Tâm Sự -cuối Cùng Tôi Cũng Nhận được Sự đồng ý...của Ch ị.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết

tâm sự -cuối cùng tôi cũng nhận được sự đồng ý...của ch ị.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết

Chào mừng bạn đến với tâm sự và.Sau đây xin mời bạn đến với nội dung.Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự có tôi.Ngày đầu tiên ở nhà chồng.Đang ăn cơm trưa thì tôi nhận được dòng tin nhắn từ em gái.Đọc xong.Chỉ còn biết ôm mặt khóc.Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở nhà trần.Sáng ra.Tôi cố gắng dậy sớm nấu cơm sáng cho cả nhà.Nhưng cuối cùng.Lại bỏ bỏ.Bố mẹ chồng đi ăn phở ở ngoài hả.Dù biết rằng con dâu đã nấu nướng sắp xong xuôi cả rồi bữa ăn sáng.Còn chồng tôi ngủ mãi gần trưa mới dậy.Mình tôi ngồi ăn sáng mà buồn vô cớ.Bữa cơm trưa tôi nấu xong và dọn lên mâm.Chồng im lặng ăn cơm không nói nè.Thế dân bố mẹ chồng tôi lại bắt đầu chê bai hết món nọ đến món kia con dâu đã nấu.Tôi nấu nướng không quá ngon nhưng cũng chẳng đến nỗi nào.Những lời chê bai các khe của bố mẹ chồng khiến cho tôi rất tủi thân.Chẳng còn thiết tha ăn uống gì nữa.Song tôi cũng chỉ dám vâng dạ.Chứ không dám cãi.Không khí bữa cơm thì nặng nề căng thẳng.Chỉ nghe thấy toàn những lời cằn nhằn kêu.Giữa lúc ấy điện thoại của tôi báo có tin nhắn đến.Mở ra xem là tin nhắn của em gái tôi.Chị ơi buồn cười quá.Nút dọn mâm cơm em vẫn lấy bốn bộ bát đũa.Cứ tưởng chị vẫn có ở nhà .Chưa quen chút nào hóa ra chị mình đã đi lấy chồng.Đọc trong tin nhắn tôi không cầm lòng được nữa.Ôm mặt chạy vào nhà vệ sinh mà khóc nức nở.Tôi nhớ nhà.Nhớ bố mẹ vẫn nhớ em vô cùng.Tôi nhớ cả những bữa cơm đầy hân hoan nhẹ nhõm và tràn đầy sự vui vẻ của nhà mình.Ở nhà tôi.Dù món ăn mẹ nấu có vấn đề gì thì bố cũng chẳng bao giờ nhanh nó chê bai ngay ở trên bàn ăn.Chị em tôi thì đứng bếp cùng mẹ.Bố mẹ không hài lòng cũng lựa lời góp ý nhẹ nhàng vào lúc khác.Và mỗi bữa cơm dù chẳng có thịt cá đầy ắp.Hay những món ngon đắt tiền.Những ai cũng vui vẻ.Cả nhà đều yêu quý khoảng thời gian quay vẫn ở bên bạn.Nhà chồng có điều kiện hơn chào.Đời sống vật chất khá hơn.Những ngày đầu tiên ở nhà trọ.Đối với tôi chỉ là sự tủi thân phát.Chuyện bữa cơm đã như vậy.Rồi chẳng biết.Con đường ở phía trước sẽ còn bao nhiêu vấn đề phát sinh.Có chị em nào mới đi lấy chồng như tôi xin cho tôi lời động viên.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có từ.Tôi và chị dâu.Cuối cùng cũng đến được với.Ba mẹ tôi chỉ có đúng hai người con trai là anh trai.Và tôi.Anh trai lớn hơn tôi bốn tuổi.Năm tôi học đại học năm thứ hai.Ăn chay tứ kết .Năm thứ ba đại.Anh không may mắn bị tai nạn chùa qua đời.Anh là chủ cổ của gia.Và sự ra đi quá đột ngột của anh làm cho tôi và mẹ đều cảm thấy dường như.Cả bầu trời sắp sụp đổ.Lúc đó chị dâu mới có hai mươi bốn tuổi.Vừa mới mang thai chưa bao lâu.Cả nhà chúng tôi bao gồm cả hàng xóm láng giềng đều cho rằng.Chị dâu sẽ bỏ đứa bé đi.Phải lấy người chồng.Dù sao thì chị vẫn còn trẻ.Dáng vẻ rất thanh thoát.Cũng được coi là giai nhân.Không sợ sẽ không giá được cho một nhà tử tế.Sau khi vẫn bị người chồng mãi mãi không bao giờ trở lại.Chị dâu đã đóng kín cửa phòng khóc liền mấy ngày mới đi.Trong mấy ngày đó chỉ đường như gầy đi rất rõ.Ba mẹ nhìn thấy cũng đau lòng.Khuyên chị nên bắt đầu cuộc sống mới với một người chồng.Và một số mệnh tốt hơn.Nhưng chị kiên quyết không đồng ý bước đi bước nữa.Chị còn nói trong bụng mình đang có cốt nhục của anh trai tôi.Chị nhất định sẽ xin nói ra.Nếu không cả đời này lương tâm chị sẽ bị cắt.Tiêu điểm tiếp theo của cả nhà là chuyển sang người tôi.Tôi phải chuẩn bị bỏ học để về nhà cày ruộng ba mẹ tuổi tác đều đã lớn.Hơn nữa.Mẹ từ khi làm phẫu thuật cũng không thể giúp đỡ gì được.Bà tôi thì cần một người phụ giúp mới có thể vực dậy cả gia đình.Mà trước đây việc này đều do anh trai tôi đảm nhận.Bây giờ anh đi rồi.Tôi tốt nhất phải gánh vác trách nhiệm.Người đầu tiên đứng lên phản đối việc này chính là chị đi.Chị nói anh trai tôi trước khi ra đi.Đã liệu sẵn chuyện tôi sẽ từ bỏ việc học.Và muốn tạo bất luận thế nào cũng phải tiếp tục học.Gia đình này.Đã trải qua mấy đời may mắn lắm mới có được một cậu sinh viên không thể bỏ gánh giữa.Nếu như tôi kiên quyết bỏ hả.Chính là đang đánh vào mặt anh trai.Chị dâu vừa nói đến đâu thì nước mắt chảy đến đó.Chị nói dù có khổ có khó khăn đến đâu.Thì chị cũng sẽ cùng ba mẹ cắn răng mà chịu đựng.Có chị ở trong nhà thì gia đình sẽ không bao giờ sụp đổ.Ba mẹ tận mắt chứng kiến sự kiên quyết của chị.Thế là ba mẹ cũng phản đối việc tôi bỏ học.Mấy ngày nay.Em làm tôi khó chịu vô cùng.Và thề với bình chặng nhất định sẽ trở thành một nhà.Thực tài giỏi.Không thể để ba mẹ và chị dâu mất.Sau khi ra trường tôi quyết định tự mình kiếm sống đi giảm bớt gánh nặng kinh tế cho gia đình.Ban ngày tôi đi.Có thời gian rảnh liền đi bán hàng thuê.Đợi sau khi có chút tiền tôi sẽ tự mở một cửa hàng nhỏ đi bán đồ trang sức.Ở chợ đêm.Tôi đã chọn mấy món trang sức đẹp.Gửi về cho chị đi.Nhưng chị không những không vui mà ngược lại còn mắng tôi.Nói tôi là không cố gắng chăm chỉ học hành.Có tiền thì đi mua cái gì đó ngon ngon mà bồi bổ cho cơ thể.Đừng có làm khổ bản thân mình.Mỗi lần tôi hỏi tình hình của ba mẹ.Chỉ đường nói đi chú hãy yên tâm.Đã có chị.Thì nhất định sẽ không để cho ba mẹ chiều.Từ lời kể của ba mẹ tôi mới biết được.Chị dâu thường chạy đi khắp nơi để làm lụng vất vả.Chân của chị thì bị sưng phù rất đau.Ba và mẹ ngăn cản thế nào cũng không được.Thấy chị dâu bận tối mắt tối mũi suốt ngày đi.Lòng tôi đau xót.Tôi càng trách bản thân mình.Nếu như tôi không học đại.Có lẽ chị dâu sẽ không phải chịu khổ như thế.Khi cháu gái tôi được sinh ra hai ngày thì tôi liền thu xếp trở về nhà một chuyến.Chị dâu đặt cho bé cái tên nghe rất hay.Văn hiền.Cho biết nguồn gốc của cái tên là.Văn lấy tên của anh trai tôi ghép với tên hiền là tên của chị dâu.Và hợp.Đủ để thấy với tình yêu của chị dành cho anh trai tôi là sâu đậm đến nhường nào.Sau khi chị sinh hạ đứa bé.Sữa mẹ là không đủ.Phải tiến hành kích sữa.Bà liền đến chợ để mua xương dê và hầm bồi bổ cho.Còn tô.Luyện chạy ra con sông.Cuối thôn.Cá.Có lần tôi không cẩn thận nó bị rớt nước mắt.Tui con này là không có độc.Nhưng tôi cũng bị rò trước kinh hồn bàn phím.Chị dâu biết được liền bắn tô mộc.Nói anh trai đã đi.Tôi chính là hy vọng duy nhất của cả gia đình.Không thể tùy ý làm vừa khiến cho cả nhà long.Sau khi đứa cháu gái chào.Việc chi tiêu ở trong gia đình càng trở nên eo hẹp.Tiền chi trả cho học phí năm tới cũng không còn nữa.Bà tôi liền đề xuất bán hết số lương thực còn lại ở trong nhà.Người đi vay mượn thêm chút nữa cố gắng dành dụm.Thắt chặt chi tiêu nuôi tôi học hết bốn năm đại.Chị dâu không đồng ý.Nếu bán hết lương thực đi rồi.Thì sau này lấy cái gì mà ăn.Hay là bán số trang.Bạn trai tôi từng mua tặng chị.Tôi như muốn nói điều gì.Nhưng chị dâu liền cười nhìn tôi và nói.Người làm ruộng.Có dùng tới nó bao giờ.Có giữ lại cũng vô dụng.Chi bằng bán đi để xoay xở tình thế.Đợi sau này tao tốt nghiệp đại học.Kiếm được tiền rồi sẽ mua đền cho chị cái mới đẹp.Tôi nghe xong ở trong lòng khó chịu không tả đồ.Còn chưa hết kỳ nghỉ hè tôi đã xách ba lô quay trở lại trường.Chị dâu hỏi sao lại trở lại trường sớm như thế.Mình nói dối là mình đã tìm được mấy lớp dạy thêm.Có thể kiếm đủ.Cách thủ dâm.Chị dâu rất vui.Lúc tôi sắp đi chị cũng giết và bao lâu tôi một ít tiền.Bảo tôi bất lượng thế nào cũng không được tiết kiệm quá để đói bản thân ảnh hưởng đến sức khỏe.Khi trở về thành phố tôi tìm được một phòng trọ giá rẻ ở gần ngoại ô.Ban ngày thì bán hàng thuê.Buổi tối tự bày sạp bán ở chợ à.Tuy mỗi ngày khi quay về phòng là cái eo và cái lưng của tôi nó đã đau dạ dày.Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình.Nhìn những đồng tiền mồ hôi vất vả và kiếm được trên tay.Trong chốc lát liền cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.Tôi mua cho cháu gái vài bộ quần áo và đồ chơi rồi gửi về nhà.Chị dâu điện nói.Em có chút ít tiền thì cứ để dành đó.Không có phải lo gì ở nhà.Chỉ sửa lại mấy bộ đồ cũ của con nhà người ta.Là cháu có thể dùng được.Kỳ một năm thứ tư vừa kết thúc chị dâu đột ngột gọi điện thoại cho tôi.Nói cho tôi biết chị cũng đang ở trên tỉnh thành.Tôi rất bất ngờ.Hỏi chị đến tỉnh thành làm gì.Có phải ở trong nhà xảy ra chuyện gì rồi hay không.Chị dâu liền cư.Nói trong nhà tất cả đều ổn bây giờ con chị cũng đã lớn.Chị để ba mẹ trong năm.Tự mình đi lên tỉnh tìm việc.Trước tiên là học nghề một tháng ở phòng massage sau đó có thể kiếm tiền.Ngày thứ hai tôi liền chạy đến chỗ ấy để tìm chị.Vừa hạ.Tôi đã bị chị dâu dọn một trận.Mặt của chị trở nên đen xì.Người gầy đi trông thấy hai lòng bàn tay toàn những vết chai sàn do làm việc ruộng nương để lại.Nói được vài câu.Không khống chế được cảm xúc của mình mà bực.Chị dâu liền nói đàn ông con trai phải ra gián tiếp.Đừng có khóc sụt sịt như thế.Giống mấy cô nương.Đợi chút tốt nghiệp đại học.Những ngày tháng cực khổ của gia đình sẽ không còn nữa.Nên vui mừng mới phải chứ.Đoàn thời gian tới thực tập cuối khóa để chuẩn bị tốt nghiệp.Chị dâu vẫn làm việc ở phòng massage.Mỗi ngày đều dậy từ rất sớm và thức tới tận đêm khuya.Vì muốn kiếm chút tiền thật.Mẹ nói với tôi chị dâu rất nhớ con gái.Nhưng vừa nhấc máy đã không kìm được nước mắt.Nhưng vì muốn kiếm thêm chút tiền.Chị thấy đã nhẫn nhịn chịu đựng.Thường khoảng mười hai tháng mới về nhà một lần.Mỗi khi ôm lấy con mà không nỡ rời.Trước kỳ tới kiếm được khoảng lương đầu tiên.Thì cả gia đình này luôn là do chị dâu tôi một tay gánh vác.Lúc tôi lập nghiệp gặp khó khăn.Chị dâu không ngừng cổ vũ khích lệ tôi.Bằng những cuộc điện thoại hay tin nhắn.Chị còn nói rằng.Ông trời sẽ không thể cứ mưa mãi.Trẻ con lúc trời quang mây tình.Lúc ta đăng ký mà quên mất bản thân mình chị dâu sẽ nhắc nhở tôi tỉnh táo.Nói rằng.Đi đường nhanh thì sẽ dễ bị phát nhạc.Sau khi tốt nghiệp đại học được ba năm.Chuỗi cửa hàng của tôi hiện đã lên đến năm tỷ.Việc buôn bán rất phát đạt.Có một.Tôi định gọi điện cho chị đi.Một ý nghĩ sâu ở trong tim.Chọc lét.Ta nói ra những suy nghĩ đó với ba mẹ.Hỏi rất tán đồng.Nhưng chị dâu kiên quyết không đồng ý chị nói.Chị là chị dâu của chú làm sao có thể lấy em chồng được chứ chứ.Chị hơn chú mấy tuổi liền.Còn có đứa con gái.Người ở trong thôn cho cười nhạo chúng ta mất.Chú là người ăn học.Chị lại là nông dân.Hai chúng ta vốn dĩ không xứng đâu.Nếu chú muốn tốt cho chị.Sau này mua nhiều đồ ăn ngon và quần áo đẹp cho cháu và chị là được rồi.Từ nhất quyết muốn tiến đến hôn nhân cuồng.Nhưng chị dâu lại càng tức giận.Mấy ngày liền không thèm để ý đến tôi.Còn nói.Nếu chú mà còn ép tôi nữa.Ngày mai tôi sẽ mang con theo và đi lấy chồng.Đây chính là câu chuyện giữa tôi và chị dâu trước lúc kết.Tôi đã dùng khoảng thời gian một năm rưỡi mới có thể thuyết phục được chị dâu bằng lòng gả cho.Và sau khi kết hôn.Ca nhạc chúng tôi dọn lên thành phố ở.Cuộc sống luôn rất hạnh phúc.Bây giờ chị dâu lại mang thay đổi rồi.Bà mẹ đều rất vui.Nhưng có một chuyện thường bị cả nhà lấy ra để làm trò cười trêu chọc tôi.Đó là tôi vẫn không thể sửa được cái thói quen xưng hô với chị.Gọi bằng chị dâu.Thực ra.Tôi cũng không muốn sửa nó.Bởi vì trong lòng tôi chị ấy chính là chị dâu cả đời này.Mà cả tôi tôi luôn kính trọng chị.Càng yêu chị.Tâm sự blacktail video.Ở video tiếp. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com