Replay Blog Radio - Tháng 5, Chúng Ta Chọn Chia Tay

replay blog radio - tháng 5, chúng ta chọn chia tay

Bạn đang làm nghe blogradio trên website và ký youtube lado.vn.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo để không vào được những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến.Tại sao người ta vẫn hay buồn mỗi khi đêm về.Tại sao người ta chia tay.Chọn chia tay mà trái tim vẫn không thôi nhung nhớ.Tại sao lại phải chia tay vào tháng năm.Mời các bạn lắng nghe lá thư.Chúng ta chọn chia tay chia tay trọn nỗi nhớ.Nỗi nhớ cho em.Gửi đến từ bà trần khánh ninh sơn.Mình chia tay.Anh đã không nói gì thêm nữa.Sau lần cuối cùng chúng ta đi bộ trên con đường nhỏ dẫn về phía nhà em.Lần cuối cùng em được cầm tay anh.Anh bảo chia tay nhưng em đừng buồn.Em không buồn vì anh đã làm tròn đầy một chữ yêu.Chồng mối quan hệ của chúng ta.Anh vẫn vậy.Vẫn chờ em bước vào nhà.Rồi lặng lẽ một mình trở về.Em vẫn vậy.Bước vào nhà phải lặng nhìn anh qua khung cửa sổ.Lần cuối cùng mình gặp nhau.Khung cửa sổ vĩnh khánh nhẹ những gốc lộc vừng màu đỏ.Mình chia tay.Ngày thứ bảy của tuần đầu tiên em ở nhà.Bà không ra ngoài như những ngày còn có anh.Mẹ bầu.Sao anh không đến như những tuần trước .Em chỉ phượng gạo.Tụi con chia tay rồi ạ.Mẹ không nói gì.Em im lặng.Những vùng lập phường vĩnh cửu màu đỏ vẫn thương đưa theo những cơn gió nhẹ của mùa hạ.Mình chia tay.Ngày thứ bảy của tuần thứ hai.Vietsub anh vật sáng.Em tin vào những dòng tích của những ngày đã cũ.Từ hồi chúng mình còn yêu.Những ai cần mỗi sáng.Những ai cần chúc em ngủ ngon mỗi tối.Những bản nhạc anh làm trên nền của lời bài hát em thích.Bao giờ cũng vậy.Em là người được ngay đầu tiên.Em chẳng nhớ.Em đã nghe bao nhiêu bài hát anh viết nhạc nữa.Em chẳng nhớ.Bao nhiêu lần em ngủ quên trong những bài hát anh gửi.Em không muốn nhớ.Mà sao cứ nhớ.Mình chia tay.Ngày thứ bảy của tuần thứ ba em đi bộ một mình qua con phố mà anh vẫn.Em thì buổi tối thứ bảy hàng tuần.Những cơn mưa mùa này đến bất chợt quá.Em một mình dưới mưa tháng năm.Ai sẽ cùng em đi bên cạnh một ngày mưa ai sẽ bảo với em rằng.Những cơn mưa mùa thật đáng ghét.Ai sẽ bảo với em rằng.Yên tâm đi .Có anh là mưa sẽ mau tại thôi.Em một mình dưới mưa.Chứ cô trang đâu em cảm thấy không.Những việc nước thi thoảng vẫn thổi vào cùng những đợt gió mắt.Sẽ lại là một đoạn đường rất dài nữa.Chị em không có ai đi cùng với những cơn mưa.Mình chia tay.Ngày thứ bảy của tuần thứ tư.Ngày thứ bảy cuối cùng của tháng năm.Anh đăng status với ly cocktail với một người giấu mặt.Em không nói chỉ mỉm cười trong lòng mình thôi.Anh xứng đáng được ai đó yêu thương.Ai xinh đánh thức ai đó ngồi bên một ngày thứ bảy mà.Em im lặng.Mẹ nhìn thấy em bên chiếc laptop và màn hình là ảnh của anh một ngày thứ bảy lúc mình còn bên nhau.Cô ấy xứng đáng được yêu thương.Chẳng có ai không xứng đáng cả.Con cũng vậy nữa.Nhưng anh có biết rằng em đã khóc nhiều lắm khi mẹ bước ra ngoài không.Thận âm.Có một tháng năm đã đi qua là ngày chúng ta chia tay.Một năm sau đó mọi thứ cũng dần khép lại.Anh cũng đã có người thương và em không còn quên phải nhớ nữa.Mẹ bảo em đã trưởng thành hơn.Mẹ bảo em đã cứng rắn hơn.Mẹ bảo anh sẽ vui khi thấy em như vậy.Anh có tin điều đó không.Tháng năm.Em nhớ anh phải không.Tin nhắn của anh gửi em hơn một ngày sau đó.Em không trả lời.Liệu anh có nghĩ điều đó là thật.Yêu anh có nghĩ em đã quên.Quên hết rồi sao.Liệu anh có nghĩ người ta dễ quên và dễ quên như vậy ư.Em gửi lại tin nhắn em ổn.Em quên anh rồi.Đừng nhắn cho em nữa.Tháng năm.Ở một thành phố xa lạ.Em vẫn làm những công việc yêu thích của mình ở quán cà phê.Mà mọi người lại vẫn thường kể đến.Sẽ chẳng có ai biết em là ai.Sẽ chẳng có ai đọc được những suy nghĩ của em.Sẽ chẳng có ai để em phải yêu nhiều quá nhiều.Chị mà.Những giấc mơ ở thành phố này chẳng thể làm em thôi nhớ.Dù giờ này.Em biết mọi thứ chẳng thì thay đổi.Anh chẳng thể thay đổi lựa chọn của mình.Nếu lựa chọn đã trở thành quá khứ của ngày hôm qua đi rồi ngày hôm nay em biết rằng.Anh đã rời xa em thật sự.Lựa chọn người này mà không phải người kia cũng là điều dễ hiểu.Chị mà.Giữa nhớ và quên.Em chẳng thể lựa chọn được giữa dạy và thương em chẳng thể lựa chọn.Em biết anh trách em.Thì em đã đi theo con đường mà ta chẳng thể đến với nhau.Em biết anh trách em vì em đã lựa chọn cho chính mình.Mà chẳng nghĩ đến những suy nghĩ của anh.Em biết anh trách em.Ích kỷ với chính bản thân mình phải không anh.Nhảy anh sai đi.Em sợ anh buồn đến thế.Bởi tình yêu của chúng ta chẳng như thiên đường mà mọi người vẫn nghĩ.Chỉ là đêm hôm đó.Em đã khóc.Chỉ là một vài đêm nữa.Chợt buồn em đã khóc.Tại sao người ta cứ buồn về trên.Dịch anh.Tại sao người ta cứ lặng lẽ chia tay.Bài những quảng cáo nước trái tim vẫn ngày ngày dậy sóng.Tại sao người ta cứ hết nhớ là vẫn còn thương vậy anh.Những câu hỏi em chẳng thể trả lời.Những bản vẽ mà em đang thực hiện cũng chẳng có màu nào.Nói lên tất cả những suy nghĩ của chính mình.Còn nếu màu sắc nhạt dần.Em sẽ về anh với màu nỗi nhớ.Có những tháng năm đã từng đi qua.Gửi không còn quên và nhớ nữa.Chỉ là một cảm giác mong muốn có một ai đó ở bên em mà thôi.Dù người đó không phải là anh.Một vài tháng năm đã từng đi qua chúng ta.Và để lại những ký ức khó có thể phai mờ.Chúng ta chọn chia tay.Chia tay trọn nỗi nhớ.Nỗi nhớ chọn em.Em chọn thắng đâm qua một mùi đã cũ.bảy tuổi lắng nghe lá thư của bạn trần khánh ninh sơn.Bạn thân mến.Đừng bao giờ nói lời tạm biệt.Nếu bạn vẫn muốn cố gắng.Đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn cảm thấy còn có thể tiếp tục.Và đừng bao giờ để bạn không yêu ai nữa.Như anh mất đầu vẫn còn có thể giữ chân.Tiếp theo chương trình mười bảy lắng nghe truyện ngắn.Mua gas tháng năm.Của tác giả nguyễn minh hiền.Tôi trở lại paris một chiều tháng nằm vùng các nỗi nhớ.Đón tôi.Chỉ có tháp eiffel cao vời vợi.Phượng hòa luật xe bus.Và những đài phun nước trị chàm chảy.Tôi đi bộ trên phố.Chiếc vali kéo lê ở tay.Dáng điệu mệt mỏi.Lần trở lại này của tôi.Nhầm thôi.Cho tôi xem về sài gòn.Và biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời em.Như cái cách em đã chọn lựa.Tưởng tượng một cuộc sống không có tôi.Và không có loại hoa market.Check in một khách sạn nhỏ trên khu phố sầm uất.Từ đoạn lấy chiếc chìa khóa phòng từ tay cô nhân viên lễ tân.Và từ chối lời đề nghị sách đồ lên phòng giúp của người phục vụ.Có phải tôi kể cả chị dâu.Chỉ là túi đồ quá nhỏ.Và tôi chẳng muốn phiền hà gì.Các quan tự làm lấy mọi thứ đã ăn sâu vào nếp nghĩ của tôi.Bắt đầu từ khi quen em và yêu em.Paris giờ tiết trời tháng năm.Đi trên phố nghe lòng mình xào xạc nắng mừng qua gió và chạy chiếc nỗi nhớ không tên.Tôi thèm được nhấc điện thoại và bấm số gọi cho em.Leo lên chiếc tàu điện ngầm.Và đến ngày cuối cùng quen thuộc.Tôi đi bộ qua một khu vườn nhỏ.Là đến học xã của em.Trước khi rời sài gòn sang đây.Thất tình ngủ mới lạ.Sẽ chế sàn lấy bằng thạc sĩ.Và kết thúc đợt học của mình.Rồi nhanh chóng trở về việt nam.Đi làm.Hẹn hò với một vài cô nàng chân dài nào đó.Và quên em.Tên những.Khi vừa đặt chân đến thành phố của tình yêu này thôi.Tôi đã biết mình nha.Một sự nhầm lẫn tôi lớn.Tôi sẽ chẳng thể quên em.Chẳng thể hết yêu em.Và chẳng thể ngăn mình kiếm tìm em.Giữa hàng triệu người trong các thành phố trung quốc và tráng lệ này.Tôi quen em rất tình cờ.Và có phần do duyên số.Quán cà phê quen đời tôi thường đến cũng là nơi em là bạn thân vào mỗi nhà nghỉ.Lần đầu nhìn thấy em.Thấy một dáng người.Và cử chỉ rất châu á.Tôi đã không khỏi ngạc nhiên vùng phải làm quen bằng mấy câu tiếng pháp nhạc toàn của.Từ ngôn ngữ từ khi sang đây.Đã trở thành thứ tiếng duy nhất được đổi cha.Được hiểu và được giao.Em đến tôi bad.Sự kiện cười.Chào tôi bằng một câu hỏi thăm kiểu việt nam bằng giọng hà nội thật mà.Thầy có khỏe không.Mình cũng là người việt nam đấy.Bất cứ kẻ sạc quê hương nào cũng hiểu được rằng.Điều quý giá nhất thì ở giữa nơi đất khách quê người xa xôi đó là được nghe được nói thứ tiếng mẹ.Tiền thủ của mình.Tôi.Hiện tượng đã mở khóa cái sự sung sướng trong lồng ngực mình.Mà nhà tới ôm lấy em.Đắk lắk dubai nhận của em.Mở hoài khanh.Bà nói cho đủ để sử dụng nhớ của thứ ngôn ngữ phong ba bão táp không bằng ngữ pháp việt nam.Từ ngôn ngữ từ chỉ được nói trong những cuộc điện thoại đường dài.Gọi về cho gia đình vào mỗi tối thứ bảy cuối tuần.Làm giàn tên của em nghe có chút gì đó của mị mà phải về.Mà đầy màu sắc.Từ vựng hay chiều em.Tên của em là xanh.Những lúc ấy em chỉ cười.Hồn nhiên mà chặn dòng sông của em là dòng sông việt nam.Sắc màu việt nam.Chứ không phải màu xanh của sông nin.Tôi muốn đến quán cà phê đều đặn thậm chí còn nhiều hơn trước.Để nhâm nhi cốc cà phê nóng hổi nhận từ tay em.Đại hội hàng giùm bài câu này nói về việt nam.Về hà nội về để được nhìn em chọn trang nói cười.Hát ca bồng bềnh bằng thứ ngôn ngữ thuần thiết.Và chụp sáng nhất.Tôi kể cho lập dàn nghe về sài gòn chỉ có hai mùa mưa nắng.Cảm giác thèm đến quất mùa đông.Hình ảnh trong tivi các bạn hà nội xúng xính nào khăn nào áo nhìn lúc ấy làm chàng.Rồi nhận biết lắng nghe.Có đôi khi nắng tháng năm sinh nhanh khắc lên ảnh trên khuôn mặt của bạn gái.Tôi thấy yêu đến là.Và rất lâu sau đó chẳng thể quên.Mãi sau này tôi mới biết.Mẹ làm vàng là nhà báo bố là rừng quay phim truyền hình nên từ nhỏ em đã được theo bố mẹ.Cách người việt sang pháp du học ngay từ khi bước vào lớp mười.Cũng là điều hiển nhiên cho thỏa cao khát được đi xa được bảy vùng khám phá.Tôi hỏi em có nhớ nhà hay không.Em cười nhớ việt nam nhớ hà nội thì có.Chữ nhà thì công.Khi ấy tôi thấy mắt em thật buồn.Bà mẹ hoa đỏ.Có điều gì đó xa xăm quá.Mà tôi chẳng thể chạm tay vào.Rồi tôi phải làm gian yêu nhau.Những kẻ cô độc giữa chốn xa lạ tìm thấy nhau.Cứ đều đặn mỗi buổi chiều.Sau khi kết thúc các học trên lớp.Tôi lại chạy nhanh ra trạm xe buýt.Và bắt chuyến beat dài đến khu học xá của em trong cùng thành phố.Khoảng cách chẳng bao xa.Những paris watch và giao thông paris không bao giờ lộn xộn như hà nội nên thời gian đi xe buýt.Gặp em cùng khám mất thời giờ.Chúng tôi thường nấu cho nhau một bữa tối.Tôi đi dạo ở quảng sơn dưới chân khu học xá của em.Nói cười vu vơ.Trao đổi về cuộc sống.Về việc học của em.Và những khó khăn của tôi trong thời gian nghiên cứu bảo vệ luận án.Chúng tôi nói bằng tiếng việt và thổ lộ tình cảm với nhau bằng tiếng việt.Nhưng khi ấy.Tôi thấy trái tim mình mỉm cười.Và thấy em cũng mỉm.Nụ cười lấp lánh màu xanh của những dòng sông việt nam hiền hòa thơ mộng.Thì ấy.Paris đang là tháng năm.Vợ người ta thường tặng nhau loài hoa mang tên buồn ghê.Người pháp cho rằng.Đó là hoa của sự tình yêu.Mở buổi chiều đến phòng lam giang.Từ đường mang tặng em một bó hoa mua cát màu trắng tinh khôi.Với tôi.Em đã là loài hoa như hàng ngàn chiếc chuông nhỏ này.Lan can.Và thuần khiết và nhẹ nhàng trong trái tim tôi.Những ngày cuối cùng tuổi ở paris trước khi về nước.Chúng tôi gặp nhau nhiều hơn.Dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn.Thì đó.Tôi chợt nhận ra sự thay đổi đột ngột ở em.Em ít nói hơn.Trầm tĩnh hơn.Thực im lặng trước những câu chuyện tôi kể.Hoặc ấm ừ cho qua.Có được thì để em gối đầu lên ngực.Hằng hát một bản tình ca.Tôi thấy em khóc.Những giọt nước mắt nóng hội trời ước vào ngực trần của tôi.Em.Bật luôn gì thế.Sản phẩm quá.Và bởi quá.Bản đồ dù cố gắng cách nào cũng chẳng thể chạm vào.Đêm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi đây.Em mua hoa mua gas về cấm nhập trong phòng.Những bông hoa nhỏ bé như những chiếc chuông nhỏ trắng muốt.Đung đưa trong gió sớm.Bất giác.Tôi có cảm giác nhớ da diết việt nam.Nhớ những chiếc chuông chùa văn bản đánh trên núi yên tử.Của mỗi dịp đầu năm đi lễ cùng bà nội.Bậc thầy chia tay không ai nói chi xong ban đỏ chót để đi.Bàn tay la liệt đội hành pháp.Tôi hỏi em sao không nấu đồ ăn việt nam như mọi khi.Em cười bảo.Nấu cho anh ăn đồ pháp nốt hôm nay.Kẻo mai anh về nước rồi.Quỳnh paris quên mất em từng mất một mình sâm panh kẹp vuốt tóc em thì thầm.Sẽ chẳng bao giờ quên.Anh sẽ đợi em.Song song.Em im lặng một hồi lâu.Tôi nhìn sâu vào mắt tôi.Nhà bẩn.Đừng đợi em.Anh đừng đợi em.Anh nhé.Vì sao.Gần sân banh thứ hai vừa chạy đến cổ suýt nữa bật trà đắt nhất.Em sẽ không về đâu.Paris là nhà của em rồi.Tôi thở hp.Buồn ly rượu trên tay và nắm lấy bàn tay xương kẻ của em.Về đi mà em.Anh đợi em.Bà nội của em.Cũng đợi em.Em còn nhớ hà nội sao em nhớ hà nội nhiều lắm và sẽ nhớ anh suốt.Cuộc đời nhiều lắm.Em vẫn ương bướng trước lời nó trêu chàng của tôi.Đôi mắt xa vời.Buồn đến thế.Đứng dậy rời khỏi bàn.Bước đến phía sau và vòng tay ôm chặt lấy em.Cơ thể em lạnh toát.Giữa tháng năm.Mà sao có cảm giác nước đá đang ngấm qua từng tế bào trong cơ thể.Đội tuyển lạnh giá ra ngoài.Xoay người em lại phim mì.Nhìn sâu vào đôi mắt không hút nỗi buồn như mùa thu hà nội.Em tưởng thời vào hôm vào mỗi tối.Nụ hôn có vị rượu vàng đắng ngắt nơi khóe miệng.Những ấm nồng.Và ngọt niệm mãi về sau.Bà mẹ chia tay nhau rồi.Rời bỏ em rồi.Nhà chẳng còn là nhà nữa.Chỉ là một khái niệm mơ hồ thôi.Đêm hôm ấy tôi ôm em trong tay.Nghe em du chi kể về cuộc sống của mình.Vậy lý do tại sao ngay từ lớp mười em đã sang pháp sống.Cuộc hôn nhân không hạnh phúc của ba mẹ.Những chuyến đi dài của cả ba và mè đã đầy mỗi người ra xa nhau hơn.Phải đi tìm vùng trời riêng của mỗi người.Em sống một mình trong căn nhà lớn.Thi thoảng gặp mẹ chồng mỗi bài báo bài phóng sự trên truyền hình.Thi thoảng gặp bà trong mỗi bộ phim ông làm đạo diễn.Trong những lần trả lời báo đài.Tiền được gửi về đều đặn trong tài khoản.Chỉ có thương yêu.Là chẳng có ai gửi về cho em.Được qua một vài người bạn trong nhóm tình nguyện xanh của thành phố.Em tìm được một học bổng du học pháp.Và liên hệ được một gia đình nhận em làm con nuôi.Đó là một người phụ nữ trung niên.Sống bằng nghề vẽ tranh và trợ cấp xã hội.Em gọi panama.Vợ ở với bà được hai năm thì bà mất vì một tai nạn.Em chuyển vào ký túc xá của trường.Và sống bằng số tiền đi làm thêm.Cùng học bổng toàn phần của mình.Em quên gia đình từ đó.Gia đình chỉ còn là cái bóng mờ trong kỷ niệm.Có người nhà với chú mèo lông xù em ngủ.Hướng dẫn dây chuyền mất ngang qua cửa trên phố hàng mành.Kỷ niệm và gia đình trong em.Còn hết lại trong nỗi nhớ hà nội.Em thích hoa mua cá.Yêu đến giờ giết loài hoa này.Vì nó chỉ nở vào tháng năm.Thằng em chào đời.Và tên gọi của nó.Có nghĩa là yêu thương.Những điều em đã thèm khát bấy lâu nay.Lên máy bay về nước.Em không ra sân bay tiễn tôi.Chỉ cần tôi một bó một két trắng tinh khôi và nói với tôi.Đừng đợi em.Công trình liên lạc với em.Vì em sẽ không trở về nữa đâu.Mãi mãi.Trở về nó.Giấy chứng nhận thạc sĩ của mình.Tôi đã bảo vệ xong.Nhưng đang chờ phía bên pháp cấp bằng.Tôi dễ dàng xin được vào làm cho một cơ quan trực thuộc chính phủ.Hẹn hò với nhiều cô gái khác nhau.Giày có.Hoa khôi hot girl có.Nhưng có lẽ.Chưa lúc nào tôi thực sự yêu.Câu đố.Tôi vẫn tự hỏi mình câu hỏi.Tôi đã quên em chưa.Tôi không rõ.Và không thể nào cho mình một lời giải đáp thỏa đáng.Chỉ biết rằng.Trong tim tôi từ đó đồng lại một nỗi nhớ xa xôi.Bởi vậy.Vĩnh long sông xanh ngọt ngào.Mảnh nỗi buồn của mùa thu hà nội.Ma trận ám ảnh từ chiếc chuông nhỏ của loài hoa linh lan.Hoa lan chuông.Tôi trở về khách sạn khi đường phố paris đã ngập trong ánh đèn.Đẩy cửa bàn thông.Và bước ra ngoài.Bất diệt.Tôi bắt gặp hình ảnh một cô gái nhỏ bé đang ôm trong tay bón mua kem trắng muốt.Tự nhiên.Thấy nhớ em nhiều quá.Đỉnh nốt những câu số cuối cùng và tấm bưu thiếp.Cũng là số điện thoại của khách sạn.Treo tấm bưu ảnh với hình một đóa hoa lan chuông cho người phục vụ.Mỉm cười vào chuối vào tay anh một ít tiền qua.Tube.Chỉ một lát nữa thôi.Tấm bưu thiếp sẽ đến được nơi cần đến và cơ hội mang em về bên tôi.Mang em về cho hà nội là năm mươi%.Những con chữ nghiêng viết bằng thứ mực đen loại đắt tiền.Ngắn gọn.Nhưng đủ làm cô gái trẻ nhận nó vỡ òa vì hạnh.Chồng những giọt nước mắt của tình yêu.Anh là hoa market của em nhé.Bản quyền lắng nghe truyện ngắn của tác giả nguyễn minh hiền.Nếu yêu thích blog radio bạn hãy nhấn like share và để lại bình luận của bạn nhé.Mời bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đã chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Lotteria.vn.Đăng nhập và gửi bài.Blog radio được phát hành hàng tuần tại website và kênh youtube blogradio.vn đừng quên những.Lý và nhận thông báo trên không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Qua giọng đọc titi và sen.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com