Lo Lắng _ Đọc Truyện Đêm Khuya Phật Giáo Hay Nhất

lo lắng _ Đọc truyện Đêm khuya phật giáo hay nhất
Muốn nắm bắt được sự sống.Thì chúng ta phải luyện cho mình có khả năng đặt nỗi lo lắng trong một khuôn khổ.Khi ta có đủ năng lực khoảng mà.Và tinh thần sáng suốt để kịp thời quan sát tiến trình lo lắng ấy.Đừng để lo lắng đeo bám ở bất cứ đâu.Tả hình thành như một phản ứng tự nhiên.Năng lực lo lắng cũng rất độc hại.Không chỉ làm cho ta.Luận văn gió khô cằn.Một chống giặc của.Bạch cầu khiến cho những người xung quanh.Cảnh.Và mệt mỏi.Giọng đọc của diễn viên thanh hằng.Giới thiệu bài viết đà nẵng.Nằm trong tác phẩm hiểu về trái tim.Vào bản năng sinh tồn.Màu hết các loài động vật đều có khả năng suy đoán.Những tình huống có thể xảy ra làm ảnh hưởng đến cuộc sống hay cả tính mạng của mình.Nhưng hỏi thúy nga.Tranh thủ cùng bầy di cư về miền nam trước khi mùa đông đến.Nếu vô tình bị bỏ lại thì nó không thể nào một mình vượt nổi một đoạn đường hàng nghìn dặm.Miền đông ấm áp.Và có thể chết vì không thể tìm thấy thức ăn như những lớp tuyết dày.Loài tắc kè hoa cũng khẩn trương chuyển đổi màu da cho kịp thích hợp với màu vỏ cây.Cây màu lá khi thời tiết giao mùa.Tuy nhiên lúc nào chúng cũng đông lốp lo sợ những loài chim có cặp mắt tinh anh phát hiện.Của chúng.Vì thế khả năng quan sát của tắc kè hoa là cực kỳ nhạy bén.Vậy chúng di chuyển cùng hết sức nhẹ nhàng và cẩn trọng.Loài người cũng vậy .Tổ tiên ta từ thuở xa xưa.Cũng thấy lo lắng nghĩ đến tương lai mà học cách quan sát thời tiết.Chinh phục thú dữ.Cất giữ hạt giống kỹ càng để gieo hạt mùi sau.Cứ thế cứ lo lắng ăn sâu vào huyết mạch con người và ngày hôm nay ta cũng không thể nào.Không tiếp nối và phát huy thứ vũ khí sinh tồn lợi hại ấy.Xã hội dù văn minh tới đâu.Cũng không thể dự phòng hết những khó khăn hay hiểm họa bất ngờ nên hai tiết chuẩn bị từ.Một cách chu đáo.Thì có thể được xem là mẫu người lý tưởng.Thương gia thì luôn lo sợ mất khách hàng thị trường biến động làm ăn thất bại.Công nhân của mong muốn được tăng lương phải lo sợ bị đuổi việc.Nông dân cũng lo lắng mùa vụ bị thất bát mà sinh nở.Học sinh không ngừng quan tâm đến kỳ thi sẽ không trúng tuyển vào trường danh tiếng.Người bán hàng xong rồi chỉ thấy trời đổ cơn mưa.Gãy mày cũng lo âu khi chiều tàn mà chim non bụng trống rỗng.Tuy nhiên không phải bất cứ sự lo lắng nào cũng thuộc về bản năng sinh tồn.Có những mục tiêu phấn đấu chỉ để thăng hoa sự hưởng thụ không đạt được nó thì tao vẫn có.Tổng tài.Mới nhận thức của con người khác thì lạ.Càng có nhiều điều kiện tiện nghi từ vật chất đến tinh thần sẽ càng an toàn.Hạnh phúc.Nên cả đời ta có ngừng tích góp.Bật càng ra sức giúp thì ta lại càng lo lắng.Dù chưa ra đạt được nguyện vọng rồi thì vẫn cứ lo lắng.Ký sự thành quả đang có sẽ bị mất đi.Thế mình cũng còn thu hút kẻ khác.Tệ hơn nữa.Mà chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.Người ta thấy những gì mình đã đạt được không còn hấp dẫn nữa .Hình ảnh và kiệt sức ra để tìm kiếm thêm rồi lại lo lắng.Cho nên nỗi lo lắng của con người nhiều khô xít.Có lẽ đến khi nhắm mắt lìa đời thì họa trăng mới có thể chấm dứt được.Tất cả nỗi lo lắng ấy.Được phát sinh từ nhận thức sai lầm trạng cờ và nội lực yếu kém của ta đó là một.Tình trạng tâm lý rất đáng ngại.Bắt đầu từ sự lo lắng về một vấn đề cần phải giải quyết dứt điểm trong một thời gian ấn định.Vì chưa có giải pháp nên não bộ cứ liên tục nhắc nhở vấn đề khiến tôi phải nhớ rồi.Lo lắng vì chưa tìm được giải pháp.Trở lại nhớ vấn đề.Loại nôn nóng giải quyết.Nhưng chưa được.Lại lo lắng.Mỗi vòng lặp lại như vậy sẽ làm cho mức độ cảm xúc xấu tăng dần.Nêu ví dụ đánh liên tục.Thì cảm xúc sẽ bị nhiễm mặt.Nếu đó là vấn đề quan trọng.Thì chắc chắn sẽ thôi thúc quỹ trí sẽ càng lớn.Cường độ sẽ càng mạnh.Vậy khả năng bùng vỡ cảm xúc càng dễ xảy ra.Lấy dĩ nhiên nếu vấn đề có được giải quyết.Thể thao phát triển tổn thất nặng nề.Những sự tổn thức ấy sẽ không làm cho ta phải đau đầu hay khổ sở.Người ta có khả năng chấp nhận nó như một sự thật ngoài ý muốn vẫn thường xảy ra trong cuộc sống vốn không ngừng.Đồng nai.Thiên nhiên đức khi ta làm được như vậy.Trong thực tế sự phản ứng tâm lý sợ hãi lo lắng và căng thẳng chứ không ngừng xảy ra.Để bảo vệ quyền lợi người ta đang có.Bà chuối tâm lý ấy chính là cảm xúc chúng tai hại.Một khi tâm lý bế tắc liên tục.Sẽ khiến cho cảm xúc xấu nhằm đánh đến mức độ cao.Đó là cơ hội tốt cho các nội tiết tố độc hại như natri chính sức bạc trong não bộ.Tính các hoạt động trao đổi chất của cơ thể bị rối loạn.Y học đã xác nhận.Xổ số loại đó tác động mạnh mẽ đến sự hình thành bệnh tim mạch.Suy nhược thần kinh tăng huyết áp.Giảm trí nhớ.Trợ lực cho các tế bào ung thư phát triển.Ngoài ra nó còn khiến ta trở nên mệt mỏi chán nản khó tính và làm việc.Tưởng tượng là một tác nhân quan trọng tạo nên sự lo lắng đến mức căng thẳng và khủng hoảng.Nhưng trước khi trí tưởng tượng phóng đại lên những hình ảnh hoàn toàn không có thực thì nó thường bị kích động bởi.Càng sợ hãi.Đó là sự thiếu niềm tin và kiến thức và kinh nghiệm đối ứng của mình trong việc giải quyết vấn đề.Thiếu bản lĩnh để chấp nhận mọi tình huống xảy ra mà không sợ cái tôi của mình bị mất giá trị hay thuận thương.Các nhà tâm lý học cho rằng cơ chế tâm lý của phái nữ ngoại cảm về những điều sắp xảy ra hơn.Thì khả năng tưởng tượng của họ cực kỳ phong phú.Nhưng ngược lại.Khả năng ứng phó và chịu đựng cảm xúc xấu của họ lại kém hơn.Tính khối lượng lo lắng của phái nữ luôn khổng lồ.Người ta thống kê rằng hầu hết phái nam khi lạc đường khoảng nửa giờ hai mươi mốt giờ sau mới chịu lên tiếng.Hỏi đường có phái nữ thì chỉ sau năm phút.Tất nhiên.Trong suốt mấy năm đó cũng có vài người việt sĩ diện nên không muốn mở lời.Nhưng chính vì thế mà họ chịu khó vẫn dùng hết khả năng tiềm tàng.Người dám đương đầu với những rủi ro bất ngờ.Dường như sự lo lắng của phái nữ là không bao giờ dừng nghỉ.Ngay cả khi mọi thứ đã được giải quyết xong đâu vào đấy.Có lẽ đó là vì phái nữ thường quá quan trọng đến nhiều chi tiết xung quanh.Mà hầu hết những lo lắng ấy đều dư thừa.Điều đó lý giải vì sao phái nữ thường khổ tâm hương phái nam.Người xưa có nói.Không rocha ác có buồn gừng.Nhắc nhở ta đừng xấu phóng túng.Dễ dãi.Không ý thức hậu quả của mọi hành vi.Thì chắc chắn sẽ sớm nhận hối tiếc.Chứ không phải khuyên ta lo lắng càng nhiều là càng tốt.Võ thuật.Làm việc gì thì cũng đều suy tính cẩn thận trước.Chị ta sẽ dễ dàng đạt kết quả cao.Nhưng thực tế cho thấy.Không phải bao giờ tao cũng tiên đoán chính xác.Có những lo lắng không cần thiết và sai lệch trầm trọng nhưng khi nào được ta xem xét lại.Hãy chuyển hóa bớt đi.Dẫu biết rằng thay đổi mau lắng sẽ thúc đẩy taxi năng vận động và tập trung năng lực để giải quyết.Lúc nào vấn đề.Những hậu quả trước mắt của sự lo lắng là khiến ta không thể có mặt trọn vẹn trong giây phút hiện tại.Để tiếp xúc sâu sắc với những giá trị màu nhiệm xung quanh.Tâm trí ta lúc nào cũng bị chiếm cứ bởi vô số hình ảnh và âm thanh hỗn độn.Thì làm sao ta còn đủ tinh thần để quan sát.Tình trạng đánh mất mình của bắt nguồn từ đó.Kỹ thuật cầm một cốc nước trên tay và đưa lên cao.Trong vài phút đầu cho thấy không có vấn đề gì nhưng chừng nửa giờ hai mươi mốt giờ sau.Cánh tay ra sẽ tê cứng và đau nhức.Hoặc nếu kéo dài suốt một ngày thì chắc chắn toàn bộ cơ thể ta sẽ tê liệt.Tâm ta cũng vậy.Biết phải gánh chịu sự lo lắng trong một thời gian dài.Thì nó sẽ bị tê liệt không còn mạnh mẽ và sáng suốt.Để nhận diện hai giải quyết được vấn đề gì cả.Dù vấn đề sách giải quyết là rất quan trọng.Nhưng nếu ta cứ mãi hy sinh những nguồn lực quý giá trong tâm hồn để nắm bắt nó.Thịt gà có thực sự có ngoan không.Do đó muốn nắm bắt được sự sống thì ta phải luyện cho mình có khả năng đặt nỗi lo lắng cho mẹ.Cổ tích hợp khi ta có đủ năng lực khỏe mạnh và tinh thần sáng suốt.Kịp thời quan sát tiến trình lo lắng ấy.Đừng để lo lắng đeo bám ta bất cứ nơi đâu mà hình thành như một phản ứng tự nhiên.Năng lực lo lắng cũng rất độc hại.Không chỉ làm cho ta luôn nhăn nhó khô cằn.Màu trống già cỗi.Còn kiếm cho những người xung quanh cảm thấy tê liệt và mệt mỏi.Nên nhớ lo lắng cũng có tính di truyền.Tao đã lỡ mang trong mình của lo lắng quá lớn từ thế hệ trước truyền xuống thể cố gắng chuyển hóa.Để con cháu ta nhẹ nhàng bước tới tương lai.Một trong những bí quyết giúp tay giảm bớt lo lắng là dám chấp nhận kết quả tồi tệ nhất có thể xảy.Điều này còn tùy thuộc vào hiểu biết và bản lĩnh của mỗi người.Nhưng chắc chắn.Những người từng trải sẽ ưu tiên cho tâm hồn bình thản hơn là hy sinh chúng để có thêm sự hưởng thụ.Với xương thú nào cũng chỉ có một giá trị nhất thời.Rồi cũng sẽ tàn phai.Những xáo trộn tâm hồn sẽ hành hạ tâm mãi.Và có khi đến suốt đời.Thực ra.Chị tải tao quá lo lắng đó thôi.Chứ còn thiếu gì lý do để ta thấy mình sống có giá trị.Người ta có đối diện với thất bại thì đó cũng làm bài tập quan trọng.Để kiểm chứng về thái độ sống thay bấm phím của mình vật liệu phát huy khả năng chịu đựng.Khi ta đã chấp nhận mức tổ chức rồi thịnh.Thì ta không còn lý do gì để lo lắng nữa.Tuy nhiên.Tao vẫn tiếp tục dùng hết năng lực giải quyết.Để giảm bớt hậu quả mình phải gánh chịu.mười chín thái độ cứng quá quan trọng việc thành bại sẽ giúp ta có đủ bình tĩnh sáng suốt.Và tự tin để tìm ra những giải pháp đúng đắn nhất.Dĩ nhiên.Không phải lúc nào ta cũng có thể mặc kệ mọi vấn đề xảy ra.Vậy nên tao cũng cần thiết lập một nguyên tắc thích hợp để giải quyết nhanh gọn các vấn đề.Mà không mất quá nhiều năng lượng.Bước một.Nên viết xuống những điều mình đang lo lắng.Bước hai.Cần gọi lại tập trung tư tưởng suy nghĩ cách giải quyết vấn đề đáng lo lắng.Tức là tránh tình trạng nghĩ ngợi lung tung ở mọi lúc mọi nơi.Bước ba.Viết xuống cách giải quyết vấn đề một cách chi tiết.Bước bốn.Dùng hết năng lượng để giải quyết vấn đề mình đang lo lắng như thấy thực sự cần thiết.Đức long.Loại bỏ những điều lo lắng ngoài khả năng hiện tại.Bước sóng.Dứt khoát không bận bằng suy nghĩ đến những điều lo lắng không giải quyết được.Điều nên lưu ý là trong sáu bước giải quyết vấn đề.Ta đều cần sự thoải mái.Bình tĩnh.Không tự ép buộc mình phải giải quyết cho bằng được.Thạch trang điểm dừng lại ngay khi thấy mình đang rất căng thẳng và mệt mỏi.Dịp khác tỉnh táo hơn ta sẽ giải quyết tiếp.Nuôi dưỡng năng lực chú ý và quan sát thường trực những gì đang xảy ra trong ta.Và chung quanh ta cũng là phương pháp rất kỳ diệu.Chắc tay dừng lại những suy tưởng mong luân và hồi phục năng lực.Bất cứ hoạt động nào trong cuộc sống.Nhiệt độ ăn quét dọn.Nói chuyện điện thoại.Tiếp xúc khách hàng lên kế hoạch hay quyết định cũng đều cần được sự quan sát thật tinh tường.Và quan trọng nhất là.Tao phải thấy rõ những phản ứng của ta đi kèm theo đó.Bước ra ngoài trời đi bộ để tập trung tâm ý vào bước chân và hơi thở.Cũng là giải pháp các thương lo lắng rất hữu hiệu.Hơn nữa năng lượng thiên nhiên cũng sẽ góp phần làm cho ta tươi tỉnh lại.Nước quá căng thẳng.Thì thái nằm xuống thư giãn.Tao thấy nằm ngửa thoải mái trên sàn nhà hay trên giường thả lỏng hai tay theo chiều cơ thể.Hai bàn chân giả ra ngoài.Hai mắt nhắm lại.Phần lớn lục cười nhẹ nhàng cho các cơ mặt người thư giãn.Tiếp theo đó.Tải theo dõi sự hình sạc của bụng.Để ý thức hơi thở đam vào ra.năm phút sau.Slender sự chú tâm đặt vào bất cứ bộ phận nào trên cơ thể cần sự cảm nhận trực tiếp.Chứ không cần phải dựa vào hơi thở nữa.Nói chung cơ thể có vùng nào đang bị bệnh hay đau nhức tay hiếu sữa chú ý vào đó lâu hơn.Đồng thời gửi kèm theo đó ý nhiệm thương yêu.Tập vai lưng ta sẽ cảm nhận được vùng đôi nhất đang được xoa dịu và chữa trị từ từ.Những vùng lành mạnh khác của cơ thể.Trong khi thư giãn.Có thể là sẽ chìm sâu vào giấc ngủ.Cho cơ thể và tâm thần của ta đã mềm mại.Vì chúng rủ bỏ được những căng thẳng lo âu.Nửa giờ thư giãn trong tư thế nằm.Thể giúp ta lấy lại sự tươi mát và niềm vui sống.Từ lâu.Sờ bướm rộn đã khiến ta đánh mất thôi của em nghỉ ngơi.Nếu cơ thể không được thoải mái và thư giãn.Thì tâm hồn ta sẽ không thế nào được bình yên.Bởi.Thân với tâm vốn là một.Những gì xảy ra cho thân.Sẽ xảy ra cho tâm và ngược lại.Vì vậy.Tại cố gắng buông bỏ nhưng mong cầu không cần thiết.Để luôn giữ được sự quân bình cho thân tâm.Có như thế.Mới cảm nhận được giá trị đích thực của sự sống.Và đủ sức vượt qua những khó khăn bất ngờ.Ngày mai sẽ ra sao.Thì làm sao tao biết chắc được.Trong giây phút hiện tại.Tao bấm chữ ý thức rõ ràng.Mình đang sống như thế nào và đang đi về đâu.Hãy tin rằng tất cả những điều kiện mà ta đang có trong hiện tại thực sự đã đủ cho ta.Còn những gì chưa nắm bắt được trong tương lai.Tăng thêm mức hưởng thụ mà thôi.Từ bỏ chính mình để đuổi theo đối tượng lệch ta đã chính thức loại trừ khả năng nắm bắt hạnh phúc.Bởi.Kỷ niệm về hạnh phúc là tùy thuộc vào chính tâm hồn ta.Chứ không phải là ở điều kiện bên ngoài.Ngày mai sẽ ra sao.Bây giờ ai biết được.Phúc hiện tại nhiệm màu.Hết lòng với nhau trước.Một sớm mùa đông.Em ra ngoài ruộng đồng.Hỏi thăm cây lúa nước.Tôi ru em ngủ một giấc mơ mùa thu.Em đi trong sương mù.Gọi k là giao mùa.Con đường thật buồn một ngày cuối đâu.Con đường mịt mù.Một chiều cuối thu.Em vào mùa hạ.Đi nhé vào đời.Vừa tan cuối.Nghe tình chia buồn.Mùa xuân.một giờ.Một nụ hôn.Bài thơ về chưa.Chưa rõ.Con đường.Một ngày qua.Một chiều cuối.Em gọi.Một nụ hồng.Hỏi thăm về giấc mơ.Họ.Em hôn lên tay mẹ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com