Mc Anh Sa đọc Truyện VỢ Bé Của Anh Phần 3 Hôn Thê Nổ Giận Cực Hay-1ygb

mc anh sa đọc truyện vỢ bé của anh phần 3 hôn thê nổ giận cực hay-1ygb

Mến chào tất cả quý vị và các bạn những thính giả của chợ tình đến với chuyên mục truyện dài kỳ ngày hôm nay thì anh sang.Tiếp tục mang đến cho quý vị tập ba của bộ truyền vợ bé của anh của tác giả trà mobi.Quý vị và các bạn thân mến trên đường trốn chạy khỏi bọn buôn người từ trung quốc thế cô sinh viên hoài an đã gặp.Cổng ra đăng ân nhân cứu mạng của cô.Người đàn ông này thì có thể nói là một cực phẩm.Từ gia thế cho đến tài năng đều vô cùng xuất trống.Với sắc đẹp và sự thông minh của hội an thế cô đã lọt vào mắt xanh của vị tổng thiếu gia này tuy nhiên.Họ lại có một rào cản vô cùng lớn tập chuyện này sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới một cô gái với giá.Cũng vô cùng đặc biệt và có thể nói cô gái này hứa hẹn sẽ mang đến rất nhiều sóng gió.Cuộc đời của hội an về thì cô gái đó là ai ngay bây giờ xin mời quý vị cùng và anh sẽ đến với nội dung tập truyện ngày hôm nay.Vẫn là một thông báo quen thuộc sau khi lắng nghe xong mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Của anh sao về ý kiến nhé cảm ơn mọi người rất nhiều con ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập ba mươi ba.Vợ bé của anh tác giả trang búp bê có phần diễn đạt của anh ta.Tượng thiếu gia trong truyền thuyết bây giờ công suất.Tại đây đấy mọi người à tớ chẳng mấy khi được gặp anh ấy chúng ta phải tranh thủ cơ hội.Mới được.Trời là chắc cô vội gì người ta đã có chỗ mất rồi người ta quý như vậy chứ có thể đứng rồi.Chứ làm sao mà lọt vào mắt xanh của anh ấy được vợ của người ta là công chúa một dòng tộc đấy.Của nghĩ sao mà đồ trình sức công chúa.Bật giang chiếc túi xách trên tay của tôi rơi xuống hắn ta đã có vợ đang miên man.Dòng suy nghĩ.Giọng nói đằng sau tay vang lên có hiểu tôi nói gì chứ.Tôi quay lại nhìn cô ta thì ra là cô gái lẳng lơ vừa nãy.Nhưng mà của tào tháo tôi vào tận nhà vệ sinh có chuyện gì không đây cứ bình tĩnh trả lời.Cô tìm tôi có chuyện gì tránh xa tầm thứ giờ đi.Bây giờ thì tôi đã hiểu không lẽ là cô ta đang ghen tại sao chứ.Bởi vậy anh ấy là của tôi.Anh ta là của cố có liên quan gì đến tôi.Tôi nói cho cô biết tôi và anh ấy lên giường với nhau rất nhiều lần rồi.Thứ bảy có chính ở thành nhân.Thuộc tuýp người lẳng lơ .Không ngại khoe khoang chiến tích.Lên giường với chồng của người khác sao.Cô vừa nói cái gì.Chồng người khác.Tôi cũng không biết là anh ta đã có vợ à.Tôi chỉ nói vu vơ như vậy thôi bởi vì bản thân không biết rõ chỉ nhớ lại lời mà những cô gái.Kia vừa nói cô ta mạnh dạn trả lời biết hay không thì liên quan gì đâu.Điều quan trọng là anh ấy chọn tôi tôi đến nở ra một nụ cười mỉa mai và hàng phụ nữ không biết xấu hổ.Cô cười gì chứ có gì đâu tôi cảm thấy buồn cười bởi vì những tờ.Thì thường huỳnh hoàng đi thôi.Tôi nói xong thì cầm túi xách nhất ngồi bước vào cô ta tôi không hiểu tại sao nhìn cô ta không đến nỗi.Tao đâu mà giải mà hạ thấp bản thân đến như vậy sao những người như thế chỉ muốn ăn mà không muốn làm.Mà đời này không làm mà vẫn muốn ăn thì chỉ có ăn cám thôi lúc tôi bước ra hành chính.Vô tình vấp phải đuôi váy mà gái ngồi vào lòng của một người đàn ông nào đó tôi vội vàng nói bằng tiếng anh.Xin lỗi anh.Tôi không cố ý.Tôi không sao.Cô có sao không.Từ nước mắt lên nhìn anh ta.Người đàn ông này lịch lãm vô cùng.Nụ cười trên môi của anh thanh ở da liên nội chiếc má lúm đồng tiền rất duyên.Trời ạ.Nước anh này đúng là nắng cực phẩm.Tôi mỉm cười lắc đầu.Tôi không sao.Cảm ơn anh nhé.Có gì đâu.Tôi chỉ sợ là cô bị tổn thương ở đâu đó thôi.Ảnh tốt quá.Tôi vừa làm phiền anh như vậy mà anh vẫn quan tâm đến tôi .Không phiền.Tôi có thể mời cô đi được chứ.Coi như là thay lời cảm ơn của cô.Tôi mỉm cười gật đầu anh ta đưa đi rồi cho tôi rồi nói.Điều này rất nhà phụ nữ có thể uống được đây.Vâng.Tôi vừa uống hết một ly.Nhưng mà cũng chưa thấy dấu hiệu sai gì cả.Tôi uống hết một laser thành ta mới nói tiếp.Cách tính thuế ra hôm nay để cho cô bơ vơ như vậy.Không sợ lạc mất quà.Anh biết là tôi đi cùng với ông hiếu già.Biết chứ.Ngay từ lúc đầu xuất hiện.Tôi đã biết.Chắc là anh có quyền vang tại sao.Chúng tôi là đối tác làm ăn của nhau.Và còn một mối quan hệ rất thân thiết khác nữa.Thì ra là như vậy.Tôi xem kìa.Vừa nhắc cậu ta thì cậu ta đã xuất hiện rồi đấy.Hình như mày.Từng bước tiến lại gần.Cảm giác có dấu hiệu nguy hiểm nào đó đang phát ra từ cơ thể của hắn.Nhưng mà khi đến gần từ hắn nở ra một nụ cười.Đưa bàn tay.Bắt lấy bàn tay của người đàn ông đứng bên cạnh tôi.Khỏe chứ.Sức khỏe.Nhưng mà tôi nghĩ có người ở nhà đang không khỏe khi thấy cảnh này đâu ra đang.Sắc mặt của anh ta lộ rõ vẻ không vui.Nhưng mà ngày sau đó mỉm cười.Một nụ cười vô cùng quỷ dữ.Vui hay không.Là do chính bản thân mình thôi.Trên đời này có chơi thì có chịu.Biệt tài nhất ngồi cười nhặt rồi đá.Cậu vẫn như vậy.Đúng là không thay đổi gì cả.Lúc nào cũng có một sức hút đặc biệt đối với phụ nữ.Người phụ nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành cơ này.Mà cũng tại nguyễn thao cậu sao.Tôi đang lên tiếng phủ nhận thì anh ta để nói chứ.Tôi thích cô gái này.Nếu như có thích.Cũng đâu đến lửa.Nếu như tôi nói.Tôi tặng cho cậu thì sao.Được như vậy tôi sẽ rất vui.Cái gì thế này.Tôi đang làm một món hàng để hai người đàn ông này giao dịch sao.Nếu như là trước kia.Tôi sẽ không ngần ngại mà tặng ngay.Còn bây giờ.Chữ cô ấy già.Cấm giờ đành liếc mắt nhìn tôi.Anh mất hứng mà lại gần gũi.Tôi lặng nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn.Không chết cũng không làm chánh.Bây giờ lên tiếng.Da đen.Tôi không tin là cậu nghiêm túc đâu.Btz lời thề hắn độc nhìn cáo tôi lại rồi cúi xuống.Đặt một nụ hôn cuồng nhiệt lên môi của tôi.Tôi giống như con thuyền nhỏ chương trình dưới đại dương.Không kẹp trái dừa.Không kịp phản kháng.Vì đã bị vòng tay to lớn ấy không chế không có cách nào cửa coi.Chỉ có thể để mặc cho hắn tại tù tội.Giày dựa trên môi của tôi.Mùi hương đặc trưng trên cơ thể của hắn đã sớm lấp đầy tâm trí tôi.Bt không khỏi ngạc nhiên tột độ.Không phải chiều những người xung quanh đó.Bọn họ đang xem cảnh tượng vô cùng lãng mạn.Hoàng tử trao tặng công chúa nụ hôn ngọt ngào.Hình ảnh đẹp đó đã nhanh chóng thuộc gọn vào trong một nháy ảnh của một người đàn ông đứng từ xa.Họ như không tin vào mắt của mình.Phải nhau đi nhậu lại mới xác nhận.Người đàn ông kia đúng là tổng thiếu già.Chẳng phải anh ta rất ít khi công khai chuyện tình cảm sao.Càng không thể nào lộ liễu hơn một người phụ nữ như thế này được.Dẫu biết rằng nước anh một nụ hôn xã giành là vô cùng bình thường.Nhưng mà nụ hôn kia thì đích thị.Chỉ có thể là thứ tình cảm trong tình yêu.Mở cô gái kia cũng rất đẹp.Đạt đến khuynh đảo chúng sinh.Vẻ đẹp của một người phụ nữ châu á.Như vậy càng khẳng định.Cô ấy không phải là phu nhân của tổng thiếu gia.Mãi một lúc sau anh ta mới từ từ buông lỏng tôi ra.Khánh ứng mùi nói với tờ.Đồ để tiền chưa.Peter im lặng không nói gì cả.Cái tìm tổng thiếu giải trí tuệ.Hắn dám tùy tiện hồn tôi giữa bao nhiêu người.Làm cho xấu hổ muốn chết.Hơn một nỗi là không thể làm gì hắn ngày lúc này.Bởi vì tôi biết.Giữa bao nhiêu người như vậy.Đàn ông rất coi trọng thể diện.Cô gái lẳng lơ vừa nãy bước đến phá tan bầu không khí ngột ngạt lúc này.Tôi nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích giờ nhanh chóng chèn vào giữa tôi và anh ta.Tiệm đến tựa đầu của mình vào vai của hắn đúng liều nói.Tổng thiếu gia.Người ta cảm thấy hơi mệt.Hay là chúng ta phải trước được không.Bây giờ nhất mười liệu vàng rồi lắc đầu cười xảy nhìn bọn họ.Sau đó thì bất ngờ anh tất cả tôi lại vào trong lòng của mình rồi nói.Nha đam.Nếu như tuổi này cậu bận rộn với cô gái này.Thì vậy tiểu thư đây có thể nhường cho tôi được chứ.Clip mắt nhìn peter rồi đợi anh ta rất hỏi người tôi chậm rãi nói.Xin hai vĩ đại thiếu gia.Làm ơn làm phước.Buông tha cho phụ nữ nhìn thấy cảnh này.Nãy giờ hai người có hiên ngang xem tôi là món hàng có hai người như thế.Hai người nói gì cũng phải để tâm đến cảm xúc của người khác chứ.Đừng có tùy tiện cái gì cũng nói được như vậy.Thực sự là không hay đâu.Đi từ ngạc nhiên nhìn tôi.Nụ cười trên khóe môi của tống giành hay nhất đầy ngông cuồng.Khi thấy tỏa ra tới hai hàng lông mày mạnh mẽ.Không phải coi thường.Hắn vẫn không nói một lời lặng lặng quan sát và đánh giá.Chiếc xe thăng bằng trên con đường lớn như muốn xuyên thủng màn đêm.Hai bên đường nhộn nhịp những tiếng cười nói.Tôi nghĩ có lẽ là họ là những đôi tình nhân.Nhìn rất hạnh phúc.London về đêm đẹp thật đấy.Lộng lẫy và xa hoa.Lại nhớ đến những ngày tháng ở việt nam được tự do là chính mình.Những năm tháng thời sinh viên vô cùng đẹp đá.Ngày đó tôi nghèo nhưng vui.Bây giờ bản thân vẫn nghèo nhưng lại quá cô độc.Nghe nhạc trúc nổi gia đình của tôi đã chuyển đi nơi khác sinh sống.Sau khi giao tôi trong bộ nhân báo.Ba mẹ của tôi còn được hưởng thêm một khoản tiền nho nhỏ.Tôi nghĩa vụ bản tôi sang trung quốc.một nghìn báo công nhận được một khoản tiền lớn lắm.Cuối cùng nhìn lại cuộc đời.Tôi thấy cuộc đời của mình không khác gì một món hàng.Để người ta mua bán.Từ lúc ở việt nam sang bên này.Cùng nốt nhé chụp ngày trôi qua.Điều đắng để tôi buồn nhất chính là không thể nào liên lạc về được với gia đình.Sau mỗi cuộc gọi để lại cảm giác hụt hẫng vô cùng.Lẽ nào bọn họ đã quên tôi sao.Tôi không trách họ.Cũng không hẹn hò.Bởi vì tôi nghĩ đó là chữ lễ của phận làm con.Tôi đã cố gắng hết sức.Cho dù sau này có ra sao.Thì tôi cũng không phải hối hận về điều gì cả.Tôi thở dài liếc mắt nhìn cặp đôi bên cạnh.Đó là tấm da đang và cô gái lẳng lơ kìa.Tôi thề.Sao tôi không thể nào dư được cô ta.Ngày còn làm việc ở khách sạn tôi đã từng gặp rất nhiều hạnh con gái.Ngu dốt dại khờ thì đổi cả.Nhưng mà chưa thấy ai bất chấp nhiều của ta vậy.Cô ta đang không ngần ngại buông lỏng chiếc váy của mình đang mặc để tăng phần quyến rũ.Nhìn của thái lúc này.Thảo chuồng cho rồi đi.Khoảng tầm năm phút sau thì chiếc xe bắt đầu dừng lại.Tống gia đăng nhầm nhật nói.Xuống xe.Từ nước mắt nhìn anh ta.Không biết là anh ta nói tôi xuống xe hay là cô gái kia vậy.Chẳng lẽ anh nói mình xuống xe.Đâu còn cô gái đó.Làm những chuyện không chín chắn tại đây.Rõ ràng là hai người họ vừa đưa tình với nhau giống như món ăn nhau đến nơi vậy.Cô gái kinh ngang miệng rồi nói với tôi.Tôi không nghe thấy.Tốn thiếu gia bảo có xuống sà đấy.Cái tay nào của con nghe thấy trong thiếu gia bảo tôi.Cô gái kia cứng hỏng không nói nên lời.Anh ta ngồi giữa nhiên nhìn như đang xem kịch hay về.Tự nhiên tôi cảm thấy tức quá.Thứ đàn ông lẳng lơ.Tưởng thiếu già.Anh nói gì chứ.Có phải anh bảo cô ta xuống xe đúng không.Tôi nói cô.Xuống xe đi.Anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt cô gái kìa.Giọng nói đã không còn lãnh đạm và bình tĩnh nhiều chứ.Nhưng lại chậm rãi khiến cho đối phương vài phần khiếp sợ.Cô ta chần chừ không muốn rời.Nhưng mà tận sâu trong đáy mắt đã hiện gió vài tia bất kỳ.Trước khi bước xuống còn không quên nước mắt nhìn tôi một cái đề cay cố.Tôi vốn dĩ không muốn để ý.Mà cũng không rảnh để ý đến.Thiên hạ thiếu gì người thấy mình chướng tai gai mắt.Tôi cũng không thể nào biết là tất cả mọi người được.Như vậy còn tự làm khổ bản thân hơn.Đó là những kinh nghiệm mà tôi học được khi làm việc ở khách sạn.Không khí chòm sao bắt đầu yên lặng.Thật tốt khi không phải làm tổn thương thính giác để nghe những lời nói của cô ta nữa.Người lái xe lúc này chủ động bước xuống như một lệnh sắp đặt từ trước.Tấm giờ đang tiến đến ghế đầu cầm tay lái.Hắn không quên luôn cả tôi về phía trước cùng với hắn.Chiếc xe chạy dọc khắp con đường.Từ nhộn nhịp cho đến khi hai bên ven đường dần tĩnh lặng.Tĩnh lặng đến núi.Có thể nghe được tiếng lá cây xào xạc trong gió.Màn đêm buông xuống tiết trời lạnh dần.Tôi đặt lên tiếng hồi tháng và điều.Nhưng mà khi nhìn thấy đôi mắt tựa hồ như không đáy của hắn.Mở lời nói lại nuốt ngược vào trong.Cảm giác yên lặng chạy xe trên khắp mọi nẻo đường này cũng không tồi.Ngược lại tôi còn cảm thấy vô cùng thoải mái.Tự nhiên.Tôi không thể nào không đề phòng người đàn ông bên cạnh.Con người hắn có thể làm bất cứ chuyện gì theo cảm hứng.Hàng đã tồn tại giữa bao nhiêu người như thế.Thì hà cớ gì lúc yên tĩnh thế này.Lại không dám chưa.Chia sẻ bất ngờ đánh lái thẳng vào sát ven đường rồi dừng lại.Một vòng tay của hắn vòng có người tôi.Mặt sắt mặt cách nhau -ba cm.Khiến nhịp tim của tôi đập loạn.Khuôn mặt trở nên căng thẳng.Tống giam bằng không thể không thừa nhận.Người phụ nữ ngày càng nhìn gần thì lại càng đẹp.Người ta nói khuôn mặt mỹ nhân không nên nhìn gần.Nhìn gần.Thì anh không cần đẹp.Nhưng với cô gái này thì hoàn toàn trái ngược.Khi gần bên cô thế này.Hòn đất thực sự biết cảm giác nhịp tim đập nhanh hơn một chút.Từng hơi thở của cô giống như một loài hoa.Cắm rễ thật sự trong lòng của anh.Kiếm từ của ảnh ngông cuồng nổi lên cảm giác muốn chiếm hữu.Rất nhanh sau đó.Ảnh nhấp nhả khói mùi giờ bình tĩnh nói.Có làm gì mà căng thẳng như thế.Tôi.Quyền anh tránh xa một chút đi.Tôi cảm thấy hơi khó thở.Có nghĩa là tôi sẽ hôn cô à.Nụ hôn ở bữa tiệc.Vẫn chưa đổ sao.Anh điên à.Đừng có suy nghĩ bậy bạ như vậy.Ánh mắt của anh ta thể hiện rõ ý cười.Nhanh như chớp.Anh toàn đề tài khống chế điều của tôi.Cúi xuống hôn lên môi tôi một cái.Sức mạnh to lớn khiến tôi không thể nào kháng cự được.Nụ hôn của giá giống như muốn nuốt cả linh hồn bé bỏng này.Tống giành thối tha.Anh đúng là dân số xã nhất mà tôi từng gặp.Mãi một lúc sau thì hắn mới chịu buông tôi ra.Tôi thở giúp để nói.Xấu xa.Củ sả.Chẳng phải là của thích ca.Thích cái đầu anh nhé.Anh coi chừng tốc điện anh đấy.Được.Tôi chờ ngày hội tòa đấy.Nổi giận cái gì.Tôi thấy cô mất công suy nghĩ bậy bạ.Cái niềm tin nổi hứng.Giúp cô đỡ day dứt.Ảnh đúng là vô liêm sỉ.Hắn chuyển đổi ánh mắt giận dữ nhìn tôi.Nhưng mà ngày sau đó ánh mắt đó dần thu lại.Xuống xe.Tôi tròn xoe mắt nhìn thấy.Không lẽ là hắn cho tôi xuống xa rời bỏ tôi bơ vơ giữa đường giống như cô gái vừa nãy sao.Tôi chưa kịp nói câu gì thì cánh cửa xe liền mở ra hắn đã xuống xài từ lúc nào.Nhìn cái bản mặt của hắn.Tôi cũng không ngần ngại mà bước xuống.Đi thôi.Đi đâu thế.Anh ta liếc mắt về phía trước.Bây giờ tôi mới để ý đây là nhà hàng lậu.Tôi lên hiểu ý tớ của hắn.Khoảng mùi vô thức nở ra một nụ cười.Anh ta thản nhìn bước đi chứ còn tôi lớn hướng theo sau.Bóng dáng người đàn ông cao lớn này không thể nào phủ nhận vô cùng hoàn hảo.Mỗi động tác đều quyền thế.Nhân viên phục vụ dẫn chúng tôi lên tầng hai.Theo như một sự sắp xếp đã có thích thầy những món ăn mà tôi yêu thích bài lên trước bạn.Nhân viên phục vụ cuối đầu nối.Chúc quý khách ngon miệng ạ.Chúng tôi ngồi bên cạnh cửa sổ.Khi cánh cửa mở ra toàn cảnh lần đơn nhiều được thu gọn trong tầm mắt.Thành phố nhộn nhịp là thế.Bây giờ như chìm trong giấc ngủ.Yên ắng là thường.Từng cơn gió thoảng lướt qua.Hơi nóng của nồi lẩu tỏa hương hình hút trước mặt.Khuôn mặt của người đàn ông tuấn tú ấy cứ mờ mờ ảo ảo.Để một cách thần bí.Có thể với anh ta như một hoàng tử.Làm trái tim của bao nhiêu cô gái phải say mê.Hắn chăm chú những phần thức ăn cho chín.Giờ vứt ra một cái đĩa di chuyển đến trước mặt của tôi.Uống nhiều rượu mà không ăn gì lót dạ.Không tốt cho dạ dày đâu.Đang bị nhầm với một người có tiền sử bệnh dạ dày giống như cô.Tôi nhớ nhà đi đâu mày.Anh ta biết là tôi từng bị đau dạ dày á.Các loại tờ để điều tra tôi sao.Theo bản năng tôi rùng mình một cái.Mở to đôi mắt ngạc nhìn anh ta.Khoảng một của anh toàn là bắt đầu cầm lên hào hứng nói.Sao thế.Đang thắc mắc để nối không ăn được.Nụ cười tà mị trên môi anh ta khiến tôi cảm thấy vô cùng bất an.Thế giới ảnh mất sắc bén của anh ta tâm tình của tôi đã sớm biến loạn mặc dù bề ngoài cố tỏ ra.Thầy.Đâu có.Anh cứ chờ đó tôi sẽ ăn hết chỗ này cho anh coi.Ngon không.Tôi gật đầu vừa ăn vừa đá.Mà cảm ơn anh đã sắp xếp cho tôi học ở nhà giáo xứ bạch nhé.Ừ.Mà sao anh không ăn đi anh cứ gặp cho tôi mãi thế được phục vụ người.Đương nhiên tôi rất hứng thú tôi dừng động tác lại.Chấm chấm hỏi anh ta.Thế đối với người phụ nữ nào anh cũng như vậy á cô nói thử xem.Làm sao tôi biết được đó là chuyện của anh cơ mà.Anh đã yên lặng một hồi rồi mới lên tiếng tôi không dành cho con.Tôi vui vẻ đáp lại về thì tôi có được xem là trường hợp đặc biệt không.Có thể.Tôi không hiểu rõ cảm giác lúc này của mình là như thế nào nhưng khi nghe hắn nói như vậy trong lòng như đàn lợn.Ngoài trời bắt đầu đổ mưa như hạt mưa rơi xuống phố trắng nền thành phố hoa lệ.Trời mưa mưa khiến trong lòng cảm thấy nỗi buồn man mác.Đánh thức những kỉ niệm đã qua tới giờ đang thấy sắc mặt của cô hình như đang trở nên không tốt.Các con mày lại nhưng lần lần không nói gì cả không khí bắt đầu trở nên yên lặng bất thường.Muốn uống rượu không tôi nhìn hắn vô thức gật đầu ly rượu vang đòi sóng sánh.Mắt rất biết cách đánh thức vị giác của đối phương người ta nói rượu là để giải sầu.Uống hết ly này đến nơi khác bất chợt một bàn tay ngăn tôi lại đó chính là bàn tay to lớn.Của tổng ra đời khuôn mặt của anh ta mập mờ trước mất rồi.Tôi mỉm cười nói và hạnh tôi đang buồn đi anh biết không.Anh ta vẫn im lặng không nói gì cả bàn tay vẫn siết chặt lấy laser vào những đầu ngón tay.Của tôi một cách rất kiên quyết.Tôi đang rất buồn bỗng nhiên trời mưa làm tất cả.Buồn quá.Anh biết không tôm thiếu gia.Tôi sinh ra đã không được may mắn giống như anh đâu.Nhà thì nghèo.Rất nghèo tôi có một người chị gái cực kì bá hải.Cũng nhờ chị ấy mà tôi suýt chút nữa giờ vào tay lát giả kìa.Nhờ chị ấy mà tôi biết đến nước anh xinh đẹp.Và cũng nhờ chị ấy.Mà tôi được gặp anh đấy.Anh đúng là đẹp trai lắm nhé.Nhưng mà vẫn chưa thể khiến tôi thích anh đâu.Nhà anh giàu anh có hiểu được nỗi khổ của người nghèo không.Vừa dứt lời thì tôi gục mặt xuống bàn.Ở bờ vai cảm giác được như có bàn tay của ai đó đặt lên.Rất ấm áp.Một giọt nước mắt trên khóe mi rồi xuống từ bao giờ.Tôi nhớ nhà nhớ quê hương của tôi.Tấm da đang thở dài.Đây là lần đầu tiên trong suốt ba mươi bốn năm qua.Anh đủ kiên nhẫn với một người phụ nữ.Còn nhớ ngày đầu tiên gặp cô.Một cô gái giản dị.Trong bộ đồng phục khách sạn.Nhưng lại vô cùng xinh đẹp và cuốn hút.Nụ cười ấy giờ anh bản mày rạng rỡ.Giống như những bông hoa đang nở rộ.Toàn bộ lý lịch của cô anh đã nằm gọn trong lòng bàn tay.Làm sao anh có thể không biết.Cô tưởng khổ sở thế nào chứ.Lúc này.Tạm biệt phủ tấm già.Thiếu phu nhân.Em có cái này muốn dâng lên thiếu phu nhân.Một cô gái tóc nào hợp với nước da trắng.Trên người cô mặc bộ váy bồng bềnh giống như một nàng công chúa.Đúng.Cô chính là công chúa mira.Của dòng tộc hoàng gia.Và bây giờ cô chính là thiếu phu nhân của đại thiếu gia nhà họ tống.Mang tiền tổng ra đằng.Cô mỉm cười nói với hầu gái.Em có gì mà thần bí thế.Đưa tao xem nào.Thiếu phu nhân xem này.Đây là phân bào thám tử harry gửi cho thiếu phu nhân báo cáo tình hình của thiếu gia.Amidan nhẹ nhàng nở một nụ cười.Cho mảnh mất không dấu khỏi niềm vui sớm.Đảo hải tháng này.Tôi không có tin tức của chồng.Khó khăn lắm mới có được nó.Có trời mới biết là cô nhớ anh đến cỡ nào.Cô hào hứng mở phong ba màu vàng cẩn thận.Rồi già từng bức ảnh.Trên tay của amira lúc này.Cần khoảng mười bức ảnh được xếp gọn gàng.Nhìn xuống từng tấm ảnh.Đánh mất của cô đề và syria.Người đàn ông ấy giống như một vị thần tỏa ánh hào quang.Khiến cho bao nhiêu người phải chú ý.Cô tự hào lắm.Tự hào bởi vì mình được gả cho anh.Dù chỉ là một cuộc hôn ước được sắp xếp giữa hai dòng tộc.Nhưng gần một năm trở lại đây.Cô có thể cảm nhận được.Anh đã quan tâm cô ấy nhiều hơn chứ.Chỉ là thời gian này anh quá bận rộn với công việc.Chưa thể nào trở lại biệt phủ với cô thôi.Cô vẫn nhắc nhở mình như vậy.Cô mang trong mình dòng máu hoàng tộc.Hơn nữa.Cô là vợ của anh.Nên không biết mình phải thông cảm với tính chất công việc của anh.Cô vẫn lặng lẽ thuê thám tử điều tra tin tức của anh mỗi ngày.Đơn giản bởi vì cô rất nhớ anh.Giường mất lại ở tấm ảnh cuối cùng.Cô yên tâm nhìn.Khuôn mặt trở nên biến xác giống như bị đóng băng tại chỗ.Tấm ảnh trên tay của cô dần rơi xuống theo tâm tư rối.Cô loạng choạng lùi lại đằng sau vài bước.Cô hầu gái thấy mất mặt không hồn của cô.Nụ cười trên khóe môi tất thành.Lo lắng hồi.Thiếu phu nhân.Người làm sao vậy.Lấy giúp tôi lấy nước đi.Đợi tôi một lát.Uống hết một ly nước có chuẩn ăn lại bản thân rồi thả lỏng cơ thể ra một chút.Hầu gái của xưởng nhìn bức ảnh dưới mặt sàn.Lên hiểu ngày bây giờ.Hình ảnh thiếu giành hồn một người phụ nữ khác giữa đám được nhiều.Thì bảo sao mà thấy phù nhận không hoảng loạn.Cô hầu gái được lên tiếng nói và lời an ủi.Tiếng anh ila đã lên tiếng trước.Tao không sao đâu.Tao biết anh ấy là một người đàn ông hoàn hảo.Người như vậy thì không thể nào tránh khỏi những người phụ nữ vừa đổi xung quanh.Quan trọng là cuối cùng.Anh ấy vẫn theo hướng về ta mà thôi.Thiếu phu nhân à.Tôi biết là thiếu phu nhân đang rất bổ.Nếu như mà người cảm thấy buồn trên người có thể khóc cho vơi nỗi buồn mà.Không.Vì sao phải khóc chưa.Rồi thì đi nữa tao vẫn là vợ anh ấy.Sẽ không một ai cướp được anh ấy từ tay của ta.Sau khi được tái chế.Cơ hội gái như vậy cũng phải phấn rôm sảy.Hình ảnh thiếu phụ lần trước giờ trong mắt của cô.Vẫn là một cô gái hiền lành hiểu chuyện.Làm việc cho thiếu phu nhân hai năm nay.Nhưng mà cô ấy chưa bao giờ gây khó dễ với cô cả.Mặc dù cô ấy là công chúa của một dòng tộc.Những tuổi rất hòa đồng với mọi người.Đặc biệt là phương nhân angela.Quý công chúa lắm.Hai người trên danh nghĩa là mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhưng khi nhìn vào thì giống như mẹ ruột và con gái.Nhìn nét mặt thiếu phu nhân bây giờ có vẻ rất bình tĩnh.Nhưng tận sâu trong đáy mắt cô hầu gái có thể cảm nhận được nó sức mạnh cỡ nào.Cuộc gọi mười hai giờ đêm.Harry.Tôi muốn anh điều tra thân thế cô gái ấy cho tôi.Thiếu phu nhân.Đêm khuya như vậy.Mày có còn gọi cho tôi về chuyện này.Hẳn là một đêm mất ngủ.Helia.Anh là bạn của anh trai tôi.Tôi thích có chồng anh.Bạn tôi tin anh làm được.Thiếu phu nhân.Đừng đánh giá tôi cao có như thế.Là do tôi gặp thời thôi.Trùng hợp với tiệp tôi được mời đến có mặt của tổng thiếu gia.Nên vừa bạn chụp được từng khoảnh khắc của ngày ấy.Tôi không muốn nghe anh giải thích.Cái tôi cần là kết quả.Tôi sẽ cố gắng.Cô có biết.Tin tức và tổng thiếu gia bốn phòng tòa thế khách hàng sẽ không thể dễ dàng đâu.Tôi sẽ tặng anh thấy mà anh cần.Thật ngại quá.Nhưng mà cô cũng biết.Những bóng hồng của anh tâm thư da trước giờ đâu hết.Kích cỡ sao lần này lại để tâm như vậy.Bởi vì linh cảm của tôi không thể tốt.Giúp tôi lấy được kết quả càng sớm càng tốt.Được rồi.Vậy là chỗ thân tình.Tôi sẽ cố gắng hết sức.Thừa thiếu phu nhân.Harry version lời.Từ một bóng dáng cao lớn từ phía sau xuất hiện.Anh giật mình quay lại.Đã nhìn thấy bốn người đàn ông mặc đồ đen.Khuôn mặt bị nhiễm nhìn harry.Một người đàn ông trong số đó phản kháng cất lời.Mời cậu harry đi theo chúng tôi.Các anh là.một tiền nháy mắt và tiền bên cạnh.Hắn nhanh tay giơ thẳng tay đập mạnh vào sau lưng của harry.Chiến tranh tàn lực tức nước sở.Trong bóng đêm chiếc xe màu đen vượt tốc độ lao nhanh về phía trước.Cánh cửa phòng từ từ một bàn tay lớn đẩy ra.Ánh trăng dịu dàng lan tỏa trên khuôn mặt trắng nhiều tuyết.Đôi má đỏ thì vẫn phảng phất hương thơm của monroe.Ngay sau đó.Bóng dáng người đàn ông cao lớn che lấp để ánh trăng.Đôi mắt âm trầm cúi xuống nhìn khuôn mặt vẫn còn đang say giấc.Từng cơn gió lạnh thổi vào khiến chiếc váy mỏng xuyên thấu cả cơ thể khỏi rùng mình.Có lẽ là vì lạnh.Đôi bàn tay to lớn nhẹ nhàng cúi xuống đất lên thân thể người con gái.Ý tưởng đôi lúc không tự chủ được mà chuyển động.Rất nhanh sau đó hơi thở lạnh bút làm tràn khắp căn phòng.Anh đứng thẳng người lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ.Đặt trên đầu giường.Rồi lặng lẽ rời khỏi như chưa từng xuất hiện.Ngoài vườn hoa.Tổng thời gian.Đã bắt được kẻ chụp lén.Nay có muốn gặp hắn không à.Dẫn vào.Dạ vâng.Nhà trường một lát.Khoan đã.Đưa hắn ta vào phòng làm việc của tôi đi.Người trợ lý ngạc nhiên nhưng cũng không dám nói gì thêm.Lặng gật đầu rồi rút khỏi.Theo tấm thiếu già đã gần mười năm nay.Nhưng dạo gần đây.Những hành động của người ấy càng ngày càng trở nên khó hiểu.Nói đúng hơn là không đúng với tính cách và tác phong của ngày ấy.Tuy nhiên anh rất tin tưởng tổng thiếu gia.Ngày ấy chính là thần tượng duy nhất trong lòng của anh.Nhận chức chủ tịch tập đoàn mới bàn nằm.Nhưng mà ngày ấy đã đưa tập đoàn văn dành thế giới với quy mô lớn mạnh mà thế hệ trước kia chưa từng nghĩ sẽ.Được.Chưa kể giải giác từ châu âu đến châu á.Đều có địa bàn của ngày ấy.Gia tộc tống già giờ đây giống như hổ mọc thêm cánh.Chỉ cần nghe rõ ràng đã khiến người ta dài phần cánh nè.Tấm giờ đang lười biếng.Người người và ghế sofa.Trên tay của anh cầm theo điếu xì gà cuba.Ánh mắt thần sầu.Hết một thời rồi nhà ra làn khói trắng.Khuôn mặt to dài nguy hiểm khó lường.Harry styles.Giật mình nhìn thấy người đàn ông trước mặt.Đôi mắt vì mừng nhìn thẳng vào hắn.Xin chào hắn cảm thấy ớn lạnh.Hắn dùng cắt lời.Tưởng tượng thiếu gia.Là cậu ạ.Trà hai.Tôi không dám.Người của vợ tôi.Rất xứng đáng để được hưởng những thứ này đấy.Tuổi.Giờ tôi hà đặc biệt đầu mối sao.Không tôi không có ý đó.Tống giành ít mồi.Mất nick xuống tách trà.Hắn run run cầm tách trà trên tay.Rồi nhấp mồi lấy một ngờ.Hình không biết vì sao mình có mặt tại đây.Hắn cảm thấy sợ hãi.Một người bạn của hắn cũng là vị thám tử có tiếng.Người bạn ấy đã từng khuyên hắn.Không nên tiếp nhận yêu cầu điều tra hành tung của tổng thiếu gia.Cao hậu quả khó lường.Những hành động bắt chước bỏ ngoài tai.Về căn bản hàn rất thích tiền.Hơn nữa vụ này thiếu phu nhân trả cho hắn một khoản không hề nhỏ.Nói đúng hơn là bằng cả một năm đi làm của hắn.Thử hỏi là hắn làm sao mà thoát khỏi cám dỗ.Bây giờ đứng trước mặt của tổng thiếu gia.Anh cảm thấy mình quá ngu ngốc.Từng nghe danh nhiều.Nhưng chưa có cơ hội tiếp xúc.Quá nhìn giống như lời đồn.Chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến cho người ta mất vài phần hồn phách.Sao.Trà có ngon không.Dạ ngon lắm.Tướng già nhất ngồi cười nhất.Nhẹ nhàng cầm tách trà trên tay.Từ từ thưởng thức một cách vô cùng thoải mái.Trà ngon hay không.Thì cũng phụ thuộc vào người thường trà.Thế rồi bất ngờ hắn ta quỳ dục sớm khẩn trương nói.Tổng thời gian.Cho biết tuổi của mình rồi.Tuổi không nên làm như vậy.Bức ảnh đó.Đặc điểm biệt phủ tổng ra sao.Dạ vâng ạ.Đứng lên đi.Tuổi.Sau đó thì hắn ta đứng dậy hai đầu gối vẫn dùng không ngừng nghỉ.Tống giờ đang cởi nhà.Vứt sạch những bức ảnh xuống bàn.Tôi nghĩ là cậu nên đi học thêm một khóa chụp ảnh đi.Chụp như vậy.Chưa thể nào thể hiện được nét đẹp của tôi đâu.Tổng thư sa.Chào.Ngày có được nó.Cây cầu nghĩa là để những bức ảnh này đến tận tay của anh đi ra là một quá trình rất đơn giản.Sau đó thì hắn ta đứng dậy.Hai đầu gối vẫn dùng dù không ngừng nghỉ.Tống gia đang cửa nhà.Vân vạch những bức ảnh xuống bàn rồi nói.Tôi nghĩ là cậu đang đi học thêm một khóa chụp ảnh đi.Chuột như vậy không thể nào thể hiện được hết nét đẹp của tôi đâu.Tổng thiếu gia.Chào ngài có được nó.Xe cẩu nghĩ để những bức ảnh này đến tận tài khoản mera.Là quá trình rất đơn giản.Harry trần xe mất ngạc nhiên.Tức là ngày đã biết mọi chuyện.Vâng ngày cố tình.Để thiếu phủ nhận biết.Thông minh.Vậy.Hôm nay ngày bốn dậy bảo gì tôi à.Amanda đã yêu cầu cậu làm gì đấy.Giá thiếu phu nhân yêu cầu tôi điều tra thân thế của người phụ nữ trong bức ảnh.Thế thì cậu đã biết mình nên làm gì rồi chứ.Dạ vâng tôi hiểu.Tôi sẽ không điều tra nữa.Lại không thông minh.Tôi hiểu tính cách của ameri.Cô ấy sẽ không từ bỏ cho đến khi có được thứ mà mình muốn.Nếu như không là cậu thì cũng sẽ là một người khác.Tôi muốn cậu báo cáo lại tình hình cô gái này.Nhưng mà chỉ nên nói những điều đáng nói.Thẩm chế là giả hồ sơ.Bằng không thì tôi không dám chắc.Bầu trời sẽ đẹp thế nào nếu như thiếu cậu đâu.Dạ vâng tôi biết.Tôi tuyệt đối sẽ giữ mồm giữ miệng.Chị ngọc hồi chiều cho tôi có được sống thôi.Dù sao thì cậu cũng là bạn của peter.Nói như vậy hơi nặng lời rồi đấy.Tuổi tôi thì đúng là đáng chê.Được rồi cậu có thể đi.Bóng dáng của harry con dần sau cánh cửa tống ra đang lười biếng trên ghế sofa.Nếu mắt nhìn theo và ánh mắt lạnh bằng cánh cửa tự động đóng lại.Trong đó của anh ta suy tính gì thì có trời đất cũng chẳng biết.Một tuần lặng lẽ trôi qua.Cuộc sống của tôi vẫn đơn giản và êm đềm như một nàng công chúa trong truyện cổ tích đời sống trong một tòa lâu đài.Lấy hắt hơi sổ mũi nhảy một phát đó có người cơm bưng nước rót ngoài ra thì hàng ngày vẫn có.Tìm cho tôi đến nhà của giáo sư bạch mọi thứ đều bình thường duy chỉ có anh ta đã biến mất giống như.Tổng xuất hiện chín sáng thứ bảy.Nhảy cầu câu có nghe giáo sư bạch nói gì đến việc học không.Lại hỏi gia kiệt sức một giờ đồng hồ trôi qua cậu ta vẫn lặng lặng ngồi đó mắt chăm chú nhìn.Xuống màn hình điện thoại không nói một lời nào cả.Con người này có dáng và toát ra khí chất quý tộc so với những người cùng độ tuổi thiếu hoàn toàn.Phân biệt.Đúng rồi cậu ta lại em trai của tống gia đăng thế giới nhiên là phải khác người anh em của họ.Mà ít nhiều thì có phải giống nhau.Tôi thở dài cúi xuống nhìn màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của anh tuấn anh.Anh về quê của em chơi.Đừng cho em sự bất ngờ thế mà không ngờ gia đình của em đã chuyển đi nơi khác em đang ở đâu vậy hoài an.Anh có liên lạc số cũ của em nhưng mãi không được tôi để bù nhấn biểu tượng gọi điện hỏi thăm anh ấy.Thế bất ngờ ra kịp lên tiếng hoài an có muốn đi chơi không.Tuổi gà chồng suýt chút nữa thì chơi điện thoại cậu ta đã chuyển nói chuyện với tôi á.Còn rủ tôi đi chơi nữa thấy tôi bất ngờ cậu ta nói tiếp giáo sư có chuyển động.Cái nền buổi học hôm nay bị hắn lại có thể là phải một tuần nữa mới tiếp tục đấy.Nổi của việt nam và đây là lần đầu tiên đến nước anh à thế có muốn cùng tham quan cho biết không.Cảm ơn cậu gia kiệt nhưng mà lát nữa tôi sẽ có người đến đón rồi.Không sao tôi đã xin phép giúp cô cậu nói sao cơ.Tôi chỉ cần đi với tôi là được mọi chuyện tôi sẽ chịu trách nhiệm đi thôi.Để tôi trả lời.Cô ta đã nắm lấy cổ tay của tôi rồi kéo đi.Bên dưới đó có xe ô tô chờ sẵn.Lời chiếc xe hàng ngày trên đưa tôi đến nhà của giáo sư bà.Tả quán bà peripheral soho.Một đám thanh niên cất tiếng gọi.Gia kiệt.Ở bên này.Tôi thấy như vậy thì thở dài nói.Cậu vào đó với mọi người đi.Tôi muốn yên tĩnh.Tôi sẽ ngồi cùng cô.Bạn của cậu đang đợi đấy.Tôi muốn xem.Người phụ nữ mà anh từng giữ lại bình mình rốt cuộc là người như thế nào.Một người con gái -mười tám tuổi tiếng tới bên cạnh cậu ta.Rocky.Anh đến rồi.Bảng mà anh.Đi ra chỗ khác chơi.Hôm nay anh bận tiếp bà chị đây.Cô bé đưa mắt nhìn về phía của tôi.Khó chịu rồi hỏi.Của ta là ai thế.Đẻ con.Em gọi như vậy không phải rồi đấy.Người ta lớn hơn em năm tuổi đấy nhá.Nhưng mà.Gọi lại.Chị là ai.Tôi thấy cô gái trước mặt vẫn còn trẻ con nên không thèm chớp.Chuyên ngành nhà trả lời.Chỉ là hoài an.Chỉ là phụ nữ châu á.Đúng vậy.Cô ta khóc tài của gia kiệt mạnh dạn nói.Gia kiệt là người của tôi.Mong trị liệu trường đây.Nói rồi cô ta bước đi tôi bật cười.Dậy chưa.Giờ kiệt đà thì có đẹp thật đấy.Nhưng mà không phải gu của tôi.Thật đúng là buồn cười.Giờ kẹt nhất mẹ ngồi nhìn tôi chầm chậm nói.Bây giờ tôi mới thấy gió.Cô cười rất đẹp đấy hỏi anh.Tôi vội tắt nụ cười rồi làm nhẹ cấu tạo một cái.Khản thửa.Từ xa xa có một đám người đàn ông trung tuổi.Đại ca.Nhìn kìa.Một tên đàn ông chỉ tay về phía của hoài an.Tên đàn ông to béo.Tỏ ra đầy hứng thú.Từ đâu bỗng nhiên xuất hiện một cô gái châu á đẹp như vậy.Nét đẹp kín đáo khiến người ta muốn có được.Hắn ở ra một nụ cười tà mị.Ánh mắt giống như một con hổ đói muốn ăn tươi nuốt sống con mồi.Đại ca.Cô gái đó đến cùng với cậu thanh niên kia.Không có gì đáng ngại cả.Nếu như ta muốn.Tụi em sẽ ra tay.Được.Tao muốn cô gái đó.Bốn tên liền xông đến chỗ cô và gia kỳ.Này cô em.Tôi và gia kiệt bị giọng nói làm cho giật mình quay lại.Anh ta lại tiếp lời.Đại ca của chúng tôi muốn qua em đấy.Của em đúng là cậu phúc lắm mới được đại ca của tôi để mắt nhé.Hắn vừa nói vừa chạm tay vào người của tôi.Tôi làm hẳn một cái.Rồi hất mạnh tay của hắn ra khỏi người tôi.Tránh ra đi.Tôi không quen mấy người.Gia kiệt thấy như vậy nắm chặt cổ tay của gã đàn ông giờ nói.Thằng kia.Khôn hồn thì bất ngờ.Thằng nhãi ranh.Mày biết tao là ai không.Ánh mắt của rocket sắc làng nhìn thẳng vào đôi mắt của đàn ông to báo rồi trả lời.Xem ảnh nghe cho kĩ đây.Tao.Là tống gia kiệt.Cây đàn ông bật cười.Mấy cái còn lại cũng bật cười theo.Chúng mày nghe thấy thằng nhóc mày nói cái gì không.Nói là tống gia kiệt đấy.Chúng mày chợ không.Tao sợ thì mẹ lùn.Mà tống ra kịp là cái thằng chất rắn nào chứ.Này nhóc con.Ngành bảo nhé.Chưa vẫn còn trẻ lắm.Tụi anh không thèm chứ.Khôn hồn thì cút đi để lại cô gái này.Có làm ảnh hưởng đến cuộc vui của chat đại ca.Gia kiệt vẫn kiên quyết siết chặt của tài của các đàn ông.Khiến khuôn mặt của hắn dần trở lên bến xe.Trong con mắt đã sớm xuất hiện vài tia đó tức giận.Hắn mệnh tài vòng tay ra kịp ra khỏi người của mình.Nhanh như chớp để lấy tay còn lại giờ lên đứng thẳng và hấp muối của hắn.Phim truyện ngắn gần giống bởi vì đau đớn.ba tên còn lại thấy thế cũng chồng đến.Cơ sở gia kiệt đấu không lại cùng lúc với mấy tên gì vậy.Dẫu biết là thân thuộc của hàn rất tốt.Nhưng mà giấu sao cậu ta cũng bằng tuổi của tôi mà thôi.Tôi tin đến giờ thẳng chân đã thẳng vào chính giữa hai chân một tên.Phim chợ lớn đầu lớn ôm chặt của quỷ.Thật lòng định bụng đá vào bụng của hắn mà thấy máu nào lại lệch đề trọng tấn.Còn nhỏ thối tha này.Tao giết mày.Nhìn thấy hắn đầu đến nhiễm rằng nói mà tôi cũng bật cười.Ông mà xong đến ông đồ đấy nhá.Hàng xóm đến cho tôi.Gia kiệt nước mắt nhìn hắn khiến tên còn lại đất trống và mặt của gia kiệt.Tư liệu mạng tôm thêm cú đạp với tiền kia một lần nữa.Kiểm tra hắn vốn đầu lại càng thêm đau đớn.Thú vị phết.Hóa ra đàn ông cũng có chỗ cực kỳ hiểm.Tôi bật cười liếc mắt nhìn ra kiệt.Từ sau cậu ta có một tên cầm chai rượu.Không phải chưa.Cái thằng khốn kia đến lấy chai rượu đập ra kiệt.Theo phản xạ tôi sống đến đằng sau cậu ta.Như một người hùng bảo vệ đồng thời hát lên.Gia kiệt.Trần tiến.Một cú đấm mạnh vào chống đầu của tôi.Trước mặt là những hình ảnh mào.Bên tay ôm ông tiếng nói rồi nhận dần.Mùa thu nước anh.Những cơn gió mang theo thoảng mùi thuốc khử trùng lạnh lẽo.Hoài an được đưa đến một bệnh viện cao cấp ngay lúc đó.Tất thảy mọi người chứng kiến sự việc ở trong quán vẫn chưa hết bàng hoàng.Hình ảnh cô gái nước da trắng yếu ớt.Cùng với những dòng máu đỏ tươi cứ liên tục chảy xuống.Khi cô vừa nằm xuống thì lập tức.Người của tổng giờ đang cùng với những người bạn của gia kiệt có mặt.Cô được tổng giải đang sắp xếp nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt.Đầu thực quản bằng gạch.Xinh đẹp nằm trên chiếc giường trắng giống như một nàng công chúa đang nằm ngủ say.Bác sĩ nói viết thường của cô bây giờ không có gì đáng lo cả.Chỉ chờ đến khi có tỉnh lại.Thì sẽ được thăm khám một lần nữa.Ở hành lang bệnh viện.Tống gia kiệt vẫn chưa hết run sợ ở nhi năng của mình đang lạnh lùng không nói một lời nào.Ra kể là em họ của gia đình.Nhưng giờ đang hết mực chiều chuộng cậu bạn này.Đây là lần đầu tiên cậu thấy ảnh của mình tức giận như vậy.Anh à.Em biết lỗi rồi.Tấm giờ đang mặc bộ âu phục màu đen.Đường may tinh tế tôn lên và cao sang quyền quý.Nãy giờ anh vẫn chỉ lặng lặng nhìn xa xăm.Nghe dây kết nối.Ngay lập tức anh sẽ người lạ.Nhìn thẳng vào mắt của gia kiệt trách mắng.Đã biết lỗi.Em biết lỗi.Là em không nên để cô ấy bị thương.Cô ấy bình thường.Là sao có ý tưởng mình đỡ thạch cầu.Nhưng mà tại sao có lấy dẫn cô ấy đến những người như thế.Lại còn không mang theo.Cả vệ sĩ nữa.Em cũng chỉ muốn.Giúp cô ấy thay đổi bộ không khí thôi.Ai ngờ gặp đám người không biết trời cao đất dày kìa.Mà đúng rồi.Đám người đó anh xử lý sao.Đừng có nói là anh giết chồng rồi nhé.Không phải việc của cô.Lo học hành cho tốt đi.Dạo này cậu lại lo đấy.Mà còn nữa.Từ nay trở đi.Muốn được cô ấy đâu phải được sự cho phép của anh.Em biết rồi.Về nhà đi.Chào cờ.Lái xe đang chờ ngoài kia đi.Em muốn ở đây chờ đến khi cô ấy tỉnh lại.Tôi muốn chăm sóc cô ấy.Mở về rồi sao nếu không có cô ấy thì người nằm ở đó đó là em.Anh à.Anh để em sống có trách nhiệm một chút đi.Tổng đài liếc mắt nhìn ra kiệt.Cho mảng mất để phải kiên quyết.Như sau cườm có bị khuất phục bởi vì cậu ta biết sẽ chẳng thể nào thắng được cá tính của mình.Ngậm ngùi cậu ta liếc mắt nhìn cô gái trong giường bệnh.Nếu như cô ấy có tỉnh lại.Lúc anh chưa có mặt ở đây.Điều khiến anh thay em cảm ơn cô ấy nhé.Ai nói với cậu là tôi sẽ ở lại đây cùng cô ta.Nếu như anh không một lời thì để em ở làng chăm sóc cô ấy.Không thể kéo cô ấy lại cô đơn khổ thân.Một mình nơi xứ người ấy.Đi về.Giao kịp nếu mày tuổi thần bước đi.Tống giành thế vậy còn nước mắt nói với đảng về c.Mấy người cũng lôi cả đi.Bóng đêm buông xuống.Ánh đèn hắt lên thân hình người đàn ông cao lớn.Cùng với người phụ nữ yếu đuối trên chiếc giường bệnh.Anh ngồi xuống cạnh giờ thân thể cao lớn khác nhìn về phía chứ.Ánh mắt ngừng lại trên khuôn mặt trắng tái nhợt.Băng giá anh đưa ngón tay của mình sờ nhẹ lên chiếc mũi cao thẳng của cô.Có khách ở đó.Lông mày của anh khẽ cầu lại.Ngón tay vội vàng rời đi.Nhưng vẫn có chút luyến tiếc.Tuần trong ánh mắt thâm sâu khó lửa hiện lên vài tia rung động nhẹ.Cô gái này thật đúng là to gan.Cocobay nếu như chẳng may có đập đó ảnh hưởng đến não.Ước mơ làm bác sĩ nổi tiếng của cô sắp thế nào đi.Hơn nữa.Cô lại còn liều mạng để cho người đàn ông khác.Biết đó là đứa em của mình.Nãy giờ anh phải thấy vui.Nhưng mà tại sao anh lại cảm thấy khó chịu như vậy.Nhìn có nằm ở đó mình với những cơn đau.Trong lòng có ảnh hưởng lên một hồi chiều shop.Con không lấy chồng đâu.Còn có ước mơ làm bác sĩ.Bố à.Bố đừng mắng mẹ nữa.Yêu cầu tiếng anh.Buông tha cho tôi đi.Một bàn tay bất giác nắm nhẹ những ngón tay thon dài của cô.Cô gái này đang gặp ác mộng.Ánh mắt của anh dần toát lên một vài dịu dàng trìu mến.Anh muốn đem hết thảy những dịu dàng của bản thân dành tặng cho cô.Bởi vì đơn giản có khiến cho anh rung động.Điều mà từ trước đến giờ chưa từng có một người phụ nữ nào làm được.Phụ nữ bên anh không thiếu.Nhưng mà phụ nữ để cho anh muốn lên giường lần hai cùng với họ.Là một điều cực kỳ hiếm.Có tiếng bước chân đến gần.Ánh mắt của anh chợt ngừng lại.Chồng nháy mắt trở nên hững hờ.Thích thì những dịu dàng đã biến.Anh chậm rãi đứng dậy.Vừa kịp lúc cô y tá nhỏ bước vào.Cô y tá thảm thương khi nhìn thấy anh.Hỏi mã bất chợt đỏ.Người đàn ông này chính là chủ đề.Để tích thể các nước đi bác sĩ bàn tán.Hà nội ảnh rất đẹp.Thật không ngờ khi đối diện là còn đẹp ngoài sức tưởng tượng.Cô y tá nhỏ nhẹ lên tiếng.Tôi đến kiểm tra ống chuyển dịch.Anh không biết mất nhìn cô y tá dù chỉ là một giây.Lẳng lặng gật đầu.Bao giờ thì cô ấy có thể tỉnh lại.Đã sáu tiếng trôi qua rồi.Dàn cái này cho anh hỏi bác sĩ cho rõ à.Kiểm tra xong chưa.Lấy xong rồi.Cô có thể đi.Giả vờ.Ánh mặt trời lan tỏa khắp căn phòng.Giờ lên khuôn mặt vẫn còn đang size.Sáng sớm.Bác sĩ có đến thăm khám cho cô.Làm vết thương không quá nghiêm trọng.Mà giờ này cô vẫn còn chưa thức tỉnh.Sau đó thì anh lên triệu tập một đội ngũ y bác sĩ nổi tiếng đến thăm khám.Bọn họ đều có kết luận chung.Nó bộ vẫn rất ổn.Không có ảnh hưởng gì nghiêm trọng.Bác sĩ giải thích thêm là do tiềm thức của cô chưa muốn tỉnh dậy.Trợ lý của anh bước vào báo cáo.Cuộc họp cổ đồng sắp bắt đầu rồi thiếu già.Anh định lên tiếng thì ra kể từ ngoài bước vào.Trên tay cậu ấy còn sách theo cả một bó hoa hồng đỏ.Và một giỏ trái cây rất tươi.Anh à.Đến anh bận thì cứ đi đi.Giờ sao cô ấy cũng chưa tỉnh lại.Em chung được mà.Anh phải tin em chứ.Rồi sao thế em cũng là bác sĩ tương lai đấy nha.Hôm nay không đi học à.Anh quên à.Giáo sư bạch về việt nam có chuyện gia đình mà.Anh chần chừ nhìn ra kiệt rồi liếc mắt nhìn cô vẫn ngủ say trên giờ.Ít phút sau anh quay đầu.Giải bước rời khỏi.Nước.Khát nước.Anh vừa mới bước đi.Cô nằm trên giường nở ra âm thành yếu ớt.Dường như có chút vô lực.Hội an.Có tỷ giá.Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.Tôi phải nhíu mày mở mắt ra.Vết thương trên đầu trên đến cơn đau.Khiến cho các cơ mặt sẽ nhận lại.Trước mặt của tôi chính là ra kết.Cấu tạo mặc chiếc áo sơ mi trắng đang lời sau nụ cười thật tươi với tôi.Hỏi anh à.Có nhận ra tôi không.Gia kiệt.Thật là tốt quá.Cô không bị mất trí nhớ.Tôi bật cười nhìn cậu ta.Cái gì chưa.Cấu tạo quang học y mà.Tương lai cũng là bác sĩ giống tôi.Mà sao kiến thức cơ bản cũng không biết vậy.Giúp tôi lên nước với.Được rồi đợi tôi một chút.Rocket đỡ rồi dậy uống hết lấy nước trên tay cậu ta hỏi.Xem này.Đây là thứ mà người việt nam có hay gọi là cháu thì phải.Tôi bật cười nhìn cậu ấy.Qua một đêm thôi mà cậu ấy thay đổi quá nhiều.Tôi cứ ngỡ là mình sống sành kiếp khác rồi chứ.Từ một người khó gần.Bây giờ cậu ấy thay đổi trở nên hòa đồng hơn.Thế có ăn cháo bao giờ chưa.Rồi chứ.Lúc tôi bị bệnh thì có anh đang nấu cho ăn đấy.Cái gì cơ.Tôi có bữa nghe nhầm không vậy.Tống thiếu gia.Nấu cháo cho cậu ăn á.Anh ta có biết vào bếp à.Nỗi nhớ.Câu đố của tìm được người đầu bếp nào nấu ăn giỏi nhà nghỉ đi.Chẳng qua là thời gian của anh ấy chủ yếu dành cho công việc.Nên không có thời gian cho tài thôi.Mà biết sao được.Anh ấy đang nằm trong tay nền kinh tế của cả một dòng tộc.Áp lực không thể nhỏ nhé.Tôi gật đầu thở dài nick nhìn căn phòng.Căn phòng ở bệnh viện thôi.Mà cách bào chế và cổng tinh tế sang trọng.Nếu như không có mùi thuốc sát khuẩn thông thường.Tôi cứ nghĩ là mình đang nghỉ dưỡng tại khách sạn năm sao nào đó.Nhưng mà.Tại sao tôi vẫn có cảm giác mùi hương thơm nào đó phảng phất rất quan.Tôi nhớ chồng những cơn mưa.Đâu có một bàn tay to lớn.Nắm chặt lấy tay của tôi.Khiến tâm tình của tôi trở nên tính lại.Tôi nhớ có một mùi hương mà tôi rất thích.Tôi còn nhớ cái giọng nói rất quen thuộc.Và tôi có thể chắc người đó không phải là gia kiệt.Cô mới của tỉnh dậy.Suy nghĩ cái gì mà thần người ra thế.Da kỳ đà.Lúc tuổi bệnh viện.Con muốn mình cậu đây à.Chưa có còn muốn ai nữa.Khùng.Tôi hỏi như vậy thôi.Cảm ơn cậu nhé.Tôi mới là người cần cảm ơn.Mà tại sao cô ngốc như vậy hỏi an dám liều mình lao vào như một người hùng vậy.Nếu chẳng may có mệnh hệ gì tôi không chết với day dứt.Thì cũng chết yểu mệnh của tôi đây có biết không.Đều có bị như vậy mà tôi đã bị nói một ít ở hai lỗ tai đi.Gì chứ ai mà dám nói cậu.Thế ông anh yêu quý tổ ấm gia đình của tôi đấy.Tức là lúc ở bệnh viện anh ta có đến nhà.Gia kiệt gật đầu.Bất giác khỏe mồi của tôi nở ra một nụ cười vậy là linh cảm của tôi không sai sao.Toàn đi cho nóng ăn xong tôi gặp trái cây cho con ăn nhé mà phải rồi.Bác sĩ có nói bao giờ tôi được xuất viện không không bác sĩ bảo có ở lại theo dõi thêm.Cô cũng là bác sĩ của birthday với tình trạng sức khỏe thế này không thể nào xuất viện được.Tôi biết trên lập trường bác sĩ thì là như vậy nhưng mà tôi vẫn muốn xuất viện sớm.Bảo hiểm sức khỏe của mình mà ở lại lâu có khi là bệnh thèm đi.Chuyện đó có phải thương lượng với ảnh của tôi xin lỗi tôi không có quyền quyết định đâu.Tôi thở dài cúi xuống xúc từng muỗng cháo trên tay.mười một giờ trưa tại tập đoàn tổng dài.Phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn vô cùng rộng lớn.Độ dài ánh trưởng bảy mét cửa sổ lớn nối thẳng từ mặt đất lên trần nhà.Cảnh lên đơn rực rỡ ôm trọn lấy căn phòng.Ngoài ra căn phòng lấy tô màu đen trắng làm chủ đạo bước chân vào đến căn phòng có thể thấy chủ nhân của.Tổng đài bá chủ cơ nào với nhớ chúa sơn lâm y phòng giữa rừng xanh về chưa.Gõ cửa vài tiếng vào đi anh đang ngồi trên chiếc ghế xoay người lại nhìn xuống.Phối đồ đã được trợ lý chuẩn bị xong tâm thiếu gia tôi đã chuẩn bị xong tất cả những gì.Và yêu cầu bào ngư vi cá đủ chứ không thiếu thứ gì ạ.Thuốc bổ não được rồi chuẩn bị ra đến bệnh viện trên.Của anh vừa cầm chiếc áo khoác vest màu đen bước đi.Ra đến cửa đã nghe được tiếng ồn nào tiểu thư.Tìm cầu dừng bước để tôi báo cáo đã.Không cần tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm anh tưởng người lại khi thấy an.Chúc mừng anh mất làng yên từ sâu đã nổi lên cơn tức giận.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta về cùng nhau lắng nghe sông tập ba của bộ truyện này và giờ đây.Sự xuất hiện của cô công chúa anna ở những tập truyện tiếp theo sẽ có rất nhiều tình tiết bất ngờ và gây.Bên cạnh đó tiêu đề của bộ truyện này là vợ bé của anh sơn đang thắc mắc không hiểu là vì sao lại là.Như thế này liệu có phải là hoài an sẽ là vợ bé của tống gia tăng hay không.Câu trả lời có lẽ là chúng ta sẽ tìm được ở những thập chuyện tiếp theo thôi và được không bỏ lỡ bất cứ một tập truyện nào.Quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và đặc biệt nhấn vào nút đăng ký kênh đây là một thông báo mà có thể nói rằng anh rất là nhiều.Bởi vì có rất nhiều khán thính giả đôi khi mọi người có thói quen đó là sở trên thanh công cụ tìm.Nhưng mà nếu như mọi người nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó nhấn vào hình quả chuông thông báo bên cạnh thì mọi người không phải làm thao tác này.Chứ không thể phát sóng mọi người sẽ luôn luôn nhận được thông báo cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con bây giờ anh sang sin. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com