[tập 8] Vợ Là Gái 1 Con _ Sự Thật _ Mc Anh Sa đọc Truyện Tâm Lí Xã Hội Quá Hay

[tập 8] vợ là gái 1 con _ sự thật _ mc anh sa đọc truyện tâm lí xã hội quá hay

Anh rất vui được gặp lại những thính giả của chợ tình và rất nhanh thì dưới đây chúng ta đã đi đến tập tám của bộ truyền.Vợ là gái một con.Quyết định miễn tập cuối cùng này sẽ bao gồm phần cuối và phần ngoại truyện và đây sẽ là một tập truyện khiến chúng ta.Hết tiền từ đầu cho đến cuối rất nhiều những bí mật sẽ được mười bảy.Cuộc chiến tranh giành quyền lực trong gia tộc họ trình cũng như cuộc chiến giành lấy trái tim của chàng thiếu gia hoàng lâm.Để an nhiên đến bước đường cùng.Vậy thì ai là kẻ đứng đằng sau màn kịch để nghe bà nội của hoàng lâm xuống cầu thang ngắm đồ tổ cho an nhiên.Và thục quyên con gái có những cảm xúc khác thường với hoàng lâm người anh trai của mình.Tần số này sẽ được giải đáp như thế nào ngay bây giờ không để quý vị và các bạn trẻ lâu hơn nữa chúng ta cùng nhau đến.Nội dung chi tiết tập cuối cùng của bộ truyện.Vợ là gái một con tác giả vườn thì có phần diễn đạt của ánh sáng.Nhìn phải mặt kín quyết của thị trường càng làm cho tôi thêm sợ hãi.Đánh mất ấy không giống với người nói dối.Hơn nữa.Qua một thời gian tiếp xúc.Tôi cũng hiểu được tâm can của giấy không lẽ chính tôi là người có vấn đề.Nhưng tôi thì bị làm sao được cảm nghĩ càng đau đầu.Khi tôi chỉ biết ngồi im như người chết làm thêm mẹ của phòng.Bà ta lên tiếng hỏi.An nhiên.Cô có bị vấn đề gì về thần kinh không vậy câu hỏi của bà ta vừa dứt cũng là lúc tất cả ánh mắt.Mọi người đổ dồn về phía của tôi.Vấn đề thần kinh.Không phải chứ.Lẽ nào tôi bị bệnh mà lại không biết.Không thể nào nhận định là không thể.Tôi hoàn toàn tỉnh táo.Nhưng làm thế nào để mọi người tin tôi đây vừa hai lần đứng ở đó im lặng nãy giờ.Đi đến nắm lấy bàn tay của tôi.Kéo đứng dậy.Nhìn bà ta lớn tiếng quát .Đúng rồi đấy.Bà nội ơi bị thần kinh.Cẩn thận cái miệng hại cái thân.Chuyện này tạm dừng ở đây đi.Mọi chuyện đích thân tôi sẽ làm sáng tỏ.Lâm quay sang nhìn tôi nói dứt khoát.Về thôi.Nói rồi anh kéo tay tôi bước đi thì nhưng chưa kịp ra đến cửa tư đằng sau tiếng của bà lầm.Lớn.Chuyển chưa xử lý xong em còn bé đi đâu về.Ở đây cũng không giải quyết được gì.Vợ tôi mệt rồi.Cần được nghỉ ngơi.Chuyện về tạm dừng ở đây đi.Không cần biết rất mật của chồng tôi ra sao.Cứ như thế anh cúi người xuống bế thằng tôi ra xe mặc kệ những ánh nhìn mặc kệ những.Con lớn của bà lầm từ đằng sau.Giờ đến xe anh mở cửa đặt tôi ngồi ngay ngắn vào ghế.Thắt dây an toàn rồi mở cửa ngồi vào ghế bên cạnh phóng xạ điều trên.Trở về nhà cả tôi và anh không ai nói với ai câu nào không gian trở nên im lặng đến rùng mình.Lâu lâu.Tôi liếc sang nhìn anh.Cặp lông mày cứ vào nhau.Tôi biết anh đang suy nghĩ điều gì một lúc lâu không kìm chế được sự tò mò.Tôi đang đánh tiếng hỏi thằng lâm anh à.Anh có tìm những chuyện đấy là do em làm không.một phút hai phút rồi ba phút anh vẫn im lặng.Tôi không thể nào đoán được trong đầu của anh đang suy nghĩ những gì phải mất tầm năm phút sau.Mới quay sang nhìn tôi nói một câu không liên quan.Em chụp mất ngủ một lát đi khi nào về đến nhà anh gọi anh không trả .Câu hỏi đó của tôi.Chứng tỏ trong lòng của anh vẫn có một chút gì đó hoài nghi cũng phải thôi không thể nào chết.Được hình ảnh trên camera rõ ràng như vậy ngay cả chính bản thân tôi còn không thể nào tin.Huống hồ là anh tôi cũng không nói gì thêm cứ như thế im lặng nhìn đời.Giờ bên ngoài qua lớp cửa kính bầu trời hôm nay xám xịt đến như vậy giống như một điềm báo trước.Đến với cuộc đời của tôi qua mấy ngày sau anh vẫn đối xử với tôi bình thường.Duy chỉ có vẻ mặt của anh không được vui vẻ như mọi ngày trong lòng của tôi cũng không mấy vui vẻ gì.Không hiểu sao xong việc vừa rồi anh lại mời riêng một bác sĩ đến thăm khám cho tôi.Tôi để làm lại cái này em cũng hỏi anh.Anh à sao bỗng nhìn lại một bác sĩ riêng cho em về.Không có gì đâu.Em đang có thai tránh đi lại nhiều người bác sĩ về cho tiền đấy mà.Vâng ạ có phải về qua chuyển vừa rồi tôi nhạy cảm quá rồi hay không sao tự nhiên.Hôm nay tôi lại nghi ngờ anh như vậy chắc là vì trải qua quá nhiều chuyện nên tôi bị stress.Thôi đừng suy nghĩ gì nữa rồi sao bây giờ cái thai trong bụng vẫn là con.Nhất.Sao ngày hôm sau lên đang đi gặp khách hàng để ký kết hợp đồng hai bên đã thỏa thuận cùng.Hợp tác chuẩn bị ký kết vào hợp đồng thì lúc này tiếng chuông điện thoại của lâm vang lên nhìn màn hình.Là số điện thoại bàn ở nhà linh cảm có điều gì đó không lành lần vội bắt mấy chiều.Lên tiếng thì đầu dây bên kia thì nam đã hốt hoảng nói mà.Cô bé gấp đi.Lần sau khi nghe xong thì vội vã đứng bật dậy chạy một mạch ra xe ngồi vào trại.Một mạch mặc kệ đối tác vẫn còn ngồi ở đấy.Về đến nhà là vừa bước vào đã hỏi dồn dập gì năm.Nhiệt độ tại sao cô ấy lại bỏ đi đi từ khi nào.Từ không biết có ý định khi nào cả.Chỉ đến khi lên phẩm gọi cô ấy xuống ăn cơm.Thì đã không thấy của anh nhìn đâu cả.Cô ấy chỉ để lại mỗi tờ giấy này thôi.Lâm nhật lấy tờ giấy đời tài dùm dùm.Từ từ mở ra.Đọc đến từ những chữ trên giấy nhòe đến đó.Linh.Anh ta đang khóc.Sau sự việc vừa rồi em biết anh vẫn chờ.Hoàn toàn tin tưởng hả em.Có phải về tình yêu anh dành cho em chưa đủ lớn hay tình cảm của em dành cho anh chưa đủ chân thành.Nhưng dù là thế nào đi chăng nữa em vẫn không trách gì anh cả.Là do ông trời quá tàn nhẫn.Không cho em một hạnh phúc trọn vẹn thật sự em quá mệt mỏi.Em muốn buông xuôi tất cả.Mình nhắm mắt nghỉ ngơi.Cu bin.Anh thấy em chăm sóc nó nhé.Tình yêu của anh.Em chỉ có thể mang theo.Tạm biệt anh.Cả đêm hôm đó lên giống như người điên chạy khắp thành phố để tìm anh nhìn thế nhưng vẫn không thể.Bóng dáng đầu trong đêm khuya có một bóng người cứ như thế thần đi giữa lòng lề đường.Không biết bóng dáng ấy đã đi trong bao lâu không biết đã đi qua những đầu và cũng không biết đã.Nhiều lần gục ngã xuống được việc quá mệt mỏi.Làm ngồi xuống ôm mặt khóc như một đứa trẻ giống như vừa mất đi một thứ gì đó rất quý giá.Lúc này anh hát lên.Anh nhìn em đang ở đâu đấy.Anh rất nhớ em mấy ngày sau lần vẫn kiên trì đi tìm an nhiên.Tất cả công việc ở công ty.Cứ như thế tìm hết ngày này sang ngày khác trên nhưng vẫn không có tin tức khi còn đang làm.Ở ngoài đường.Trường điện thoại lại vang lên.Làm vội vã mất mấy.Alo.Trời ơi.Anh có phải là hoàng lâm không.Đúng rồi tôi là hoàng lâm.Chúng tôi bên đội cảnh sát thành phố phát hiện một thi thể nữ ở ngoài bãi biển theo những giấy tờ.Thân thì chúng tôi xác định đây chính là cô lưu an nhiên.Alo alo anh đây mà có còn nghe máy không vậy alo.Lúc này đôi tay của lâm giống như bị ù đi không nghe rõ những gì xung quanh điện.Trên tay của anh cũng vui thế giới xuống đất.Cả cơ thể như chết lặng đôi trên như dán chặt xuống để đấy mai sau khi có tiếng còi xe ở đằng.Mới làm chưa lên bừng tỉnh giống như người mất hồn ngồi vào xe phóng đề đến.Người dân bồ của anh.Làm mất kiểm soát đèn lớn số đề đi vào bên trong hình ảnh đầu tiên được vào mắt của anh là một.Thể đã phân hủy nằm bất động ở đấy.Lâm nhìn xuống chiếc nhẫn.Thì chết đứng người.Làm sao có thể không nhận ra.Chiếc nhẫn cưới của hai người.Làm vụ thức đi lùi lại về phía sau.Number.Khùng.Không thể nào là cô ấy.Chắc chắn không phải là an nhiên không phải.Lúc này một anh cảnh sát nhìn lâu rồi nói.Đây là giấy tờ tùy thân và điện thoại của nạn nhân.Xem lại xem có phải đúng là vợ của anh không.Đôi tay của lâm run run nhận lấy túi ni lông.Chính xác giấy tờ điện thoại của an nhiên.Không kiềm chế được nữa.Lần ngã quỵ xuống ôm ngực không thể khóc thành tiếng.Vì lúc này.Đã chạm đến tận cùng của nỗi đau.Lưu an nhiên.Hưởng dương hai mươi sáu tuổi.Ba năm sau.Tại công ty hưng thịnh lâm đang ngồi làm việc trong phòng thừa kế gõ cửa đi vào.Dạ chiều nay anh có đi đến trung tâm để xem buổi về bên công ty mình được chuẩn bị như thế nào không ạ.Ủy ban đỏ cho công ty nào đứng ra dàn xếp về.Già là công ty an nhiên.Chuyên tổ chức sự kiện.Đây là một công ty sự kiện có tiếng ở đây.Nghe đến hai từ an nhiên và mặt của lâm có nét buồn.Đã ba năm.Xe giường nằm anh ta vẫn chưa thể nào quên được.Được rồi.Tôi đi.Dạ vâng để em chuẩn bị xe.năm chiều.Tại trung tâm tổ chức sự kiện.Kìa.Sao để đợi đấy.Di chuyển lại về phía nào cho chị đi.Thế này được chưa chị giám đốc ơi.Được rồi em ok rồi đấy.Thôi được rồi mọi người nghỉ ngơi uống nước ăn trái cây cho mát rồi làm tiếp nhé.Chị anh đi làm ít đi.Mỹ đưa khảo lạnh quá đi.Còn đang mải mê cười nói với mấy lũ nhé.Chị tuyển bản minh thư ký của tôi đằng sau vọng lên.Chị an nhiên.Có người bên công ty hưng thịnh muốn gặp chị đấy.Khi anh nhìn vừa mới quay lại.Lùn.Càng nhiều chiết sướng.Lúc này.Khi thấy người mình thương yêu đang đứng ở trước mặt.Không kìm được cảm xúc đang dâng trào trong lòng.Lâm không màng đến mọi người xung quanh.Cứ như thế chạy đến ôm chặt lấy anh nhìn nói trong sự vui mừng.An nhiên.Đúng là em rồi.Đúng là em thật rồi.Thuê những đáp lại là sự lạnh lùng của anh nhi.Gương mặt không cảm xúc.Đẩy mạnh người của lâm già.Nhìn thẳng vào mắt của lâm giờ nói.Đừng động vào người của tôi.Nhìn thấy thái độ hờ hững của an nhiên.Lâm nhạc nhìn nắng hỏi.Anime.Em làm sao thế.Ảnh đẹp anh là hoàng lâm.Trái tim hoàng lên.Làm sao tôi có thể quên được.Từ nay về sau.Giữa anh và tôi.Không có liên quan gì cả.Em đừng nói cái gì với anh nhìn.Tại sao lại như vậy.Câu đó.Phải cho tôi hỏi mới đúng.Tại sao.Anh có thể đối xử với tôi tàn nhẫn đến như vậy.Tại sao.Arena.Thật sự anh không hiểu.Đang nói gì vậy.Đừng gọi tên tôi.Tôi nhắc lại.Từ giờ giữa tôi và anh.Chấm hết.Không cần bất kỳ mối quan hệ nào cả nghe rõ chưa.Nói rồi tôi đi lướt qua lâm.Nước mắt cứ như thế vô thức chảy ra.Cứ ngỡ sau bao nhiêu năm tôi có thể quên đi được người đàn ông này.Thì những tuổi đã xài.Ký ức vẫn còn ở đấy.Bóng dáng người xưa vẫn còn ở đấy.Và cả tình yêu của tôi dành cho người ấy thật sự vẫn chưa thể nào phai nhòa.Lần chỉ biết đứng ở đấy nhìn thấy anh nhìn khuất dần.Đưa bàn tay lên ôm lấy trái tim vì người nào đó tổn thương quá nhiều.Nhắm mắt lại ngửa mặt lên trời cố ngăn dòng cảm xúc đang muốn trả rừng.Gặp lại nhau cứ ngỡ là mãi mãi.Em nhìn tôi như hai kẻ xa lạ.Ánh mắt yêu thương nay đã hóa thù hận.Yêu là thế.Bên nhau là thế.Để bây giờ kẻ bước đi người quay đầu.Tìm tôi đầu nhai biết.Hai trái tim hai dòng cảm xúc.Nghẹn ngào thốt lên hai chữ.Đã từng.Ngoại truyện một.Có nỗi đau nào đau hơn khi xưa yêu thương nay đã hóa thù hận.Người đàn ông tôi đã dành hết cả trái tim để yêu thương.Nhưng giờ đây.Vẫn là người đó vẫn gương mặt đó đứng trước mặt của tôi.Nhưng sao lại xa lạ đến như vậy.Những tưởng sau ba năm.Đó không phải là một khoảng thời gian quá dài.Nhưng cũng không phải quá ngắn.Để tôi có thể dặn lòng mình.Quên đi ký ức giữa hai chúng tôi.Để giờ ngày hôm nay.Đứng trước người đàn ông ấy.Một lần nữa trái tim lại nhói đau xen lẫn thù hận.Và một điều tôi không thể nào chối bỏ được rằng.Tôi vẫn còn yêu anh.Những nỗi đau mà anh đem đến cho tôi quá lớn.Lệnh add luôn cả con tim đang dần yếu mềm của tôi tôi muốn chạy đến ôm anh thật chặt cho thỏ.Nỗi nhớ nhung muốn quay về bên anh đi được anh luôn chiều.Nhưng tất cả đã quá muộn.Một lần nữa tôi ôm miệng bật khóc.Thốt lên hai từ giá như.Giá như ngày hôm đó không xảy ra.Mọi chuyện đã khác.Ngày hôm đó làm sao tôi có thể quên được.Ba năm về trước.Alo.Chị ăn nhìn phải không à.Dạ vâng đúng rồi tôi là ăn nhìn.Gọi từ nhà trường của cháu pin.Hiện tại bé đang bị sốt cứ đòi mẹ.Chữ thể đến đón cháu về được không.Lúc đó không nghĩ ngợi gì nhiều cả.Chỉ cần nghe đến bị sốt tôi lo lắng không yên vội vã trả lời.Vâng tôi sẽ đến ngay.Thẻ nhớ thì vừa mới bước ra khỏi nhà.Đi thẳng ra đường lớn để bắt xe.Khi còn đang đứng đóng nhóm thì bất ngờ.Một chiếc xe ô tô thắng gấp là trước mặt của tôi.Nhanh như chớp.Một tên từ trên xe xuống.Lâu đến bịt miệng của tôi là.Từ lúc này chị cũng ở kêu lên vài tiếng.Rồi mất lịch.Mọi chuyện diễn ra trong vài giây ngắn ngủi.Đến khi tôi tỉnh lại.Hình ảnh đầu tiên được vào mắt vẫn là tấm chuyển nhà trắng xóa cùng với mùi thuốc tây xông thẳng vào khoảng.Tôi đưa những đầu ngón tay dài dài hai bên thái dương.Tôi đang ở đâu thế.Khi còn đang mơ hồ thì nghe tiếng cửa mở.Đồng hồ bật dậy.Hướng ánh mắt về phía đó.Một nữ y tá mặc đồng phục.Trên tay còn về một thầy thuốc đi về phía của tôi.Tôi lo lắng nhìn nữ y tá lên tiếng hỏi.Tôi đang ở đâu vậy.Đây là bệnh viện tâm thần.Đến rửa tiền thuốc rồi.Nghe đến hai chữ tâm thần.Từ vô thức lùi lại.Đưa đôi mắt đã bắt đầu ngấm lệ nhìn y tá khuất lớn.Mấy người đang nói gì vậy.Bị cái gì mà đưa đến thế.Tôi hoàn toàn tỉnh táo.Cho phép mấy người đưa tôi đến đây.Chị bình tĩnh đi.Ngoan nào.Lại đi nằm xuống không đau đâu.Lúc này của bài múa truyền đoạn sạc không cho ai đụng vào cơ thể của mình.Tránh xa tôi ra đi.Không bị điên của ngày rõ chưa.Muốn gọi bác sĩ đến gì.Tôi cần nói chuyện rõ ràng.Cũng vừa hay lúc này từ ngoài cửa.Do một người đàn ông đã lớn tuổi nói vọng vào.Có chuyện gì vậy.Bác sĩ à.Cứ là hết ở mỹ cả lên.Lúc này thì ông bác sĩ kiều mới quay sang nhìn tôi rồi nói.Nếu như cô không chịu hợp tác.Bắt buộc chúng tôi phải cưỡng ép đấy.Nhìn thái độ hung dữ của ông ta khiến cho tôi hốt hoảng.Nước mắt vì thế chảy dài xuống hai bên gò má.Cố giữ lại chút bình tĩnh lớn tiếng nói.Lấy quyền gì mà cưỡng ép tuổi.Tôi hoàn toàn tỉnh táo.Mấy người có biết tự ý bắt người là phạm pháp không.Tôi sẽ bị cắn người.Ở đây biệt lập với thành phố.Cô sẽ không thể nào đi được đâu.Hơn nữa chúng tôi không được phép bắt người.Chị làm theo yêu cầu của người thân cô thôi.Ông ta càng nói tôi càng đưa người.Ai đã đưa tôi đến đây.Người yêu cầu đưa tôi đến đây là ai.Là cậu lâm chồng của cô đấy.Ngài đến đây.Tôi bản truyền của tôi không còn đủ sức để đứng vững.Chỉ biết bấu chặt tay vào thành giường.Điều đôi mắt đỏ ngầu nhìn ông ta.Nói chồng sự sợ hãi.Ông nói gì cơ.Không thể nào.Không thể nào lấy được.Nhất định không phải là anh ấy.Mấy người nói dối tôi không tin đâu tôi không bao giờ tin.Tin hay không thì tùy cô.Ngày mai cậu lâm đến đề kiểm tra tình hình.Có thể tự xác mình.Có con nào đi dài dài trên đến đường gây thêm rắc rối cho chúng tôi như thế.Nói rồi ông ta đi ra ngoài.Tôi đứng ở đấy như người chết.Ngã quỵ xuống nền gạch lạnh lẽo.Đưa tay lên ôm lấy ngực.Không chồng nức nở.Có thật sự đúng là anh không.Sáng sáng ngày hôm sau.Tôi có lấy lại bình tĩnh để làm sáng tỏ việc này.Không tỉnh nào là lâm đồng.Hôm qua ông bác sĩ kia có nói hôm nay anh sẽ đến đây.Không suy nghĩ gì nhiều.Tôi vội vàng mở cửa đi ra ngoài.Để tìm gặp anh.Bên ngoài có hai gã đàn ông đứng cánh cửa.Nhìn thấy tôi đã hỏi.Quy định đi đâu.Blog bắt trả lời lại.Tôi tôi muốn đi vệ sinh.Nhà vệ sinh ở đằng kia.Đi nhanh đi.Không chần chừ tôi bước nhanh đi.Gần đến nơi tôi để ý hai gã kia không nhìn mình.Thế nên nhanh chóng đã chẳng loại khác.Cứ như thế đi khắp nơi để tìm anh.Đi ngang qua một phòng bước chân của tôi cũng chẳng dừng lại.Về nghe được một giọng nói quen thuộc từ trong phòng vọng ra.Tôi đi đến để ngại cánh cửa.Một cái hồi nhỏ đủ để nhìn vào bên trong.Nghe thấy rõ mọi thứ.Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt của tôi là một dáng người quá quen thuộc.Tuy không nhìn được đối diện chị nhìn ở góc nghiêng.Chị nhường đồ làm lộ ra nửa khuôn mặt.Tôi vẫn giữ sức nhận ra đó là lâm.Còn chưa kịp vui mừng để cửa đi vào.Thì đó nghe tiếng của anh vang lên.Cô ta sao rồi.Mới ngày đầu tiên cô ta chưa thể nào chấp nhận được sự thật.Ông làm sao để đi làm.Sau khi có tăng sinh xong tôi sẽ đến đón đứa bé.Vậy còn cô ấy.Vẫn tiếp tục ở đây.Vợ.Tôi hiểu rồi.Nghe đến đây.Hai tay của tôi đưa lên bịt miệng.Tránh khóc thành tiếng.Bản chuyển vùng trước đi đổi lại phía sau.Thế rồi quay người bỏ chạy.Tư thế cắm đầu chạy.Nhận định phải rời xa nơi này.Tình hình còn chưa kịp ra đến cường đã bị hơi tên khi nói bất giữ lời.Mặc kệ tôi kêu gào.Bọn họ vẫn đen tôi trở về phòng cần giờ.Ở trong này suốt một tuần.Không ngày nào tôi không tìm cách thoát ra khỏi nơi đây.Quả thật ông trời không triệt đường sống của con người.Cuối cùng tôi cũng tìm cách thoát ra được.Cứ như thế chạy thẳng về phía trước không biết phải đi về hướng nào xung quanh không một bóng người.Có một nhà ở tôi một mình thân cô thế cô.Không điện thoại không tiền bạc cứ để lãnh thưởng cho màn đêm.Đến khi việc quá mệt mỏi.Từ mất điện ở giữa đường đến khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường trong một căn phòng.Xa lạ khi tôi vừa định chống tay ngồi dậy.Thế bên ngoài cửa vàng lên một giọng nói quen thuộc.Rồi sao.Ngừng mặt lên.Bất ngờ gọi lớn.Phòng.Em thấy trong người sao rồi.Khó chịu ở đâu không.Em không sao.Nhưng tại sao em lại ở đây.Đêm qua.Anh thấy em biết ở bên đường nên đưa em về đây.Điên à.Thật là may mắn cho em.Vẫn còn sống.Anh cứ tưởng không gặp được em nữa.Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy.Mấy ngày qua em ở đâu về.Nhìn dáng vẻ của phòng.Tôi thấy được anh đang lo lắng cho tôi.Tôi không ngại ngần kể cho phòng nghề tất cả.Lúc này tiếng gọi của càng kéo tôi trở về với hiện tại.Tôi đưa tay lên quét ngang dòng nước mắt.Đứng dậy chạy đến bến thằng bé lên.Hôn liên tục vào má của con.Kem của mẹ đi học về rồi đấy sao có nhớ bạn không nào.Thằng bé còn nói ngọng chỉ nói được những từ đã quen thuộc.Có à.Tôi quay sang nhìn phong cười nói.Lại làm phiền anh đón ca nữa rồi.Không nhìn tôi giọng nói có phần trách móc.Em lại như vậy rồi.Anh chiều em cả đời cũng được cơ mà.Ngoại truyện hai.Tôi nhìn for và ánh mắt ái ngại.Thật sự trải qua những chuyện vừa rồi tôi mang ơn phòng rất nhiều nhưng biết làm sao được tình.Không thể nào miễn cưỡng tôi chỉ xem phòng giống như một người bạn thân thiết xa hơn nữa chỉ dừng lại ở.Là một người anh còn về tình cảm còn lại trái tim của tôi đã dành trọn cho một người.Thương trần lớn thù hận cứ như thế rồi bỏ tù suốt bà nằm quà đôi lúc.Thở dài nhìn phong với đôi mắt đượm buồn nói chậm sự nghiệp tốt.Phòng à.Em biết tình cảm anh dành cho em chân thành như thế nào.Nhưng thật sự chúng ta không thể không phải vì anh không được tốt.Mà là do con tim của em thật sự.Đã hướng về một người khác.Mặc dù.Người đó đã bóp nát trái tim của em.Nhìn mà em không thể nào chối bỏ được sự thật.Là em vẫn còn yêu người đó rất nhiều.Anh có thể nào hiểu lầm của em không.Nét mặt của phòng thắng điểm bùn nhìn tôi trả lời.Anh hiểu.Em có thể không đáp lại tình cảm của anh.Nhưng cũng không thể nào bắt anh từ bỏ em.Xin lỗi em.Anh không thể nào làm được đâu.Em đừng nói nữa.Anh sẽ trở.Chiều đến khi nào trái tim của em chịu hướng về anh.Ảnh cứ như thế này em thấy ngại lắm đi.Anh còn phải lập gia đình.Rồi sinh con đẻ cái.Anh đang còn trẻ trung gì nữa đâu.Không biết tôi có nói gì sai hay không phòng lúc này chợt cười nha.Ý của em là chê anh già đúng không.Tôi hơi bối rối trước câu hỏi của phòng vội vã xua tay.Ý em không phải như vậy.Em chỉ là lo cho anh thôi.Chúng ta đâu còn trẻ nữa đồ.Anh mới ba mươi bốn tuổi thôi.Tôi nhìn phong cười trêu chọc.Vậy anh nghĩ cái tuổi đó.Còn có thể trả chiều được không.Tạ từ và vòng bốn mắt nhìn nhau cười.Thời gian trôi qua thật nhanh.Thấm thoát.Tôi đã rời xa pin ba mươi lăm.Để hôm nay tôi mới có đủ dũng khí quay trở về đón còn.Tôi nhìn for trở về lại vẻ mặt lạnh lùng giống như mọi ngày xưa nói.Sao mà.Hôm nay.Em đã gặp lại anh ta đi.Đừng nói đến lần đó.Phải.Em định như thế nào đi.Trước mắt cần làm bây giờ là em phải đón bin về.Anh đồng ý hiện tại bên vẫn đang ở bên lên.Em biết.Nhưng không hiểu sao.Khi đối diện với lên.Em không thể nào mạnh mẽ như mọi khi.Phòng bước đến vỗ vào vai của tôi an ủi.Việc này chỉ có em mới có thể giúp mình được thôi thay vì trốn tránh hãy chọn đối đầu đi.Tôi hiểu những lời không nói.Tôi đã rất cố gắng nhưng đôi lúc lý trí lại thuộc cảm xúc.Yêu và thù hận cưới như thế lần quẩn trong đầu của tôi làm cho tôi không thể nào thoát ra khỏi mỗi cảm xúc hỗn độn.Tôi hít lấy một hơi thật sâu nhìn for trả lời kiên quyết.Anh yên tâm đi.Lần này em nhất định sẽ kiểm chế cảm xúc của mình.Phần mềm lặng trong giây lát rồi bất ngờ hỏi tôi một câu rất nhiều tốt.An nhiên.Đã bao giờ em nghĩ.Dưỡng ẩm và em có sự hiểu nhầm nào không.Không phải là chưa từng nghĩ.Mở có đôi lúc tôi đã không tin đó là anh.Nhiều từ khi chuyển tôi nhìn thấy anh đứng trong căn phòng đó.Cũng là lúc niềm tin trong tôi đã chết.Không đậu phộng.Sự thật vẫn là sự thật.Thôi.Đừng nhắc lại chuyện đã qua nữa.Em tan làm chưa.Em còn ở lại làm thêm lát nữa.Vậy thế anh được em đi chơi một lát nhé.Khi nào xong việc anh đến đón.Thư viện ảnh mãi như thế này em thấy ngại quá.Nếu mà em cảm thấy ngại thì ngày nào cũng nấu cơm cho anh ăn là được thôi.Tôi nhìn phong cười trừ.Tình hình thế này có khi em phải kiếm cho anh một cô vợ thôi.Thôi thôi không cần đâu một mình em là đủ rồi.Tôi đánh nhẹ vào vai của phòng checkmark.Ảnh lại thế nữa rồi.Thôi anh được em đi đây gặp lại nhé.Sau khi phun rời đi.Một lát sau thì bảy mươi.Thừa kế gõ cửa đi vào báo cáo.Chị nhìn.Phó chủ tịch bên công ty hưng thịnh muốn cả.Tôi thừa biết đó là lâm.Tên đến dứt khoát nói.Không gặp.Chè.Nhưng bên kia nói nếu chị không gặp sẽ hủy hợp đồng.Yêu cầu bồi thường đất.Huỳnh thị huệ.Lúc này bán mình đi đến bên cạnh tôi bắt được phần tết.Hôm nay chị làm sao thế.Số tiền bồi thường không nhỏ đâu.Hơn nữa công ty hưng thịnh là một công ty lớn tầm cỡ.Nếu hủy hợp đồng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cường thì chúng ta.Cụ thể chúng ta chỉ mới có được tiếng tăm trong thời gian gần đây.Nếu như về chuyện này bị ảnh hưởng rất khó để tiến xa hơn.Chị suy nghĩ kỹ lại đi.Lời của bé mình nói tôi cũng có nghĩ đến.Nếu chỉ vì chuyện cá nhân của tôi một ảnh hưởng đến công ty.Đến sự cố gắng của tất cả mọi người trong suốt thời gian qua.Người làm giám đốc nhiều tôi đi.Thật sự cảm thấy có lỗi.Cho cây xăng nhìn bên mình sẽ nói.Thôi được rồi.Em cứ cho anh ta vào đi.Dạ vâng em biết rồi.Một lát sau sau tiếng gõ cửa.Một dáng người quen thuộc đang đứng trước mặt của tôi.Anh vẫn như vậy.Tôi có hơi gầy.Thế nhưng nhìn vẫn phong độ đẹp trai.Tôi được gương mặt lạnh lùng nhìn anh rồi nói.Mời anh ngồi.Lâm vẫn đứng ở đấy không nhúc nhích.Biểu cảm mắt nhìn tôi từ lúc bước vào cho đến giờ.Thái độ của lâm như vậy.Làm cho tôi muốn giữ bình tĩnh cũng không được.Còn tiền của tôi.Lại bắt đầu không chịu hợp tác.Cứ như thế đập liên hồi.Tôi phải cố gắng lắm mới có thể kiềm chế cảm xúc.Lại lên tiếng một lần nữa.Nếu rảnh đến gặp tôi về công.Từ mới anh ngồi xuống.Chúng ta thảo luận.Còn nếu như về việc khác.Thì bảo anh về cho.Tôi rất nhiều việc cần phải làm.Tôi đến để.Là vì tôi nhớ em.Tại sao tôi đã cố kìm nén mà vẫn cứ phải làm con tim của tôi thổn thức đến như vậy.Chỉ với một câu.Tôi nhớ em.Tôi cảm thấy đau đớn.Nếu như là lúc trước chỉ cần nghe anh nói như vậy.Cũng đủ làm cho tôi vui sướng chạy đến ôm chầm lấy anh.Thế nhưng bây giờ thì sao có thể.Thay đổi cảm xúc cứ như thế tồn tại trong tôi.Lửa yêu lửa hận.Nửa muốn nửa không.Bảo tôi phải làm sao đây.Tâm can của tôi như muốn xé nát.Tôi quay mặt đi.Cố tình che giấu những giọt nước mắt.Vợ đưa tay lên lau sạch.Quay sang nhìn anh nói tâm sự kiềm chế.Đăng ký.Tôi lại không có được diễm phúc ấy rồi.Anh ta tiến lại.Đưa hai tay lên giữ lấy đôi vai của tôi rồi hỏi.Angela.Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.Tại sao khi em trở về lại lạnh nhạt với anh như vậy.Tại sao khi xưa.Em có thể nhẫn tâm bỏ anh đi như thế tại sao.Tôi bỏ anh đi sao.Thật nực cười.Không phải chính anh đã sắp xếp tất cả mọi chuyện ngay cả cái chết của tôi anh cũng đã dàn xếp chu đáo đến như vậy.Giờ đây đứng trước mặt của tôi lại có thể nói như là không biết gì cả.Lịch sử đại giờ tôi đã kiềm chế.Nhưng đến đây thì tôi không thể nào chịu được nữa.Từ đôi mắt ngấn lệ từ khi nào nhìn ảnh hết lên còn dám đứng trước mặt của tôi và hỏi tại sao.Từ bỏ anh.Hãy là chính anh đã buông bỏ tôi.Chủ tịch sự đã từng rất yêu anh.Tình yêu ấy cứ từng giờ từng ngày lớn dần lấp đầy khoảng trống trong con tim nhỏ bé của tôi.Ấy vậy mà anh.Anh đã làm gì với tôi vậy.Tôi đã làm những gì.Làm đôi mắt đã đỏ từ lúc nào.Kéo mạng tôi vào lòng siết chặt đến nỗi tôi không thể nào thở được.An nhiên.Em được không em đừng khóc.Ngoại truyện ba.Lúc này tôi chỉ muốn yếu đuối một lần sà vào lòng của anh muốn ôm lấy anh nói cho anh biết rằng.Nhớ anh đến già zip nhưng sao có thể khi thù hận trong lòng của tôi còn chưa ngồi ngoài.Hai bàn tay chỉ vừa chạm nhẹ vào tấm lưng quen thuộc kia chính vì thế cũng buông thõng xuống vợ.Mệnh năm ra khỏi người của tôi đưa tay lên quét ngang dòng nước mắt hít lấy một hồi thật sâu.Nhìn anh chỉ nói.Tốc độ chờ đấy.Anh không cần giả vờ trước mà có làm gì đâu.Nếu như anh đến đây.Tôi cần nói luôn.Trả tiền lại cho tôi đi.Biển sẽ về với em.Nhưng mà em nói cho anh biết đi bây giờ em đang ở đâu.Ảnh quan tâm để làm gì.Ngày mai tôi sẽ đến đón thằng bé.Địa chỉ nhà ở đâu.Từ hồi cấu thì làm cứ mãi hỏi tên đền quan lớn.Tôi đã nói rồi anh biết để làm gì.Ngày mai.Anh sẽ đưa thẳng bái đến.Nếu như em không nói địa chỉ ở đâu thì sẽ không gặp được pin đâu.Anh đã nghỉ hết rồi sao.Anh chỉ nói như vậy thôi.Tùy em thôi số điện thoại anh vẫn như cũ.Anh về đi.Ngày mai gặp lại lần vẫn như vậy vẫn ngông cuồng thích làm theo ý của mình.Trước đây.Và kể cả bây giờ tôi vẫn không thể nào thắng được anh chỉ biết thở dài cầm lấy điện thoại.Tin nhắn trong đó ghi địa chỉ nhà.Giờ bấm gửi cho số điện thoại quen thuộc kia.Làm lúc này chạy xe trên đường trường tin nhắn báo đến mở ra xem anh ta cười nhẹ rồi nói thơ.An nhiên vì lý do gì khiến cho em thay đổi đến như vậy.Nhưng anh nhất định sẽ không bao giờ để em rời xa anh một lần nữa.Đến tối tại nhà riêng của lâm thuộc quyền đang nấu nướng trong bếp nghe tiếng xe ô tô ngoài sân.Vào với tài tắt bếp cô ta chạy gia về mặt vui mừng hỏi.Về rồi sao.Hôm nay em có nấu món cháo gà anh thích ăn đấy ừ em ăn đi anh hơi mệt.Trên nền không ăn đâu nói rồi lâm đi thẳng lên phòng.Phụ kiện đứng đấy nụ cười trên môi cũng vội tan.Mặt tối sầm lại.Nhìn thấy bóng dáng dần khuất của lâm một lát sau.Cô ta mặc một bộ đồ ngủ hơi mỏng manh.Đồ làm lộ ra những phần tuyệt mỹ nhất trên cơ thể đề một lời sẽ bước vào phòng của lần đi đến.Đặt xuống bàn.Anh uống sữa cho khỏe nhé làm lúc này mặt thì cứ dán vào màn hình máy tính.Không ngừng lên nhìn thục quyên trả lời một câu không thể nào ngắn hơn.Ừ nhìn thái độ không mấy quan tâm của lâm thuộc quyền của ta đi ra phía sau lưng.Bất ngờ ôm chầm lấy lần.Tay không yên phận mà cứ từ từ lần mò khắp vòng ngực của anh đều có cô ta nghiêng sang một bên.Mặt áp sát vào vành tai chiếc lưỡi có bắt đầu liếm láp xung quanh người đó và ra một hơi nóng.Muốn kích tình.Bàn tay quả tạ từ từ tháng dần những cúc áo trên người của lâm.Tình yêu khi còn đang trong cơn say tình.Thì bất ngờ bàn tay kia bị lâm nắm chặt lại anh đứng bật dậy quay người lại nhìn thuộc quyền.Sự mồm chiều hiện rõ trong ánh mắt của cô ta nhưng đáp lại vẫn là gương mặt không cảm xúc của lần.Tẩm quất lớn.Ra ngoài.Tổ quốc của lâm khiến của ta giật mình.Gương mặt cũng vì thế méo mó đến tội nghiệp.Tình nhân của ta vẫn không chịu thua vẫn cứ ôm chầm lấy là van xin.Chiều anh một lần này thôi.Nghị định em sẽ không làm anh thất vọng đâu.Làm lúc này cố gắng đẩy mạnh thuộc quyền ra.Giọng nói gì phải tức giận.Thục quyên.Bình tĩnh lại đi.Bởi vì anh.Tại sao.Bản đồ này.Anh chưa một lần nào đụng vào cơ thể của em về.Tại sao bị đơ.Bởi vì em là em gái của anh.Lục yên cô ta như một người điên hát lớn.Em chỉ là em gái nuôi thôi.Không phải là em gái ruột của anh anh hiểu chưa.Tại sao em không thể nào ở bên cạnh anh.Giống như bao nhiêu người phụ nữ khác.Tại sao lúc nào.Anh cũng xem em là em gái như vậy.Sao anh không thử một lần.Xem em là người tình đi.Tại sao vậy.Đừng thở dài nhìn thuộc quyền bất lực.Bởi vì em.Không phải là an nhiên.Nói rồi lâm quay người bước đi đâm chết học viên đứng ở đấy đợi người ra.Câu nói của làm giống như một nhát dao.Đâm xuyên có trái tim đang thổn thức của cô ta.Hai bàn tay siết chặt lại càng mất tức giận vì thế đỏ ngầu lên.Ảnh nhìn tại sao lúc nào cũng ăn nhỉ.Tại sao lại như thế.Buổi chiều của ngày hôm sau lâm đến trường đón bin rồi chạy thẳng xe đến địa chỉ nhà của an nhiên.Đến nơi lâm đỗ xe trước cổng.Quay sao nhìn pin hỏi thăm dò.Bên anh còn có nhớ mẹ không.Chợ có nhà.Vậy còn có muốn về ở với mẹ không.Thằng bạn nghe điểm đi nét mặt hiện rõ sự vui mừng.Có ạ.Còn rất muốn ở cùng với bạn nhìn và barem.Nghe đến đề thi lâm mặt giả vờ nhăn nhó làm ra dáng và tội nghiệp.Nhưng mà mẹ an nhiên sẽ không cho ba ở cùng đâu.Thần bài nét mặt hồn nhiên cười cười nói.Bạn yên tâm đi còn trẻ thì mẹ chưa bao ở lại mà.Lâm anh ta lại tiếp tục dụ dỗ thằng bé.Thẻ nhớ nhưng mà ăn nhiên không cho ba vào nhà thì sao đây.Giây lát rồi trở về vẻ mặt vui tươi như mọi thì nhìn lâm nói.Còn đã có cách rồi.Bà đừng cứ làm thế lực của pin là được hai cha con thì thầm to nhỏ gì đấy trong xe vài phút.Pin mở cửa lên xuống đi đến cổng bấm chuông.Sao phải hồi trường rồi từ trong nhà đi ra khi cánh cổng vừa mờ.Hình ảnh một đứa trẻ bấm đang đứng trước mắt của tôi.Đã ba năm trôi qua.Bài năm xa cách.Nhưng làm sao tôi có thể quên được khuôn mặt của con.Mặc dù bên hôm nay đã lớn hơn trước rất nhiều.Gương mặt cũng khác trước.Nhiều tuổi vẫn nhận rất thằng bé.Chính xác là con của tôi.Nước mắt cứ như thế không biết chảy ra từ lúc nào.Từ vựng cuối xuống.Bé bồng thằng bé lên hồn hết cho thỏa nỗi nhớ nhung.Tôi chỉ biết nói dùng tiền nước.Bình của ma.Mẹ xin lỗi.Thằng bé có vẻ hiểu chuyện.Vòng tay ôm chặt lấy mẹ của mình.Nhưng một lát sau.Bên cũng nhớ ra điều gì đấy vội lên tiếng.Mẹ ơi.ba lần.Từ ngày biết nói nửa chừng không hiểu con đang nói gì.Thiên nhiên lên tiếng hỏi lại.Có nói gì cơ.Barem làm sao.Mà.Bà nằm bị đau bụng.Đang nằm ở trong xe đi.Lại đến xem ba thế nào đi.Nghe con nói không biết thực hư ra sao.Tôi vội thả thằng bé xuống.Đi đến mở cửa xe.Nhìn vào thì thấy lầm đàn ngan nhỏ ôm bụng.Trên trán còn đổ rất nhiều mồ hôi.Rồi vào nhanh đỡ lấy người có anh rồi hỏi.Bị làm sao thế.Nghe tiếng anh nhìn gọi lần mới từ từ mở mắt.Giả vờ nói trong sự yếu ớt.Anh không sao đâu.Chắc là bị đau dạ dày chút thôi.Tất cả ngày hôm nay anh không ăn gì sao.Để công ty nhiều quá thế nên.Anh quên.Nhìn anh đau như thế không hiểu sao tôi lại cảm thấy xót xa.Nhìn lầm trách móc.Anh lúc nào cũng thế cả.Không có tôi bên cạnh thì ít ra cũng tự biết chăm sóc mình chứ.Đến anh cũng quên làm sao thế.Cấu trúc mới của an nhiên làm cho năm mươi bốn thấy vui sướng.Ngày lúc này chỉ muốn ôm người con gái đang ngồi trước mặt thật chặt.Thiên đường lầm phải kiềm chế.Bởi vì lúc này còn đang giả vờ bị bệnh.Làm mặt mày nhăn nhó tiếp tục diễn vai của mình.Anh thích anh em nấu quen rồi người khác nấu ăn cơm quen.Dạ nó vừa thôi.Anh không được còn sống đến giờ anh nói thật đấy sáng giờ chưa ăn gì cả.Trong nhà còn cơm không cho anh xin một bát nhé em nói thật sự tao không nhịn được.Quay mặt sang hướng khác khởi thần.Đường đường là một chủ tịch tập đoàn cỡ nhất nhì thành phố.Lại đến thì xin bát cơm.Không cười làm sao cho được.Không hiểu sao lúc đó tôi lại yếu làm đến như vậy.Không nỡ nhìn thấy anh như thế.Hình nền cũng đồng ý để lâm vào nhà.Được rồi.Để tôi hiểu anh vào nhà nằm nghỉ một lát.Đợi tôi nấu gì đó cho nhà nhé.Nghe từ nói nhiều về làm gạch đầu và mặt tròn da hỗn hợp.Tôi chỉ biết thở dài lắc đầu ngao ngán.Vào đến nhà tôi đặt anh nằm xuống ghế sofa.Quay sang bảo pin.Con người đi với ba lần nhé.Để mẹ nói xong rồi hai cha con cùng ăn.Dạ vâng hà tôi lại quay sang hỏi lâm ở nhà hết cơm rồi.Anh thích ăn gì tôi nấu.Anh ăn gì cũng được à miễn là em nếu cái gì anh cũng thấy ngon cả.Tôi không hỏi gì thêm.Quay người đi vào bếp ở ngoài này hai cha con của lâm to nhỏ với nhau.Bà lâm thấy chưa con đã nói rồi mà.Thế nào mẹ cũng cho bà vào nhà.Làm lúc này anh ta xoay đâu có thằng bé cười nói.Biển là giỏi nhất đi.Ngoại truyện bốn.Từ lúc này nấu xong.Thế rồi cũng để ra hai tô hủ tiếu cho hai người bọn họ.Nhìn bên có vẻ rất quan âm.Không hiểu sao lòng của tôi cảm thấy chúng xuống.Cảnh thường bên nhiều hơn.Có lẽ thằng bé bị thiếu thốn tình cảm từ ba ruột của mình.Hình nền khi có người bên cạnh quan tâm và thương yêu.Nằm mơ có thể dễ dàng chấp nhận.Hài hước.Cảm giác tài xế.Hít lấy một hồi thật sự ngăn dòng nước mắt kia.Đi nhanh đến đặt hai tô hủ tiếu xuống bàn.Nhìn bên cười nói.Đây nhá.Hủ tiếu đặc biệt dành cho bin đi.Thằng bé mặt hớn hở vỗ tay vui mừng nói.Hoan hô mẹ an nhiên nói là ngon nhất.Thế thì còn phải ăn nhiều vào cho nhanh lớn nghe chưa.Dạ vâng.Con sẽ ăn hết một tuần này luôn.Nói rồi bên cầm thì ăn rất ngon miệng.Tôi nhìn con trong lòng cảm thấy vui vẻ hơn.Lúc này tôi mới nhìn sang lâm.Để tôi còn lại về phía của anh rồi nói.Còn đây là tôi của anh.Anh ăn cho nó nhé.Cảm ơn em.Anh ăn xong rồi về đi nhé.Sao thế.Chưa gì em đã vội đuổi anh về rồi.Tranh ở đây làm gì.Hàng xóm nhìn thấy lại dị nghị.Lúc này thì đừng buồn nữa xuống nhìn tôi nói.Dường như là em đã quên mất một sự thật rằng chúng ta vẫn còn là vợ chồng đấy.Ngài nói như vậy còn tìm của tôi lại nhói đau thêm một lần nữa.Anh nói không sai.Tôi và anh đã từng là vợ chồng.Nhưng đó chỉ là quá khứ.Còn hiện tại.Làm sao tôi có thể xem như không có gì mà chấp nhận anh.Những chuyện trước đây tôi đã trải qua đau đớn đến thế nào.Một mình ôm bụng bầu bỏ chạy trong đêm.Không điện thoại.Không tiền bạc.Cũng may mắn gặp được phòng cứu giúp.Rồi những ngày tháng đi về.Không chỉ có một mình.Nhìn người ta trồng con bên cạnh.Tôi cảm thấy tủi thân ghê gớm cả nghĩ.Tìm tôi lại càng nhói đau.Anh ăn xong thì về đi.Làm quay sang nhìn bên nháy mắt.Thằng bé được cái làng lợi.Nhìn một cái hiểu ý ngài.Vợ đinh tiến làm núm.Mẹ à.Obama mà lại với con nhé.Cơ sở xoa đầu của con cố ra sức rõ ràng.Không được đâu pin.Bà làm quen ở nhà rộng rãi rồi.Ở đây chật chội không ngủ được đâu.Ngày mai mẹ sẽ đưa con đi sở thú chơi được không.Không đợi thằng bán trả lời.Lâm anh ta vội chen ngang vào.Không.Làm gì có.Anh không ngại ở nhà chật đâu.Tôi quay sang đường ăn nói dứt khoát.Mặc kệ anh.Không được là không được.Lúc này trong phòng tiếng khóc của đàn vọng ra.Tôi vừa đứng dậy vừa chạy vừa nói.Mẹ đi mẹ vào bước em đi.Lâm anh ta ngồi đỉnh cao mày.Nhìn thấy bóng dáng của an nhiên.Không đợi chờ thêm đứng dậy bước theo sau.Vừa bước vào trước mặt anh ta là một đứa bé trai bụ bẫm đang nằm ở trên giường.Anh đã vội đi nhanh đến nhìn thẳng bác ý hơn.Lúc này lên tiếng hỏi.An ninh.Màu nào cho anh biết.Thằng bé.Có phải là con.Không để làm nhỏ hết cơ lớp này.Tôi đã vội quá lớn.Không phải.Anh bảo về đi.Em còn định rồi tôi đến bao giờ.Thằng bé giống tôi đến như thế cơ mà.Hay là em muốn tôi làm xét nghiệm huyết thống thì em mới chịu thừa nhận.Lúc này tôi không tìm chế độ.Quay lại nhìn lầm hết lớn.Thằng bé là con của anh đấy thì làm sao.Không phải là trước đây.Ăn cướp nó sẽ khỏi tay tôi sao.Bây giờ anh đến đây mục đích là gì vậy.Có phải là muốn cướp còn đi một lần nữa không.Hoàng linh.Nói cho anh biết.Có chết.Tôi cũng cứ để cho anh đem thằng đấy đi được anh hiểu chưa.Đừng nói lung tung gì vậy.Anh chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ thích dưới hai mẹ con cả.Nói gì vậy.Em có biết là anh đau lòng lắm không.Anh im đi.Chỉnh mất tuổi thấy.Chính tả từ nghề.Còn chối sao.Ảnh bầu trời về đi.Đừng bao giờ đi làm phiền mẹ con tôi nữa.Nhưng mà đó là con của ai.Biển nào cấm ăn gặp con được.Thằng bé.Chỉ là con của mình tôi thôi.Em đừng cố chấp như vậy nữa an nhiên.Cho dù em có nói như thế nào.Cũng không về đâu.Anh.Có lẽ chúng tôi cãi nhau có hơi lớn tiếng.Tên can giật mình khóc thét lên.Tôi vội vàng tay bế thằng bé.Tiền nhưng chưa kịp đã bị cánh tay của lầm rút lại nhìn tôi nói.Để anh.Không cần biết tôi có đồng ý hay không.Lâm đi đến bế bổng thẳng bái lên.Không hiểu sao càng được anh ta bế thì lên nín khóc.Đưa bàn tay nhỏ bé ấy.Đùa giỡn trên cái mũi cao vút của anh mà cười giòn giá.Đây có phải đúng là tình cha con mà người ta vẫn thường hay nhắc đến không.Nhìn thấy làm đùa giỡn với thằng bé vui vẻ như vậy.Tâm sự.Tôi không đỡ chen vào.Giá để giày phút thiêng liêng ấy.Khi còn đang mãi đứng suy nghĩ thi giọng của lâm vang lên.Còn tên gì thế.Tôi giật mình vội xịt vài tiếng rồi trả lời.Hoàng quân.Tìm rất đẹp.Tối nay cho anh ở lại vẫn còn nhé.Không được.Bây giờ cũng trễ rồi đấy.Anh về đi.Ngày mai lại đến.Không.Anh ở đây ngủ với con cơ.Nói rồi anh lên giường nằm ôm con vào lòng.Tôi có nói thế nào anh cũng không chịu về.Điền tiếp quá đến đánh mạnh vào vai của anh vừa nói.Anh mà về đi.Im lặng.Mùa nào nữa bằng thịt em luôn đi.Nghe đừng nói nhiều vậy tôi lại hơi đỏ mặt.Đường ăn một cái rồi cũng đi ra ngoài phòng khách với mình.Cả đêm hôm đó anh ngủ cùng với can còn tôi thì ngồi cùng với pin phòng bên cạnh.Cứ như thế hai con người.Hài xuân nghi.Khoảng cách chỉ bằng một bức tường.Tôi những cảm giác cách xa nhau như ngàn dặm vậy.Cả đêm đó thuyền gọi cho em không được.Vừa hay đúng lúc thám tử gửi những bức hình của lâm và an nhiên đang ở bên nhau sang máy của cô ta.Không kiềm chế được tức giận.Tao đập phá tất cả đồ đạc trong nhà.Lời hát như một người điên.Anh nhìn.Tại sao lại là cô.Tại sao cô ta lại trở về như thế.Tại sao không biến mất khỏi cuộc sống của tôi đi.Sáng ngày hôm sau.Sau khi ăn sáng xong.Tôi định đưa các con đi học thì đừng vội trình giảng nói.Vợ con lên xe đi anh chở đi.Thôi không cần đâu.Anh chờ hai đứa nhỏ đi học trước đi lần nữa từ mới đến công ty.Thế cũng được.Em đi cẩn thận nhé.Tạm biệt bà xã.Tôi không trả lời lại chỉ biết đứng nửa mang.Đúng thật là không có cái dại nào bằng cái giải này.Mới trở lại một đêm.Miệng lưỡi ảnh ta lại như thế rồi.Tôi đứng nhìn xe đi khuất mới đi vào dọn dẹp sơ qua nhà cửa một lượt.Xong xuôi chuẩn bị đồ đi làm.Vừa vào xe điện thoại reo lên.Nhìn vào màn hình cái thử gọi đến.Từ vội vã bắt máy nghề.Tao đi.Đi làm chưa thế.Đang chuẩn bị đi thì mày gọi đến đi.Đúng là giám đốc có khác nhỉ.Thích đi làm giờ nào cũng được à.Bây giờ đã tận chín sáng rồi đấy vẫn còn ở nhà sao sướng thật đấy.Sướng đâu không thấy.Chị thấy đau đầu thôi.Thôi.Mất công việc sang một bên đi.Tao đang ở quán cà phê đầu đường đấy.Mày đến đây tám với tao một tí nhé.Đang buồn lắm đấy.Ok.Tao đến đi.Nhanh đi nhé.Biết rồi.Tại quán cà phê.Một cô gái đi ngang qua bản của từ đang ngồi thư bộ đứng dậy chạy theo giữ lấy tay của cô gái đó là chưa nói.Ngồi lù lù ở đây mà không thấy à em nhỉ.Mà công nhận.Mở chạy sang nhanh thật đấy.Mới đi đã đến nơi rồi.Cô gái kia có chút bất ngờ vội giật mạnh tay của thư già rồi nói.Có nhận nhầm người rồi.Lúc này thừa vũ mạnh vào vai cô gái kia cười cười rồi nói.Mày đùa cứ như thật đấy nhỉ.Thôi.La bàn key ngủ đi.Tao gọi bạc xỉu cho mày rồi.Cô gái kia bực mình nhìn thư quất lớn.Tôi đã nói là nhận nhầm người.Cô bị hâm à.Nói rồi cô gái kia quay người đi lên trên tầng.Cứ đứng ở đấy chó mất nhìn thao thuốc liền.Trời ơi.Không ngờ trên đời này lại có người giống người đến như vậy.Hay là con an nhiên.Có chị em sinh đôi mà mình không biết nhỉ.Này.Đứng ở đấy làm bằng cái gì thế.Nghe tiếng tôi gọi cái thứ bỗng giật mình quay lại nhìn tôi rút ngực.Này.Tao nói thật với mày nhé.Tao vừa mới giật hết cả mình đấy.Cứ như mày.Mà cái đầu mày.Làm gì mà đứng nói lẩm bẩm một mình thế.Không biết có chuyện gì với thơ vội kéo tay tôi đi đến bàn ngồi cho hỏi trong sự tò mò.Tao hỏi thật mày nhé.Mày có chị em song sinh không đi.Tôi có hơi bất ngờ với câu hỏi của nó.Nhìn cái thư lắc đầu trả lời.Không.Mở cho mày hỏi như thế.Là thế này.Vừa rồi tao gặp một người nhìn rất là giống mày đấy.Hình người giống người là chuyện bình thường thôi.Có gì lạ đâu.Mày khùng quá đi.Nếu như mà có nét hơi giống thì tao nói làm gì.Đằng này cô gái đó giống mày đến chín mươi% cơ.Lúc nãy tao cảm nhận nhầm mày với cô ta nữa đấy.Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cái thơ tôi bắt đầu hơi tin.Nếu đúng như lời con thử nói giống đến chín mươi%.Thì chẳng khác gì là chị em song sinh với tôi cả.Không hiểu sao lúc đó.Tổ bốn nghìn.Lại nhớ đến vụ việc cách để bàn nằm tại nhà họ trịnh.Người trong camera.Vậy thì là ai.Câu hỏi đó đến tận bây giờ vẫn chưa có đáp án.Có thể nào.Cô gái giống tôi kìa.Cô gái mà giọng lúc nãy đi về hướng nào.Có đi đâu xa đâu.Đang ở trên tầng ấy.Đi với tao lên trên đi nhanh lên.Có chuyện gì mà gấp vậy.Cứ đi đi tao giải thích với mày sau.Hai chúng tôi đi lên trên lầu.Nhìn xung quanh một lượt.Bài thơ vội dẫn dắt tay của tôi rồi nói.Thấy rồi kia kìa.Cô ta đang ngồi gấp kìa đây.Nhìn theo hướng ngón tay chỉ của cái thư.Tôi thấy rõ được cô gái có gương mặt giống tôi đang ngồi đó.Viện mắt chứng kiến.Tôi cảm thấy quá đỗi ngạc nhiên.Không ngờ trên đời này.Lại có người giống mình đến như vậy.Nhưng.Người ngồi đối diện với cô gái đó.Không phải là tụt pin sao.Không lẽ hai người bọn họ có liên quan đến việc kia.Tải chuyện của tôi bắt đầu run rẩy.Linh cảm có điều gì đó không làm.Vội kéo kết thư.Lãnh tiền một bàn ở gần đó xem hai người bọn họ đang nói những gì.Phải cố gắng lắm tôi mới vành tai lên nghe được giọng nói của thục quyên nói với cô gái kia.Mày còn muốn gì nữa mà gọi tao ra đây thế.Bà chị bớt nóng đi.Dù sao thì trước đây.Tôi công suất bà chị hoàn thành vai diễn quá xuất sắc còn gì.Xuất sắc con khỉ ý.Mới đây bà già đã gần chết.Tao chưa tính chuyện với mày đi.Bà chị nói thế sao được.Đã diễn phải diễn cho tròn vai chứ.Mày nói nhiều quá đi.Muốn bao nhiêu nói nhanh đi.năm mươi triệu.Cái gì.Mày giết người à.Cứ đòi tập năm mươi chín.Tao nói cho mày biết nhé.Đừng thấy tao im im phải làm tới như thế.Suốt ba năm qua.Tao đưa cho mày chừng đó vẫn chưa đủ sao.Tùy bà chị thôi.Nếu không muốn tôi nói cho tất cả mọi người biết thì cứ phải từ chối.Mày.Sao.Có đưa không.Mày về đi.Lát tao chuyển khoản qua.Nhưng mà tao nói cho mày biết.Sức chịu đựng của tao có giới hạn đấy.Đừng được nước lấn tới như vậy.Ok.Chào bà chị nhé.Nhớ chuyển tiền đấy.Ngoại truyện năm.Sau khi cô gái đó rồi đi.Cũng là nước điện thoại của thẩm quyền vàng lên.Không biết đường dây bên kia nói gì.Tôi chỉ thấy giấc mộng của ta chồng rất khó còn.Quạt lớn cho điện thoại.Không còn muốn gì nữa đi.Lấy đâu ra số tiền lớn như vậy đưa cho.Thỏa thuận giữa tôi và ông đã chấm dứt cách đây ba năm rồi.Bây giờ lâu lâu ông cứ gọi đến làm phiền tôi như vậy là sao.Nói cho anh biết nhé.Khi xưa.Ông điện cho cô ta bỏ trốn khỏi bệnh viện.Tôi còn chưa tính vợ không.Làm ăn cái quần què gì vậy.Bitcoin thích nhận tấm hình của ông lại.Đừng để tôi nổi điên đấy.Tôi ngồi bên này nghe không sót một từ.Chuyện gì đang xảy ra trước mặt của tôi về.Tất cả những chuyện trước đây.Không lẽ là do cô ta đứng ở đằng sau giảm xếp.Tôi cố gắng giữ bình tĩnh.Hai bàn tay siết chặt lại.Đứng bật dậy đi sang bàn bên kia.Đứng trước mặt của thẩm quyền.Của ta thủy tuổi thì hốt hoảng.Điện thoại trên tài cũng phải thế giờ xuống đất.Mất của ta mở tròn.Miệng lắp bắp thuốc liền.Chị dâu.Tôi nhìn cô ta chằm chằm.Đôi mắt về tức giận cũng đỏ ngu gần ra từng chứ.Đừng có gọi tôi là chị hương.Tất cả mọi chuyện trước đây.Lại cho cô đứng đằng sau giật dây.Đúng không.Cục pin của ta liền lật mặt nhìn tôi và đánh mất để thạch thất.Đúng đấy.Tất cả mọi chuyện là do tôi làm đấy rồi sao.Còn dám ở đây mạnh miệng như vậy.Có phải cũng chính của giám cẩm tôi trong cái bệnh viện quái quỷ kia đúng không.Không sai.Vậy tại sao.Nhìn thấy trong phòng lúc nó lại là lâm.Nói rõ đi.Lúc này thì thuộc quyền bất ngờ ngã người ra sau cười lớn.Một lát sau mới nhìn tôi chậm chạp nói.Thật là uống cơm lần.Hai người đó một là một dạng tin tưởng cô.Vậy mà cô.Lại đem lòng hoài nghi một người hết lòng yêu thương mình như vậy.An nhiên.Vậy cô nghĩ có xứng đáng ở bên cạnh anh ấy không.Cô nói vậy là ý gì.Người mập có nhìn thấy trong bệnh viện.Chắc chắn không phải là lâm.Mà là một người khác có hình dáng giống như anh ấy mà thôi.Đôi chân của tôi bắt đầu không đứng vững.Bởi viện và cái thư mới có thể chịu được.Tôi có giải thuốc lắc đều không tin lời của ta nói.Không phải nào.Cả ngày hôm đó.chín tuổi nhìn rõ rồi đó là lâm.Có thể là người khác được.Lần này thuộc quyền của ta cười sảng khoái càng lúc càng to.Của người đó là làm sao.Nhưng rất tiếc.Đó chỉ là ảo giác của cô thôi.Làm bù nhìn của tao hỏi lại.Có nói gì cơ.Ảo giác.Chính xác.Tôi có nhiều thuốc họ tìm cho cô là thuốc gì.Là thuốc tạo ảo giác đấy.Ngay cả cái chết cùng với bức thư mà cô để lại kìa.Cô dâu một tầng của tôi giản dị.Cô thấy sao.Kế hoạch của tôi có hoàn mỹ không.Lúc này thuộc yên của ta những người điên.Nhìn tôi hát lớn.Nhưng rồi sao.Tất cả mọi chuyện tôi làm được trở nên vô nghĩa.Tại sao.Tại sao cứ quay trở về làm gì.Đã mất tích bà năm.Sao không đi luôn đi.Trở về làm gì nữa.Lần.Vẫn không một lần nó đến tôi.Tất cả là tại cô.Nếu như không xuất hiện.Mở chế độ không làm giảm bước đường này.Chính là cầu.Chính của thức ăn khỏi tay của tôi.Ngày đến thì tôi chợt rùng mình.Thục quyên.Tao đang nói cái quái quỷ gì vậy.Cô thảo cũng hiểu lầm sao.Hai người bọn họ là anh em.Làm sao có thể.Tôi cố giữ lại một ít được bình tĩnh còn sót lại rồi nói.Nhưng mà hai người là anh em.Cô ấy có thể yêu lần được.Cô lại say nữa rồi an nhiên.Có em gái nào là để yêu anh ruột của mình không.Tôi.Chỉ là em gái đùi thôi.Chắc là bây giờ.Cô đang hận tôi lắm đúng không.Nghị định đề.Tôi dần hiểu ra mọi chuyện.Tỷ giá bao lâu nay tôi đã trách lầm.Anh chưa một lần nghĩ nhở tôi.Còn tôi thì sao.Hình anh trong suốt mấy năm qua.Tự dằn vặt âm thanh của mình.Nếu như trước đây tôi cần đảm một chút.Quay về tìm anh hỏi rõ mọi chuyện.Đã không đi đến bước đường này.Thục quyên.Tốn bao nhiêu công sức để tìm cách chia rẽ hai chúng tôi.Cuối cùng cũng được gì.Của cầu thủ lòng của mình thành hơn không.Cô nói là cô yêu lê.Nhưng lại gây ra những chuyện làm cho anh ấy đau khổ như vậy.Thử hỏi.Có yêu như vậy là đúng hay sai.Tôi sẽ không hận cô.Bởi phải trải qua những chuyện lần này.Khẩn thủ chỉ làm cho con người trở nên mù quáng.Không còn phân biệt được đúng sai.Chính bản thân cô sẽ trả giá cho những việc làm của chính mình.Nói rồi tôi kéo tay của cái thử đi.Để mặc cô đang ngồi ở đấy.Đối với tôi giờ đây.Ai đúng ai sai không cần thiết nữa.Đang bước đi.Thì cái từ kém ngược trở lại.Nho nhỏ nhìn tôi nói.Mày bỏ qua cho nó dễ dàng như vậy sao.Để tao lên đấy cho nó một trận.Cho nó biết thế nào là lễ độ.Cứ hồ ly.Thôi đi.Hình nền cỏ non như thế đến bao giờ mới rất đều.Những truyện cổ trang gây ra.Chỉ có thể một mình có tạo dáng lấy.Không phải mà vẫn hay nói.Nghiệp quẩn không chiều một ai sao.Thì nói là nói như vậy.Nhưng mà tao thấy tức thay cho mày đấy.Mọi chuyện cũng sáng tỏ rồi.Việc đầu tiên tôi muốn làm bây giờ.Là điểm gặp một người.Cái thư nhìn tôi cười cười.Lạnh lùng soái ca phải không.Chuẩn đấy.Tao đi trước nhé.Ừ.Ở một góc đường.Kiều.Cô ta đang ngồi trong xe theo dõi đã lâu.Khi vợ nhìn thấy an nhiên đang từ trong quán cà phê đi ra.Ta cười nhất miệng nói nhầm.Lên.Mày đúng là thằng chó.Để xem sau khi mai mất đi người mà mày yêu thương nhé.Sợ đau khổ đến thế nào đây.Đây là cái giá mà mày phải trả khi đã gây ra nỗi nhục cho tao đi.Khi tôi vừa băng qua đường.Thì bất ngờ.Từ đầu một chiếc xe ô tô chạy thẳng đến với vận tốc nhanh chóng mặt.Quá hoảng loạn tôi chỉ biết chưa tròn mắt nhìn về hướng của chiếc xe đang lao thẳng về phía của tôi.Cảm tưởng khoảng cách giữa người và xe chỉ còn một cánh tay.Cũng là lúc tôi nghe được tiếng của lâm ở đâu đó xen lẫn với tiếng của thục quyên.Cẩn thận đấy.Màu trắng da.Tiếp theo đó cả người của tôi bị một lực nào đó đẩy mạnh về phía trước.Ngày lập thu.Cả người ngã lăn xuống đất.Cùng lúc đấy một thân người to lớn cũng đang nằm đè chắn cho tôi.Sự việc diễn ra quá nhanh.Chỉ trong vài giây ngắn ngủi.Khi tôi còn nằm ở đây.Chưa lấy lại hồn vía thì làm đã ngồi dậy ôm chầm lấy tôi.Quấn quýt hỏi.Em sao rồi.Có bị thương ở đâu không.Tôi chỉ biết nhìn ảnh lắc đầu không mở miệng nói được từ nào.Lúc này cả tôi và anh.Mấy ngày được tiếng hô hào của mọi người xung quanh.Gọi cho chú thường.Ở đây có người bị thương rồi.Linh cảm có điều gì đó không làm.Cờ tướng vợ anh nhanh chóng chạy lại chỗ mọi người đang tụ tập.Trần lớn.Một cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tôi không thể nào tin vào mắt của mình.Thục quyên.Cô ta đang nằm ở đấy chồng vũng máu làm hốt hoảng chạy đến đỡ lấy chục yến kêu gào.Chú kiên à.Làm sao thế không mở mắt ra đi.Tôi đứng ở đấy tài trần cũng run rẩy.Mở máy mới lấy được điện thoại gọi xe cấp cứu.Ở đây xảy ra tai nạn rồi.Có thể bị thương đến để gấp đi nhanh lên.Tôi đi đến ngồi xuống bên cạnh thuộc quyền.Cầm lấy tay của cô ấy sửa nói.Thục quyên.Mở mắt ra nhìn anh đi lúc này thì cô ấy từ từ mở mắt.Cầm lấy bàn tay của tôi.Nói chậm sự yếu ớt.Ở nhiên à.Chị nói đúng đi.Em sai rồi.Chị biết rồi em đừng nói nữa.Giữ sức đi xe sắp đến rồi.Chị ạ không kịp đâu.Những việc làm gây ra.Em cũng mong chị có thể tha thứ.Nhưng mà em muốn nhờ chị.Có được không.Từ lúc này nhìn thục quyên gật đầu cô ấy là tiếp tục dùng sức gì nói.Chị hãy yêu anh lầm.Thay cả phần của em nhé chăm sóc cho anh ấy thật tốt.Chị nhé.Lúc này thì độc quyền lại quay sang cầm lấy bàn tay của em nói chồng nước mắt.Có lẽ.Vì tình yêu mù quáng của em.Đã làm tổn thương anh quá nhiều.Xin lỗi anh.Nhưng mà nếu có kiếp sau hai nhiều kiếp nữa.Em vẫn muốn tiếp tục yêu anh tha lỗi cho lời còn chưa.Cánh tay của thục quyên buồn thăm xuống hơi thở cũng dần dần yếu ớt rồi tắt hẳn.Cả tôi và anh không kiềm lòng được hết lớn lên.Tỉnh lại đi.Xin em đi.Lục yên.Thời gian trôi qua thật nhanh mới đây đã tròn một tháng kể từ ngày thụ quên mất.Hồi đó tôi có nghe lương kể lại kiều cô ta cũng đã bị bán nghe nói đâu.Còn bị nhiễm hiv không còn sống được bao lâu.Còn về mẹ của phòng mọi chuyện trước đây bà ta làm cũng bị vỡ lừa bà của lâm vỹ thế.Tịch thu tất cả tài sản đuổi ra khỏi nhà mọi chuyện xảy ra đã được một thời gian.Nhưng tôi vẫn cứ ngỡ như mới xảy ra trước mắt nguyên cô ấy đáng thương hơn là đáng.Bởi vì yêu sai thời điểm mà đã đi sai con đường ngài lần nói thuộc quyền từ nhỏ.Đã mồ côi cha mẹ được mà của anh mang về nuôi khi mới trẻ năm tuổi.Lúc nhỏ em ấy hiền và rất ngoan ai cũng yêu quý khi thuyên lên bảy tuổi.Tìm mẹ của lâm đang mang bầu bé gái được năm tháng thì những tiết thầy về ba của lâm ông ấy có nhân.Ở bên ngoài bỏ bê vợ con khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm mà của lâm không chịu được nên.Đã tìm đến cái chết lúc đó là vừa mất đi mẹ vừa mất đi đứa em gái còn chưa chào đời.Ảnh trở nên tự kể trong suốt một thời gian dài cũng trong thời gian đó chính thuộc quyền.Luôn bên cạnh an ủi làm cho anh vui vẻ sau khi mất đi đứa em gái làm lại càng thư.Tiêu thụ quyền cho con lại vì thế mà khi lớn lên lục yên đã ngộ nhận tình cảm của lớp dành cho.Là tình yêu để rồi ngày hôm nay ai cũng mang trong mình một sự tổn thương khó có.Quên được.Bà xã đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế.Nghe tiếng lòng rồi tôi cũng nhàng vội thoát ra khỏi vùng suy nghĩ quay người nhìn anh cười nói.Em đang nghĩ tối nay phải dạy dỗ anh như thế nào đi.Bất ngờ.Anh đến bế bổng tôi đặt xuống trường đem cả thân hình to lớn đè lên người của tôi nhưng miệng cười nói.Cần gì đến tối bây giờ anh sẵn sàng học rồi đấy tôi biết.Anh đang muốn gì thế nên vội đẩy mạnh người của anh nam sang một bên nhìn anh rồi nói cho em sẽ hạnh phúc.Bây giờ thì không được đâu anh ra ngoài được em thay đồ xong rồi đưa các con.Sang nhà bà nội bản ông lắm rồi đấy trên người của em chỗ nào anh chưa nhìn thấy đâu.Ngại ngùng gì tên lửa quyết anh rồi cũng ngồi dậy mở tủ chọn lấy một chiếc váy.Đi vào trong nhà tắm.Ở trong này tôi nghe được tiếng lầm nói vọng vào.Em à.Mặc đồ lót một đội nhá.Nhìn hấp dẫn lắm đấy.Từ đức trong này nghe anh nói là hết cả mặt.Biến thái nó vừa vừa thôi.Biến thái gì.Đẹp mà anh nói thật đấy.Ảnh bị chết đi.Một lát sau lần cũng đưa bà mẹ con tôi đến nhà họ trình vừa bước vào bà nội đã vui.Chạy đến ôm hai đứa nhỏ hơn liên tục và hai bên má kèn thằng bé nhìn mặt nhìn bà.Bà cố mà hôn ít thôi đỏ hết mặt của ken rồi đây này.Bé nói mà ai cũng phải bật cười có bà nội nó bật cười to nhất cái thằng này.Những tỉnh không khác gì ba của nó cả.Không cho hôn thì thôi bà không cần đâu nhé bên lại đây với bà nào.Chỉ có điều là thương bà nhất thôi.Mặt của kèn lúc này music đi vội chạy lại giành bà với anh hai.Không phải đâu.Tên cũng thương bà nhất mà.Cả nhà chúng tôi ai cũng bật cười cho ba bà cháu đây có lẽ là khoảng thời gian hạnh.Nhớ chồng cuộc đời của tôi chỉ mong sẽ không có biến cố nào xảy đến với tôi một lần nữa tôi cài lại.Nhìn không thấy làm ở đâu đảo mắt nhìn một vòng mới thấy anh đang đứng cùng với phòng nói chuyện ở đảng.Tính tò mò của tôi trỗi dậy đi đến ngày thử hai người họ đang nói gì.Làm lúc này lên tiếng.Về công ty làm việc với anh đi.Em không về đâu anh biết em đam mê điều gì mà vậy thì tùy em.Nhưng mà cũng đến lúc lấy vợ rồi đấy phòng nhìn lầm cười rồi nói.Anh yên tâm đi.Em không ăn nhiên với anh đâu.Trên nền không cần phải hút thuốc em lấy vợ làm gì cả cái thằng này.Anh làm gì có ý đó.Xà phòng và lần hai anh em họ bốn mắt nhìn nhau cười vậy là tôi đã có thể nhẹ lòng.Không còn cảm thấy áy náy khi phải đối diện với phòng phòng là một người tốt nhất định sau này sẽ gặp đủ.Cô gái yêu anh hết lòng cuộc đời của anh nhìn tôi giống như một bản giao hưởng.Lúc trầm lúc buồn.Lúc lên cao lúc xuống thức thế nhưng rồi sau mọi biến cố.Tất cả đã trở về đúng với quỹ đạo của nó nếu như có ai đó hỏi tôi rằng.Người làm cho tôi hạnh phúc nhất là ai tôi trả lời đó chính là lâm.Cần người làm cho tôi đau khổ nhất câu trả lời vẫn là anh lâm.Trồng cây của tôi những tháng.Tình thân mến như vậy là quý vị và các bạn vừa cùng với anh xa trả quà tập tám cũng chính là tập cuối cùng.Chuyển rất hấp dẫn này có thể nói đây là lần đầu tiên anh ta đọc một tác phẩm của tác giả vân thì thích nhưng mà sao không thấy.Tưởng với cách viết của tác giả này quả thật là rất lôi cuốn và rất hấp dẫn càng về cuối thì lại càng khiến cho chúng ta.Cảm thấy hồi hộp và bị cuốn theo câu chuyện này và thực sự là đây là một cái kết có thể nói là.Happy ending một cái kết chọn và tất cả chúng ta đều mong muốn như vậy riêng với.Nhân vật thục quyên thì vẫn đọc lại cho chúng ta khá là nhiều cảm xúc về sự ra đi của cô.Ở ngay bây giờ thì điều gì đọng lại trong suy nghĩ của tất cả quý vị và các bạn cảm xúc gì cả.Mọi người có thể chia sẻ điều đó bằng cách bình luận và phê bình dưới và vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong quý vị và các bạn.Quên những lời chia sẻ và đăng ký kênh nhé bên cạnh đó mọi người có thể kết nối và anh xa thông qua phiên âm chuyện tình trên facebook.Bằng cách click vào đường link ở phía bên dưới phần mô tả cảm ơn mọi người rất nhiều camera anh xin chào tạm biệt. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com