đền thành không phải là một người quá quan trọng vẻ bề ngoài theo nhưng quan điểm của cô.Là có thể không cần đẹp.Nhưng nhất định phải sạch.Ở phòng cấp cứu.Bác sĩ hội chuẩn lớp mười một trường hợp chấn thương sọ não do tai nạn giao thông.Theo như báo cáo ban đầu của gia đình bệnh nhân.Trị bệnh nhân va chạm với một xe tải.Khi đang lưu thông trên đường.Bệnh nhân không thể bị chảy máu.Lúc đầu những người xung quanh cứ nghĩ là không sao.Vì bệnh nhân vẫn có thể đứng lên đi lại được vài bước.Thì những ngày sau đó thì bệnh nhân nhá quỷ.Lúc này thì những người đi đường lập tức gọi điện cho xe cấp cứu.Trong quá trình di truyền.Phần đầu của bệnh nhân bắt đầu nổi lên những cục xương.Chính là dấu hiệu của tụ máu não.Chụp ct bệnh nhân không chỉ bị đang chấn thương sọ não.Cần phải mổ.Mở mắt cá trên bên ngoài của bệnh nhân cũng bị vỡ bụng.Tụ máu ở bắp chân phải.Cần phải rạch giá.Loại bỏ máu tụ.Môi trường bị phỏng đi.Bệnh nhân này phải phẫu thuật gấp.Ở cái nơi này.Các bác sĩ lúc nào cũng vội vã.Trong các cấp cứu này thì long chính là bác sĩ chính.Mày lấy cho tôi mẫu thông ống thở đi.Bệnh nhân cần được hỗ trợ hô hấp trước khi đưa vào phòng mổ.Nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng đi.Sau đó bệnh nhân lập tức được đưa vào trong phòng một.Tuổi đời của anh ta cũng cần khác chè.Nếu như phải ra đi.Là một sự nuối tiếc cho cả gia đình và xã hội.Còn bao nhiêu ước mơ đang dang dở chưa kịp thực hiện.Là một người bác sĩ.Sợ không run sợ trong bất cứ trường hợp nào.Kể cả việc khi phải mở hộp sọ của bệnh nhân.Nhìn thấy những giọt máu chảy ra ngoài.Thậm chí phải chứng kiến cảnh bệnh nhân chết ngay trên bàn mổ.Cũng không có cách nào cứu vãn.Vậy nên trong tất cả những ca cấp cứu như thế nào.Một người bác sĩ phải giữ được sự bình tĩnh.Nhất là một bác sĩ khoa thần kinh.Tôi cần phải tỉnh táo.Chỉ cần một chút sơ suất nhỏ thôi.Có thể khiến cho bệnh nhân ra đi mãi mãi.Mở hộp sọ.Dụng cụ hút máu từ.Một lắp máy trợ tim cho bệnh nhân đi.Trên một đơn vị máu đã được chuẩn bị.Từng giây từng phút trôi qua là mỗi giây phút căng thẳng đến tột độ.Tiếng dao kéo và chạm vào nhau.Tiếng thở hồi hộp của tỉnh bác sĩ.năm tiếng đồng hồ trôi qua.Phim mũi kim cuối cùng trên đầu được hoàn thành thì cũng là lớp có bác sĩ tạm thời thở phào nhẹ nhõm.Phẫu thuật thành công.Thế nhưng do trường hợp này quá nào.Nên phải điều trị thời gian lâu dài.Có hồi phục hay không.Là sao ý chí may mắn của người bệnh.Vừa ra khỏi phòng bệnh thì người nhà của bệnh nhân đã chạy đến bên cạnh lòng.Trên khuôn mặt họ là sự lo lắng hoảng hốt.Người phụ nữ có lẽ là mẹ của bệnh nhân.Nước mắt ngắn nước mắt dài.Nấm ngứa bàn tay của bác sĩ.Bác sĩ à.Con trai của tôi sao rồi.Ca phẫu thuật có thành công không ạ.Cầu thủ thuật thành công rồi.Nhưng mà gia đình vẫn nên chuẩn bị tâm lý.Để phòng trường hợp xấu nhất xảy ra.Cục xin bác sĩ cứu lấy con trai của tôi với.Gia đình cứ yên tâm đi.Bệnh viện sẽ làm hết khả năng.Nhìn người phụ nữ này thực sự rất khổ sở.Chiếc áo đang mặc cũng sườn chì.Mái tóc bạc phơ.Khuôn mặt già nua khắc khổ.Hoàn cảnh gia đình trước cũng không khá giả dị lắm.Dù sao thì bây giờ anh cũng phải nhà nghỉ ngơi.Nhìn thấy hoàn cảnh này khó khăn như vậy.Anh không giúp.Lại cảm thấy có chút áy náy.Thế rồi anh mời người phụ nữ vào trong phòng trò chuyện.Cũng là để nói cho bà ấy biết về tình hình hiện tại của con trai mình.Gia đình của bác có mấy người con ạ.Tôi chỉ có duy nhất một mình thẳng bé thôi.Nó mà có mệnh hệ gì.Chắc là tôi không thể nào sống nổi.Trường hợp của em ấy là đa chấn thương sọ não.Mắt cá chân bị vỡ bụng.Bắp chân có bị tụ máu bầm.Bây giờ chúng tôi đã phúc thọ.Để hút hết máu tụ trong não.Nếu như bệnh nhân có thể tỉnh dậy và có ý thức.Thì chúng ta sẽ bắt đầu nuôi hộp sọ để cấy ghép.Cũng sẽ bó bột mắt cá chân của em ấy nữa.Vậy còn.Bắt chuẩn bị tụ máu bầm thì sao.Cần phẫu thuật vừa rồi cũng đã rạch bắp chân của em ấy.Để mẫu tủ tự động thoát ra ngoài.Người phụ nữ ấy ở đền cấp nước nửa giờ nói.Gia đình của tôi nghèo khổ.Bộ đồ mất nửa năm nó mới mười tuổi.Một mình thằng bé bừng chải kiếm sống trên thành phố.Nhạc chạy xe ôm.Được đồng nào thì gửi hết về quê cho bố mẹ còn góp xây nhà.Để sau này còn có chỗ già vào mà lấy vợ.Bây giờ người yêu còn chưa có.Tôi là một người mẹ mà không thể nào giúp gì được cho con cả.Đúng là cô rồng.Hoàn cảnh của người phụ nữ này sao đánh thường quá.Tuổi còn trẻ.Đâu phải mất đi người đàn ông bên cạnh.Vất vả bao nhiêu năm nuôi con lớn.Cuối cùng bây giờ lại bị tai nạn.Chẳng biết sống chết ra sao.Lòng lúc này ấy lại nhìn bà ấy rồi nói.Cô cứ bình tĩnh.Lấy sức khỏe chăm sóc trẻ em ấy.Y học bây giờ phát triển lắm.Em ấy sẽ vượt qua thôi.Thế nhà mình có bảo hiểm không cô.Có bảo hiểm hộ nghèo.Nhiều khi nãy đi làm thủ tục thì người ta nói vượt tuyến.Hình nền không được hưởng một trăm%.Bây giờ cái đứa động vật thằng bé bỏ trốn.Không có ai đền bù cả.Đã được giảm năm mươi% viện phí rồi.Nhưng mà nghe nói tiền thuốc rất.Mỗi ngày có thể lên đến năm triệu.Bây giờ tôi thực sự không biết phải làm sao cả.Nếu đường cùng.Chắc là phải bán nhà ở quê thôi.Giọt nước mắt cứ như thế làm giải xuống.Khiến cho người ta cũng cảm thấy đau lòng.Ở trong cái bệnh viện này có biết bao nhiêu trường hợp giống như người phụ nữ này.Anh muốn giúp.Nhưng lại không thể nào giúp hết được.Trường hợp của cô khó khăn.Chồng sẽ nói lại với các lãnh đạo của bệnh viện.Xem có thể nào giúp được thêm không.Hi vọng có thể giúp được gia đình ít nhiều.Người phụ nữ ấy nắm chặt lấy bàn tay của long rồi nói.Cảm ơn bác sĩ.Thực sự cảm ơn bác sĩ rất nhiều.Này của bạn sẽ không biết lấy gì để đền đáp đi.Cũng còn chưa chắc là cháu có thể giúp được bác nhiều không.Nhưng hi vọng là có thể giúp đỡ được hoàn cảnh.Nói chuyện với bác ấy xong anh lại đến phòng họp.Trường hợp mổ do chấn thương sọ não của bệnh nhân nguyễn văn an.Trợ giúp bác lòng theo dõi nhé.Dù sao thì đó cũng là người thực hiện ca mổ chính.Tên bạn sẽ rõ hơn về tình hình.Được.Vậy còn bác sĩ điều trị sẽ phân công cho ai về.Bác sĩ thùy là bác sĩ điều trị chính.Gia đình của bệnh nhân này rất khó khăn.Chỉ có một mẹ một con.Bảo hiểm vượt tuyến thì lại không được hưởng một trăm%.Không biết trường hợp này lãnh đạo bệnh viện có thể xem xét được không ạ.Cái này thì phải trình lên chờ xét duyệt.Nếu không được một trăm% thì cũng được tám nghìn chín trăm mười.Bệnh viện của chúng ta luôn lấy chữ đức đi đâu mà.Nếu được như vậy thì tốt quá.Viện phí cả trăm triệu một ngày.Trở lại gia đình bác ý không thể nào kham nổi.Có thể đưa lên trang facebook của bệnh viện để kêu gọi.Nếu như được trợ giúp thì sẽ bớt đi phần nào khó khăn đi.Cuộc họp kéo dài thêm ba mươi phút thì dừng lại.Cũng là để cho các bác sĩ trao đổi bệnh án của các bệnh nhân.Lúc này thì làm cũng hết giờ làm.Trên nhưng không hiểu sao.Anh lại không muốn về nhà.Trong suy nghĩ của anh lại quanh quẩn bóng hình của người con gái ấy.Có phải là ông trời đang muốn trêu đùa anh sao.hai sào bằng mấy lần.Lại muốn quật ngã anh một lần nữa.Nghị định thôi những ngày tháng u ám ấy cũng khiến cho anh cảm thấy sợ hãi.Không phải là sợ hãi điều gì cả.Chính là cái cảm giác đau đớn đến tuyệt vọng.Khó khăn lắm anh mới có thể vượt qua được.Khó khăn lắm anh mới có thể đứng dậy.Cứ nghĩ là đã quên được cô.Cứ nghĩ dù có gặp lại cô cũng sẽ tức giận.Ném vào mặt của một số tiền.Ấy vậy mà tất cả những gì anh có thể làm được.Chỉ có bấy nhiêu đó thôi.Cho đến tận giờ phút này.Anh vẫn sợ bản thân sẽ làm cô tổn thương.Trong khi chính anh mới là người tổn thương.Bước chân của anh không phải hướng về bãi đỗ xe.Mà lại hướng về khoa nội.Anh đứng ở đó nhiều nước tự gửi chính mình.Anh phải rời khỏi nơi này thôi.Nếu như cứ tiếp tục đứng ở đây.Anh sẽ chạy đến tìm cô mất.Ấy vậy mà ông trời cũng không thương xót cho trái tim đã vỡ vụn nhiều năm của anh.Lại một lần nữa.Anh bước đến tiệm cô.Tình cờ thì gặp cô.Anh định coi như không biết cô.Đã định coi như người xa lạ mà bước qua.Anh không biết mình làm như thế để làm gì.Không phải như thế.Để giữ lại sự tự tôn cuối cùng của một thằng đàn ông.Thế nhưng cô lại không như vậy.Vừa nhìn thấy anh đã buồn cười tươi tắn rồi nói.Chào bác sĩ.Xin lỗi anh nha.Khi nào x có hơi thấp lý.Vì nói anh là bệnh nhân.Ở khoa thần kinh.Nhưng mà thực sự tôi không cố ý đâu.Mong anh thông cảm nhé.Mấy lời nói này của thành lại khiến cho sự giận giữ trong lòng của anh bùng phát.Cuộc gặp định diễn trò này đến bao giờ đây.Còn định coi anh như một trò đùa đến khi nào.Lúc nãy anh nói.Làm ơn.Em dừng lại đi.Đừng để tôi phát điên lên nữa.Tôi thực sự không muốn vào tháng trước mặt của em như vậy.Bây giờ tôi không muốn hỏi em về những chuyện trong quá khứ.Vậy nên xin em.Từ giờ trở đi nhìn thấy tôi.Cũng coi như không hề quen biết rồi đi.Mà tôi cũng mồm.Đây là lần cuối cùng tôi và em gặp nhau.Không cần phải nhập lại nữa được.Anh bị làm sao thế.Tôi cũng chỉ muốn xin lỗi anh thôi mà.Thành.Tiếng hát vì đàn kiềm chế cơn giận dữ của anh khiến cho cô giật mình.Nhìn thấy biểu hiện ấy của thành ảnh lại không đỡ nặng lời.Anh vẫn như vậy.Vẫn yêu cô đến mức vô dụng.Rốt cuộc.Bao nhiêu năm qua em đã đi đâu vậy.Em sống ở đâu.Em có hạnh phúc không.Chắc có lẽ là hạnh phúc đúng không.Vì đó là sự lựa chọn của em mà.Phải không thành.Người đàn ông này biết tên cô.Đứng trước mặt người đàn ông này có bấm thường có cảm giác khó thở.Tìm kiếm đầu ngói.Cũng muốn hỏi anh rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.Trên giường còn chưa kịp hỏi thì anh đã hỏi chứ.Nhưng mà tại sao em đến đi.Em đến để làm gì vậy.Bố tôi mổ ruột thừa.Tới đây để chăm sóc cho mấy.Đau đớn tức giận vẫn còn nguyên vẹn.Chương trình thúy nga tuyên bố của thành bị bệnh.Lòng đã vô cùng lo lắng.Giấu sao thời gian yêu cầu trước đây cũng thường xuyên đến nhà cô chơi.Cũng không ít lần gặp bố của cô.Anh có thể không cần đến thăm ấy.Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy không thoải mái.Bố em nằm ở phòng nào thế.Tôi muốn đến thăm ông ấy.Thằng bố tôi.Nhưng mà tại sao.Em có thôi ngay đi không.Trêu đùa thôi em cảm thấy vui lắm hả.Cảm thấy không muốn dừng lại sao.Tôi.Thành muốn nói nhưng lại thôi vì long có điện thoại.Nhìn vào màn hình điện thoại lồng bốn nghìn cảm thấy mệt mỏi.Alo.Anh à.Anh về nhà ngay đi có bị ốm rồi đấy.Nghe tin thằng bé bị ốm thành lập tức chạy về cũng không kịp nói gì với thành cả về.Nơi thì trang nói vợ anh.Thằng bé bị sốt.Thế nên cô giáo gọi cho em đến đón về kiểm tra xem thông báo thế nào rồi.Lồng lấy nhiệt kế đo thì thằng bé sốt ba mươi bảynăm độ.Cũng mời không bị sốt cao.Theo dõi sức khỏe cho thằng bé chỉ là cảm sốt thông thường thôi.Thế rồi anh đi đến bên cạnh thằng bé.Bị ốm nhưng nhìn thấy anh vẫn mỉm cười vui vẻ.Bố là con không sao cả đâu.Chị ốm có chút xíu thôi mà.Con trai của bố giỏi quá.Thế còn muốn ăn gì không bố nói có chút việc làm cho con nhé.Dạ có.Có muốn ăn pizza.Được rồi.Vì con một lát đi.Lát nữa có giúp việc làm xong bố gọi con dậy nhé.Vâng ạ.Anh đi về phòng rồi một lát sau trang cũng vào phòng cùng với anh.Thực sự thì anh muốn nghỉ ngơi vì ngày hôm qua là một ngày quá mệt mỏi.Khi những chàng lại bước vào cùng với những lời chất vấn.Anh đã đi đâu vậy.Dù không muốn nhưng anh vẫn trả lời.Bệnh viện có việc đột.Có một bệnh nhân đã chấn thương sọ não cần được mổ gấp.Chế biến thực phẩm ở lại.Bệnh viện thiếu người á.Anh làm thêm có được tăng lương.Tại sao phải hành hạ chính mình như vậy.Lòng mệt mỏi nhìn cô ta rồi nói.Làm chuyện đó không phải vì tiền.Mà là vì lương tâm của một con người.Và trách nhiệm của một người làm y.Tôi không giống như cô.Trên đời này không phải cái gì cũng có thể đem ra để mà kiếm tiền được.Ý anh nói là em không có lương tâm.Làm tất cả mọi thứ cũng phải gia đình này.Bao nhiêu năm qua em cố gắng.Có nhìn thấy không.Cô đừng gây chuyện nữa.Tôi muốn được nghỉ ngơi.Có đi về phòng của mình đi.Của ta tức giận.Của ta nhất quyết không chịu về.Em không về đâu.Ngày hôm nay chúng ta phải nói rõ chuyện này.Up bằng mấy năm nay rồi.Như thế là quá đủ rồi.Anh không thương em cũng không sao cả.Nhưng mà ít giờ.Anh cũng phải tôn trọng em như một người vợ chứ.Ảnh đi đâu làm gì.Cũng có quyền được biết.Anh để vợ hết tất cả mối quan hệ bên ngoài của anh.Cũng được không biết gì cả.Anh lấy em về làm vợ.Hay là bù nhìn đi.Của nó là tất cả những điều này mà không nhớ thì sao.Đám cưới của chúng ta.Chính là bản hợp đồng giữa bố mẹ tôi và bố mẹ cô đấy.Đây không phải là một cái hợp đồng làm ăn.Chính của khí ấy cũng nói như vậy còn gì.Nhưng mà chúng ta đã có với nhau một đứa con rồi.Chẳng lẽ đến bây giờ.Anh vẫn còn nhớ thằng khốn nạn đó sao.Nó đã lấy một số tiền lớn như vậy thì biến.Anh vẫn về nó.Không chịu chấp nhận tình cảm của tôi sao.Đừng nhắc đến cô ấy.Tại sao không được nhắc đến.Có phải là việt anh.Vẫn còn yêu thương nó không.Làm thực sự rất mệt mỏi nên chẳng muốn làm gì nữa mà cầm tay của trang kéo ra ngoài rồi đóng cửa lại.Anh cần được nghỉ ngơi anh không thể nào cứ đứng ở đây đôi co với cô ta như vậy.Tức giận lắm nhưng không làm gì được cả cô ta đang bỏ về phòng về đến phòng thì có chuông điện thoại.Bắt mấy ngày thì đầu dây bên kia là giọng nói để ám ảnh mà cô không bao giờ muốn nghe lại thêm một lần nào nữa.Cưng à có khỏe không anh.Nghe thấy anh gọi hình như là cứ phải không vui nhỉ anh gọi cho tôi làm gì thế.Cho anh cảm thấy nhớ thương nên anh gọi thôi tôi hỏi anh gọi cho tôi để làm.Tí em đừng có nóng bụng như vậy anh muốn nói với cưng anh hết.Rồi hết tiền.Anh nghĩ tôi là cái máy in tiền của anh à nếu như không phải vì làm ăn thua lỗ anh.Gọi cho cường để làm gì đâu anh thực sự rất muốn giữ cái lời hứa của mình nhưng mà bây giờ.Cùng rồi nếu như không có tiền anh sẽ bị xã hội đen giết chết đấy vậy nên cần phải.Anh thôi.Tôi đã nói rồi tôi không có tiền em muốn lật mặt sao.Bây giờ em muốn đưa tiền được không mình tôi lại hay là em muốn để tôi đến gặp thằng chồng của em giờ nói.Cho biết chín lần trước có chuyện gì đã xảy ra nhỉ.Rốt cuộc anh muốn bao nhiêu tiền thì mới chuyển biến mất khỏi cuộc đời của tôi đây anh đưa.Sẽ không biến mất khỏi cuộc đời của anh được rồi giờ chúng ta không phải là còn rất nhiều ràng buộc ta.Anh đúng là đồ khốn kiếp đồ khốn nạn của nó rồi khốn nạn sao.Ai đã khiến cho tôi trở thành một kẻ khốn nạn như vậy nếu như không phải vì cô thì tôi có.Thành một kẻ giết người không.Cuộc sống cuộc sống ăn sung mặc sướng không phải lo nghĩ gì cả vậy cô có hiểu cái cảm giác của một.Hằng đêm mất ngủ với tội lỗi không.Trả lời câu không bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ tay dắt theo một đứa trẻ đứng ở đầu giường của cô đồng ý.Ngày thứ mấy từ ấy thôi.Khiến cho cô ta lập tức trở nên hoảng sợ dòng nói cũng hoàn toàn mất đi sự kiểm soát.Anh làm ngày đi tôi sẽ giết chết anh đi nhanh nói thêm một lời nào nữa.Muốn tôi em cũng được thôi chuyển vào tài khoản của tôi một tỷ đi tôi sẽ lập tức câm ngay.một tỉnh.Tính khối nhà anh anh tử số tiền đấy là giấy à.Tôi không cần biết nếu như cô không chuyển số tiền ấy vào tài khoản của tôi tôi sẽ lập tức đi tìm.Của cô là cô cũng biết mạng xã hội đáng sợ như thế nào rồi.Con dâu của tập đoàn tiens.Là người đứng đằng sau một vụ án giết người.Nếu những thông tin này bị lộ ra ngoài.Thì chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ săn đón đi.Vai trò của một ngày chuẩn bị tất cả.Tôi là một kẻ thiếu kiên nhẫn.Hình nền đừng nghĩ đến chuyện để tôi phải đợi đấy.Mẹ ơi mình về nhà với bố thôi.Chiếc điện thoại bị ném vào từ một cách không thường tín.Đồ đạc trong phòng có bị cô ta ném tử tù.Cảm giác bị người khác đề giỏi.Làm sao có thể thoải mái được cơ chứ.Cô ta giống như một kẻ điên vừa la hét vừa đập phá.Có lẽ nghe thấy tiếng hát thế nên cô giúp việc tưởng là có chuyện gì xảy ra.Cười đứng ở bên ngoài không ngừng gõ cửa.Chùa.Có bị làm sao thế.Không muốn ai biết chuyện đang xảy ra cũng không muốn đánh mất hình tượng xây dựng bấy lâu nay.Thì đến lúc này có nói vọng ra.Không có gì cả đồ.Tôi chỉ là hơi chết một tí thôi.Không cần phải lo cho tôi đâu.Thế của các cần tôi gọi cậu chủ về xem qua có thế nào không.Chứ cứ như thế này tôi cảm thấy lo lắng lắm.Anh ấy đi làm cả ngày vất vả rồi mới được nghỉ ngơi một chút thôi.Cứ để cho anh ấy nghỉ ngơi đi.Tuổi thân phận làm vợ không giúp được gì nhiều cho chồng.Nên không muốn anh ấy phải lo lắng thêm đâu.Không được mở ra nhưng bên ngoài là giọng nói để sự ngưỡng mộ của cô giúp việc.Cậu chủ thật là có phước.Mới lấy được một người phụ nữ hiểu chuyện giống như cô.Bảo sao ông bà chủ yêu thương cô đến như vậy.Thôi không có việc gì cô xuống dưới nhà làm việc đi.Nếu có việc gì tôi sẽ khỏi.Dạ vâng tôi biết rồi.Nhìn thấy ở bên ngoài không có tiếng đồng.Chiếc bình hoa đang ở trên tay cô ta lập tức bị nam xuống đất vỡ tan tành.Biết phải làm gì bây giờ đây.Số tiền trên đã đòi không phải là.Biết nhờ ai giúp đỡ đi.Thế rồi nghe máy cô ta cũng nghĩ ra một người.Ngày lập tức lấy điện thoại khác dài để gọi.Alo.Con gọi cho bố có chuyện gì không.Bố à.Bố có khỏe không.Bố khỏe.Gọi điện chứ không phải chỉ để hỏi thăm đúng không.Còn muốn hỏi vay tiền.Vay tiền.Có nó thiếu thốn đến mức phải vay tiền bố.Có phải cái nhà đó không trả lương cho con được con tiêu xài không về.Không phải đâu bố à.Mà là cái tên kia.Hắn thật gọi điện để tốn tiền.Những gì còn không đưa tiền cho hắn.Thì không biết là hắn sẽ làm chuyện gì nữa đâu.Khốn kiếp.Đã nói là để bố giết nó đi rồi.Thế mà cô lại không nghe.Giết một mạng người đâu có đơn giản đến như vậy.Hơn nữa biết hắn có chồng tay bằng chứng gì.Và đã đưa những bản sao chép hay bản gốc gì đó cho ai chưa.Nếu như không cần thận thì sẽ mất cả chì lẫn chài.Bố à.Cổng chợ sắt là có chứng cứ.Thế còn định để cho nó đe dọa cả đời như vậy sao.Hỏi mọi người là quá đủ rồi bố ạ.Còn không muốn có thêm bất cứ một người nào phải chết nữa.Vô dụng.Làm gì có ai đọc được tất cả mọi thứ.Mở được tiền lương tiền đâu.Còn diễn ra rất khó.Lần sau.Cẩn thận nghe theo lời của bố.Con xin bố giúp con lần này thôi.Thế được rồi.Truyện của chiến nằm về chứ.Coi như chưa từng xảy ra đi.Mở con còn định làm cái chức quản lý quả đến khi nào đi.Con dâu của cả một công ty lớn bao nhiêu năm.Dậm chân tại chỗ như vậy là sao.Công ty sắp chuyển đổi nhân sự rồi.Trước đây cũng là do con kinh nghiệm chưa đủ thiết nên mới không được bổ nhiệm.Chúc trưởng phòng lần này còn nhất định nắm giữ trong tay.Còn muốn làm gì thì làm.Đừng để công suất bao nhiêu năm nay đội sấm đội về đấy.Dạ vâng.Con biết rồi.Tất cả mọi thứ diễn ra đều khiến cho cô ta cảm thấy mệt mỏi.Truyện của tám năm về trước phải quên đi.Coi như nó chưa từng tồn tại.Hiện tại mới là thứ cần phải trân trọng.Còn tương lai của con trai của ta nữa.Của tao cũng phải cố gắng để bảo vệ.Quay lại thì thấy lòng đang đứng ở đằng sau.Người làm những điều sai trái khi bị người ta bất ngờ.Thì chắc chắn sẽ giật mình.Như bản thân của cô ta lúc này vô cùng hoảng loạn.Vào đây từ lúc nào vậy.Có chuyện gì vậy.Tác phẩm là mười bộ như vậy.Em.Không phải tôi là người rất thích sự hiền dịu sao.Lời có người đập nát hết đồ đạc trong phòng như vậy.Có làm gì thì làm.Đừng để con trai nhìn thấy những cảnh tượng như vậy.Đừng để nó cảm thấy mảnh đây.Anh không hỏi tại sao em lại như thế này sao.Một chút quan tâm cũng không có.Không một chút tò mò anh cũng không có.Tại sao phải quan tâm đến những chuyện này.Nếu như còn muốn nói.Có sẽ trực tiếp nói với tôi.Đồ đạc có được phá cửa tự mua lại.Nhưng có một chuyện tôi muốn nói với cô.Đừng để mọi thứ đi xài quá như vậy.Anh.Anh nói như vậy là có ý gì.Những chuyện cô làm cô tự biết.Tôi không nói.Nhưng cô đừng nghĩ là tôi bù nhìn đấy.Cửa phòng đóng lại trong lòng lại thêm một chút hoàng màng thà như cứ nói thẳng ra đi cô tô.Viết cách để giải quyết.Đằng này cứ úp úp mở mở như vậy.Muốn cho cô phải sống trong sự thấp thỏm lo sợ hay sao.Truyện mà anh phải nhắc đến không thể nào là chuyện của chín lần về trước được.Anh không thể nào biết được chuyện đó.Hoàn toàn không thể.Nếu như anh viết thì chắc chắn sẽ không thể nào mình tính như vậy.Không thể nào có thể bình tĩnh mà đứng nói chuyện với cô ta như vậy đó.Lúc này ở trong bệnh viện.Những câu nói của người đàn ông làm nghề bác sĩ ấy cứ loanh quanh luẩn quẩn trong suy nghĩ của thầy.Kể từ lúc gặp người đàn ông đó.Đã không biết bao nhiêu lần có tự hỏi.Những điều mà cô được nghe về quá khứ của mình là đúng hay sai.Tại sao có cái cảm giác tất cả mọi thứ đều không thể.Tại sao có cảm giác.Mình bị mọi người nói dối.Liệu hỏi người đàn ông ấy rồi.Cuộc gọi nhỡ lại được những chuyện đã xảy ra không.Thấy tất cả mọi thứ đều sẽ trở nên mù mịt.Con à.Có chuyện gì thế.Từ sáng đến chiều có thờ thần đấy.Làm chuyện gì cũng không tập trung.Bố à.Còn trước đây là người như thế nào vậy.Sao tự nhiên hôm nay lại hỏi như vậy.Chẳng phải nói với còn trước đây còn là một cô gái rất đáng yêu cần gì.Còn bây giờ thì vẫn đáng yêu như vậy thôi.Bộ với mẹ đều nói.Bố của thế anh bỏ rơi con.Lạnh tại hàng mê giàu sang.Sang nước ngoài để lấy vợ.Kể từ ý đến bây giờ vẫn không thể có một chút liên lạc nào.Thì đúng là như vậy mà.Cái thằng khốn kiếp ấy.Lúc yêu đương thì nói lời mật ngọt.Đến khi dụ dỗ cần người ta.Có bầu rồi chứ không chịu trách nhiệm.Để bố mà gặp được nó xem.Bộ phận cho lịch hả mấy.Bố à.Nhưng mà hôm nay.Còn gặp một người.Gửi lại nhất định nói là con bò rừng người ấy.Trên gương mặt già nua của ông hai.Có một chút hoảng hốt.Có nói gì cơ.Con gặp ai.Còn không nhớ người đó là ai.Nhưng mà vừa gặp thì anh ta đã nổi giận.Còn muốn vào thăm bố nữa.Nhưng mà đúng lúc ấy thì có điện thoại gọi đến.Có phải là rất gấp.Nên anh phải đi ngay.Cứ nổi con là người phụ bạc.Lúc đầu còn cương ý.Anh ta là một người có vấn đề về thần kinh nhưng mà không phải.Anh ta là bác sĩ khoa thần kinh để bố ạ.Bố có từng biết.Còn quần này làm nghề bác sĩ không ạ.Câu hỏi này khiến cho ông hiệp chờ đến đúng đúng.Chuyển thành có tình yêu thương ai là bác sĩ hay không.Làm sao mà không biết được.Quá khứ chuẩn của vẻ trong suy nghĩ.Hôm nay vợ chồng mình lên núi hái thuốc được không.Mấy ngày hôm nay hết thuốc.Bà còn đến tìm thú cũng không có để mà đường nữa.Được rồi.Kể từ hôm nay vợ chồng mình lên núi hái thuốc nhé.Hai vợ chồng chẳng có còn cái gì cả.Lấy cái đức làm niềm vui vậy.Hai vợ chồng ông hiệp đang lối trèo lên vách núi để lấy cây thuốc quý.mười bốn nghìn bà linh hết toán liền.Ôi giời ơi.Có cái gì đang nằm ở trên vách núi kia.Sao nhìn giống như người vậy.Ở chỗ nào đâu.Ông hiệp nói chồng gấp gáp gì nhìn về hướng tây của bà linh đang trị.Tôi thấy ở cái lồng cây trên núi kia kìa.Giống như là có người đang nằm ở đó đi.Thôi được rồi bảo với tôi lên trên đó thử xem sao.Trời nếu mà là người thì có mà chết rồi chứ làm sao mà sống nổi đây.Bản lĩnh cuống quá không biết làm thế nào.Vừa leo núi vừa niệm nam mô a di đà phật.Hai vợ chồng bà không con cái gì cả.Cả đời tích.Cứ một tháng thì lại bỏ ra vài ngày làm bánh để đi hái thuốc.Cho những người ở quanh xóm.Từ nhà bà đi lên dãy núi hái thuốc.Cũng phải để mất cả nửa ngày trời.Đi đến đến nơi thì cả hai ông bà hút hoa.Khi nhìn thấy một cô gái thân thể mỏng manh yếu ớt.Đang nằm ở nhà chốt đồng cây.Chắc là bị ngã trên núi xuống rồi.Nếu không vướng cát bụi cây cỏ dại.Chằng chịt như thế này.Chắc là lăn xuống dưới chân núi được không chừng.Ông bà.Mở kiểm tra xem thế nào rồi.Xem xem con thơ không.Ông hiệp kiểm tra thì thấy hơi thở của cô gái vô cùng yêu.Nhịp tim được cún.Giờ ông lại hoảng hốt thì thấy bụng của cô gái ngô cao.Bà ơi.Hình như cô gái này còn đang mang thai đấy.Như thế này thì chết.Chúng ta phải mau chóng được cô gái này đi cấp cứu rồi.Còn nước còn tát.Chợ một thân một mình đó.Còn khó sống.Bây giờ là có thai như thế này nữa.Làm sao mà cứ được đi.Thôi.Mày đừng có nói mấy cái điều bi quan như vậy nữa.Để tôi lấy tả lá thuốc cầm máu cho có ý đã.Giờ tôi với bà con cố gắng đi lên đường lớn gọi xe cấp cứu.Lúc này thì ông hiệp cấm cô gái còn bà thì lấy đằng sau đỡ lấy.Suốt cả chặng đường leo lên chỉ sợ chân rồi cả ba lần xuống dưới chân núi thì có mà chết cả.Cuối cùng thì ông trời cũng thương xót.Cả ba người lên trên đường lớn bình an vô sự.Bởi vì cái người này cũng khá hoàn vua thảo lấy.Thế nên cả nửa tiếng sau xe cấp cứu mới đến nơi.Hai ông bà cùng với cô gái là lên xe cấp cứu rồi đến bệnh viện.Lúc này ngồi trên xe.Bà linh lấy giấy tờ ở trong chiếc túi một cô gái đẹp.Để xem có giấy tờ hay số điện thoại người thân không.Những điện thoại thì không có.Chỉ có duy nhất một trứng bình thường.Bà buồn bã quay sang nói với chồng.Không có gì ngoài chứng minh thư cả ở nhà.Để xem tình hình cô gái này thế nào.Rồi liên lạc về chính quyền địa phương.Nếu như qua khỏi thì giữ cô ấy ở lại làm con nuôi của chúng ta được không.Dù sao hai vợ chồng chúng ta.Không chỉ có một mình.Cái bản này.Bị hâm à.Biết là người ta có đồng ý không.Thì tôi có nói như vậy thôi.Bây giờ tôi với ông cứ giúp hết lòng cứu chữa thuốc thang.Biệt đội trời nhìn thấy vợ chồng chúng ta sống lương thiện.Để lại cho chúng ta một đứa con thì sao.Bạn kiểu gì.Chứ bạn kiểu này tôi muốn chiết cành.Vừa đến bệnh viện bác sĩ lập tức đưa cô gái vào trong phòng cấp cứu.Cô gái lúc này đang trong tình trạng hôn mê.Hô hấp vô cùng yếu ớt.Hai tiếng sau.Bác sĩ gọi hai ông bà vào trong phòng để nói chuyện.Thực sự không thể nào tin được cơ thể của người mẹ vô cùng yếu ớt trên những đứa bé trong bụng lại bình an.Nếu như người mẹ có thể sống.Kể cả đời sống thực vật.Từ cái thời vẫn có thể lớn lên.Chỉ sợ là sự phát triển của cái thai sẽ khiến cho người mạng yếu dần và chết đi.Hai ông bà nghe xong thì tán sắc mặt nhưng cũng không thể nào nói với bác sĩ là phá bỏ cái thai được.Về biết đâu khi tỉnh lại thì người bạn này sẽ đau lòng đến chết.Nếu như bà có một đứa con và cũng sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình để đứa bé được sống.Người làm mẹ nào trên thế giới này cũng có suy nghĩ như vậy thôi theo dõi.Tìm một thời gian xem thế nào đã về tình hình người mẹ cũng không mấy khả quan nếu như can thiệp phẫu thuật thì.Đứa bạn sẽ mất khả năng sống sót của người mẹ cũng không vượt quá ba% kể từ hôm ấy.Hai ông bà đóng cửa luôn tiệm bánh ở dưới quê túc trực trên bệnh viện lớp mấy cô gái đã mang thai đến tháng.Từ cứ như một phép nhiệm màu nằm võng xích mấy tháng trời cuối cùng cũng.Đến ngày sinh ôm còn nhớ như in cái khoảnh khắc khi mà ông nước mắt ngắn nước.Giải nắm lấy tay của cô bố mẹ coi con như con gái.Còn như chó ngoài chị cầu xin ông trời xót thương cho hai thân phận ra luôn này ban cho con sức.Để con có thể nào khỏe lại nếu như vậy.Bố nguyện đổi lấy mười năm tuổi thọ cuối cùng của bố bố chỉ còn sống thêm vài năm nữa thôi cũng được.Cần mau tỉnh lại cảm nhận được hơi ấm của đứa bé mà còn mang nặng suốt tám tháng trời này còn nha.Bàn tay mà ông đang nắm chặt sẽ khởi đầu ông gần như không tin vào những gì mà ông.Nhận được vội vã giờ tay của thanh lên mấy ngón tay cứ như thế cử động ông lúc này vội vã.Đi tìm bác sĩ cho bác sĩ ngay lập tức có mặt tại phòng kiểm tra trên gương mặt của họ chính là trữ tình.Nhưng không thể nào tìm được kết quả cho thấy thành đang có dấu hiệu dần hồi phục.Đúng là một phép nhiệm màu chúc mừng hai bác nhé chúng ta có thể hi vọng rồi đấy mấy ngày.Sau đó sau những tháng ngày nằm một chỗ thì cuối cùng thành cũng tỉnh lợi có lẽ do khá nổi rồi.Súng và ánh sáng nền có cáo phần chói mắt mùi thuốc sâu vào mũi khiến cho cô cảm thấy khó chịu.Mở mắt ra thì thấy khung cảnh của bệnh viện kế đến là nụ cười xen lẫn nước mắt của hai người đã lớn tuổi.Mọi thứ chồng cô hoàn toàn trống giống cô thực sự không nhớ gì cả.Bàn tay có được nắm chặt bởi hai bàn tay già nua.Nhưng đầy ấm áp.Còn tỉnh lại rồi ơn trời con gái của chúng ta tỉnh lại thật rồi.Xin lỗi nhưng thực sự cháu không nhớ hai bác đã ai cả.Hai ông bà nhắc nhìn nhau.Rồi cuối cùng thỏa thuận bằng ánh mắt để đi đến quyết định cuối cùng.Bố mẹ là bố mẹ của con đi.Bưu điện gọi bác sĩ kiểm tra cho con người có được cử động vì con còn yếu lắm đi nằm ở đây một chút.Đội khỏe rồi chúng ta sẽ về nhà nhé.Quý vị và các bạn thân mến nhiều về chúng ta phải cùng nhau trải qua tập hai của bộ truyện này và quả thật là trong suốt quá.Truyện tranh xa lạ có thật giết người người thành người bố bạn này không phải là bố mẹ ruột của thành và gia đình chắc là những tháng.Đọc truyện tình cũng có cùng cảm giác giống như xa như chúng ta đã biết ở tập đầu tiên của bộ truyền thì người bố già.Của thành có phải là một người rất ham mê tiền bạc với em ấy đã nhận của mẹ lo một số tiền và đã gửi.Có một cách rất là thậm tệ rõ ràng là hai người bốn này hoàn toàn khác nhau và đến tập truyện này thì tác giả đã mang đến.Cho chúng ta một điều rất bất ngờ và đầy cảm xúc và với thực chuyện này chính sách rất mong nhận được những bình luận của quý vị và các.Về tình huống vừa rồi xảy ra ở đọc truyện này và nếu tập chuyện mang lại cho chúng ta một cảm xúc gì đó gọi.Quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh ra cũng như ekip của chợ tình nhé và bên cạnh đó anh sao cũng xin.Báo đến quý vị và các bạn đây là một bộ truyền sẽ được đưa vào nhóm kín trên sân bay chợ tình trên facebook.Và khi theo dõi trên nhóm kín thì quý vị và các bạn sẽ không bị làm phiền bởi những video quảng cáo giống ở trên youtube.Và chúng ta có thể theo dõi nhanh hơn mỗi ngày từ hai cho đến ba tập truyện vì vợ những thính giả nào có mong muốn.Lắng nghe nhanh hơn bộ truyện này thì mọi người có thể kích vào đường link ở phía bên dưới phần mô tả hoặc là phía bên di.Phần bình luận sau khi vào phân biệt chợ tình thì mọi người hãy nhắn tin cho fanpage và sau đó mọi người sẽ.Hướng dẫn để vào nhóm kín cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho anh sao về ý kiến rất nhiều câu bây giờ anh sang xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com