Hôn Nhân Bạc Tỷ Phần 7 - Lột Xác Ngoạn Mục - Truyện Tình Yêu Và Gia đình Mc Anh Sa

hôn nhân bạc tỷ phần 7 - lột xác ngoạn mục - truyện tình yêu và gia đình mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn chào mừng quý vị đã quay trở lại với chuyên mục truyện dài kỳ được phát sóng đều đặn vào hai mươi giờ.Tối trên kênh chợ tình trạng đến chỗ vui vẻ tập bảy của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ.Của tác giả nguyễn ngọc ngạn.Quý vị và các bạn thân mến sau khi phát hiện ra những bức ảnh chụp lại giữa quỳnh hoa và giá vé thì tuấn thành đạt.Thấy rất sốc và mang một cảm giác bị phản bội.Chính điều này đã khiến cho tuấn anh đi đến quyết định công bố ngày trên sân khấu lễ trao giải thưởng dành cho các diễn viên.Anh sẽ chính thức li hôn với quỳnh hoa.Điều này đối với quỳnh hoa là một cú sốc rất lớn liệu rằng cô sẽ phản ứng như thế nào đây.Tiếp tục giải thích và nếu kéo hay là chấp nhận từ bỏ.Và đây sẽ là một tập truyện.Chứng kiến sự lột xác ngoạn mục của cô gái này dường như là cô trở thành một con người hoàn toàn khác.Điều gì đã tác động đến cùng nhiều đến như vậy.Tất cả sẽ được hé mở tập chuyện này và ngay bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng với anh sau chúng ta đi tìm lời giải đáp.Chúng ta hãy cùng nhau đến với tập bảy của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ tác giả nguyễn ngọc ngạn và phần diễn đạo của.Thật mày.Ở trong phòng nghề dành cho nghệ sĩ chỉ có anh ở đó anh cứ ngồi yên như một pho tượng nghìn.Sạc của lau nước mắt trên gương mặt.Bước lại gần lên tiếng.Anh nói đi.Chuyện gì đang xảy ra vậy.Vẫn là sự im lặng đến đáng sợ anh còn không thèm ngước lên để nhìn cô lấy một chút cố gắng giữ bình.Nhất có thể cô tiếp tục nói là chuyện gì thế.Anh phải làm như thế tại sao trước mất tất cả mọi người anh lại làm như vậy.Cô cứ tự mình hỏi tự mình động diễn tự mình nghi vấn trong căn phòng có đến hai.Nhưng anh cứ như kẻ vô hình về anh nói đi.Như vậy à.Cô nhìn anh lúc này thì sự tức giận cũng dừng lên đến đỉnh điểm anh cứ.Một con người khác gọi cô như không hề tồn tại có nhìn anh nước mắt lăn xuống hối hả.Lạc giọng vào nên rất đau đớn.Anh chào thế anh nói đi.Đốm .Tôi muốn kết thúc như vậy đấy.Cô đồng ý không.Hay là có cần tôi sẽ bù đắp tổn thất này bằng tiền cũng giống như lúc đầu chúng ta gặp nhau.Anh đứng dậy đút hai tay vào túi quần.Giọng điệu mỉa mai lạnh nhạc tuấn anh à anh nghĩ.Em là người như vậy sao.Cô còn yếu kém thôi để làm gì nữa hay là tôi đối với cô.Vẫn chưa hết giá trị lợi dụng sao thực sự không hiểu cô bối rối này lại cánh tay của anh.Ruột cục lợn xào thế thôi.Phải công nhận là cầu diễn kịch rất giỏi nhưng mà tôi thì không muốn xem nữa có hiểu không.Ảnh nói gì thế đang thực sự không hiểu con nhìn anh cứ giọng yếu đuối cô.Quên mất anh.Những gì mà cô đã làm.Có phải là người hiểu rõ nhất đừng có giả vờ nữa.Em đã làm gì nhìn anh không cam tâm.Không cam tâm khi chưa biết rõ ngọn ngành tôi đã cho cô cơ hội.Nhưng mà là cô không muốn.Vậy thì đừng trách tôi vô tình.Ngày mai sẽ có người mang đồ của cô đến cho cô.Tiền tôi cũng sẽ cho cô đồ.Để cuộc sống cả đời.Mọi thủ tục li hôn bên tôi sẽ tự giải quyết.Từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai nữa.Tốt nhất.Đừng bao giờ gặp lại nữa.Anh nói xong thì bước đi thẳng không một chút nuối tiếc không một chút lưu luyến.Quỳnh hoa không chịu được liền chạy theo ôm anh từ phía sau rất sẵn nói trong nước mắt.Anh đừng đi.Tuấn anh lặng người sinh ra câu nói đó.Tìm của anh cứ như các ngàn mũi dao đâm vào rễ máu .Nhưng anh vẫn chọn cách bỏ lỡ.Anh đưa tay của mình kéo tay cổ xuống.Buồn thông.Những câu thêm một chút.Nhưng rồi vẫn quyết định rời đi.Quỳnh hoa nhìn anh nói trong tuyệt vọng.Tuấn anh.Đừng bỏ em mà.Câu nói của cô tan biến trong màn đêm lạnh lẽo.Ở phía xa.Tuấn anh đã đi khuất.Chỉ còn lại mình cô có đôi chân đơn độc.Để những vết thường.Mang trái tim với nhiều vết cửa jack ma đến cùng cực.Cô bước lang thang trên con phố đêm hiu hắt của sài gòn.Cũng chưa biết là mình phải đi về đâu nữa.Bởi vì đi đến đâu.Cô cũng nhìn thấy những ký ức ngọt ngào bên anh.Có phải đi đến đâu để có thể quên tất cả đi.Sài gòn cũng thật là.Hình như cảm thấy được nỗi buồn của cô.Tưởng đã mời chàng trước nhờ giữa bầu trời đen kịt.Đi kèm theo đó là bảy tia chớp.Có phải là trời sẽ đổ mưa không.Ngồi bên vệ đường công thức mặt nhìn về hướng vô định.Tìm của cô đau lắm.Nó thực sự đã mất hẳn cảm giác vào lúc này.Nếu như mưa trút xuống.Thì tốt biết mấy.Cô sẽ không cảm thấy cô đơn nữa.Từng giọt nước mắt lạnh nhất rồi xuống thấm đẫm vào tâm hồn của cô.Bây giờ thì cô đã hiểu.Không phải mọi vết thương đều chảy máu.Cũng không chỉ có chảy máu.Thế mới đau.Không chịu được nữa.Cô ngồi thụp xuống đưa hai tay ôm lấy hai chân của mình khóc nức nở.Không như thể chỉ có cùng một nỗi đau này vậy.Mưa trút xuống rất nhanh.Từng giọt hối hả rồi lên trên đầu của cô.Lên khắp cơ thể của cô.Chẳng mấy chốc mà trở nên út sống.Cô giống như con mèo nhỏ.Đắm mình dưới mưa.Không mang đến sức khỏe.Lúc này thì có cảm thấy trái tim của mình thật nhớ anh.Nhớ đến cồn cào.Ngựa điểm tìm liệt sĩ.Nhưng không có cách nào để chạy đến bên anh.Có nhiều những hạt mưa bay bay mà lòng tan nát.Cô đáng yêu quá rồi.Nhưng không được.Thế còn sự lựa chọn nào khác đi.Em không muốn cùng anh nói lời tạm biệt đâu.Hóa ra điều buồn nhất trong tình yêu không phải là họ không còn yêu mình nữa.Mà đau lòng nhất.Là họ bảo yêu mình rất nhiều.Cuối cùng.Sao lại bỏ mình đi.Họ già bất lực nhất.Là khi muốn yêu cũng không được.Muốn gửi cũng không sao.Hóa ra là có nhiều điều dù rất muốn.Nhường lại chẳng thể làm.Dẫu biết thế gian hợp tan tan hợp.Dẫu biết tán tỉnh đau khổ giờ khổ đau.Nhưng bản thân lại không thể làm chủ nó.Một chiếc xe màu đen bóng loáng bấm dừng lại trên đường.Chiếu rọi đèn vào bóng dáng đuổi của cô chồng đến tội nghiệp.Đôi chân dài thẳng tắp trắng đó là.Cùng với bộ váy xinh đẹp đất đỏ.Nhìn người trước mắt.Phía sau lượng đoạn thẳng thể tích hoàn thuế.Cô ta quay lại.Cầm chiếc tủ trên tay đi đến với nụ cười chiến thắng.Sao vậy.Của em gái nhỏ.Thế có cần chỉ cho quá giang một đoạn đường không.Lại đây nói giọng khinh khỉnh nhưng chúa cha.Có nhìn cô ta mạnh mẽ trả lời.Tôi không cần.Cái đến giờ này mà vẫn còn cao ngạo như vậy.Em đã mất tất cả rồi.Chị đã cảnh cáo lên bao nhiêu lần.Một đứa nhà quê vắt mũi chưa sạch.Mà đòi đấu với chị ạ.Lần này thì coi như là bài học đắt giá cho em nhé.Lại đi ném thẳng vào mặt của cô một sức hình ảnh.Giờ rất nhanh yểu điệu bỏ đi.Cô cầm lấy và xem từng bức hình.Không hiểu sao những chỗ nào cô cũng bây giờ mới xuất hiện đều có mặt ở trong này.Thì ra là cô ta đã chiêu trò khốn nạn.Tuấn anh cũng vậy vậy mà hiểu nhầm.Mở quay lưng với cô sao.Đang nghe gì vậy.Nhất định không bỏ cuộc.Nhất định phải thế.Có phải giữ lại tình yêu của mình.Nghị định đỏ khu vực đứng dậy với tay.Bắt một chiếc taxi trở về căn hộ.Cô không lên đây do bản thân mình như thế.Cô ấy sẽ giải thích cho hàng về tất cả mọi chuyện.Hiện tại khi cảm thấy trong lòng bình thản hơn.Cô lại không hiện lên.Ngược lại cũng phải cảm ơn cô ta.Đã cho cô một chút ân huệ cuối cùng.Lại cho cô biết được sự thật.Biết được lý do.Diễm mi vì quá lo lắng cho quỳnh hoa mà không biết tìm con ở đâu.Vì cô đã tắt nguồn điện thoại.Liền vội vã chạy đến chung cư.Cùng lúc này thế cô trở về trong bộ dạng thảm hại.Diễm mỹ nhân nhỏ lắc đầu nói giọng bực.Mày điên à.Cho mình hỏi bạn thân của mình ra nông nỗi như thế.Cô cười nhạc nhẹ nắm lấy tay của lê trả lời.Tao không sao đâu.Như thế này mà còn nói là không sao.Tỉnh lại đi.Việc gì phải thế.Nhìn vào phòng tắm rửa rồi thay quần áo đi.Ừ.Là nước ấm giống như xoa dịu bớt những tổn thương trong cô.Làm phai mờ đi cái lạnh đã ngấm vào cơ thể.Dưới vòi hoa sen.Cô vẫn khóc.Bởi vì lúc này chỉ có nước mắt.Muốn làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn.Bước ra ngoài với tâm thái ổn định nhất.Cô nào sạch nước trên khuôn mặt.Để lộ đôi mắt sưng đỏ.Chồng có lúc này.Thực sự rất tệ.Đây này.Ăn một chút đi.Diễm mi mang đến cho cô một tổ chức nóng hổi.Của nhật lý nhã gật đầu.Cảm ơn mày nhé.Không cần cảm ơn.Chỉ còn là mày ăn hết.Thế là vui lắm rồi.Tao sẽ ăn hết.Mày yên tâm đi.Nuốt từng mẫu nhỏ vào bụng.Zona miệng nhạt nhẽo đến mức chẳng còn cảm nhận được hương vị gì cả.Nhưng mà cô vẫn cố gắng.Bởi vì ngày mai.Cô còn có việc quan trọng để làm.Hình ảnh lúc này cùng các bài viết bài báo.Lớp phủ sóng dày đặc trên mạng.Mày tốt nhất.Là đừng vào xem nhé.Lại càng thêm phần mệt mỏi và suy nghĩ thôi.Vậy sao.Tìm những bài viết đó nói những gì vậy.Thì nội dung cũng giống như những gì tuấn anh đã nói thôi.Thực hành giả phản ứng ra sao.Họ không tin.Họ đồng ý đây chỉ là chiêu trò để biết hay cho bộ phim thôi.Tốt lành.Tốt cái gì.Giờ này mà mày còn nghĩ là tốt rồi.Anh bình long.Đang phải giải quyết toàn quốc.Ra mà tuấn anh về rồi đấy.Trong tâm trí của ta lúc này.Không cần làm ở bộ phim nữa.Là ở anh ấy.Tao không muốn mọi người tin vào câu chuyện này đâu.Dù đó là sự thật.Tao ích kỷ.Tôi muốn một lần được quay về với tuấn anh.Nhưng rốt cuộc.Tất cả là sao thế.Quỳnh hoa dần dần kể lại mọi thứ cho đi liền à.Cũng là một phần trút bỏ bớt được nỗi lòng của cô.Xem ngựa có người bên cạnh an ủi có một chút.Để có đủ sức mạnh.Làm lại từ đầu.Cái con lên đây này.Đúng là cái thứ kiểu nào.Làm những việc bình thường như vậy rồi.Vẫn còn tự tin để đến gặp mày á.Tôi muốn cái gì thế.Chị nói sao đi.Là đi tìm tao.Được khẳng định lại lần cuối.Là cô ta đã thắng.Đúng là không có danh dự.Thật ra thì đến giờ phút này.Tao cũng hiểu.Tải trang địa lý lại làm như thế.Tao không muốn trách cô ấy.Beeg.com.Cũng là vì yêu.Tao đến sau nhưng cuối cùng là người về nhất.Mày nghĩ.Lệnh reset thanh tâm sao.Trong khi cô ta có tất cả mọi thứ mà ta không có.Cô ta còn là người đã có đính ước với tuấn anh.Để rồi sao cũng là chuyện thật khó để chấp nhận.Nhưng mà nếu là tao hay mày.Thì chắc chắn chúng ta sẽ không làm như vậy.Thì bởi vì đó là mày.Đó là tao.Chứ không phải là cô ta.Mình không thể nào quên chụp cách sống của mình và người khác được đâu.Lilia.Bởi vì chúng ta sinh ra trong khó khăn.Chúng ta đã từng chịu nhiều vợ.Chống thấm nước ngoài được những điều đó một cách dễ dàng hơn.Nếu như đặt mình vào hoàn cảnh của lênin.Thì chắc gì mình đã cao thường được đến như thế.Vậy.Cúp lần này.Có dễ dàng không.Khùng.Không phải là không thể vượt qua.Mà là thật lòng.Không muốn phải vượt qua.Thế mày muốn làm gì.Tìm anh ấy để giải thích.Một khi mà họ đã không tin.Thế giới cho mày có giải thích thế nào.Tao cũng không nghe đâu.Mày không thấy.Ánh mắt vô tình và phũ phàng của tuấn anh khi đứng trên sân khấu sao.Nhưng mà tao vẫn muốn thử.Dù là mong manh.Thì tao vẫn muốn.Thôi được rồi.Tụi mày đi.Chuyện của mày tao không phiền nữa.Mày tự quyết định đi.Tao chỉ là không muốn nhìn bạn của tao.Vậy giờ thì bất kể giọt nước mắt nào đâu.Nếu như.Không được nữa thì thôi.Cần một chút giống thịt cuối cùng.Tao vẫn muốn tận sức tận lực.Cho mối tình đầu của tao.Nên tao mày ông hộ tao nhé.Quỳnh hoa lẩm nhẩm rồi cười hết sức ngớ ngẩn.Pokemon nỗi đau dày vò vào màn đêm sầu thảm.Chồng bộ thức thiếp đi lúc nào không hay.Giấc mơ về anh sao cứ mãi kéo dài trong vòng.Ngày mai.Tuấn anh ngồi bên bàn làm việc với lại cà phê nóng.Tập trung đọc tin tức của mình.Đang tràn ngập trên mọi phương tiện truyền thông.Biểu lộ cảm xúc bình thường.Tâm trạng của anh như thế nào chỉ có anh mới hiểu.Người ngoài nhìn vào tuyệt đối không thể nào cảm nhận được.Tiếng của bà nội ở ngoài cửa vang lên làm cho anh chợt giật mình.Tuấn anh à.Dạ vâng bà nội.Bà đến tìm cháu có việc gì à.Mọi chuyện là sao thế.Mọi chuyện.Đã xong rồi à.Chứ không phải là hai đứa đang rất yêu nhau sao.Chuyện này từ bây giờ.Con không muốn nhắc đến.Cũng không cần phải nhắc đến nữa.Còn cũng đang làm giống như một mong muốn rồi.Cả tức giận trừng phạt con bé.Nhưng mà không muốn cháu trai của tao vô cảm đến mức tàn nhẫn như vậy.Lợi thế là con tàn nhẫn sao.Nếu như đã chia tay.Sao không chọn một kết thúc em đẹp cho cả hai người.Cứ gì phải bỏ nhau như vậy.Cái thằng này có muốn quay lại có quay lại được không còn đã xác định rồi.Chắc không quay lại nữa thế nên nó cũng đừng bận tâm ảnh hưởng đến sức.Nghĩ lại thì tao cũng có chút quá đáng với con bé thật là tội.Tao không hiểu con như thế nào nữa tuấn ở nhà còn phải làm việc rồi nói về.Anh lạnh lùng nói xong tôi quay lưng đi thẳng ra ngoài đơn giản là anh không muốn nghe thì mất.Điều gì về cô đối với anh điều quan trọng nhất bây giờ chính là công việc.Cuối cùng ngày sau khi rời khỏi công ty tuấn anh đi đến quán bà quen thuộc vẫn hay ngồi hôm nay.Anh đi cùng đám bạn của anh và còn có sự hiện diện của cả lệ nè chiều mà anh rất vui vẻ thoải mái.Những ngày tháng trước đây anh đã sống với tuổi trẻ.Không muốn dính dáng đến phụ nữ vì đó chính là sự phiền phức sau khi được lái.Của anh người tài xế trước đề vẫn hay chở cô nhắn tin địa điểm quanh hoa lập tức để đến đó.Lấy hết can đảm của mình cô thay trang phục phù hợp trang điểm một chút để được tự tin.Rồi nhanh chóng thực hiện đều mà mình muốn làm bước vào trong vẫn với không gian chói lọi của anh đi.Vẫn là tiếng nhạc sập sình là lưới vẫn là không gian hỗn độn đông đúc và cả những mùi hương toát ra.Đức cơ thể đang hò hét nhún nhảy theo điệu nhạc thì lần này cô có phần ruột dài hơn.Hồi hộp hơn đào có một vòng cô đã nhìn thấy anh khác với bản thân mình lúc này.Đau đầu chồng mất mát ăn trái lại rất hưởng thụ rất vui vẻ giống như chưa.Giờ có cuộc chia ly một chút thất vọng lần lối vào trái tim của cô có hết một hơi thật.Cô lại gần đứng đối diện với anh rồi nói em có chuyện muốn nói với anh.Tôi không có chuyện gì muốn nói với cô cả tuấn anh nhìn cô lạnh nha.Thời tiết sa giờ lên tiếng chỉ một lần thôi được không.Tôi thấy có đúng là kiểu phụ nữ không biết điều anh ấy đã nói như vậy rồi.Có mà biến đi.Lợn ỉ ở bên cạnh mất trường trường nhìn cô tiến lại quá ta.Tôi không đi.Chuyện của tôi và tuấn anh chưa giải quyết xong.Chứ không phải là tôi đã nói rõ với cô rồi sao.Tuấn anh hỏi lại.Nhưng mà em thật sự là có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.Hình nền giải thích.Chúng ta chấm hết rồi.Quỳnh hoa bất ngờ cho bàn tay của mình lên chị vào ngón áp út cất giọng mạnh mà chưa.Chúng ta vẫn còn đeo nhẫn cưới trên tay.Không phải cứ nói hết là sẽ hết.Ảnh cô dâu một chút.Đứng dậy từ từ tiến sát của.Cười khẩy rồi nói.Nhẫn đá.Con nói là cái này nhá.Anh giơ tay của mình lên trước mắt cô.Trong tích tắc thảo là gì.Rồi ném đi không đến tiếc.Bây giờ thì xong rồi chứ.Cuộc khổ lắc đầu.Không thể tìm lại có thể hành động như vậy.Cũng không thể tin.Ảnh người biến thành một con người hoàn toàn khác.Nói trong đau đớn.Ảnh.Thực sự là không cần em nữa sao.Không cần.Ảnh hết yêu em thật rồi sao.Đã hết.Chúng ta sẽ bỏ lỡ nhiều như vậy.Có rảnh không.Đánh.Em không tin em không tin đâu.Quỳnh hồng nhìn anh rồi hết lên.Có một giọt nước mắt trượt dài xuống má thấm đẫm bờ môi mặn chát.Có tin hay không thì tùy cô thôi.Anh nói là anh không còn tình cảm với em.Anh nói anh không cần gì vậy em.Vậy thì anh thể hiện đi.Trầm ngâm trong giây lát.Anh vẫn lạnh lùng đáp lại.Cũng muốn như thế.Ok thôi.Đời sống phải bước.Bàn tay của anh ôm lấy lệ đi xây nhà người cô ấy nhìn vào mắt của cô.Sau đó thì rất nhẹ nhàng hôn lên đi.Mật độ hôn thật lâu và thật sâu.Một nụ hôn có thể giết chết tất cả mọi sự cố gắng và nỗ lực của cô tại thời điểm này.Quỳnh hoa lặng người.Đứng đối diện mở to mắt.Nhìn trân trân bảo anh.Hãy chuyển qua lúc này cứng như đá tuyết.Không thể nào nhúc nhích.Đây chính là cảm giác tan vỡ không thành tiếng.Khoảng trống anh mang đến và sự vỡ vụn trong cô chắc là cả đời này sẽ chẳng bao giờ lành lại.Mở cho đến khi nụ hôn đó kết thúc.Cô vẫn nhiều cảm ơn hồ chạy quanh trong thế giới của anh.Xót xa và cay đắng.Của nhìn ảnh nước liền nói của cuối cùng.Em đã vứt bỏ tất cả tôn nhìn của mỹ.Chỉ vì anh thôi.Sổ đỏ rất nhanh quay lưng chạy vụt đi tức khắc.Sức chịu đựng của con người là có giới hạn.Cũng không thể cứ tưởng mình cho hạt những vết nứt.Đang hiện hữu giữa cả hai người.Một mình cố gắng.Không chỉ là vô ích.Trên con đường chưa có mình cô và những kỷ niệm.Cụ thể như bản thân của mình đang từng chút một dẫm vào gai nhọn.Đầu đứng và chảy máu.Có những thứ.Không có lần sau.Cô hoàng mà ngẩn ngơ.Giờ vẫn qua đường.Nhưng không thể.Cô ngồi thụp xuống.Mặc cho chuyện gì sẽ xảy ra.Một chiếc xe nhanh chóng dừng lại.Người trên xe bước xuống kéo qua phía bên kia.Cổ vật như vậy.Như một kẻ mất hồn.Lê đình làng sắc mặt mệt mỏi cất giọng nói.Đầu chưa.Đâu rồi.Hiểu chưa.Hiểu rồi.Còn muốn tiếp tục không.Qua cửa khẩu nguyễn đình long.Yêu ít nói.Vẫn còn.Liên hệ anh ấy.Đừng có ngốc như vậy nữa.Tôi bỗng nhìn có một điều ước.Nhỏ nhoi thôi.Là điều gì.Tưởng là mình chưa từng lớn lên.Cái giá của sự trưởng thành.Thực sự là quá ta.Tôi có thể giúp cô.Quên đi nỗi đau trong quá khứ.Quên cả nỗi đau của hiện tại.Chế độ có cảm ứng hay không thôi.Quỳnh hoàng ngước lên nhìn đành lòng cứ một chút.Lưu một chút.Sau đó cười khổ nếu máu trả lời.Tôi không muốn.Tại sao thế.Bởi vì nếu quyền thì hiện tại rồi.Cũng đồng nghĩa là tôi sẽ quên mất người tôi yêu.Tôi không muốn.Tôi không muốn chút nào cả.Có nên anh vừa khóc và lắc đầu lia lịa.Chồng đến thật thường tân.Thật tội nghiệp.Đã đau như vậy rồi.Cô vẫn thấy chưa được.Vẫn muốn tiếp tục hành hạ trái tim của mình sao.Có những thứ tôi buồn.Nhìn lại đẹp.Còn những gì.Đây là đâu.Nhưng mà nó đáng nhớ.Vậy thì làm sao có thể quên đi.Cô đang dần đánh mất bản thân của mình về anh rồi đấy.Không nhận ra.Rose vui vẻ tràn đầy năng lượng đâu rồi.Tôi không biết.Tôi cũng không muốn biết.Trời ạ cứ phải nói sao với cô đây.Tôi yêu anh ấy.Ảnh em bé.Anh ấy không yêu tôi.Tôi cũng biết.Nhưng mà không sao hết.Bây giờ thì tôi mới hiểu được một điều.Tình yêu đúng là cổ chứ.Anh ấy không yêu tôi cũng được.Chỉ mỗi mình tôi yêu anh ấy.Như vậy là đủ rồi.Cô nói xong thì đứng thẳng dài lạnh nhạt nhìn lên đỉnh long nhảy gật đầu.Cảm ơn lúc này đã giúp tôi nhé.Tôi có việc.Cần phải đi.Đêm hôm rồi có đi đâu.Lên xe đi tôi đưa về.Anh yên tâm đi.Tôi cần cho mình một câu trả lời.Trước khi trả lời câu hỏi vừa nãy mà anh đã hỏi tôi.Vậy được.Nếu như cần tôi thì hãy gọi cho tôi nhé.Anh nói xong thì quay ra xe.Anh hiểu lúc này có cần một khoảng lặng.Chỉ có bản thân cô mới có thể cứu vãn được chính mình.Không ai có thể giúp cô được điều đó.Sika đổ đau rồi.Tôi sẽ tự mình bước qua được nỗi đau.Nhanh thôi.Ở một người khác tại quán bar.Tuấn anh đang ngồi.Không khí cảnh về đêm lại càng sôi động hơn.Tuấn anh đã uống khá nhiều.Đôi mắt buồn bã nhìn ra xa.Anh cũng mệt mỏi chứ.Không thể thoải mái gì cả.Anh cảm thấy bản thân không có tâm trạng để trời nữa.Vội đứng dậy bước ra ngoài rồi trở về.Đang chuẩn bị mở cửa xe.Siêu bất ngờ.Anh đã bị một người kéo lại.Chưa kịp định hình là chuyện gì.Tình người trước mặt đã lập tức đứng trên một cú thật mạnh.Trấn thành hồi nào đảo.Ngẩng lên.Nóng dần dần ra là gia vỹ.Cũng đổi tên tám.Đưa tay đấm thật mạnh vào khuôn mặt của anh ta.Hai người cứ như thế liên tiếp đáng ngờ.Rằng qua rằng là.Giống như hai đứa trẻ.Lợn ỉ ở bên trong chạy ra thấy như vậy bên nào đến ngăn cản.Hai người đang làm cái gì vậy.Giá vé để đưa tay chỉ vào mặt của tuấn hàng loạt lớn.Zohan.Mày nói đi.Tại sao mày lại làm tổn thương có ý nghĩa gì.Mày thì có cái quyền gì.Mà xen vào chuyện của vợ chồng tao.Là một thằng đàn ông.Tìm bài sống sao để người khác còn có chữ tôn trọng.Thế thì phải sống như thế nào đây.Sống như mày.Thì mới được tôn trọng.Làm người thứ ba thì vui lắm đúng không.Mày điên à tuấn anh.Mày nghĩ của tôi là loại người như vậy.Hai người đúng là trời sinh một cặp.Thực sự là rất hợp nhau đấy.Tuấn anh nhìn ra với cười khỉ.Nhếch mép nói.Thằng khốn này.Rồi mày sẽ hối hận thôi.Bởi vì quyết định của ngày hôm nay.Tao sẽ chống mắt lên xem.Mai và người phụ nữ mà tao đã biết bò.Hạnh phúc được bao nhiêu đây.Anh nói xong thì chết mất quay người đi.Những câu nói tàn nhẫn của anh khiến gia vỹ nhất thời không thích nghi được.Bực mình sẽ thở dài lắc đầu rồi bỏ chạy về.Làng thẳng mãi đến mức hai chuyện đã mỏi.Mất của việc khóc quá nhiều mà mời đi.Cô cũng đến được nơi mà không muốn đến biệt thự trần gia.Nơi ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm.Bao nhiêu hạnh phúc của anh và cô nay trở nên im ắng và buôn bán là thường.Của người ngốc nhìn vào mà trong lòng rất muốn được mở cổng bước vào.Cô đứng yên ở đó lắng nghe từng dòng ký ức cứ chảy về trong tâm chế chưa xót.Lên đến cổ họng.Cô lại không nhận được.Mặt khóc nức nở.Càng yêu nhiều bao nhiêu thì tổn thương trong cô lại càng sâu bị nhiều càng nhớ thương bị nhiều thì.Lại càng đầy một giọng nói hiền từ vang vọng ra khiến cho cô giật mình.Cô chủ.Sao cô chủ về nhà mà không vào thế.Tôi để tôi mở cổng cho cô chủ vào nhé mà sao cô lại khóc về.Có phải là cô giận nhau với chỗ không.không tuổi mệt quỳnh hoa trả lời giọng bốn mươi ba.Nếu như chỉ là giận nhau.Thì thật tốt biết mấy.Cậu chưa vẫn chưa về đâu.Mấy hôm nay cậu về trễ lắm.Có đứng ở đây chờ thì ai rảnh sẽ lạnh.Không sao đâu.Vậy tôi đi vào đi.Không phiền cô chủ nữa nhé.Căn nhà quen thuộc.Những người quen thuộc mảnh vườn cũng quen thuộc tất cả đều khiến cho cô cảm thấy nhớ nhung rất nhiều.Nhường phút chốc đã phải xem như xa lạ.Có thật là có chút không chịu nổi cảm giác này.Quỳnh hoa quyết định sẽ đứng ở đây chờ anh.Của nhất định phải gặp được anh đêm nay.Cô không muốn mình từ bỏ anh dễ dàng như vậy.Từ phía xa thì xa của anh đã về đến không chần chừ thêm nữa cô chạy vụt đến chẳng anh xa anh.Mắt nhìn chằm chằm vào bên trong.Anh nhìn thấy cô thì có chút bất ngờ mở cửa xe bước ra ngoài và tiến về phía trước.Lại là cô.Là em.Thế cô không biết đã thức khuya à.Tôi cần nghỉ ngơi.Thật sự.Anh không muốn em giải thích sao.Không.Không thể nào cho em thêm một cơ hội nữa sao.Không.Tìm hiểu về em nói.Em không muốn chia tay với anh.Thì liệu anh có.Chia tay đi.Ảnh nói gì cơ.Tôi nói là chúng ta.Chia tay đi.Một câu rất đơn giản của anh phát ra trên môi khiến cho cô đau lòng khôn xiết.Mất vào lòng.Nuốt đắng cay thấm sâu vào tim có nhìn thẳng vào mắt của anh thật lâu thêm một lần nữa nhớ.Đáp.Em cứ nghĩ là sự dịu dàng của em có thể cho anh chút niềm tin.Em cứ nghĩ là sự cố gắng của mình.Có thể trở thành chất cảm động.Em cứ ghi.Chạy đến bên anh.Không rời thì sẽ có thể xóa đi những vết thương anh đã tự mình làm từ.Nhưng mà có lẽ là em đã quá ngây thơ rồi.Bởi vì mong muốn xảy ra cái tết anh sẽ quay lại.Chúng ta sẽ bắt đầu là những ngày tháng trước đây.Nhưng mà sự thật thì anh càng không cần.Hỏi già.Sự tha thứ trong lòng của anh nó không hề tồn tại.Em đã mệt mỏi hết sức rồi.Cô vừa nói vừa cảm thấy nghẹn đắng được cổ họng.Nước mắt cứ như thế làm xuống.Thật sự vô cùng khó chịu.Anh vẫn như vậy.Chị nhìn cô im lặng không lên tiếng khoảnh khắc này cô thấy mình bất lực và tuyệt vọng nhiều lắm.Có biết là mình chẳng thể nào níu kéo anh được nữa anh vô tình đến mức giờ lấy trong từ từ.Cũng không dám nghĩ đến.Chỉ muốn là đứng bên cạnh anh nói hết những gì mà mình muốn nói rồi cuộc ra đi.Từ bây giờ anh không nắm tay em.Thì em sẽ tự đút tay vào túi áo không có anh cũng ăn những đồ ngon thế em.Tiền ăn một món ở bên ngoài.Cũng không có anh mua thuốc cho em mỗi khi em đủ vậy.Em sẽ tự chăm sóc bản thân.Nhưng mà anh thấy được như vậy nhé.Anh hãy tìm một cô gái tốt.Cùng nhau già đi.Cùng nhau trải nghiệm.Cùng nhau thực hiện.Rồi cùng nhau hạnh phúc nhé.Bạn nhớ để đi ngủ sớm đi.Vì anh sẽ luôn cầu mong cho anh những giấc ngủ ngon.Cô không cần phải lo cho tôi.Chỉ cần lo cho bản thân mình là được.Anh nhìn cô đó lạnh lùng không một chút bất giác nó một câu khiến cô cảm thấy được à.Bộ phận nào của tháng chiếc lắc chân tay.Chiếc lắc mà cô vô cùng trân quý và gìn giữ đặt lại vào lòng bàn tay của anh.Nhẹ nhàng mỉm cười dù căng thẳng lên tiếng.Em không thể nào sẵn sàng để cho người khác bất ngờ em như thế nữa.Cũng không thể nào mang theo tất cả cảm xúc tiêu cực để ép buộc bản thân mình và quên đi anh.Hết lần này đến lần khác.Giờ lặng lẽ rồi đi với sự thất vọng.Em cũng có tự trọng.Cũng có giá trị.Có một nghìn.Đến đây thôi là đủ rồi.Em sẽ trả anh về về thế giới của anh.Chiếc lắc tuột khỏi tay của tuấn anh mà vô tình rơi xuống đất có chấp nhận quay lưng.Trước khi tạm biệt quỳnh hoa vẫn muốn nói một lời cuối cùng dành cho anh.Em đồng ý chia tay.Từ nay không xuất hiện trước mặt có ảnh nữa.Nếu như sau này.Trong khoảnh khắc nào đó anh chợt nhớ đến em.Thì được nhỉ.Đừng khóc.Và cũng đừng quay đầu lại nhé.Cứ cho là em đã thực sự biến mất rồi bước chân đi mà lòng đau nhói.Anh đã chính thức rời xa nhau như vậy.Không một lý do không một câu hỏi không một lỗi lầm chia tay hai trái tim cho.Cảm thông bao dung và thấu hiểu.Chuyện gì đến rồi cũng đến khi chúng ta không còn tin tưởng nhau nữa thì chia tay sớm muộn.Đúng là đáp án sau cùng trong cuộc đời này gặp được nhau là do duyên số.Nhưng đi cùng nhau hay không là là sự lựa chọn ai cũng có quyền lựa chọn lấy điều mà.Thực sự cần không phải cứ yêu nhau là sẽ bên nhau lâu dài sẽ được ở bên nhau mãi mãi.Chỉ biết rằng bốn từ bên nhau mãi mãi lại cứ không ngừng âm ỉ cháy trong cô.Con người là như vậy đấy bạn có thể nhìn thấy nỗi đau của người khác nhưng không thể nào.Cho nên trong nỗi đau của chính mình cũng chỉ có mỗi mình bạn cô độc nhận lấy mà.Có những mối tình không thể đi đến đích cuối cùng để rồi đọng lại trong tâm trí những ký ức.Kiểm tra thách lòng mỗi khi hoài niệm sau tất cả vẫn là chia tay.Mỗi một người trong chúng ta sẽ có những chuyện không phải là hiểu ra rồi người ta mới cảm thấy bình thản.Khi bình thản rồi mới thật sự hiểu ra quỳnh hoa nở một nụ cười ngàn nhà đi về.Cô đã không khóc nữa đôi khi nói ra được hết là là một điều rất tốt bây giờ có thấy nhẹ lòng.Dù là vẫn còn yêu vẫn còn nhớ vẫn còn thương và vẫn còn rất đau.Nhưng không còn giày vò day dứt rồi sao thì cô cũng đã làm hết sức của mình sau này.Cũng không cần phải hối hận nữa rút điện thoại trong túi xách cuộc gọi cho gia vỹ.Và nói với anh một số chuyện rất nhanh thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng trả lời.Em đang ở đâu về anh rất lo lắng cho em đi em không sao em ổn rồi.Em có thể gặp anh một chút không nhắn địa chỉ cho anh đi cứ ngồi đấy anh sẽ đến.Dạ vâng của nghe theo lời của gia vỹ tuổi ngồi xuống bên vệ đường.Xung quanh được hít thở dài một tiếng có câu nói tâm lặng như nước cho nhiều nước càng tĩnh lặng.Lại càng khó đón lại có câu em đều như mây trắng như mây càng êm đềm thì lại càng.Trẻ có bao nhiêu truyền cô cũng đã nhận ra mình phải nương theo cuộc sống này mà đi tiếp.Về có những chuyện mình càng muốn làm chủ lại càng không thể làm chủ không mà chồng số đường có thể thay đổi về.Chỉ có ta mới phải thay đổi để tồn tại và hỏi lẫn vào trong đó mỗi một.Mất đi điều rất đáng tiếc nhưng không phải về đáng tiếc mà chúng ta có thể suy theo dòng nước bỏ mặc tất cả đó.Tình yêu còn trọng đi nhưng không phải cứ mất đi tình yêu thì chúng ta sẽ phải chết có.Là nỗi đau này sẽ rất khó để nuôi ngoài.Người ta không thể cười hai lần trước một câu chuyện vui đã có cô nhưng có thể khóc rất nhiều lần.Thứ tình cảm đã qua đi thấy được là một chuyện hiểu được là chuyện khác.Và nhận ra được là chuyện rất khác nữa thấy hiểu nhận ra.ba điều cô đã học được từ câu chuyện này.Đề xuất là lần đầu tiên và cuối cùng.Có yêu một người theo một cách cố gắng như thế.Ngày thường như thế và dũng cảm như thế.Giờ vẫn từ đằng xa đi đến thế cô thất thần.Với bóng nhỏ nhoi thì không kìm chế được cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt.Chạy nhanh đến vội vàng ôm lấy cô.Đi về với anh đi.Quỳnh hoa.Nhẹ để anh ra khỏi người mình cười lên tiếng.Khùng.Em gọi anh đến.Chỉ muốn cảm ơn anh thôi.Cảm ơn vì điều gì.Cảm ơn vì đã cứu em hai lần ở trung quốc.Nếu như không có anh thì không biết bây giờ.Em còn được đứng ở đây như thế này không nữa.Em biết chuyện đó rồi à.Dạ vâng.Ngày đó được anh cứ.Anh mệt mặt lại em không rõ vào đến khách sạn.Em đã trồng tik tok nhất đi.Nền.Những gì anh làm cho em.Anh không cần em phải biết.Cũng không cần em anh ơi.Là anh tự nguyện.Và ngược lại.Còn cảm thấy rất vui vẻ vì những điều đó.Em biết là vậy.Nhưng mà em vẫn một lần nghiêm túc và chân thành nói.Cảm ơn anh.Cảm ơn là những lúc khó khăn nhất khi khảo nhất.Ảnh đại giúp đỡ em.Không một chút e dè hai thanh toán gì cả.Có lẽ là kiếp trước em sống tử tế nên kiếp này mới may mắn gặp được anh đấy.Là anh.Anh là người may mắn vì được gặp em đấy một cô gái dễ thương hiền lành.Luôn mạnh niềm vui đến cho người khác.Sau này em có thể quên đi ai.Nhưng mà có một điều chắc chắn.Là em sẽ không quên anh đâu.Sao đột nhiên em lại nói như vậy.Chỉ là đang có chút tâm trạng nên em muốn nói thôi không có gì đâu.Em biết thứ buồn cười nhất khen trưởng thành là gì không.Làm đẹp cho bản thân của mình giống hệt kiểu người mà em đã từng ghét đi.Anh nhớ là trước đây.Khăn thổ lộ với em là anh thích em.Nhưng mà em coi anh chỉ là chiếc kệ thôi.Em đã khuyên anh.Hãy sống với mình hãy cho mình cơ hội.Trên đời này không có duy nhất một người khiến anh có thể yêu.Vậy nên.Anh hi vọng quỳnh hoa trong mắt anh sẽ mạnh mẽ đối diện với khổ đau.Từ chính tâm hồn mình và bước qua nó.Em sẽ lại là một cô gái tràn đầy năng lượng.Như anh đã từng quen anh và em.Có thể không phải là yêu.Có thể không là gì cả.Nhưng nhất định.Phải thật vui vẻ mỗi khi nghĩ về nhau.Và chúng ta nhất định phải sống một cuộc đời có ý nghĩa.Được không.Nhất định là vậy.Trước khi đưa em về căn hộ để em hiền ơi anh có thể ôm em một cái không.Được chưa.Cái ôm chưa để sự ấm áp mà ra viết dành cho cô.Nói như là một sự xoa dịu một sự an ủi.Một sự sẻ chia.Và một sự thấu hiểu.Không cần phải nói ra nhưng trong lòng thì như đã rõ.Cô tin chắc rằng.Nếu như không có cô thì giá vé cũng sẽ sớm tìm được một hạnh phúc trọn vẹn.Bởi vì anh xứng đáng với điều đó.Tình cảm này mãi mãi là một hồi ức đẹp trong lòng của cô.Cuộc kháng chiến anh thầm nói.Tạm biệt gia vy.Chụp ảnh tất cả.Tri kỷ của em.Chỉ có giá vé là không hề biết rằng.Sau cái ôm đó chính là chia ly.Bốn năm sau.Linda.Chậm thôi.Cậu làm nhà như vậy tái đi.Tiếng của đoàn sĩ vàng lên rất to.Nhưng cô đang tập trung về đích một cách nhanh nhất.Nên cũng không để ý.Không khí trong lành cùng với thiên nhiên hùng vĩ tạo cho hai người cảm giác cực kỳ hưng phấn lên đây nhìn xuống.Gửi bụi và hét to.Trời à.Cuối cùng thì tớ cũng chinh phục được nó.Bây giờ thì xuống thôi.Kết thúc buổi lao núi cũng đã sớm tối.Hỏi nhanh chóng được khỏi khu rừng.Vợ lên xe trở về khách sạn.Trên đường đi thì đoàn sẽ không nhìn được.Tò mò nói.Tôi hỏi thật nhá.Quan cầu một thời gian dài.Tớ vẫn không nhận thấy.Nấc cụt có điểm gì giống con trai.Mà lại thích cái bộ môn làm núi này về.Nhìn tới bề ngoài bánh bèo như vậy thôi nha.Nhưng mà thực sự cũng rất là mạnh mẽ.Thiệt không.Nhưng mà vì lý do gì.Cổ tích sự trình phục.Tớ hình du lịch không thấy như vậy.Cậu ngồi về rất nữ tính dịu dàng.Lại thích nấu ăn làm bánh.Cắm bông.Mỗi ngày cậu đẹp soi gương chải tóc.Mỗi tội là hơi lì.Lần này thì đúng là thật là đi.Cô gái đồ họa một cái cười xoa giải thích.Là cái đầu cậu ấy.Chỉ là cậu chưa hiểu hết về tớ thôi.Cái lần này đến trung quốc.Là cậu muốn giường phong cảnh hữu tình.Để tăng thêm khả năng sáng tác.Hay là tìm ý tưởng gì cho bộ phim mới à.Cả hai đều không phải.Tưởng chỉ là muốn đi chơi thôi.Sau khi tiểu thuyết xin đừng quên em ra mắt.Nhận được phản hồi tốt từ động già.Tôi đang rất hài lòng rồi.Dù sao thì ước mơ xuất bản một cuốn sách của tớ đã thành công tốt đẹp.Cũng không mong cầu gì hơn cả.Tối hôm đó trên mạng chia sẻ hàng triệu lượt những câu nói tâm đắc trong cuốn sách của cậu đấy.Tớ cũng đọc thử.Nhưng mà nó buồn quá.Làm từ cá mảnh ấy.Từ nghĩa là cầu hiền viết phần hai cho nó đi.Độc giả yêu cầu ngoại truyện.Tớ còn trường ấy già.Thì lấy gì để biết phần hai đây.Thì cậu cứ tưởng tượng.Tưởng thật sở thích và mong muốn của cậu thối.Không.Vì đây là một câu chuyện có thật.Có thật đó.Đoàn phí mở to mắt ngạc nhiên trong tích tắc rất là to.Không phải chứ.Không thể tin nổi.Chờ vài ngày nữa bộ phim được chuyển thể.Từ xin đừng quên em ra mắt.Có nhớ xem để cảm nhận lại nhé.Mà sao cậu lại quyết định chọn tiểu thuyết của mình để làm phim luôn thế.Ngoài danh vọng tiền bạc sự nổi tiếng.Tôi còn có mục đích nào khác.Thực ra.Từ khi quyết định giờ việt nam để sang singapore.Du học.Tôi đã chấm dứt mơ mộng làm diễn viên lúc còn trẻ của tớ.Tôi chọn theo học chuyên ngành sản xuất phim điện ảnh.Tôi muốn sau này vẫn sẽ cống hiến cho công chúng.Cho khán giả với một vai trò khác.Tôi muốn mang đến một làn gió mới cho điện ảnh việt nam.Trong vai trò là một nhà sản xuất.Và xin đừng quên em.Chính là bước ngoặt đầu tiên của cậu.Trên con đường này đúng không.Đúng như vậy đấy.Việc đưa một cuốn tiểu thuyết tạo thành một bộ phim không thể dễ dàng.Nhưng nếu như làm tốt.Sẽ rất dễ thu hút được sự ủng hộ không ngờ.Từ người hâm mộ.Đây là một tác phẩm xuất sắc.Thì sự kỳ vọng của khán giả đặt vào nó cũng rất cao.Lần này thì nếu như chuyển thể thành cơm sẽ mang lại một dấu ấn vàng rồi.Tôi có muốn thử xem.Khả năng của mình như thế nào.Sau thời gian được học hành và mở mang kiến thức.Cậu yên tâm đi.Trailer và những hình ảnh khi tung ra đều nhận được cơn mưa lời khen có cánh từ việt nam đi.Tớ tình chắc đây sẽ là một bộ phim trong rất nhiều bộ phim tuyệt vời của cậu đi.Không nên tự tin quá sớm đâu.Tớ chỉ mong không làm cho người hâm mộ thất vọng thôi.Quỳnh hoa nói xong thì nhà dựa vào ghế nhắm mắt suy nghĩ một chút.Sau tất cả những gì đã qua cho một nỗi đau dài.Của đặt bò được những tiếc nuối để làm việc và phấn đấu trở thành một cô gái tự lập bản lĩnh.Bước đi trên con đường của chính mình.Cuộc sống hàn đã quên đi tuấn anh.Nhưng cô đã tám xếp quá khứ đó và một góc nhỏ.Cố gắng giữ lại những hồi ức đẹp đã của thời thanh xuân.Về cơ sở.Nếu nhớ cố quên đi.Cô giáo đánh mất tuổi trẻ của chính mình.Chúng ta có thể tạm quên đi quá khứ.Chúng ta có thể thay đổi hiện tại.Cũng có thể đánh đổi tương lai nhưng mà chúng ta nhất để không bán để những kỷ niệm.Việc kỷ niệm.Lịch sử chứ không bao giờ lấy lại được nữa.Trung quốc vẫn như vậy.Vẫn mong chờ có rất nhiều cảm xúc đáng nhớ và đặc biệt.Cô vẫn ở đây.Nhưng anh thì đang ở đâu.Câu chuyện cười một nụ cười nhạt nhạt xen lẫn nỗi buồn thấm sâu thật sâu.Cô vẫn ở đây.Tôi vẫn vậy.Chỉ khác là cô đã không còn là cô gái nhỏ năm ấy.Nấm bàn tay của anh.Mà lòng bàn tay khẽ run rẩy.Bởi mơ hồ những lo lắng.Bốn năm qua đi.Thỉnh thoảng.Cô vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi.Nếu như cuộc gọi lại.Liệu.Cô bảo anh còn có thể không.Rồi cũng tự mình trả lời.Không thể đúng không.Không thể quay lại.Bởi vì anh đã buông tay cổ chưa.Bưởi tải ảnh.Trong những năm tháng đó đã có những lúc trái tim của cô tưởng như không thể nào chịu đựng được nỗi nhớ đến anh.Có muốn trải đi tìm anh.Thế nhưng cũng đã xảy ra rất nhiều rào cản.Để mình không làm như thế.Đến giờ phút này.Cô đã hoàn toàn tự tin.Để trở về việt nam.Vì trái tim của cô đã tìm thấy được bình yên của cuộc đời.Dù có anh hay không.Thế cô vẫn sống rất tốt.Xe dừng lại trước cửa khách sạn.Đoàn thế lai lai tay của cô.Quỳnh hoa chợt bừng tỉnh đưa mình trở về với thực tại.Cách giảm nhẹ nhàng.Đến nơi rồi à.Ừ.Lên đây này.Có nên tắm đi.Sau đó thì tớ sẽ dẫn cậu đi ăn món này ngon lắm.Ok.Tớ cũng đói lắm rồi tao đi ngay đi.Tối nay cậu thích ăn gì cứ nói nhé.Tờ dẫn cậu đi ăn hết.Ngày mai là may rồi.Còn lâu mới có dịp đến đây đi.Hẹn giờ mười lăm phút nữa rảnh nhé.Ở một nơi khác.Trần tuấn anh ngồi trong nhà hàng nhỏ.Vợ ăn uống thưởng thức ẩm thực nơi đây.Cùng với một vài người bạn.Vừa nghĩ về một hoài niệm rất xa xăm.Hôm nay anh cũng có mặt tại trung quốc.Anh nhớ cô.Sau khi chia tay nhau.Anh nghĩ là mình sẽ ổn.Mỗi ngày qua đi.Anh sẽ quên cô được một chút.Nhưng mà mọi thứ lại hoàn toàn ngược lại.Mỗi ngày qua đi.Anh lại nhớ nhiều hơn một chút.Những sự cố xếp chồng ảnh không cho phép mình chạy đến tìm cô.Cho đến một ngày mọi sự thật được sáng tỏ.Khi người của anh rút của công điều tra được đầy đủ sự việc mà anh đã giao cho rất l.Kết quả không ngờ anh mỹ.Tất cả.Đều là sự sắp đặt và sự ác ý của lê.Kể cả những người ở trong biệt thự trần gia.Cô đã tự mình chịu rất nhiều khổ sở và tuổi ngọ.Anh đã tìm cô ấy để kiểm chứng tất cả.Lênin đã chịu thừa nhận và xin lỗi anh.Anh đã hối hận.Đã khóc.Đã đến cổ chất vấn và tự trách bản thân.Như lúc này.Anh lại không có đủ dũng khí.Để tìm cô nữa.Những nỗi đau anh gây ra cho cô thực sự quá lớn.Cuối cùng khi anh đã biết cách yêu một người như thế nào cho đúng.Thì cũng là nơi.Anh không đủ tư cách để yêu cô.Nút nguồn đắng chát xuống cổ họng khô khốc anh cẩm ly rượu trên tay.Cuộc chiến ở nước mắt của mình.Tự nhủ thầm.Quỳnh hoa.Bây giờ em đang ở đâu.Một giọng nói vang lên bên tai.Nhanh chóng làm cho tục ngữ mong manh yếu đuối đó của anh.Đi thôi.Hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút.Ngày mai lên đường trở về việt nam.Ngày mai á.Cậu sao thế tuấn anh.Mơ mộng giờ quên cả ngày về.Nhanh thật đấy.Mới đây mà đã một tuần rồi.Thôi đi thôi.Cũng đúng lúc này thì đoàn c dẫn quỳnh hoa đi vào nhà hàng mà tuấn anh đang có mặt.Hai người cởi truồng tìm.Nói chuyện ăn uống.Quán này tuy nhỏ thôi.Nhưng phải nói là đúng chuẩn trung hòa đấy ngon cực nha.Vậy thì tao sang.Bánh bao bánh quế hoa bánh bò mì hoành thánh đường vietsub ngũ về.Khoai môn chiên giòn sau cả hấp cô vừa đi vừa nói trẻ và các ngón tay đếm đếm.Vẻ thích thú ăn đến bội thực bên đã đoàn sẽ chẳng.Cô có lấy tài nhận đồ của anh gửi xong thì sao mặc kệ tớ chứ.Bận giáo họ đi ngang qua một nhóm người việt nam đoàn sẽ ghé sát vào tai của cô.Nói nhỏ này nhìn cái anh kia đẹp trai chưa kìa đâu.Mật khẩu là con trai mà cũng mê trai như vậy ạ thì mày giúp cậu đấy quỳnh hoa.Xong thì vẫn ngoái đầu nhìn lại nhưng bóng dáng kia đã khuất còn sót lại một chút xíu khiến cho cô nha mày.Sao trông quen thế nhỉ này.Ngựa nhắn gì đấy mau lên đi tao đói lắm rồi.Đoàn sẽ nhanh chóng lược cổ đề khai ăn uống no say rồi cũng cùng nhau trở về khách sạn.Sau một ngày dài trên phục cánh rừng và ngọn núi.Giờ đây họ cũng đã thấm mệt hai người hải phòng cùng nhau chìm vào một giấc ngủ ngon.Ngày mai.Chuẩn bị ra sân bay quỳnh hoa lựa chọn cho mình một bộ váy màu đen ôm sát cơ thể xoay tròn thân.Hoàn hảo qua quá trình tập gym có hiện tại đã có được một vóc dáng vạn người mê với làn da.Khuôn mặt đã được thẩm mỹ một phần nhưng cũng chỉ giống với trước đây sáu mươi%.Những người lâu ngày không gặp rất khó có thể nhận ra sợ gì có muốn thay đổi làm bảo vệ.Hỏi cô không hài lòng với những nét đẹp tự nhiên mà ông trời đã ban cho thuốc làm như vậy là để nhắc nhở.Thân mình đã là một con người khác và luôn nhớ đã là một con người khác.Nhìn mình ở trong giường rất quyến rũ có đánh lên môi mình một chút son màu đỏ gạch khoác lên mình một.Áo da màu đen đeo một chiếc kính đen được chiếc nón lưỡi trai.Chèn được khuôn mặt rồi lên xe đón sĩ của bản thân bốn nằm ở singapore.Thế cô thèm chảy đến cáo và lời giúp không quên kèm theo một câu nói.Lần này đội vui quá.Sao vậy thế sao.Không mặc đồ trắng mỏng manh với những chiếc cái tóc lấp lánh này.Tính một chút thế cậu thấy sao.Đẹp.Thêm có nên đổi gió lâu hơn không ngờ tuyệt đấy.Cậu làm tớ thì hơi lâu rồi đấy nhé cậu đúng là dễ dãi.Chưa gì mà cậu đã đổ tới như thế.Nếu như tớ thừa nhận.Cậu có cho hai đứa một cơ hội không có thể được đi thi.Đến sân bay cả hai dây chuyền vào làm thủ tục cần thiết một cách gọn là.Bởi vì có kinh nghiệm di truyền nhiều nơi trên thế giới rồi nên đoàn sẽ rất giỏi về các việc liên quan đến ngõ.Có anh đi cùng cô cảm thấy rất yên tâm và thoải mái.Trước khi lên sân bay có tranh thủ kiểm tra email trên điện thoại.Giải quyết một vài thứ.Ở phía đối diện nơi nhóm bạn trẻ người việt nam đang ngồi.Chiến thắng bướm đập đập vào vai của tuấn anh cất giọng hát.Nhìn kìa.Gái xinh.Anh ơi bạn của mình nói như vậy thì khẽ thở dài khó chịu đó.Không quan tâm.Tớ thề với cậu nha.Nhìn một phát thích này ấy.Vậy thì cậu tự đi mà xin số đi.Cái này hơi khó.Bởi vì bên cạnh còn có một nam nhân rất điển trai.Vậy thì bỏ cuộc đi.Nhưng mà tớ chưa bao giờ thấy một cô gái nào xinh đẹp và sexy như vậy cả.Anh muốn giữ nổi tiếng là người đàn ông lạnh lùng khó chịu.Không để ý đến phụ nữ.Nên những việc như thế này khiến anh cảm thấy vô cùng chán ghét.Ừ.Làm ơn đi tuấn anh.Ngước mắt nhìn hộ một cái thôi.Không dài.Tớ đảm bảo.Là sẽ không hối hận đâu nhìn đi.Chị thắm vẫn ở bên cạnh vừa nói vừa thuốc thuộc vào bạn.Anh thấy thời dài một chút rồi cũng đành tặc lưỡi làm sao.Vừa ngước mặt lên.Cổ phía bên kia chợt đứng dậy.Quay mặt về nơi khác.Chỉ còn lại bóng lưng và mái tóc dài hiện hữu ngày trước mắt của anh.Có một chút thổn thức trong lồng ngực.Mà anh cố né tránh nó.Những cảm giác này thực sự.Rất cần thơ.Tuấn anh vẫn giá về muốn nhìn kỹ hơn mà không thể rời mắt.Chiến thắng bình cạnh nhìn anh cười lớn vỗ vai bạn mình.Cậu thấy chưa.Đã bảo là mỹ nữ rồi.Cũng bình thường thôi.Quay mặt đi.Anh cứ tưởng rắn mất và điện thoại tao về không thích thú.Nhưng mà trong lòng thì vẫn chập chờn rất nhiều câu hỏi.Cả hai cứ như thế lướt qua nhau.Hết lần này đến lần khác.Mà không một chút gì trả mà.Tại thành phố hồ chí minh.Vừa về đến cần hồ.Mở cửa và cất đổ vào thì ngay lập tức quỳnh hoa đã nhận được điện thoại từ trợ lý của mình.Chị nga đấy phương đan.Chị à.Xin đừng quên em.Đã đến sóng sớm hơn dự kiến.Tối hôm qua đã phát tập đầu tiên.Thế à.Mọi việc thế nào rồi.Phải nói thế nào đi nữa.Chúc mừng chị yêu nhé.Thành công ngoài mong đợi rồi.Bây giờ đến các trang mạng xã hội.Đâu đâu cũng thấy chia sẻ về bộ phim thôi.Tốt quá rồi cảm ơn em nhé.Từ lúc tập một kết thúc cho đến bây giờ.Em đã nhận được rất nhiều cuộc gọi cho đối tác.Hồng mong muốn được gặp chị và được hợp tác với công việc với chị đi.Cứ từ từ đã.Không vội.Chỉ còn muốn dành thời gian thăm thú lại sài gòn một chút.Dạ vâng ạ ok chị.Không có gì nữa.Em tắt máy nhé.Xét xử vào nhóm.Cuối cùng thì những mong ước của cô đã một phần trở thành hiện thực.Không phụ lòng những người đã hi vọng và giúp đỡ cô.Không phụ sự quyết tâm của chính bản thân.Khi vượt qua tất cả những rào cản.Tất cả mọi khó khăn.Để đi đến một sứ mệnh mới.Mà trong đời cô chưa một lần nghĩ đến.Không được.Có phải gọi điện cho lê đình long để cảm ơn anh về điều này.Nếu như không có anh.Thế chắc mãi mãi.Cô ấy sẽ không có được ngày hôm nay.Nghĩa là làm ngay có nhanh chóng mở điện thoại và thực hiện hành động.Sau những tiếng chút vàng giải.Thì đầu dây bên kia cũng có người bắt máy.Lê đình long xuyên nha.Anh à.Là em linh ra đi.Anh biết.Tại sao anh biết.Bởi vì giờ này em đã về đến việt nam.Và chắc là cũng nhận được tin bộ phim của em.Được sự đón nhận ngoài sức tưởng tượng.Anh đúng là nguy hiểm nha.Không nguy hiểm.Thì làm sao có thể tạo nên linda giống như ngày hôm nay.Hôm trước.Em nghe nói anh đang ở mỹ.Remix anh rồi.Anh muốn dành chút thời gian ở bên cô ấy giai đoạn này.Trời ạ.Con bạn thân của em.Thật quá may mắn.Em hi vọng là được sớm gặp lại anh.Lily và các ub nữa.Nhất định rồi.Cho em hoàn thành bộ phim thứ hai cho cf.Thì cũng là lúc gia đình của anh có thể trở về đấy.Cái gì cơ.Ý anh là sao.Quỳnh hoa mệt mỏi hơi lớn giọng hỏi anh.Anh đã có dự án mới cho em rồi đấy.Được ngày mai uyên trang sẽ mang qua cho em.Anh vừa phải thôi chứ đừng lắm.Em là con người đấy.Anh cứ bắt em làm việc giống như cái máy vậy.Không có áp lực.Thì không có kim cương.Xin đừng quên em là câu chuyện của em.Em nắm rõ trong lòng bàn tay.Thành công là điều có thể nắm chắc chín mươi%.Nhưng mà để trở thành một nhà sản xuất phim chuyên nghiệp.Xem phải tạo được câu chuyện của mình dựa trên kịch bản của người khác.Đó mới là thử thách mà em cần phải trình phụ.Anh không muốn em ngủ quên trên chiến thắng.Phải liên tục lao động.Thế vinh quang.Mới có thể bền vững.Em hiểu rồi.Cảm ơn anh nhé.Anh nói rất đúng em sẽ cố gắng.Chụp lại tinh thần đi.Nghiêm túc với công việc.Nghiêm khắc với bản thân.Đó mới là linda mà anh đang tìm kiếm.Được.Chỉ cần anh nói thì anh sẽ làm.Ai là người đỡ đầu của em mà.Giúp đỡ em.Em sẽ không khiến anh thất vọng đâu.Đừng khách sáo.Remix amin cho em cái anh cũng như vậy.Thế nhá.Dạ vâng em chào anh.Cho em gửi lời đến còn bạn của em nhé.Tắt máy.Cô suy nghĩ là lời nói của lê đình long.Đưa hai tay lên cao thể hiện thái độ dứt khoát.Miệng nhiều thần.Phải cố lên.Tải biệt thự trần gia.Tuấn anh theo dõi hết tập đầu tiên của bộ phim xin đừng quên em một bộ phim mới được chia sẻ rất đáng.Truyền mạng xã hội.Nghe nói được chuyển thể từ tiểu thuyết đầu tay của một tác giả trẻ người việt nam khiến cho anh có chứ.Tò mò.Sau khi xem xong.Cảm giác hoảng hốt xuất hiện trong tâm trí.Diễn biến của bộ phim gửi cho anh rất nhiều ký ức đáng nhớ.Và có một điều không thể phủ nhận.Là câu chuyện này giống chuyện của anh và cô đến chín mươi%.Không thể nào có sự trùng hợp đến như vậy.Vội vàng lên quét và tìm kiếm tiền tác giả.Kể tên linda đồng nội.Đập vào mắt có ảnh zl.Vậy thôi chúc anh lấy điện thoại gọi cho thiết kế.Dạ vâng.Em nghe đi tổng giám đốc.Tìm hiểu cho tôi thông tin về cô linda.Người đã sản xuất bộ phim xin đừng quên em.Dạ vâng.Mười phút sau em sẽ gọi lại à.Chỉ mười phút trôi qua.Mọi người rất lâu.Anh cứ cầm điện thoại xoay qua xoay lại không ngừng.Chờ đợi tin tức của thư ký.Chuông điện thoại vang lên chưa được bao lâu.Tiếng anh lập tức ấn nghề.Giọng của anh có chút vội vã.Sao rồi.Dạ cô gái này công khai rất ít thông tin của mình.Cũng là một người khá kín tiếng trong giới.Cô ấy tuổi du học từ singapore trở về.Tên là linda.Còn rất trẻ.Nghe đồn là khoảng tầm hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi.Vừa về nước và đang trong giai đoạn được săn đón rất mạnh mẽ.Tôi muốn có một buổi hẹn với cô ấy.Việc này em dở hơi khó à.Nghe nói là từ khi tác phẩm của cô ấy phát hành cho đến nay.Đến lúc tập đầu tiên của bộ phim ra mắt.Cô ấy trưởng nhận lời gặp mặt bất kể đối tác ngân hàng hay là nhà báo nào cả.Bằng mọi cách phải gặp được.Tuấn anh nói xong thì tắt máy.Để lại sự hướng hàng cho thư ký.Điều gì anh đã muốn nhất để anh phải làm được.Và đặc biệt lần này.Anh không thể bỏ qua.Anh muốn biết cô gái này là ai.Quỳnh hoa đang nghiên cứu kịch bản.Mà huyền trang và mang đến cho mảnh đất này.Có một chút gì đó rất ngôn tình viễn tưởng.Như là khá thú vị với bản thân cô.Có nghiền ngẫm đọc đi đọc lại rất kỹ từng chi tiết.Để tránh bỏ qua những điều đặc biệt nhỏ bé.Tiếng của phương đan vang lên phá tan bầu không khí buồn tẻ.Chị ạ.Có người gửi hoa đến cho chị đấy.Hỏa.Đúng rồi.Lại đi.Để chị xem đi.Phương đàn ông ôm bó hoa sen trên tay.Kèm theo một tấm thiệp được đưa đến trước mắt của cô.Quỳnh hoa nhìn vào đó rồi nhẹ biểu lộ thái độ ngạc nhiên vô cùng.Cô bước đến.Bó hoa sen vào l**.Hít hà mùi thơm nhẹ nhàng và thanh mắt đó.Ngày lập tức cầm lấy tấm thiệp rồi đọc.Mến tặng linda đồng đội.Con bướm bảy.không phương đàn nói to.Sao lại không để tên người gửi nhỉ.Rõ ràng là biết chị thích hoa sen.Người này cũng không phải là tình thường đâu.Có khi đã điều tra rất kỹ về chị rồi đó.Dạ vâng.Thư ký của người đàn ông đã gửi hoa tặng cho trẻ.Có gọi điện đến và có như ý.Muốn được mời chị dùng bữa và tối nay đi.Nhưng mà chị không muốn gặp gỡ người lạ đâu.Em cứ trả lời lại cho họ.Nó là chị bận công việc rồi.Nhưng mà họ còn nói thì một câu nữa.Em nghĩ là chị sẽ muốn nghe đây.Em nói đi.Lần hẹn này là do tổng giám đốc của họ đặc biệt sắp xếp.Nếu như không mở được chị.Thì ngày mai sẽ nhanh chóng đến đây rồi nóng nhiệt đấy.Trời đất.Vừa mới tỏ ra lịch sự lại vừa thách thức.Cái này không phải là đe dọa thì là gì đấy.Em nghĩ là anh chàng này cũng rất thú vị đây hay là chị cứ thử xem đi.Anh ta đang muốn thể hiện mình là người khác biệt sao tao ấn tượng để đi.Mục đích thôi nhưng mà dù sao thì chị cũng có chút nha hứng chỉ muốn biết xem.Người đàn ông bí ẩn này là ai mà ngông cuồng đến như vậy như thế là đồng ý à.Em bảo với họ là bảy tối nay trên một phút chị sẽ đi về đấy dạ vâng.Phương đang mỉm cười gật đầu rồi bước ra ngoài làm việc của rất vui về phía cuối cùng.Đã chịu mở lòng để gặp gỡ và quen biết với một người khác giới đây là điều xưa nay cô chưa.Thấy quỳnh hoa không suy nghĩ nhiều lấy một chiếc lọ phù hợp và cắm sàn vào ngắm.Dù sao thì cũng nên dành cho mình một chút thời gian để tìm hiểu những con người mới bắt đầu.Để tìm thấy được những thứ hay ho phục vụ cho công việc hiện tại nghĩ đến đó có thể lắc.Rồi tiếp tục đọc hết kịch bản vẫn còn dang dở để kịp hoàn thành mục tiêu đặt ra bốn giờ.Phải xong xuôi tất cả có làm việc luôn có kế hoạch về bản thân cô không phải là một người.Kiên nhẫn nếu như không nhiệm khác thì sẽ dễ rơi vào tình trạng lười biếng này buổi.Trần tuấn anh sau khi được kim kim thông báo lịch hàn cảm giác của anh vô cùng hồ.Người phấn chấn xen lẫn vào đó là một chút hồi hộp đã rất lâu rồi anh mới cảm thấy mình.Tình với vẻ bề ngoài bằng việc dành thời gian lựa chọn hôm nay sẽ mặc gì cuối cùng theo anh.Quyết định khoác lên mình một chiếc áo sơ mi đen đơn giản một chiếc quần tây màu xám mang một đôi.Đàn không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên được vẻ lịch lãm và tinh tế của một người đàn ông từng trải.Hoa thì đã tặng rồi nên anh quyết định không mua hoa đến nữa không phải là anh không biết ga lăng.Cũng không phải là anh keo kiệt nhưng mà anh chưa muốn gây ấn tượng quá lớn với một người phụ nữ xa lạ.Mục đích của anh gặp cô gái này anh hiểu rất rõ anh muốn xem câu chuyện của cô ấy có phải chiến lược.Chuyện của anh hay không nói cách khác anh muốn biết người đó có phải là quỳnh hoa.Như anh đang suy đoán không có mặt tại nhà hàng sớm hơn mười lăm phút trước giờ hàn.Anh tất nhiên không muốn để cho linda sẽ thật lòng cho buổi hẹn đầu tiên đồng hồ đã điểm bảy.Đúng lúc này một bóng dáng một cô gái vô cùng xinh đẹp gợi cảm với chiếc đầm.Váy ôm sát cơ thể.Tóc cột đuôi ngựa không màu mè cũng không quá nổi bật có hơi cuối đầu nên anh.Nhìn rõ mặt nhưng với khoảng cách từ xa đã toát ra một vài sang trọng hiếm thấy.Quý vị và các bạn thân mến.Vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe sông tập bảy của bộ truyện này và giờ đi thì cặp đôi nhân vật nam nữ chính của chúng ta sắp gặp.Nhau rồi sau bao nhiêu năm xa cách nhưng mà có một chi tiết ra tiền là quý vị và các bạn cũng để ý đó là quỳnh hoa.Cách thay đổi ngoại hình của mình cô ấy có phẫu thuật thẩm mỹ và dù là không thay đổi nhiều thế nhưng mà tác giả có.Nói rằng là cô ấy chỉ còn giữ lại khoảng tầm sáu mươi% so với trước đây có thể.Là những người mà lâu ngày không gặp thì sẽ không nhận ra liệu rằng là tuấn anh có nhận ra cô gái này không.Nếu như anh không nhận ra từ trái tim của anh có một lần nữa rung động trước cô không chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp.Bộ truyện này nhé và vẫn là một câu nói quen thuộc như mọi ngày sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn.Chia sẻ cảm xúc của mình bằng cách bình luận về phía biên giới cũng như nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh xa về. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com