Một Bước Lên Mấy - Tập 5 - Linh Lan Gặp Biến Cố Lớn - Truyện Mc Anh Sa Diễn đọc-1t

một bước lên mấy - tập 5 - linh lan gặp biến cố lớn - truyện mc anh sa diễn đọc-1t

Xin chào tất cả những tháng giảm chợ tình dân nhanh thế giờ đây chúng ta đã đi đến tập năm của bộ truyền một bước là.Của tác giả vân thi.Quý vị và các bạn thân mến như chúng ta đã biết thùy linh lan nhiều sở hữu một mùi hương vô cùng đặc biệt đá quý.Mạng sống của mạnh quỳnh người đứng đầu của thế giới ngầm và tập truyện này thì đã có một biến cố rất lớn.Đến với đinh lăng thế nhưng mình còn lại không thể ở bên cạnh cô vợ thì một mình cô phải đối mặt với điều này như thế.Và đây là một kế hoạch rất tỉ mỉ và công phu đã được chuẩn bị từ chữ vậy thì phải đứng thẳng sau đó là.Ngay bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng với anh xa đến với nội dung chi tiết tập năm của bộ truyền một.Lên mây tác giả vần thề quà phần diễn đạo của ánh sáng.Ngồi dưới lớp.Từ cái trống cảm nhìn anh mới minh quân với chiếc áo sơ mi trắng quần tây tay cầm.Viết lên bảng những dòng chữ nắn nót.Nhạc trẻ chất khoáng nhiều đối với tính cách của anh đây chính là hình tượng của vị giáo sư lương bình quân.Tôi thần tượng bấy lâu nay.Ghép hình với hình ảnh một người đứng đầu của thế giới ngầm tôi thích anh trong bộ dạng này hơn.Ngắm máy như vậy vẫn không thấy chán lúc này thị trường cậu bạn ngồi cùng bàn với tôi thúc tài tôi rồi.Này sao cậu không chép bài vậy sao mà ngồi thẫn thờ như vậy.Tôi giật mình vội thu là ánh nhìn nhìn xuống vợ vẫn là một trang giấy trắng không.Lấy một chữ nhìn sang tập vợ của trường thì đó là hai trang chữ đầy chuẩn bị sang trang thứ ba.Tôi lắc đầu thế rồi nhìn trường cười nói thì lát nữa cậu cho tớ mượn tập về.Ok con dê nhưng mà một bữa trà sữa đi nhá ok.Mình còn lúc này đứng trên bục giảng nhìn sớm thấy mình làm đang cười nói vui vẻ với trường.Bằng tình em biển phân xưởng chúng vào đầu của mình làm tôi bất ngờ lúc này thì đầu truyền đến.Lần đầu đưa tay lên xoa xoa chỗ bị nám đưa ánh mắt nhìn quanh tìm xem cái nào đã chơi mình.Lúc này tao nói nhỏ trong miệng ai mà chưa bận thế nhỉ để bà đây biết được.Lúc này trường rất mạnh tay tôi giờ nói này là thầy làm đi.Ông ấy đang nhìn tớ và cậu kìa nghiêm túc vào đi tôi nhà trường nói sai ngữ.Trở về dáng và nghiêm túc cuối mặt xuống giả vờ viết gì đó lên nhìn lên thì thấy mình.Đang đi xuống trước tôi hai tay đút vào túi quần cho linh lan.Dậy đi mặt của tôi nhắn nhỏ đứng dậy không dám ngẩng mặt lên.Em trả lời cho tôi biết tôi đang nói đến đâu lần này thì tôi thật rồi.Ngồi ngắm trai chứ có lọt vào đầu chữ nào đâu làm sao mà biết anh ta nói đến đâu mà anh .Cũng kể thật đấy.Bỗng nhìn lại đi xuống đây.Hỏi như vậy biết trả lời làm sao.Đúng là không để mặt nhau chút nào cả.Minh quân lên tiếng hỏi lại lần nữa.Em có trả lời được câu hỏi của tôi không.Tôi nuốt nước bọt nhìn sang trường cậu ta cũng lắc đầu.Tôi thở dài miệng lắp bắp.Dạ.Giáo sư đang nói đến đoạn.Ngày mai mà vẫn không thể nào nghĩ ra được cách gì để chống chế.Tôi đứng im mà không dám khò khè gì thêm.Anh ta nhìn xuống quyển vở trên bàn vẫn là một trang giấy trắng.Phía dưới là mấy nét chữ giống như cọng mì tôm tôi vừa ngọ nguậy lúc nãy.Ngồi xuống đi.Lần sau tập trung vào.Không được làm việc riêng trong lớp.Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống thế nhưng vẫn không dám ngẩng mặt lên nhìn anh ta.Đúng thật là bị kiều tiền như thế này ngại chết mất thôi.Mình còn đi đến đầu bàn nghĩ gì đó rồi quay lại chỗ bạn của tôi nên chưa nói.Cô.Xuống bàn cuối ngồi đi.Bạn nữ kia lên đây.Trường về mặt nghịch ra không hiểu lý do là gì.Vì sao vị thuế.Đời vẫn ở chỗ mọi khi em ngồi mà.Anh ta đưa ra một lý do tưởng chừng như vô lý.Nhưng lại rất có lý.Cậu cao như thế này.Những bản phía sau sẽ khó quan sát .Xuống bàn cuối ngồi đi nhanh lên.Giờ tiếp tục bài giảng.Lúc này thì trường đành phải ôm cặp sách đi xuống phía dưới bàn cuối cùng để ngồi mặt vẫn còn nghịch ra.Tôi ngồi đó cười tuần tiền.Mạnh quỳnh.Anh là đang ghen sao.Hết tiết học.Mình còn chảo lớp rồi cũng rời đi.Bọn con linh và con trước khi cưới sớm là.Nhìn theo anh ta và ánh mắt thèm thuồng.Không biết là thầy đã có người yêu chưa nhỉ.Đẹp trai lại mang lại thế kia.Gái nào không mê cho được.Chưa có cũng không đến lượt tụi mình đâu.Chơi thử thì sao mà biết được.Chúng mày xem.Tao đi tắm thử đi nhé.Tôi không quan tâm.Đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.Lúc đi ra đã thấy con linh đang đứng nói chuyện vui vẻ với mình quân.Tuổi tuất tối đi ngang qua nhé nhẹ vào lưng của anh.Cũng không quên quay đầu lại lương anh một cái giờ mới gửi đi.Đi được một đoạn thì xe bị lủng lốp.Nhìn xung quanh vẫn không thấy có chỗ nào để giá.Giữa trưa nắng thế này cộng thêm chuyện vừa rồi.Tuổi tức mình đập mạnh của bánh xèo.Chuẩn đầu khiến cho tôi phải nhân vật.Xe bị làm sao vậy.Lúc này anh ta ngồi trên xe ô tô ngầm đầu ra ngoài rồi hỏi tôi.Tôi trả lời mà không thèm nhìn anh ta.Cho anh nhìn mà không thấy à.Lủng lốp xe rồi đấy.Minh quân mở cửa xe đi xuống cát đổ lên xe.Trưa nắng thế này.Đứng ngoài đường dễ say nắng lắm.Nhưng còn chiếc xe đạp kia thì sao đây.Vứt đi để tôi mua cho em cái mới.Trên đường đi anh quay sang nói với tôi.Tôi có việc nên sẽ đi xa trong vài ngày tới.Em ở nhà đừng gây chuyện nhớ chưa.Ngày nói bỗng nhiên trong lòng cảm thấy buồn.Không muốn anh đi xa như vậy chút nào cả.Anh đi mấy ngày vậy.Ba ngày thôi.Không có việc gì thế có ở trong đông sang hạn chế ra ngoài em nhớ chưa.Tôi biết rồi.Lúc này tại bắc giang.Thùy dương nhìn lên đồng hồ đã hơn mười một giờ khuya.Mình thấy vẫn chưa về.Gọi điện thì không ngày mấy.Cô ta ngồi thở dài mặt buồn bã.Một lúc sau mình thái mở cửa phòng đi vào.Da mặt mệt mỏi.Minh thái.Anh.Đang trốn tránh ánh sao.Mình thấy thì lại giường nằm xuống mắt nhắm lại.Chết rồi đây.Em đi ngủ đi.Tại sao.Anh lạnh nhạt với em như vậy.Thử hỏi.Từ lúc cưới nhau đến giờ anh đã nhìn mặt vợ mình được bao nhiêu lần.Vậy thì muốn gì đây.Thị trường đi đến trường sà vào lòng của chồng giờ nói.Muốn anh quan tâm đến em một chút được không.Lúc này thì thùy dương thọ tay vào áo vest và ngực của minh thái.Cúi người xuống hôn lấy chồng.Bất ngờ minh thái để vợ già ngồi bật dậy.Đi đến cửa.Thì lúc này thị trường đã hết lớn.Làm sao thế.Tại sao cưới nhau đến giờ.Anh chưa một lần nào đụng vào người của em cả.Có phải là trong trái tim của anh.Đã có người khác đúng không.Trả lời đi.Em đừng suy nghĩ lung tung như thế.Khuya rồi đấy.Đừng làm ảnh hưởng đến mẹ mình phải nói xong thì rời bước đi thùy dương.Khuỷu xuống cùng ngực khóc nước mình thái tại sao.Anh đã không yêu em mà vẫn đồng ý lấy em như vậy.Ruột của.Thế anh ở vĩnh nguyên nhân gì mà không thể chấp nhận em.Ngày hôm sau là chủ nhật nên tôi được nghỉ học mình quân cũng đã đi từ lúc sáng sớm.Phải ba ngày nữa tôi mới có thể gặp lại anh từ khi biết anh là vị giáo sư mà tôi thầm thương.Tình cảm trong tôi ngày một lớn dần.Dường như ở bên cạnh anh đã dần trở thành thói quen cho người của tôi.Bây giờ không có anh bên cạnh thì lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.Tôi cần đang đi ra ở ngoài vườn thì bắt gặp mình thái đang đi đến.Hôm nay cô không đến lớp sao.À hôm nay là chủ nhật thế nên tôi được nghỉ anh đến tìm nhà minh quân à.Không.Chỉ là tiện đường thế nên gái vào đây thôi.Thử của cẩm chân tay là gì vậy từ giờ còn cào cào được cấp bằng lá nền cho.Của minh thái.Anh không biết chỗ này á.Khi còn ở quê tôi hay gặp mấy cái này lắm.Đó là gì vậy.Đây là con cào cào được cấp thì lại đi tôi còn biết gấp nhiều con nữa cơ.Cũng thú vị nhỉ.Thẻ của trẻ cho tôi gấp được không.Được chứ.Cái này dễ lắm.Anh ngồi xuống đây đi để tôi đi lấy lá.Mình thấy nhìn linh lên mặt mày hớn hở chạy về phía chứ càng tao đứng nhìn theo cười nhà.Ánh mắt cười rất tươi.Thùy dương đứng ở sáu quốc kỳ.Nhìn thấy tất cả.Hai tay của ta siết chặt lại.Tức đến mức đỏ cả mặt.Mình thái.Thì ra là việc cô gái kìa.Anh lạnh nhạt với em như vậy.Lúc này thủy dương đi thẳng vào phòng phu nhân ali.Ánh mắt đã ngấn lệ.Thùy dương.Sao lại khóc thế kia.Lời nói sự thật đi.Có phải mình thái thích vợ của ngài minh quân đúng không.Coronary về mặt bối rối trước câu hỏi bất ngờ của con dâu.Chuyện này.Mẹ trả lời cho con biết đi.Có phải là đúng như vậy không.Phu nhân ali suy nghĩ trong giây lát.Rồi gật đầu nhẹ.Đi đến an ủi dương.Nhưng mà con đừng buồn.Mẹ đã nói chuyện với mình thái rồi nên con yên tâm nhé.Con vừa nhìn thấy anh ấy đứng nói chuyện.Còn cười nói rất vui vẻ với cô ta ở ngoài kia.Anh ấy có thể nó làm gì đến con đâu.Fury về mặt tức giận đập mạnh tay xuống bàn.Cái thằng này.Mê muội hết sự.Không được rồi.Thế này thì hỏng hết chuyện.Thùy dương.Con nghe mẹ hỏi đi.Dạ vâng mẹ hỏi đi.Con có muốn.Chồng con nên cầm đầu thế giới ngầm và mãi mãi ở bên cạnh còn không.Thế giờ không suy nghĩ gì nhiều gật đầu ngay.Tất nhiên là có rồi mà.Vậy thì tốt.Nếu như muốn như vậy.Thì phải làm chứ còn bé mình làm đó biến mất.Chỉ có như thế.Thì mình thái mới lên đứng đầu được.Thùy dương vẫn chưa hiểu ý liền hỏi lại.Vì sao vậy mà.Mẹ có thể nào nói rõ hơn được không.Còn bé mình là lấy.Trứng là thuốc giả duy nhất của nhà minh quân.Chưa cần con bé nó chết.Thì thằng minh quân cũng không thể nào sống sót.Một công đôi việc.Con hiểu chưa.Thùy dương ánh mắt để bố kể.Hai tay siết chặt vào nhau.Nhìn mẹ chồng quyền quý.Vì tình yêu con dành cho minh thái.Con sẽ bất chấp tất cả.Hôm nay là ngày thứ hai anh đi xa.Tôi nằm trên giường cầm điện thoại mở zalo thì thấy anh đang online.Soạn tin nhắn hỏi thăm anh nhưng rồi lại xóa rồi lại xoài.Vẫn giờ dự không biết có nên gửi đi không.Vứt điện thoại xuống giường kéo chăn trùm kín đầu ngủ một giấc cho khỏe không nghĩ đến anh nữa.Trên giường chưa được ba phút tôi lại cầm điện thoại lên.Quyết định soạn một tin nhắn.Giáo sư ngủ chưa.Thế rồi tôi bấm gửi đi.Chờ năm phút.Vẫn không thấy tin nhắn đến.mười phút trôi qua.Tôi đã vào zalo.Tiếng anh đã đọc tin nhắn tin nhưng không trả lời.Mặt của từ lúc này bị xì.Cột hướng dẫn điện thoại đó nằm nhìn lên trần nhà.Minh quân.Anh được lắm.Không thèm trả lời trả vốn gì cả.Chắc là đang ôm ấp em nào rồi.Mất không rảnh rỗi như thế.Lúc nào thị trường điện thoại kêu lên.Nhìn xuống màn hình anh đang gọi video về mặt của tôi cười tươi bắt máy.Hình ảnh của ảnh hiện ra trước mắt.Trên người vẫn còn mặc một bộ vest đen khinh như vừa mới đi đâu về.Lúc này thì tôi giận hỏi.Anh mới về à.Ừ tôi đi giải quyết công việc vừa về đến phòng.Anh không trả lời tin nhắn.Em cứ tưởng anh đang bận chứ.Tôi thấy rồi nhưng đang ở ngoài đường nên về đến phòng được gọi cho em ngay đây.Nhạc có nhớ tôi không về.Tôi nhìn anh trả lời thật lòng.Có thì mới nhắn tin cho anh chứ.Tôi thấy được nụ cười của anh qua màn hình.Chiều mai tôi sẽ về đến nơi.Tên nhóc thích gì đây tôi mua.Ngài nói mà tôi nằm cười thầm.Em chỉ thích ăn thôi.Bên đó có món gì ngon anh cứ mua về hết cho em là được.Từ bây giờ.Công suất thích ăn.Nhưng mà chỉ muốn em thôi.Có làm mặt ngại ngùng chưa nói.Ảnh đúng thật là.Tắt máy đi.Hòn đá.Nói chuyện thêm chút nữa đi.Thôi.Nói chuyện với anh biến thái quá cơ.Tắt máy đi.Nói thì nói như vậy thôi nằm trên giường vẫn không thể nào ngủ được.Tôi ngồi dậy lấy quyển sách mà lúc trước anh tặng cho tôi ra đọc.Mới đọc được ba chàng thiết tha tình đi vào.Tay còn cầm theo quyển sách gì đó.Địa điểm trước mặt của tôi.Trong này có thể đủ các món ngon và lạ cậu xem giờ học cách làm nhé.Mặt của tôi lúc này vẫn còn nghịch ra.Chưa hiểu à tình đưa từ quyển sách này để làm gì.Vì sao phải học nấu ăn.Tớ biết nấu mà.Chiều nay.Bên phu nhân sang đê sẽ tổ chức một buổi giao lưu ẩm thực.Tất cả mọi người đều tham gia.Bây giờ cậu nghiên cứu mấy món này là vừa rồi đấy.Có cả việc giao lưu ẩm thực.Nhiều trò thế nhỉ.Thì tớ không tham gia được không.Tất cả đều phải tham gia.Hơn nữa cậu là vợ của nhà minh quân thích càng không thể nào vắng mặt.Tôi thở dài không quan tâm đến mấy việc này cho lắm.Tớ không cần nghiên cứu mấy món này đâu.Tao nấu món ruột của tớ là được rồi.Làm món gì vậy từ cười nói rất tự tìm.Canh chua cá lóc nấu theo cách của tớ khi còn ở nhà ai cũng khen ngon cả đi.Món ấy thì đơn giản quá đơn giản nhưng ngon là được tớ quyết định rồi.Chọn món đó.Thôi thì tùy cậu vậy.Cậu cử vì nguyên liệu đi rồi cần những gì thì tớ chuẩn bị ok.Đến buổi chiều buổi giao lưu cùng diễn ra mọi người tập trung đừng giống như lễ hội trong số đó.Có bảo ngọc.Cô ta đang đứng bên cạnh mẹ chồng tôi đang ra sức mạnh lọt tức cười khinh giờ cũng.Chuyến đi đến trả hỏi con chào mà linh lên đến rồi sao.Đến đây tôi đi đến đứng bên cạnh mà chồng nhìn xung quanh một lượt thấy mọi người đang tức.Chuẩn bị nguyên liệu phía bên trái bàn kia là bộ khung anneli bởi vì lần trước.Cảm thấy ác cảm với một vô cùng mẫu ta không phải là hạng người tốt lành dây cà không biết về lấy.Gì mà lần chứ mô tả magisto cho bằng được như thế nhưng là gì thì tôi vẫn nên đề phòng.Trong mọi trường hợp ngồi bên cạnh là minh thái anh ta cứ nhìn về phía của tôi nên cũng.Hãy cho tôi cảm thấy người quay mặt về hướng khác thì dương đang đứng ở ngoài sân chuẩn bị nguyên liệu.Nhìn thấy chồng mình mất thì hướng nhìn về phía linh lan anh mất của ta lúc này tức giận bóp nữ.Quả cà chua đang cầm trên tay lúc nào thì mẹ chồng mới quay sang nói với tôi.Con ra ngoài kia chuẩn bị nguyên liệu rồi chuẩn bị đi nhé vâng ạ.Tôi đi đến chỗ bàn của mình dành đã đứng ở đó sẵn chuẩn bị làm nguyên liệu ra lúc này.Quá thành hớn hở quay sang nói với tôi này cậu phải nấu ngon vào đấy không thể mất mặt.Từ ngón tay cái lên đầy tự tin cậu yên tâm đi nhất định sẽ ngon.Đúng lúc này phu nhân sang đây thông báo tất cả mọi người chuẩn bị xong chưa.Bây giờ thì bắt đầu thôi tôi xắn tay áo lên tiến hành đấu.Bởi vì là món ruột nên cho nấu khánh anh.Công phần món này không quá cầu kỳ.Nên trong vòng mười lăm phút tôi đã hoàn thành xong.Nhìn nổi cảnh chùa đang bốc khói cùng với mùi thơm của cá.Làm cho tôi phải nuốt một ngụm nước bọt bởi vì hàm.Bây giờ mà có thèm chén cơm thì ăn ngon phải biết.Nhìn xung quanh vẫn thấy mọi người đang hồi hộp chuẩn bị món ăn của mình.Nhìn có vẻ khá cầu kỳ và bắt mắt.Tầm khoảng một tiếng trôi qua.Cũng hết thời gian.Lần lượt từng người b món ăn lên cho phương incendie nếm thử.Đầu tiên là thùy dương.Vợ của mình thái.Đây là món súp vi cá mập còn mở siêu nhân à.Tôi thấy mẹ chồng của tôi ném thử về mặt cũng rất hài lòng.Mùi vị rất là.Nêm nếm cho vừa miệng.Xem giờ con dâu của phu nhân elly giỏi về mọi mặt rồi đấy.Fortuner ngồi bên kia thì nói với xa.Chị quá khen.Còn bé vẫn còn vụng về lắm.Phải nhờ chị đi dạy dỗ thêm.Em lại khiêm tốn quá rồi.Tiếp đến là món ăn của bảo ngọc.Nhìn dáng vẻ của chị ta cứ cảm thấy buồn nôn.Đi đường cứu nào giống như người không có sướng vậy.Nhìn mà cả tin nhắn nhầm.Đây là món trứng cá tầm mời phu nhân thưởng thức à.Phu nhân dân đi ăn một miếng rồi cũng lắc đầu.Món lời.Nếu như biết cách chế biến thì sẽ rất ngon.Nhưng đáng tiếc còn lại chế biến không đúng cách.Tôi thấy giải mặt của bảo ngọc xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.Lầm lũi lùi lại phía sau.Tiếp mấy người nữa thì đến lượt tôi.Da mặt của tôi tự tin beta cảnh lên trước mặt phu nhân.Giờ đây là món canh chua cá lóc.Được chế biến lại theo cách của con.Nên mùi vị sẽ khác so với cách nấu truyền thống món này ở quê con rất hay ăn ạ.Em dùng thử.Phu nhân sang đây nhìn tô canh bốc khói nghi ngút không quá cầu kỳ có lần đầu tiên bạn nhìn thấy món.Nền cũng rất tò mò lúc này cầm lấy thìa.Thử một nguồn và mặt rất hài lòng.Ngon.Rất ngon đấy.Lần đầu tiên ăn món như thế này.Mùi vị rất là.Càng rất ngọt.Vi thị thành mát.Có gì đó giúp dân dã.Dạ nếu phu nhân thích thì cần phải nối thường xuyên theo phương x là.Được rồi ta rất thích.Nói rồi phu nhân là lúc thêm một chén nhỏ nữa ăn hết luôn cả một chén tôi nhìn bà ăn.Ngon miệng.Tôi cũng cảm thấy vui trong lòng.Sau khi cuộc thi kết thúc.Mọi người chuẩn bị ra về.Của nhân dân đề không rời bước thì bất ngờ.Ngã ngửa ra sau.Toàn thân co giật miệng sùi bọt mép.Tất cả mọi người có mặt tại đó.Ai cũng hết hả chạy đến.Vẻ mặt hoảng hốt.Alibaba hát lớn.Người đâu.Bác sĩ đến.Giữ lại toàn bộ thức ăn tiến hành điều tra.Bởi về sự việc diễn ra quá bất ngờ trên nền tôi hoảng loạn chạy theo mẹ chồng đang được đưa vào trong.Lúc này bị cánh tay của phu nhân elly giữ chặt lại.Mọi chuyện còn chưa rõ.Cây mai được phép rời khỏi đây.Giật mạnh tại sao nói cơ.Nghiệp vụ ngân hàng đang bị như thế.Tôi phải đi xem thế nào.Đã có bác sĩ lo rồi.Cô không được đi đâu cả.Cho đến khi mọi chuyện được sáng tỏ.Tôi đứng nhìn theo bóng dáng phu nhân trong lòng bồn chồn lo lắng.Đành phải chấp nhận ở lại đây.Pháp sư.Mong cho người kiểm tra tất cả thức ăn ở đây.Vâng từ phu nhân.Một lát sau họ cũng tiến hành kiểm tra lần lượt các món ăn mất tầm khoảng ba mươi phút.Thì cuối cùng cũng có kết quả một người trong đội kiểm tra lên tiếng thực thu ngân.Tất cả món ăn ở đây đều bình thường thế nhưng riêng tô canh ở đằng kia thì phát hiện có được của một.Có lẽ là phu nhân cd đã ăn chống loại độc này nhìn theo hướng tay của.Địa chỉ về phía tủ cảnh của tôi lúc này thì tay chân của tôi bắt đầu run rẩy không nói được gì cả.Phu nhân led đến betacar trước mặt của tôi rồi hỏi.Linh lên.Kênh này có phải của cô không.Tôi nhìn bà ta gật đầu ra đã.Phẩy tôi canh này đúng và tôi nấu.Của giám đốc phu nhân.Gan của cô cũng to bằng trời.Mày dám hả động người của thế giới ngầm như vậy.Có liên tục lắc đầu thay cho lời phụ đề.Tôi không có.Bật đồng bộ hoàn thiện tôi như thế.Cuộc không có.Phát hiện độc cá lóc trong tủ lạnh của cô.mười còn chối.Tất cả mọi người ở đây.Ai cũng chứng kiến.Còn chỗ nào đâu.Tôi không biết gì cả.Chắc chắn có sự hiểu nhầm ở đó.Tôi không thể nào ngu đến mức tự hại mình như thế.Vậy thì có giải thích thế nào về đôi cánh của cô đây.Tuổi âm ốm không biết giải thích thế nào cả.Mình phải lúc này lên tiếng.Bị nhiều đó cũng chưa thể nào kết luận được.Mọi chuyện cần phải tiến hành điều tra làm rõ.Garena liên minh thái rồi nói tiếp.Mọi chuyện được rõ ràng như ban ngày thế này.Điều tra làm gì.Tất cả mọi người ở đây.Ai cũng chứng kiến cả.Linh lan.Cũng không chừng nào thoát khỏi đâu.Tôi nhìn xung quanh mọi người ra sức giải thích.Tôi không có làm thật mà.Thật sự là tôi không làm.Xin mọi người hãy tìm tôi.Tôi không thể nào ngu đến mức hả đập trước nhiều người như vậy.Để chắc chắn.Đã có người hãm hại tôi.Mặc kệ những lời giải thích của tôi.Mọi người ở đây ai cũng anh mất hoài nghi càng làm cho tôi lo lắng.Mọi chuyện đã rõ ràng như vậy.Nồi áp suất vừa nhận chỉ có chết thôi.Người đâu.Đưa cô ta hình sự đi.Tôi nghe thấy mà choáng váng cả đầu óc cố gắng giữ lại một ít sự tỉnh táo.Dù sao tôi cũng là vợ của ngài minh quân.Mà không chừng nào đội tuyển quyết định như vậy.Đây là luật.Hơn nướng nhà minh quân không có mặt ở đây.Phu nhân dân đi thì hôn mê.Nên tao có toàn quyền quyết định.Giải cứu ta đi.Lúc này thì mình thái đứng ra ngăn cản.Ngày mai.Ngày minh quân sẽ về.Chưa đến ngày mai vẫn chưa muộn mà.Phu nhân alibaba tức điên lên với con trai của mình.Chuyện này.Con không có quyền can thiệp.Về rảnh nhanh đi.Thùy dương.Mai đi chồng con về nhanh đi.Vâng ạ.Lúc này thầy dương kéo tay minh thái rồi đi.Lúc đi ngang qua tiền minh thái ghé vào tai nói nhỏ.Sổ liên lạc với nhà minh quân.Tỉnh lại thấy cũng lén chạy về cảnh báo cáo cho phép trừ.Trà sữa.Một ngày bình quân đi.Linh lan cô ấy gặp chuyện rồi.Phật tử hòa thành ngày mọi chuyện giờ công thức top giờ đi.Minh thái.Anh ta cũng ngồi lên con xe chạy phóng đi với tốc độ như muốn này lừa.Lúc này thì minh quân cùng với thường kiệt.Đang xuống sân bay riêng.Chuẩn bị về đồng xoài.Thương ai.Vì sao lại về trước ngày như vậy.Theo đúng như kế hoạch thì ngày mai chúng ta mới trở về.Ta cảm thấy trong lòng nôn nao.Truyền hình về trước một ngày.Mua xe về nông sản đi.Do.Tải chùm sáng.Thật sự ghé sát vào tai của phu nhân ali nói nhỏ.Phu nhân.Nhận được thông tin ngày minh quân đang trên đường trở về.Chứ không phải ngày mai hắn ta mới trở về nhà.Theo lịch là như vậy.Thế nhưng không hiểu vì sao.Formula đứng suy nghĩ một lúc rồi cũng ra lệnh.Ông cho người cản đường lại đi.Kéo dài thời gian.Đừng cho ngày trở về đây.Vâng thưa phu nhân.Lúc này thường kiệt đang lái xe.Thì nhận được tin về mặt hết rồi quay xuống thông báo cho bình quân.Thưa ngài là gặp chuyện rồi.Tăng tốc đi.Nhanh chóng trở về.Mình còn cầu mày về mặt không còn giữ được bình tĩnh.Địa điểm ngã tư thì bất ngờ có hai xe ở đâu phóng ra càng đường.Nên tập xả súng vào xe của minh quân.Thường kiệt nhanh chóng bẻ lái.Chạy vào một con hàm.Hai xe phía sau vẫn tiếp tục bám theo.Thường kiệt lúc này đập tay của bộ làm chửi thề.Mẹ kiếp.Bọn nào to gan mới dám sát nhà như thế.Minh quân ngồi đằng sau mặt lạnh tanh.Không có chút biểu hiện gì là sợ hãi.Những đầu ngón tay ga liên tục xuống đầu gối chậm rãi nói.Điều hướng đi của viên đạn vừa rồi.Chứng tỏ.Bọn chúng không phải là muốn ám sát.Mà là muốn cản đường.Không cho chúng ta trở về.Thường kiệt.Vẻ mặt tức giận nói.Chết tiệt thật.Bây giờ phải làm sao thưa ngài.Tiếp tục ứng phó.Do.Shisha chạy ra khỏi con hà.Hai xe phía sau tăng tốc đuổi sát theo xe của minh quân.Không ngừng xả súng vào hai bên xe.Thường kiệt tập trung cao độ tăng tốc chạy về phía chứ.Phía trước là vực thành.Thường kiệt phần gấp lại.Vẽ mặt tức giận quần chúng nó giúp mình quần.Thương ơi.Phía trước là vực thẳm.Chúng ta đã bị bảo vệ.Hai xe phía sau bav mở cửa xe đi đến chia sống vào đầu của minh quân.Nhà minh quân.Hãy đi theo chúng tôi.Này sẽ được an toàn.Lúc này thì thường kiệt rút súng chĩa về phía bọn kia rồi nói.Mà chán sống rồi có dám nghỉ hết ngày ấy như vậy.Tên kiều mặt vẫn kiên định nói tiếp.mười ngày.Mình còn lúc này cười như có như không mở cửa xe bước ra.Đúng lúc một chiếc xe chạy đến xả súng liên tiếp vào những tiền kìa.Tiểu sủng cùng tuyển là hết vàng dữ dội cả một vùng trời.Tất cả nước xào sa.Mình quân nhanh như chớp bàn tay dẫn lấy súng bắn một phát vào người có tiền kìa.Những tiếng súng vẫn nổ vang trời.Minh thái ngồi trong xe.Ngày mai cứ lên đi.Ở đây ra lại cho tôi.Mình cần nhanh chóng ngồi vào xe lái đi.Thường kiệt và minh thái ở lại ứng phó với mấy bọn kia.Lúc này thì tôi bị một tên trói tay vào cột.Tỉnh quảng ninh đang đứng ở đó vừa khóc vừa van xin.Xin hãy xem xét lại.Đừng làm cô ấy không thể nào hạnh phúc nhân dân đi được đâu.Lôi ra ngoài đi.Ở đây.Mày có quyền gì mà lên tiếng.Linh đan.Còn bé chỉ thẳng tay vào mặt của bà ta rồi nói.Một ra độc ác kìa.Minh hằng là vợ của ngài minh quân.Nếu như bảo giết chị ấy rồi.Bật thử nghĩ xem.Ngài sẽ không tha cho bà đâu.Coronary về mặt tức giận.Mệt mồm hai đứa nó lại đi.Tôi đứng nhìn bà ta mà hét lớn.Tôi không phục.Nhận định không phục.Nhận định này sẽ phải kiếm được chứ tôi.Bà ta cười lớn rồi nói.Vậy thì cô cứ ở đó mà ảo tưởng đi.Pháp sư.Mang thuốc ra đây.Mày định làm gì thế.Định làm gì sao.Tôi ám sát phu nhân sàn đề thì chỉ có chết thôi.Cô yên tâm đi.Thuốc này không thể đau đớn được.Tên pháp sư đi đến bóp chặt miệng của tôi ra sức đổ thuốc vào.Nhất quyết không chịu uống.Nhà lúc này thì một giọng nói quen thuộc vang lên.Phu nhân.Bà đang làm gì vợ tôi vậy.Giọng của mình quần đề uy quyền khiến cho ai cũng phải sợ hãi cúi đầu.Tiền pháp sự kiện có bộ thụt lùi cúi đầu chào.Coronary nét mặt bà ta muốn nổi gân xanh thế nhưng vẫn cố kiềm chế.Tao giảm án sát phu nhân trần đề.Cái nền tôi đang trừng phạt.Không biết tôi làm như vậy là đúng hay sai thứ hai.Mình còn đi đến ghế ngồi xuống về mặt nghiêm nghị giống như thường ngày.Lúc này quay sang hỏi tình.Phu nhân sao rồi.Dạ không còn nguy hiểm đến tính mạng.Thì những vẫn còn đang hôn mê.Minh quân nhìn sang tôi cau mày.Giờ cũng nhìn sang một già khó ưa kia lên tiếng.Phu nhân nói đúng.Ca cổ tôi.Phải chịu sự trừng phạt.Nhưng không biết phu nhân đã điều tra làm rõ chưa vội vàng kết luận như vậy.Ta đã cho một đội đến kiểm tra tất cả những món ăn ở đây.Và phát hiện giờ.Chồng tôi kang do chính tay của toàn đấu có được.Mọi người đi đồng nai và nhìn thấy cả.Không biết.Bằng chứng như vậy.Nó đủ thuyết phục chứ thường ngày.Chỉ được có bấy nhiêu đó mà kết luận.Xem ra phu nhân quá chủ quan và nôn nóng đi.Phu nhân có nghĩ đến trường hợp.Người khác nên bỏ vào tủ càng ruột đỏ cho cô ấy không bắt đầu ấp úng.Chuyện này.Tại chưa nghĩ đến về mặt của mình còn giận dữ đập mạnh tay xuống bàn rồi nói.Sự việc chưa rõ ràng nhân mười hai muốn giết người.Thử hỏi.Bà đừng có mua đồ gì sao.Bà lúc này sợ hãi nhưng vẫn cố chống chế tất cả mọi người ở đây.Nhìn thấy tôi thằng kia có được.Vậy thì phải giải thích sao về việc này đây mình còn nhìn bà ta chưa nói dứt khoát.Một là linh lan có tội hay là bị người khác vu oan.Truyền tích thần tài điều tra làm rõ con bây giờ thành người đi.Bà ta lại tiếp tục làm căng lên giải quyết mọi người sẽ không phục.Không phục.Ai không phục bước ra đi tất cả mọi người ở đây ai cũng cuối dầm mặt.Không một ai dám bước đến phu nhân ly tức tối thế nhưng vẫn không làm được gì quay sang tên.Các từ nói giọng tức tối thảo của tao ra đi lúc này tôi được thả ra.Nhanh chân chạy đến ôm chầm lấy anh mình còn vỗ nhẹ vào lưng của tôi chứ nói.Đừng sợ có tôi ở đây tôi vừa nói vừa khóc nước chồng mới.Giờ bà muốn giết tôi cho bằng được đấy tôi biết rồi về thôi.Coronary mặt hầm hầm đi về phòng đạp đổ tất cả đồ đạc nguyễn dành hỏi pháp sư.Tại sao nó phải nhanh như vậy không phải là cho người cản đường sao.Tôi có cho người cản đường mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi cho đến khi.Điện thoại xuất hiện và giải về trường hải ấy bảo tàng đến tiền còn chàng thì mặt tức tối quá lớn.Cái thằng ngu đấy nó bị còn nhỏ linh lan kia làm chưa mở mắt theo giờ.Xong mấy tỉ kìa chưa không được để cho mình còn biết.Phu nhân tâm.Tôi đã giải quyết sạch sẽ.Cả ngày hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện vừa rồi chắc chắn có ai đó muốn hãm hại tôi.Cũng may là mẹ chồng tôi không sao cả thế nên tôi cũng cảm thấy nhẹ lòng nhưng rốt cuộc người muốn.Tôi là ai.Ở đây thì tôi không gây thủ chước oán với ai cả.Chỉ có mỗi bảo ngọc cho tôi hay gây gổ với nhau thôi.Không lại chị toàn vì thế mà nhận tầm hạ độc phu nhân.Theo linh đàm.Thì không nghĩ là cô ta dám làm.Vậy thì chỉ còn một là sắt kìa thôi.Đây không phải là lần đầu tiên mà tao muốn giết rồi.Chuyện này.Bà ta là người đáng nhớ nhất.Chị à.Chị suy nghĩ gì mà em gọi nói rất cả cổ họng không phải đáp lại thế.Tôi đang đi loanh quanh trong vườn hoa nghe tiếng liền đoàn thì cũng vội thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.Đứng lại nhìn nó anh mất làm chiều.Chị đang suy nghĩ chuyện vừa rồi thôi.Chuyện đó anh rể nói sẽ điều tra làm rõ.Thế nên chị yên tâm nhé.Anh ấy bận nhiều việc lắm.Địa chỉ tự điều tra còn nhanh hơn đấy.Hà tĩnh đứng bên cạnh chuyện nha.Cậu có đi nhờ ai không.Có chứ.Nhưng không dám chưa.Trước khi b cho phu nhân dùng có nêm nếm lại nồi canh.Nhưng mà tớ vẫn không sao cả.Chứng tỏ.Có ai đó đã lén bỏ vào khi tớ vừa nấu xong.Chứ không phải là trước khi chuẩn bị nấu.Nên đành gật đầu đồng tình.Chị nói có lý đi.Có rất nhiều người đi qua đi lại chỗ bàn của chị.Nhân lúc chúng ta không để ý trên nền đã lén bỏ vào.Ở tỉnh ánh mắt tò mò.Nhưng mà tớ vẫn không hiểu vì sao trong thủy canh.Rõ ràng là cá lóc.Tại sao.Hồi nãy nói là động do cá nóc.Loài cá đó thật sự có được sao.Tôi ngồi xuống giải thích cho hà tĩnh hiểu.Cá lóc là loài cá có độc.Độc không nằm ở trong thịt cá.Mình nằm ở gan mật.Tuổi.Tuổi tình già và máu.Nếu như không biết cách chế biến để chất độc ngấm vào thịt.Thì ăn rất dễ bị ngộ độc.Từ nghĩa là ai đó đã cho độc tố của cá lóc bảo tàng của tớ rồi.Nếu ở đó mà có camera quay lại thì hay biết mấy nhỉ.Nhạc đến camera tôi mới chuyển bằng tình.Lúc đó.Tôi có bảo cậu quay chụp lại vài tấm hình.Có được không vậy.Có chứ tớ chụp nhiều lắm.Đúng rồi cậu lấy giờ tới xem.Mình chạy vào phòng lấy mấy ảnh đem ra đưa cho tôi xem gần hết hàng rồi mà vẫn không thấy.Sản nhi cà.Thì dẫn đến tấm hình cuối cùng thì tôi thấy có một bàn tay ai đó đang lớn cho gì đó vào trong tôi càng của tôi.Chụp ở góc độ này thì đã bị thân hình tôi chạy mất hết tôi phóng to hơn.Thấy trên cánh tay đó.Ngài ở chỗ tài câu một dấu bất màu đỏ.Tôi mừng thầm trong bụng rồi cũng lên tiếng.Linh lan.Lại đây xem này.Từ phát hiện giờ ở cổ tay kìa có một xấu bớt.Chỉ cần tìm ra được người này.Mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi.Những biết tìm đâu ra được.Chỉ cần là người trong này sẽ tìm ra được thôi.Tớ phải đi tìm thường kiệt.Nhờ mọi người giúp đỡ.Nói rồi tôi ngồi dậy chạy đi tìm thường kiệt.Gặp được anh ta tôi lên tiếng nhờ bà.Anh thường kiệt.Em có chuyện này muốn nhờ anh.Chuyện thì về.Tôi đưa tấm hình đó trước mặt của thường kiệt.Em cần tìm người có cái bớt ở cổ tay giống ngựa trong bức ảnh này.Anh giúp em được không.Chuyện này dễ mà tôi đi làm ngay.Vâng cảm ơn anh nhé.Nhưng mà anh nhớ đừng nói cho ai biết làm kín đáo một chút.Tôi biết rồi sẽ nhanh thôi.Mình thái vừa bước vào phòng phu nhân led đến tát cho con trai của mình một cái tát này lừa.Thật khốn này.Mà còn dám gặp mặt về đây.Mình thấy thì lại bàn ngồi sớm da mặt bình thản nói.Ý bạn là sao.Không dễ dàng gì có được cơ hội như vậy.Vậy mà một tay của mày phá hỏng tất cả.Mày ngu mày cũng vừa thôi.Mình thấy nhìn mà.Ánh mắt kiên định.Con đã nói với mẹ rồi.Đừng bao giờ động vào cô ấy lại quên rồi sao.Có phải là chính mà.Đã hạ được phu nhân không.Mày đừng có nói cả.Ở đây tai mắt rất nhiều.Mẹ không ngủ đến mức.Hà độc một ở nơi đông người như vậy.Mẹ không làm.Thì tại sao lại cho người cản đường của nhà minh quân.Bà nói đi.Mẹ con không biết.Độc tôn cá lóc gì đó thì da tay kiểu gì.Chỉ là nhân thời cơ mà làm thôi.Mình thấy lúc này phải mặc đầm chiều.Vậy thì là ai đã ra tay.Khu nhà liền đứng ở đó cười lớn.Xem giá thịt cải muốn hỏi cô ta cũng không ít đây.Dù thế nào.Nếu như mà còn được bà cô ấy.Nhất định.Còn sẽ không để yên.Phu nhân elly.Bà à lúc này tức giận chú cháu.Nếu như mày không phải con nhỏ linh lan kia mà về muộn như vậy.Thì mày mày có như vậy không.Còn đã hứa gì với mà.Con quên rồi sao minh thái.Thằng minh quân.Là một kẻ máu này.Nó sẽ không để yên cho chúng ta đâu.Ở đây cả nào mạnh thì cả đã tồn tại.Con đã quên lần ơi này thất nghiệp thế nào rồi sao.Đánh mất của mình thái mệt mỏi rồi trả lời.Vậy.Bạn có bao giờ hỏi.Còn muốn gì chưa.Hay là từ nhỏ đến lớn.Điều phải nghe theo sự sắp đặt của mẹ.Ngay cả vợ của con.Mẹ cũng chọn rồi đấy.Mình thấy à.Mẹ làm tất cả cũng là về tương lai của con thôi.Có gì là sai đâu.Mình thấy cười chua chát.Lại không say.Chúng ta xài.Tải ngay từ khi bước chân vào đây đấy nói rồi mình thái quay người rồi đi thu ngân allen.Đuổi theo.Con đừng quên.Thùy dương mới là vợ của con.Có cả nhà có con bé như vậy không hay đâu.Mình thấy buồn cho một câu.Hôn nhân không có tình yêu.Thì có thể dừng lại ở đó.Mình phải nói xong thì rồi bước đi.Thùy dương đứng nép vào một góc.Ngày thì tất cả không bỏ sót một từ nào.Cô ta nắm chặt bàn tay.Ánh mắt nhìn theo chồng để cầm phấn.mười giờ đêm.Vẫn chưa thấy mình quân trở về.Từ dạo bước ra ngoài sơn rồi nhìn thấy phòng khách sáng đèn.Tôi đẩy cửa đi vào nhìn xung quanh không thấy ai cả.Để dọc theo mấy kệ sách.Ánh mắt cũng chợt dừng lại.Thế anh ngồi dựa lưng vào từ đều lúc này nhà ra sau.Có quyển sách lên mặt.Dường như anh đã ngủ quên không hiểu sao nhìn điệu bộ của anh như thế làm lòng của tôi lại do.Tôi thích một mình quần nhẹ nhàng không phải là một ngày minh quân nghiêm nghệ máu lạnh.Đi đến ngồi xuống cạnh anh tựa đầu vào vai của anh rồi nghêu ngao hát.Lúc này thì bất ngờ quyển sách trên mặt của anh rơi xuống anh quay sang nhìn tôi mắt hơn.Đôi môi nở nụ cười tỏa nắng khuôn mặt này khiến người ta phải đắm say tôi.Lên sờ vào má của anh nhẹ cười giá như anh không phải là người đứng đầu.Thì tốt biết mấy.Nụ cười trên môi của anh cũng vụt tắt.Thay vào đó là ánh mắt chết chứa nhiều suy nghĩ.Đó là vận mệnh của tôi.Có không muốn cũng không được.Tôi nhìn anh anh mất được buồn.Mỗi người sinh ra đã được dán cho mình một vận mệnh.Và vận mệnh của tôi chính là được gặp anh.Dường như chụp ảnh rất mệt mỏi đi.Anh đưa tay lên xoa đầu của tôi cười nhẹ nói.Để nhập thử thấy vị trí của từ một ngày rồi sẽ hiểu thôi.Rớt mạng tại anh già tại mặt khó chịu.Tôi là vợ của anh đấy.Đừng có gọi nhóm như vậy.Tôi có cảm giác mình chưa lớn.Bất ngờ anh cười thành tiếng.Trẻ em nghĩ là mình đủ lớn sao.Em chỉ giỏi ngang bướng với tuổi thôi.Tao biểu mày nhìn anh rồi nói.Ảnh nói cái nhờ anh trả lời lắm vậy.Cũng không nhiều.Nhưng mà đủ để dạy dỗ em.Ngồi một lát tôi nhớ chuyện vừa rồi quay sang nhìn anh hỏi thăm dò.Chuyện vừa rồi.Anh đã điều tra ra là ai làm chưa.Em đừng bận tâm đến những chuyện đó.Thời gian này lo tập trung vào việc học đi.Anh có tìm tôi không vậy.Nếu như không tin em.Em còn ngồi đây được sao.Tôi cười cười nhìn anh gật đầu đáp.Anh nói cũng phải.Nhưng mà tôi.Vẫn túc lắm.Nhất định phải làm cho rõ chuyện này.Không thể nào để mình mang tiếng như thế.Những chuyện này em không nên xen vào.Không được đâu.Có liên quan đến tôi.Thì phải làm cho gió.Còn trả lại nỗi oan thị mầu nữa chứ.Em đúng là ngang bướng.Mặc kệ từ hải phòng đi.Khi tôi vừa đứng dậy thì bị cánh tay có ảnh cá mặt trở lại.Cả cơ thể của tôi vui vào ngực của anh.Mùi nước hoa bạc hà xông thẳng vào khoang mũi.Cứ như thế tôi tranh thủ hít hà hương thơm dễ chịu.Thằng bất ngờ để tôi xuống sàn nằm đè lên người của tôi.Bàn tay không yên phận.Lúc này luôn vào bên trong áo của tôi giật mạnh chiếc áo con vứt sang một bên.Quần áo của tôi lên rồi hôn lên khắp cơ thể của tôi.Anh dùng chiếc lưỡi ướt át của anh trêu ghẹo.Lúc này cơn khoái cảm mập đến làm cho tôi vòng tay xanh cổ của anh.Ôm lấy đầu của anh.Động tác vừa rồi càng làm cho anh tăng thêm dục vọng anh luôn tay xuống phía dưới cởi phăng chiếc quần của tôi.Rồi từ từ tiến vào cơ thể của tôi tới nơi đó nhiều được lấp đầy.Khiến cho đầu óc càng trở nên mê muội.Những đầu ngón tay bấu chặt vào tấm lưng rắn chắc của anh.Vật rừng như dưới đây.Tôi đang dần yêu người đàn ông này.Sáng ngày hôm sau khi tôi còn đang chăm sóc cho vườn hoa.Thì thường kiệt đi đến.Nhìn trước nhìn sau rồi con gái sắp vào tay của tôi nói nhỏ.Đã tìm thấy người trong tấm hình kia.Tôi nghe xong thật lòng vui mừng quay sang hỏi cơ.Người đó đang ở đâu.Tuổi dần vào nhà kho.Cô linh lại đi theo tôi.Lúc này thì cả tôi.Đa tình và linh đan của mỹ vào nhà kho.Trước mặt là một cô gái còn khá trẻ.Tôi đi đến hỏi thẳng vào vấn đề.Ai đã xài cố gắng bỏ được vào tôi cần của tôi vậy.Đổi màu gì.Cô gái kia về mặt sợ hãi khi nhưng vẫn cố chối cãi.Cô nói gì tôi không hiểu.Có cách nào tôi không biết gì cả.Tôi tấm hình đó trước mặt cô gái kia.Cô còn chuối cái.Rõ ràng.Bức ảnh này chụp được có nên bỏ gì đó vào chỗ kín của tôi.Cô gái nhìn tấm ảnh tái mặt đi.Cây nhưng vẫn cố gắng chống chế.Bức ảnh này.Nhìn không thấy rõ mặt như vậy.Tôi có dám khẳng định đó là tôi.Dưới cổ tay của cô có dấu bớt giống y hệt như bức hình.Cô còn chối cãi xào.Một người ra đi.Rốt cuộc lại đất thầy cô.Cô gái đó lúc này quỳ xuống trên van xin tôi.Tôi cũng là bị người khác ép buộc thôi.Thất tình tôi cũng không muốn làm việc này đâu.Vậy cứ nói đi.Ở đó ép buộc cô.Là.Là bảo ngọc.Chính miệng của tao nói.Chỉ cần cho thuốc sổ này vào trong tôi càng của cô.Thì em trai tôi sẽ được ra tù.Thế nên.Tôi không còn cách nào khác cả.Cô nói dối.Thứ mà cô bảo vào.Là chất độc của loài cá lóc.Không phải là thuốc sâu bình thường đâu.Cô gái kia tiếp tục dập đầu xuống đất thì tốt.Tôi xin thề đấy.Những lời tôi nói là sự thật.Rõ ràng.Bảo ngọc cô ta đưa tôi một lọ thuốc gì đó và nói.Đó chỉ là thuốc sổ bình thường thôi.Nếu như biết đó là thuốc độc thì có người lãnh tụ cũng không dám làm đâu.Nhìn điệu bộ và dáng vẻ của cô gái kia.Cũng không hẳn là giống như người nói dối.Vùng lá.Chính bảo ngọc.Chị tao đã nói rồi sao.Chuyện này còn rất nhiều điểm khả nghi.Tôi phải đi gặp chị tập mười chín.Ảnh thường kiệt.Tạm thời cứ ráng cố gắng để lại đi.Em phải đi gặp một người.Tôi biết rồi cô cứ giao cho tôi.Trên đường đi thì linh đan đánh mất đàm chiều suy nghĩ.Chị ạ.Có khi nào bảo ngọc.Chị toàn nói dối.Đó là thuốc xổ.Nhưng thực chất là thuốc độc không trường hợp của linh đan nói cũng có thể xảy ra.Tôi đến gặp chị ta rồi tính tiếp ở đây đoán già đoán non cũng không được gì cả.Cứ đến gặp chị ta rồi sẽ biết thôi.Đến nơi tôi thấy chị ta đang thầm thả ngồi ăn trái cây nhìn thấy tôi.Bảo ngọc lên tiếng.Hôm nay sao cô lại có hứng thú đến thăm tôi vậy.Tôi không rảnh rỗi đến mức đến thằng chị đâu mà đến hỏi chị một việc.Tại sao lại cho người khác phải tôi như thế.Chị vào lúc này đang ăn thì cũng không lại và mặt có phần biến sao.Cũng đáp lại nhưng không dám nhìn thẳng vào mặt của tôi có nói gì thế.Còn nói cho cẩn thận thứ hai có khi nào đừng có đồ ăn cho người khác như thế.Lúc này thì tôi đưa đoạn video lời nhận tội của cô gái kia lúc nãy vừa quay được xong.Đến trước mặt của chị ta người mà chị sai đi làm đã nhận tội và khai giá trị.Bảo ngọc nhìn thấy vào ngày tất cả những.Gái chồng về điều kìa nét mặt của chị tải đi nhưng vẫn cố chấp không nhận tội.Cô gái kia là ai thế tôi không quen nếu như cô không thừa nhận.Tôi sẽ đưa đoạn video này trước ngày minh quân lúc đó hậu quả thế nào cô tự biết.Lúc này thì chị ta đi đến cầm lấy tay của tôi van xin linh lan à.Tỉnh có hãy tìm tôi sự thật là tôi chỉ cho người lớn bỏ thuốc xổ vào trong túi quần của cô thôi không hiểu.Đến phút cuối thì lại là thuốc độc chứng tội cũng không phải biết điều này.Từ hôm tay chị ta ra giọng nói nghiêm túc chị không biết thì ai biết đi.Thật không ngờ động tác đến mức là tài hạ độ thu nhập như thế không phải đâu.Tôi không trả được ai cả linh lan.Thì có thể ra tiệm thuốc xem lại camera ngày hôm đó.Chính xác là tôi đi mua thuốc xổ.Có thể đến đó kiểm tra mà.Tôi suy nghĩ một lúc rồi cũng quay sang nói với chị ta.Nhà thuốc ở đường nào tên gì.Là nhà thuốc hồng tâm ở đường b.Được rồi tôi sẽ điều tra.Nếu như có một lời nói dối.Thì xác định đấy.Qua việc kiểm tra camera ở hiệu thuốc.Thủy chính xác là bảo ngọc đã mua thuốc xổ.Nhưng tại sao trong tô canh lại thành thuốc độc.Mọi chuyện rốt cuộc là thế nào.Hỏi chàng.Vẫn còn người đứng ở đằng sau chuyện này nữa.Những giọt của.Là ai mới được.Nhìn vào ánh mắt của chị ta.Có thể thấy rõ nỗi sợ hay.Có thể những lời nói của chị toàn là sự thật.Người đánh nhiều nhất.Chỉ có thể là một giàn sát kìa thôi.Rõ ràng chuyện vừa rồi bà ta là muốn giết tôi cho bằng được.Nhưng phải bắt đầu điều tra từ đầu đây.Nhóm.Đang mơ mộng đến ai mà tôi vào không hay biết vậy.Giọng nói cùng với cái ôm đằng sau của anh khiến cho tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.Quay sang nhìn anh.Đúng lúc càng tiến sát vào mặt của tôi.Môi chạm môi.Kiếm cho tôi mặt đỏ bừng thụt người lại đánh mạnh vào vai của anh.Kỹ thuật đi.Anh xong việc rồi hay sao mà về sớm vậy.Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài của tôi.Nhắm mắt hít lấy một hương thơm dịu nhẹ chậm rãi nói.Nhớ nhóc thôi.Từ điển mười.không anh giọng nói khiêu khích.Xạo vừa thôi.Anh thì thiếu gì đàn bà.Lời của tôi vừa dứt tiếng anh cầm tay tôi kéo đi ra ngoài xa.Rồi phóng đi.Giờ đến gì.Chúng tôi cùng nhau đi dạo trên nền cát.Tôi nhắm mắt giang rộng hai tay.Lắng nghe tiếng sóng vỗ hoặc quyền cùng với tiếng gió.Làm cho tâm trạng của tôi thoải mái vô cùng.Em thích biển không.Giọng nói của anh vang lên bên tai.Tôi từ từ mở mắt quay sang nhìn.Đôi mắt của anh nhìn xa xăm.Đánh mất được bùn để suy từ.Tôi rất thích biển.Còn anh thì sao.Tôi.Tôi là rất sợ biển.Đây là lần thứ hai tôi bước ra đây đi.Nàng nói như vậy tôi cảm thấy hơi ngạc nhiên.Người giống như anh không sợ sống đàn.Không sợ một ai cả.Vậy mà lại sợ bền.Lời nói ý làm cho người khác phải tò mò.Tại sao anh lại sợ biển như vậy.Bởi vì nó.Đã cướp đi mạng của tôi.Còn tôi thì bất lực nhìn những con sóng cuốn lấy bà ấy đi xa rất xa.Xa đến tận chân trời.Từ ngày đến ngày thì sáng hạt nhìn.Anh nói như vậy.Còn phun sandy là ai.Tôi nhìn anh anh mất tò mò.Anh nói gì em không hiểu.Phu nhân trần đi không phải là mẹ anh sao.Bà ấy là vợ thứ ba của ba tôi.Vì không sinh được con.Nên mới chăm sóc tôi từ nhỏ.Bảy thường tôi như chính con ruột vậy.Vậy còn mẹ của anh.Bẫy bị người khác hãm hại.Chính tả đời này.Từng lời anh nói ra nghe rất đau lòng.Nhìn vào sâu trong ánh mắt.Là những tia máu đỏ.Dường như anh đang khóc.Tôi cầm lấy tay của anh nắm chặt giống như một lời an ủi.Anh có nhìn thấy ngôi sao ở đằng kia không.Đó là mẹ tôi đấy.Và tôi tin.Mặt của anh cũng đang ở đâu đó trong các vì sao kia.Bạn sẽ luôn dõi theo và bên cạnh anh.Mình còn nhìn sang tôi.Đánh mất không còn nghỉ giống như ngày thường ánh mắt của sự yếu đuối.Em.Ở bên cạnh tôi chưa.Tôi gật đầu cầm chặt tay của anh hơn.Tất nhiên rồi.Em vẫn đang ở cạnh anh mà.Đánh mất của mình cuồng nhìn về phía chân trời.Sau ba tháng nữa.Em còn ở bên tôi không.Hay là muốn rời xa tôi.Rồi sau một người máu lạnh như tôi.Câu hỏi của anh cũng khiến lòng tôi chùng xuống.Câu hỏi mà ngay chính bản thân của tôi cũng chưa có câu trả lời.Nếu như trước đây.Thì tôi không cần phải lăn tăn suy nghĩ.Nhưng giờ đây cục diện đã khác.Dường như tôi đã và đang dần có tình cảm với người đàn ông này.Tôi không biết.Đó có được gọi là tình yêu hay không.Nhưng xa thì nhớ.Hay đúng hơn là tôi đã quen hơi thở của anh.Tôi đứng ở đó nhìn về những con sóng nhấp nhô ngoài xa công giống như lòng của tôi đang chông chênh.Không biết phải trả lời anh thế nào cả.Một phần.Tôi có muốn rời xa đời khắc nghiệt này.Nhưng lại không nỡ rời xa anh.Giá như anh không thuộc về thế giới của họ.Chỉ là một vị giáo sư lưu minh quân mà tôi thầm thương bấy lâu nay.Thì có lẽ.Tất cả đã là màu hồng.Mình còn à.Chúng ta rời xa nơi này được không.Về quê hương của em đi.Người đó chỉ là những tiếng cười.Những con người thân thiện.Anh đưa tay lên và những lọn tóc bài phất phơ trước gió.Bàn tay xoa một bên má của tôi cười bất lực.Đó cũng là điều mà tôi mong muốn.Nhưng đáng tiếc.Mỗi người có một số phận.Và số phận của tôi.Chính ở đây.Chỉ cần anh muốn.Em sẽ nắm lấy tay của anh.Đi thật xa khỏi nơi đây.Sẽ là bao xa đi.Em có biết ngoài kia có biết bao nhiêu càng muốn truy sát tôi không.Chỉ có thể mạnh mẽ mới tồn tại thôi.Từ buông tay anh anh mất hứng quay mặt đi nơi khác.Cái chết lúc nào cũng theo sát anh như vậy sao.Anh vòng tay ôm chặt lấy cả cơ thể nhỏ bé của tôi.Em đừng sợ.Tôi nhất định sẽ bảo vệ em.Hốc mắt của tôi tay lên nói trong sự buồn bã.Giả sử có biết anh sợ dễ không.Em sợ tình cảm trong ai mỗi ngày một lớn.Lớn đến nỗi.Em không thể nào kiểm soát được.Giờ nếu như có một ngày.Giáo sư độc nhìn không còn bên em nữa.Mãi mãi không ở cạnh em nữa.Tiền biết phải làm sao đây.Lộc đấy có la.Em sẽ không thể nào sống được mất.Lời nói thật lòng của linh lan một cô gái mới lớn.Vừa biết thế nào là cảm giác yêu thương một người.Lời nói vẫn còn vụng về gượng gạo cũng khiến cho mình quân ngày thấy vui trong lòng.Nhất định.Tôi sẽ không để điều đó xảy ra đâu.Hãy tìm cho tôi.Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt của anh gật đầu.Chúng tôi trao nhau nụ hôn ngọt ngào giữa biển anh cũng thường xuyên lương đi dạo hết con đường.Chỉ đơn giản như vậy thôi không ồn ào không có những cuộc mưu mô đơn giản.Cái tựa đầu vào nhau kể cho nhau nghe những chuyện không tên ở ngoài kia.Đó là cuộc sống mà tôi mong muốn.Nhưng có lẽ cũng chỉ là ước mơ thôi.Sang ngày hôm sau.Từ địa điểm nhà kho nếu cô gái kia bị giam giữ.Có lẽ cô gái đó là manh mối duy nhất trong vụ việc lần này.Cô gái đó nhìn thấy tôi.Đã đến quỳ gối van xin.Theme thể thao cho tôi.Làm ơn.Đừng nói trường hải minh quân beat.Có nghĩa là có thể che giấu được ngày ấy sao.Tổ chắc chắn cô không thể thoát.Những điểm cho cô thành thật khai báo.Tôi sẽ xin ngài ấy giảm tội cho cô.Những lời tôi nói là sự thật đấy.Không gian dối nữa lời.bảy có giết chết rồi.Câu trả lời vẫn như vậy thôi.Vậy thì tại sao trong toeic anh lại có thuốc được.Giải thích đề.Thật tình tôi không biết.Ngày hôm đó cô bảo ngọc có gọi tôi vào phòng rồi đưa cho tôi lọ thuốc.Bảo là thuốc xổ.Nó là chờ đến chiều cuộc thi ẩm thực diễn ra thì lúc đó nên bỏ vào trong tủ lạnh của cô.Bản đồ tôi đã từ chối.Của ta cứ liên tục làm em trai của tôi ra uy hiếp.Hình nền tuổi đã chấp nhận đồng ý mà nhận lấy lọ thuốc về phòng của mình.Có khi nào lọ thuốc đã bị đánh tráo không.Đánh tráo thuốc.Trường hợp đó cũng có thể xảy ra.Tôi nhìn cô gái kia ra khỏi nước.Của một mình hay là ở cùng với ai nữa.Còn có một cô gái nữa.Cô gái đó bây giờ ở đâu.Hôm qua là ngày cô ấy được về phép thăm nhà hai ngày.Cô biết nhà cô gái đó chứ.Dạ vâng tôi biết.Thế thì màu đưa địa chỉ cho tôi đi.Từ địa chỉ cho thường kiệt nha anh ta đến đó tìm.Nhiều khi vừa đến nơi thì nhà cô gái kia đã bao trùm một bầu tàng thường hỏi hàng xóm xung.Thì mới biết cô gái đó đã chết hôm qua nghe mọi người nói có lẽ vì buồn chuyện.Thế nên cô ấy tự từ tôi thì không tin có chuyện trùng hợp đến như vậy.Nghe thấy nó cứ xài xài chỗ nào ấy.Cô gái đó là manh mối tiếp theo.Vậy mà bây giờ đã chết.Thì mọi chuyện lại rơi vào bế tắc.Để rõ ràng là có người muốn nhằm vào tôi.Người đó đã lên một kế hoạch rất tỉ mỉ.Nếu như tôi không điều tra làm rõ là ai.Thì có khả năng người đó tiếp tục hại tôi một lần nữa.Tôi thì ở ngoài ánh sáng.Còn người đó thì chồng tối.Cứ cho là tôi có thể đề phòng đi chăng nữa.Thì cũng không thể nào tránh khỏi sai sót.Việc làm của bảo ngọc.Mình còn đã biết.Dù biết chị ta không trực tiếp hạt đậu.Nhưng cũng liên quan đến chuyện này.Hình nền không thể nào thoát tội.Mạnh quỳnh ngồi trên ghế ở trên cao.Vẻ mặt nghiêm nghị.Nhìn xuống bảo ngọc đang quyển thế giới.Tay chân run cầm cập không dám ngẩng mặt lên.Minh quân giọng nói để uy quyền.Bảo ngọc.Gan của công lớn lắm đi.Dám làm ra những chuyện như vậy.Bảo ngọc lúc này ánh mắt sợ hãi liên tục van xin.Xin hãy tin em.Em có mệt hả độc phu nhân.Lúc này thì thường kiệt đứng bên cạnh quá lớn.Cô xưng hô cho phải phép.Không phải gọi là ngày.Bảo ngọc lúc này ý nghĩa trong.Vườn thường ngày.Mình quyền không quan tâm đến lời nói của chị ta.Dứt khoát phán tội.Nơi này không tồn tại hai từ van xin.Ca cổ tuổi sẽ bị trừng phạt.Không hề có ngoại lệ.Bảo ngọc lúc này về mặt hết hải liên tục thành mình.Nhưng mà tôi không về hạt đậu phộng.Xin ngài hãy chỉ sát.Cô không trực tiếp.Nhưng lại đã gián tiếp.Cô cũng biết luật nơi này đúng không.Bảo ngọc lần này mặt mày tái xanh.Nhạc đến bà của mình để nhằm thất rồi.Nếu như ngài làm gì tôi.Nghị định ba của tôi sẽ không để yên đâu.Vậy thì cô nên nhớ tôi là ai.Nói rồi minh quân nhìn sang thường kiệt ra lệnh.Để cô ta xuống hướng dẫn đi.Bảo ngọc ngồi đánh đề thì là hát xẩm.Cái này làm như vậy thì có khác gì là giúp tôi đâu bỏ rồi chứ không theo trường hải đâu.Mình quân không nói gì cả.Quay người bước đi mặc kệ cho bảo ngọc khóc lóc van xin.Tôi đứng ở đó nghe mà rùng mình mặt mày cũng tán thì anh có thể xử sự máu lạnh.Như vậy thế anh ngồi vào trong xe tôi chạy theo mở cửa rồi vào anh lúc.Nhìn tôi coi mày giờ con phóng xe đi trên đường đi anh lên tiếng hỏi.Em đi theo làm gì vậy anh thật bảo ngọc như vậy quá mạnh tay đi.Giọng nói của anh lúc này rất khó đó là lượt.Biết là như vậy nhưng mà quá tàn nhẫn anh có thể nào nhận ra với chị ấy chút không.Chị ấy cũng là vì lòng đố kỵ nên mới suy nghĩ dại dột như vậy thôi người hạ độc chước.Một người khác đi mình còn quay sang nhìn tôi anh mất khó hiểu.Hồng ngọc sống ở đây từ nhỏ nên anh hiểu rõ em mới không có gan để làm chuyện đó được.Anh đã biết như vậy sao còn tàn nhẫn với chị ấy như thế em yên tâm.Rắn không có đầu anh phải làm như thế thì mọi người mới phục được.Phải nhớ anh là ai chứ thật không vậy vậy mà em cứ tưởng.Trong thời gian này em lên ở trong lâm sàng đi nhớ chưa em biết rồi.Bảo ngọc sau khi được đưa lên từ hướng dẫn mặt mày tái xanh không còn giọt máu nước mắt nước mũi.Tìm lan viettel hay thường kiệt đưa bảo ngọc dành cho xài dặn dò.Nhà tài bác hồ rồi đấy bây giờ thấy cô đi được rồi bảo ngọc quay đầu lại nhìn về phía.Đánh mắt được bùn nhờ anh gửi lời xin lỗi của tôi đến.Được rồi cô yên tâm.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho những khán giả của chợ tình.Tập năm của bộ truyện này và quả thật là không biết rằng là quý vị và các bạn có suy đoán rằng ai là người đứng đằng sau.Việc lần này hay không và mọi người nếu có dự đoán gì thì hãy chia sẻ bằng cách bình luận ở phía biên giới.Như thường lệ sau khi nắng hay xong nếu như cảm thấy được chuyển ngày hôm nay hấp dẫn mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh.Ông xã về ý kiến của chợ tình nhé và trong thời gian sắp đến chúng tôi sẽ tiếp tục gửi đến quý vị và các bạn những bộ truyện hấp dẫn hơn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com