Tâm Sự -vợ Sếp Về...nhân Viên Trẻ đành Chui Gầm Giường ,sau đó Lắng Nghe Mọi Chuyện Phía Trên...

tâm sự -vợ sếp về...nhân viên trẻ đành chui gầm giường ,sau đó lắng nghe mọi chuyện phía trên...

Mời đàn lắng nghe dòng tâm sự có tựa đề.Chồng mất chưa được bao lâu.Chị dâu đã giới thiệu ngay cho tôi bạn trai mới.Hóa ra tất cả đều là mưu kế của một người.Chồng tôi qua đời sau một thời gian dài chống chọi với bệnh tật.Anh lớn hơn tôi tận một con giáp.Nói vậy đủ để hiểu chồng tôi chết trẻ cũng đồng nghĩa với tôi hóa chồng.Khi vẫn đang thời xuân sắc.Mai sao trước khi anh mắc bệnh và mất.Tôi đã kịp xin cậu con trai kháu khỉnh.Coi như là món quà vô giá mà anh đã để lại cho đời.Dẫu biết rằng không còn chồng trên đời.Như một mất mát chẳng có gì bù đắp được.Nhưng tôi vẫn cố gắng vượt qua.Nếu giờ mà tôi ngã quỵ.Thì con tôi biết dựa vào ai.Vãi lại khi anh mất.Anh đã dặn dò tôi phải đứng ra quản lý cơ nơi mà mình để lại.Một nhà xưởng in ấn phẩm.Tụi nó không quá lớn nhưng cũng đủ để nuôi sống hai mẹ con suốt đời.Thế là tôi từ một nhân viên văn phòng đổi hướng sang kinh đô.Tôi cùng chồng quá cố đều môn tương lai khá giả.Tạo tiền đề cho con trai có một cuộc sống tốt hơn.Thêm nữa con trai tôi rất thích đi du.Bà xa hơn là đi rồi.Tôi sắp phải làm việc chăm chỉ.Để thực hiện giấc mơ của con trai.chín mươi bảy đứng ra gánh vác kinh doanh tôi cũng giản dị và khôn ngoan hơn.Không còn là hình ảnh người vợ hiền đứng gốc vip.Giờ tôi đã tự nhận.Thấy mình sành sỏi và khác .Đề thi hóa nhà trọ.Từ sau khi chồng tôi mất.Các anh chị em cô bác và đặc biệt là mẹ anh ấy cũng hay quan tâm.Hỏi hàng từ nhiều thứ hơn chứ.Từ chuyện sinh hoạt tiền nông có ổn hay không.Cho đến sức khỏe của hai mẹ con như thế nào.Nhận được những lời hỏi thăm trong lòng tôi cũng nhẹ nhõm thêm phần.Tuy nhiên.Hóa ra đằng sau những mật ngọt ấy nó ẩn chứa một sự thật tâm tối mà chính tôi chẳng ngờ tới.Sau khi làm đám giỗ của chồng ba mươi lăm.Chị dâu liên lạc với tôi rất.Bắt đầu là những cuộc hẹn đi cà phê tâm sự.Cho đến việc chị ấy rủ tôi tới bữa tiệc cùng bạn bè.Tôi khá là ngày.Nhưng vì nãy tình chị dâu nên đành đồng ý chấp nhận.Trong đám bạn của chị đi.Có một người đàn ông trẻ tuổi chị ấy.Đặc biệt.Mỗi khi đi ăn.Chị dâu hay giới thiệu tôi như thể là buổi gặp mặt của các đôi nam nữ.Kiểu như chị ấy sẽ nói to quá chồng.Nuôi một con nhỏ và sống rất độc lập.Không phải dựa dẫm vào ai.Chị dâu còn giới thiệu thêm người đàn ông kia cũng đã ly dị vợ.Không nuôi con và công việc cực kỳ ổn định.Tôi bắt đầu tháng giêng.Quả thật chị dâu đã đứng ra giới thiệu làm mai mối cho tôi với bạn chị ấy.Thấy rồi từ những buổi đi ăn chung.Chị dâu lén sắp xếp tôi và anh kia gặp nhau.Giống như hẹn hò đôi lứa .Tôi thật sự rất ngại và phải nói thẳng là không thích người đàn ông kia.Tôi vẫn còn rung nhớ chồng vô bờ.Làm sao anh mới mất được ba năm mà đã tư tưởng tìm tình mới.Chuyện chưa dừng lại ở đó.Một lần khi đi cùng bạn tới quán cà phê đi.Đúng lúc bắt gặp chị dâu và người đàn ông kia đang ngồi nói chuyện.Vì ghế của quán cà phê cao quá đầu nên họ không nhìn thấy.Nhưng tôi lại nhận ra họ chỉ nhờ giọng nói và cách gọi tên.Sau khi chị dâu hỏi tình hình mối quan hệ.Người đàn ông kia nói rằng mọi thứ tiến triển không mấy thuận lợi lắm.Anh ta còn nói.Sao không nhờ người khác mà lại nhờ mà.Rồi chị dâu lại nói toàn bộ sự thật.Kiếm cho tôi ngồi gần cảm thấy điêu đứng và tay.Chỗ quen biết thì tớ mới nhờ.Tớ và mẹ chồng rất muốn biết là cậu út đã mất để lại bao nhiêu tài sản.Thấy nên mới gây cậu vào để thám thính tốt.Thời gian này cứ thể hiện tình cảm đi.Đừng có hỏi dò gì hết.Sau này lấy nhau rồi hãy điều tra.Gớm.Con bé đó nói miệng.Chẳng kể cho ai nghe là chồng để lại bao nhiêu cả.Trời ạ.Thì ra người đứng đằng sau tất cả không chị của chị dâu mà còn có mẹ chồng.Thật chẳng thể hiểu nổi họ muốn biết những thông tin ấy để làm gì.Phải chăng là mẹ chồng tôi đang trách con trai mình.Khi ra đi mà không chia tài sản cho bà ấy và anh chị em hay.Tôi nắm chặt bàn tay lòng nghẹn ngào đau đớn.Lần này tôi sẽ từ chối thẳng thừng gái đàn ông.Để không một ai có cơ hội tư tưởng đến số tài sản của nhà tôi.Cũng như chẳng đứng mọi lòng tham của những kẻ.Kỳ.Tiếp sau đây xin mời đàn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có thừa.Thấy mẹ chồng hay gặp gỡ thân mật cùng với ông bán nước ở cổng.Tôi tưởng bà ngoại tình.Nhưng nào ngờ sự thật nó trái ngược hoàn toàn.Kết hôn được vài năm tới thấy mẹ chồng là một người phụ nữ khó tính.Tất nhiên không phải giống mô típ những bài mẹ chồng bắt nạt con.Chèn ép và tư thục phán.Mẹ chồng tôi hơi cứng nhất trong khoảng nữ công gia chánh giao tiếp đối nhân xử thế.Phận là một nàng dâu trẻ như tôi.Đôi khi cũng cảm thấy ngột ngạt và có một chút khó chịu.Nói thì nói vậy chứ mẹ chồng tôi vẫn là kiểu người sống rất nguyên.Chuẩn mực và chỉnh chu.Bà là tấm gương sáng cho rất nhiều cô bác anh chị em họ hàng nội.Một người phụ nữ hoàn hảo như thế.Nhưng đường hôn nhân lại gặp trắc trở về cuối đời.Bố chồng tôi vài năm qua lâm bệnh nặng về gan.Phải ra vào viện suốt.Buổi sáng bố đi truyền nước lọc máu.Đến tối lại trở về nhà sinh hoạt bình thường.Vợ chồng tôi dù muốn chăm bố nhưng cũng chỉ gặp được vào buổi tối giờ ban ngày cả hai đều đi à.Khoảng hai mươi năm sau khi chống chọi với căn bệnh đa nghi.Thì bố chồng tôi qua đời trong sự tiếc nuối của nhiều người.Đặc biệt là mẹ chồng.Biết mẹ rất buồn.Nên chồng tôi bảo tôi.Thi thoảng quan tâm đến bà cho bà đỡ cô hoàng.Đặc biệt là con dâu mà tâm sự với mẹ chồng.Biết đâu đã làm tăng tình cảm của đôi bên thì.Bình thường công ty tôi làm khá mụn.chín:ba mươi mới chấm.chín vị.Tôi tranh thủ dậy rất sớm mua đồ ăn sáng bánh ngọt sữa đậu nành hoặc làm bánh cuốn các kiểu.Đến cho mẹ cho.Nhưng là thay.Dù xa nhà mẹ chồng tầm bảy:ba mươi sáng nhưng bà đều không có ở nhà.Hàng xóm cho biết làm mẹ phi xe máy rời khỏi nhà từ lúc sáng sớm.Họ cũng chẳng hỏi kỹ làm gì.Vì sợ mang tiếng là tộc mà.Ngay kể cả cuối tuần tôi xanh và khung giờ ấy cũng chẳng thấy mẹ đâu.Lòng xin nghe.Chẳng biết mẹ chồng có làm việc gì mờ ám không tôi quyết định giấu chồng để điều tra ngọn ngành.Lần này tôi quyết định sẽ dừng ở đầu ngõ nhà mẹ chồng từ lúc sáu:ba mươi.Đồng thời.Từ địa lý do là đi tập thể dục để chồng không ghi nhớ.Quả thị.Việc đợi lúc sáu:ba mươi vẫn khó mà bắt gặp được mẹ chồng ra khỏi nhà.Tôi đành đợi sớm hơn.Từ sáu giờ sáng.May mắn sau có một hôm tôi thấy mẹ chồng lái xe từ rất sớm.Và đi đằng sau theo dõi.Hóa ra là mẹ chồng đến bệnh.Nhưng bà lại không vào trong viện.Điều này là loại -một khả năng tôi nghĩ đến rằng bà đang mắc căn bệnh gì đó nên đi khám và chữa.Hai ba lần khác gừng.Tôi vẫn thấy mẹ chồng đến bệnh gì.Nhưng tôi quả quyết đứng từ xa để nhìn kỹ và lâu hơn.Tôi phát hiện thêm mẹ chồng gửi xe ở tiệm bên nhà.Sau đó tiến vội vào một hàng trà đá ở trước cổng.Tôi thấy bạn nói chuyện rất thân mật với ông chủ quán nước.Quả thật rất thân.Hai người họ nhìn nhau tôi cười nói chuyện gì đó rất rơm rạ.Tầm ba mươi.Vẫn ngồi tám với nhau.Chẳng lẽ mẹ đã có tình ý với người đàn ông kia hay sao.Chắc chắn bất cứ ai nhìn thấy hình ảnh ấy cũng sẽ nghĩ như tôi mà thôi.Tôi đem câu chuyện này để kể cho chồng nghe.Nhưng hóa ra những gì mà bản thân tôi suy đoán lại hoàn toàn khác sự.Chồng tôi biết mọi chuyện.Biết cá vì sao mẹ chồng dậy sớm và đến việc nhưng anh chẳng hề nói cho vợ biết.Thực ra mẹ chồng đến bệnh.Bài hai mươi lăm trước bố tôi đã điều trị ở đó.Có lẽ thói quen sáng sáng cùng chồng đến viện truyền lọc máu.Đến giờ vẫn không thể bỏ được.Ngoài ra hàng trà đá kia là địa chỉ.Mà bà hay ngồi mua nước để uống đợi bố tôi nghỉ ngơi.Chồng tôi còn kể từng thấy mẹ ngồi uống nước ở hàng ghế đá và khóc.Hai hàng nước mắt cứ chảy ra.Nhìn từ xa rất tội.Mẹ nhớ bố.Nhớ đến cảm giác ngồi đợi bố để cả hai cùng về nhà.Thay thế mạng hai mươi mốt người đã nằm xuống đất để lại một người nỗi đau và nhung nhớ.Nghe xong chuyện tôi thấy có lỗi với mẹ chồng.Mai sao tao chưa làm ầm chuyện này lên.Thật lòng bây giờ tôi chỉ muốn chạy nhanh đến chỗ mẹ chồng để chia sẻ và tâm sự mà thôi.Bà đã quá khổ rồi.Tiếp sau đây xin mời đàn lắng nghe dòng tâm sự thứ ba có tội.Bị sếp nam lôi tuột vào phòng ngủ.Nghe tiếng gõ cửa tôi chui vào gầm giường để trốn.Tôi chuyển đến công ty mới làm việc được nửa năm.Vừa chân ướt chân ráo vào công ty.Tôi đã nhận được sự quan tâm của anh trưởng.Cũng nhờ thế mà công việc của tôi ở đây rất thuận.Mối quan hệ với các đồng nghiệp cũng vô cùng hài hòa.Mọi người đều muốn làm thân với tôi vì tôi là người phụ nữ nhận được sự quan tâm đặc biệt của trưởng phòng.Tôi biết anh có tình cảm với mình.Tôi cũng đã xiêu lòng trước anh.Ai có thể không rung động trước một người đàn ông vừa bảnh bao phong độ.Lại có tài như sếp tôi.Anh cũng có đôi lần tỏ tình trực tiếp với tôi.Nhưng tôi làm chi.Lý do duy nhất là anh đã có gia đình và vợ con đề gì.Dẫu không nhận lời tỏ tình của sếp.Nhưng tôi vẫn không thể cự tuyệt được sự quan tâm chăm sóc từ.Tôi nghĩ chúng tôi đâu phải là tình nhân.Chúng tôi là quan hệ bạn bè đồng nghiệp sếp và cấp dưới mà thôi.Chẳng ai có thể bắt bẻ và lên án chúng tôi.Được ở bên cạnh một người đàn ông có sức hấp dẫn lớn như vậy.Khiến cho tôi rất vui vẻ.Nhiều lúc tao cũng coi anh như là một người thầy dạy bảo và chỉ dẫn tỉ mỉ chu đáo trong công việc.Trái tim tôi rung động trước anh.Đồng thời cũng rất dễ trọng và cảm.Dạo gần đây anh thường tâm sự với tôi nhiều hơn vì hôn nhân của chính mình.Anh bảo anh cưới vợ qua gia đình mai mối chứ không hề có tình yêu.Ăn vào vợ gần như là một cuộc hôn nhân sắp đặt.Mỗi người đều có cuộc sống riêng.Không có quá can thiệp vào chuyện riêng tư của đối phương.Tôi nghĩ mà thương anh.Vợ chồng sống như vậy.Có thể hạnh phúc được hay.Sự thật là tôi cũng nghe đồng nghiệp kể rằng vợ anh rất hay đi nước ngoài công tác.Bỏ chồng và con ở nhà.Một ngôi nhà lạnh lẽo thiếu vắng bàn tay phụ nữ.Chắc hẳn anh đã phải rất buồn quá và cô.Hôm đó là ngày cuối.Anh rủ tôi về nhà chơi.Tôi cứ nghĩ là có con trai anh ở nhà.Nhưng hóa ra.Nhà chỉ có một mình sếp.Sếp dẫn tôi đi tham quan khắp căn hộ sang trọng của gia đình.Và anh còn trổ tài pha cocktail cho tôi uống.Nhấm nháp một ly cocktail.Nhìn khuôn góc cạnh và quyến rũ của người đàn ông ấy trái tim tôi bỗng dâng lên một cảm xúc khác lạ.Và mãnh liệt.Mà tôi sợ rằng.Lý trí của mình không thể áp chế nổi nữa.Sex nhìn vào mắt mơ màng của tôi.Anh chợt bảo có thứ gì đó muốn cho tôi xem.Sau đó anh nhẹ nhàng nắm tay tôi.Suy giáp và phòng ngủ.Chị cánh cửa đóng sập sau lưng.Cơ thể ta bỗng rung lên nhưng tôi lại không vùng bỏ chạy.Trái tim tôi có lẽ đã chiến thắng lý trí mình mất.Anh nhìn tôi đầy âu yếm và trìu mến.Đúng lúc anh định trao tặng tôi nụ hôn đầu tiên giữa hai chúng tôi.Thì ngoài phòng.Bỗng phát ra tiếng động.Rồi có tiếng phụ nữ cất lên.Chồng ơi.Tôi giật thịt.Anh cũng tái mặt không thể tin nổi.Anh thì đi.Anh xin lỗi vợ anh về anh không hề biết của thầy về hôm nay.Em tìm chỗ trốn tại.Anh theo đuổi cô ấy đi.Nói xong anh nhìn quanh trong phòng ngủ một lần.Rồi nói tôi đẩy xuống gầm giờ.Trong phòng hóa thực chẳng còn chỗ nào để trốn.Tủ quần áo thì đầy chặt váy của vợ.Được cái giường ngủ là rất cao và to nên tôi có thể nằm ở dưới gầm giường.Với tư thế khá thoải mái.Tôi vừa yên vị dưới gầm giường thì vợ anh cũng gõ cửa phòng ngủ rồi.Anh mở cửa cho vợ vào với sự vui vẻ và nụ cười tươi rói trên môi.Anh rối rít hỏi thăm vợ tại sao lại về sớm.Hỏi chị ta có mệt hay không có muốn uống nước cam không để anh ra.Anh quan tâm đến vợ vô cơ.Đầu giống như những lời mà anh kể với tôi về cuộc hôn nhân nguội lạnh của họ chứ.Vợ anh gạt đi bảo không cần gì hết.Sau đó chị ta lôi anh vào phòng ngủ và để anh xuống giường.Em nhớ anh chết đi được.Anh phải đền bù cho em vì thời gian chúng mình xa cách.Chị tao vào vạch nói như vậy.Anh cũng nhớ em điên cuồng hôm nay anh phải khiến cho em xin tha thì thôi.Anh ấy cũng đáp lại chị tao ướt át chẳng kém.Và thế là.Thật khủng khiếp và ghê tởm.Họ ân ái nồng nhiệt trên đầu tôi.Còn tôi thì chỉ biết cắn răng chịu đựng tất cả những thứ đáng sợ diễn.Những tiếng rên rỉ thở dốc và lời nói bậy bạ của họ khiến cho tôi muốn phát.Thế nhưng tôi lại không dám chui ra để chửi thẳng vào mặt.Tụi bay góc bảo.Bởi tôi vẫn ý thức được hoàn cảnh của mình lúc này.Một người phụ nữ ở trong phòng ngủ của một người đàn ông đã có gia đình.Đúng thật là tình ngay lý do.Chưa nói tôi vẫn còn công việc.Nếu ngay lúc đó thì chui ra.Vợ sếp biết được lại nổi cơn điên.Rồi mọi thứ sẽ tan tành hết.Tôi làm sao còn yên ổn đi làm việc được.Cuối cùng thì sau ba tiếng đồng hồ tôi mới được giải thoát.Vợ sếp phải ra ngoài do một cuộc điện thoại gọi đến.Tôi chui khỏi gầm.Nặn xách túi ra về.Không quan tâm đến lời giải thích của anh ấy nữa.Anh ta nói rằng vẫn cần giữ cuộc hôn nhân vỏ bọc nên mới chiều ý vợ như thế.Nhưng đến lúc này thì thôi đời nào còn tin.Một lần ngu dại và chịu cái kết giục nhã như thế đã quá đủ với.Đến lúc này đây thì tôi nghĩ rằng vợ sếp đã biết mối quan hệ của chúng tôi.Nên cố tình vì sớm và chơi đểu tôi như thế đấy.Bạn thân mến thông qua ba tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế.Nếu có lời khuyên cho tâm sự xin hãy để giúp phần bình luận của video nhé.Tâm sự.Kinh dương vương.Xin chào.Video. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com