Hồi Ký Chiến Tranh _ Mùa Chinh Chiến Ấy Buổi 1 _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam Vov 303

hồi ký chiến tranh _ mùa chinh chiến Ấy buổi 1 _ Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam vov 303

Phim mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn tên bến.Bắt đầu từ buổi đọc truyện dài kỳ hôm nay.Mời các bạn nghe hồi ký.Mùa chinh chiến ấy.Của nhà văn nhà biên kịch đoàn tuấn.Nguyên chiến sĩ tiểu đoàn tám trung đoàn hai mươi chín sư đoàn ba trăm lẻ bảy.Tham gia chiến đấu tại chiến trường campuchia từ năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám đến năm một nghìn chín trăm.Sách tòa nhà xuất bản trẻ ấn hành có độ dài gần năm trăm trang.Với tiết tấu bảy trưng.Là một phần vĩ thanh.Môi trường gồm nhiều câu chuyện vừa tồn tại độc lập.Vừa đăng kết với nhau.Những thước phim tư liệu sống.Tái hiện cuộc sống chiến đấu của người lính tỉnh.Trên đất campuchia.Với rất nhiều gian nan thử thách.Rất nhiều hi sinh chịu.Là một bản hùng ca đầy bi trắng về tình đồng đội và tình yêu tổ quốc.Đơn vị tôi thì vào chốt một đại đội.mười hai người.Nhưng mà xa còn hạn.Ở đó thì bật tôi thì không.Biết là.Bật nó không sợ.Cái vấn đề thế này là chúng tôi thì nhiều lắm.Mà vẫn rất lạc quan.Cái mảnh đất này là theo đã giữ hàng nghìn năm rồi.Sau đây là khi chiến đấu.Chúng tôi lại cảm thấy là mình rất tự hào là một thế hệ.Sinh ra để .Lấy kính thực của mình che chở cho tổ quốc khi năm tháng đã bị lâm nguy.Thực ra làm tôi viết đây đời trách nhiệm của mình thôi tại vĩnh phúc.Mầm không kể thì bị nhiễm nam cao với những công việc này mục lên.Lúc đi chỉ ra và biến mất.Một ngày mùa chinh chiến ấy.Chim đã xa bầy mịt mờ bên trời bay.Những câu hát trong bài hướng về hà nội.Của nhạc sĩ hoàng dương.Thi thoảng lại thầm thì bên tai nhân lên trong lòng người lính trẻ đoàn tuấn trên bước đường hành quân bốn.Về trước.Phàn nàn.Bài hát ấy vẫn được nhắc lại trong những lần anh và đồng đội gặp nhau.Dù mỗi người đang sống tiếp những mảnh đời khác nhau.Và mái tóc họ đã ngả màu sương muối.Những người lính thuộc thế hệ thứ ba này.Viết tiếp truyền thống của thế hệ chống pháp chống mỹ.Có học thức.Có ý thức về cái tôi cá nhân.Dòng lúa đặt vận mệnh của tổ quốc lên trên tất cả.Tự hào được lấy ngực mình che chở cho tổ quốc.Nhập ngũ một cách tự nhiên.Nhưng phải thế.Chàng trai hà thành mười tám tuổi hăm hở đeo bao lâu phải chiến trường.Lồng ấp ủ dự định sẽ đi nhiều nơi.Gặp gỡ nhiều người.Chứng kiến nhiều sự việc.Để sau này.Thực hiện tiếp ước mơ giảng đường.Trở thành nhà văn.Viết tiếp bài ca thời đại mình đã sống .Ước mơ vô cùng trống chèo.Không hề xa lạ với thế hệ thanh niên xếp bút nghiên lên đường ray.Nhưng có lẽ.Chính chàng trai ấy.Cũng không lường hết được những khó khăn đang chờ đợi mình và đồng đội ở phía trước.Chiến tranh trận mạc.Những nhiệm vụ chuyển miền.Cài đặt người lính ở thế bị cuốn theo dòng chảy dữ dội đó.Cho đến khi được trở về nhà.Được ngủ trên chiếc giường quen thuộc.Thì vẫn giật mình.Vẫn xài.Lạc vào những giấc mơ về đồng đội.Tôi biết cái này khó.Lúc đầu thì tôi cảm thấy cái giọng văn.Trần văn của mình nó dài.Và nó lại.Không có đất riêng.Giống thế cho anh biết hồ chống pháp chống mỹ.Sao lại bỏ đi.Thứ hai tôi biết lại thì tốt đến thông tin.Bức kể chuyện với từng bức điện.Nhưng mà cũng không truyền tải hết được.Lại bỏ đi nữa.Lần thứ ba.Tôi cứ thắc mắc là từ phải tìm được cái giọng điệu nào kể bây giờ.Giữ lần anh em họp mặt.Tôi nghe bạn bè kể trận này người này việc này có đúng có động tĩnh bây giờ.Tôi tìm mãi thế là chúng nó còn giọng kể của người.Nó vừa thật.Nó nó bật chút hài hước này.Mang một chút đau đớn này chứ không bao giờ đi ngủ.Mang hình ảnh của người lính trong thơ chính hữu.Thơ quang dũng vào chiến trường.Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm.Bụi trường trinh file.Áo hào hoa.Đêm mưa hà nội.Dáng kiều thơm.Đoàn tuấn dần dần làm quen.Với khốc liệt của đời lính.Xanh lòng lại.Phim lòng mẹ.Lanh lợi bình tĩnh trong mọi tình huống.Đồng thời cũng phải trai sản đi.Có như thế mới tồn tại được.Trong một cuộc chiến hết sức đặc biệt.Chiến đấu với kẻ thù giấu mặt đánh lén.Bánh phục.Chả chủ trong dân thường.Cuộc chiến ấy lại diễn ra trên đất bạn.Nghĩa là những người lính thiếu một điểm tựa hậu phương.Có ngã xuống.Cũng không được ngã trên đất mẹ.Không có vòng tay che chở của quê hương.Vì thế.Họ phải cố gắng nỗ lực gấp nhiều lần.Họ chỉ có một lựa chọn.Là hoàn thành nhiệm vụ.Mỗi bước di chuyển có thể vấp mìn.Mì cay ở mọi nơi.Những khẩu súng bắn tỉa.Dự báo còn mắt lấp sau lá rừng.Bị thương là chuyện thường tình.Sống và chết chỉ là khoảnh khắc.Chết bất cứ lúc nào.Chết vì đủ mọi nguyên ra.Bị trúng đạn.Chúng mình.Vì vũ khí sát thương.Vietsub.Video.Bị nước lũ.Chỉ khác.Vì sét đánh.Sex việt chính phát súng vô tình của đồng đội.Bao nhiêu cái chết bấy nhiêu cảnh huống.Có cái chết bi hùng.Có cái chết vô lý.Có cái chết tức tưởi.Mũi trương chi.Một vòng sóng đồng tâm.Càng về sau.Càng thu hẹp lại.Xiếc.Tạo cảm giác ngột ngạt.Nặng trĩu.Như tâm tư người lính đi qua cuộc chiến.Kính gửi viết chữ hồi ký là trung thu.Trung thực với chính bản thân mình là khó nhất.Thứ hai chủ tịch hội đồng đội mình.Thứ ba trung thực sự thật bị phản ánh.Nhưng mà thế này này.Cái sự thật này mình phải là khúc xạ là.Để mình phải nâng lên cái vẻ đẹp của con người.Vẻ đẹp của thuốc trị.Thế đôi khi có những câu chuyện mà người bây giờ không thấy vẻ đẹp.Minh hằng ngày.Mình phải là làm khúc xạ lên cái vẻ đẹp đó.Truy kích thể loại hồi ký nó có sức mạnh riêng sự trung thực đó là vẻ đẹp như nam châm.Hút độc giả như mặt sắt.Thì đấy là cái mà tôi có phấn đấu với linh khùng.Khao khát được viết lại kể lại sự thực.Những sự thực thuộc về bản chất.Được khúc xạ để gọi thẳng tên vẻ đẹp phẩm chất người lính.Gọi thành tên vẻ đẹp cuộc sống.Đó là điều mà nhà văn nhà viết kịch đoàn tuấn tâm niệm và theo đuổi.Bởi anh yêu cuộc sống yêu con người yêu tổ quốc này.Tình yêu ấy đã chuyển cho anh và đồng đội sức mạnh nguồn năng lượng tuổi trẻ.Giúp họ bước qua những khó khăn thậm chí cả đám giỗ để thực hiện trọn vẹn nhiệm vụ mới.Tình nguyện.Mang một phần hình ảnh tổ quốc trên đất bạn.Chiến đấu ở chiến trường bạn.Đất bạn rất bạn mình phải làm sao thể hiện.Những người lính rất đàng hoàng rất tử tế.Bật giúp dân.Thật lòng.Và không làm một cái điều gì ảnh hưởng đến người dân của họ.Baby bình là đất.Dân tộc.Cho nên làm mình đối xử với lại người dân ở đó.Cả tù binh ở đó.Quân đội nước họ.Mình cảm thấy là mình phải luôn luôn giữ được cái.Vẻ đẹp.Và cái truyền thống văn hiến.Của người việt nam.Mùa chính trên ấy.Càng nhiều trang để nói về sự hi sinh của đồng đội.Tổng âm hưởng chủ đạo của tác phẩm là sự lạc quan tinh thần hiến dâng cho tổ quốc.Bực cuốn hồi ký có độ lùi thời gian.Đức kể bằng giọng lính đậm chất lính.Tận cùng yêu thương xa xót.Vừa hôm hình giản dị vừa thấm thía trải nghiệm lại vừa lãng mạn trong sáng cái.Sáng mà chỉ tuổi trẻ mới có được.Tác giả không có tham vọng khái quát.Đại diện hai tuyên ngôn ngữ anh có lẽ chính anh cũng không ở được những câu chuyện ấy lại.Đột biến thế với rất nhiều chi tiết đắt giá ám ảnh có thể phí ở bước của anh.Giống như chiếc máy quay phim lúc trực diện lúc liêng anh quay chậm lúc bao quát.Lúc tạo điểm nhấn sự linh hoạt của giọng kể sức mạnh của chi tiết hình ảnh là điểm nổi bật.Giúp cho mùa chinh chiến ấy xứng đáng là một hồi ký xuất sắc về cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới.Tai nạn.Biên tập viên anh thư về giới thiệu cùng các bạn đôi điều về hồi ký mùa chinh chiến ấy.Nhà văn nhà biên kịch đoàn tuấn.Bây giờ chúng ta đến với những trang đầu của hồi ký này ở khoảng thời gian tháng mười.Năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám.Khi những người lính trẻ thành công.Đến biên giới tây nam.Giữa tháng.mười một năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám.Chúng tôi vào đến biên giới tây nam.Đó là một đêm khuya xe tải chở chúng tôi từ diêu trì lúc mờ sáng.Địa điểm thả chúng tôi xuống biên tới đây là huyện đức lập tỉnh gia lai kon tum.Xuống xe trắng ai đón tôi nhìn xung quanh chỉ thấy rừng cây núi.Rừng cây biển tới là tôi ư sao chẳng có lần sang nào.Chẳng thấy cột mốc nào cũng chẳng có sự khác nhau nào giữa bên ta và bên.Tôi nhìn lên trời sao bầu trời cao nguyên ban đêm lồng lộng.Những ngôi sao sáng xanh xa tít đã ví chúng như những vết thủng của bầu.Bây giờ đang chiến tranh.Bầu trời chung của hai đất nước hai dân tộc.Nhưng sao lòng người lại chia tay.Và.Chia cắt luôn đất đai.Những câu hỏi rất ngây thơ nhưng thực sự lúc đó vang lên trong tâm trí tôi.Chẳng biết lính tráng lần đi đâu nhanh thế.Loan bột cái quanh tôi chẳng còn ai.Tôi tìm một gốc cây.Giải tấm đi lông xuống.Định gối đầu lên ba lô ngủ qua đêm.Bụng có người đi đến hỏi.Tuấn cận ngủ đâu.Thì ra là nguyễn trần hải.Bạn cùng chung đội huấn luyện nhà ở phút thi sách.Nó vẫn ăn mặc gọn gàng áo bỏ trong quần đàng hoàng.Ngủ đi thôi.Tôi đã.Sao ông giải thế.Ngỡ nửa đêm bọn nó pháo kích sang thì sao.Tôi tìm được một chỗ ngon.năm cùng nhau đi.Hải kéo tôi đến một cái xe rc bị cụt đầu.Hai thằng chui vào gầm xe nằm.Chắc xe cũ.Không còn bụi xăng.Tôi thầm khâm phục hải.Luôn luôn thông minh và khôn khéo hơn tôi.Đầm đi.Ít ra cũng còn tránh được xương.Hải nói thản nhiên như lính cầu.Nhấn một lần.Dạy huấn luyện tôi và hải được cũng lên trung đoàn công tác.Hôm ấy trời mưa nên đứng ở nhà.Không phải ra thao trường.Chúng tôi đi lang thang.Ở đây có một trung đoàn bộ đội nữ.Hải dắt tôi lượn qua mấy nhà.Nhà nào có đông các em lính nữ mà vắng chủ nhà.Thì vào xin nước.Căn nhà đó đi rồi.bốn em bội.Đang ngồi khâu vá.Hai thằng bước vào.Chào các em.Hãy lên tiếng.Mở các anh ngồi xơi nước.Một cô miễn cưỡng mới.Cảm ơn.Hải nói giọng nghiêm túc.Các em cho anh hỏi.Ở đây có anh bằng không nhỉ.Một cô mở lên.Anh hỏi bằng quân khí hai anh bằng tài vụ.Hải dương ở cổ tay lên vỗ vào đó đánh bốp một cái.Tôi hỏi.Anh bằng cổ tay.Tôi cũng bị bất ngờ cố nhịn cười.Nhưng mặt hải vẫn rất nghiêm.Biết.Gặp phải bọn lính ba trời.Một cô vội ôm kim chỉ nổi.Bộ khác chuẩn theo.Hai cô nữ.Cũng chạy khỏi nhà.Tuy cùng là học sinh phổ thông tốt nghiệp lớp mười vào lính.Nhưng tôi cảm thấy.Hải luôn chín chắn hơn tôi rất nhiều.Thế chiều qua pleiku.Không có kịp ăn gì không.Hải phòng.Chị ăn thịt mỗi ly chè đá.Tôi.Mình tránh được ly sinh tố.Công nhận.Sinh tố chồng làm chất.Định chén thêm gì nữa thì xe chạy.Hải tỏ vẻ tiếc.Đêm qua.Hành quân đến ga diêu trì.Tàu vừa từng.Chúng tôi bị lừa xuống.Mấy trăm thằng hết sức ngạc nhiên.Lúc xuất phát.Trung đoàn trưởng trung đoàn năm trăm tám mươi hai còn nói rõ ràng.Chúng tôi sẽ đến sài gòn.Đóng quân ở quân cảng kia mà.Sao đang đêm bị đẩy xuống đây.Vừa kịp với ba lô.Hàng vũ đã chuyển động.Đi bộ.Chắc vào một binh trạm nào đó ngủ qua đêm.Đang đi vật vợ buồn ngủ khát nước.Bấm để đi trước chuyển xuống cho tôi một mớ củ đậu.Tôi giúp một củ.Rồi chuyển tiếp cho người sau.Vừa đi vừa dùng xăng bóc vỏ.Lúc răng cắn vào cổ.Một dòng nước mát ngọt lũ chảy vào trong tôi.Củ đậu ngọt quá.Quá ngon.Quá mát.Đó là củ đậu ngon nhất trên đời.Bà tôi được ăn đêm đó.Chẳng biết anh lính nào đã kịp mua.Ai còn bán hàng khuy như thế.Và.Anh lính đó thật là hảo tâm.Mình nói chung tất cả lính tráng nữa.Nếu ai đó giữ lại cho mình.Đêm khuya ai biết.Đồng đội những người vô danh.Lòng tốt cũng vô danh.Tìm tất cả là tình đồng đội.Đây.Đêm qua đến giờ.Có được tí gì vào bụng đâu.Sáng sớm mỗi thằng được nắm mì nhưng toàn một.một trăm một ngoài.Anh không đổi.Chưa cũng chẳng có gì.Xe chạy trên đảo băng giang.Cheo leo hiểm trở.Bến xe khách đi xuống bị lật.Người chết đắp chiếu đầy hai bên đường.Tôi nhìn thấy đôi chân một người đàn bà thò ra ngoài chiếu.Chắc bạn đi buôn bán đường xa.Đòn gánh tre chín sạn đổi hai phai.Những bà nguy hiểm thì rình chờ từng phút.Đúng là.Mỗi bước đường mỗi bước hi sinh.Sự tần tảo cần cù lại hóa thành cái chết giữa đường giữa.Cuộc chiến xe.Bật tôi luôn thót tim.Cách chạy quần què.Đỉnh đèo chót vót.Lại trời.Đừng để xe con bị lật.Con đi chiến đấu bảo vệ tổ quốc.Chứ không phải đi du hí đâu.Dù có bị thương hay hi sinh.Cũng phải ở nơi xứng đáng.Chuối trên đường vào mặt trận đã coi thì còn ra cái thể thống gì.Mình thầm khấn vái.Có khi lại mai.Phía trước hai xe bộ đội bỗng bị lật.Lính tráng thương tích đầy đủ.Chẳng biết nhà chở bọn nào.Có thằng đọc quen không.Saniwa không dừng lại.Chẳng kịp nhìn.Chị ấn tượng mỗi băng trắng trên đầu và máu tràn trên đường.Mày không phải xem mình.Nhưng cũng có thằng bảo.Mày kiểu khác.Bọn kia mai.Vì được vào quân y viện đỡ phải đánh nhau.Tùy cách nhìn của mỗi người.Khát nước quá.Không ngủ nổi.Hai thằng biểu kêu.Hải nhóm.Định hút thuốc.Nhưng cổ khô đắng.Bỗng thấy có ánh lửa đằng xa.Chỗ đấy chắc là con nước.Tuấn thử điểm sim xem.Hài bảo tôi.Tôi đi liền.Sách theo hai cái bát sắt.Đến nơi không tin vào mắt mình nữa.Tôi thêm một người ngồi phủ tấm chắn ngang vai.Không phải người.Đúng ra là một bộ xương.Mạch gây top.Tóc rụng hết.Dựng đứng lưa thưa.Hài mắt trũng má hót da đen bụng.Tôi hỏi thăm anh cho bé.Anh là y sĩ người hải hưng.Em mới vào à.Dạ vâng.Bọn em vừa đến lúc nãy.Em muốn xin anh ngậm nước được không.Nước à.Anh không có rồi.Thiên tai năm kia tiếng anh.Tôi nhìn về góc lắm.Đời có thùng nước.À.Hai lính thông tin nhà mình.Chiều đi nối dây bị bọn địch phục.Chúng bắn chết rồi chặt làm ba khúc.Thanh niên xung phong khiêng về đây.Họ uống hết nước rồi.Cách làm ba khúc kia.Ừ.Em là lính gì.Dạ em chưa biết.Thử đến thùng nước kia kìa xem còn không.Thôi em sợ lắm.Tôi chào anh rồi vội về.Đến gầm xe.Tôi kể cho hải chuyện hai người lính thông tin.Có muốn ra xem không.Thôi.Đừng kể nữa.Hai thằng vội trùm chăn ngủ mất.Sáng hôm sau.Trung đoàn tập hợp tân binh.Một ông sĩ quan phát cho mỗi anh lính một mảnh giấy bảo.Thích vào binh chủng nào thì viết nguyện vọng.Đôi khi ngay là pháo binh.Vì chú thích hình ảnh lính pháo.Trong bài hát.Hành khúc ngày và đêm.Pháo anh trên đồi cao.Nã vào đầu giặc mỹ.Thạch cao thâm tâm.Tôi cũng đang thầm để ý một người bạn gái đỗ vào trường sư phạm.Bục giảng dưới hầm sâu.Em cũng là chiến sĩ.Nhưng trở mãi.Chẳng biết ai gọi mình vào pháo binh.Đang lười nhờ.Bụng có người ở dtám đến ngân.Đó là ông phú châu.Tiểu đoàn phó.Và thanh fulro.Ông phú cao to đẹp trai và đặc biệt.Có bộ râu đẹp.Còn thanh thì mắt lác.Một mắt ti hí.Mắc ỉa luôn đỏ ngầu.Tôi chỉ kịp chia tay với dương công hàm.Bạn cùng tiểu thư.Hội huấn.Tôi và hạm cùng ở chung một nhà dân.Hãm được về vệ binh trung đoàn.Hàm an ủi tôi.Quân đội chút thất vọng.Nhưng tôi cũng không đến nỗi quá buồn rầu.Con đường về xây tám đi trên lối mòn cắt giữa rừng lồ ô.Dưới rừng là những trảng cỏ lông voi dài và sắc.Cứ như đũa.Những chẳng cỏ mọc trên những quả đồi chập chùng nối tiếp nhau.Có đường dây thông tin song song.Chúng tôi cứ bám theo đường dây mà đi.Về đến tiểu đoàn.Chúng tôi bị tập hợp điểm danh kiểm tra quân tư trang.Tân binh phải mở ba lô ship tất cả quần áo và đồ dùng của mình.Trên một bãi cỏ giống.Cán bộ đi kiểm tra có người mang theo mấy chai rượu ngoại.Bị tịch thu liền.Tôi thì chỉ có sách.Một anh chàng mảnh khảnh của cuốn khăn sàn ăn đói rộn ràng đi nhanh.Mắt hí nhìn vào đống sách.Được ngay của tôi quyền kiều và thơ việt nam.Tôi không dám phản ứng.Và anh ta nói là.Chỉ mượn thôi mà.Mãi sau.Tùng mới biết anh chàng b sách đó là.Lê minh quốc.Sau đó.Tôi được biên chế về trung đội thông tin tiểu đội vô tuyến.Trung đội trưởng là lê quỳnh lang người bình định.Rất đẹp trai da trắng môi đỏ mặt thanh tú.Tóc rất nghệ sĩ.Cho tôi ở cùng hầm.Những căn hầm dưới từng lo khá kiên cố.Anh ngẫm về đầu tiên dạy tôi.Cách sử dụng máy và học mật mã.Ở đây có cơm ngô.Cơm ngô.Ăn gì tiền xài ngày.Tiêu chuẩn được ăn hai bát khá đầy.Đủ đau bụng.Chứ không như hồi huấn luyện mỗi bữa nhắn một bát.Mặt trước mắt sầu đã thấy nhãn rồi.Tắm.Thì ra hữu bom nước đục như đức.Tôi gặp một cán bộ tiểu đoàn đầu tư.Thiếu mắt trắng dã bôi thâm sì.Anh là anh giới thiệu.Đó là chính trị viên tiểu đoàn nguyễn văn khang.Người nghệ tĩnh.Ông bị thương vào đầu.Khi điều trị phải cạo hết.Ông vừa ở viện về thì bị sốt rét.Nhìn ông.Liên tưởng đến hình ảnh bình ngày sau.Không biết bình có như thế không.Nếu thế thì.Kinh quá.Đi là đoạn cuối của đường trường sơn.Những đoạn ống dẫn tàu bằng thang vất chậm chưa.Xung quanh toàn những rừng lồ ô.Đó là loại cây họ tre thân nhỏ lá to xanh mướt.Mọc thành bụi lớn.Nhưng không có khai.Mùa khô tây nguyên rừng hộp trụi lá mà từng lô vẫn xanh.Rượu tân bình mới vào lúc nào cũng buồn ngủ.Mắt díp lại.Ngủ nhiều.Nên mặt mũi sưng phù.Chồng vẫn thối.Các anh lính cứu khuyên nhủ ít thôi.Ngủ nhiều dễ sốt rét.Ngủ trong hầm mệt.Tour sang chỗ bọn trình sát.Tụi nó không ngủ hầm.Bụi cây lồ ô tả cảnh.Đàn như cái máy đua xe cong bự.Chồng rất lãng mạn.Bọn khánh.Tân cổ rừng.Hà xăng.Đi lá đổ vào khu lót dưới.Chải võng lên nằm mát sữa.Nếu đây không phải là chiến trường thì chỗ ngủ của bọn nó.Thực sự là nơi nghỉ lý tưởng.Của một cuộc picnic.Nhưng mấy ông tướng này.Tự nhiên cạo đầu trọc lóc.Cắm luôn cả lông mày.Chồng rất nữ tính.Tìm hiểu nguyên nhân mới bị.Thì ra.Bọn nó làm vậy.Để tỏ thái độ phản đối.Lúc đi thì trên đói vào bảo vệ cảng ba son ở sài gòn.Giữa đường.Thì bị đẩy về sư ba trăm lẻ bảy.Ông khanh phải giải.Không phải cấp trên lừa dối các đồng chí.Nói như thế để khi hành quân trên mắt tình báo xảy ra.Tình báo hoa nam đầy rẫy trên đường.Nguyễn trần hải ngay xong thấy có lý vỗ tay đùm đốt.Vội cầm bản đồ và la bàn giao rừng thực tập ngay.Chẳng biết cắt chén hướng đông hay là tây.Lần nào cũng trực chỉ về đúng chỗ nhà bếp.Chim cu thì trổ tài vẽ về.Mũ áo.Áo quần ba lô.Điều vẽ toàn đầu lâu hoa cái.Nghe đồn.Tân binh hà nội lập hội đầu lâu.Tiểu đoàn phải dập ngay.Bắt xóa hết đầu lâu xương chéo trên mũ.Nhưng anh em kêu hết mực.Vả lại hình đầu lâu trông rất ngầu xóa đi thì phí.Đơn vị chiến đấu.Đền cán bộ.Chẳng có thời gian nhắc nhiều.Hơn nữa đội mũ lên được vẻ dính dáng thế hệ mới.Chẳng thế.Mà tân cooler.Chẳng cần binh phục.Giết ngay kẻo phong đỏ chói đầu trọc tếu.Nổi bật giữa rừng nổi xanh.Khi đang nhảy dây.Nhìn rất ấn tượng.Jtám.Có một số lính cũ người thành phố hải phòng và đà nẵng.Liên minh hà nội hòa nhập khá nhanh.Bắn thuốc lào.Uống chè bấm bốc phét.Kể chuyện bố láo tri thiên là giỏi.Hồi trước.Mình cưỡi mấy con ngựa vằn châu phi phóng như bay.Con cá sấu.Hai tay giang hai hàm vận dụng mấy thành công lực bẻ gãy đôi.Chuyện tháp rùa vớ vẩn.Tết bắn pháo hoa nằm trong tháp.Xem tí buồn ngủ.Đánh bột.Rồi bơi vào.Đại loại những chuyện như thế.Lính tráng qnăm.Khúc ruột miền trung nghe cô hồn.Nhưng.Cũng có những hành động kiên hùng của lính cũ thì chúng tôi phải ngả mũ kính nể.Một hôm.Đang ăn cơm chưa.Bỗng nghe phía nhà tiểu đoàn rộ lên tiếng súng.Một tràng dài.Đảng trung liên.Anh rồi kêu.Mọi người vội chạy ra.Thế ông thảo điên lính hải phòng nhập ngũ bảy trăm bốn mươi lăm bò trên dốc.Núi xanh csáu.Ôm fpt.Nhằm nhà hầm kiểu đàn bộ xã đàn.Ban chỉ huy tiểu đoàn.Trung bình mỗi người một nhà.Mâm bát bài tới phía.Tìm hiểu nguyên nhân chỉ xa.Thảo điên tuy cao lớn nhưng là lính cầu.Chỉ thích cầm tiểu liên ak cho nhé.Trong khi đó.Trung đội phân công mang trung liên rpd.Tạo pin không nhận.Trung đội cưới f.Tức mình.Thảo điền vác súng đi nhầm nhầm.Gọi là bánh dọa thôi đặt bay trên máy.Nhưng như thế cũng đủ kinh người.Đất không chịu trời thì trời phải chịu đất cuối cùng thảo điên cũng được.Rồng.Nghệ sĩ ưu tú việt hùng vừa gửi tới các bạn những trang đầu hồi ký.Mùa chinh chiến ấy của nhà văn nhà biên kịch đoàn tuấn.Chương trình đọc truyện dài kỳ hôm nay.Giáo viên giảng viên anh thư thực hiện.Chào tạm biệt hẹn gặp lại các bạn trong chương trình này ngày mai. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com