KÌa VẠt Hoa VÀng _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Vov Đọc Truyện Số 2

kÌa vẠt hoa vÀng _ Đọc truyện Đêm khuya _ vov Đọc truyện số 2

Truyện ngắn kìa vạn hoa vàng của tác giả nguyễn văn học.Chị là mối tình.Non nớt của tôi là cơn mưa tuổi trẻ là màu khóa máy và đã thắp cho tôi.Biết bao kỷ niệm trong hoạt kỷ niệm của tôi phải chỉ màu hoa bút vàng.Đêm lung linh và hoang hoài cho tôi phải chị nở những nụ cười đẹp như sao.Đội đỏ khi tôi chừng năm tuổi thì trong mô hình chuyển đổi sản xuất bố tôi.Đăng ký với baskin bố chị hằng hai nhà ở sát nhau vườn tược rộng.Hợp âm bài gia đình đấu thầu được đều ở phía trước nhà rất cân xứng với con đường đất nhỏ.Dẫn ra cánh đồng.Xung quanh con đường trồng những hàng cau thẳng tắp.Tổ hợp ao hồ được nhân đôi diện tích mỗi ngày một nửa.Cây mướp hương được bố tôi và bắt cân thống nhất trồng đại trà bắc giảm trên vườn.Xung quanh ao hồ.Cũng bắt giảm trong viêm khớp lan tỏa.Tôi và chị hằng thân nhau có lẽ cũng tự sự ăn ý trong sản xuất của anh à.Chị hơn tôi bốn tuổi.Chị đã đẹp lung linh.Hai má lúm đồng tiền.Kỷ niệm của chúng tôi là những buổi chiều hãy bước cùng nhau.Mướp hương màu xanh ngát hương thơm.Lúc liệu xổ xuống cứ nhân lên những niềm vui trong chèo của hai đứa.Kỷ niệm là những buổi tắm cùng nhau.Đánh trẻ sống rồi cười vang cả khóc là.Những buổi thả diều trên đê.Từng bước vẫn vương bay theo con diều lẫn vào không chung rượu với.Hai đứa cơ thể lớn lên.Chị mười sáu.Tôi mười hai.Chị thành công nữ sinh lớp mười năm tháng.Nụ cười xinh hơn.Tôi vui tươi roi tuổi mới lớn .Khuôn ngực non căng tròn.Hàng ngày chị đạp xe tới trưởng cách nhà trường bảy cây số.Bạn cấp ba của chị hiểu quá.Có buổi còn nói chuyện vang cả một khúc đường.Tôi vẫn là thằng ngu.Cứ sợ mất chị.Một lần thôi khỏi.Chị có đi mất không.Chị cười.Ô hay.Em hỏi gì lạ.Chỉ có đi đâu mà mất.Chị không hiểu tâm trạng tôi.Ít nhất thì lúc này chị đã vượt tầm kiểm soát của tôi rồi.Rồi chị sẽ đi xa.Kiếp thân với những người bạn mới.Sẽ quên tôi.Tôi xòe tay che mặt.Mẹ hỏi tôi về chuyện cả ngày thơ thẩn ngoài vườn.Tôi hồn nhiên nói nhớ chị hằng.Mẹ cười.Rõ khổ.Biết gì đâu mà nhớ hả con.Tụi nó.Chị ấy đi xa thì con nhớ.Rồi mẹ cứ chị hằng cho con nhé.Mẹ tôi cười to.Chắc để nhỉ.Đó là ý nghĩa bột phát của cậu con trai chưa có gì to tát nghiêm trọng.Có thể thậm chí mẹ còn nghĩ tôi chưa hiểu cưới xin asus .Từ cam ranh.Còn sẽ ngỏ lời cưới chị hằng.Mẹ nói.Nó lớn hơn.Thế sao bằng lòng đi con.Lời mẹ vậy mà hiểu nhỉ.Chị về chơi.Không sành điệu kiểu hôm qua em đi tỉnh về.Những chẳng còn ăn nhập với con cảnh bình dị quê hương.Quần bó sát.Áo khoác cổ trụ.Đôi cánh đò và mắc kẹt mày.Trần quốc toản hoạt động lãnh.Động vào cái gì cũng bận.Chẳng hay ram hai là biết thuở nào.Tôi dẫn chị ra bờ ao.Bút và nhức mắt.Các gói uống của cao.Lũ cá sống tận sâu thi thoảng nhau lên đất bóng vàng.Tôi đề nghị hải hoan.Chị lắc.Hãy làm gì cái thứ hoa quê nửa mùa.Tôi ngớ ngẩn không bị đó là lời của chị.Sao lại thế.Tôi gửi chị nhớ về chiếc cầu ao.Mẫu áo tuổi thơ chúng tôi đã rửa chân hồn nhiên nội xuống tắm chân tay quay làm.Đức a mùa này vẫn trống vắng.Chị em mình xuống tắm nhé.Mắt bị chậm tròn.Chị mà phải tắm ở đây á.Về trễ.Cuối cùng.Nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của tôi.Chị đánh tháo gốc nội thất gia phát liên rơi.Và đội xuống rửa chân.Gót chân trắng và mong manh.Mong manh như quả tim tôi bây giờ.Người con gái sao bỗng trở nên xa lạ.Chị bắt thuộc về thế giới.Thời gian thấm thoát trôi.Tôi đỗ đại học thủy lợi.Phải ra phố.Chạy có ảnh hưởng khó khăn tôi mới tìm được chỗ ở của chị.Dù hằng không muốn.Quạt điện thoại.Chị nói gặp chẳng để làm gì.Thảo thuốc nghe lồng ngực mình trực vỡ tung.Chị đã không sống tốt như tôi tự.Lẽ ra chị phải tốt nghiệp rồi.Nhưng nó muốn quá nhiều nên phải trả một trăm năm mươi hết.Căn phòng chị thuê trọ chung với một cô gái sống bằng nghề nhậu thuê.Được quan tâm đến hàng dò la hỏi han bạn bè.Tôi biết.Chị cũng đang thử lại phải.Chị cần tiền để chat đến bình thứ nhung lụa hào nhánh phú xá.Chị bị cuốn trôi theo những thói đua đòi.Vạch pin du hành hạ chị.Khiến chị bảo mắt.Tôi là thằng sinh viên năm nhất chẳng biết gì.Bỗng trở nên già dặn hơn khi phải tìm hiểu về chị.Làm sao để kéo hàng trở lại là cô gái ngoan hiền.Đi mỹ trên cây cầu bắc qua sông hồng lộc.Chị nói mình không thể quay lại được nữa.Nước mắt chị ngọc xuống sông.Đứng sát hình cầu.Ai cai trị rạn da.Hết lên.Chị đừng làm sai.Chị quay lại mắng.Cậu tưởng chị là bệnh như.Nhầm rồi chỉ là thử cảm giác thôi.Nhưng rất nguy hiểm đấy.Thôi vậy.Rồi tự nhiên tôi muốn ôm chị.Dẫu rằng chị đã trở nên xa lạ.Nhưng tôi vẫn nặng lòng với những hoài.Và.Điều trị.Giọng tôi tháng tốt.Em ôm chị nhé.Hằng nghĩ một lúc và bắt đầu.Buồn làm gì.Cậu là người trong trắng.Tôi hiểu ý chị.Nhưng tôi đã lớn tôi thương chị và hiểu những gì chị đã trải qua.Tụi nó.Chị đừng buồn em sẽ ở bên chị.Em sẽ giúp chị với buồn.Đắk lắk.Cậu không làm được gì đâu.Quá muộn rồi.Chị đã dẫn quá sâu.Cậu mới ra đây vẫn chỉ là một cậu bé.Chưa hiểu gì đâu.Một khuôn mặt đã giống tràm thì.Hằng bỏ lực câu nói.Kể một tiếng thở dài.Trời khuya vắng sao.Bắt đền như bách thú trêu ngươi.Gió cuốn hơi nước từ dòng sông lạnh lạnh.Tôi đưa chị về.Chị nghe tim mình.Nó kêu tao đến nỗi.Tôi cảm giác chị cũng nghe thấy.Chị không nói gì nhưng đêm quê nhà thanh vắng.Thằng bảo thôi dừng ở đầu ngõ tự đi bộ về.Giấu tôi muốn đưa vào tận nơi.Trong lúc lượng nở chị nhảy xuống.Tiếng nút bấm vào gõ khuya.Chị đi rồi tôi vẫn đứng nhìn theo.Robot cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.Tôi cảm thấy chuyện chẳng lành sắp đến với chị.Tôi dòng xe máy hết vào sâu trong ngõ.Quả nhiên phía kia.Tôi đang không che.Áp đặt hàng vào tường.Ảnh trà vinh.Em chuẩn bị đâu tại sao tắt máy.Anh đã bảo phải mở để giữ liên lạc liên tục cơ mà.Nhạc phật giáo.Anh không có quyền kiểm soát em.Cá đổ rác gạch lên.Cuộc sống bằng tiền của tôi.Chắc lên rửa những thứ cũng bằng tiền của tôi.Giờ có nói với tôi thế này.Tôi chán cảnh này rồi.Hấp bánh giò.Tôi muốn thoát khỏi ảnh.Giờ cô cao giá hả.Tôi nói cho cậu.Cô cũng chỉ là con tím không hơn không kém.Chú thế nào.Cũng chẳng thoát được khỏi tay tôi đâu.Đôi giày và cody.Tôi không muốn thấy mặt anh.Những đồng tiền của anh cũng bẩn thỉu nhanh vậy.Mày dám xua đuổi tao.Đã giờ tài sáng của mặt hàng một cú.Rồi ngồi lên xe ném lại một câu.Vậy chưa xong đâu.Sỏi gan vinmec.Tôi lao đến đỡ hẳn lên.Chị luận trận trực ngã nước mắt giảm rùa.Tôi nói sẽ đưa chị rời khỏi thành phố này phải trốn khỏi đây.Những cạm bẫy nước của phi và quản lý hàng.Tôi biết biển bị đâu.Rồi rủ cố gắng.Tôi cũng không có cách nào để ngăn chị đừng dẫn sâu thêm nữa.Chị vẫn lao vào tiểu sử.Những đêm vui vẻ quá trớn.Rồi lại giấu nỗi buồn vào đêm và răng cho mái tóc dài xõa.Chị đã cố trốn khỏi gã đàn ông đó rồi bị đánh.Mẫu tắm trong đêm kinh hoàng.Tôi beat chuẩn.Thì chị đã được chuyển vào bệnh viện nằm thoi thóp thở.Thấy tôi.Mắt chị sáng lên đôi chút.Niềm vui.Chị bị gãy xương hàm.Bán xương sườn và tinh thần bị tổn thương.Cũng mày chưa nguy hiểm đến tính.Sau nửa tháng điều trị.Tối đường về quê như một cách trốn phố phường và mướp đã rồi.Niệm phật pháp vàng thắp sáng góc trời quê chị mắt trị thâm quầng và tâm trạng mệt mỏi.Chỉ ra đi tiểu ra xong gần ấy năm đời nên lại một người con gái.Cha mẹ còn chuyện chị dâu tốt xấu nói.Bình phục hẳn chị lại rủ tôi và lũ trẻ hàng xóm mới thả diều.Chị đang cố tàu sắp thoải mái hay chỉ đang đánh giải cơn đau quả đất bằng những trò chơi.Dù gì thì cũng là lúc để sống khác đi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com