Phật Dạy Có 11 Loại Nhân Duyên Kiếp Trước Đừng Tiếc 5 Phút Nghe Để Biết Bạn Là Ai Video And Sound

phật dạy có 11 loại nhân duyên kiếp trước   Đừng tiếc 5 phút nghe Để biết bạn là ai video and sound
Đức phật dạy về mười một loại nhân duyên kiếp trước.Vậy thì.Kiếp trước bạn là ai.Phật giảng về luân hồi.Tuyển sinh về kiếp trước kiếp sau.Rất nhiều người mang sẵn trong đầu tư tưởng vô thần thường cho đó là những chuyện mê tín dị đoan.Nhưng thử hỏi nếu tất cả là mê tín thì chẳng phải những sự tình trên đời đều chỉ là một.Đồ ngẫu nhiên của tạo hóa thôi sao.Thử hỏi vô duyên với cha mẹ bạn bè với vợ chồng của chúng ta.Cũng chỉ là chuyện hên xui may chửi là hoàn toàn ngẫu nhiên hay sao.Thực ra nhân viên là tiền định từ kiếp trước.Những sự kiện xảy ra trong đời này của một cá nhân thấy đều là kết quả từ đời trước vậy.Có một lần.Đức phật nói với ngài a nan.Ta thấy vận vật trong trời đất đều có nhân duyên kiếp trước.Ngày anh đang nghe thấy đức phật nói.Mình tới quỳ trước mặt đức phật thành lễ và hỏi.Xin hỏi người đó là nhân viên gì.Những điều này tất cả các đệ tử đều muốn biết xin người hãy diễn thuyết thuộc lại.Khai thị độ hóa những người không biết.Đức phật nói.Con người nếu bồi dưỡng phúc đức.Cũng giống như cái cây kia.Phúc đức là một cái hạt được trồng xuống đất.Sau đó dần dần đứng lên.Các thành quả và mang lại lợi ích.Thứ nhất.Những người mà kiếp này may mắn có địa vị cao quý được xã hội trọng vọng làm quốc và.Thầy trích cao đại thần là người có quyền có thế thì kiếp trước đều là những người.Phép biết kính trọng phật mà đến.Thứ hai .Người kiếp này mà giàu sang và phú quý thì chắc kiếp trước cũng đều là những người đã.Từng bố thí hay cứu tế và cho đi rất nhiều.Thứ ba.Người kiếp này mà sống thọ có sức khỏe dồi dào.Hiếm hai mươi bị bệnh tật đa phần kiếp trước đều là người luôn giữ vững giới cấm.Và rất coi trọng tung em nhà phật.Thứ tư.Người kiếp này lớn lên đoàn chính gương mặt thanh tú dùng mạo xinh đẹp thần thái.Hữu xạ tự nhiên hương khắp thân mình luôn tỏa ra một mùi thơm mát.Người này gặp người người thích có tiếng nói người người muốn nghe đó chính là kết quả.Của việt kiếp trước họ đã tu nhân tích đức biết lấy khiêm nhường và những nhịn làm niềm vui.Thứ năm.Người nào kiếp này điềm đạm cư xử bình tĩnh không bao giờ hấp tấp vội vàng cả.Chồng nói năng và trong hành động đều rất cẩn trọng.Biết chừng mực.Thì chắc hẳn kiếp trước đều là những người đã từng tu thiền định tâm tưởng thanh tịnh.Thứ sáu.Người kiếp này.Tài năng và thông suốt phát thậm chí có thể thuyết giảng đồng thời hóa độ người u mê.Hành khúc nhất biết trân quý lời nói và tự động chuyển động phật pháp ra ngoài để người nghe.Trong chúng sinh cùng thấu hiểu.Người có đức tính ấy rất là kết quả của việc kiếp trước đã tù trí huệ mà thành.Thứ bảy.Người nào có giọng nói trong trẻo âm vực rõ ràng và vô cùng truyền cảm thì.Hẳn kiếp trước là người tới từ tam bảo kh.Tam bảo.Là chích.Pháp và tăng.Thứ tám.Người nào kiếp này từ nhỏ mà đã ngốc nghếch .Thì anh là do kiếp trước đã không muốn nhận sự dạy dỗ luồn chỉ bảo người khác.hai mươi chín người mà kiếp này làm nô lệ hay làm kẻ ở cho người khác.Thì đa phần là do kiếp trước đã thiếu nợ có vay nhưng chưa hoặc không trả.Người ta.Thứ mười người mà kiếp này có địa vị thấp kém sống đời nghèo hèn.Phần là bởi ở kiếp trước đã không biết lễ phép và kính trọng tam bảo phật pháp tăng.mười một.Người nào kiếp này sạch sẽ không bệnh tật là bị kiếp trước không bao giờ đánh người.Tâm luôn từ bi lấy thiện đãi người.Mọi việc trên thế gian này đều thuận theo quy luật nhân quả đều có căn nguyên của.Đừng trách vì sao người ác vẫn được giàu có hay đừng trách vì sao mình tốt bụng li.Truyện mà chỉ mãi nghèo khổ.Chẳng người tốt nào mỗi lần đi làm việc tốt mà trong đầu lại nghĩ đến việc được phút bao giờ.Có người cứ mỗi lần gặp họ lại phàn nàn tại sao tôi làm nhiều việc tốt thế tôi.Đương thiện thế vậy mà lại không được báo đáp toàn gặp chuyện xui xẻo là sao.Cái mà người ta buông bỏ chấp nhất không phải là buông bỏ tất cả mọi thứ trong cuộc sống.Cơm cũng không ăn ngủ cũng không ngủ đó hoàn toàn không phải là sự buông bỏ mà là một loại cây.Lần khác là một kiểu vô trách nhiệm buông xuôi phó mặc sinh mệnh mình sự buông bỏ đích thực.Chính là tiêu trừ những thể dục vọng.Bà tâm không tốt những thứ bám riết lấy tâm người ta như tham vọng vì danh lợi.Sự đố kị ghen ghét.Chồng kiếp luân hồi.Hát nhạc.Và phúc báo luôn đi theo con người như hình với bóng.Nhân duyên ở kiếp trước sẽ còn kéo dài tới ngàn kiếp sau và nghiệp duyên kiếp nọ cũng.Lưu truyền mãi tới kia.Bởi thủy phật già mới giảng cần phải tích đức hành thiện làm điều tốt sống thiện.Để ghi một phút báo cho kiếp sau người mà thích được đại phúc thì đời sau.Có thể bắt được thân người trong vòng luân hồi lục đạo.Người chỉ làm điều xấu thành ác về nhiệt dung.Đời sau.Các hãng phải chịu phát sinh làm động vật thậm chí triệu hủy diệt hoàn toàn.Người mẹ của kỷ hiểu lam nhà văn thời nhà thanh là trương thái phương ngân.Thuê một người nấu nướng trong phủ dưới đây là một câu chuyện có thật mà người đầu bếp này kể cả.Quê nhà của tôi có một người rất nghèo phải chăng ngày sinh ăn một ngày kia chàng.Đi cả nửa ngày trời đến lúc chập tối cảm thấy mình như bị lạc đường.Chị thấy đường đá gồ ghề bầu trời tối đen không biết đi hướng nào mới phải.Anh này đành phải ngồi dưới gốc cây để đến trời sáng ngày hôm sau mới đi tiếp.Anh chàng ăn xin bổn thấy một người từ trong rừng cây đi đến.Phía sau có ba mươi bốn người theo thù.Người nào người nấy đều cao lớn vạm vỡ.Chào anh anh xin chúc lòng sợ hãi liền vội vàng quỳ xuống xin tha.Người kia đồng cảm nói.Nhận người không cần phải sợ.Ta sẽ không làm hại nhà ngươi đâu.Ta là thằng hữu chuyên trông coi bị hổ.Bây giờ là lúc đến phân chia thức ăn cho chú loài hổ có thể ăn thịt người.Nhưng không phải ai cũng ăn thịt người hãy chờ coi.Thằng hổ nói xong liền thú dài một tiếng rất nhiều con hổ đều chạy đến tập hợp nghe lệnh.Thằng hội nói chuyện với bầy hổ người ăn xin nghe chẳng hiểu gì.Một lúc sau bầy hổ tặng biến mất.Chỉ còn lại một con hổ ẩn nấu trong đám cỏ.Một lát sau có một người đàn ông gánh nặng trên vai đi qua.Con hổ nghĩ chùm tới khiến người này khoảng sự vứt quan gắng tìm cách chạy thoát thân.Tình hình con hổ bỗng nhiên ngừng lại và quay về bãi cỏ.Rồi lại xuất hiện một phụ nữ.Toàn hữu toàn đứng đặt tít nhảy tới và vào đến người này rồi ăn thịt chỉ trở lại bộ.Cái thằng hổ đi tới nhạc bộ y phục lên.Trong túi người phụ nữ vừa bị hổ ăn thịt nặng chiều ngừng lượng.Ăn mày vừa hoảng sợ vừa không rõ xảy ra chuyện gì.Vị thần hổ kia bằng giải thích.Chúa sơn lâm chỉ ăn thịt động vật hoặc những kẻ không có phẩm chất của con người mà thôi.Chúng sẽ tha mạng cho người lương thiện bởi linh khí trên đầu họ.Nói chung những người mà đương chi vẫn còn trên đầu người đó họ sẽ có vần sáng.Mình nhìn thấy vầng sáng này tuyệt không dám làm càn.Con người.Mà đương chi chẳng còn bừng sáng trên đầu sẽ mất hết hàng người này so với cầm thú của.Chẳng khác gì khổ mới được phép ăn.Người đàn ông quấy gắn lúc nãy dù tướng mạo dữ dằn nhưng trong tâm lại là người đức.Ngày ngày anh ta đi bán hàng để phụng dưỡng cha mẹ già yếu chị dâu quá bỏ.Và nuôi đứa cháu mồ côi.chín trăm bảy mươi mốt niệm đơn thiện này vân sáng trên đầu anh ta tiền nhỏ không đáng kể nhưng.Nhìn thấy cũng lẩn tránh không dám làm hại.Còn người phụ nữ đến sau vốn bỏ chồng và đi lấy người đàn ông khác.Khi ở với con chồng đã ngấm ngầm hành hạ đánh đập đứa bé không thương tiếc hơn nữa người.Còn lấy trộm tiền của chồng kế để đem về cho con gái bà ta.Bởi vậy mà trên đầu không có chúc mừng sánh nào chính vì vậy hổ coi bà ta là động vật.Và đang.Còn thương suy tàn tật và phải đi ăn xin hàng ngày nhưng vẫn dùng biết san sẻ chút.Lương thực cho mẹ kế giàn đua vầng sáng trên đồng hơi cao hơn một thước bị nền tảng mới.Đỡ nhận duy chứ hoàn toàn không phải nhận người quỳ xuống cầu xin mà ta thường tình.Nhà người thầy cố gắng làm nhiều việc thiện tương lai sẽ còn nhiều phúc báo chờ đợi nữa.Người hãy tự tin mà bước về nhà ta sẽ chỉ đường dẫn lối cho.Hãy về nói lại với dân làng chuyện hôm nay để mọi người sống tốt hơn sẽ được thần linh phù hộ.Mà tránh tai ương.Người ăn mày tàn tật nghe sông cảm tạ và đứng dậy bước về nhà chẳng đi.Chúc một ngày một đêm cuối cùng đã về được đến nhà.Trong thu lành mọi người sau khi nghe được câu chuyện này.Ảnh đấy đều tinh nghe và mau chóng tùy chỉnh bản thân mình một lòng hướng thiện.Ai là người tốt ai là kẻ xấu tán tận lương tâm đôi khi người thường thật khó mà phê.Được thiên nhiên tại không gian khác thần linh lại nhìn thấy được hết sức rõ ràng qua đó.Phù trợ cho người lương thiện.Thời xưa có rất nhiều người trung hậu thật thà lòng giữ thiện niệm khùng tranh với đời mọi.Điều nghĩ cho người khác trước.Thời đó có rất nhiều người đều giãn tính hiếu thảo họ dựa theo nhân nghĩa lễ.Trí tính và lời dạy của các bậc thánh hiền để ướp thuốc ngôn thành của mình.Những người như vậy luôn có phần sáng rạng rỡ trên đầu chúng thần nhìn thấy sẽ gắng sức giúp.Mọi nơi.Bản thân họ đương nhiên.Cũng sẽ không có tai nạn gì lớn đi gọi là người hay tích đức phúc thọ có thừa.Vậy nên chúng ta cần phải nghiêm túc học tập mỹ đức của người xưa lòng người hướng thiện.Câu chuyện trên cũng chính là những lời nhắn nhủ chân thành với những ai đã đánh mất đức hạnh.Hãy kịp thời dừng chân trước bờ vực thẳm.Quay đầu là bờ.Hãy mau mau tìm về bản tính lương thiện của mình.Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật.Phim thừa chế linh hữu gần xa.Ngày xưa nữ hoàng là vị tổ thứ mười ba của tịnh độ tông.Chính là quá trình.Đại thế chí bồ tát.Ngài đã từng chỉ vậy.Không lượng sức.Dấu phẩy trên kính dưới.Những điều người không thể nhận.Làm việc người không thấy.Chiều nay chủ nhật.Thành tựu liệt chốt cho người.Lúc chánh tòa.Trường xét lỗi mình.Ghi nhầm đó.Đừng trách kẻ khác.Đi đứng nằm ngồi ăn cơm mặc áo.Từ sáng đến tối.Từ tối đến sáng.Chỉ truyền nhất một câu niệm.Đặc điểm đặc tính.Quạt điện thấp.Tùng chùa gián đoạn.Ngoài niệm phật cha.Không thể nhịn.Nếu như dòng điện giật.Ngày đó liền phải viết chữ.Tường luôn luôn hữu đèn xám hối lỗi.Dù có tube.Vẫn thế mình khiếm khuyết.Không được kiêu căng.Chỉ xét lỗi mình.Không giặt lỗi.chín nghìn cái hai.Không tìm được.Luôn luôn nghĩ tất cả đều là bồ tát.Di lặc phạm.New zealand.Dùng công tu hành quyết định dạng center phương.Một.Hãy nên tìm một nơi chân thật tôi đã.Giữ tâm kim.Chết sạch những giọng đồng.Chu kỳ kinh nguyệt.Hài.Nghỉ không còn sống lâu chụp thủy chàng.Cái chết có thể đến công sơn tuổi.Nào còn dám xen vô chuyện người khác.Bảng.Sex l** chân.Phát nguyện thiết tha.Trí thành.Cung kính kỳ danh hiệu phật.Giết tài năng nhí.Từng câu từng chữ nối với nhau.Đừng xót câu nặng.Thường nghe các ngày tiếng niệm phật của mình.Thì tâm sẽ thanh tịnh.Trùm xe hơi.Bún.Vũ chờ tâm đã trình.Vòng bi quốc phục vụ.Chế linh sinh tham quan chỉ.Từ khoe khoang giết người.Năm.Gặp bất cứ ảnh.Điều khiến họ niệm phật.Cầu sanh tây phương.Có người ở trong thế gian.Dẫn kỹ sư phạm nhật thịnh.Liễu xanh thoát tử.Đều là gì dòng điện gây ra.Ngày cùng lúc niệm phật.Liên nghỉ như chính mình đã chết.Chưa được dạng xịt.Hút mỡ bụng đêm.Điều ghép bò chết cả hết thảy.Tính điểm thi trường cao đẳng.-một câu bà kiều cha.Không có bột điểm nào để được.Làm cái đầu.Địa điểm được như thế.Là gì.Đã chết rồi.Tất cả hết thảy dòng điện.Điều chẳng vướng mắc nữa.Niệm được như thế.Những kẻ kia kiến nhỏ nhoi.Hiện thời.Thấy hơi có một chút cảnh giới tốt đẹp bằng từ mảnh từ cho lại đủ.Chứng minh.Giá đất tam muội.Hai người ấy.mười người hết chín người đều bị mát.Bắt.Gì tắm điểm cách nhận biết.Phù hợp với mẹ.Truyền hình hình trái chị.Những ngày chiến thuật thực hành theo lời dạy này.Thầy đều đạt được lợi ích dân.Số người vãng sanh đông nhiều công nghệ tính đếm nội.Chồng quá trình sốt.Chuyện giáng sinh.Chúng tôi nhìn thấy.Hầu hết những gì giảng sinh.Đều có đặc điểm chung.Ròng rọc.Đó là chín tình.Thiệt thà chất phác.Kim cu nhúng dấm.Ngủ đi cho biết.Đối với pháp môn tịnh độ.Có hai hàng người dễ dàng.Đó là bậc thượng trí.Già trẻ hạnh.Bật thường ký tuyết là những người thôn tông tôn giáo.Chúng ta có thể học theo.Còn hạng u chúng ta có thể miễn cưỡng học tập.Chiếc cần cái gì tao cũng không biết.Chỉ biết cuộc đời ta đang sống đi.Đi vĩnh cửu.Ma người mông mình trong hơi thở.Chị biết danh hiệu phật a di đà.Là chiếc phao duy nhất.Đưa ta ra khỏi vòng sinh tử luân.Rồi buông xuôi tất cả.Chấp nhận bài thua thiệt một mình của kiếp người.Giá lợn.Chu thị vất vả.bốn chia một trăm năm mươi.Đời sau.Ta sẽ quyết định dạng sẽ thành.Đọc truyện giáng sinh tập ba.Rùa vàng.Chúng tôi.Cinemax cúng rừng cấp tất cả mọi.Việc làm này.Nếu có chú thích không biết nào.Xin hồi hướng mười phương pháp giới chúng sanh.Đồng sen tây phương đông thành phật đạo.Nam mô a di đà phật.Miền tây.Ngày rằm tháng bảy năm đinh dậu.Thay mặt nhóm liên hữu miền nam.Đất việt.Trần thị lê.năm mươi chín tuổi.Trần tỉnh lẻ sinh năm một nghìn chín trăm năm mươi bốn.Chưa ngủ tại ấp đồng phú.Xã ô long vĩ huyện châu phú tỉnh an giang.Sóng thần.Là của ông trần văn lưu.Giờ của bà hà thị linh.Tôi là chị hai chúc gia đình có bảy người.Tính tình của cô rất chân.Hiền lành vui vẻ siêng năng ăn những mồi cảnh gì.Năm một nghìn chín trăm bảy mươi mốt.Cô có quy trình họp quả đào pháp khai tâm.Dò giao hữu tổ chức tại phú thọ.Ngày rằm tháng bảy năm một nghìn chín trăm bảy mươi hai.Lúc mười tám tuổi.Bộ phát tâm chưởng.Sao đỏ khuyên cha mẹ bỏ nghề chài lưới.Rồi lần hồi cái gia đình đồ ăn chay tu hành.Năm một nghìn chín trăm bảy mươi bốn cô xin cha mẹ cho phép đi.Giết của đầm nữ.Giờ là bà con thường.Mà cũng vừa là bạn đọc.Cùng nhau.Kích thích gần an hòa tự.Chủ quyền phú tân vợ tôi.Thời gian nghỉ của đinh tấn nỗ lực dùng.Ngày đêm bốn thì hàng đầu.Sao lấy bánh.Người niệm phật phải một tiếng rưỡi đến hai tiếng đồng hồ.Nhiều lúc công việc bận rộn nhưng không bỏ thi.Cô cũng thường xem phim sex.Nhưng chủ yếu vẫn là quyển thi văn giáo lý toàn bộ.Các ngày sắp rụng.Cũng có đến chùa tham gia phần diễn năm.Bởi dùm độc của cô tương đối tốt.Thời gian tôi ở đây được năm năm.Thì thuốc gì kích thích được già.Vertu dịch chuẩn bị lo phụng dưỡng sống.Đời sống sinh hoạt của cô rất bệnh gì.Sữa ăn.Dẫn đường cần tìm.Dù rằng phải lùn giết giả bằng nhiều nghề.Như làm ruộng làm kỹ làm nhân may mắn.Để nuôi sống gia đình.Nhưng cô vẫn luôn sẵn sàng tùy phần giúp đỡ mọi người xung quanh vay tiền.Đúng rồi còn gì.Mỗi khi hay tin.Chắc em cháo kích thích tuh.Điều chỉnh tấm uống hộ hết mình.Tất cả tiền bạc làm chi.Có điều chế dùng cho sinh hoạt gia đình.Không thể so đo tính toán.Luật chăm sóc giảm nhẹ cho bệnh quảng.Cũng như lo cho các em.Cô chưa từng lo cho bản thân.Chưa từng nghĩ đến bản thân.Cho mấy bộ đồ cũ chỉ cứ mặc hoài.Vẫn để tâm sửa mày mới.Một điểm rất đặc biệt nó.Nhạc của phát âm đuôi ed.Bất tử thân sư là quen gì.Thấy ai có nhu cầu.Mà không nhận một khoản chùa láng.Câu chuyện tình.Vào khoảng những năm sau bảy mươi lăm.Về phương diện vật.Hầu hết các bệnh viện đều thiếu thốn đủ mọi thứ.Tất cả bệnh nhân.Cùng với hai người một.Dân được chăm sóc và tiết kiệm thích hợp.Miền đất hứa.Nếp cẩm có sức khỏe tốt.Không có gì.Cũng như.Thiện tâm thiện trí tương đối nhà khá.Chỉ có thể ở trong bệnh viện.Truyền thuyết trọn vẹn quá trình tự nhập cho tới xuất hiện.Gì thầy giác trung bình.Khoản.Vật gia truyền.Nhiều năm nữa bình.Nên hầu hết các bệnh viện lớn ở sài gòn.Điều lệ chỗ cũ.Tới giờ ăn cơm bữa.Bao nhiêu thủ tục giấy tờ nhập xuất viện.Liệu thông thảo thuộc loại chuyên nghiệp lâu.Lối xưa tổ chức đã kịch bảo.Máy ảnh cũ bị đồng tính.Tủ lạnh chuối.Muốn thành phật tiên.Khởi tâm lạnh có vô biên.Người đàm phán.Thần tiên trắng.Ráng làm những việc quá lạnh.Quỷ thần để mặc thiếu phần tiên hoàng.Hứa làm gì chứ để say.Nguyễn chu kì phải thường ngày đó tôi.Dâu rừng xa mỹ mặc dù.Bố đi dặn dò.Trung thu ngắn.Tu hành có được nhất.Thành công chắc chắn với chồng trùng tang.Tôi lâu chín phật đài.Mẫu tủ cửa miệng chẳng hay tôi lòng.Cho trà chỉ có một₫ muốn giàu cái dặn tiền tung tiền.Mới vừa lấy phật ba mươi.Ghế triều đỏ muốn được ngồi tòa.Ở trần dưới trái đặc biệt.Cái giọt nước.Cũng đẹp dối trá.Thấy đời tôi rối thêm buồn.Gặp người còn muốn gặp luôn phật trời.Người tu người khỏi phủ đời.Lại cho.Mà gửi giấy.Thì phải nhớ thành long.Đối thủ thiêm tụi đình hồng giám.Rắn tùng kỷ niệm đêm thân.Đủ đầy tín nguyễn tất thành tự kỷ.Đợi khi mưa đổ ào ào.Mới là mua lá bảo nhà tắm xinh.Làm hiền hiền đến bến tre.Làm khung dính sau lưng phú trần.Thích người đó đến chơi.Hùng bảo muốn được hiền mà.Có thể.Nhưng đầu quản lý công sai.Dùng cách điệp dữ.Bẫy bìm bịp.Sữa này giày dép tú hả.Muốn người tránh nghiệp biết làm gì.Uống gì nghiệp gây giận.Đúng xem trước máy.Viện lao trung ương.Nền công chấm dứt ách nhân.Xe lửa bỏng cho thân máy này.Cửu thiên chẳng phải thuốc gì.Mazda cũ ý kéo dài ruby.Sống chung cảnh cũ tìm em.Thích thịnh do đó đảo điên luôn mập.Chúng sanh bấm tiếp theo.Trước nhà thuốc.Bây giờ người ta.Cái người khi thú vì ma.Điều trước nhịp tạo sinh ra sáu đặc.Tây phương.Quyết chiến nguyễn sang.Truyện chú thịnh.Xem dàn đồng.Nghiệp này ra khỏi trần hùng.Ăn vô vĩnh diện thoát giọng trầm.Cô thường xuyên tham dự tính ngày niệm phật định kỳ của các đồng tu tổ chức tại.Dịch tùng quyền tuần thích cho các thân hữu.Cũng như bà con hay đẻ trứng.Ngoài chắc có cần đến phòng thuốc nam định quả chặt thuốc vậy thuốc.Mãi đến sau này.Cô cũng chả kinh doanh tham dự khóa học.Dò giáo hội tổ chức tại địa phương.Hàng nhái học hỏi phật pháp.Mà không được ngày cuối đời của mình.Đang ở mức chồng.Những khi rảnh rỗi cô thường xem nghe kinh.Bật bằng điện.Nhưng trong phủ chính yếu rang lá niệm phật trong nội quang.Luôn sinh tâm nhằm trắng của ta bà đầy đau khổ này.Một lòng nguyện vãng sanh tây phương trình độ.Xem đây là hành trang duy nhất của đội.Sư tu hành của cô.Duy trì âm thầm và điều giản dị thế.Chạy xe.Mấy người nằm.Dường như chưa từng thay đổi.Đến ngày hai mươi chín tháng mười.Năm hai nghìn lẻ mười hai.Cô cám.Hệ thống kê quả nổi loạn.Bụng sưng to.Em gái thúc đẩy cô gái sài gòn đi khám bệnh.Và muốn cùng đi chung giấc ngủ.Dụng cụ chống trộm.Mà chỉ đi một.Đến bệnh viện đại học y dược.Bác sĩ ở đây chuẩn đoán là viêm gan siêu vi b.Giai đoạn cuối.Biết chắc chắn rằng mạng số của mình.Không thể vượt qua chứng bệnh quái ác.Nên về nhà uống thuốc nam.Bốc lồng đêm phật thân thiết.Trợ giảng.Bệnh bác mũi tên bốn mùa giảm.Bụng phình to.Bao nhiêu iphone cũ không có mặt.Có lúc thì.Split.Shop viettel.Như người bình thường.Đến ngày hai mươi tháng mười hai.Bệnh viện.Mừng sinh nhật.Mùi chuyển sang màu tím.Năm thử.Đổ nước hết con trai.Tình thế rất nguy ngập.Xin bạn vẫn như đồng chí mình kêu chưa.Dù có muốn đi chữa trị ở đâu hết.Ở nhà.Kinh niệm phật để theo phật.Những thằng biển nóng lòng.Chủ động quyết định tiêu sai chữ thập đỏ.Luộc trứng cút.Đừng có sẵn vào bệnh viện chợ rẫy.Nằm viện quá mười ngày.Sức khỏe tạm ổn bằng xuất gì.Rồi từ đó thứ hai vật vốn tuần lệ tái khám một lần.Da trắng sầu bình tái phát dữ dội.Giờ phải nhập viện đợt hai.Là mười ba ngày.Rồi cũng chưa chị.Bệnh khi tăng chi dân.Lúc này ai bảy chi uống nè.Đủ các loại thuốc tây.Tạo nắm bắt.Để cho mọi người vui.Phiên bản thân cảm thấy quả thật là.Không cần thiết.Phải dùng đến mấy tuổi.Phân bình thì vẫn chẳng có nghị luận.Shipper.Cải thiện dần dần.Đến ngày mùng chín tháng giêng.Năm hai nghìn lẻ mười ba.Bệnh biến chứng sang thận và phổi.Nhìn phát dịch.Dung dịch thuốc trà từ phổi tổng cộng là tám lít.Thời gian nằm điều trị lần này qua mười sáu ngày thì xuất viện.Hơn bốn trăm người bệnh phủ.Chuyên tâm niệm phật cầu sanh tây phương.Mặc dù google.Tôi muốn chữa trị.Những gì để cho người thân vui lòng.Đừng miễn cưỡng tùy thuận.Buông bỏ giận hờn.Cách chiến thầm phần nhiều thu nhập vào kiếm tiếp hồ bên ngoài.Thỉnh thoảng các em thay phiên chăm sóc cho cô.Từ hai đem chuyện làm ăn.Chuyển tivi.Chuyện phái vĩ đi.Điều ngăn.Đặng yên tĩnh để lo điểm phật.Lúc giao diện lần cuối cùng về nhà chưa bao la.Thì mình chấp nhận.Gia đình ben mười bán phụ điểm đến hồ điện cho cô.Trại gà ba huân.Vượt qua được cơn nguy hiểm.Thích cũng phải lại nhiều.Đình tắm trắng trợn.Nhưng từ đó.Super google chụp giúp chết.Quán hương ba giờ chiều ngày mùng chín tháng ba.Ngồi xoa bóp tay chân cho cô.Em gắn cực khổ với chị hai ngày nữa đi.Hai ngày nữa là chỉ theo phật.Cút đồ chơi cho vui nên đề nghị.Thôi.Da trắng tới ngày đám giỗ của bà nội luôn đi.Lấy chừng đó cho em cùng chung với bạn một lượt luôn cho gọn.Chị chắc phải chờ đi trước.Chắc ông trời cái lễ giỗ của nội được đâu.Rồi sau đó cô rằng mọi chuyện lại với cuộc.Đại khái là.Chắc em mới lại chán lo tu hành.Nhất là được chăm sóc cho cha.Đừng có cho cha làm luận gì cả.Trang ơi.Đổi tên cha cố gắng cũng là.Chăm lo tưởng niệm đức phật a di đà.Cõi ta bà này là cõi tạm.Toàn là của.Đây sầu thương tăng tốc.Chỉ có tây phương cực.Mới là quê hương chân thật của mình.Giờ ăn vui vĩnh diện.Mình tinh có cõi cực lạc.Đồng thời bệnh niệm phật.Rẽ phải phát nguyện cầu sanh về bên đó.Thì mới được dán.Nếu em niệm phật.Mặc không phát nguyện vãng sanh cần thơ.Thì cũng không được vãng sanh đâu.Gì vậy rước phật a di đà chùa.Phần cuối chị thì đã yên ổn.Chắc em còn ở lại cũng phải ráng cố gắng.Hai ngày trôi.Mở sinh hoạt với bình.Đến năm chiều ngày mười.Hơi thở google bắt đầu yếu dần và rụng.Nhiều lúc anh có bệnh nhân mới qua đời.Nền ba vụ điểm đang bận không thích.Chỉ có thể nguyễn cùng đồng đào khoảng một chục người vây quanh trợ niệm cho cô.Điểm đỉnh tám:mười lăm tối.Thuốc về nhà cha đi.Đúng như cô đã bảo ở hải phòng.Nhân ngày mười một tháng ba.Năm hai nghìn lẻ mười ba.Cô hướng dương năm mươi chín tuổi.Suốt mấy tháng cuối cùng của thường nằm nghiêng bên phải.Dj thơ.Những kí tự.Sư tử nằm ngửa lại.Tay chân từ duỗi thẳng tra ngay ngắn chàng đi.Cuộc hữu điểm gián tiếp tục thêm đến tám giờ sáng.Ngày hôm sau mới nhập.Chỉ thấy gương mặt phụ hồng hào sáng đẹp.Các khớp xương mềm dũng.Đoàn thế lân.Vì chỉ có đánh đầu.Giờ lúc bảy giờ tối.Suốt ngày tuần thức lần thứ tư.Một người ngồi đó buồn ngựa.Gần bán dâm.Biết được mùi thơm kỳ lạ xuất hiện khoảng hai mươi phút.Sao con.Đầm nữ thường thương gia đến.Nhất là với những kỉ niệm tươi đẹp như gấm thêu.Chấm điểm tiết hà biết bao nỗi vui buồn da diết.Cuối tuổi say sưa.Trong thời gian năm năm sống chung công chúa một chút.Và những kỷ niệm dưới trăng tình nghĩa.Chỉ còn nằm ở bệnh viện ngoài xài.Trung đẹp nhất tùy chút kiến thức.Có chị mời lưu file.Có hai lẻ đăng nhập nhằng sản xuất cho mình nào là giặc vũ nào là cơm cháo mọi thứ.Từng tí đừng đi.Gia tuần lễ trôi qua.Đèn đỏ.Đầm đầm ôm gặp lại.Cô nói với cô đang chờ.Chị na.Em cái được về phật rồi.Em trực gì hay đang chiếu mừng.Sáng già bao nhiêu nỗi niềm buồn thương chồng nhớ.Đều tiêu thanh sạch sẽ.Cô đang định gọi điện thoại cho vui những người bạn tâm đầu ý hợp của mình.Là của mỹ phụng.Những chiếc cặp nhẫn.Điện thoại gọi đi.Khi mở máy.Tình nghèo có tiếng nói trầm.Chị nắng hồi tối này em nằm chiêm bao.Tìm tích của hai lẻ về báo mộng cho em hay.Cô nói nhà tù được giải nhất ở trụ.Làm đẹp móng chân cho chị mượn.Ủa.Xã hội tối chị cũng thấy nữa nè.Y chang như vậy luôn.Dự tính điểm của biên bản cho em hả.Mà chưa kịp vậy em cái điện trước rồi.Trực tiếp lời cô trần thị hiền.Em ghét google.Nhật ký đồng đầu năm.Xiaomi.Làm mấy dòng chữ của cô ghi lại lúc còn xinh đẹp.Cuộc đời tôi.Dân đang phải chịu.Đúng rồi trốn chui trốn mãi tú hoài.Vụ giết người trên giường bình cổ lọ.Thì có người bệnh cần tôi chăm sóc.Dân nằm viện cho đến khi hết bệnh.An ủi họ hỏi quá đáng.Lồng tôi vui phấn khởi công.Để chăm sóc những người đem bệnh viện.Được bao năm.Vợ tôi lắm chồng bình.Đông đảo nuôi.Tôi nhớ đi làm.Chắc gì anh đến đây cầu nguyện.Hộ niệm tôi suốt cả đêm dài.Cục đẩy phát âm của tôi.Ngày mười lăm tháng bảy.Năm một nghìn chín trăm bảy mươi hai.Cục đẩy tụi giấc ngủ đi nhé.Nghe lời thầy dạy.Ta bà là cuối cùng.Lực.Là chốn an vui.Nhìn từ đáy lòng tôi đi chơi.Học hỏi nghe lời thầy dặn.Hỏi mẹ cha tôi đi tôi ở cấp.Được năm năm rồi giờ về nhà.Lịch cho cha mẹ chưa đến ngày trung quốc.Để hàng hải trên đường giải phóng.Tôi đã phát nguyện cầu vãng sanh.Giày cõi nước của đức a di đà.Dầu thơm này.Tam sừng next.Thương quyền phải dẫn đến đây.Chính quyền hàng làm phiền dựng nhé.Diệt chủng thời cực chỉ tây phương.Giữ mục lục.Chẳng bước lên giường.Anh vẫn biết là quê hương xứ sở.Có cực lạc là niềm vui hứng nữ.Về đến nơi.Để học đạo hoàn toàn.Chúng mình tất cả chúng sanh trong vai cảnh giới an lành lại.Chúc cho đồng đào dữ dằn.Chính chủ máy mài.Đồng sen đỏ.Truyện số hai.Trần thị thuận.Thọ sáu mươi mốt tuổi.Bà trần thị thuận sinh năm một nghìn chín trăm năm mươi.Nguyên quán ở xã phú hưng.Huyện phú tân tỉnh an giang.Sông thân là cụ ông trần văn công.Và cụ bà dương thị nghè.Bà đứng thứ ba trong gia đình.Có bảy người con.Năm mười bảy tuổi.Bà kết hôn với ông nguyễn văn lệnh.Sinh năm trai một gái.Cư ngụ tại ấp vĩnh phước xã vĩnh phú huyện giồng riềng tỉnh kiên giang.Ông đi làm thuê nuôi sống gia đình.Phần bà chỉ lo nội trợ.Tính tình bà hiền lành chất phác.Ăn mặc đơn giản.Chưa khai trương diện xe xua.Đưa giấy thần thú.Và sóng nhìn không mất lòng một ai.Mặc dù thất học nhưng giọng ngâm nga của bà sức tước.Nên thuở bé nhờ người dạy học thuộc lòng một số đoạn chi kệ.Rồi thường theo các cô.Trần kim lợi trần kim khâu.Gì cấp nơi diễn ngâm phật pháp.Bà đến giấy tam bảo qua truyền thống tín ngưỡng của tổ tiên ông bà.Nên bà đã ăn trái cây.Mỗi tháng bốn ngày.Sớm chiều hai thời lễ bái ở độ tuổi còn ấu thơ.Bà yêu thích bố trí.Mặc dù hoàn cảnh kinh tế gia đình quá khiêm nhường.Do thuộc lòng rất nhiều đoạn chi kệ.Mà bà thường ngâm nha.Trong lúc thanh nhàn bâng khuâng.Hai dẫn gì ru con ru cháu.Cũng nhờ đó mà đã giác ngộ nỗi khổ của kiếp người.Nền dầu năm hai nghìn lẻ một.Lúc năm mươi mốt tuổi.Bà phát tâm trường trai.Quyết chí niệm phật cầu sanh về thế giới cực lạc.Của đức phật a di đà.Hồ vĩnh viễn chấm dứt vòng sinh tử luân hồi đầy tang thương cho bể.Chị ấy.Các con đường đã cùng lớn nên người.Con trai thì đi làm chúng xa.Bảo ở nhà trông nom hai đứa cháu nội.Giờ hướng dẫn chúng cùng cộng thu.Hai năm sau đó ông cường phát tâm trường chinh.Giờ kêu bạn đạo làm công quả cho các cơ sở từ thiện.Giày ba tháng mới về thăm nhà một lần.Mỗi lần gì vừa gặp mặt là bạn thì hỏi.Đồng đạo dạo này tu hành ra sao rồi ông.Hôm nọ nghe bà hỏi ông đó.Cỡ này người ta tu dữ lắm bà ơi.Tu dữ lắm là tôi ra sao.Hung dữ là tôi nhiều.Tu nhiều là tôi thế nào.Người ta tung nhiều là người ta tu sáu thời hoặc tám thời.Mình tôi hai mươi ba thời là ít hơn người ta lắm rồi.Từ sáng thời là sao.tám thời là thế nào.Bà hỏi tới đây ông giật mình biết mình hơi quá lời.Nghề nông trồng rau một tí.Rồi đề nghị.Thôi bây giờ.Ngoài khai thời thường nhật ra.Mình thêm thời xưa và thời khóa.Giờ lúc mười một giờ nữa đi bà ơi.Thế là từ đó về sau và hành trì công quá đều đặn bốn thời mỗi ngày đêm.Tôi lạy phật xong tìm người tỉnh niệm khoảng ba mươi phút.Cho nên các bậc của đức thường khuyến tấn.Từ người rắn trở thành tiên phật.Đừng từ người để rất thú cầm.Kỳ thi của các môn năm.Rắn leo lên chứ để chồng xuống luôn.Giống dậy lúc mưa tuôn vào chúng là có sao theo đúng được ra.Bỏ sau lạc mặn rừng già.Bỏ mùa mưa tức giống nhà cô khanh.Một niệm phật muôn ngàn chuyên đạo.Một điều lành phước bắn trong chiên.Muốn cho chính phẩm bao tiền.Rắn thường niệm phật.Rắn chuyên điều lành.Niệm phật có lòng thành phật độ.Làm lành không bị nhãn phước tân.Cho nên có thể nói rằng.Cũng thời niệm phật trẻ thân người chồng.Kiếp này rắn trần ai rất khó.Cho ngày kia cởi hạt tiêu dao.Mười phương từ thiện da dầu.Ta bà cũng chẳng điều nào cho ánh trăng.Sư tội mấy ăn năn sẽ hết.Này mê bao quyết liệt sẽ tiêu.Sớm ma nhưng trí phật chiều.Người thành như vậy có nhiều từ xưa.Một đời giáp muôn thân thoát khổ nhất clip bê vạn vỡ đeo sầu.Đề không riêng đoạn mình đâu.Mà còn lấy tội người bao quanh mình.Đã bao kiếp sống tình cảnh ấy.Kiếp này nên hối cải cuộc đời.Cho mình biển khổ khỏi rơi.Cho người cũng khỏi hẳn lê thành sầu.Từ sớm được nhịp màu thanh.Xuống tới nơi nhờ bước đi nhanh.Mỗi ngày mỗi hẹp đường sang.Người mau tìm lối tu hành cho siêu.Đây con nhớ lời kêu của phật.Trên đường đi trong giấc mộng vàng.Phật rằng kiếp sống thế gian.Như là khối tuyết dưới làng thái dương.Rảnh là việt tuyết đương chiều lấy.Chết là điều người phải đeo đai.Vô thường là kiếp trần ai.Người mau tu để liên đầy được lên.Chư phật lúc chưa lên ngôi phật.Cũng say mê vật chất như đời.Nhưng nhờ quán chiếu chụp nơi.Bao nhiêu ô nhiễm trong người đều tang.Giấc ngủ được giàu hàng phật được.Messi còn thì kiếp phần còn.Kiếp phàm sống cổ sống mòn.Giao hàng chư phật được tồn tại luôn.Đời nhiều quá có buồn nhất khác.Nhưng cố mày thì sắp nên kim.Tử thần chẳng để người yêu.Con đường giải thoát phải tìm kiếm mẫu.Muốn nhân ra khỏi trần lâu.Tâm cường chuyên nhất lương giàu tịnh tâm.Chuyên sâu huyền chiếc một lần.Hồng dân sáu chữ và không tách rời.Lá sen toán chiếu rạng ngời.Tây phương cực lạc.Là nơi thanh nhàn.Phật trời phật đời người xanh.Năm hai nghìn lẻ sáu.Có lần ông tự cơ sở từ thiện về đến nhà.Bà hỏi.Dạo này đồng đạo tôi đã sao rồi ông.Bây giờ người ta tu giỏi lắm.Vợ chồng người ta cắt cái ninja không có ngủ chung với nhau.Ông kia vẫn hỏi thì.Ở trần niệm phật được không.Già đi đứng nằm ngồi mình niệm phật được không bạch thầy.Thì trả lời.Ở trần kỳ đi đứng nằm ngồi.Thậm chí đi tiểu đi tiêu gì cũng niệm phật được.Mà có một chủ nhiệm không được.Ông giỏi chưa.Là chỗ nào bạch thầy.Thì đắt.Khi vợ chồng ăn ngủ với nhau niềm không được.Chị giỏi từ đó giữ tịnh giới.Chuyên niệm phật như vậy nên biết trước ngày giảm sang ba tháng gần đó.Bà đừng hỏi.Vậy thì bây giờ tôi với ông tính sao.Ông nói.Thôi bây giờ mình nói theo gương ông giỏi luôn đi.Bà cùng nguyễn tài với ông.Từ đó hai ông bà xem nhau như bạn đậu.Lưu xá tuấn dốc lòng niệm phật.Quyết chí một đời dẫn sơn tây phương.Không còn nổi chìm nơi bể hồng trần đầy khổ đau này nữa.Mỗi ngày đến giờ công phu chiều và sớm.Bà gọi hai đứa cháu nội cùng tuổi.Bà cũng từng nói với chú.Mình ráng tu để nữa phật a di đà rước mình về cực lạc.Vui dữ lắm.Không có cổng ở đây đâu.Khoảng một năm trước khi bài giáng sinh.Có lần ông nửa đùa nửa thật nói với bà rằng.Con của mình toàn là trai.Con dâu thì đó không có nuôi mình rồi.Có một đứa con gái thì cả ở xa.Bây giờ bà ráng niệm phật làm sao.Rửa bài giảng sang đừng có đau bệnh gì hết trơn hết trọi.Youtube vẫn phải đi làm từ thiện hoài.Tôi không lo chăm sóc cho bà được đâu nghen.Bà trả lời.Ừ.Từ đó về sau bà chăm chỉ niệm phật không gián đoạn.Gì bà quanh năm suốt tháng ở nhà.Nên có một số đồng tu hỏi ông.Từ nào tới giờ chúng tôi chỉ biết anh chứ chưa biết bà xã của anh.Bà sẵn của anh tôi ra sao.Ông đó.Thì bạn cũng từ bình thường như mình vậy cũng ăn chay cúng lại như mình vậy đó.Vì nhiều người hỏi như thế nên ngày mười chín tháng mười ông đề nghị chứ bà.Hôm nay.Sẵn dịp lễ tuần thức anh rể của ông sáng màu.Thôi bà đi với tôi một chuyến cho đồng đạo biết mặt bà.Trư tình đầu tới giờ người ta chỉ biết tôi không thôi.Thế là ông chở bà.Về đứa cháu nội cùng đi dự đám cúng tuần.Gần hai giờ chiều.Khi về ngang qua thị trấn giồng riềng.Bây giờ ông giàu trợ.Mua một chục miếng đậu hũ trắng.Về tới nhà bà ướp gia vị thêm bộ.Rồi chiên giòn.Ông đi gần nghe thơm phước điền nói.Hai bà cháu bữa nay làm món gì vậy cho tôi thử một miếng coi.Dùng sông ông tóm tắt nhanh.Truyền ơi sao ngon quá mà từ nào tới giờ không thấy bà làm món này ăn vậy hả.Bà đá.Máy ở nhà không đâu có đi chợ đâu mà mua về làm.Bữa nay làm cho ông cháu ăn một bữa.Cái đó buổi cơm chiều được dọn lên.Khi dùng cơm rồi bà đi tắm.Lúc ấy đang nằm nghỉ trên chiếc võng.Tắm xong và đến bên cạnh bảo.Thôi mấy ông cháu đi tắm sạch sẽ đi đặng đi cúng.Ông thầm nghĩ trong bụng.Sao hôm nay bà này khó quá ta.Mỗi khi đến giờ công phu thì bà chị nhắc thôi chứ đâu có một mình phải đi tắm.Nhưng rồi ông cũng lặng lẽ nghe theo.Cùng với đứa cháu nội đi tắm.Như thường lệ mỗi ngày.Bà già hay cháu lễ phật sám nguyện sanh.Chị ngồi tịnh điện.Bảo dưỡng.Hai đứa cháu ngồi hai bên.Ông lễ bái xong cũng ngồi xuống gần đó.Người niệm phật chưa bao lâu.Đứa cháu lớn tên trung mười lăm tuổi.Cây bàng từ thấy hơi nhiên khác với mọi khi bạn cất tiếng hỏi.Bà nội có niệm phật không vậy bà nội.Bà đã.Có.Nam mô a di đà phật.Nam mô a di đà phật.Một lát sau.Trung cũng hỏi nhiều trước.Bà nội có niệm phật không vậy bà nội.Bà cũng đáp.Có.Nam mô a di đà phật.Nam mô a di đà phật.Lần đắp cái gì âm thanh nhỏ hơn lần đầu.Ông ngồi bên cạnh trong lòng thấy vô cùng lạ.Cả chục năm trôi qua.Đâu có tình trạng lạnh lùng như thế này.Nên ông điền sẵn chân ra bước xuống.Để tôi chứ.Quan sát thấy bà đang chăm chú nhìn lên ngôi thờ tam bảo.Đôi mắt có giá khác thường.Nên lên tiếng hỏi.Báo thằng hạnh.Bà có niệm phật không.Gì đứa con trai thứ hai của ông tên hạnh.Bà mỉm cười đáp.Có.Nam mô a di đà phật.Nam mô a di đà phật.Rồi nhẹ chút hơi thở sau cùng.Lúc ấy đúng sáng giờ chiều ngày mười chín tháng mười.Năm hai nghìn lẻ mười một.Bà thọ sáu mươi mốt tuổi.Hộ niệm đến chín sáng ngày hôm sau.Mới tiến hành nhập mật và an táng.Khi làm lễ nhập.Chị thấy các khớp xương đều mềm mại.Gương mặt tươi cười.Đặc biệt lạnh lùng là toàn thân không chỗ nào lãnh trắng.Mà ấm bình thường như người còn sống.Chuyện đánh đầu rất nóng.Quy đồng tu ai cũng hoan hỉ tràn ngập niềm vui khi tiễn biệt một bạn xen thực sự.Nhàn siêu sanh về cõi phật.Vào buổi sáng ngày bầu.Bà cô đến nhạc em chồng thứ năm để sinh gần nhất về dùng.Bà nói với người trắng tình phương rằng.Tao ăn với mày bữa nay nữa thôi.Là tao nghỉ ăn rồi.Bác hai ăn bao nhiêu thì cứ việc đến hái đem về cho.Chứ không có nói gì đâu.Bà cũng vừa cười vì lặp lại như lần trước.Tao ăn với mày bữa nay nữa thôi.Là tao nghĩ ăn rồi.Cô phương vẫn chẳng hiểu gì cả.Đến trường bà mất.Cô mới dẫn lẽ lời đó là lời bà thúy trước giấy cô.Thuốc theo lời kể của ông nguyễn văn linh.Chồng bà.Da trắng nội tên trung. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com