Tâm Sự Tập 42 - Chở Mẹ đến Viện Khi Nắng đã Lên.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự

tâm sự tập 42 - chở mẹ đến viện khi nắng đã lên.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự

Có giây phút vui vẻ.Sau đây.Mời bạn đến với tâm sự có tựa đề.Em trai vừa đưa bạn gái về ra mắt.Mẹ tôi đã gào khóc.Cuộc đời đúng thật là khó nói trước điều gì mọi người nhỉ.Có những cuộc gặp gỡ bất ngờ khiến cho người ta cứ ngỡ như đang nằm mơ.Buổi ra mắt người yêu của em trai tôi hôm qua.Rồi chính nó là.Cuộc gặp gỡ như thế.Trước đó nghe em trai kể.Em đã có người yêu được bảy tháng.Tình cảm rất tốt đẹp.Hai đứa hợp ý nhau.Điều kiện công việc cũng ổn.Vì thế hai đứa tính chuyện đám cưới trong năm nay.Cho nên hôm đó em trai mới đưa bạn gái về ra mắt gia đình tôi.Bạn gái của em tôi tên là cha.Khi nó dẫn người yêu về.Thì mẹ tôi đang đi chợ.Chỉ có tôi là chị chồng tương lai ở nhà chuẩn bị nguyên liệu để nấu ăn trước.Trâm có dáng người nhỏ nhắn đục cười tươi.Nói chuyện dễ nghe khiến tôi rất quý mến.Em là người bác sinh ra và lớn lên ở hà nội.Những tính em lại thích bay bổng vì thế mà tốt nghiệp đại học xong em đã vào sài gòn.Để sinh sống và làm việc.Nhờ đó mới quen được em trai tôi.Mấy chị em đang cười nói vui vẻ thì mẹ tôi về.Nghe con trai giới thiệu bạn gái không.Mẹ tôi không hiểu sao.Cứ nhìn chăm chăm chồng .Chẳng nói chẳng rằng.Khi nghe máy cũng phải phát nhạc.Tôi bạn trai vội kéo nhà tay mẹ nhắc nhở.Nhưng mẹ tôi chẳng để ý đến hai đứa con.Sau đó.Trong sự kinh hãi tột độ của mấy người chúng tôi.Đột nhiên bà lao đến túm lấy chân.Rồi đưa ta.Chiếc quạt chiếc áo sơ mi trăm đan.Trên người.Chăm hiếp lên thất thanh.Tôi và em trai cũng quấn quýt.Vội lao vào ngăn mẹ.Nhưng mẹ tôi cứ như người mất hồn.Không nghe thấy ai nói gì cả.Bà những người nhìn vào vị trí giữa ngực.Sau đó đột ngột.Ôm chầm lấy em ấy.Thảm thi.Ba người chúng tôi chú mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Nhưng mẹ tôi đang quá kích động và mất kiểm soát.Vì thế chẳng ai hỏi được bà điều gì.Đợi mãi bà mới bình tĩnh lại.Bạn nói rằng.Trăm có khả năng cao.Chính là đứa con gái thức.Của người bạn thân thiết của.Bà bạn thân này của mẹ tôi có biết.Hai bà bây giờ vẫn suốt ngày gọi điện nói chuyện rồi đến thăm nhau.Tôi cũng biết bác ấy có một đứa con gái bị thất .Từ hơn hai mươi năm về trước.Nhưng tôi không biết hồi trẻ bác ấy trong thế nào.Nên không hề nghi ngờ gì khi nhìn thấy trăng.Mẹ tôi thì chơi với bác ấy từ thuở nhỏ.Bà nói trăm gốc giống bác ấy thời còn con gái.Hơn nữa mẹ tôi cũng biết được một đặc điểm nhận dạng của con gái người bạn mình.Nói là đứa bé có một nốt ruồi son ở giữa ngực.Trăm quả thật có nốt ruồi son như thế.Lại có diện mạo giống hệt bác gái hồi còn trẻ.Khả năng cao trăm chính là con gái ấy.Lúc này thì trong cũng kể với người nhà tôi rằng.Em ấy là con nuôi của bố mẹ.Nhưng ông bà chỉ nói bố mẹ đẻ của trâm bỏ rơi em ấy.Nên họ nhận về nuôi.Vì họ không có con.Còn bác bạn của mẹ tôi thì bị thất lạc con trong một lễ hội.Thời buổi ấy phương tiện thông tin đại chúng.Phát triển.Đến giao thông công cộng còn khá hạn chế.Sau những nỗ lực tìm kiếm không thành công.Gia đình bác ấy cũng đành bỏ cuộc.Sau đó mọi chuyện cũng được sáng tỏ.Khi các gia đình ngồi lại thẳng thắn nói chuyện với nhau.Ai ra hồi đấy.Bố mẹ nuôi của trâm cũng là người sống ở sài gòn.Họ không có con.Trong một lần đi chơi lễ hội.Nhìn thấy đứa bé gái xinh xắn là trâm đang chạy chơi một mình.Nên đã ph về nuôi.Vì sợ bố mẹ tranh tìm.Nên đã chuyển nhà ra ngoài.Sinh sống cho đến nay.Quá khứ dù có thế nào thì cũng được mọi người bỏ qua và tha thứ cho nhau.Trần trở thành con gái của hai gia đình.Thân phận mới không hề ảnh hưởng đến mối quan hệ của em ấy và em trai tôi.Trái lại.Thân lại càng thêm thân.Thế mới nói chuyện đời thật khó ngờ chị em nhỉ.Tiếp sau đây xin mời bạn đến với tâm từ thứ hai có tựa đề.Đưa mẹ chồng đi khám bệnh giữa chưa.Tôi hóa đá khi phát hiện bí mật bên trong phòng khám.Tôi vừa mới kết hôn chưa được một năm.Vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ chồng.Cuộc sống khá im lắm bố mẹ chồng cũng là người sống có trước có sao.Nhưng mới đây.Có một chuyện liên quan đến mẹ chồng khiến cho tôi không biết phải xử lý như thế nào.Tôi sinh tâm sự ra.Mong mọi người cho tôi lời khuyên.Chuyện là gần một tháng trước.Mẹ chồng bắt đầu bảo tôi đưa bà đi xoa bóp ở một phòng khám tư.Bà bị đau mỏi vai gáy và thoái hóa đốt sống cổ đã lâu nên tôi chẳng nghĩ ngợi.Tuần một lần tôi đưa mẹ chồng đến phòng khám đó.Lúc thì hai lần một tuần.Điều đáng nói là mẹ chồng luôn đi vào buổi trưa.Khi mà phòng khám vừa hết giờ làm ca sáng.Chồng và bố chồng tôi đều đi làm.Tôi đang mang thai nên nghỉ làm ở nhà dưỡng thai.Mẹ chồng luôn giúp tôi nấu cơm sớm.Hai mẹ con ăn xong thì chở bà đi.Sau khi đến phòng khám.Bà đưa cho tôi một đến hai trăm.không.Bảo tôi ra quán cà phê nào đó ngồi uống sinh tố cho mát.Vì bà trị liệu khá mất thời gian.Thường thì một tiếng đồng hồ mới xong.Chuyện sẽ vẫn như thế nếu như không có chuyện hôm trước.Bà vừa vào phòng khám khoảng chừng nửa tiếng.Thì chồng tôi gọi điện.Anh bảo tôi mang chìa khóa về mở cửa.Anh phải lấy gấp tài liệu trong phòng làm việc.Nhớ gà chìa khóa để trong túi xách của mẹ chồng.Tôi liền quay lại phòng khám.Giờ nghỉ trưa phòng khám vắng tanh chẳng có ai.Mấy lần tôi thắc mắc.Chẳng lẽ vì bác sĩ kia không nghỉ trưa.Mày làm ngoài giờ cho mẹ chồng.Những bài giải thích.Vì trường hợp của bà tốn nhiều thời gian.Không muốn bệnh nhân khác trời lâu nên bác sĩ mới hẹn bà.Đến khung giờ ấy.Đứng trước căn phòng khám bệnh đóng kín cửa.Chính là căn phòng mà vừa nãy mẹ chồng tôi bước vào.Tôi định giơ tay gõ cửa.Không ngờ đúng lúc ấy tôi nghe được những âm thanh nhạy cảm từ phía trong truyền ra.Những tiếng thở hổn hển rên rỉ ấy.Khiến người khác phải đỏ mặt.Rõ ràng.Người phía trong đang làm chuyện ấy.Tôi sợ hãi vô cùng không dám gõ cửa nữa.Chạy ra đường.Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ cho.Mãi bà mới nghe máy.Tôi nói chuyện chồng hỏi chìa khóa nhà.Một lúc sau thì mẹ chồng tôi mới trở ra.Trên mặt bà có vẻ hơi mất tự nhiên.Xong lúc ấy tôi chẳng biết phải mở lời như thế nào.Đành im lặng coi như không biết chuyện.Mấy hôm sau mẹ chồng tiếp.Bảo tôi chở đi xoa bóp ở phòng khám tư.Tôi lấy cơm mệt mỏi.Giận bà tự đi taxi.Thú thật.Cho dù không vậy trần bà thì tôi cũng không thể tiếp tay cho hành động ngoại tình của nhà trồng được.Bố chồng tôi vẫn khỏe mạnh sờ sờ ra đấy.Ông lại là người tốt chẳng bao giờ làm điều gì quá đáng cả.Nhưng mẹ chồng cứ nằm.Bắt tôi phải đi cùng bà.Lúc ấy tao mới hiểu.Mẹ chồng muốn tôi đi theo.Mục đích mang tôi ra làm lá chắn cho bố chồng tin tưởng.Chẳng lẽ trước đây bà từng có tiền án ngoại tình rồi ư.Tôi chẳng còn cách nào khác.Đàn nguyệt thẻ cây mẹ chồng rằng tôi đã biết tất cả mọi chuyện.Bí mật bị lộ khiến cho bà kinh hải.Im lặng một lâu.Sau đó mới giải thích rằng.Bà làm vậy cũng bị bất đắc dĩ.Bà vẫn còn khỏe mạnh.Và có ham muốn nhưng bố chồng tôi lại nghỉ hưu từ rất lâu.Trong một lần đi cùng bà bạn tới phòng khám kia.Bảo vệ ngân bác sĩ làm việc ở đó.Họ bắt đầu đến lúc hẹn hò.Ông ta vẫn đang sống cùng vợ.Bà thì vẫn có chồng nên họ buộc lòng phải nghĩ ra mua cái ấy để được hẹn hò với nhau.Nghe mẹ chồng tâm sự xong mà tôi khó xử quá.Tiếp tục tiếp tay cho mẹ chồng.Thì có lỗi với bố chồng.Mảnh anh cắm bà thì lại thấy thương cảm với bà.Tôi phải làm thế nào đây.Mong mọi người cho tôi.Phim.Bạn thân mến thông qua tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự.Xin hãy để dưới phần bình luận của video nhé.Tâm sự blackened video. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com