Người đến Sau - Tập 5 - Truyện đời Thực Hay Nhất Do Mc Anh Sa Diễn đọc

người đến sau - tập 5 - truyện đời thực hay nhất do mc anh sa diễn đọc

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chuyện tình.Và ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập năm của bộ truyện.Người đến sau.Nguyễn thị vân nguyễn có thể nói đây là một câu chuyện có rất nhiều bến đỗ.Tập truyện này thì tiểu dĩnh đã rời bỏ ông sàn và nhân cơ hội này thì tiểu mạn đã khiến cho tôi.Không thể nào gặp lại ôm phản được nữa.Bà cũng chính ở tập truyện này thì có sự xuất hiện của một nhân vật mới.Một người đàn ông viết thư tố.Và có thể chính người đàn ông này sẽ khiến cho cuộc đời của tiểu dĩnh thay đổi.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết tập năm của bộ truyện người đến sau tác giả.Trương huệ và phần diễn tập của ánh sáng.Người đầu tiên mà ông phạm đến chính là nhà của bà nội.Phi nhung tiểu dĩnh không thể có ở đấy.Anh điên cuồng đi đến nhà của cô.Những cánh cổng vẫn khóa anh gọi điện cho ba mẹ của tiểu dĩnh.Cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi mẹ cô.Tình hình sức khỏe của bạn thế nào rồi mà.Bà còn đỡ nhiều rồi con đúng là con rể quý.Biết quan tâm đến người khác như thế.Dạo này biểu diễn có gọi cho mẹ không.Năm mới gọi sáng nay đấy.Thức khuya quá nói với bạn là cô ấy đang ở đâu không.Câu hỏi của ông phạm khiến bà chưa có chút nghi ngờ.Bà lên hỏi nó không phải nhà sao.Hay là hai đứa có chuyện gì xảy ra.Dạ không có gì đâu.Tiểu diễn ra ngoài đi chợ từ sớm nhưng vẫn chưa thấy về.Còn thấy hơi lo nên hỏi thôi.Còn bé đúng là có phước.Lấy được người như con quan tâm như thế mẹ thực sự rất cảm ơn con.Hai người nói chuyện thì một lát nữa rồi tắt máy .Anh thực sự không biết tiểu dĩnh đã đi đâu để tìm.Phạm có trở về nhà kiểm tra camera ở cùng.Thì thấy được biển của chiếc taxi đã biểu diễn đi thành lập tức cho người điều tra người tài xế đã.Chiếc tài sản này.Sau khi có được thông tin thi vội vã chạy đến để gặp chị lâm đứng trước mặt của ông.Khuôn mặt của chị cũng chẳng có chút gì thay đổi có lẽ là chị miễn dịch với trai đẹp.Ta.Anh tìm tôi có chuyện gì sao.Cô gái mà sáng nay cô chở từ biệt thự của tôi lúc gần sáu giờ sáng.Đưa cô ấy đi đâu vậy.Chị làm biết anh đang hỏi về tiểu dĩnh.Tiền nhưng chị không nói trả lời qua loa.Từ sáng đến giờ tôi chưa biết bao nhiêu vị khách.Biết ai với ai đâu mà nhớ cụ cố gắng nhớ lại giúp tôi đi cô ấy có dáng người mảnh khảnh.Xinh đẹp.Còn có chút ngốc nghếch nữa.Chị làm cũng giả vờ như vợ nhớ ra rồi nói với ông bà.À.Tôi nhớ ra rồi.Tôi chở cô ấy ra bến xe.Quấy bắt xe đi đâu thì tôi cũng không rõ.Thấy bảo về quê thì phải.Về quê của cậu biết cô ấy lên chuyến xe nào không.Làm sao tôi biết được.Người thuê chở đi đâu thì tôi trở đi đấy thôi bây giờ tôi phải đi đón khách rồi nếu anh không tìm được cô ấy.Báo công an đi.Để người ta tìm cho chị lầm nói rồi lên xe đi thẳng.Chỉ sợ rằng nói ra kiểu dáng sẽ bị mất về và hành hạ bởi vì nhìn mặt của người đàn ông này rất.Nếu còn có chút đáng sợ.Hi vọng cuối cùng cũng bị dập tắt bây giờ anh không biết phải tìm hiểu diễn ở đâu .Cô đề cũng không để lại bất cứ một lời nhắn.Gọi điện thì không nghe máy nhắn tin cũng không trả lời.Bây giờ anh mới cảm thấy mình thực sự quá sai lầm.Lại già anh đến tặng cô một cái gì đó rồi cho thiết bị định vị và.Để bây giờ thậm chí còn không biết phải tìm cô ở đâu.Mãi mới nghĩ ra được một cách.Anh lên nhắn tin cho cô.Nếu bây giờ em không về.Tôi lập tức không để bắt em được điều trị nữa.Anh biết để là cách tiểu nhân.Nhưng bây giờ bắt buộc phải dùng.Bởi vì anh không muốn mất đi cô không muốn sống xa cô.Nửa tiếng sau có tin nhắn trả lời.Tôi sẽ bán nhà trẻ cho anh.Đọc tin nhắn mà sự tức giận trong lòng của ông phạm chào đến đỉnh điểm.Em dám.Lần này thì cô không trả lời.Trong lòng của anh bắt đầu cảm thấy lo lắng.Một tin nhắn nữa lại được gửi đi.Em về đi được không.Tôi biết mình sai rồi.Nhìn dòng chữ trong tin nhắn thực sự chất lỏng của cô có chút cảm động.Nhưng cô không chắc những dòng chữ này là do thật lòng.Hãy chỉ phút trước nghĩ đến mà nói ra.Anh là người đầu tiên có cảm thấy rung động.Cũng là người đàn ông cùng cô đi vào một thế giới mà cũng chưa từng đặt chân đến.Nhưng cũng là người khiến cô cảm thấy đau lòng nhất.Có thể anh cho mọi thứ anh làm là bình thường.Nhưng cô cũng là con người bình thường thôi.Cũng biết vui biết buồn cũng có lòng tự trọng.Và cũng cảm thấy tổn thương.Thế anh làm ra những điều như vậy.Suy cho cùng thì người anh yêu thương cũng không phải là cô.Bởi vì nếu ăn yêu thương cô.Anh đã không lạnh lùng thờ ơ với những gì.Mà người khác làm ra với cô như vậy.Ngay cả khi bị mẹ anh sinh thường.Anh cũng chưa từng đứng ra bảo vệ cô.Nếu người thật lòng yêu cô.Đã không để cho lục tiểu mạn bước chân vào ngôi nhà đó.Đã không để cho cô ta ngủ ngay tại trong căn phòng của mình.Nếu thật lòng yêu.Thì đôi chân đã không bước vào trong.Đã không ôm người con gái đó.Và đã không còn cô ta.Thịt bò.Nếu đã không thể nào yêu thì các danh vợ trên danh nghĩa ấy có ý nghĩa gì đâu.Nếu không thể yêu.Đừng bắt cô đứng vào vị trí của người thứ ba.Tuy cô không phải là nữ chính cho một bộ truyện ngôn tình.Nhưng cô cũng không muốn trở thành người phụ nữ trong câu chuyện của người khác.Anh đã từng nói.Tôi cho cô tiên và tôi có thể làm mọi thứ với cô.Lúc đó cô cũng đồng ý.Bởi vì cô không có tiền.Bây giờ con mới biết danh dự của bản thân bị bán đứng từ giây phút đó.Chỉ vì đồng tiền mà không có lòng tự trọng.Không có chính kiến.Như vậy liệu có quá bất công với bản thân hay không.Bây giờ đã bước ra khỏi căn nhà đó thì tuyệt đối sẽ không có chuyện quay lại.Lục tiểu mạn đã đồng ý cùng anh ta kết hôn.Vậy thì không cần thiết phải đi tìm cô mới phải.Còn số tiền conan.Nếu cố chấp đổi ngay.Cô có thể bán nhà để trà.Còn nếu như có chút thương tình.Thì có thể cho có thời gian để trả dần.Mặc dù trong lòng đang rất đau khổ.Những tiểu diễn biến mình không thể nào sống dựa dẫm vào người khác mãi.Cô lên các trang mạng tìm kiếm việc làm.Có bằng đại học.Nhưng lại không có kinh nghiệm.Để tìm được một công việc phù hợp.Mức lương không đến nỗi tệ thì cũng không phải là chuyện đơn giản.Chưa biết nên nộp hồ sơ vào công ty nào thì chị lâm trở về.Nấu cơm chưa.Dạ em nấu rồi ạ.Xem giờ cũng không đến mức quá tệ nhỉ.Em mang ơn chị mà.Nấu một bữa ăn cũng đâu có gì khó khăn.Đây là những con người biết điều người ta mới nghĩ như thế.Còn với những kẻ.Chỉ biết nhờ vả người khác.Chị không nghĩ được thế đâu.Tiểu dĩnh chỉ biết mỉm cười.Nếu như cù là con người lười biếng.Có lẽ đã không ở được nhà ông phạm suốt thời gian qua.Chắc có lẽ đã biết anh ta đổi đi từ khi mới bước chân vào.Chị lâm thấy tiểu diễn ngồi trước màn hình máy tính thì hỏi.Đang làm gì thế.Em định tìm chỗ nào đấy để nộp hồ sơ xin việc.Thời buổi bây giờ tìm việc đâu có dễ như thế.Nếu dễ dàng.Thì chị mày đã không phải làm cái nghề này.Em có bằng đại học.Bằng đại học bây giờ chỉ đánh vứt vào sọt rác thôi.Thế mày nghĩ chị mày không có à.Ấy vậy mà giờ biết làm tài xế đi thôi.Trước em cũng đi xin việc ở rất nhiều nơi.Nhưng vẫn chưa đủ.Không biết bây giờ thế nào rồi.Chị nằm suy nghĩ một lát rồi nói.Chị về quê hai ngày đã.Giờ lên chị hỏi chỗ này cho.Trước đây người ta giới thiệu cho chị.Nhưng mà tại chị làm công việc này cũng quen rồi.Bây giờ muốn đi đây đi đó.Chứ không ngủ một chỗ ở văn phòng được.Vậy là.Em có thể đi làm được hả chị.Từ từ đã.Làm cái gì mà dối lên như thế.Mà chị nói trước nhé.Nếu có xin được ở chỗ đó thì phải sang tỉnh khác.Chứ ở đây không làm được đâu.Đi chỗ khác.Vậy là cô phải rời xa nơi này.Rời xa gia đình của mình sao.Nhưng như vậy cũng tốt.Ít giờ cũng giờ khỏi được nỗi đau thương này.Sao thế.Không nỡ rời khỏi cái thằng khốn kiếp đó sao.Đ* em không có.Như vậy là tốt.Đàn bà.Mạnh mẽ lên.Như vậy mới có thể tồn tại được.Chắc cả đời ân oán của thằng đàn ông.Suốt đời này.Vâng ạ.Mày thấy chị không.Gần ba mươi tuổi đầu rồi.Nhưng vẫn chưa thèm lấy chồng.Biết vì sao không.Đàn ông trên đời này mười tháng thì chín thằng đều già.Còn một thằng kia thì cũng hương.Nếu muốn hạnh phúc.Tốt nhất cứ ở một mình đi.Chị à.Như thế chị không thấy buồn sao.Có gì đâu mà buồn.Đợi kinh tế một vài năm nữa ổn định.Chị đi kiếm đứa con.Lúc đấy tha hồ vui chứ có gì đâu.Biểu diễn thấy suy nghĩ của chị lâm thực sự cũng đúng.Giống như cô bây giờ.Cũng không hiểu lấy chồng để làm gì đây.Chị nói trước đi nhá.Nếu như mà chị xin được việc cho mày ở chỗ đấy.Thì phải đi về phía bắc đấy.Cũng phải mấy nghìn cây xấu chứ chẳng đùa đâu.Sao vậy sao chị.Nhưng ở ngoài đó em không quen ai cả.Đúng là những đứa chưa va chạm cuộc đời.Chẳng bao giờ mở mang đầu óc.Làm gì có ai lúc đầu mà quên được đâu.Cái gì cũng phải từ từ chứ.Nhưng mà em sợ lắm.Thế thôi đừng đi.Lúc nào cũng sợ thì bao giờ mới tự mình thoát ra được cái vỏ kén của mình đây.Bảo sao gia đình nhà trường nó hành hạ.Mà cái mặt thằng chồng mày cũng vũ phục quá.Tao nhìn tao còn thấy sợ nói chứ làm.Biểu diễn nhạc nhìn cái nghe thấy chị lần nói.Làm sao chị lại biết được thuốc vào.Chuyện này sao có thể.Chị ạ.Chị biết mặt chồng em sao.Chị gặp anh ấy rồi.Anh ấy cái gì mà anh ấy.Chưa gọi thằng là may lắm rồi đấy.Sáng nay hắn ta có đến tìm tao.Điều tra tung tích của mày đấy.Biểu diễn giật mình.Có khi nào chị lâm đã nói ra cho anh biết cô đang ở đây không.Chị ạ.Đừng nói là chị nói anh ấy biết em ở đây rồi đấy nhé.Chửi tao xấu nhưng đâu có ngủ.Chỉ ít.Cũng còn khôn hơn mày.Lại đi lấy cái thằng chồng mặt mũi chẳng có chút hiền lành gì cả.Yên tâm đi tao chưa nói gì cả đâu.Nhưng mà tại sao anh ấy biết đến chị mà tìm thế.Những thằng có tài sản kích xù như thế.Đầu óc của nó khôn lắm.Đâu dễ gì qua mặt được đâu.Nếu như không phải ta bươn chải gần chục năm nay.Thì đã bị nó dọa đến khải hết rồi.Biểu diễn là chị lâm nói thì thở phào nhẹ nhõm.Cô không muốn quay lại nữa đó nữa.Không muốn nhìn người mình yêu thương hạnh phúc bên người khác.Cũng không muốn anh dùng bất cứ một thứ lòng thương hại là.Áp đặt lên người của cô.Tổn thương.Và chỉ có tổn thương mà thôi.Thiên nhiên trong lòng của cô khi nghĩ đến bà nội.Thì lại cảm thấy áy náy.Cô rất muốn nói cho bà biết là mình ở đâu để khỏi lo lắng.Nhưng chỉ sợ nói ra bà sẽ lại nói với ông phàm.Phim hàn quốc không dám.Thôi đừng nghĩ nhiều nữa.Dọn cơm ra ăn đi để chị còn về quê.Vâng chị đợi tí nhé.Vừa ăn cơm chị luôn rồi dặn dò.Ở cái xóm trọ này an ninh rất tốt.Nên không có gì phải lo cả.Nhưng mà trong mấy ngày chị đi thì tốt nhất.Mày đừng có mà ra ngoài đấy.Mất công bị phát hiện.Thì nó lại bất về không ai cứu được đâu.Cảm thấy rất áy náy với ông phạm.Vì đã để cho chị là em nghĩ anh là một người xấu xa như thế.Bình thường anh cũng không đối xử với cô quá tệ.Nếu như cô không ngu ngốc yêu anh.Thì mọi thứ đã không thành ra như vậy học nếu như bản thân cô biết duyên phận một chút.Coi anh như ông chủ thì cũng không đến mức để mình tổn thương.Đến mức phải nghĩ đến chuyện bỏ đi một nơi nào đó thật xa.Thôi ăn cơm đi.Chị có mấy lời dặn dò như thế thôi.Tương lai còn dài.Có gì phải lo lắng chứ.Chị lâm ăn cơm xong thì lấy ba lô rồi đi.Trong căn phòng lúc này chỉ còn một mình tiểu sử.Nỗi buồn lại tăng thêm.Bản thân cô như bị chìm dần vào chính kết nỗi buồn đó.Lúc này ở nhà của bà nội.Còn muốn nói cho tao biết đi.Đã có chuyện gì xảy ra.Tại sao tiểu diễn lại bỏ đi như vậy.Bà nội đang vô cùng tức giận.Không ngừng chất vấn âu vàng.Con xin lỗi.À thật không thể nào chấp nhận được hành động của con.Nếu như ta là tiểu dĩnh.Tao cũng bỏ đi thôi.Tại sao bà nội đã nói như vậy.Cái con còn không hiểu sao.Nếu như tiểu dẫn đưa một người đàn ông khác về sống chung.Con thấy sao.Vào lúc này chỉ biết im lặng.Vì anh đã thực sự hiểu ra cái sai của mình.Nếu như anh không bước vào căn phòng của tiểu mạn.Nếu như không về sự cả tin của mình.Mở mắt phải âm mưu của cô ta.Thì có lẽ.Biểu diễn đã không bỏ đi.Bà nội cầm chiếc gối ném mạnh vào người có lông vàng.Bật quạt lớn.Còn màu cho người đi tìm hiểu lĩnh đi.Con bé làm sao có thể đi xa được.Chắc chắn trở quanh đây thôi.Con tìm coi từ sáng đến giờ rồi nhưng vẫn không thấy.Nguồn gốc.Có nhiều tiền để làm gì.Không biết thuê thám tử điều tra ra sao.Hay là bản thân mời nghĩ mất cũng được mà không có cũng đủ.Có phải là ngay từ đầu.Mày được yêu thương con bé gì đúng không.Yêu.Câu nói của bà nội khiến cho vào sữa người.Anh thực sự đã yêu tiểu diễn sao.Trước giờ anh chưa từng nghĩ đến việc này.Không tìm thấy cô suy nghĩ trong anh bắt đầu trở nên rối loạn.Ngày lập tức muốn đi tìm rồi đưa cô trở về.Chỉ cần khi trở về nhà mà không thấy bóng dáng của cô đâu.Tìm mọi thứ dường như không tồn tại chút sức sống.Trước đây anh sống không cần cô.Cuộc sống vẫn vô cùng tốt đẹp.Thế nhưng bây giờ không có cô.Mọi thứ trở nên quá nhạt nhẽo.Đang nói chuyện với bà nội thì tiểu mạn gọi.Anh thực sự không muốn nghe thấy giọng nói giả tạo ấy.Không muốn bất cứ một thứ gì khác.Giờ khỏi nhà của bà nội.Mệt mỏi trở về nhà vì nhận được cuộc gọi gấp của ba mẹ.Bà mẹ cùng tiểu mạn ngồi một chỗ.Giống như đang chờ anh trở về để nói chuyện.Bạn hỏi.Con đã tìm thấy con bé chưa.Còn chưa tìm được.Con đã tìm ở những đâu rồi.Ngay cả chiếc taxi chở cô ấy đi còn cũng đã hỏi kỹ rồi.Nhưng cô ta cũng không biết cô ấy đã đi đâu.Tiểu mạn nếu mày.Tài xế taxi.Sắp có chuyện thú vị xảy ra rồi.Bà mỹ dùng thấy như vậy thì vui lắm bởi vì trong lòng của bà lúc này hơn ai hết.Mồm tiểu dĩnh đi luôn không trở về.Như thế thì bà mới có thể cưới được tiểu mạn về làm dâu.Bởi vì trong lòng của bà lúc nào cũng nghĩ đến chuyện môn đăng hộ đối không muốn con trai của mình lấy một người.Nữ nghèo về làm vợ sợ rằng sẽ bị mang tiếng.Trợ giảng khi bước chân ra ngoài không cùng đẳng cấp với người trong giới.Bật tắt đèn nói với ông phàm.Đây là nhà chứ không phải là cái chợ nó đã đi rồi thì con cũng không cần phải suy nghĩ nhiều.Đây cũng không phải là lần đầu tiên nó bỏ đi.Được một lần sẽ có những lần khác loại con dâu như thế mẹ tuyệt đối không chấp nhận được.Ông phạm im lặng không muốn nói gì nữa lời của bà nội cứ hiện lên trong đầu.Bây giờ mấy giờ phút này.Anh cảm thấy mình đúng là một thằng vô dụng đến cả một người phụ nữ mình yêu thương.Cũng không thể nào giữ được.Tiểu mạn ngồi bên cạnh chăm chú nghe.Nhưng tuyệt nhiên không nói bất cứ lời nào.Khi cuộc nói chuyện kết thúc của tao bỏ lên phòng rồi gọi điện cho một người.Giúp tôi điều tra một người xem bây giờ cô ta đang ở đâu.Càng nhanh càng tốt.Muốn bao nhiêu cũng được.Bây giờ cô ta đã nghĩ ra được cách khiến cho tiểu dính phải ra đi mãi mãi và không thể nào có ý định quay trở về.Nguyên nhân trước tiên.Phải tìm được biểu diễn.Phải tìm được trước cô vào thiết kế hoạch mới có thể thành công.Cô ta nở một nụ cười xảo trá.Đã có mẹ chồng làm bình phong thì không ai có thể đuổi cô ta ra khỏi đây.Tình cảm với ông phạm sẽ tự tử vun đắp chỉ cần không có kiểu dáng ở đây thì sớm muộn gì.Phạm cũng sẽ quay trở lại yêu thương cô ta chỉ cần nghĩ đến cảm xúc ngọt ngào tối qua khi.Vỡ phàm thì trong lòng của cô ta lại lưng lưng sung sướng chờ dù dùng bất cứ thủ đoạn nào.Cô ta cũng cướp lại anh cho bằng được.Tại sao chị lại nghĩ có nhiều tài xế đó là người viết biểu diễn ở đâu.Điều gì khiến cho chị chắc chắn đến như vậy.Cô ta nở một nụ cười xảo quyệt hãy xoa đầu đứa em họ rồi nhấp một ngụm rượu.Ánh mắt có hơi hiểm độc.Trên đời này không có gì là chắc chắn cả.Nhưng cứ thử nghĩ mà xem.Khả năng này không phải rất cao hay sao.Em vẫn không hiểu.Cô ta không có nơi nào để đi ngoài nhà mình cả.Những câu tả lại không về.Nếu không có người giúp đỡ.Cô ta có thể đi đâu được.Nếu muốn biết chính xác thì phải tìm được cuốc tài xế đấy.Rồi mọi chuyện sẽ được sáng tỏ thôi.Tiểu yến trầm ngâm suy nghĩ.Trong lòng vẫn có chút khúc mắc.Nhất thời chưa thể nào giả đá.Cô ta quay qua hỏi tiểu mạn.Của tao đã bỏ đi rồi.Chị còn cố gắng tìm để làm gì.Sao chị không để cô ta đi luôn.Như thế có phải là tốt hơn không.Có chắc là cô ta sẽ không bao giờ trở về không.Chẳng phải cô ta đã bỏ đi rồi hay sao.Bây giờ phải tính thế nào để diệt trừ hậu họa về sau.Để có tao không có ý định trở về nữa.Nhưng mà bằng cách nào đi.Cứ đợi đi.Rồi sẽ có cách thôi.Lục tiểu mạn ôm dùng thưởng thức ly rượu trên tay.Đôi mắt hướng ra phía bên ngoài ngắm nhìn những tòa cao.Thường thì những người như cô ta.Không bao giờ công nhận thứ mình đang nắm giữ là tốt nhất.Luôn muốn nó phải tốt hơn tốt hơn nữa.Nhưng đến khi sắp mất đi thi lại vội vàng giữ lấy giữ bằng mọi cách.Đến một chút lương tâm cũng không còn.Thứ mất đi khác nào một chiếc ly vỡ càng cố gắng giữ lại lại càng bị tổn thương.Nếu như có gắn lại được.Thì xung quanh cũng chẳng chị biết.Dụng cụ trước phủ nhận thì đấy vẫn là sự thật.Cô ta bắt đầu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.Đợi chờ tin tốt sẽ đến.Hơn hai tiếng sau.Thì tên thám tử đó gọi đến.Thế nào rồi.Tên là lâm quế.Hiện tại sống ở khu nhà trọ đông bắc.Độc thân.Mới về quê về loại bệnh nào.Có chắc không.Chắc chắn.Gửi cho tôi địa chỉ nơi mà bây giờ có tao đang ở đi.Được.Cô ta tắt máy.Nét cười thoáng qua trên khuôn.Cô tiếp tục đưa ánh nhìn về một nơi xa xăm khác.Trường tiểu dĩnh.Sắp có cho vui để coi rồi đi.Nếu không phải là ông già.Thì để xem.Ai là người bao bọc cho cô đi.Sáng sớm hôm sau.Tiểu mạn giờ khỏi nhà của ông vàng.Đi thẳng về phương bắc.Nhằm hướng ngoại thành mà đi.Theo những gì điều tra được thì quê của lâm quế các chỗ làm hơn hai trăm cây số.Một chặng đường không thoải mái chút nào.Chị lâm từ bệnh viện trở về để nấu cơm mang lên cho mẹ.Thì nhìn thấy tiểu mạn.Chị hỏi.Cô là ai.Đến để làm gì.Tôi tên là tiểu mạn.Rất vui được biết cô.Tiểu mận nở một nụ cười thân thiện.Giọng nói nhẹ nhàng vô cùng ngọt ngào.Từ thành phố xuống đây.Cô tìm tôi có chuyện gì không.Chị có biết biểu diễn không.Tôi là chị gái của con bé.Tôi không biết.Chị làm về đã hứa sẽ không nói cho ai biết tung tích của cô.Nên đã phủ nhận chuyện mình có quen biết với cô.Đang định đi thì thấy lục tiểu mạn khóc là.Nay.Cúp cái gì thế.Tôi không biết thì bảo là không biết thôi.Tiểu mạn vẫn không ngừng khóc.Chị làm đàn rất.Không thể nào cứ đứng này cô ta khóc như thế.Nên đành nói.Có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.Chứ không phải đến mấy trăm cây số xuống đi.Chị khóc thôi chứ.Coastal nước mắt.Nhìn chị làm bằng đôi mắt u sầu buồn khổ.Thực ra.Tôi chính là vợ của người đàn ông đã đi tìm tiểu dĩnh.Ta chính là người đã cướp trưởng của tôi.Có nói gì cơ.Nói giờ có thể là cô sẽ không tin.Đó là sự thật.Tuổi dậu và đã yêu nhau suốt mấy năm.Chúng tôi chuẩn bị làm đám cưới.Thì có tần suất đi.Phá vỡ tất cả.Nhưng bây giờ người ta bỏ đi rồi.Cứ cố gắng đi tìm để làm gì.Tôi sợ.Sợ một ngày nào đó.Tuổi sẽ quay về.Cướp mất người đàn ông ấy của tôi.Chị làm vừa nói vừa quay người bước đi.Tôi thực sự không biết cô gái đó đang ở đâu.Có tìm nhầm chỗ rồi.Chị làm định bước vào trong nhà.Xin nghe tiếng tiểu mạn hết lớn.Mẹ chị đang bị bị.Nhà chị.Còn nợ một khoản tiền lớn khi xây nhà đúng không.Anh trai chị đang nợ tiền bọn xã hội đen và sắp đến hạn trả.Chị lầm của anh gửi lại.Nhìn lục tiểu mạn bằng ánh mắt sắc lạnh.Cụ theo dõi tối.Chuyện đó không quan trọng.Nếu như chị được mấy giúp tôi được biểu diễn đi đến một nơi nào đó thật xa.Tôi sẽ lo tiền chữa bệnh cho mẹ chị.Đồng thời.Trả tất cả các khoản nợ của gia đình chị.Tôi còn có thể cho chị một số vốn để làm ăn.Chị đỗ bích phương.Xin lỗi.Tôi không giúp được cô đơn.Rồi chị sẽ hối hận đấy.Tính mạng của anh trai chị.Tối tuyệt đối không đảm bảo đâu.Có đúng là con đàn bà sao kim.Lại đi dùng những cách hèn hạ như thế này để giữ chân người đàn ông của người khác sao.Người đàn ông của người khác.Câu nói này thực sự quá chùa chat đối với lục tiểu mạn.Anh vốn dĩ là của cô.Cô đã cùng anh trải qua bao nhiêu năm tháng thành xuân.Cũng chỉ vì cô có một chút ích kỷ.Chỉ duy nhất điều đó thôi.Mà tại sao bây giờ.Anh trở thành người đàn ông của người khác.Cô ta cười rồi lại khóc.Nhìn cô ta lúc này thực sự rất tiền lo.Điên loạn đến mức là hết ở nhà của chị lâm.Nếu không đồng ý giúp tôi.Tiếng anh ngày mai.Anh trai cô sẽ phải trả toàn bộ số tiền đã vay bọn xã hội đen.Có đúng là đồ bị nổi.Tôi không bắt chị làm hại của ta.Tôi chỉ muốn chị nói với cô ta rời khỏi đây thôi.Mọi thứ tôi sẽ thu xếp.Tôi sẽ không làm gì có tất cả.Chị hiểu ý tôi không.Thế chị làm có chất lưỡng lự.Cô ta lại tiếp tục nói.Chị cứ nghĩ đi.Cô ta dù sao cũng không muốn trở về đó nữa.Vậy thì tôi giúp cô ta đi nơi khác.Có cuộc sống tốt hơn.Có gì là sai.Còn nữa.Nếu như chị đồng ý giúp tôi chuyện này.Thì gia đình chị sẽ trả hết nợ nần.Mẹ chị có tiền chữa bệnh.Và chị sẽ có tiền để làm ăn.Lo cho cuộc sống sau này.Tất cả chúng ta.Không ai chịu thiệt thòi cả.Cô không cần nói thì tôi cũng sẽ đưa biểu diễn thì thôi.Thật tội nghiệp cho con bé.Vì đã gặp phải các người.Chị lần một mực bỏ đi.Thực sự những điều mà lục tiểu mạn vừa nói khiến cho chị cảm thấy trái với lương tâm của một con người.Biểu diễn luôn coi chị là người tốt.Chị không thể nào về những đồng tiền đó mà bán đứng người ta được.Nhưng mà cô ta nói cũng không sai.Chắc chắn tiểu dĩnh phải đi khỏi nơi này.Thì mới mong có cuộc sống bình yên.Nhưng phải đi đâu bây giờ.Đến bản thân chị còn không thể nào lo được cho mình thì làm sao lo cho tiểu dĩnh.Khi chị lâm đi ra ngoài vẫn thấy lục tiểu mạn đứng ở đấy.Chị đành nói với cô ta.Cô đừng cố chấp.Chuyện này tôi không có cách nào giúp cậu được đâu.Vậy thì chuẩn bị tiền đi.Ngày ngày mai.Bọn xã hội đen sẽ đến tìm đấy.Tiểu mạn quay lưng bước ra khỏi nhà của chị lâm.Cô ta không cần quá quan trọng vấn đề này bởi vì cô ta biết.Trước sau gì chị làm cũng nhận lời.Nhà chị làm quá nghèo.Mẹ đang bị bệnh.Anh trai thì bài bạc đến mức nợ một số tiền rất lớn.Chị làm chắc chắn sẽ lựa chọn người nhà.Chứ không thể nào là tiểu dĩnh.Bây giờ chị ta vẫn còn chắc nghĩa khí nên không đồng ý.Nhưng qua ngày hôm nay.Thế chắc chắn sẽ phải tìm gặp cô để nói chuyện.Đối với những người có nhiều tiền như tiểu mạn.Thì làm chuyện gì không được.Thực ra sống trên đời này làm người tốt cũng rất khó.Nhất là khi những kẻ có tiền có quyền lực.Không muốn cho chúng ta làm việc tốt.Cô ta cũng không muốn hại tiểu dĩnh.Chỉ là đề phòng sau này có quay lại tìm ô vàng.Nếu như vậy được một sự hiểu lầm nào đó giữa hai người.Thì chắc chắn tiểu dĩnh sẽ không còn ý định quay về nữa.Chị làm mệt mỏi đi vào bệnh viện.Chị thực sự không muốn bán đứng tiểu dĩnh.Nhưng lợi và tiểu mạn nói khiến cho chị lo lắng cho tính mạng của anh trai mình.Chị lấy điện thoại gọi cho anh trai.Quá mấy của vẫn không thấy ngày mấy.Chị bắt đầu cảm thấy lo lắng.Cố gắng kiên nhẫn gọi cần nửa tiếng đồng hồ mới nghe được giọng của anh ta.Có chuyện gì.Anh đã tìm cách trả được số tiền cho bọn xã hội đen chưa.Mày biết thừa cho con hỏi.Bây giờ tao đang phải lo xuống bọn nó đi.Nếu như không trả lời.Bọn chúng có làm gì anh không.Nếu không trả đủ.Thì chúng sẽ ship nha.Tao và mẹ sẽ phải ra đường.Nếu chưa đủ.Triệu chứng có thể chặt tay chặt chân.Có khi còn lấy cả mạng tao nữa.Ngành trời nó một cách bình thản như vậy chị lâm cảm thấy tức giận.Tất cả mọi chuyện này đều do anh gây ra.Tại sao có thể nuôi mẹ vào.Sao anh có thể nói ra những điều vô trách nhiệm như thế.Nếu người ta lấy nhà thì mẹ biết ở đâu.Mẹ con đang bị bệnh.Tao không biết.Cùng lắm tao chết chứ có gì đâu.Mày cũng đâu có quan tâm gì đến tao.Chị làm mệt mỏi tắt máy.Càng lúc mọi thứ cản trở nên rắc rối.Chị có nên đồng ý với tiểu mạn hay không.Chỉ là đưa tiểu dĩnh đi nơi khác mà thôi.Chị còn đang suy nghĩ thì bác sĩ gọi chị vào để nói chuyện.Ông bác sĩ trầm ngâm một lát rồi nói với chị.Gia đình của cô có điều kiện hay không.Bác sĩ hỏi như thế là có ý gì.Bệnh tình của mẹ cô không phải là không có cách điều trị.Nhưng phải dùng đến một số tiền rất lớn.Nếu như không có tiền.Tôi nghĩ gia đình nên đưa bác về nhà đi.Chị lúc này nghe bác sĩ nói như vậy thì vô cùng hốt hoảng.Nắm chặt lấy tay của bác sĩ năn nỉ.Chỉ bác sĩ hãy giúp đỡ bạn của tôi lại không thể nào chết.Như tôi đã nói ngay từ đầu bệnh này của mẹ cô có thể dùng gan của người thân để cấy ghép.Nhưng mà chi phí lên đến cả tỷ đồng.Nếu như gia đình không có điều kiện.Thì thực sự chứng thực không dám nhận.Cả tỷ đồng.Số tiền lớn lao này có làm trò đời.Có khi cũng không thể nào tích góp được.Định lý đầu ra số tiền như vậy đây.Thế rồi chị nghĩ đến tiểu mạn.Nếu như có số tiền mà cô ta đưa thì cả mẹ và anh trai của chị sẽ không phải chết.Tiểu sử.Dù sao cũng chính em muốn đi khỏi nơi này.Vì nếu như cô ta giúp đỡ một tay.Thì cũng không phải là chuyện gì quá đáng đúng không.Chị xin lỗi chị lầm quay trở về nhà.Khi chị đi thì tiểu mạn đã rời khỏi.Nhưng giờ cô ta lại ung dung ngồi ở nhà chị với nhìn thấy chị lâm.Cô ta đã nở nụ cười vui vẻ.Chị được mấy giúp tôi rồi đúng không.Tôi cần một số tiền rất lớn.Nhưng cũng không thể vì nó mà bán đi lương tâm của mình.Cậu có chắc là sẽ không làm hại con bé không.Tôi không bao giờ nói sai lời nên chị không cần lo.Chị cứ nói với cô ta là chị đã gặp vô vàn và anh ấy nói với chị là chúng tôi chuẩn bị kết hôn.Muốn qua tới dự.Hãy nói với cô ta là tôi đã có thai rồi.Rồi chị khuyên của ta rơi đi là được.Còn tới đâu rồi sẽ sắp xếp.Có gì đó không đúng.Biểu diễn có thể đi đâu được trong khi ở đây cô không có người quen.The open space.Thịt cừu ngoài bố mẹ đang ở bên nước ngoài da.Không có anh em họ hàng nào cả ruột của cô có thể đi đường phạm xui.Cuối cùng cũng chỉ nghĩ ra được mỗi mình cô gái làm taxi đã chờ tiểu dẫn đi.Có phải anh đã bỏ qua chi tiết nào được không.Anh lấy điện thoại gọi cho trợ lý.Lập tức điều tra tinh tế của tài xế taxi tiền lần quý cho tôi người mà hôm trước tôi.Gặp về tiền sử diễn.Tao biết rồi thưa tổng giám đốc.Open đi đi lại lại trong ngôi nhà bây giờ anh không còn tâm trí để làm bất cứ điều gì khác.Ngôi nhà lúc này trống trải quá cảm giác cô đơn bao vây lấy anh thứ cảm giác mà từ trước đến nay.Anh chưa từng trải qua thật sự không nghĩ đến một ngày bản thân lại trở nên tiều tụy như thế.Lại lỡ yêu thương một người đến mức bỏ bê công việc bây giờ biết phải tìm quê ở đâu.Nếu như tìm được.Liệu có chấp nhận bỏ qua mở quay về không.Anh ngồi ở phòng khách.Chờ đợi người trợ lý báo tin về.Lục tiểu mạn từ bên ngoài bước vào.Vì nhìn thấy ông xàm đã lập tức đến bên cạnh anh dù ngồi xuống.Cánh tay vòng qua bờ vai rắn chắc của anh.Đổi mới của ta vừa đánh chạm vào khuôn mặt tuấn tú ấy.Thì bị anh đẩy ra.Cuộc còn chưa chịu đi.Tại sao phải đi.Người phải đi chứng thực kiểu gì.Cô ta đã rời khỏi đây rồi không phải sao.Cô còn muốn tôi phải nói rõ ràng đến mức nào nữa.Trước đi.Tôi cần để tình là bởi vì chúng ta đã quen nhau mấy năm.Nhưng bởi vì có dám rửa thủ đoạn với tôi.Hình nền đừng trách tôi tuyệt tình.Anh dám đuổi em đi.Em đã ở bên anh từng ấy năm thanh xuân.Anh cũng thấy là mình quá đáng hay sao.Thế để tôi nhắc cho cô nhớ nhé.Người từ chối kết hôn với tôi là cô.Người đồng ý để tôi đưa biểu diễn về đây cũng là cô.Vậy thì bây giờ có tư cách gì để chết mất rồi.Con người của cô.Rốt cuộc là có điềm gì không.Lục tiểu mạn bị nói nặng lời như thế cảm thấy vụ công thức.Cô ta chạy lên nhà gọi bà mỹ dung xuống.Tất cả những điều cô ta làm lúc này.Điều khiến cho cô phản cảm thấy cần viết của tao hơn.Đúng là mấy làm quà anh đã thực sự lãng phí thời gian ở bên con người giả tạo này.Bà mỹ dung đi từ trên phòng xuống.Khuôn mặt có chút khó coi.Bà tôi nói với ông rằng.Sao suốt ngày bắt nạt tiểu mạn như vậy.Con bé đã làm gì sai mà lại bị con đối xử như thế.Mẹ đi là chuyện của con của cô ta.Mà không cần xen vào.Ta là mẹ của con.Sao lại không có quyền sao.Mệt thôi đi.Con thực sự bây giờ không có tâm trạng để tôi còn những chuyện này với lại đâu.Phải nói rõ ràng cho hết.Con nhỏ đó nó đã đi rồi.Có nghĩa là nó biết thân biết phận của nó.Nó cũng không phải đi không.Nó đã mang theo một đống tiền của cái nhà này.Loại người thực dụng như thế.Con còn nghĩ đến làm gì.Cô phạm nhìn thẳng vào mắt của mẹ mình nghiêm túc nói.Số tiền đấy là con tự nguyện đưa cho cô ấy để bà mẹ cô ấy có thể ra nước ngoài chữa bệnh.Chứ không phải là có ý tự lấy.Mày đừng nói chuyện kiểu như thế.Tao đẻ ra con.Bây giờ con lại về một đứa con gái mà cái lợi của ta sao.Còn không muốn tranh cãi nữa.Ngay lập tức.Cô ta phải dọn đồ đi ra khỏi căn nhà này.Nếu như mẹ còn tiếp tục bênh vực cô ta.Chỉ cần nhà này tuyệt đối không hoàn nhanh mẹ.Bà mẹ dùng lúc này vung tay tát mạnh vào mặt của offer.Hỗn xược.Open page lúc này mình không thể nào khống chế được hành động cũng như từng lời nói ra.Sợ nếu cứ tiếp tục thế này anh sẽ trở thành đứa con bất hiếu nên đành đứng dậy.Ngày lúc này anh thực sự rất mất bình tĩnh.Nhưng khi open vừa bước ra đến cửa.Thì bà ta tiếp tục là hết.Đứng lại đó được bất hiếu.Bước chân của anh cứ thế đi dần dần nuôi đề xa.Chiếc xe đi ra phía cổng rồi biến mất.Lục tiểu mạn ôm mặt khóc nức nở.Bây giờ phải làm sao đây.Mặc dù của ta đã rời khỏi đi.Nhìn cô ta vẫn ở trong lòng của ông phạm.Anh ấy không còn yêu thương con nữa.Con im lặng đi.Để tao nghĩ cách giải quyết.Từ đầu có đồng ý lấy nó.Đi được không có chuyện này rồi.Khottabit.Biết tất cả lỗi lầm đều do cô ta gây ra.Nhưng bây giờ có tự trách móc bản thân thì cũng được giải quyết được gì.Cũng đâu thể nào trông mong vào mạng của úc vẫn mãi được.Bởi vì dù sao họ cũng là hai mẹ con.Nếu như có chuyện gì.Thiếu vàng cũng sẽ là người được bà ta binh vực chứ không phải là cô.Cô ta lái xe chạy ra ngoài liền lấy máy gọi cho chị lên.Chị thuê người chăm sóc cho mẹ chị đi.Rồi lập tức quay trở lại thành phố.Có chuyện gì mà gấp như vậy.Tôi muốn cô ta phải rời đi ngay trong ngày hôm nay.Càng để lâu.Mọi thứ sẽ càng trở nên rắc rối.Sáng mai tôi sẽ quay lại.Không được.Ngay bây giờ chị phải trở về.Chị có biết.Nếu đều phản tìm được cô ta.Mọi chuyện sẽ học hết hay không.Thôi được rồi.Chị làm tìm người chăm sóc cho mẹ rồi quay trở lại phòng trọ ở trên thành phố.Đã lỡ ngồi lên con tàu này.Thì bắt buộc phải cầm lái.Nếu như không muốn bị nó nhấn chìm.Hợp âm ngồi một mình ở quán cà phê.Mất của anh liên tục nhìn vào chiếc điện thoại.Một lát sau chị lấy bỏ đi.Tôi đã tìm được phòng trọ của cô ta rồi.Cho tôi địa chỉ.Open nhìn vào địa chỉ trên màn hình rồi lái xe đến nơi mà chị lâm thuê nhà ở.Ảnh đứng trước căn phòng.Tâm trạng vô cùng hồi hộp.Liệu rằng đằng sau cánh cửa này có hình bóng của người con gái ấy không.Nếu như cầu thực sự ở đây.Thì bảo anh làm gì để có quay về.Anh cũng sẽ làm.Phạm nhân chuông cửa.Tiểu dĩnh ở bên trong thế có tiếng chuông.Cứ nghĩ là chị lâm đã về liền chạy ra.Phi nhung nhớ điều trị lâm sàng.Nên cô đã nhìn qua lỗ nhỏ ở cánh cửa.Khi nhìn thấy khuôn mặt ấy thì toàn thân cô bắt đầu run rẩy.Cảm giác lo sợ khiến cô lập tức muốn trốn chạy.Tại sao anh lại biết nơi nào mà đến.Tại sao.Anh đã biết của đây.Tiểu dễ nhất thời còn chưa biết phải xử lý như thế nào thì đã nghe thấy giọng nói trầm lặng quen thuộc của anh.Có ai ở nhà không.Xin lỗi.Đây có phải là lâm quế hay không.Biểu diễn có cảm giác open chưa chắc biết hết là cô đang ở trong này.Thế nên cô chọn cách im lặng.Nếu như không có ai ra mở cửa.Thì chắc chắn anh sẽ phải đi về.Cô thực sự không muốn quay lại các nhà ấy nữa.Không muốn ngu ngốc biến mình thành kẻ thứ ba.Mang tiếng là xen vào hạnh phúc của người khác.Anh vốn dĩ đầu hệ yêu thương cô.Cũng không cần cô.Vậy thì rất cũ.Tìm cô để làm gì.Để bắt cô về làm việc kiểu nợ sao.Hay là để hành hạ để trêu đùa.Hãy còn mục đích nào khác.Đã hai ngày nay.Có cố gắng không suy nghĩ về anh.Làm tất cả mọi cách để quên đi anh.Tại sao còn không chịu buông tha cho cô.Tại sao con tìm đến tận đây.Open vẫn đứng ở bên ngoài kiên nhẫn chờ đợi.Một người phụ nữ thấy ảnh hơi lạ liền đến hỏi chuyển.Cậu trai trẻ tự tìm ai thế.Cho tôi hỏi.Đây có phải là nhà của lâm kế hoạch không.Đúng rồi.Nhưng mà nó không có đi được.Cô ấy đã đi đâu rồi.Thấy bảo là mẹ ốm nên về quê mấy ngày rồi.Căn nhà này hiện tại không có anh ở đâu.Nếu cậu muốn tìm nó thì đợi mấy ngày nó lên rồi đến nhé.Cảm ơn chị.Ông phạm thất vọng ra về.Lẽ nào suy nghĩ của anh là sai sao.Ngay từ đầu cô gái đó đã không nói dối.Tiểu dĩnh về quê rồi sao.Giật cuộc đó là nơi nào.Anh chợt nghĩ đến ba mẹ của tiểu dĩnh đang ở nước ngoài.Có lẽ họ sẽ biết được tiểu dĩnh đã đi đâu.Anh lấy điện thoại gọi cho họ.Đang nghe đi.Còn có chuyện muốn hỏi mẹ.Bạn có thể trả lời thật lòng cho con biết được không.Chuyện gì mà có phải nghiêm trọng vậy.Con cứ hỏi đi.Chắc chắn là sẽ trả lời.Còn có nghe tiểu thuyết nói là muốn về thăm quê.Vậy thì nơi đó ở nơi nào vậy mà.Nghe thấy câu hỏi này thì bà chương khá ngạc nhiên.Bà hỏi lại út phàm.Con có trước là con bé nó sẽ về quê hay không.Dạ cô ấy đã nói như vậy.Nhưng đó là nơi nào thì cô ấy không chịu nổi.Con chỉ muốn biết để cho đỡ lo lắng thôi.Gia đình ta có quê gần ở phương bắc.Từ chỗ còn từ đó cũng phải đi xa gần cả nửa ngày.Nhưng ở đó chỉ còn một người cô thôi.Cụ đã già lắm rồi.Không lẽ con bé muốn về thăm quê của nó sao.Mẹ có thể cho con địa chỉ được không.Nhưng mà tao cứ cảm thấy rất là.Vốn dĩ quan hệ cũng không thân thiết lắm nên làm cho con bé có chuyện về thăm được.Có phải là hai đứa có chuyện gì xảy ra mà giấu tao phải không.Dạ không có chuyện đó đâu.Thôi mẹ nghỉ ngơi đi còn có việc rồi.Open lái xe rồi đi.Bây giờ anh phải lập tức trở về nơi mà mẹ của tiểu dĩnh nói.Hi vọng có thể tìm được cô.Tiểu ra.Mở cửa hàng rèm nhìn.Khi chắc chắn là ông phạm đã rời khỏi.Cô mới thở phào nhẹ nhõm.Có lẽ phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.Nếu không sớm muộn gì màu vàng cũng sẽ phát hiện ra cô.Vậy bất công trở về.Chiếc xe của ông phạm đi qua ngoại thành thành phố thì cũng là lúc xe của chị lâm đi đến đó.Hai người họ đi qua nhau.Nhưng hoàn toàn không nhận ra nhau.Người thì muốn quay lại để đưa biểu diễn đến một nơi khác.Còn một người lại đi đến một nơi xa lạ.Để tìm và đưa cô trở về.Chị lớn.Biểu diễn khá ngạc nhiên.Cái nhìn thấy chị lâm.Em ở nhà mấy ngày nay có chuyện gì xảy ra không.Thật không.Những câu chuyện này.Chuyện gì.Oppa vừa mới đến đây không lâu.Chị làm hỏng hút nắm chặt lấy tay của tiểu dĩnh hỏi.Em có cho hắn ta vào trong nhà không.Không có.Anh ấy đã đi rồi.Chị lâm thở phào nhẹ nhõm.Nếu như đều phạm được vào bên trong.Được biểu diễn rời khỏi nơi này.Thì chị sẽ không còn tin.Để chữa bệnh cho mẹ và trả nợ nữa.Biết là mình rất ích kỷ nhưng không thể nào để người thân chết mà không lo.Chị ạ.Chị có chuyện gì hay sao.Chị nằm buồn bã ngồi xuống.Nhìn tiểu dĩnh bằng nước mắt.Em có biết lý do vì sao.Ấn tay đến đây không.Có lẽ là muốn đưa em về.Nhưng em tuyệt đối sẽ không về đâu.Em nhầm rồi.Hắn ta đến đi.Không phải để đưa em về đâu.Em nghĩ là mình quan trọng đến mức đó sao.Chị ạ.Chị nói như vậy là có ý gì.Chị vừa mới gặp rắn ở ngoài đường.Hắn ta còn nói với chị là nếu như có dự em.Xem phim chị nói cho em biết.Hắn ta sắp kết hôn cùng lục tiểu mạn.Nếu như em có thể sắp xếp được thời gian.Đi đến chung vui với hắn.Vậy sao.Biểu diễn cố gắng tỏ ra bình tĩnh.Nhưng thực sự trong lòng của cô lúc này đau đớn hụt hẫng.Có lẽ chị lầm nói đúng.Có muốn gì ở trong lòng có âu và.Không hề quan trọng.Vậy thì làm gì có chuyện anh chạy đến tận đây để tìm kiếm cô.Có chịu đựng được không đấy.Không sao đâu em ổn mà.Chị làm ngập ngừng một lát rồi nói.Còn có chuyện này.Không biết.Có nên nói ra cho em biết không.Chị cứ nói đi.Em không sao đâu.Cô ta có thai rồi đấy.Lục tiểu mạn.Đã thực sự có thai rồi.Biểu diễn quay mặt đi cố gắng che giấu giọt nước mắt đang rơi xuống.Chị làm cũng đau lòng lắm.Nhưng có lẽ cách này là cách duy nhất.Để giải thoát cho tất cả.Bởi vì nếu như tiểu dĩnh toàn trở lại ngôi nhà đó.Thì cũng sẽ bị hãm hả.Con người của tiểu dĩnh quá đơn giản.Dễ bị người ta lừa.Chị có đi đến một nơi nào đó thật xa.Ra khỏi người đàn ông đó.Thì may ra mới có được hạnh phúc.Đầu lớn nhất là khi bản thân không biết.Đã yêu họ đến mức nào.Đến khi biết thì họ đã không còn ở bên.Tiểu dĩnh.Giật của.Em đang ở nơi nào.Em có biết bây giờ tôi đang rất nhớ em không nếu như tôi.Mình yêu em nhiều đến như vậy thì có phải bây giờ ở cạnh tôi chính là em không.Tôi luôn ngã mạn.Tôi cứ nghĩ bản thân của mình không cần em nhưng giờ tôi biết là mình đã sai.Em về đi có được không.Open ngồi một mình trong bóng tối.Ở trong căn phòng làm việc này càng khiến cho lòng của anh thêm chống trầy.Anh không dám trở về nhà không dám bước qua căn phòng ấy.Không dám để sống.Cũng chẳng dám được quanh sân vườn.Từng cái ghế.Thậm chí là từng góc trong căn nhà.Anh cũng không dám đặt chân đến.Bởi vì tất cả những người đó đều đã từng có hình bóng của cô bây giờ cô đã không còn ở đây nữa.Vậy thì trở về để làm gì đây.Tình yêu vốn dĩ đến bên cạnh người ta một cách bất ngờ.Và hoàn toàn không được báo trước.Nếu như anh biết sẽ có một ngày có rời bỏ anh thì có lẽ đã giữ cô chặt hơn.Đã yêu thương cô nhiều hơn chai rượu để ngay trước mặt nhưng anh không có cách nào uống được.Bởi khi con người ta say.Sẽ làm ra những chuyện mà đến chính bản thân cũng không thể nào kiểm soát được.Anh rất muốn chìm vào trong men say.Rất muốn dùng nó.Để quyết định cảm giác thương nhớ này.Hơn ai hết anh hiểu rất rõ.Anh cần tỉnh táo để tìm cô nếu như không thể tìm được.Vậy thì cuộc sống của anh sau này sẽ như thế nào đi.Anh thực sự không dám nghĩ tới.Hai con người thật lòng yêu nhau.Nhưng lại không thể nào đến được với nhau cho dù cách xa thật đấy không được ở cạnh nhau thật đấy.Nhưng trong trái tim.Trong suy nghĩ chưa bao giờ hình ảnh của đối phương bị phai nhạt.Chị thấy tiểu diễn ngồi thẫn thờ thì đau lòng lắm.Nhưng chị không biết làm cách nào để giúp cho cô cũng không biết nói thế nào.Để cho cô vui.Chị lâm nắm lấy tay của tiểu dĩnh cố gắng an ủi.Thực sự khó khăn đến như vậy sao.Em không thể nào quên được người đàn ông đó sao em nghĩ nếu như nhớ anh ta.Em có thể ở bên anh ta được à.Em xin lỗi đừng xin lỗi ai cả người em cần xin lỗi.Chính là bản thân của em là ba mẹ của em học sinh em ra.Không phải để em chịu khổ như thế mà là để em cảm nhận được hạnh phúc và cuộc sống nếu em chỉ vì một người.Mà cứ đau khổ dằn vặt.Cuộc sống sau này của ba mẹ.Biết nương tựa vào ai đây.Thực sự.Em đã rất cố gắng.Nhưng em chưa thể nào làm được đâu.Em rất nhớ người đàn ông ấy.Nhớ rất nhiều.Em nhớ giọng nói của anh ấy.Nhớ từng bước chân.Đến từng câu nói.Tiêu dịch ở khớp.Tất cả những cảm xúc mà cố gắng để né.Cuối cùng cũng bùng phát.Chị làm không biết làm thế nào.Chỉ biết ôm tiểu dính vào lòng.Nếu như em muốn khóc thì cứ khóc đi.Để cho tất cả mọi thứ trôi đi.Ngày mai.Em sẽ lại là chính em.Ngày mai hình bóng của người đàn ông đó.Sẽ không còn tồn tại nữa.Biểu diễn chỉ biết im lặng.Từng tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô không thể nào nói được câu gì.Chị làm tiếp tục nói.Trước đây.Chị đã từng rất yêu thương một người.Nhiều hơn cả bản thân.Thậm chí có thể đánh đổi cả mạng sống về người đàn ông ấy.Thế nhưng cuối cùng thì họ cũng rời xa chị.Cũng bởi vì chứ quá nghèo.Quá nghèo đấy em hiểu không.một có được hạnh phúc.Thì trước hết.Em phải làm rất thật nhiều tiền.Em đã từng nhắc câu nói này chưa.Nếu như hạnh phúc không tìm đến.Thì ta sẽ dùng tiền.Để mua nó.Chứ không cần phải chờ đợi.Chị làm beat những lời mà chị vừa nói quá tàn nhẫn với một cô gái ngây thơ như kiểu dáng.Nhưng đó là sự thật.Và sự thật thì luôn phũ phàng.Cái cuộc sống này rất tàn nhẫn lắm nó bị thương lắm.Nên con người ta phải tìm cách đối mặt.Tìm cách bước qua nó.Chứ không phải cứ yếu đuối ngồi khóc lóc.Thì sẽ giải quyết được mọi thứ.Trước khi chị đi khỏi nơi này.Thì chị chắc chắn sẽ dạy cho tiểu dĩnh cách để mạnh mẽ.Nếu không.Chị sẽ không thể nào yên tâm được.Chị nắm chặt lấy bờ vai của tiểu dĩnh.Ngước mặt cô lên nhìn thẳng vào mắt của mình.Em nhìn chị đi.Có biết tại sao chỉ có thể sống được đến bây giờ không.Có biết vì sao.Chị có thể vượt qua được nỗi đau khi bị người đàn ông mà mình yêu thương nhất trên đời rồi bỏ không.Tiểu dĩnh đối mặt với đôi mắt của chị lân nhưng không biết nói gì chỉ biết im lặng cúi đầu xuống.Em ngước mặt lên cho chị đi.Nghe chị nói rõ đi.Em muốn tồn tại ở thế giới này.Thì phải mạnh mẽ lên.Phải biết chấp nhận những gì mà mình đã đánh mất.Tuyệt đối không được quay đầu nhìn lại.Bởi vì người đàn ông đấy.Không yêu em.Không cần em đâu.Em hiểu chưa.Tiểu dĩnh chỉ biết im lặng.Cô biết mình yếu đuối biết là mình vô thường.Chị lâm cảm thấy vô cùng bất ngờ.Chị biết bây giờ các gào thét.Thì cũng không thể nào thay đổi được lối suy nghĩ của tiểu dĩnh và lập tức.Chị lúc này nhỏ nhẹ nói.Chị hỏi này.Em nhớ điều gì.Em đang tiếc nuối điều gì thế.Em không biết.Không biết đúng không.Người đàn ông đó đã bao giờ thuộc về em chưa.Đã bao giờ nói yêu em chưa.Đã bao giờ hứa bên cạnh em đến suốt đời chưa.Không có đúng không.Chị nói nha.Em cũng nên tiếp tục suy nghĩ đến người đàn ông ấy.Gửi về cho chủ em có nghĩ.Thì đó cũng là chồng của người khác.Vậy là ba của người khác.Em định sẽ cướp đi bao của đứa trẻ đó hay sao.Định để cho nó một cô hay sao.Một cô giống như chị.Em có hiểu cái cảm giác không có ba là như thế nào không.Chị đừng nói nữa.Xin chị đấy.Chị phải nói.Nói để cho anh có thể hiểu được mọi thứ.Em biết.Sự cố gắng quên anh ấy.Sẽ cố gắng sống tốt.Vậy nên chị đừng nói nữa.Chị làm biết lúc này tiểu dĩnh đã có một lối suy nghĩ khác.Chị cảm thấy có chút yên tâm.Truyền hình nhỏ về tiểu dĩnh.Thôi được rồi.Chị sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện này nữa.Nhưng em phải hứa với chị.Là sẽ quên đi người đàn ông ấy.Được không.Em hứa.Thế thì đưa điện thoại đi.Biểu diễn không biết chị lâm muốn làm gì.Nhưng vẫn đưa điện thoại cho chị lâm.Chị lấy máy của tiểu dĩnh gửi chứ không phải một tin nhắn.Cảm ơn anh.Vì trong suốt thời gian qua đã chăm sóc cho tôi.Tôi biết là mình nợ anh rất nhiều.Nhưng bây giờ tôi phải đi rồi.Đi tìm hạnh phúc cho mình.Anh có biết tại sao tôi bỏ đi không.Bởi vì tôi không muốn tiếp tục ở bên cạnh một con người khô khan lạnh lùng nhớ anh.Tôi sẽ đi đến một nơi mà có một người đàn ông ấm áp luôn đợi tôi.Luôn yêu thương tôi.Bây giờ tôi và anh ấy đã đến một nơi xa lạ.Thanhnien.Anh đừng tìm tôi nữa.Hãy sống cuộc sống của mình và thật hạnh phúc.Tôi xin lỗi.Tin nhắn được gửi đi.Và nội dung của nó như thế nào.Thì tiểu dĩnh cũng hoàn toàn không biết.Chị lên mở máy ra rồi lấy sim.Không một chút do dự.Bẻ gãy nó ngay trước mặt của tiểu dĩnh.Chị làm gì thế.Không phải em nói sẽ quên nắng tại sao.Em.Như thế này.Em sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện liên lạc với hắn nữa.Tất cả mọi chuyện kết thúc rồi.Tiểu dĩnh nhìn chiếc sim bị bể làm đôi rồi xuống đất.Trái tim của cô giống như bị vỡ bờ.Đầu lớn đến mức.Chẳng có từ nào có thể miêu tả được.Vậy là kết thúc.Mối tình của cô và lauren.Còn chưa kịp chớm nở đã bị dập tắt.Thật sự quá đau lòng.Em nhìn chăm chăm vào điện thoại.Anh không thể nào tin được những gì mà mình vừa đọc.Kiểm tra rất nhiều lần.Để chắc chắn rằng.Người gửi tin đó là tiểu dĩnh.Cô bỏ nhà đi với một người đàn ông khác sao.Cô nói anh khô khan à.Anh đáng ghét đến mức.Cũng phải rời đi như vậy sao.Xin lỗi em thật đáng buồn cười.Anh đâu cần điều đó.Đâu cần phải lời xin lỗi vô nghĩa đó.Cuối cùng thì trong lòng cô.Anh cũng không có một chút giá trị nào.Cuối cùng thì mọi thứ cũng đổ vỡ tan nát.Anh gọi cho cô.Muốn nghe từ có một lời giải thích.Nhưng không thể nào liên lạc được.Bàn tay của ông phạm nắm chặt lại thành quỷ.Chiếc điện thoại bị anh bóp chặt đến mức cảm tưởng như có thể vỡ ra bất cứ lúc nào.Đôi mắt của l oreal cho màn đêm bỗng trở nên sắc nét.Chiếc điện thoại cũng theo thế mà bị ném mạnh vào từ vỡ vụn.Trường tiểu dĩnh.Ngày hôm nay chính em.Là người làm tổn thương tôi.Tôi nhất định sẽ không bao giờ quên nỗi đau ngày hôm nay.Cảm ơn em đã cho tôi biết thế nào là nỗi đau.Chứ thật lòng yêu thương một người.Cảm ơn em nhé.Một giọt nước mắt cay đắng rồi nhẹ.Anh không thể tin là mình có thể khóc.Khóc vì một người con gái.Tất cả đồ đạc trong căn phòng ấy đều bị anh ném vỡ.Lục tiểu mạn đứng ở bên ngoài nghe thấy những tiếng đổ vỡ.Thì trong lòng vô cùng vui vẻ.Không uống cơm cô đã phải dùng như thủ đoạn mưu mô đến như thế.Chắc chắn sẽ có một ngày ông vàng sẽ quay về bên cô.Chắc chắn là như vậy.Tiểu dẫn dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng cho chị nè.Xem không nghỉ ngơi thêm đi.Em quyết định rồi.Ngày mai em sẽ đi phỏng vấn.Cứ để vài ngày nữa đã.Thôi chị ạ.Đằng nào cũng phải đi làm.Đi làm sớm một chút.Sẽ thoải mái đầu óc hơn.Mềm chỉ hỏi thật nhá.Mày không được giấu chị đâu đấy.Chị cứ hỏi đi.Bây giờ trong người mày có bao nhiêu tiền thế.Có đủ trang trải đến lúc được nhận lương không.Em có tiền mà.Tuy không nhiều.Nhưng nếu chỉ tiêu tiết kiệm thì cũng đủ thôi.Chị lần rút trong túi ra một ít tiền rồi đưa cho tiền đi.Mày giữ lấy số tiền này đi.Khi nào cần thiết thì cứ lấy ra mà dùng.Thôi em không cần đâu.Chị cũng được dư dả gì.Coi như là chị cho mày mượn.Khi nào có thì trả cho chị.Ở một nơi xa là không có người quen như thế này mà lại không có tiền ở trong người.Không được đâu.Biểu diễn nhà chị năm nói nhiều.Thì cũng cảm thấy có lý.Số tiền này là có mượn chị chứ không phải là tên của chị.Nên cũng không cần phải ấy.Nhất định sau này sẽ tìm cách trả lại.Em cảm ơn nhé.Ơn huệ gì.Chị mới là người phải cảm ơn mày.Sao vậy.Không có gì đâu mà làm tiếp đi.Chị ra ngoài có chút việc nhé.Sáng sớm hôm sau.Biểu diễn của mấy chị làm đến gặp bạn của chị lâm.Để nộp hồ sơ xin việc.Để được nhận vào công ty không phải chỉ có năng lực.Mà phải tốn thêm một món tiền khá khá.Biểu diễn mặc dù có bằng đại.Những kinh nghiệm lại không có.Nên vấn đề sinh vào một công ty lớn không phải là dễ dàng.Vừa đi.Thì chị bạn của chị lâm vừa nói dứt tiểu dĩnh.Phỏng vấn cho có lệ thôi.Chưa mày chắc chắn là được nhận rồi.Mặc dù không phải là chức vụ gì ngon nhưng tổng giám đốc đang cần tuyển thư ký.Hình nền chị đã xin cho mày vào đi.Chị để chị lâm lắm.Cái này mới xin cho mày vào vị trí tốt như thế đấy.Cho những người khác thì đừng có mời nhé.Dạ vâng em cảm ơn chị.Mà chị nói cho mày nghe.Làm gì thì làm cấm không được tư tưởng đến tổng giám đốc.Có mấy bữa giờ chứng tán tỉnh anh ấy.Bị đổi cổ hết rồi đấy.Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thì biểu diễn không quan tâm.Nếu như không muốn yêu đương dàng gì.Thì cô đã ở lại bên cạnh của ông phạm.Chứ không cần phải bỏ đi như thế.Bây giờ có cần một công việc tốt.Chứ không phải là cần một người đàn ông để yêu thương.Buổi phỏng vấn kết thúc vô cùng tốt đẹp.Tiểu dẫn trở về nhà để ngồi chờ đến ngày được đi làm.Chị ở đây thêm vài ngày nữa để chữa máy chính thức được đi làm.Rồi chị còn phải vào lại trong kia để chăm sóc cho mẹ của chị.Vâng ạ.Biểu diễn đợi hai ngày thì công ty gọi đến.Cô cũng không nghĩ là có thể nhắc đến như vậy.Đúng là trên đời này chẳng có gì bằng quan hệ rộng và có tiền.Trong lòng của cô thực sự rất biết ơn chị lâm.Thật lòng có chị lâm là người tốt.Trước khi trở lại phía nam.Thì chị lâm có dặn dò tiểu dĩnh.Em ở lại.Giữ gìn sức khỏe nhé.Có gì thì cứ liên lạc với chị.Chị sẽ nhờ người giúp.Vâng em biết rồi.Sau khi chị lên rồi đi thì chỉ còn lại một mình tiểu dễ.Ở lại nơi xa là này.Cô biết mình phải thật cố gắng.Để có thật nhiều tiền.Sau này có thể đón ba mẹ chở về đây cùng ở với mình.Nếu để cho bà mẹ ở nhà cũ.Có thực sự không yên tâm.Một phần cũng sẽ phản sẽ tìm được cô.Nhưng rồi nghĩ lại thích anh cũng đâu cần thiết phải đi tìm cô làm gì.Bởi vì.Anh có vợ có con rồi.Có lẽ sau này chỉ có một mình cô nhớ anh mà thôi.Open đã thôi không tìm kiếm.Trái tim dường như bị tổn thương đến mức đóng bằng không còn cảm giác.Lục tiểu mạn tìm đến văn phòng.Open còn không thèm nhìn cô ta đến một cái.Tại sao anh không nói chuyện với em.Tại sao tôi phải nói chuyện với cô.Chúng ta yêu nhau mấy năm.Anh có thể tuyệt tình tuyết nghĩa với em đến như vậy sao.Cô im đi.Tôi không muốn nói chuyện với mọi người bị nổi như cô đâu.Tiểu mạn tức giận quất lớn.Vịt con nhỏ đấy mà anh đối xử với em như vậy sao.Có muốn gào thét thì về nhà mà vào đi.Đây là công ty của tôi.Không khoan ngang cô đơn.Vậy.Anh cũng không hoan nghênh con của chúng ta sao của tao nói rồi giờ giờ chiếc que thử thai có hai vạch.Đặt ngay trước mặt của over.Phạm.Em có thai rồi.Câu nói này của cô ta khiến cho cô phạm cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.Nói cái gì cơ.Em nói là em có thai rồi.Vậy sao.Thái độ rừng riêng của anh khiến cô ta vô cùng tức tối.Sao anh lại có thái độ như vậy đó.Tôi cũng muốn tôi phải có thái độ như thế nào đi.Đứa bé này thực sự là con của tôi sao.Làm sao tôi có thể tin.Cô ta cầm cứ quay thử thai ném mạnh vào tường hai tay điện loại gạch đống giấy tờ trên bàn của anh.Đất ảnh dám nói với em như vậy.Nếu như nó không phải là con của anh thì là của ai.Nếu như thực sự là con của tôi.Cô cứ xinh nó già.Sau này đi xét nghiệm adn của tôi thì tôi sẽ chào đón nó.Không định sẽ làm đám cưới hay sao.Đám cưới của nguyễn hội xà rồi đấy nếu như nó thực sự là con của tôi thì tôi sẽ nhận nó.Con cô muốn đi đâu làm gì thì tùy cô tôi không quan tâm.Em sẽ làm chuyện này nói với toàn mà nói với ai cũng như thế thôi cô nên nhớ.Tôi không phải là một thằng vô dụng sống dựa dẫm vào ba mẹ của tôi tôi có quyền sống theo ý muốn của tôi.Không ai có thể áp đặt bất cứ điều gì và cuộc sống của tôi cả.Rồi tại sao em làm bao nhiêu chuyện như thế.Mà cuối cùng vẫn bị anh đối xử như vậy.Oh phạm nhìn thẳng vào mắt của cô ta.Tôi nói cho cô biết.Chính bởi vì cô đã dùng rất nhiều thủ đoạn.Nên tôi mới cảm thấy căm ghét.Phụ nữ tóc người ai cũng giống nhau cả thôi.Tôi không muốn liên quan đến các người nữa.Ngày sau đó anh gọi điện cho thư ký một lát sau thì có một người bước vào trong anh ra lệnh cho cô.Có đứa cô gái này ra ngoài cho tôi đi tôi không muốn nhìn thấy cô ta anh dám.Anh không thèm nhìn tiểu mận trực tiếp nhắc nhở của thư ký của không nghe tôi nói gì.Tôi nói cô đưa cô ta ra ngoài ngay.Của thừa kế vừa nắm tay vào tay của tiểu mạn khi bị cô ta hấp dẫn.Tránh ra đi từ từ đi.Cô ta bỏ về mang theo trong lòng một mớ hỗn độn.Ruột của cái cô ta đã làm gì sai.Cô ta không thể nào hiểu được rằng.Cho giấu vàng không thể đến với tiểu dĩnh thì cũng sẽ không bao giờ đến với cô ta.Tình cảm của con người.Một khi đã thay đổi thì không có cách nào cứu vãn.Cho dù có sử dụng bao nhiêu thủ đoạn.Cho dù có dùng những cách xấu xa như thế nào.Thì cũng không bao giờ lấy lại được thứ mà mình đã từng vứt bỏ.Cô tốn một số tiền lớn cho chị lâm để đưa tiểu dẫn đến một nơi xa.Nhưng bây giờ lại không thể nào đạt được mục đích của mình.Cô ta không cam tâm không chấp nhận thất bại.Lúc này thì cô ta lập tức đến tìm bà nội.Nếu như bà biết cô ta đang mang trong mình giọt máu của úc vàng.Thì chắc chắn.Sẽ chấp nhận cô và anh cưới nhau.Bởi vì trên đời này.Chỉ có bà nội mới là người khiến cho vàng.Phải nhất nhất nghe theo.Bà nội vừa nhìn thấy cổ tay thì nét mặt trở nên vô cùng khó coi.Có đến để làm gì.Nhà này không đón tiếp cô đơn.Còn có thai rồi.Cái gì.Cô vừa nói gì cơ.Còn nói là còn có thai rồi.Nó là giọt máu của gia đình này.Bằng chứng từ.Tiểu mặt lấy ràng trước mặt của bà nội một tờ giấy siêu âm.Đứa bé đã được hai tuần rồi.Bà nội tay run run cầm lấy tờ giấy.Thế rồi bà nói với tiểu mà.Làm sao tao biết.Đức có phải là con của tiểu phẩm hay không.Nếu như bà không tin.Còn sẽ lập tức đi tới bỏ nó.Điên à.Đúng.Con điên rồi.Nếu như không thể làm đám cưới với anh ấy.Chỉ giữ lại đứa bé này có ý nghĩa gì đâu.Quốc ca còn lương tâm của một con người không vậy.Tại sao cũng có thể dễ dàng nói ra là sẽ phá bỏ đứa bé như vậy.Cô ta nắm chặt lấy tay của bà nội.Mi mắt bắt đầu rớt nước.Còn tìm bạn.Hãy giúp cần nói với cả một tiếng đi.Khởi nghĩa nhất.Không chịu cưới có làm vợ.Bà nhẫn tâm để cho con cháu của gia đình này.Lưu lạc bên ngoài như vậy hay sao.Bây giờ bà nội cảm thấy vô cùng khó xử.Biểu diễn thì bỏ đi chưa biết ở nơi nào.Và miếng này gần đây facebook cũng khó hiểu.Bà muốn ôm phải đi tìm tiểu dĩnh.Nhưng anh lại nói là sẽ không đi tìm nữa.Bà cũng không biết lý do là vì sao.Cứ nghĩ đã có liên quan đến tiểu mà.Nhưng bây giờ cũng không phải.Bởi vì nếu như liên quan đến cô ta.Thì chắc chắn là đã đồng ý làm đám cưới.Vậy thì rất cuộc là lý do gì.Khiến trương phạm không đi tìm tiểu dẫn nữa.Mà bắt đầu cảm thấy rối rắm.Không biết phải làm như thế nào.Bà nói tiểu mà.Cậu cứ về trước đi.Chuyện này tôi phải bàn bạc lại với tiểu phàm đã.Bà muốn nói gì với anh ấy cũng được.Những cảnh những cảnh tốt.Còn không che.Là sẽ đổi được đâu.Bà nội lập tức đi đến chỗ của ông phạm đang làm việc.Anh vừa nhìn thấy bà thì nói ngay.Bà đến đi thăm con thì đủ.Những điều muốn nhắc đến chuyện đám cưới của cô ta.Thế còn sẽ không nghe đâu.Nhưng mà đứa nhỏ đấy là con của con.Cuối tuần nói nhiều như con không đồng ý kết hôn.Thì sẽ phá bỏ đứa bé đi.Có chắc nó là con của con không.Có nói rồi.Tính đứa nhỏ ra thì con sẽ nhận nuôi đứa nhỏ.Còn chuyện đám cưới là không bao giờ.Con suy nghĩ kỹ chưa.Bây giờ còn đang rất bình tĩnh.Mọi quyết định của con đường giáo lúc này đều hoàn toàn chính xác.Có nên bà không cần phải lo nữa.Kết quả con bé tiểu diễn thì sao.Bà đừng nhắc đến cô ta.Là cô ta đã bỏ đi trước cơ mà.Đâu phải là lỗi tại con đâu.Bà nội không biết nói gì phải ra về.Có lẽ phạm cần thêm thời gian để suy nghĩ về tất cả mọi chuyện.Mặc dù và rất muốn có cháu nhưng mà cũng không thể nào áp đặt chuyện kết hôn nào.Hơn nữa.Bà cũng rất yêu thương tiểu dĩnh.Nhận định bà sẽ đi tìm được biểu diễn trở về.Còn chuyện cái thai trong bụng của tiểu mạn.Đảng giờ hết cho ông phải xử lý.Đám cưới này có lẽ không thể nào diễn ra được.Bởi vì chú rể lại hoàn toàn không muốn kết hôn.Vì là ngày đầu tiên đi làm nên tiểu rảnh thức dậy rất sớm.Trước khi rời khỏi đi chị lâm đã mua cho cô mấy bộ quần áo để đi làm.Tôi nhìn mình trước gương.Cảm giác dạo này có vẻ có hơi mập lên một chút.Chả có nhiều chuyện như vậy.Lại giờ cũng phải cười đến mức phải.Tại sao có thể lên cân.Đến chính bản thân của cô cũng cảm thấy rất là.Từ phòng trọ của tiểu dẫn đến công ty xe buýt mất mười lăm phút.Trong lòng cô cảm thấy có chút hồi hộp.Không biết là ông chủ của mình là người dễ tính hay khó tính.Nghĩ đến một người đàn ông khó tính cô lại liên tưởng ngay đến open.Dù đã cố gắng lắm rồi nhưng vẫn không thể nào quên đi được hình bóng của anh.Có lẽ phải mất rất lâu sau mới có thể quên đi được người đàn ông ấy.Hi vọng là như vậy.Tiếng gõ cửa vang lên.Biểu diễn đứng ở bên ngoài lịch sự rõ ngã ba cái.Có tiếng của người đàn ông nói vọng ra từ bên trong.Vào đi.Giọng nói nghe vô cùng ôn hòa dễ chịu.Nếu như được đánh giá của giọng nói này.Tôi có thể nói người đàn ông ở bên trong.Tính tích vô cùng ôn như dịu dàng.Biểu diễn để cửa bước vào.Người đàn ông đó lần đầu lên nhìn cô mỉm cười.Chào cô.Của người đi.Thái độ này của anh ta khiến cho tiểu dĩnh có một chút bối rối.Thật chưa từng nghĩ.Ông chủ của mình.Lại là một người dễ gần đến như vậy.Chào tổng giám đốc.Hôm nay tôi đến để nhận việc.Phòng tài vụ đã nói rõ cho cô biết công việc của mình rồi đúng không.Biểu diễn lắc đầu.Cô hoàn toàn chưa được phân công bất cứ công việc gì bởi vì cô trực tiếp lên đây gặp anh ta.Chứ không thông qua ai cả.Chẳng lẽ cô đã sai rồi.Biểu diễn thậm chí còn không dám ngẩng mặt lên nhìn ông chủ của mình.Cô nói mà âm thầm nghề rất nhỏ.Tôi xin lỗi.Bây giờ tôi sẽ lập tức xuống phòng tài vụ để nhận công việc.Người đàn ông đó bắt đầu nhìn tiểu dĩnh.Cô gái này thực chất tính cách khá đơn giản.Còn có một chút ngốc nghếch.Thực sự khiến cho người ta có cảm giác muốn trêu đùa.Anh thanh niên lấy điện thoại gọi cho trợ lý của mình.Cầu đen tất cả các hồ sơ văn kiện lên đây đi.Có giấy tờ nào cần photo.Cũng mang hết lên để cho tôi.Một lát sau thì có một người đàn ông bước vào đền thờ một đống giấy tờ.Thậm chí còn cao hơn cả đời của anh ta.Anh ta kệ để đặt đúng giấy tờ xuống rồi bước ra ngoài.Vị tổng giám đốc đó nhìn tiểu dĩnh rồi nói với cô.Công việc của cô hôm nay thực ra cũng rất đơn giản.Cô phân loại tất cả hồ sơ ra làm hai loại.Một loại tôi đã ký và một loại thuốc chữ ký và để riêng hai loại da.Giấy tờ cần photo photo hết đi.Có gì chưa hiểu.Có thể hỏi trực tiếp trợ lý của tôi.Biểu diễn người khác nhìn đống giấy tờ ngay trước mặt mà trong lòng cảm thấy hoang mang vô cùng.Cô còn không biết hồ sơ nào với hồ sơ nào.Thì làm sao có thể phân loại ra được.Còn số giấy tờ cần phải photo nữa.Photo ra làm bao nhiêu bạn.Photo như thế nào cũng hoàn toàn không biết.Tiểu dễ nhìn người đàn ông đó rồi cái đầu.Hành động này của cô khiến cho anh ta mỉm cười vui vẻ.Tên gì.Giờ tiểu dĩnh.Tôi tên là hoàn vũ.Vườn thơ hàng tồn.Nãy giờ chỉ là trêu đùa có một chút thôi.Tất cả số giấy tờ này.Đúng là có phải làm.Nhưng sẽ có người hướng dẫn cô đến khi quan việc cô không cần phải lo.Biểu diễn ngày thế anh cứ nói như vậy thì thở phào nhẹ nhõm.Cậu cứ tưởng mình phải mất ăn mất ngủ có đống giấy tờ này lùn.Xem ra có vẻ rất lo lắng nhỉ.Cũng chưa từng làm qua công việc này hay sao.Tôi đã từng học đại.Cũng thường xuyên vào rất nhiều công ty.Những chữ được nghỉ.Vậy sao.Có thể qua được phỏng vấn cũng khiến cho người khác phải ngạc nhiên đấy.Tuổi.Lát nữa sẽ có người tới hướng dẫn cho cô làm về.Thời gian này là thời gian thử việc.Hình nền có cần phải cố gắng.Nếu sau hai tuần mà cô còn không biết làm tốt công việc của mình.Thế cô sẽ bị sa thải.Có hiểu chưa.Vâng thưa tổng giám đốc.Tôi sẽ cố gắng làm tốt.Anh ta nhìn tiểu dĩnh rồi suy nghĩ.Cô gái này tôi có phần hơi ngốc nghếch.Nhưng nói chung là một người rất ngoan ngoãn dễ bảo.Mở một thư ký thì chỉ cần có như thế là đủ rồi.Đôi khi thông minh quá cũng khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.Người trợ lý lúc nãy tìm hiểu zing.Rồi đưa cô đến một văn phòng.Và người cùng cô làm việc.Anh ta chỉ bảo cho cô rất tận tình.Thế nào là hồ sơ đã được xét duyệt.Thế nào là chưa được xét gì.Dạy cho cô phân loại tất cả các loại giấy tờ.Tư bản hợp đồng này đến bản hợp đồng khác.Sau một ngày cật lực.Thế cô cũng nắm bắt được công việc của mình.Nhưng nếu để làm thành thạo và tốt.Thì phải mất một thời gian khá dài.Anh trợ lý kia thấy tiểu dĩnh vẫn còn hồi hộp.Nền động viên cô.Cô không cần phải quá lo lắng như vậy đâu.Chỉ cần cô không đem lòng yêu tổng giám đốc.Thì công việc của cô đảm bảo là sẽ tốt thôi.Tiểu dễ nhất thời còn chưa nút chơi được hết ý trong câu của người đàn ông này.Vẫn còn nhưng rất nhìn anh ta.Thì anh ta tiếp tục nói.Cô có thể yêu bất cứ ai trong công ty này.Cựu tổng giám đốc ra.Không hiểu ý của tôi không.Tiểu dĩnh vội vã xua tay.Địa phủ nhận câu nói của anh trợ lý.Tuyệt đối sẽ không yêu thương ai cả.Anh không cần phải lo như thế.Vậy thì tốt.Bây giờ có thể trở về nhà rồi đấy.Tiểu dĩnh từ công ty đi ra bến xe buýt.Nhưng vừa rời xa đến công ty.Cô gặp ông chủ của mình.Anh ta dừng xe lại.Qua ô cửa kính ở cánh cửa ô tô.Anh ta nói vọng ra.Có đi đâu.Bây giờ tôi ra bến xe buýt để bắt xe về nhà.Cô lên xe đi tôi sẽ cho cô đi nhờ.Biểu diễn thấy ông chủ của mình thực sự là người tốt.Nhưng khi cô nhìn ra xung quanh tôi có rất nhiều người cũng đang nhìn về phía của cô.Ánh mắt của họ thực sự không có gì gọi là thoải mái.Cô lập tức hiểu ý.Nên nói với tổng giám đốc.Hàng tồn.Thực sự cảm ơn ý tốt của anh.Nhưng anh cứ đi trước đi.Tôi còn đi mua một ít đồ nữa mới trở về.Vậy cứ từ từ.Hình vũ lái xe rồi đi.Lúc này thì đánh mất của các nhân viên khác mới không nhìn về phía của tiểu dĩnh.Cũng không hiểu vì sao.Họ lại có thái độ như vậy.Tại sao phải dặn dò là không được yêu tổng giám đốc.Anh ta là ai.Chẳng lẽ.Anh ta là gay sao.Suy nghĩ này của tiểu dĩnh khiến cho cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.Một người đàn ông tuấn tú điều tra như.Làm sao có thể thuộc thế giới thứ ba được.Nhưng cảm thấy lập luận này của mình là có tính chính xác khá cao.Bởi vì nếu là một người đàn ông bình thường.Thế ai cũng có thể yêu thương cơ mà.Sao lại cứ chắc chắn bắt là không được yêu.Thầy anh ta là người đã có vợ.Điều này cũng có thể chính xác.Trong lòng của tiểu dĩnh chợt nhớ đến âu vàng.Không biết anh đã làm đám cưới chưa.Đứa bé trong bụng của lục tiểu mạn.Là trai hay gái.Thế rồi có bất giác đưa tay lên bụng của mình.Giờ lại giật mình với cái suy nghĩ điên rồ ấy.Làm sao có thể có thai được điều đó là tuyệt đối không thể.Biểu diễn ngốc nghếch tự của chính bản thân.Dù đã cắm mốc và một lần.Nhưng cầu thực sự không muốn quên đi cái lần đó.Cũng chẳng hề cảm thấy hối hận.Vì đã trao đổi con gái của mình cho anh.Cho dù không được anh yêu thương nhưng ít nhất.Cô cũng được yêu thương anh.Bây giờ thì chẳng có cách nào có thể liên lạc được với ông phạm nữa số điện thoại của anh ở trong sim cũng bị.Làm bạn gái.Có một cảm giác nhớ đến cồn cào đang hiện hữu trong lòng của tiểu thư.Cây như cô bắt buộc phải quên đi quên đi tất cả.Trời đã bắt đầu tối mệt.Một mình tiểu dĩnh ở trong căn phòng nhỏ.Xung quanh không có bất kỳ ai để trò chuyện.Bây giờ chỉ có công việc mới có thể khiến cho cô cảm thấy thoải mái.Biểu diễn đề một số hồ sơ cần làm giờ ra tiếp tục làm.Biển tây pha một gói mì ăn bữa tối.Lúc trước ở nhà út vào ngày nào cũng phải nấu cơm nhưng cầu được ăn uống vô cùng đầy đủ.Bây giờ ở một mình thì có cần phải tiết kiệm để phòng trừ lúc ốm đau còn có tiền xoay sở.Cũng phải để dành ít tiền để sau này đón bà mẹ ra đời ở cùng.Bà mẹ cô cũng sắp về nước tất cả mọi thứ sau này.Cô đều phải tự một mình đánh giác nên không thể nào chi tiêu một cách lãng phí.Biểu diễn vừa ăn mì gói vừa làm vừa.Trong nhóm chất.Trên điện thoại của cô có tin nhắn của anh trợ lý.Của một số anh chị đồng nghiệp khác biểu diễn mở máy thì đọc được tin nhắn của mọi người.Để chào mừng nhân viên mới của công ty ngày mai đề nghị tổng giám đốc mở một buổi tiệc nhé.Biểu diễn không nghĩ là mình lại được làm việc để chào đón.Hơn nữa có mới đi làm ngày đầu tiên thế nhưng trong lòng thực sự cảm thấy rất vui.Câu trả lời.Em cảm ơn mọi người đã đón tiếp em sau này nhờ mọi người giúp đỡ nhiều nhé.Các anh chị đồng nghiệp lập tức trả lời.Không cần khách sáo.Biểu diễn khá xinh đẹp đấy nhé.Sau này đảm bảo lại là ngôi sao sáng giá đấy có rất nhiều người trong nhóm chat nói chuyện với.Cô cảm thấy khá vui vẻ nói chuyện một lát thì có tin nhắn từ tổng giám đốc.Được phim trợ lý kim ngày mai sắp xếp nhé.Tin nhắn của anh ta chẳng khác gì một bông hoa chứa để mật ngọt.Còn các chị nhân viên thì giống như con ong thợ.Các chị lập tức ba vì lấy bút.Biết tổng của chúng ta thực sự quá tâm lý.Chính xác.Poster.Đã có người yêu chưa nhỉ.Thực sự rất hâm mộ anh đấy nhá.Ngày mai anh có đến tham dự không.Trong khi các chị khác nhắn tin liên tục nói chuyện với tổng giám đốc.Chỉ có tiểu dĩnh là hoàn toàn im lặng.Cô đơn nhìn không muốn mình trở thành trung tâm chú ý của mọi người càng không muốn mọi người nghĩ rằng.Cô chỉ mới bước chân đến công ty.Đã lập tức để ý đến tổng giám đốc.Có đương nhiên là không muốn bị ai ghét bỏ.Đương nhiên hiểu được ý của mọi người.Cô biết rằng tổng giám đốc của cô được rất nhiều nhân viên nữ trong công ty để ý.Tuyệt đối không đến lượt còn mơ mộng.Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của mọi người.Bởi vì thực ra trong lòng của tiểu thư.Đã có người đàn ông khác.Mà chẳng có bất cứ một người đàn ông nào có thể thay thế được vị trí ấy.Cho dù là bất kỳ ai.Có là người tốt đến mức nào.Thì đối với biểu diễn.Open vẫn là người đàn ông tuyệt vời nhất.Là người mà cô yêu thương nhất.Bây giờ có mới thấm câu nói.Yêu một người không nhất thiết phải được ở cạnh họ.Yêu một người là hy sinh lắm không cho họ luôn được hạnh phúc.Có thể nhiều người nổi ngứa.Những quyết định này có tuyệt đối không hối hận.Tiểu dẫn khóa nhóm chat.Tiếp tục vui đầu vào công việc.Tương lai phía trước còn dài.Còn rất nhiều công việc cần cô phải làm hết.Đường thế nào để lòng mình suy nghĩ linh tinh được.Tôi sẽ không đi tìm em nữa.Tuyệt đối sẽ không nhớ về em.Biểu diễn nước nghệ.Tôi chắc chắn sẽ quên được em.Dù là trong suy nghĩ thế anh cũng biết là mình đang tự lừa dối chính mình.Trong bóng tối.Con người ta thường cảm thấy cô đơn lạc lõng.Bây giờ lại ước chưa từng quen biết.Chưa từng gặp gỡ.Bản thân anh chưa từng nghĩ mình sẽ bị một cô gái đem ra làm trò đùa.Phải rồi.Cô gái ấy đã từng nói yêu đâu.Cô gái ấy cũng chưa từng hứa.Cô gái ấy lấy anh.Chẳng phải cũng vì tiền hay sao.Ngay từ đầu đã biết như thế.Bây giờ có gì phải ngạc nhiên.Oh phạm cười.Nụ cười ngặt nghẽo.Bây giờ anh thực sự cảm thấy rất nhớ cô.Nhớ cô gái mà chẳng bao giờ nói chuyện với anh ngọt ngào.Nhớ mùi hương nhẹ nhàng mái tóc mềm mượt.Rất muốn đi tìm cô.Nhưng cho dù tìm được thì sao.Bây giờ cô cũng là người của một người đàn ông nào đó.Ngọt ngào hơn anh.Ga lăng hơn anh.Cũng đâu có khô khan giống như anh.Đó mới là người đàn ông mà cô lựa chọn.Đã thôi không đi tìm kiếm nữa.Thế anh có quyền cho mình chìm vào men say trong dự.Một ly ra hai ly.Càng uống anh càng cảm thấy mình tỉnh táo.Càng uống.Càng chẳng thể nào quên đi được hình bóng ấy.Bà mỹ du lịch cửa bước vào.Nhìn thấy ông phạm như thế thì đau lòng lắm.Bằng ngồi xuống bên cạnh anh.Còn chưa kịp nói gì.Thì đã nghe tiếng anh nói.Con sẽ không cưới của tao đâu.Lại đừng nói gì cả.Nói rồi anh tiếp tục đưa rượu lên miệng uống cạn.Bà mỹ tâm lấy tay rằng lấy chai rượu từ tay của ông phạm rồi nói.Còn định tiếp tục hành hạ mình đến bao giờ nữa đây.Con này có thể vì lợi phụ nữ như vậy mà trở thành con men sao.Chuyện này không liên quan đến mà.Vậy còn chuyển tiểu mạn đang mang thai thì sao.Con tính sao đi.Con đã nói rồi.Shin cậu bé shin.Nếu như đúng là con của con.Thì con sẽ nhận.Còn cô ta đi con không quan tâm.Nó là mẹ của đứa bé.Con không thể nào nói ra những lời vô trách nhiệm như vậy.Là con bò của tâm mang thai à.Là con đường ấy sẽ cưới của ta sao.Con có nói là dạy cưới cô ta.Vương âu sàn.Tại sao không có thể nói ra những điều vô trách nhiệm như vậy.Cho dù là con không muốn thì mọi chuyện cũng xảy ra rồi.Có phải có trách nhiệm đi chứ.Nếu như vì một phút bồng bột của con thì con sẽ cưới cô ấy.Nhưng là do cô ta lừa con cho con uống thuốc.Loại phụ nữ bị nổ như thế.Còn tuyệt đối không bao giờ lấy làm vợ.Con nói cái gì cơ.Mẹ còn chưa hiểu hay sao.Người mà mẹ muốn cưới về làm dâu chính là loại người không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào.Chỉ cần là thứ mà cô ta muốn có.Cô ta sẽ tìm mọi cách để có được nó.Mẹ không tin.Con bé làm sao có thể như thế à.Còn nhiều chuyện mà mẹ không ngờ được đâu.Bà mỹ tâm im lặng giờ khỏi phòng có offer.Tải bài như ngủ đi vì những điều mà mình vừa nghe thấy.Vậy là trước giờ bạn đã sai sao.Sai vì đã tin tiểu mạn một cách tuyệt đối.Sai vì đối xử không tốt với tiểu dĩnh.Tất cả.Đều là lỗi tại bà hay sao.Có chuyện gì vậy.Ông vương đứng từ phía sau của bà mỹ dung.Thế vợ tất thịnh nền ông hoài.Bà mỹ tâm dựa vào người có ông vương nói nhỏ.Chúng ta phải phòng thôi.Vừa về đến phòng thì bà mỹ dù đã ở khóc.Hùng vương không hiểu là có chuyện gì xảy ra ông hỏi.Thằng nhóc đó lại làm em tổn thương sao.Nó lại nói chuyện gì khiến em buồn đúng không em.Anh sẽ đi cho nó một trận.Bà ta vội ngăn chồng lại nói.Không có đâu.Con trai chúng ta không làm sai gì cả.Tất cả là tại em.Bây giờ em dối lắm.Em không biết phải làm gì cả.Có chuyện gì thế em phải nói ra.Anh mới biết đường mà giải quyết chứ.Sao lại khóc như vậy.Em đâu có còn là một đứa trẻ đâu.Trước giờ em cứ nghĩ.Tiểu mạn là người tốt.Nhưng bây giờ em mới biết không phải là như thế.Vậy mà em cứ bắt ép con trai chúng ta phải kết hôn với nó.Xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy.Mãi vẫn một mực bảo vệ nó.Em đã quá sai rồi.Ông vừa ôm vợ vào lòng an ủi.Em cũng là người bình thường.Làm sao có thể nhìn thấu lòng dạ của con người được.Bây giờ em hiểu ra được thì tốt.Mọi chuyện cứ để cho con trai của mình tự giải quyết.Bây giờ nó trưởng thành rồi.Nhưng mà bây giờ nó nói là nó đã có thai và đòi làm đám cưới.Nếu như chúng ta không tổ chức đám cưới.Thì em sợ là công ty sẽ gặp chuyện thôi.Anh nghĩ là trước mắt chúng ta nên ra nước ngoài.Sự có mặt của chúng ta chiều khiến cho tiểu phẩm khó giải quyết mọi thứ.Nó đã không muốn làm đám cưới rồi.Em cũng không.Hơn nữa con bé cũng không phải là người tốt.Chuyện này không nên gượng ép.Hai vợ chồng ông vương giờ đi ngay sáng hôm sau.Mặc dù trong lòng của bà mỹ dung còn nhiều thắc mắc.Nhưng bà cũng tạm thời gác lại.Bà có cảm giác giống như bây giờ mình đang phải bỏ trốn.Nhưng ở cũng là cái giá mà bà phải trả cho tất cả sai lầm của mình.Sau này bà nhất định sẽ nhìn mọi thứ toàn diện hơn.Chứ không phải nhìn từ một góc cạnh.Hóa ra không phải cưới nhà giàu có.Thế lương tâm sẽ tốt.Cũng không phải cứ nghèo nàn thì chỉ biết nghĩ đến tiền.Bà chỉ thắc mắc lý do mà tiểu rảnh rỗi đi.Có lý nào là sáu bà quá khách khỏe không.Hôm nay là ngày thứ hai tiểu dẫn đi làm.Cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng.Kèm chân váy màu đen.Mái tóc được cột gọn gà.Lộ ra khuôn mặt ưu tú.Biểu diễn từ nấm mình trước go.Cảm thấy mình cũng có một chút xinh đẹp.Cũng như ngày hôm qua.Cô đi bộ ra bến xe buýt.Hôm nay có gặp được một chị đi làm cùng công ty.Trễ nhìn cô tươi cười chào.Chúc em buổi sáng tốt lành nhé.Dạ em cảm ơn chị.Chế cứ nhìn chăm chăm vào mặt của tiểu dĩnh rồi nói nhỏ.Việt nam xanh xao quá.Biểu diễn đưa tay lên sờ mặt mình rồi nói với chị đồng nghiệp.Dạ em bình thường mà chị.À chị thấy thế thì chị nói thôi.Lúc trước khi chị có thai nhìn cũng sang sao ý nghĩa là bây giờ vậy.Em nên để chế độ ăn uống nhé.Xinh như thế này không tốt đâu.Có thai.Sao chị lại nói như thế.Qua thì làm sao có thể có thai được.Câu nói của chị đồng nghiệp cướp khiến cho tiêu lãnh phải suy nghĩ.Tự nhiên cảm thấy có chút chột dạ.Hôm nay có phải cùng tổng giám đốc đến công trường.Công việc của cô.Hôm nay có phải cung tổng giám đốc đến công trường.Công việc của cô hôm nay là tổng giám đốc đi đâu thì có phải đi theo đấy.Tổng giám đốc muốn con làm gì.Thì cô cũng phải làm.Suy cho cùng thì thừa kế cũng đâu có khác oxi là bao nhiêu.Công việc cũng bù đầu bù cổ.Suốt ngày phải đi đến công trường nắng rồi.Nhưng suy cho cùng thì có việc làm là tốt rồi.Bởi vì đâu phải ai cũng may mắn đến một nơi xa lạ mà có việc làm ngay.Hàn vũ hỏi tiểu dĩnh.Cô đã đến công trường bao giờ chưa.Tôi chưa.Xem giá của cái gì cũng không biết nhỉ.Cái gì cũng phải học từ đầu.Tôi tôi xin lỗi.Câu này tốt nhất không nên nói ra.Cơ mà có cần phải nói cái đi cùng tôi.Đó chính là tôi sẽ cố gắng.Chị mấy cái cầu xin lỗi này tôi không thích nghe đâu.Tôi xin lỗi.Biểu diễn bắt gặp ánh mắt khó chịu của tổng giám đốc nên sửa lại câu nói của mình.Thơ tổng giám đốc.Tôi đã hiểu.Tốt.Tổng giám đốc đi đằng trước anh ta vừa đi vừa nói những chuyện trên trời dưới đất.Biểu diễn thì đằng sau luyện tập ghi chép lại những lời mãn thanh nói.Gửi đến hai tay mỏi nhừ.Gửi đến đầu óc có phần choáng váng.Lần sau tôi mang theo điện thoại ghi âm được không.Không được.Tại sao thế.Tôi sẽ phải ghi chép lại đầy đủ mà.Công việc của cô đâu có rảnh rang đến mức như vậy.Buổi tối sẽ có nhiều hồ sơ như giấy tờ cần phải giải quyết.Thời gian là thứ quý giá không nên lãng phí.Chỉ mới ngày hôm qua thôi cô còn cảm thấy ông chủ của mình là một người vô cùng tốt.Phi nhung bây giờ cô đã bắt đầu có suy nghĩ ngược lại.Không phụ gia.Đúng là không phụ.Nhưng cô nào dám nói.Hàn vũ như đọc được suy nghĩ của tiểu dĩnh.Anh ta đi đến trước mặt của cô rồi nói.Cô có biết tại sao tôi có được ngày hôm nay không.Là bởi vì.Tôi đã phải cố gắng hơn rất nhiều người khi mà người ta chỉ làm việc có tám tiếng đồng hồ.Thì tôi đã phải làm việc hai mươi tiếng.Khi mà người ta bỏ tiền ra để vào nhà hàng sang trọng ăn một bữa hết mấy triệu.Thì tôi chỉ dám ăn mì gói.Người ta cố gắng một tí thôi phải cố gắng người.Có phải hiểu thành công đến từ sự nỗ lực và chịu khó.Chứ không phải là may mắn ngẫu nhiên đầu.Câu nói của thần vũ khiến cho tiểu dĩnh như được khai sáng đầu óc.Hóa ra là do suy nghĩ của cô quá nông cạn.Chứ không phải ông chủ của cô là người khó tính.Hình vũ tiếp tục nói với cô.Nếu như có muốn được giống như tôi.Thì bây giờ tôi đang làm việc một ngày mấy tiếng đồng hồ.Cô bắt buộc phải làm việc hai mươi tiếng.Bây giờ tôi đang đọc ngày hai cuốn sách về công việc xây dựng.Thế có phải đọc bốn cuốn sách.Cũng liên quan đến xây dựng trong đời của cô và luôn luôn nghĩ rằng mình sẽ cố gắng làm việc.Luôn luôn nghĩ công việc chính là mạng sống của mình thì mới có ngày thành công được tuổi trẻ.Cố gắng xem ra cô cũng không đến mức là quá khó để đào tạo nhỉ.Cảm ơn tổng giám đốc.Bà nà.Sau này đi cùng tôi đến công trường.Thế nên đem theo nón.Nếu để bản thân ốm thì tuyệt đối sẽ không tốt đâu.Vợ ảnh hưởng đến sức khỏe và ảnh hưởng đến công việc đấy.Vâng tôi đã hiểu.Biểu diễn lại tiếp tục với công việc của mình.Bây giờ thì cô đã có một lối suy nghĩ hoàn toàn khác.Đã không còn than vãn không còn trách móc sao cho cùng tất cả cũng chỉ bởi vì cũng không có.Chỉ bởi vì quá nghèo.Bất hạnh mà ngày hôm nay cô phải chịu cũng chỉ vì không có tiền mà ra.Nếu như có đủ tiền để chữa trị cho ba.Thì cô đã không phải lấy ông phải theo cách đó.Nếu như cô có tiền thì cô có thể đường đường chính chính đấu với lục tiểu mạn nếu như cô có.Thì có lẽ mẹ của ông phạm đã không ghét bỏ cô và nếu như bây giờ cô có tiền.Thì cô cũng không phải ở trong cái phòng trọ nhỏ bé ấy.Đến bữa chỉ dám ăn một gói mì nhật định cô sẽ cố gắng nhận định cô sẽ là.Mấy ngày đó tiểu dĩnh cảm thấy cơ thể có chút bất ổn.Mải mê bao nhiêu chuyện nên không để ý đã lâu lắm rồi dì vẫn chưa ghé thăm.Trong lòng của cô bỗng cảm thấy hoang mang lo lắng quý vị.Bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng xong tập năm của bộ truyện này và cho đến giây phút này.Thì sự xuất hiện của hàn vũ thực sự là khiến cho câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn rất là nhiều liệu rằng là sẽ có một.Người yêu nào đó xảy ra giữa hàn vũ và tiểu dĩnh hai mươi sắc có cảm giác rằng là nhân vật hàn.Sẽ thay đổi cuộc đời của tiểu diễn rất nhiều khiến cho cô phát triển bản thân của mình ở trường.Một con người hoàn toàn mới và cái đều bây giờ mà xa nghĩ là tất cả những tác giả của truyện tình cũng có cảm giác giống.Đó là hình như là tiểu dĩnh đang mang thai đứa bé của ông vàng.Vậy thì liệu rằng có phải bây giờ cả hai cô gái tiểu mạn và tiểu lĩnh cùng mang thai đứa con của ông phải không.Rốt cuộc thì điều gì sẽ xảy đến ở trong tương lai đây chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo của bộ.Hiện nay và vẫn như thường lệ thì sau khi lắng nghe xong tập chuyện này thì anh sang rất mong nhận được những ý kiến.Về suy nghĩ cảm nhận của tất cả mọi người về nhân vật mới này cũng như những tình huống vừa xảy ra.Đọc truyện.Bằng cách bình luận ở phía bên dưới và nếu như mọi người cảm thấy bộ truyện này hấp dẫn thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com