Tâm Sự Tập 81 - 300 Triệu Của Tôi Và Bí Mật Của Vợ Cũ.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự

tâm sự tập 81 - 300 triệu của tôi và bí mật của vợ cũ.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự

Chào mừng.Có giây phút thư giãn.Mời bạn đến với tâm sự có tựa.Mất ba trăm triệu cho vợ mới được nuôi con.Hai năm sau vợ cũ hé lộ một biến.Hoàng đức.Tôi xa quá mức đến nỗi phải bật của.Có chuyện nào nó nực cười hơn như thế hay không.Nhưng khi nghe xong câu chuyện mà vợ cũ kể lại thì tôi mới đi.Câu chuyện tưởng chừng quãng đường ấy nó lại là sự thật.Tôi và vợ cũng đã ly hôn sau bốn năm chung sống.Khi ấy chúng tôi đã có với nhau một bé trai.Thời điểm ra ta.Mẹ tôi giận tôi rằng.Bằng mọi giá phải tranh giành quyền nuôi con.Thằng bé là con trai là giọng giống nhà tôi.Không thể để nói luôn lạc ở bên ngoài.Thời điểm ấy tôi và vợ cũ đã cãi nhau nảy lửa vì chuyện ai sẽ là người nuôi con.Cuối cùng thì tôi phải đưa cho cô ấy ba trăm triệu để cô ấy nhường cho tôi nuôi thằng bé.Sau này nhiều lúc nghĩ lại.Tôi chắc mẩm vợ cũ thực ra không muốn nuôi con.Nhưng vì cô ấy biết gia đình tôi thương thằng bé lên mấy bài trò.Tống tiền gia đình tôi như vậy.Nghĩ mà tức lắm.Nhưng thôi dù sao thằng bé cũng được ở với tôi rồi.Đó mới là điều quan trọng nhất.Ly hôn xong.Tôi chỉ chú tâm làm lụng để nuôi nấng con chu đáo.Chuyện hạnh phúc mới thì tạm thời tôi không nghĩ đến.Cũng may tôi có bố mẹ phụ để chăm con.Vì thế thằng bé tuy không được chăm .Ở gần mẹ nhưng nó cũng chẳng thiếu thốn thứ gì từ vật.Đến tình cảm.Thời gian cứ thế trôi đi.Loan cái tôi đã ly hôn được hai năm.Hôm đó là một ngày mà có lẽ cả đời tôi không bao giờ quên được.Vợ cũ đột ngột tìm đến gặp tôi.Đi cùng cô ấy là một người đàn ông làm.Mở cũ giới thiệu là chồng sắp cưới của cô ấy.Vậy là vợ cũ sắp tái hôn nhưng cô ấy đến gặp tôi để làm gì nhỉ.Đến khi vợ cũ nói ra mục đích của mình.Tôi không khỏi phẫn nộ vô cơ.Cô ấy muốn đòi lại quyền nuôi con.Tôi giận dữ từ chối thẳng thừng.Nhưng vợ cũ lại nói một câu khiến cho tôi điêu đứng.Thằng bé không phải con anh đâu.Tôi sắp quá đến mức phải bật cười.Có chuyện nào nóng nực cười hơn như thế hay không.Nhưng nghe xong câu chuyện mà vợ cũ kể lại thì tôi biết câu chuyện tưởng chừng như quan đường ấy.Đó là sự thật.Khi làm đám cưới với tôi vợ cũ đang mang thai.Nhưng đó lại không phải là con tôi mà là con của người yêu cũ của cô ấy.Nghĩa là trong thời gian yêu tôi.Cô ấy vẫn dây dưa với người cũ dẫn đến mang thai.Lúc đó vợ cũ báo với gã đàn ông kia.Nhưng anh ta lại đang chuẩn bị đám cưới với người khác.Không muốn chịu trách nhiệm với đứa bé.Cô ấy đã dành cho tôi đổ vỏ.Đứa trẻ càng lớn càng có những nét giống vợ tôi.Trong nhà tôi chẳng ai nghi ngờ về nguồn gốc của nó.Cuộc sống chung của chúng tôi không hạnh phúc .Phần vì những mâu thuẫn khó dung hòa.Phần vì vợ vẫn tương tư người cũ.Cuối cùng.Chúng tôi đi đến bước li hôn.Vì muốn làm lại từ đầu.Nên vợ cũ không muốn nuôi con.Cô ta nhẫn tâm để đứa bé lại với tôi để tôi nói.Dù biết thừa nó không phải là con tôi.Quá đáng hơn cô ta còn cố tình bày trò để lấy được của tôi ba trăm triệu.Ai mà ngờ được không lâu sau đó thì gả tình cũ của cô ấy cũng ly hôn.Họ gặp lại nhau và quyết định đoàn tụ.Trước đây mỗi người đều có chí hướng riêng.Đứa con chính là cản trở của họ.Nhưng hiện tại họ đã về lại bên nhau.Đứa con lại chính là sợi dây gắn kết.Vì thế vợ cũng mong tôi có thể trả con cho cô ấy.Cô ấy sẽ đưa lại cho tôi số tiền ba trăm triệu ghi chú.Đồng thời bồi thường cho tôi.Một khoản tiền.Coi như là công sở.Tôi đã nuôi nấng thành bé trong những năm qua.Tôi phải cố gắng lắm mới có thể giữ được bình tĩnh trước sự thật quá mức cay đắng.Vật lý nếu vợ cũ chịu bồi thường cho tôi nghĩa là đôi bên chẳng còn nợ nần gì nhau.Nhưng những gì mà cô ấy đã lừa dối gây tổn thương cho tôi.Và với tình cảm đã trao đi cho thằng bé khi tưởng nó là con ruột của mình.Ai có thể bù đắp cho tôi.Tôi có nên trả lại đứa bé cho họ.Giải quyết mọi việc trong hòa bình.Hãy cứ giữ thằng bé lại để họ không được tội gì.Bởi suy cho cùng thì trong chuyện này.Gửi trai đầu tiên chính là vợ cũ.Chứ không phải là tôi.Tiếp sau đây xin mời bạn đến với tâm sự thứ hai có tựa.Đêm tân hôn đang lúc cao trào tôi hoảng sợ thấy một cái đầu như lên.Đám cưới của chúng tôi đã tổ chức được nửa tháng rồi mọi người.Thế nhưng chuyện xảy ra đêm tân hôn vẫn khiến cho tôi thấy mảnh cho đến tận hôm nay.Tôi lấy chồng ở cái tuổi hai mươi chín con chồng tôi đã ba mươi hai tuổi.Thuốc.Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường về nhan sắc.Công việc và điều kiện gia đình.Tôi còn thuộc hàng gái già.Vì thế chẳng dám yêu cầu cao ở chồng.Thấy anh ấy là người hiền lành có công việc đàng hoàng tôi và gia đình đều rất ưng ý.Chúng tôi tiến đến hôn nhân một cách rất nhanh chóng.Ngắn ngủi.Và chỉ sau một tháng quen nhau chúng tôi đã làm đám cưới.Đêm tân hôn là lần đầu tiên giữa tôi và chồng nên tôi khá hồi hộp và lo lắng.Nhưng chồng tôi là một người dịu dàng và chu đáo.Đứa đầu của đêm tân hôn diễn ra rất suôn sẻ.Nhưng ai ngờ được giữa lúc vợ chồng tôi đang quấn lấy nhau nồng nàn.Thì thôi nhìn thấy một thứ khiến cho tôi giật mình và la hét lên.Trong ánh đèn ngủ mờ ảo ngay cạnh giường tân hôn của chúng tôi bỗng có một cái đầu người nhô lên.Tôi sợ đến run rẩy cả người.Bội túm chặt lấy chồng.Trong khi chồng tôi quay sang nhìn cái đầu đột ngột xuất hiện ấy.Thì anh lại không ngạc nhiên cho lắm.Anh trầm chảy khoác tàng chiếc áo ngủ lên người.Bảo tôi nằm xuống rồi đắp chăn.Sau đó anh bận đi.Có ánh sáng tôi mới phát hiện người vừa xuất hiện cạnh giường tân hôn của chúng tôi.Chính là mẹ chồng.Mới đầu tôi còn tưởng tượng ra cảnh mẹ chồng quá quắt đến.Đêm tân hôn của các con cũng muốn càng thiệp.Nhưng khi nhìn nụ cười ngây ngô ngơ ngác trên khuôn mặt của mẹ chồng.Thì tôi mới phát hiện ra điều bất thường.Đợi chồng dẫn bà về phòng ngủ rồi trở lại.Tôi mới lên tiếng hỏi anh.Đầu đuôi sự việc như thế nào.Lúc này chồng thú nhận rằng mẹ chồng có vấn đề về thần kinh đã mấy năm nay.Bà không còn được minh mẫn đến mức chẳng còn nhận thức ra con trai.Thậm chí còn không thể tự đi vệ sinh cá nhân cho bản thân.Tôi sửng sờ trước sự thật thấy.Bởi trước khi về đây làm vợ anh thì tôi vẫn không thể đi.Ngày tôi về ra mắt.Bà chỉ xuất hiện một lát rồi lại được người nhà đưa về phòng để nghỉ ngơi.Ngày cưới bà cũng không có mà.Chỉ có người lớn trong gia đình nhà chồng đứng ra đại diện.Tôi ngây thơ tin vào cái cớ sức khỏe yếu mà chồng đưa ra.Chẳng hề liên hệ gì.Cũng vì thời gian quen biết tìm hiểu quá ngắn nên tôi mới bị nhà chồng lừa dối.Thằng họ sợ tôi biết sự thật.Lại xách dép mà chạy.Đến lúc này thì tôi chẳng còn hứng thú gì trong đêm tân hôn nữa.Cứ nghĩ sau này sẽ phải sống chung với một người bị bệnh về tâm thần.Mà tôi thấy ỉa chảy vô cùng.Chúng tôi chẳng những phải lo toan về kinh tế mà còn phải chăm sóc mẹ chồng từ những thứ nhỏ nhất.Như thế này đã hết.Sau này chúng ta còn có con thì biết phải làm sao đây.Liệu mẹ chồng thần kinh không bình thường kia.Có vô tình gây hại đến cháu hay không.Thôi thì đã về làm vợ anh.Tôi cũng chỉ vì.Cắn răng mà chấp nhận sự thật.Vì thế tôi bàn với chồng.Đưa mẹ chồng vào bệnh viện tâm thần để có người chuyên môn chăm sóc cho bà.Chúng tôi chỉ phải lo khoảng kinh tế thôi.Nhưng chồng tôi nhất định không chịu.Anh ấy bảo làm như thế là bất hiếu với mẹ.Con cái không chăm sóc được cho mẹ lúc ốm đau bệnh.Lại đẩy cho người xa lạ trăm.Tôi hết lời khuyên can giải thích nhưng anh ấy không hề hiểu.Tôi bực lắm.Mẹ chồng chị ốm yếu bình thường thì chẳng có nói gì.Chúng tôi nhất định sẽ chăm sóc cẩn thận cho bà.Nhưng chúng tôi sống với một người tinh thần không bình thường thì rất khó nói trước những chuyện cũ.Bởi họ đâu có ý thức được việc mình làm.Chuyện mẹ chồng lẻn vào phòng tân hôn rình coi chúng tôi.Là một minh chứng rõ nét nhất đấy thôi.Tôi phải làm sao đây hả mọi người.Tôi thật bế tắc.Bạn thân mến thông qua hay tâm sự vui.Bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự.Xin hãy để giúp phần bình luận của video nhá.Tâm sự.Xin dừng video.Mở video. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com