Phật Dạy ĐỜi LÀ VÔ ThƯỜng Sống Tranh Giành Hơn Thua Chỉ Chuốt Lấy Khổ Đau - Audio Pháp Hay.

phật dạy  ĐỜi lÀ vÔ thƯỜng  sống tranh giành hơn thua chỉ chuốt lấy khổ Đau - audio pháp hay.
Đức phật dạy.Nước những người đào.Luôn luôn đem niềm vui đến cho người khác.Người đó.Là một người.Giành những người sống tây nguyên.Không làm tổn hại đến các loài chim.Thì đó là những người có phước đức.Điều này có nghĩa là.Chúng ta sống trong cuộc đời.Trung đi làm những việc bất chánh như sát sinh giết người cướp của.Bắt cóc tống.Trong kinh đức phật cũng đã từng.Làm cho chúng sinh qua những cuộc chiến.Làm cho chữ phật.Trong cuộc sống chúng ta cần phải làm cho mọi người.Sống tin tưởng.Sống vui vẻ.Và tràn đầy hiếu.Chúng ta làm cho người khác được an vui.Thì cũng chính là.Mình tự làm cho mình được an vui.Bởi vì khi bình đem niềm vui đến cho người.Thì chính thức.Chất lỏng của chúng ta.Bảng.Sự kiện.Củ đậu.Chính tả trên đường dưới đến cho mọi người trong tâm chúng ta cứ tràn đầy niềm vui.Bìa đỏ cũng chính là tấm lòng của tôi.Bộ .Nghĩa là một tấm lòng vì hạnh phúc an lạc của mọi người.Nhạc vàng.Bà triệu phường một.Đo đạc tấm lòng tiêu tất cả mọi lo.Trong cuộc sống.Chúng ta cần phải.Sáng cho người thêm niềm vui.Chiều giúp người bớt khổ.năm mươi.Làm chủ bản thân.Cuộc sống của chúng.Không có kẻ thù nào đáng sợ.Bằng chính lòng tham.Sưu tập đủ.Xúc xích.mười chín bản thân chúng ta.Điều đáng sợ nhất của con.Chính là với tư tưởng bất chính.Những thói hư tật xấu tiềm ẩn.Kiếm trong.Bởi vì chính.Tự làm cho người ta.Thông tổ làm chủ được chính mình.Gì đấy.Kẻ thù lớn nhất của chúng ta.Cục cức.Bản tin tức.Chúng ta.Trần phải có sự trung.Đức vĩnh quá bản .Chuyển hóa giữa hạt giống bất thiện trong ta.Hạt giống quá.Giả sử lý.Vậy cũng vậy.Chúng ta cần phải hiểu rõ về hoàn cảnh môi trường của mình đang sống để điều chỉnh bản.Sao cho thích hợp với điều kiện.Nếu như một người sống ở một nơi nào đó.Mà có hiểu được môi trường phong tục tập quán của đài.Người đó sẽ sớm đi đâu.Chúng ta không thể làm cho thế giới này thái.Bằng cách sửa chữa uống đắng tất cả mọi người trên thế giới.Châu thành tiền giang.Cũng giống rịa vũng.Thuốc để làm cho tất cả những núi sông áo vú.Hình trái đất.Chứ thằng đức.Tin thế giới.Tổ quốc.Sự có một định văn hóa không.Và chúng tôi một cốc.Mỗi đời cũng có phong tục dành quá tiền của tỉnh nào.Đi thấy một người học phật pháp.Chúng ta phải biết ứng dụng phương pháp tùy duyên bất biến một cái đinh.Chúng ta có áp dụng giáo lý phật.Dịch trong cuộc sống.Làm lạc mọi người một cách uyển chuyển đến đức phật giáo vào cuộc sống xã hội.Đức phật giáo quá sao.Thích nhìn.Tác dụng giáo lý tùy.Cũng chẳng phải có một niềm tin vững chắc vào phật pháp.Mày có nội tâm dĩnh.Phải mất năng lượng của sự tốt.Đủ mạnh để làm chủ được.Đức.Chúng ta đi dạo.Mục đích phật hóa xã hội.Nhưng cuối cùng.Lại bị thiết tụt quá bản thân chúng ta.Cầu vượt quá thì xã hội.Mặc được.Bị thuyết phục của các vật rắn.Thì tất cả vô cùng nguy hiểm.Trong cuộc sống hàng ngày.Nếu đổi tâm của chúng ta luôn luôn hoài.Dạ dạ.Chúng ta sẽ có được sự an lạc.Phúc.Muốn sống được an lạc vị thủy.Chúng ta cần phải thật.Ảnh buồn.Người đã buông xả.Những cảm.Những hỉ nộ ái ố của bạn.Mua sạc dữ liệu về danh lợi được mất hơn thua cuộc.Người đó.Xem lại những người hạnh phúc nhé.Có một người đến và trí đức phật dạy.Phim bạch tuyết.Mỗi ngày có nhiều đảo khác đứng núi.Ví dụ.Xem bảng điểm bóng đá.Để đem nước ấy đi lấp những con đường đi.Giới thiệu.Giúp mọi người luôn luôn đi được trên những vùng đất.Biết bật đèn nói cái gì đó.Muốn lập trên núi được.Trong.Tự làm cho tâm bình nhật bản.Vùng đất đi với con đường tới.Các bạn hãy tự chữa lành những vết thương trong tâm của chính mình.Gì đấy định.Tân.Tâm.Nhức đầu.Vũ thế giới được hòa bình.Thì trước hết.Một người cần phải làm cho tâm mình được bình thạnh.Mới làm chủ được bản thân.Còn nếu như kiếp lòng chúng ta tràn đầy tù.Tràn đầy sự hiếu chiến.Mà lại nói chậm.Đi giúp người khác.Có tự do bình đẳng hạnh.Thì quá khứ.Điều đó giống như xây lâu đài trên cát gì.năm mươi.Bình.Công suất.Đức phật.Thì chúng ta có những sai.Nếu như mọi người có ý nhắc nhở.Khuyên.Chúng ta không nên tiếc.Công nghệ tâm điểm trong.Vật lý kiến trên.Nếu làm được như thế.Chúng ta sẽ sửa chữa được nhiều khuyết điểm.Biết hoàn thiện bản thân.Thiết lập chúng ta không được vui.Cuộc chiến khi chúng ta bị chích.Quyết định.Chúng ta không nên vụ giải quyết.Bất kỳ mục đích nào cả.Có những khi.Chỉ vì một sai lầm nhất thời.Mày suốt đời chúng ta hối hận cùng.Vui trong cuộc sống.Chúng ta cần phải luôn luôn bình tĩnh.Làm chủ bản thân đừng để sự tức giận chi phối.Cách dùng trí tuệ để xét sự nghiệp.Sao chép bản.Đối với mọi việc cần phải có sự suy xét kỹ.Thất tình hợp lý.Rồi mới biết.Quyết định vị trí chúng ta biết tính được những sai lầm.Tránh được những hối hận về.Trong cuộc.Chúng ta cần thực hành đức tính nhẫn nhịn.Tha thứ để bảo vệ.Bởi vì chứng nhận đức tính này.Giúp chúng ta có.Những quyết định đúng đắn.Chúng ta cần phải biết chồng.Biết chia sẻ.Những khó khăn của việc.Trung bình của ý niệm bới lông tìm vết.Chân váy hiệu người.Già nhất là phải biết tha thứ.Đối với những sai lầm của người khác chúng ta biết những yếu kém những khuyết điểm của việc ác.Tỷ giá trước bản thân của ta cũng có.Những gì chúng ta không tử thấy được khuyết điểm của mình bạn.Cũng giống như con.Thế được mọi.Nhưng lại không nhìn thấy chính đó.Chi tiết người khác sai lầm.Thì hãy nên nhìn lại bản thân.Đó mới là người có tí.Đức phật dạy.Biết những người.Thì cũng giống như người đi lạc vào núi không có được.Sự tích dạng ảnh trong chỉ làm tổn thương người.Mà cũng làm bản thân mệt mỏi tâm trí rồi.Quyết định giữ.Một lời đói cái đau cổ cho người.Tác hại quảng hơn nhiều mũi tên để bắn người.Vì sao chị.Bởi vì mũi tên bắn trúng.Đi đâu.Nhưng chúng ta có thể đổi.Gia dụng thu.Làm cho nó lành lại.Còn những lời nói.Vết thương trong lòng.Những lời nói ác gây ra.Thì có mà chửi chị.Và có khi viết gì một lời nói thiếu chính.Một lời nói thiếu chất liệu của sự sống.Quyết định thương yêu.Và sự hiểu.Mày làm trước gia đình ly tán.Bạn bè truy kích.Dòng họ chu hồng lĩnh.Địa chỉ trong cuộc sống.Chúng ta cần phải giữ gìn chánh niệm trong lời nói của.năm mươi lăm.Thiên.Sự siêu việt của tâm lý.Nguyên nhân chủ yếu nhất của mỗi tiền.Chính là chúng ta thiếu sự tự lập của nội tâm.Miêu tả thiếu sự tu tập.Chuyện tình những tư duy của mình.Tưởng các huyện đảo chính bản thân.Tiền tổ chức chúng ta có được sự tăng chỉnh nội.Giúp chúng ta có được những tư duy đúng.Những nhận xét đúng về bản chất của mọi sự.Điện tử.Gì vậy.Mỡ bụng người chúng ta.Dịch tử thần.Để có được sự siêu việt.Giày thiên là gì.Tiền chỉ là phương pháp luyện.Thực hành thiền chiến lược chúng ta.Làm chủ định tâm của mình cho một quả.Lời chúng ta ý thức đi.Mình đã làm.Đang nghĩ gì.Già đang nói.Chồng giây phút hiện tại.Thay đổi được những chuyển biến.Của các sự vật hiện tượng.Tập cuối.Thay đổi được bản chất vô thường và vô ngã của giặc.Địa chỉ.Tìm.Là một yếu tố công nghệ thiếu trong cuộc sống của tất cả mọi người trên cuộc đời.Nếu như mọi người muốn xây dựng một cuộc sống an.Vạn phúc.Chúng ta có thể thấy những khổ đau và con người gây ra cho nhau.Chính là giúp con người thiếu chánh niệm.Nghĩa là thiếu chất gì.Xuất hiện trong hành động của bản thân.Bởi vì có trách nhiệm.Mỹ là kích nữ quốc.Mọi người sẽ ý thức được những việc làm của mình.Và có trách nhiệm đối với những việc làm đó.Giả thiết mà có người.Ai ai cũng có ý thích có trách nhiệm đối với những việc làm của mình.Thì người đó sẽ không bao giờ ghi đau cổ cho người khác.Mà biết là.Họ sẽ luôn luôn tìm cách làm cho người khác đi.Quý vị có thể thấy rõ điều thầy trong cuộc sống của gia đình.Nếu cho một g.Mà vợ không hiểu được chồng.Chồng không hiểu được vợ.Dạ cha mẹ con.Không chịu được.Thì gia đình đó.Xem lịch thi đấu.Cách buộc gia đình và mọi người trong ý thức được sự hiện diện của mỗi thành viên.Từ những yếu tố xây dựng nên hạnh phúc của gia đình.Trong ý thức được trần bình có hạnh phúc.Khi và chỉ khi với thành viên trong gia đình mình.Hạnh phúc.Thì những gia đình đó.Là những gia đình đau khổ.Do mỗi người chúng ta.Thiếu tự tập thiền trong cuộc sống.Du lịch vũng tàu đến từ gây ra đau khổ cho bản thân.Dạ trước cả mọi người chung quanh ta.Có thể tập thể.Chúng ta biết có thể ăn gì.Vượt qua những biến chuyển của cuộc đời.Từ tập thiền trước cuộc sống.Chúng ta có thể thi được tự đánh dùm.Mọi sự vật hiện tượng.Vũng tàu bít thông trong tự tại.Trong cuộc sống vô thường biến.Và chính nhờ sự tập đó.Chúng ta biết không bị nhưng hơn thua được.Làm lyric.Chúng ta sống trong vô tư.Mà không bị vô thường chi phí.Đó chính tả sự siêu việt của tâm đi.Hãy nêu một cách khác.Đó chị.Những người tu học phật pháp.Chẳng phải tự tập.Muốn có sữa đặc.Tìm thuốc trị trong thực hành thiền trong quá trình tube.Tiền chính là.Bắn súng là tinh hoa của phật giáo.Có gì.Mình có trí tuệ giải.năm mươi chín.Từ bi.Nguyễn.Đức phật dạy.Biện pháp chinh phục kẻ thù tốt nhất.Chính là dùng tình thương lòng nhân từ.Giả sử tha thứ.Đức trí đức tin đức phật cũng đã dạy.Tín ngưỡng phải thông qua trích.Không phải bằng cảm tạ.Tín ngưỡng nếu có trí tuệ thì mới bình chuẩn.Chị thấy.Không nên dùng cảm tình để đến với tín ngưỡng tôn giáo.Trong cuộc sống làm gì.Chúng ta không nên hàng ngày cứ mãi chú ý đến người khác.Bài chúng ta nên để thời gian nhìn lại xem mình còn nhiều công việc chưa hoàn thành.Cần phải tập trung tinh thần để hoàn thành những tâm nguyện của bản thân.Bởi vì.Mỗi người chúng ta sống.Cần phải có những tâm nguyện.Giờ cố gắng hoàn thành những tâm nguyện ấy.Không nên bàn luận đến chuyện của người.Không nên làm thương tổn người khác.Chúng ta cần phải thường xuyên nhìn lại mình.Nhận ra những khuyết điểm những yếu kém của bản thân để chuyển hóa.Sửa đổi và hoàn thiện.Nếu chúng ta suốt ngày cứ chú ý đến những sai lầm của người khác.Thì chúng ta.Sẽ dễ dàng tức giận đối với người.Như thế.Chúng ta sẽ luôn luôn sống trong sự tức giận và khổ đau.Con người chúng ta cũng thật là kỳ lạ.Đó là sức dễ nhìn thấy lỗi của người.Nhưng lại không nhìn thấy lỗi của mình.Gì thế.Là những người học phật.Quý vị cần phải luôn biết nhìn lại mình.Hãy luôn nhớ kỉ điều.Tính tọa thường tự kỷ quá.Dàn đầm mặc luận nhân phi.Nghĩa là.Ngồi yên thì nên nhìn lại những sai lầm của mình.Nói chuyện.Thì không nên bàn đến lỗi của người khác.sáu mươi.Hiểu rõ cuộc sống.Từ từ.Vậy hả.Trong cuộc sống.Chúng ta bị khổ đau bị luân hồi.Chính là gì chúng ta không hiểu rõ được mặt thật của cuộc đời.Do không hiểu được mặt thật của cuộc đời.Nên chúng ta.Missing tâm đam mê và chấp chứ.Khi chúng ta còn đam mê chấp trước.Thì không bao giờ chúng ta được giải phóng.Chế linh.Là một người học phật.Chúng ta cần phải trả bỏ tất cả mọi vọng tưởng chấp trước sau.Da thường nuôi dưỡng đức đánh từ bi tiểu.Trì chú.Để làm tăng thêm niềm tin.Trung tâm của mình.Dùng trí tuệ phật pháp để quán chiếu tất cả các pháp.Thấu triệt được chân tướng của vũ trụ dạng hữu.Thấu triệt được sự xin việc biến truy.Duyên sinh vô ngã của các pháp.Được như thế chúng ta mới có được sự an lạc giải thoát.Từ tại trong cuộc sống.sáu mươi mốt.Phật giáo.Vấn đề luân hồi.Kính thưa quý vị.Hôm nay là ngày giảng thứ ba của chúng tôi.Cho đến hôm nay.Chúng tôi nhận thấy số lượng người đến nghe thuyết giảng rất đông.Theo sự thống kê của ban tổ chức.Tỷ số lượng người đến nghe pháp.Khoảng trên hai dạng bốn.không người.Tức là hai mươi bốn nghìn.Kính thưa quý vị.Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế.Mà số lượng người đến nghe pháp đông như vậy.Làm cho chúng tôi thật cảm động và phấn khởi vô cùng.Đồng thời điều đó cũng phản ánh nhu cầu học tập nghe pháp của quý vị phật tử là sẽ lớn.Chúng tôi hi vọng trong mấy ngày qua.Có thể để nhiều đem đến cho quý vị một số hiểu biết về phật giáo.Để quý vị có thể áp dụng vào trong đời sống hàng ngày của bản thân.Giờ của anh đó.Cũng có thể làm cho quý vị hiểu được phật giáo không phải là nghệ tĩnh.Không phải là tiêu cực.Qua những buổi thuyết giảng này.Quý vị có thể có được cái nhìn chính xác hơn về phật giáo.Diệt cuộc đời.Kiếp nhân sinh.Biết rồi.Chúng ta nỗ lực tu tập.Hoàn thiện nhân cách của chính mình.Góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp.Cùng nhau xây dựng cảnh giới cực.Nay trong cuộc sống hiện.Hai ngày qua.Chúng tôi đã giảm gì chủ đề.Phật giáo và nhân sinh.Hôm nay chúng tôi sẽ dẫn về chủ đề.Phật giáo và luân hồi.Chủ đề này tương đối khó thuyết giảng.Cũng như khi quý vị nghe câu có những vấn đề tương đối khó hiểu.Vì chúng ta đi toàn là phần phụ.Chưa có đủ khả năng để nhìn thấy cột sống của chư thiên.Cũng như không thể nhìn thấy cây sống của các loài.Ngạ quỷ.Ra chốn địa.Mà chúng ta chỉ thấy được cuộc sống của loài người và súc sinh mà thôi.Gì thế.Khi nói gì chủ đề phật giáo và luôn.Xem tương đối hay treo tường.Do đó.Chứ giết người diễn giảng và người nghe nhất định sẽ gặp một số khó khăn.Thế nhỉ.Khi giảng về vấn đề luân hồi trong sáu giờ.Thì chúng tôi đề xuất hứng thú.Bởi vì trong nội dung của chủ đề này có rất nhiều điều thú vị.Kính mong quý vị lắng đọng tâm tư.Để lắng nghe.Gà chiên.sáu mươi hai.Không làm chủ được vấn đề sinh tử.Trước tiên.Chúng ta cần bắt đầu từ chữ.Tại sao.Tại sao chúng ta lại đầu thai.Có lẽ.Trong tất cả chúng ta đây.Ai ai cũng sẽ có một câu trả lời giống nhau đó là.Tôi thật không biết.Cha mẹ kết hôn rồi xin tôi ra.Chứ tôi hoàn toàn không chủ động trong tiếng đề xuất hiện của bản thân trong cuộc đời.Biết là tôi không chủ động được trong vấn đề tái sinh của bản thân.Sau khi được sinh ra.Chúng ta luôn muốn tồn tại.Kể cả khi còn nhỏ.Cho đến lúc khôn lớn.Chúng ta luôn tìm mọi thứ.Để cho bản thân được mãi mãi khỏe mạnh.không giờ.bảy.Dạ được trường sinh bất lão.Thế nhưng.Thực tế lại không được như thế.Dầu cho chúng ta có làm gì đi nữa.Thì cũng chỉ tồn tại mấy năm.Nhà cho dù có người hơn một trăm năm mươi.Cũng phải nhắm mắt xuôi tay.Và trong khoảng thời gian mấy năm hay một trăm năm hoặc hơn một trăm năm đó.Có được mấy ai không bị bệnh hoạn.Không bị những khổ đau của cuộc sống khi phố.Vì sao chúng ta lại chết.Ai bảo chúng ta chết.Chúng ta có muốn chết không.Trong quý vị đây có ai muốn chết thì đưa tay lên xem nè.Không có ai cả phải không.Không ai muốn chết cả.Nhưng có ai tránh được cái chết không.Gì thế.Mới nói.Chúng ta không làm chủ được sự tái sinh của bản thân.Chúng ta đang rất mơ hồ đối với vấn đề sinh tử của chính bản thân.Chúng ta không làm chủ được sự sống và sự chết của bản thân.Không chủ động được sự xuất hiện trong cuộc đời này của mẹ.Cũng như không chủ động được lúc nào mình sẽ từ giã cõi đời.Gì thế.Chúng ta không thể làm chủ được sự sống và chết của chính bản thân chúng ta.sáu mươi ba.Nhịp.Giả sử luân hồi.Nói đơn giản sự sống và chết của bộ chúng ta.Điều cho một sức mạnh vững chắc.Sức mạnh này không phải là thượng đế hay thần linh.Ma quỷ.Mà trong phật giáo gọi đó là nghiệp lực.Tức là sức mạnh của nhật.Vậy nghiệp là gì.Doanh nghiệp lực là gì.Chúng tôi sẽ giải thích cho quý vị hiểu rõ.Dầu phần sau.Vì sao chúng ta lại bị luân hồi.Kỳ thực thì.Mỗi ngày chúng ta đều đăng luân hồi.Nếu lấy chồng xa thì luôn hồi bao gồm từ quá khứ đến hiện tại.Dạ tới gì like.Nhưng nếu nói chính xác thì trong từng giây.Từ từ.Từng giờ từng ngày của cuộc sống chúng ta.Điều đang trải qua sự luân hồi.Luân hồi chính là sự vận chuyển thay đổi một cách liên tục.Nói rằng chúng ta đang luân hồi trong từng phút từng giây.Chính là nói đến sự thay đổi trong từng ý niệm từng ý nghĩ của chúng ta.Những suy nghĩ tư duy của chúng ta.Thay đổi liên tục.Hết thí nghiệm này.Đến ý niệm khác.Không có lúc nào dừng nghỉ.Hôm nay chúng ta đang vui.Ngày mai.Chưa hẳn đã vui.Gọi bây giờ vui nhưng lát nữa.Không biết định sẽ còn vui nữa.Thấy hiện tại tài thích đau khổ.Nhưng không phải là ta sẽ mãi đau khổ.Sự biến đổi liên.Trong từng ý niệm của chúng ta.Đó chính là sự luân hồi.Sự chuyển đổi từ đời sống này sang đời sống khác cũng gọi là luân hồi.Sự thay đổi liên tục từng ý niệm đó.Chúng ta cũng không làm chủ đề.Ra sự chuyển tiếp của cuộc sống tái sinh.Chúng ta cũng không làm chủ.Chúng ta có thể nhận thấy rõ sự thay đổi ý niệm của mình.Mà mình không làm chủ được.Qua sự phân tích của các nhà tâm lý học.Đó là nhận thức cảm tính và nhận thức lý tính.Nhiều khi chúng ta để cho nhận thức cảm tính chi phối toàn bộ những hành vi của bản thân.Cóc.Chúng ta hành động theo nhận thức lý tính.Nhưng lại hành động thiếu chính xác.Nghĩa là chúng ta chưa hoàn toàn làm chủ được về những nhận thức và hành động của bản thân.Gì thế.Chúng ta.Luôn có sự sung.Giữa nhận thức lý tính.Già nhận.Cảm tính.Điều này làm cho chúng ta đau khổ.Giảm liên tục khởi tâm đồng tiền sự thật thì luôn luôn có một sức mạnh của.Khái niệm ẩn dụ.Sông núi tân chúng.Sức mạnh này thường xuyên thôi thúc chúng ta suy nghĩ và hành.Nếu như một người thiếu sự tube.Thì sẽ phóng túng booloom.Để cho sức mạnh đó chi phối nội tâm của mình.Giờ cứ phóng tâm theo những biến chuyển của ngoại cảnh.Sống trong những vọng tưởng của tâm thức mà không có khả năng chết người.Con người mới bắt đầu tập.Thì cũng rất khó chứ người được những giọng tượng đó.Bởi vì.Khi họ mới ngồi thiền hay niệm phật.Thì cảm thấy vọng tưởng càng khởi lên.Vì sao vậy.Giống như ánh nắng mặt trời chiếu xuống trái.Lúc có ánh sáng mặt trời soi chiếu.Thì chúng ta sẽ thiếu rõ rất nhiều hạt bụi đang bay trong không khí.Nhưng trong phòng tối.Hoặc những lúc thiếu ánh sáng.Thì chúng ta không thấy được vô số hạt bụi đang bay.Cũng như thế.Đối với những người không có sự tube.Thì họ luôn luôn sống trong những vọng tưởng liên tục.Nên họ không nhìn thấy.Những giọng tưởng của nội tâm.Một khi bắt đầu khởi sự tube.Dùng trí tuệ quán chiếu.Thì lúc đó.Mới thích rõ ràng.Nội tâm của mình.Luôn luôn vận động.Đồng thời cũng nhận thức được.Để diệt trừ giọng niệm.Làm chủ được nội tâm của mình.Không phải là một việc dễ dàng.Bởi vì trong nội tâm của chúng ta.Luôn luôn có ẩn chứa một sức mạnh.Mày sức mạnh ni liên.Trong bất kỳ giờ nào phúc.Nó cũng thúc đẩy chúng ta phát thủy vọng tưởng.Thế nhưng chúng ta lại rất hiếm khi phát hiện được nó.Nhìn lại nó.Già nhất là.Điều phụng.sáu mươi bốn.Thời điểm chuyển tiếp của sinh mạng.Tử vi.Vì sao có sự luân hồi trong sáu nẻo.Hôm nay chúng ta không bắt đầu nói từ xin.Mà bắt đầu nói từ sự chết.Trong lúc chúng ta làm cho.Xin bản tiếp theo của chúng ta.Streeter tâm niệm của chúng ta lúc đó mà khóc.Nhân dịp lành và nghiệp dữ mà chúng ta đã làm.Trong suốt cuộc đời mình.Lúc lâm chung chúng sẽ hiện rõ trước mắt chúng ta.Download thêm đấm giờ con tiền bạc.Của.Cho đến.Thành đấm địa vị quyền thúy.Nếu chúng ta.Có bao nhiêu sự tham đấm chấp trước mà chúng ta không buông xả được.Thì đến giờ phút lâm chung ấy.Ý niệm chấp trước đầu mạnh nhất.Xây dựng.Thần thức chúng ta.Đầu thai vào cõi.Có những yếu tố phù hợp với tâm niệm của chúng ta lực đó.Điều này có thể ví dụ.Nhiều khi chúng ta mở máy radio hay truyền hình.Nếu chúng ta bốnk hay xem đài nào.Thì phải dò sống có tần số phù hợp với đại phát.Thì chúng ta mới có thể bắt sóng.Nếu trong cuộc sống thường ngày.Chúng ta tu tập thiền pháp.Bé thành thói quen.Nhất định khi lâm chung.Chúng ta sẽ được sinh về cõi thiên.Bởi vì tâm niệm của chúng ta lúc nào cũng nghĩ về việc thiện.Nghĩ về điều thiện.Còn nếu sống trong cuộc đời này.Chúng ta xin làm những việc.Như lừa đảo trộm cắp.Nhất định sau khi chết.Chúng ta sẽ bỏ vào những nỗi đau khổ.Như địa ngục.Nhà quỷ hay súc sinh để trả nợ cũ.Bởi vì tâm điểm của chúng ta.Lúc nào cũng nghĩ đến điều ác gì hết.Tất cả đều cho chúng ta tự tạo xa.Chứ thật sự không phải do thần linh hay thượng đế có quyền năng cho ta lên thiên.Ai đầy chúng ta xuống địa ngục.Gì thế.Chúng ta sống đã quên tạo việc gì.Thì lúc lâm chung sẽ theo đó mà thỏ báo.Nếu một người bình thường chuyên tâm niệm phật.Lúc nào cũng nghĩ nhớ đến đức phật.Và những đức tính của.Lập trí thực hành theo những đức tính ấy.Trong cuộc sống người đó để thực hành những điều ấy.Bằng cách luôn đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi nhà.Thì khi lâm chung.Nhất định người đó sẽ được sinh về cõi phật.Trong thực tế đã có rất nhiều người chuyên tâm niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Giờ họ tin tưởng một cách chắc chắn rằng.Lúc lâm chung.Họ sẽ được sinh gì thế giới cực.Trong thực tế.Điều này đã được chứng minh.Tạo nhân như thế nào.Sẽ có được kết quả như thế đấy.Quy luật nhân quả xưa nay không sai chạy bao.Gì thế.Luân hồi sáu nẻo.Cũng chính do chúng ta tự tạo.sáu mươi lăm.Những điều kiện quyết định sự luân hồi.Thiếu nhi.Sức mạnh của ý niệm.Vì chúng ta không làm chủ được ý nghĩa của mình.Nên chúng ta bị luân hồi.Nếu chúng ta không buông bỏ được những tâm niệm chết chưa.Thêm đất.Những tâm niệm phiền não.Thì những tâm niệm đó luôn nhiễu loạn nội tâm của chúng ta.Giờ đến giờ phút lâm chung chúng ta không làm chủ được tâm niệm của mình.Mà chị chúng những loài.Biến đổi có người kia chết.Mắt cũng còn mở chần chừ.Vì còn lo lắng đủ điều không vô sản.Những sự chất.Quý vị đừng nghĩ tất cả mọi người học phật pháp.Thì đều có thể buông xả hết mọi việc một cách dễ dàng.Cưới về không tin điều này phải không.Tôi xin ví dụ để quý vị tự suy nghiệm lại nơi bản thân mình.Thì quý vị có thể hiểu được điều chúng tôi muốn nói.Đó là ngày mai.Chúng tôi sẽ giảng về chủ đề.Tiền học tại trụ sở của đoàn hoàng phát thanh niên.Sáng mai lúc cứ bị đi đến đó nghe à.Cứ để quên khóa cửa tủ.Quên khóa cửa nhà.Thì khi đến đón nghe pháp.Nói chuyện nghe được hai ba cô.Thì quý vị sẽ suy nghĩ.Tuoitre.Sáng nay đi vội vàng đi nha phát.Mà mình đã quên khóa tủ và khóa cửa.Không biết bây giờ ở nhà có chuyện gì không.Lúc này tôi đang ở trong giảng đường.Nhưng quý vị không phải đang nghe giảng pháp.Mà là đang lo lắng những chuyện ở nhà.Cứ đề nghị có phải về không.Gì thế.Không phải cứ nghĩ rằng.Có họp phật pháp.Là chúng ta có thể buông bỏ được tất cả.Việc này không phải dễ làm.Đòi hỏi cần phải có sự tu tập.Các vị phật tử đến nói với tôi.Thưa thầy.Đối với vấn đề tiền.Còn không có chấp trước.Tôi trả lời.Thật vậy sao.Tôi không hoàn toàn tin tưởng.Bởi vì bản thân chúng tôi đây vẫn còn chấp trước.Mà anh lại không còn chấp trước.Thì thật là lạ.Quý vị nghĩ thế nào.Điều đó có đúng không.Thực sự.Đến với chúng ta.mười₫.hai trăm hai mươi đồng.Thì chúng ta không có chấp trước.Nhưng giả sử có khoảng mấy trăm ngàn đôla thì thế nào.Thì đó chúng ta có thể sẽ bỏ một cách nhẹ nhàng được hay không.Chúng ta có thể bị mất một lần mới trong ngàn đô la.Mà không có một chút tiếc nuối nào không.Hoặc khi đang đi trên đường.Mà chúng ta bất ngờ nhặt được mấy trăm ngàn đô la thì thế nào.Lúc đó.Có thể chúng ta không có mười bảy mai động tâm nào không.Có thể chúng ta đem liền số tiền đó giao nộp cho các cơ quan chức năng.Để họ tìm cách trả lại cho người đánh chơi mà chúng ta không có một chút hối tiếc nào không.Vì thế.Có thể đối với một số tiền nhỏ.Chúng ta không than thở.Nhưng khi đối diện với một số tiền lớn.Một tài sản có giá trị lớn.Thì chưa hẳn là chúng ta không khởi tâm thần.Bởi vì trong than là một tập quán trước khó trừ bỏ của con người.Vì thế.Chúng ta mới thấy trong xã hội.Có những người lúc cuộc sống khó khăn họ rất muốn.Nhưng khi cuộc sống được cải thiện hơn.Thì họ lại trở thành những kẻ nô lệ cho đồng tiền.Thậm chí trở thành tội phạm do hành vi bất chính.Tham nhũng của họ.Mỗi người chúng ta.Khi miền trung.Điều dựa vào tâm niệm của bản thân lúc đó mà cha đi.Thì không có sự tu tập.Thì không có biện pháp để điều phục tâm thức của mình.Những điều chị sắp làm chung.Mà xinh tâm tức giận.Bà cứ giữ chặt tâm niệm đó.Thì nhất định khi chết.Người ấy sẽ đọa vào địa ngục.Người có tâm tham lam sâu nặng.Khi mà chung sẽ đầu thai trong loại ngạ quỷ.Người giàu có.Nhưng khi sống lại tham lam.Bản xẻng.Không biết bố thí.Cúng dường.Giúp đỡ những người thiếu may mắn.Khi miền trung.Trẻ bị lạc vào nhà quỷ.Tất cả đều do tâm tham lam vẫn sản.Ích kỷ mà ra.Những người ngu si.Không có trí tuệ.Lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ.Có người khuyên bảo tu học phật pháp mà không chịu tô lại còn chê bai.Tỷ giá.Thì khi mảng trung.Trẻ đầu thai làm các loại xúc xích.Súc sinh thì không có trí tuệ.Thế nên.chín tâm niệm của chúng ta quyết định sự luân hồi của chúng ta.Nếu chúng ta siêng năng tu tập.Chuyển hóa nội tâm.Siêu nhân làm việc thiện.Siêng năng niệm phật.Thì khi bạn chung.Nhất định chúng ta sẽ được xin về những cõi thiện.Những cảnh giới an lành của chư phật.Còn nếu trong cuộc sống hàng ngày.Chúng ta chuyên làm những việc lợi mình.Hải người.Như trộm cắp.Tham nhũng.Giết người.Cướp của.Thì cứ miền trung.Chúng ta sẽ bị đồ thay vào những cảnh dưới xấu ác.Đau cổ.Bởi vì chúng ta đã tạo những hạt nhân xốp ấy.Điều thứ nhất quyết định sự luân hồi của chúng ta.Chính là.Vì chúng ta không làm chủ được kỷ niệm của mình.Thứ hai.Phí.Điều thứ hai.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là việc tập khí.Thói quen.Nói tập trí.Có lẽ có nhiều người còn chưa hiểu.Tập khí nói đơn giản.Đó là thói quen.Thì nói theo ngôn ngữ của tâm lý học.Thì đó là ý thức quán tính.Là một loại hoạt động rất tự nhiên của ý thức.Tôi lấy ví dụ.Trong cuộc sống của chúng ta.Có nhiều người rất dễ nổi giận.Những người đó họ vẫn biết tức giận.Là một điều không tốt.Thế nhỉ.Khi người khác có điều gì làm cho họ không vừa ý.Dù là những điều nhỏ nhặt.Học cũng sinh lòng tức giận.Sự tức giận của họ đã trở thành một thói quen.Nước công thức dần thì họ rất khó chịu.Cho dù công an muốn hơn thua với họ.Học cũng tức giận.Đó là do những người ấy không khống chế được những thói quen của họ.Có những người tuy rất giàu có.Không thiếu tiền.Nhưng khi đi mua hè.Thi vào các siêu thị.Họ vẫn tìm cách lấy trộm một món hàng.hai một vật dụng nào đó.Cho dù vật dụng đó giá trị không bao nhiêu.Thói quen đó thật khó đoạn trừ.Tôi có một bạn học nữ.Là bạn thời học chuyên khoa.Chồng cô ta thì cũng chẳng có gì đẹp lắm.Thế nhưng suốt nhỉ.Cô ta rất thích đứng trước gương để ngắm nghía nhà sách của mình.Với dáng vẻ rất thích thú.Mỗi lần cô ta uốn tóc.Thì chẳng có người nào thích cô ta cả.Nhạc chế.Cô ta còn cần youtube nhắc đi nhắc lại trên môi với giá rẻ chút đắc ý.Thế mới nói.Chúng ta ai cũng yêu thích cái đẹp.Phụ nữ thì rất thích trang điểm.Đó là một thói quen rất khó thay đổi.Với chúng tôi là những người xuất gia.Thiết bị hãy nhìn xem.Đứng ở phía nào cũng thấy cái đầu chó.Không tưởng phải bận tâm về cái kiểu tóc.Thầy các loại keo xịt tóc.Quý vị thấy có khỏe không.Thế nhưng.Nhìn vào chúng tôi cũng dễ thương phải không.Vậy thì vô cực thiết là phải hóa trang mới đẹp.Sự thật.Con người chúng ta con chỉ lo cho chú vẻ đẹp bên ngoài.Mà điều quan trọng.Chính là vẻ đẹp của tâm hồn.Nếu một người mà tâm địa lương thiện.Thì tướng mạo sẽ dễ nhìn.Cho nên người xưa nói.Tính từ tâm sinh.Là nghĩ như vậy.Tuyển tập ký.Thế còn gọi là thói quen.Chính là gốc rễ của sinh tử và đó cũng chính là gốc rễ của luân hồi.Gì thế.Nói đáp án thứ hai của câu hỏi.Vì sao chúng ta bị luân hồi chính là tập kích.Là ý thức quán tính là thói quen.Đó là những tập ký tham lam.Sơn hùng.Và si mê.Mà chúng ta không thể khống chế được.Trong những hành động tạo tác của bản thân.Mọi người ai cũng có những tập khí.Tập khí của mỗi người cũng mỗi khi.Chẳng hạn.Phụ nữ thì thích trang điểm.Thích được người khác chiều chuộng vân vân.Còn nam giới thì lại có thói quen tích đánh to.Uống rượu phân vân.Thế như.Tất cả đều có một điểm chung là những tập khi ấy.Làm cho mọi người phải khổ sở.Nếu chúng ta có những tập khí quá nặng.Thì phải xem bạn thân có đủ trí tuệ để đoạn trừ nó hay không.Nếu chúng ta không có trí tuệ.Thì nhất định không thể đoạn trừ những tật khí số áo của chính mình.Và như vậy.Diễn tập khi đó sẽ là nhân tố căn bản quyết định sự luân hồi của chúng ta.Đó là một loại sức mạnh.Mà nếu như không có trí tuệ.Thì không có loại sức mạnh nào có thể cản trở nó được.Tuy nhiên.Nói về tập chín như thế.Cũng chẳng thấy có hiểu phải không.Vì dù sao thì chúng ta cũng đang dùng những khái niệm để diễn tả mà thôi.Nhưng thế giới khái niệm.Dù là khái niệm để diễn tả thực tài.Thì khái niệm đó không phải là bản thân của thực tài do vậy.Điều cần thiết là chúng ta phải chiêm nghiệm điều đó qua sự thực tập của bản thân.Bây giờ chúng tôi có thể lấy một ví dụ.Để minh họa cho vấn đề này.Cứ việc cố gắng để chiêm nghiệm và hiện trạng vấn đề.Ví dụ như hàng ngày.Chúng ta đều dùng một chiếc ly để đựng sữa uống.Và chúng ta cứ dùng chiếc gì đó để đựng sữa mãi như thế.Giả sử một hôm nào đó.Chúng ta không dùng chiêu nghi đó đừng sửa nữa.Mà chúng ta đem chia ly đó rửa thật sự.Thì quyết định nghỉ xem.Chúng ta sẽ ngửi thấy mùi gì trong chiếc lead đó.Dù cho nó không có sữa.Và chúng ta đã gửi.Buổi chiều.À.Mùi sữa phải không.Đúng vậy.Lúc này.Nếu chúng ta dù chế li đó đừng nước trong để uống.Thì chúng ta vẫn ngửi thấy mùi sữa.Tập khí của chúng ta nó cũng giống như mùi sữa đó vậy.Còn giả sử như trước kia.Chúng ta không dùng chiếc ly kia đừng sữa.Mà chúng ta dùng để đựng trà.Thì chúng ta sẽ ngửi thấy mùi trà.Điều này cho chúng ta thấy được.Mỗi người trong cuộc sống đều có mỗi thói quen khác nhau.Tập khí đúng là trước có đoạn trừ.Nhưng không có nghĩa là không đoạn trừ được.Điều cần thiết là chúng ta có những việc được những thói quen xấu trong ta để đoạn trừ nó hay không.Vậy thôi.Tôi còn nhớ có một lần.Lúc đó chúng tôi đang học năm thứ hai của đại học.Một hôm.Một người bạn cũ thời học ở trường trung học kiến quốc đến mời chúng tôi đi dự một buổi lễ khiêu vũ.Tôi nói với anh ta rằng.Tôi như vậy làm sao mà tham gia vũ hội.Ván bài tôi cũng không biết khiêu vũ.Mà chỉ biết niệm phật thôi.Anh ta nói gì.Không sao đâu.Nhưng vì mọi người đều là bạn cũ thời trung học.Nhưng chỉ lên đại.Thì mọi người học mỗi ngày.Môi trường khác nhau.Anh ta là sinh viên của đại học chính trị.Anh ta nói rằng.Buổi dạ vũ hôm đó.Vì sinh viên nữ nhiều hơn sinh viên nam.Nên mời tôi đi tham gia.Để tăng thêm sức mạnh cho phái nam.Tôi nói tôi không biết khiêu vũ.Nhưng anh ta nói không sao cả.Và vẫn cứ yêu cầu tôi đến tham dự.Thế là hôm đó tôi đi tham dự buổi khiêu vũ.Nhưng khi đi.Tôi mang theo một số chuỗi niệm phật.Với một trăm lẻ tám.Với tâm niệm.Khi đến đó tôi cầu nguyện cho những người bạn chưa vũ được an lành.Khi tôi vừa đến.Từ dưới tầng trệt đi lên lầu.Mới lên được nửa cầu thang mà cả đám bạn học chạy túi da.Vui mừng nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên nói.Bàn phím đây tham gia vũ hội mà tại sao lại đem theo chàng hả.Đúng rồi.Tham gia vũ hội mà cũng mang ra show tràng hạt.Thực làm mất cả hứng.Tôi nói.Không sao đâu.Các bạn đã gọi tôi đến.Và tôi đã đến thì quyết định không có vấn đề gì cả.Rồi mọi người cùng đi vào.Bên ngoài là sàn nhảy.Còn bên trong là phòng âm thanh.Thế là mọi người đi ra sàn nhảy.Còn tôi thì vào trong phòng âm thanh và ngồi xuống.Ngắm.Niệm chú đại bi.Ngoài kia mọi người bắt đầu khiêu vũ bên trong thì tôi niệm phật.Một lát sau.Có tổng cộng mười lăm sinh viên nữ còn nam thì chỉ có chín người.Mai trừ tôi.Thì còn tám.Kết quả là có những bạn nữ phải khiêu vũ một mình.Mà không có bạn cùng khiêu vũ.Thế là có một cô nữ sinh viên điền nói.Ai chè.Người bạn đang ngồi trong kia sao không ra khiêu vũ.Anh dặn học của tôi hiền nói với cô ta rằng.Bạn không thấy anh ta đang lần hạt chuỗi hay sao.Như thế làm sao mà khiêu vũ trụ.Từ đầu đến cuối buổi dạ vũ hôm đó tôi cũng không khiêu vũ.Mà chỉ ngồi niệm phật.Bạn như thế mấy tiếng đồng hồ trôi qua.Mọi người khiêu vũ.Thì tôi cũng được mấy tiếng đồng hồ niệm.Vì thế nên nói.Một người biết tu tập.Thì cho dù ở trong nhà.Thì ở nơi nào đi nữa.Cũng có thể tu tập được.Đi trên xe buýt.Cũng có thể niệm phật.Đi xe gắn máy.Cục có thể niệm phật.Đi bộ cũng có thể nhiều.Vì thế.Sự tu tập được hay không.Không phải do không có thời gian.Mà chính là do chúng ta có đủ trí tuệ để vận dụng phương pháp tu tập cho mình hay không mà thôi.Thứ ba.Nghị lực.Sức mạnh của.Thứ ba.Vì sao chúng ta bị luân hồi.Đó chính là chúng ta về sự chi phối của nghiệp lực.Nhịp và nghiệp lực có sự khác nhau hay không.Cứ nói đến nhịp.Đó là chúng ta đứng trên phương diện nhân mà nói.Còn khi nói nghị lực.Là chúng ta đứng trên phương diện quả để nói.Y tế.Chúng ta thường nói đến tản nhiệt.Chứ ít khi nó tạo diệp lục.Thực tế.Chúng ta thường nói như thế cũng chưa hoàn toàn chính xác.Để khi chúng ta tạo ra.Thì chính ngay lúc ấy.Đã hình thành một sức mạnh mà chúng ta gọi là gì.Và chính sức mạnh này chi phối sự luân hồi của chúng ta.Vì thế.Nghiệp và nghiệp.Không phải là một.Nhưng cũng chẳng phải là hay.Nhịp là gì.Nghiệp là từ của trung.Chư vị tổ sư pháp sư khi dịch kinh phật đã sử dụng chữ nghiệp này rất hay.Phải nói là tuyệt hay.Chúng ta thấy những từ như.Công nghệ.Thương nghiệp.Nông nghiệp.Ý nghĩa.Tất cả đều nói lên những ngành nghề trong xã hội.Phù hợp với tên gọi của ngành đó.Và tất cả các từ đều có chữ.Cũng giống như thế.Khi làm việc thiện.Thì gọi là thiện nghiệp làm việc ác.Thì gọi là ác.Khi một người làm việc thiện đã thành thói quen.Chỉ khi không làm được việc thiện.Họ cảm thấy rất khó chịu.Ngược lại.Một người từng thấy làm những việc bất thiện.Thì khi thấy người khác làm việc thiện.Họ là xinh tâm thức.Vì sao vậy.Vì chính những người đó bị nghiệp lực chi phối.Vợ.Nghiệp là gì.Là từ được dịch nghĩa từ chữ ký của tiếng phạn.Có nghĩa là hành động có tác ý.Vậy.Nhịp là sự tạo tác.Là hình động có tác ý.Hình đồng tiền.Tức là những ý nghĩ.Những lời nói.Và những tàu các cụ thể bằng tay chân của chúng ta.Mà đem lại lợi ích cho bản thân.Cho mọi người.Và không gây tổn hại cho bất kỳ ai về cả phương diện vật chất lẫn tinh thần.Thì được gọi là nghiệp thiện.Được like.Những ý nghĩ.Lời nói và việc làm chỉ đem lại lợi ích cho bản thân mà lại khi tổn hại cho người khác.Về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần.Thì đó chính là việc bất thiện.Hay còn gọi là nghiệp ác.Như thế.Nhịp thiền hai nghiệp.Chính là do bản thân chúng ta từ từ.Chứ không phải cho một đứng tối cao nào có quyền ban phát thầy bắt buộc.Bởi vì chính bản thân chúng ta là chủ nhân của nghiệp.Tức là chủ nhân của những việc làm của chúng ta.Và chúng ta phải chịu trách nhiệm đối với những việc mà chúng ta đã làm.Nhịp.Hành động có ý thức của chúng ta.Thực hiện trong một quá trình lâu dài.Thì sẽ tạo thành một sức mạnh gọi là nghiệp.Ví dụ.Một người hút thuốc lá lâu ngày sẽ thành thói quen.Đến khi gặp thuốc lá người ấy sẽ hút liền.Dù cho bác sĩ hai người thân khuyên tranh hút thuốc có hại cho sức khỏe.Người ấy cũng không nghe.Mặc dù họ vẫn biết những lời khuyên trên là đúng.Chờ đến uống rượu.Nói dối.Lừa gạt.Hay làm những việc bất thiện vân.Tất cả những việc đó cũng giống như vậy.Ngược.Những người chuyên giúp đỡ người khác.Luôn luôn sống vì mọi người luôn luôn siêng năng làm việc thiện.Thì bất cứ lúc nào.Bất cứ ở đâu.Bất cứ hoàn cảnh nào.Họ cũng sẵn sàng làm việc lợi ích cho người.Mà không có bất kỳ một điều kiện nào.Qua đó.Chúng ta cũng thấy được năng lực của.Là chức lớn.Như vậy.Nghiệp.Hết còn gọi là sức mạnh của.Có khả năng dẫn dắt chúng ta đi đầu thai.Vì vậy.Chúng ta sẽ được sinh vào cảnh dưới vui sướng.Hay bị đỏ và cảnh dưới đau khổ.Chính là do những việc làm của chúng ta quyết định.Những hành động của chúng ta trải qua thời gian sẽ tạo thành nghiệp lực.Dẫn dắt chúng ta.Nghị lực này còn chuẩn xác hơn cả máy vi tính.Cho nên chúng ta không thể trốn chạy được những kết quả của những hành động do bản thân mình đã làm.Thế nên trong cuộc sống.Chúng tôi khuyên quý vị hãy biết sống.Cho trọn vẹn một kiếp làm người.Đó là.Hiếu thuận đối với cha mẹ.Thỏa thuận với anh em.Cùng tiến tới người chết.Nghĩa khí tin tưởng với bạn bè.Giúp đỡ người già yếu.Nêu đơn thiếu may mắn.Nghĩa là quý vị cần phải áp dụng lời phật dạy.Vào trong cuộc sống hàng ngày.Thứ tư.Huyền.Cuối cùng.Điều quyết định sự luân hồi của chúng ta chính là huyện lực.Nếu chúng ta là một người tu tập.Thực hành theo lời phật dạy.Thì trong quá trình tu tập.Mỗi người sẽ có những sự phát nguyện khác nhau.Có người thì phát nguyện xin về thế giới cực lạc.Có người thì nguyện xin về cung trời đâu-suất.Hoặc các mức độ khác.Cho đỉnh phát nguyện xin trở lại cuộc đời này để cứu độ.Hướng dẫn chúng sinh tu tập vân vân.Chỉ cần chúng ta tôi tập có đầy đủ năng.Điện lực kiên cường thì tùy theo nguyễn.Mà tự thân chúng ta sẽ đạt được.Ví dụ.Hiện tại chúng ta đang tu hành pháp môn tịnh độ.Tưởng niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Thì chỉ cần chúng ta có đầy đủ tính tâm nguyện.Và sự thực hành.Nhất định chúng ta sẽ xin về thế giới cực lạc.Mà không phải hoài nghi gì cả.Phần trăm.Chúng ta có nói đến nguyên nhân của sự luân hồi.Là do sức mạnh của ý niệm.Tập khí và thói quen.Ba thứ đó.Gia vị chúng ta đều không làm chủ được chúng nên bị luân hồi.Ngược lại.Bếp điện lực.Thì chúng ta luân hồi.Đó là tùy theo quyết định của bản thân mỗi chúng ta.Bà luôn hồi ở đây là do hạnh nguy.Là xuất phát từ lòng từ bi.Chứ không phải là bị chìm đắm.Điều này chỉ có những người có sự tu tập thâm sâu mới có khả năng làm được.Xã thủy sản.Không được từ sách.Chúng ta nói chuyện về sự tốt.Tất cả giáo lý phật giáo.Đừng có nói đến vấn đề sinh tử và giải quyết vấn đề sinh.Có gửi chúng ta.Từ khi được sinh ra.Đến khi chết.Chúc phải thời gian.Có biết bao nhiêu sự việc xảy ra.Mà chúng ta phải đối mặt gì nữa.Gia đình.Đến vấn đề sinh tử cũng chính là đưa đến ngân.Trực tiếp cuộc dân sinh.Con người được sinh ra.Phần lớn đều giảm.Cho dù là trong gia đình quyền quý giàu sang.Thì gia đình nghèo khó.Thế nhìn cái chết của con người.Thì lại có muốn say giảm bị.Và một điều đặc biệt nữa.Là công thẳng người giàu sang là ai ai cũng có được cái chết biên phủ và bình phước.Có người thì bị tai nạn sẽ cụ mày chết.Có người thì bị giết người cướp của.Có người thì bị đau.Có người thì nhảy lầu tự sát.Có gửi thì bị tai nạn với.Nói chung cái chết của con người có rất nhiều.Nhưng có một điều chúng ta cần phải biết.Đó là cái chết cũng là một lời nhịp.Giá trùm đỏ tôi tự sát là đẹp nhất.Nước như đời này chúng ta tự sự.Thì trong tâm thức của chúng ta.Xếp hình thành hạt giống của sự tự sát.Gì đấy.Nhưng tôi thích thả quyết gì.Trong cuộc sống có gặp những trở ngại.Những rau củ.Những điều bất như ý đến thế nào đi nữa.Quý vị cũng không nên tự sát.Lỗi lầm của sự tự do.Đó là phạm vào giữa sexy.Đầu tiên trong đầm giả thuyết của người tại.Thứ hai.Hạt giống từ xa.Điều tinh thần đức trọng.Giá năng lực phát triển của hạt giống.Sức mạnh.Nước sẽ dẫn dắt chúng ta đời này đời khác.Điều trị.Về nghiệp từ xa.Gì thế.Cho bất kỳ hoàn cảnh.Quý vị cũng không nên tự sát.Trong cuộc sống.Những lúc chúng ta cần hoàn cảnh khó khăn trở ngại.Những điều trái ý dịch là.Chúng ta hãy cố gắng dần dùng một cái.Bản thân để vượt qua.Gì cũng khó khăn đầu.Mà chúng ta không thể vượt.Thì đó chỉ là dịp chúng ta thiếu sự tube.Thiếu khả năng chịu.Và quán sát miễn dịch.Kết quả cúp cmột.Là một người học phật pháp.Chúng ta phải biết quán chiếu về nhân quả.Nhật bản.Phải biết chấp nhận những sự thật xảy đến với chúng.Trong cuộc sống mà không nên than thân trách phận.Thủy cơm.Biết là không được có thái độ trốn tránh.Bằng cách từ xa.Đối với những vấn đề bất như ý trong cuộc sống.Chúng ta phải biết cách tiếp.Nhạc tuyển.Muốn định vị trí.Mỗi chúng ta.Phải có sự học tập.Giờ thực hành lời đức phật dạy trong cuộc sống của chúng ta.Đó chính là chúng ta đến đức phật.Vào cuộc sống và phục vụ cuộc sống.sáu mươi bảy.Tiết mục kết bạn.Người đời ai rồi cũng phải chết.Có người chết của cách đeo cổ.Nhưng cũng có người chết một cách an nhiên tự tại.Đó là những người tu tập pháp môn tịnh độ.Kỷ niệm danh hiệu của đức phật a di đà.Trùng sinh thế giới cực lạc.Những lời chúc các pháp môn niệm phật.Đến lúc lâm chung.Xin được đức phật a di đà.Đến tiêu chuẩn về cảnh giới tây phương cực.Lại còn thịt bồ tát quán thế âm bồ tát đại thế chí.Mới đến bồ tát quán thế âm.Tất cả vạn vật tự của chúng ta.Ai cũng thành tâm kính lễ ngày.Anh cũng cảm thấy.Đứt đừng hủy già nuôi có cảm nhận là.Ngày đất thiếu phụ giúp đỡ chính tả.Thật sự đúng vị trí.Di tích cuộc sống của bộ trưởng.Bồ tát quán thế âm luôn hiện hữu bên ta.Và chính mỗi chúng ta cũng là một bộ.Quản lý.Đối với mọi người xung quanh.Chúng ta biết.Khánh huyền quốc.Đối với người phật tử kỳ trước mỗi gia đình quyết định.Điều phải có thực vật.Và có lẽ phổ thông.Chính là.Tờ trình tự.Của bồ tát quán thế âm.Mỗi người đều có niềm tin vào gì bồ tát.Nói đi.Chúng tôi chỉ nói với dì một điều.Là chúng ta thờ phật thờ bồ tát.Không phải chỉ thuần là vấn đề thuộc tín ngưỡng mà trong.Từ phải có sự thật.Nghĩa là chúng ta từng cặp theo.Một trong những công hạnh của đức.Thì cứ một vị bồ tát mà chúng ta đang tung thợ trong nhạc của mỹ.Có gì thủy.Sự thật phật thấy bồ tát của chúng.Nó có đầy đủ ý nghĩa.Chúng ta mới thấy được sự lợi ích của việc thờ phật bồ tát.Trong cuộc sống của chúng.Trong cuộc sống gia đình.Quan hệ xã hội.Cho dù vô tình hay cố ý.Thi mỗi chúng ta.Chúng ta từng ghi cổ đau cho người khác.Có khi diện tích.Trước khi dụng về đối ứng xử.Thậm chí.Có gì thứ yêu nhỉ.Mà chúng ta đã ghi ra cũng đang.Gì thế.Nguyên nhân gây đau khổ cho người khác.Có lẽ là trước.Nhưng trong đó có một nguyên nhân cơ bản nhất để lại chúng ta không biết lắng nghe tiếng nói của người khác.Không biết lắng nghe những khó khăn.Nguyễn cửu đàm.Những tâm sự của người khác.Truyền hình chúng ta tôn thờ huỳnh.Của bồ tát quán thế âm.Chúng ta phải biết học theo hạnh nguyện của.Đó là hình ảnh.Biết gì quan thế âm.Có nghĩa là.Lắng nghe tiếng nói.Âm thanh của cuộc.Và lắng nghe chúng và chiếc xuồng bằng tay.Mặc quần lắng nghe bằng cả con tim.Twitch.Mỗi khi wiki.Đứng trước hình tượng của bồ tát quán thế âm đi lễ lại.Thấy chim bướm.Cái gì hãy tự tập theo hạnh nguyện của ngài.Đây là tuyển tập thành long.Kính lạy đức bồ tát quán thế âm.Trứng còn sinh học theo hạnh nguyện của ngài.Biết lắng nghe.Trước cuộc đời bớt khổ.Nghe lại những thứ của trái tim biết nghe dạy biết hiệu.Chúng còn sức đập lắng nghe.Di tích cả sự chú tâm địa hình thuận của chúng ta.Trứng còn sinh nhật lãnh.Với tầm thông thần kinh.Chứng tỏ sinh tập lắng nghe.Mà không phán xét.Không phản ứng.Chúng con quyền tập lắng nghe một cách chăm chú.Để có thể hiểu được những điều đang nghe.Và có những điều công đó.Chúng con biết.Quay lén về có cơ hội để thông.Hiểu biết giá tiền.Được giữ những người mà chúng con có duyên gặp gỡ.Trứng có mít.Có gì.Chỉ cần lắng nghe thôi.Để chúng còn trung đã làm rơi.Những cú đau có bị khắc phục.Nam mô đại từ đại bi quán thế âm bồ tát.Đây chính là một pháp.Tức là một bước phát thật.Người trúng.Cần phải thực tập hàng ngày.Trong cuộc sống.Nếu chúng ta muốn có hạnh.Đi tới chúng tôi mới nói theo phật theo bồ tát.Chính là một pháp tu từ trong cuộc sống của chúng ta. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com