Replay Blog Radio - Tôi Sẽ Làm điều Mình Muốn, Lấy Người Mình Yêu Và Sống Hạnh Phúc

replay blog radio - tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Bạn thân mến.Nếu chỉ còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì.Tuổi trẻ chúng ta thường cảm thấy chênh vênh bạn khoảng đủ thứ.Là sự cũng đủ điều.Nhưng cuộc đời không ai biết ngày mai sẽ ra sao.Giá mazda thường biết cuộc đời này không quá dài.Cho những lần nó sợ.Bâng khuâng và tiếc nuối.Điều đáng buồn.Là chúng ta sẽ không bao giờ biết trước được.Bao giờ mình có đờm.Để còn nói lời tạm biệt.Người ta thường ví.Thanh xuân như một cơn mưa rào.Dù bị cảm lạnh vẫn muốn được trở về để tắm mưa một lần nữa.Nhưng đáng tiếc thay.Thời gian này là một đường thẳng.Không cho chúng ta có cơ hội lần thứ hai để làm lại những gì đã bỏ lỡ.Một mùa xuân nữa lại đến.Ngoài kia từng đợt mưa xuân kéo về.Mang theo niềm tin và hi vọng.Bạn thân mến.Bạn thấy gì sau những giọt mưa xuân.Mời bạn đến với truyện ngắn.Cậu thấy gì sau những giọt mưa xuân.Của tác giả lạc an.Truyện ngắn man sư bị buồn man mác nhưng vẫn mở ra một niềm tin niềm hi vọng mới.Mời bạn cùng lắng nghe.Giá như chúng ta biết được khi nào mình chết.Để nói lời tạm biệt thì hay biết mấy.Tôi nói khi tôi và vũ ngồi trên cây cầu .Núi điểm hai đầu thành phố.Và ngắm hoàng hôn trải dài trên mặt sông lấp lánh.Mỗi khi nhìn cảnh tượng này.Tôi luôn có cảm giác tiếc nuối.Như thế mặt trời đâu phải kết thúc cuộc hành trình của mình.Sữa còn nhiều điều dân.Tôi kể cho vũ nghe về cảm giác đó.Quỹ vọng tìm kiếm một nỗi buồn chung.Trong những ngày cô đơn của tuổi trẻ.Nhìn trái với mong muốn của tôi.Chú chỉ bảo.Tại sao tôi cứ phải nghĩ đến cái chết.Khi mà chúng ta vẫn còn đang sống.Và cậu cứ nhắc đi nhắc lại rằng.Mình muốn sống như một cơn mưa mùa xuân.Sao nhắn ngùi.Nếu để lại cho bầu trời vàng nắng một vịt cầu vồng đa sắc.Chẳng phải rất thú vị sao.Hôm ấy là một ngày mùa xuân.Sữa cân nặng cuối ngày đỏ của.Khi mà tôi chỉ nhìn thấy sự kết thúc.Thì cũng đã bắt gặp một sự khởi đầu.Có lẽ vì sự là con ấy của vũ.Mà trong những thời khắc bị tắc nhất của cuộc đời.Tôi thường tìm đến để nghe vũ nói mấy câu linh tinh.Hay đơn giản chỉ để nhìn thấy nụ cười của cậu.Thế nhưng.Cuộc đời này chẳng ai đoán trước được ngày mai.Từ nhận tiền cũng mất vào một ngày mưa.Ở cái tuổi vẫn còn rất trẻ .Mà chẳng kịp nói với tôi một lời.Đại gia vũ không nên ra đi sớm như vậy.Vũ còn biết bao nhiêu dự định còn dang dở.Con cả một bầu trời ước mơ.Và vũ vẫn chưa một lần qua lại yêu đương.Tôi nhớ có lần mình đã hỏi vũ.Tại sao người này tuổi rồi mà chưa chịu đi.Nhiệm vụ chỉ cười tê rồi bào.Mình hãy còn trẻ lắm.Phải rồi.Đàn ông như vũ đâu thì lấy ký tiêu chuẩn của phụ nữ như tôi mà gắn vào.Bố còn nhiều điều phải làm.Tôi yêu.Thế nên ngày biết vũ ra đi.Tôi cảm thấy như mình chết đi một nửa.Tôi ước gì mình có thể làm được điều gì đó cho vũ.Nhưng rồi để bất lực khi nhận ra.Ngay cả khi tôi biết rằng cuộc sống là vô cùng ngắn ngủi.Thì trong thế giới hạn ấy.Tôi vẫn chẳng thể làm được gì cho mình.Tôi có thể thực hiện tiếp ước mơ của phụ nữ.Khi mà chính tuổi trẻ của mình cũng đang mắc kẹt giữa cùng quay để tồn tại.Tôi có thể cho vũ biết hạnh phúc của tình yêu là như thế nào ư.Khi mà chính bản thân tôi cũng đang sống trong những ngày cô đơn dài đằng đẵng.Người ta bảo.Khi vụ mất.Trên mỗi cậu vẫn hiện lên một nụ cười.Khi nghe tin đó tôi đã không thể ngăn được bản thân mình bật khóc như một đứa trẻ.Tại sao cậu có thể cười khi để lại quá nhiều thứ ở cuộc đời này hợp vũ.Bên ngoài trời vẫn mưa.Cơn mưa dai dẳng kéo dài làm tôi nhiều niềm vui nhiều hơn.Bằng cách nào đó.Những cơn mưa vẫn làm tôi thấy buồn kinh khủng nhưng những cơn mưa trước đây thu luôn ở bên cạnh tôi.Cực kỳ vụ sẽ nhắn tin cho tôi.Điều đó khiến tôi cảm thấy mình bớt đơn điệu hơn.Cần cơn mưa hôm nay.Tôi chẳng còn vũ nữ.Khi mất đi một ai đó.Chúng ta mấy thằng tốt nhận ra họ quan trọng với cuộc sống của chúng ta như thế nào và thế bỗng dưng.Bảo quốc.Tất cả những cái tên ra từ bên trong.Tôi bắt đầu bước đi vô định.Giận tiếng nước tức tưởi của mình.Tôi nghe thấy tiếng còi c tiếng mưa xối xả tiếng gửi trái đất.Tất cả hoạt hình một tập âm khủng khiếp.Rửa mặt mưa cứ ngồi đi như sương khói.Tôi và vũ biết nhau từ những ngày còn bé.Những ngày ấy.Tôi chỉ thích vẽ.Màn sân về bé trước nhà.Ngập tràn những hình vẽ không đầu không cuối.Tôi vẽ cả một ngôi nhà lớn cho mình và một ngôi nhà bên cạnh cho vũ.Vũ thịnh.Cơ sở thiết cảm ơn rồi mà.Những ngày ấy.Từ ngày ngủ nghĩ rằng.Bàn tay mình có thể vẽ lên cả thế giới.Và cả những điều vô hình.Nhưng hạnh phúc hay ước mơ chẳng hạn.Vũ bảo cậu ấy sẽ là người hâm mộ trung thành của tôi đến hết cuộc đời.Nhưng tôi không trao cho vũ cơ hội ấy.Ngay cả khi cậu hãy còn sống.Khi người ta lớn lên.Nỗi bất an và sợ hãi.Dân xâm chiếm những giấc mơ thời còn thơ say.Thiên hạ bé dần thành một đống nhỏ nè nói rồi mất hút vào khoảng không của ký ức.Như thế chưa từng tồn tại.mười tám tuổi tôi bỏ vẽ.Thi vào khối a.Chọn một con đường an toàn và bình dị giữa dòng người.Những bộ lạc không giống tôi.Cậu bảo cậu sẽ làm điều gì đó mới mẻ cho cuộc đời này vụ bắt đầu tập tành viết lách.Vì cậu không biết vẽ.Cho dù rất muốn ghi lại tất cả ý tưởng này ra trong đầu mình.Vũ đặt vật hàng đầu tiên trong hành trình mang tên thanh xuân.Bằng những mẩu chuyện vặt đăng trên blog.Cậu cần mẫn như một con ong.Lớn lên từng chút một sẽ nổi tiếng và được in sách cho riêng mình.Có lần vũ nhờ tôi vẽ bìa cho cuốn sách sắp ra mắt của cậu.Nhưng đứng trước sự thành công của vũ tôi lại càng thiếu tự tin.Trong hai năm.Phố sapa quyền anh.Nhưng tôi chưa một lần dám lật lấy một trăm tôi ghen tị với sự thành công của vũ.Và tôi sợ mình sẽ lại khóc tức tưởi.Khi nhớ về cái ước mơ một thời còn sơ.Tôi nghĩ là vũ biết điều đó.Bao nhiêu lần trong công việc.Tôi thường tìm đến.Nó bia và khóc lóc tên gì.Tuyên án sự đều đặn của công việc hiện tại.Tôi thèm khát cái cảm giác được nghe tiếng bút chì sao dạo trên giấy tử một lần có được cái cảm giác.Nhìn người khác nâng niu sản phẩm của mình như vũ.Thế nhưng sau tất cả tôi lại sợ rằng mình đã quá tuổi để bắt đầu một điều gì đó có phải số không.Tôi sợ phải thay đổi sợ phải đối mặt với thất bại.Đi rồi cuối cùng.Sau một đêm vợ bật khóc than.Tôi lại hèn nhát quay về.Với cuộc sống tạm bợ như một cái xác.Thức dậy và làm việc.Anh và ngủ.Đường trần.Xoay vòng.Nhưng điều đó không tồi tệ bằng việc tôi nhận ra rằng.Mình bắt đầu thích vũ.Nhìn vũ thôi tôi cũng không có đủ tự tin.Thì làm sao có thể nói với vũ rằng.Tôi yêu cầu.Vũ càng thành công thì khoảng cách giữa tôi và cậu ấy càng xa dần.Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé so với vũ.Hoạt hình natsu việt phú.Thạch thất bại sao việt vũ.Nói cách khác.Người như vũ chẳng có lý do gì để thích một đứa con gái như tôi.Tôi tìm đến những mối quan hệ khác.Để mất bản thân mình phải quên đi phũ.Học thi.Tôi muốn tìm một người ít hiểu mình hơn để khiến bản thân bớt thảm hại đi một chút.Thiện nhân cần làm thế.Tôi cảm thấy mình cô đơn trong chính thứ hạnh phúc mà tôi đang cố gắng nguyễn.Kết cục là buông xuôi.Tôi tìm đến vũ vào một ngày mưa tầm tã.Sau khi chia tay người tình với n của mình.Nhìn thấy ít lệch nghiệp xơ xác và tiêu thụ.Vũ bão.Tuyển tập yêu bản thân mình.Trước khi quyết định sẽ yêu một ai đó.Từ sự phũ và bắt đầu thưởng thức.Tôi không biết mình đang làm gì giữa cuộc đời này nữa.Cục đó.Lần đầu tiên phụ ông tôi vào lòng.Vậy mà tôi vẫn chẳng thể nói rằng mình yêu vũ.Rất yêu phú.Vũ đưa cho tôi một ly trà gừng.Khi tôi đã ngừng khóc được một.Chúng tôi ngồi bên cửa sổ trong căn hộ của vũ.Đó là một căn chung cư kha cũ nhưng tiện nghi.Cho hiền có chiều mới giỏ hoa lùng lằng.Đáp án của kẹt củ mềm.Của man từ dưới quê lên.Có nhiều thứ hơn tôi thường.Chúng tôi ngồi cạnh nhau.ba.không thành phố lên đèn dưới chân mình.Cái cảm giác bình yên như thế.Sống hết những ngày chúng tôi còn bé.Vũ đức kể cho tôi rất nhiều chuyện.Tất cả những chuyện mà tôi đã quên.Như làm ngôi nhà trên sân gạch.Vui thú nhận rằng hồi bé đã rất ghen tị vì tôi có thể biến tất cả ý tưởng thành những thứ hiện hữu.Như là hình vẽ.Nhưng mà cậu thì không thuê.Lúc biết tôi thì khối a.Cũng đã rất thất vọng.Và định bắn tôi một trận cho.Thế nhưng cuối cùng vũ lại nhận ra.Tôi là tôi còn vũ là vũ.Chúng tôi không thể sống cuộc đời của nhau.Nhưng cuối cùng thì ai cũng muốn mình được hạnh phúc.Cậu bé hạnh phúc là như thế nào không.Là có được điều mình muốn.Yêu được người mình yêu.Tôi trả lời.Giọng hơi đắt quá.Tớ thì nghĩ chỉ cần làm điều mình muốn.Và nói rằng mình yêu một ai đó cũng đủ lắm rồi.Không cần đáp lại mà không thấy hạnh phúc.Từ hạnh phúc của mình sao lại có thể để người khác quyết định chứ.Tôi nhìn vỗ và thấy cậu đang mỉm cười.Dương ánh mắt thì xa xăm.Ít những ngôi sao ở phía xa bầu trời.Bất giác tôi hỏi vũ.Cậu có hạnh phúc không.Vũ không trả lời liền nhưng cậu đột ngột nắm lấy bàn tay tôi.Số xe ra trước tòa nhà bitexco sáng trưng trước.Vũ bão.Ở góc này.Bàn tay bé nhỏ của tay tôi có thể che cả tòa nhà cao nhất sài gòn.Và rằng mọi vấn đề trong cuộc sống.Nếu đứng ở góc độ này thì có thể to thế.Nhưng ở một góc độ khác.Thì cũng bé tí thôi.Khi mình có thể quyết định một vấn đề là to như một tòa nhà.Hãy chỉ nhỏ gọn trong lòng bàn tay.Thì sao lại phải buồn.Trong khoảng khắc đó tôi thấy tim mình thắt lại.Một người con gái ở lưng chừng thanh xuân.Có ước mơ nhưng không dám thực hiện.Biết yêu mà không dám nói.Cứ thả mình buông xuôi chìm đắm trong nỗi đau tự tạo.Sự sắc cuối tuần.Tối hôm đó.Tôi hiểu rằng tại sao mình lại không thể nói lời yêu vũ.Cho dù có hàng trăm cơ hội.Giải nghĩa vụ từ chối.Tôi sẽ mất đi một người duy nhất có thể hiểu mình đến từng chân tơ kẽ tóc.Còn nếu vũ nhận lời vì thương hại.Hay bất cứ lý do nào đi nữa.Thì cũng thích thiệt thời cho vũ.Người làm xong một người đang còn sống và hạnh phúc như vũ.Lại có thể yêu một kẻ.Mà tâm hồn dường như đã chết ngay khi đang còn sống như tôi.Có nhiều giả thiết cho câu chuyện giữa tôi và vũ.Có quá nhiều kịch bản cho tương lai.Tại tôi cứ mãi mắc kẹt trong đó.Để lo sợ vì những điều chưa đến.Thì phụ đã ra đi.Được không đợi được.Có mất mà chẳng cho tôi có bất kỳ sự chuẩn bị nào.Tôi gào khóc như một kẻ điên trong tang lễ.Khi bắt đầu lật lại những trang sách mà cậu đang cần viết sử.Những giây phút cuối của cuộc đời.Hãy kể những gì cầu vip.Điều chỉnh cho tôi.Tự yêu tôi.Cậu yêu cầu sự tự ti.Kiểu hết thể cho những hoang mang sợ hãi.Từ sâu thẳm bên trong trái tim tôi.Thế nên.Thay vì chọn đặt vào vai tôi một cái gánh nặng mang tên tình yêu.Cậu chỉ đóng vai một chiếc lá.Âm thầm bên cuộc đời tôi.Vũ bảo.Tình yêu không cần đáp lại cũng hạnh phúc.Vì dẫu sao mình cũng đã yêu một ai đó như sinh mệnh.Và vũ làm như thế thật.Một thứ tình yêu chỉ cần cho đi.Những điều đó còn có ý nghĩa gì.Khi mở cậu đã ra đi hợp vũ.Tôi trở về sau đám tang của vũ dưới một cơn mưa như suối nước.Có lẽ.Mưa đường tiễn đưa vũ về những vì sao.Nhớ về nụ cười của vũ.Đã bắt đầu cảm thấy hối tiếc.Xã những ngày vũ còn sống.Tôi không lấy chán quá khứ mà nhận lời vẽ bìa trước quyển sách cổ vũ.Chỉ có lẽ mọi chuyện sẽ khác.Giá như tôi có thể nói rằng tôi yêu vũ.Tài sản như.Tôi đã sống như lời của nói trong một buổi hoàng hôn năm nào.Hãy sống như thế ngày mai mình phải chết.Phải rồi.Nếu ngày mai mình phải chết.Thì tôi còn sợ hãi điều gì.Nhưng mà tôi đã không làm thế.Giá như mãi mãi là một cụm từ không thuộc về hiện tại.Và vũ thì đã ra đi.Tí mình mưa trắng xóa.Tôi cảm thấy trái tim mình đang bóp méo.Ánh đèn pha nào đời sáng cho làm tôi thức tỉnh.Tiếng mưa.Tiếng người chết lên.Trong khoảnh khắc đó tôi tin rằng mình đã nhìn thấy vũ.Từ tỉnh dậy trong bệnh viện khi trời đã xế chiều.Bà mẹ nói rằng tôi bị tai nạn khi đang trên đường tới đám tang của vũ về nhà.Tôi đã nằm ngủ ba ngày rồi và họ tưởng tôi sẽ đi theo vũ.Bên ngoài mặt trời đang xài những tia nắng cuối cùng của một ngày.Tôi không nói với ai sang hình như mình đã gặp lại vũ.Có lẽ là trong giấc mơ.Tôi nắm tay vũ đi về phía hoàng hôn.Giờ thì cậu một mình tiến về bên kia bầu trời.Vũ bão.Kết thúc là một khởi đầu mới.Trong thời khắc đó.Tôi đã hiểu tại sao cũng không cần quan tâm đến chuyện khi nào mình sẽ chết.Bởi cậu đã sắp xếp mọi thứ hoàn hảo để có thể sẵn sàng chết vào một ngày mai.Và tôi nhận ra.Cái chết của vũ có thể là một điều bất ngờ đến một nghìn.Cho những người trẻ có đàng hoàng bao nhiêu tôi.Thế nhưng đối với vũ.Đó chỉ là một sự khởi đầu.Trên chiếc giường trắng xóa.Tôi khóc khi nhớ về vũ.Vô cực kỳ lạ của mình.Vũ không bao giờ bắt tôi phải làm gì.Nhưng mà cuộc đời mình.Tôi đã để lại cho tôi nhiều thứ hơn k.Hết chương trình kt màng nhĩ.Cơn mưa mùa xuân của tôi.Yên vũ.Mình sẽ trở thành họa sĩ.Chị lấy người mình yêu.Giải thích sống rất hạnh phúc.Tôi nói giữa hai dòng lệ tuôn trào.Bên ngoài.Những tia nắng cuối cùng của một ngày đang bắt đầu chết hàn.Nhưng từ sâu thẳm bên trong.Tôi thấy mình dường như sống lại.Bạn thân mến nếu hôm nay chúng ta vẫn sống vẫn còn cơ hội để thực hiện những gì mình muốn.Thì bạn đừng ngại ngần jk hãy làm theo những gì trái tim bạn mất bao.Vì cuộc đời không quá say mẹ cứ mạnh dạn đến bên người mình yêu.Làm điều mình muốn.Và tận hưởng cuộc sống này nhé.Hãy sống như thể ngày mai chúng ta không còn tồn tại trên đời.Nếu các bạn còn những tâm sự những sáng tác mới gửi về chương trình.Xin mời các bạn truy cập vào website blog radio.vn đăng nhập và gửi bài.Các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com gạch chéo yêu blog.Chương trình blog radio điều kiện bởi hằng nga.Tuấn anh.Và những dẫn xuất của lớp videos.vn.Xin chào tạm biệt hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com