Thở Nhẹ Tập 8 - Kết Thúc - Truyện đời Thực Mc Anh Sa Diễn đọc Mới Nhất

thở nhẹ tập 8 - kết thúc - truyện đời thực mc anh sa diễn đọc mới nhất

Xin chào tất cả quý vị và các bạn những thính giả của chợ tình rất nhanh thì giờ đây chúng ta đã đi đến tập tám cũng chính.Tập cuối cùng của bộ truyền thống ở nhà của tác giả tống thị phương anh.Nguyễn thị vân nguyễn du đã là tập cuối cùng của những sóng gió vẫn chưa dừng lại đối với hương và khánh.Vậy thì câu chuyện tình yêu giữa khánh.Anh chàng phi công đồng thời cũng là chủ tịch của một tập đoàn lớn và hương một bà mẹ đơn thân sẽ có.Thuốc như thế nào.Tất cả sẽ được giải đáp và câu chuyện cuối cùng này.Bên cạnh đó thì ông xã cũng xin gửi một thông báo đến tất cả quý vị và các bạn hiện tại thì phần ngọn chuyện của bộ.Đi theo ánh mặt trời một bộ truyện của tác giả phạm kiều chàng đã từng nhận được rất nhiều tình cảm từ phía những tháng.Chuyện tình phân loại chuyện này đã được phát sóng trên kênh chuyện tình văn sao không xem được thông báo để quý vị và các bạn tìm thấy.Con bây giờ không được quý vị và các bạn trẻ được hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập tám.Cuối cùng của bộ truyền thống ở nhà tác giả tống thị phương anh qua giọng đọc quen thuộc của ánh sáng.mười ngày trôi qua tôi nhập học anh ta không một cuộc gọi.Không một tin nhắn.Tôi có nhắn tin thì thế anh đã xem cũng không trả lời.Có lẽ anh ta thật sự không còn yêu tôi nữa chỉ là sự bồng bột nhất thời mà thôi.Ngồi sân trường tôi với vợ nguyễn ngọc.Tiếng chuông trường giao lên tại đây tôi có quen một cô bạn tên là phương người việt nam.Nhìn thấy tôi thì phương hỏi.Này.Sony xa thế ngày mai nộp bài rồi đấy.Ừ.Nhiễm ở trường sa.Về đêm nay về bé về.Thế xin được việc chưa.Chưa khó thật đấy xin mãi không được bởi vì ít kinh nghiệm.Khi nói thế thì check bảo công ty em trai thấy tổ chức quản lý sự kiện.Của một hãng xe hơi và cần một số người chạy vật có muốn làm không.Có chứ.Làm luôn nhé.Tao cũng đăng ký rồi .Bây giờ đăng ký cho mày nhá lớp mình toàn có điều kiện cả thôi.Không đứa nào đi cả.Thế thì tao với mày đi.Sắp chết đói rồi.Phải kiếm ăn thôi.Mà tao cũng để mày đi.Sang đây mang theo hai mươi triệu bó tay thật sự.Đã thế ở nhà cha mẹ nghèo không ai chống đỡ.Thịt xào ngô nên mới thế.Cứ nghĩ là sang đi học đơn giản thôi.Thôi được rồi đi nào.Nhưng mà tiền đâu mà thuê được căn nhà trọ đẹp thế kia.Nhờ cả đấy được ba tháng tiền nhà.Ba tháng sau chắc ra đường mất thôi.Ngày mai tao nói cùng nhé.Ở ký túc xá chật chội không thể nào ở được cái thế ra đây ở cùng tao nhé.Ở một mình cũng buồn lắm đừng ngại.Hóa ra phương chính là cô gái nhận được học bổng giải nhất cuộc thi vẽ công nghệ và có đam mê hoài.Giống như tôi vậy.Hỏi chúng tôi mặc bộ vest lịch sự đứng ở góc sảnh sự kiện một triển lãm.Người lớn diễn ra.Trang trí chiều dài từ khắp các nước.Tôi và vương sắp xếp bàn tiệc dành cho khách vip tiếng đàn ngân lên.Tiếng các ca sĩ hát vàng nhộn nhịp.Chúng tôi được một chị tổ trường chỉ cách xếp đồ ăn và sự.Lát nữa khách đến nếu đến dự sẽ được bỏ đi.Hình nền các em mặc áo nào nhé.Tôi và phương lúc này đồng thành đáp lại chúng tôi choáng ngợp trước các cô gái ở đây đạt kiều.Lộng lẫy.Nhìn ai nấy đều đạt giống như hoa hậu vệ .Phường cứ ngắm mãi không chớp mắt.Đúng là người có tiền có khác nhờ ai cũng đẹp thật đấy.Thì cậu cũng đẹp mà tự khen nhau đấy à.Rồi chợt lúc này nhìn thấy một cô gái đẹp đến nỗi hai chúng tôi phải thốt lên đẹp dã man.Hình như cô gái đó là người việt nam.Phương nai.Đây mới gọi là đẹp nhé.Tổ trưởng thấy chúng tôi há hốc mồm thì cười vào.Con gái đại gia bất động sản giàu thứ năm của việt nam đây.Trời bảo sao lại đẹp như thế thế thì giàu lắm nhỉ.Nhưng mà chồng sắp cưới còn giàu hơn đấy.Là ai vậy chị.Chủ tịch tập đoàn masan tôi nghe đến cái tên masson nghe quen quen.Hình như đã thay thế ở đâu đó thế cô gái quay lại nắm lấy tay của người đàn ông mặc bộ vest.Giường lịch lãm.Đó chính là khánh từ lúc này chết lặng.Khi thấy nụ cười của anh.Ánh mắt anh ta vui vẻ.Chưa để hạnh phúc.Họ đứng cạnh nhau thật sự quá đẹp rồi nhìn các phóng viên nhà báo thì nhờ chụp ảnh.Lòng của tôi chợt thấy đau nhói.Đôi tay run lên.Bản thân của tôi đúng là không biết lượng sức.Khánh đứng trên bậc dõng dạc tuyên bố.Tôi rất vinh dự khi là người đầu tiên tại việt nam lắp ráp một chiếc xe mang thương hiệu việt đầu tiên.Thế giới một phóng viên lồng tiếng.Vị chủ tịch tài ba vẫn chưa kết hôn.Định để các cô gái chết thèm đến bao giờ đây.Mọi người lúc này cười ôm cà lên tôi cũng sắp kết hôn rồi.Phải là tiểu thư bên cạnh đúng không ạ.Sáng tuổi nhà đáp lại có lá về.Mọi người tung hồ tôi quay mặt đi.Phương ngọc nhìn kéo tay của tôi.Này.Đi đâu vậy.Bệnh hơi mệt mình về trước nhé.Nhưng mà tiền thì sao.Cầm hộ mình là được.Tôi trở về rồi ngồi nghĩ tự thấy bản thân của mình giống như một trò đùa.Tôi thật sự đã quá mơ mộng.Giống như một cô gái lọ lem.Như là cơn mơ mộng đến một chàng hoàng tử.Tôi lại còn tỏ tình nữa căn nhà này cũng là họ thuê cho tôi tôi quá dựa dẫm.Nên có lẽ anh ta sẽ coi thường tôi.Chợt thấy tiếng nói bên ngoài cửa để có hai cô gái lùn thảo sát rồi.Chắc là họ đang theo dõi tôi.Tôi thấy dọn đồ cho vào một cái ba lô rồi ném ra ngoài.Buộc giày từ bank hồng trà ra ngoài.Tôi có lòng tự trọng của riêng mình.Học phí thầy tất cả tôi sẽ để lại.Khánh nền trên xe sao chán và mệt mỏi với công việc cô gái trên xe tên là nhung.Thế sao chán trở kháng.Thư ký gọi khánh ra ngoài báo lại.Saber.Tôi thấy báo lịch trình của cô hương hôm nay.Có điểm đi.Nghe nói là làm thêm nhưng khi nãy thấy sếp.Thì bảo vệ rồi.Bận việc quá tôi quên mất.Khởi lúc này quay sang bảo với nhung.Anh sẽ bảo lái xe đen về thế nhé.Nguyễn thị khánh vội vàng lá chiếc xe khác vượt đi trong đêm.Đến phòng của tôi.Anh đến rồi.Em ngủ chưa thế.Không thấy có tiếng đáp trả khá nhấn mật mã của căn phòng bước vào bên trong.Khánh nhìn thấy tờ giấy để trên bàn.Em trả lại cho anh tất cả những gì anh cho em.Em không muốn nợ ai cả.Lời em nói hãy xem như là không có đi mười ngày qua em đã hiểu rõ.Vì anh không hồi âm cảm ơn anh vì tất cả.Em sẽ tự lo cho bản thân của mình.Khánh nhìn sợi dây thẳng ra bên ngoài ảnh tờ vội vã chạy ra ngoài chạy dọc con phố rồi.Hình của hương.Thư ký kim chạy theo khi thấy khánh đứng thở hổn hển ở ngã tư đường kiểm tra.Điện thoại xem ở đâu.Dạ vâng.Khánh lái xe dọc con phố.Ban đêm ở ảnh rất nguy hiểm có vụ một cô gái bị cưỡng hiếp và bị đâm cho đến chết đưa tay.Anh ta run lên vì sợ chạy đến quảng trường đến cùng viên khánh tuyệt vọng giữ luôn.Hương à anh ở đâu thế nói cho tôi biết đi.Em đúng là đồ ngốc có biết ở đây đáng sợ thế nào không.Lúc này thì tôi ngồi ra tàu điện ngầm.Ở đây không bị tuyết rơi vào người.Không bị quá này.Nhiều người cũng giải chăn ngủ đây.Tôi ngồi co ro chùa máu lên đồ mong chờ trời sáng để có thể đi tìm một công việc.Khánh thức trắng cả đêm ngồi phòng của tôi vị trí của tôi cuối cùng trước khi tắt máy là tại vì.Dạo này.Khánh sở nền những chiếc bút chì sở nền những bức vẽ.Anh ta giải mặt buồn đến nao lòng.Thừa kế lúc này khép nép báo lại.Cb.Sáng nay chúng ta có cuộc họp quan trọng.Tôi chờ người đi tìm khắp nơi rồi.Chèo giá một triệu đô la cho ai tìm thấy cô ấy trong một tiếng nữa.Vâng thưa sếp.Khánh nắm chặt chiếc bút chì.Tôi xin được chân chạy bàn dọn dẹp của một nhà hàng.Công việc chạy bàn từ sáng đến tối.Tôi đến từ nhà tắm công cộng tám.Rồi lại ra ga tàu điện đi ngủ.Điểm đến tiến thành niên đánh nhau.Tiếng quát mắng của những cặp đôi yêu nhau.Tiếng kêu là than phiền của những kẻ say rượu.Tôi chỉ biết trùm kín người cò.Dù rất sợ nhưng vẫn phải bình tĩnh.Về không còn nơi nào để đi.Hôm sau của nhà hàng biết hoàn cảnh của tôi không có chỗ ngủ thì đến bảo với tôi.Thế này nhé.Thanh ca em cứ ngủ lại nhà hàng giờ sáng còn làm việc buổi chiều em có thể đi xin việc.Thêm hi vọng là em kiếm đủ tiền để có thể gửi về quê.Dạ vâng em cảm ơn chị.Tôi ngồi ăn chiếc bánh mì.Lòng ngập tràn hạnh phúc.Chồng cuộc họp của tập đoàn masan.Vậy lúc này đang đứng chỉ tay trên màn hình.Tôi muốn nói đến dự án xây những căn biệt thự rất vàng dành cho khách vip.Mọi người biểu quyết nhé.Đến lượt khánh ảnh và mặt đường đến.Thực ra lúc này liền rồi.Kìa chủ tịch.Chảy nước mắt nền về mệt mỏi rồi nói.Hôm nay họ đến đây đi.Dự án sẽ xem xét sau một tuần nữa.Viết câu hỏi đáp.Nhưng mà rất gấp rồi.Khánh mặc kệ bước ra ngoài vội vã.Một tuần khánh đóng cửa trong phòng không ra ngoài nửa bước.Thực tế vội quá đi vào thông báo.Có thông tin cô ấy ngủ ở dưới tàu điện ngầm.Màu tím đỏ.Khánh đến đó bữa bay toàn người vô gia cư.Một cụ già lúc này chỉ tay nói.Cô gái ấy ngồi đây này.Mái tóc ngang vai đôi mắt tròn.Hôm nào cô ấy cũng cho tôi hai cái kẹo.Hôm thịt củ khoai đấy.Con bé nói chuyện rất hòa đồng.Nhưng còn bé ngủ có hai hôm thôi.Rồi không thể đến nữa.Con bé hay ngồi kia kìa.Soạn bước đến chỗ bức tường hưng ngược.Anh ta sờ tay lên đó rồi nhiều thần.Em giận anh đến mức này sao.Tại sao lúc nào cũng chống đối anh.Làm anh buồn.Ruột của em đang ở đâu vậy.Đôi mắt cuộc kháng đảo ngược.Người đàn ông đó dường như đang rất lo sợ.Là sự cố gắng của mình sẽ gặp điều gì đó không mày.Anh ta lặng lẽ đến cổng trường đứng nhìn học sinh ra vào.Tôi đến vị chủ tịch là đến bến tàu điện ngầm từ đêm cho đến sáng.Vệ sĩ bảo vệ xung quanh.Lễ hội hoa hàng năm ngập tràn con phố.Là các loại hoa được đem đến từ các người.Khánh lái xe đi ngang qua đó.Tắc đường.Đã một tháng trôi qua.Dù phần thưởng lên cao nhưng thực sự cô gái đó lần này biến mất không dấu vết.Nếu như ở việt nam.Thế đã tìm ra từ lâu.Còn đây là nước anh rộng lớn vô cùng.Thực ra lúc này bối rối nói.Xin lỗi chủ tịch.Tôi được đi tết đi ngược lại tắc đường rồi.Không sao đâu hết việc rồi cũng không phải vội.Hay là xếp xuống ngắm hoa xem sao nhé hoa đẹp lắm đấy.Khánh lặng lẽ đi xuống đưa thuốc lên miệng.Anh ta nhìn bó hoa hồng trắng.Phía sau có người gọi mời.Anh ơi mua hoa đi à.Khánh quay lại.Lúc này anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy hương đang mời một vị khách.Trên tay ôm rất nhiều bó hoa.Anh chị ơi.Mùa hoa đào.Giá rẻ lắm đi mua mười bông được tặng năm bông.Dòng người cứ như thế bứt quà.Khánh giờ đến thuốc trên miệng xuống.Người đang đứng ở shop hòa nói.Khách mua hoa thì mua của cô bé đó chưa được cái thường phần trăm nhé.Tôi sẽ mua tất cả câu hò cô gái rất cần.Nó cô gái đó mang đến chiếc xe kia giúp tôi.Dạ vâng được à.Sáng tôi đi ra đi.Ôm của người thư ký rồi cười rất tươi giống như mất kiểm soát.Cảm xúc thật khó tả.Lúc này thì khánh nói.Thấy rồi.Tìm thấy rồi.Thừa kế cũng vui mừng không kém.Lúc này thì tôi đi đến gõ cửa xe.Anh ơi hoa của anh đấy à.Khánh mở cửa sa.Để già nói tiếng anh.Làm ơn ta lên đây giúp tôi nhé.À vâng.Lúc này thì tôi thò đầu vào.Khánh nhanh chóng tom lấy tay hôn lên môi của tôi.Em mới mới không thoát khỏi tôi đâu hôm nay tôi nhất định sẽ xử lý em.Nụ cười của khánh cùng với vẻ ngạc nhiên của hương khiến cho người thư ký ngại ngùng cúi đầu.Người đang ngồi trước mặt tôi.Anh tán tay còn tôi chỉ muốn giật ra.Tôi càng muốn giật anh ta càng cười.Vẫn giữ chặt lấy tay của tôi.Anh buông tôi ra đi.Tôi đã nói rõ ràng rồi còn gì.Đây là em nói thôi.Em vẫn chưa hỏi ý kiến của tôi.Ai là người tỏ tình đề nghị quay lại chứ.Từ lúc này vội vàng bịt miệng kháng bởi vì ngại trước thực tế của anh.Tôi phải làm việc.Anh cứ về trước đi.Chúng ta nói chuyện sau nhé.Tôi sẽ chờ em.Tôi đang ở đâu tôi sẽ cho người vào lấy.Vậy anh phải chờ tôi đến chiều đấy.Không sao.Khánh thì ra ngoài rồi bỗng nhìn đứng vào sạc mà hương bán.Anh ta đứng cạnh hường rồi hồ gió to.Mua hoa đi chị gái rồi em gái rồi.Hoa tươi và rất đẹp và rẻ nhé.Nhìn sang thì thấy người đàn ông giàu có cởi bỏ chiếc áo choàng đắt tiền.Xắn tay áo lên bán hàng cùng với tôi.Mấy cuộc sống về lúc này đi ra nước nào nói.Này anh đẹp trai ơi có giả thật không đấy.Rẻ lắm em à.Em mua đi người đẹp mua anh giảm giá nhé.Tôi thấy giọng của mấy cô gái có phải đồng lừa.Khánh lúc này miệng thì vẫn cười tươi.Tay thì bó hoa sang cho tôi rồi nói.Gỏi thịt làm cho mấy bạn gái sinh này đi nhé.Tàu lửa mất album.Đến bốn giờ chiều chúng tôi bán hết.Hết sớm nhất trong các xã.Chủ sạp thế vui mừng khen không ngớt.Giỏi quá.Tiền của cháu đi bạn trai cũng giỏi thật đấy.Dạ vâng cháu cảm ơn cô đã giúp đỡ cháu trong thời gian qua.Cũng là người việt với nhau giúp đỡ lúc khó khăn là đúng thôi.Không cần cảm ơn đâu.Tôi quay lại thì thấy khánh đang ngồi cắn chiếc bánh mì.Giá như anh ấy không giàu có.Giá như chỉ cần hai chấm tôi.Chỉ là có một công việc bình thường.Thì có lẽ khoảng cách sẽ không lớn đến như vậy.Thấy tôi đến gần khánh trước một bông hoa để sau lưng.Cho em nè.Anh thấy bông này đẹp nhất đi.Anh đã đi tìm em sao.Tất nhiên rồi.Em có biết ở đây nguy hiểm thế nào không.Em vừa nghe anh kiên bảo.Anh em nói này.Anh không muốn em nói gì cả.Tại sao.Bởi vì anh cũng chưa bao giờ thật sự nhàng nói.Tình hình về nhà rồi nói chuyện.Khánh đứng dậy uống nước rồi quay đi.Từ phía sau cầm bó hoa.Tôi suy nghĩ vẩn vơ.Khánh không thèm quay ra cứ thể nói lớn.Chứ còn không nhanh lên à.Chồng lễ hội hoa tràn ngập màu sắc.Tôi cứ như vậy chạy theo người đàn ông ấy.Người đàn ông mà tôi khó có thể rời bỏ.Tại triển lãm tranh.Ngọc cùng với người yêu đến xem tranh.Có cái nhìn mãi không có bức tranh của hương đâu.Lúc này hỏi nhân viên.Bức tranh đã được mua rồi sao.Bài múa vậy có thể nói cho tôi biết không.Cái này là thông tin bảo mật chúng tôi không được tiết lộ.Ngọc hồi đi nắm chặt tay rồi thầm nghĩ.Sao con nhỏ đó may mắn thế nhỉ.Hết lần này đến lần khác như vậy.Người yêu của ngọc người loãng thoáng khùng gió bạn hỏi lại.Sao thế em yêu.Không sao đâu chỉ là chút chuyện làm em bực thôi.Khánh ngồi trên xe tựa vào vai của tôi ngủ ngon lành.Tôi cảm thấy có vẻ ảnh rất mệt mỏi thừa kế kiều lúc này lên tiếng.Chủ tịch rất mệt.Một tháng qua đi tìm cô lại còn công việc của công ty đang rất bận bởi vì đang thành lập thương hiệu ô tô.Chủ tịch có lẽ thiếu ngủ rất nhiều đấy.Hôm ở lễ ra mắt xe.Tôi cũng thấy anh ấy ở đó.Cô hương này.Tôi không biết có nên nói không.Nhưng mà có lẽ hôm đó cô đã hiểu nhầm chủ tịch và cô nhung kia thì phải.Hai người họ to nhau giống anh em vậy.Không có chuyện yêu đương gì cả đâu.Chỉ là tôi cảm thấy tôi không xứng với anh ấy.Đó là sự thật.Nhìn thấy cô gái kia xinh đẹp giàu có.Có thể bên cạnh giúp đỡ anh ấy.Hơn là một đứa không có gì trong tay như tôi.Tôi thậm chí còn không nổi tiền học cho tôi nữa.Vẫn phải dựa dẫm vào anh ấy.Của đá bức tranh.Đâu phải chủ tịch cho không cô đâu.Nhưng mà vẫn là anh ấy giúp tôi.Khánh mở mắt.Anh ta nghe thấy toàn bộ đoạn đối thoại.Về đến nhà của khánh tôi thấy khánh không nói năng gì cả đi thẳng lên phòng chờ lúc này.Thầy thím giúp việc đứng với tôi.Cô hương.Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ.Từ lúc này tay bắt mặt mừng.Chào thím thím khỏe không ạ.Tôi khỏe lắm còn cô thì sao.Dạ vâng cháu vẫn khỏe.Đột nhiên lúc này có tiếng nói của một người phụ nữ khác vàng lên.Thế thì làm việc đi.Đứng ở đấy mà buồn chán.Thím giúp việc ấy nhảy quay đi.Tôi đến chào hỏi.Dạ em chào chị.Chị ạ.Thức khánh chưa nói với tôi là hay sao.Anh nói giống như cái đứa không có học thức về.Tôi nhìn chị ta chỉ hơn tôi vài tuổi.Thích những giọng nói thì có phải kiêng kiểu.Dạ thảo nào em thấy chị chỉ hơn em vài tuổi thôi.Vậy không gọi là chị.Thì không lẽ lại gọi là cô.Nhưng mà nếu gọi là cô.Em nghĩ được không hợp.Nếu như thế thì mới đúng là đi họp mà không được dạy dỗ à.Ở hết à.Không biết vị tiểu thư đây con nhà ai quên thế ra sao.Mà anh nói cứ như vậy nhỉ.Khánh đứng ở trên lầu gọi xuống.Em lên đây đi.Khánh không phải quan tâm đến bản gì.Bài gì đưa mắt dò hỏi khánh.Cô gái này là ai vậy con.Tôi ngạc nhiên khi chị ta gọi khánh là con.Khánh đắp lại mặt tỉnh bơ.Đây là vợ sắp cưới của tôi đấy.Giờ sắp được ăn cỗ rồi đấy.Tôi giật mình khi nghe đến chữ vợ sắp cưới.Chưa hết bàng hoàng thị khánh giúp tôi.Còn đứng đấy nữa nhanh lên đi.Tôi chạy lên trên thịt khánh nắm lấy tay của tôi đi vào phòng.Bài gì đứng như trời trồng cười ngặt nhé.Thật vậy sao.Cậu ta lấy vở thật sao.Mình có ngày nhầm không nhỉ.Cô gái đó là ai về.Khánh vừa lên phòng thấy ôm chầm lấy tôi.Tối nay chúng ta đi xem hòa nhạc nhé.Công việc của anh bắt buộc phải đi đây.Em đi tắm đi rồi chúng ta đi.Thôi em ngại lắm.Đi đi đừng kỳ kèo với anh như vậy.Tôi vừa quay lưng đi thì khánh nó ở sau lưng.Hương này.Anh từng nói với em trong hai chúng ta chỉ cần anh có tiền là đồ.Và anh chưa bao giờ nhìn vào cô gái nào ít hay nhiều tiền để yêu đương cả.Anh không quan trọng điều đó.Thay vì thích một cô gái nước nào.Anh lại thích một cô gái có ria mép nhà em hơn đi.Anh nói gì cơ.Em có gì ghép tôi đi bộ vào bên trong xoài kỹ mét của mình còn khánh thì ngồi trầm thuốc hút.Cười.Đợi đến khi đi xem hòa nhạc thì tôi ngủ gật.Đến đoạn vỗ tay tôi bật dậy vỗ chả có.Khánh thì sao máy của tôi rồi nói.Em mệt đến như vậy sao.Em nghe không hiểu tí nên buồn ngủ thôi.Khánh được rồi ra ngoài.Mất của tôi vẫn còn lưu giữ hỏi.Thề không nghe nhạc nữa hả anh.Nói em có tin không thật sự anh nghe cũng không hiểu gì cả.Tôi nghe đến đây thì bật cười hai chúng tôi dắt tay nhau ra bên ngoài quảng trường tuyết rơi xuống.Anh lấy chè ở cổ tròn sang bên cổ cho tôi.Thôi em cũng không lạnh đâu anh giữ ấm cổ vào đi.Hứa với anh đừng bỏ đi như vậy nữa.Anh rất sợ mất em lần nữa.Trước khi nắm lấy bàn tay em.Anh chẳng thể biết được cuộc đời mà anh đang sống lại có thể tươi đẹp đến như vậy.Sau khi bỏ anh mất đi anh đắm chìm vào dự và gái.Cho đến ngày anh gặp em.Chỉ cần thấy nhẹ thôi.Anh cũng muốn chạm tay đến bàn tay của em.Và tình yêu ấy khiến anh không chút e dè muốn sở hữu em cho riêng anh.Từ kiến chuyển lên sờ nhẹ vào mái tóc của khánh rồi xong à.Thật tốt biết bao.Em dõi theo anh.Con tim lại rung động dùng ngay cả khi anh ghen tuông một cách vô lý.Nhưng em thích khoảnh khắc bình dị ấy.Anh luôn đến.Tưởng ánh ban mai vậy.Lúc nào cũng sưởi ấm cho em.Khăn tắm đi tay của tôi rồi hôn lên bàn tay.Bài tập cuối đầu rồi rơi nước mắt lên bàn tay của tôi.Hương à.Anh yêu em.Lấy anh em nhé.Cần mất chồng tối áo dài một chiếc nhẫn.Giữa trời tuyết người đàn ông lịch lãm chiếc áo trường nước mắt rơi tay cầm chiếc nhẫn.Khô miệng nhạt nhìn về thật sự được không nghĩ tôi lại có thể hạnh phúc đến như vậy.Anh nhất định sẽ mang hạnh phúc đến cho em.Đồng ý làm vợ anh nhé.Nhưng mà.Em sợ.Có anh rồi.Anh sẽ không để em sợ bất cứ điều gì cả.Lúc này thì tôi không kiềm chế được nữa ôm lên cô quốc khánh.Trong lòng dâng trào cảm xúc.Em đồng ý.Đêm hôm đó khánh không động vào tôi.Tôi ngủ từ trên xe và anh bế lên trên phòng.Khánh nhìn hương ngủ ngon lành rút gọn cho phòng và huy.Gương mặt của hai người bạn đang ngáy ngủ.Cái gì mà gọi giờ này thế mày là mất ngủ thế nên không cho bạn tao ngồi đấy à.Cả ba người họ đang gọi facetime với nhau.Này.Tao sẽ kết hôn đi.Tom và huy động thành nói.Cái gì cơ.Khánh vui vẻ.Cô ấy đồng ý rồi.Tao sẽ kết hôn ngay trong tuần.Cùng lúc này cười thành tiếng.Được đấy.Thằng chó là như vậy mà được nghỉ.Khi vẫn còn ngơ ngác.Nhưng mà mày cưới ai vậy.Phòng vật kháng rạch mấy để lại huy vẫn đang dỗi chưa có câu trả lời.Này.Hỏi thật mà.Sao tắt máy nhanh vậy.Khánh đứng hút thuốc nhìn ra bên ngoài.Anh ta đang tính toán cho lễ cưới của mình.Lễ cưới với người mà anh yêu.Chúng ta sẽ mãi mãi có thể sống bên nhau đúng không.Đúng vậy bởi vì anh rất yêu em.Tôi đã mơ một giấc mơ đẹp như vậy đấy.Tôi đã ước rằng chúng tôi có thể tạo nên một lễ cưới thật đẹp và giấc mơ đó đã trở thành sự thật.Người đàn ông đó đã cầu hôn tôi.Lúc này tại hãng hàng không viki mẹ quốc khánh chỗ mát.Cái gì cơ.Nó cưới á.Thư ký thưởng trúc sở hai.Dạ vâng ạ.Giấy mời được gửi đến rồi.Cuối tuần này sẽ tổ chức.Thế cô dâu tên gì vậy.Dạ nguyễn thu hương.Là đứa trẻ đó sao.Thật sự con trai tôi đã tìm được người mà nó yêu thật lòng sau bao nhiêu năm đó vẫn yêu con bé đó nhiều.Mẹ quốc khánh cười rơi nước mắt.Chúc mừng chủ tịch sắp có cần già.Nào.Mày chuẩn bị đi.Tôi phải có bộ áo dài đẹp nhất trong ngày cưới của nó mới được.Tải nhạc của khánh công đoàn tràng chế diễn ra tấp nập.Thím giúp việc đang bận rộn chỉ đạo.Bài gì đứng khoanh tay nhìn rồi tức da mặt.Tại nhà của mỹ.Thiệp mời được đưa đến tay với nhớ lại khoảnh khắc hương tựa vào vai ngủ trên máy bay gương mặt của.Chấm xuống.Giá nhiều tôi biết em sớm hơn.Thì có lẽ tôi cũng sẽ yêu em nhưng hãy về.Vâng tại spa ngồi khóc tu tu khi nghe tin.Vào lúc này rõ ràng nói.Thôi nào.Khóc cái gì thế.Sướng hết cả mắt rồi.Anh à.Cuối cùng họ cũng được ở bên nhau rồi.Chỉ cần yêu nhau thế ai rồi cuối cùng cũng sẽ về bên nhau thôi anh tên là như vậy.Phòng nhôm vân rồi cười nhà.Từ lúc này tỉnh dậy đã thấy thím giúp việc nói tôi cần đi làm đẹp.Xe đua có đi làm đẹp chăm sóc toàn bộ cơ thể và gương mặt để chuẩn bị cho hôn lễ.Dạ vâng.Thế anh khánh được rồi thím.Chủ tịch đến công ty rồi.Dạ vâng.Tôi đánh răng rửa mặt rồi nghĩ đến chuyện hôm qua.Đêm qua.Anh ấy không thể làm gì mình cả.Chiều mình rồi đi ngủ thôi.Anh ấy thực sự đã thay đổi.Vừa ra bên ngoài tôi gặp gì có khánh đứng khoảng tài.Họ hết ra là chuột sa chĩnh gạo à.Tôi không lại quay lại cười nhẹ rồi đá.Dạ đúng rồi.Xem tuổi chuột.Tôi còn không gọi tôi làm mẹ à.Khi nào chính thức cưới em sẽ gọi chị là gì như anh khánh.Chứ không thể gọi mẹ được.Mẹ của anh khánh chỉ có một thôi.Con này.Mày dám mà nóng mặt với tao như vậy sao.Chị ạ.Chị đang mất bình tĩnh đi.Nhà đề camera.Đừng để anh khánh vy sẽ không hài được.Mày.Trước cửa nhà rồi quay đi.Nghe thím kể của ta rất ghê gớm thạch huệ người khác.Tôi cảm thấy không ưa gì cả.Tôi gọi cho phương cô bạn của tôi lúc này phương nói.Mày đang ở đâu vậy.Có người tìm đấy nhé.Tao đang ở phòng trọ rồi đây.Tao sắp cưới rồi đấy.Cái gì cơ.Chiều đi cà phê nhé.Mang bài đi cho tao để ôn lại một tháng qua nhé.Ok.Chiều đi nhé.Tôi bước ra bên ngoài.Tuyết đã ngừng rơi trên nhưng trời rất lạnh.Tôi cảm thấy bản thân yêu đời hơn bao giờ hết.Khánh tại công ty sau cuộc họp.Cuối tuần tôi chạy cưới.Thiệp sẽ được gửi đến tay của mọi người.Hi vọng là mọi người sẽ đến cùng vui.Ban quản trị ngưỡng nhà ford chúc mừng.Cuối cùng chiều dài của chúng ta cũng cưới vợ rồi.Bố cậu dưới suối vàng có lẽ sẽ rất vui đi.Sáng nở nụ cười tươi rói rồi đáp lại.Cảm ơn mọi người.Thiệp mời được gửi đến hà vợ cũ của khánh.Cô ta vào thiệp mời rồi làm bẩn.Vẫn là nó.Vẫn là con chó chết đó.Ruột của nó hơn ở điểm gì đây.Lúc này thì tôi và phương gặp nhau tại quán cà phê phương nhìn thấy tôi thì lên nói.Có một người đàn ông hỏi mình với cậu đấy.Anh ta nói tên là kiên.Kiên chính là thư ký của khánh.Anh đó là bạn trai của mình đấy.Này thế là cậu bỏ cuộc chơi theo chồng thật đấy à.Vòng may mắn thật đấy vừa sang một tháng đã có bạn trai rồi lại còn kết hôn.Điên à tao qua đang nghỉ ba năm trước rồi.Bây giờ mới gặp lại.Giải tỏa khúc mắc thôi.Có nên quay lại với nhau đi.Nói tao nghe đi anh ta là người thế nào thế.Khó tính ít nói.Như thế không được cái điểm gì cả.Được mỗi cái kiếm tiền là giỏi thôi.Nếu như mà mở được công ty bên này thì là giàu rồi.Chúc mừng nhé.Sau này mong mày thật hạnh phúc.Lễ cưới nhưng đến nhà thuê ở đó cứ ở đi.Còn lâu mới hết hạn đấy.Ừ.Cảm ơn mày nhé.Tôi trở về nhà vừa bước vào sân thì đã nhìn thấy bố mẹ và anh chị của tôi đã ở đây.Tôi ngạc nhiên khi thấy họ lúc này tôi giao lên.Khánh đi từ trong nhà ra đang bê đồ ăn mời mọi người.Về rồi sao bố mẹ em vừa sang đây.Cảm ơn anh nhé.Kết hôn thì phải có bố mẹ chứ gì nữa.Không cần cảm ơn anh đâu.Khánh thấy tôi vui vẻ nói chuyện cùng với bố mẹ và anh chị của tôi anh ta cười nhà gia đình của tôi ở quê.Thật thà chất phác không nghĩ con của mình lại có thể cưới được người giàu đến như vậy anh trai mặt vẫn.Bùi sướng bảo.Mày phải thứ mấy tiếp đi nhé.Có lẽ là em anh ở có phút tên được như vậy đi.Tôi đến sau khi tắm xong khánh đưa cho tôi ly sữa uống đi.Dạo này em gầy lắm đi.Cảm ơn anh.Xong rồi ngủ sớm đi nhé sắp đến còn nhiều việc ngày mai em vào anh sẽ về việt nam.Làm gì vậy à cứ đi rồi sẽ biết.Ngủ đi anh có việc phải làm sáng của máy tính tôi thấy là khánh không động vào.Chất nào cả hôm sau hóa giờ là khánh đưa tôi ra mộ con tại việt nam.Chú vào mạng của cháu sắp kết hôn.Tình hình chưa đến để nói với cháu một tí.Chó không trách chú chứ.Lúc này tôm miệng khóc.Khánh nắm đấm tay của tôi.Chủ nhật định sẽ chăm sóc mẹ hướng thật tốt.Cho xin lỗi cháu về tất cả tôi tự vào đầu cuộc kháng khắp nước nở mỗi lần đức.Một con cảm xúc trong lòng của tôi không thể nào kiểm soát được tôi vẫn luôn đau ở trái tim trước nỗi.Mất con rất tay nhau ra khỏi cửa nghĩa trang tôi gặp vân và bố mẹ.Chắc là đến thăm mộ con nhìn thấy tôi thì anh ta nói.Em khỏe không.Em vẫn ổn còn anh.Anh đã cưới vợ rồi.Cô ấy cũng xinh hai bé cho anh rồi đấy.Anh không quên con là tốt rồi kia là bạn trai của em đúng không.Yêu nhau cũng lâu rồi nhỉ.Bọn em chia tay ba năm trước.Chỉ vì vợ cũ của anh.Cô ta nói anh ấy nhiều cô ta đừng để con gặp em và gián tiếp hại chết còn em.Không đúng đâu cô ta chiều đức hại tú linh đây.Em hiểu.Là em ngu nên nghe lời cô ta rồi chia tay nhỉ.Đảng ta rất giàu có anh biết cả anh cũng hi vọng em có được hạnh phúc.Em sẽ kết hôn vào cuối tuần này đấy chúc mừng em nhé.Anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé.Tôi và anh chia tay nhau dưới gốc cây gạo chúng tôi đã từng có duyên nhưng không thể nào nắm giữ.Thậm chí còn không thể nào giữ được con của cả hai duyên còn lại đã cản tôi đang có nhu.Chờ tôi ở phía trước tôi nhìn khánh ngậm điếu thuốc đứng chờ tôi.Chúng ta về thôi.Từ gần nhà giờ nắm tay khánh rời khỏi nơi đó.Anh không cần em lên nữa sao.Hèn gì.Cái gì đúng thì đúng thôi chứ.Nói dối.Trước đây anh ghen lắm cơ mà.Đấy là không mất thôi.Còn em chị chào hỏi qua loa anh ghen làm gì mất hay để anh nói chồng chết từ từ.Vui cười.Ngày cưới cuối cùng cũng đến sẽ đến đón cô dâu ra lấy đường tôi hồi hộp bước lên.Đến điểm làm lễ.Trong phòng chờ.Vừa mở cửa ra nhìn thấy tôi.Tôi nhìn vẫn cười tươi.Lúc này thì vẫn nói.Tỉnh lắm đấy nhá.Em cảm ơn chị.Mà chị ơi ở bên ngoài có đông không mà đông lắm.Chủ tịch masan cưới mà lại sao không được.Mạnh mẽ lên quen gái nhé.Chúc em hạnh phúc.Tôm lấy vườn giống như một người chị lúc này tôi nói.Em cảm ơn chị rất nhiều chị luôn ở phía sau giúp em âm thầm anh khánh.Nói chào tất cả rồi chị cho em gọi chị một chữ chị gái được không.Được.Vân và tôi ôm nhau giữa khóc.Có lẽ sau bao nhiêu năm tháng chúng tôi thật sự còn hơn cả tình thân mẹ khánh mở cửa.Đau cho tôi vàng đeo cổ và lắc tay.Con dâu của mẹ không được sửa sai đâu đấy.Con cảm ơn mẹ tôi vừa nói vừa rơm rớm nước mắt bà sao máy của tôi rồi nói.Chúc hai con trăm năm hạnh phúc nhé dù có khó khăn cũng không được buông tay nhau đâu đi.Bước ra lễ đường chú rể cho bộ vest đỏ lịch lãm tôi đi đến chồng chiếc váy.Khăn voan trải dài trên nền thảm mọi người vỗ tay chúc mừng khánh đỡ lấy tay của tôi cùng vợ.Pháo hoa lúc này cha xứ hỏi.Hai con có nguyện yêu nhau hết đời này.Dù cho khó khăn ốm đau hay bệnh tật không.Còn nguyện yêu cô gái đứng trước mặt đến hết đời dù khó khăn hay bệnh tật.Còn nguyện yêu chàng trai đứng trước mặt đến hết đời dù khó khăn hay bệnh tật.Ta còn có thể trào vật đính ước khánh đều chiếc nhẫn truyền tài.Con đèo nó bà năm nay rồi tôi có đưa tay lên miệng cười hạnh phúc rồi đá.Chiếc nhẫn còn vẫn giữ trên tay đã lâu lắm rồi.Lúc này thì khánh nhìn tôi anh nói.Hương à.Anh yêu em.Khánh mở khăn voan khôn cô dâu ngày trước mặt của mọi người.Khi ở dưới thì thét lên.Thầy đã bảo hơn đâu phòng và vẫn cười lớn mọi người vỗ tay.Viết được quay đi trong lặng lẽ tôi nên bó hoa ra sao.Phường lúc này bối rối còn tôi thì lên tiếng này.Sắp đến lượt mày rồi đấy nhá.Mày nói gì thế.Tao còn chưa có người yêu mọi người cười ầm cả lên.Chúng tôi nắm tay nhau lên chiếc siêu xe màu đỏ rời khỏi lễ đường đến thẳng khách sạn mà khánh đã chuẩn bị.Sau khi tắm xong tôi thấy khánh đang kéo violin gương mặt nhìn xuống bên dưới trầm lặng.Từ đầu tóc rồi đi ra bàn ăn bên hiền ngồi xuống.Khánh đưa tôi đi dự giờ nói.Điều này sẽ giúp cho em đỡ mệt đi.Sao lại đỡ mệt em cứ ngồi đi.Em đã ăn uống hết đi em không nhấc ngồi đâu phí dự.Khánh thấy tôi uống hết anh thật ở nhà rồi thấy tôi là đào sáng thì vào giường vỗ tay xuống.Lấy sau lưng một chiếc giày.Đêm nay anh sẽ bị mất em nhé.Hình như là tôi đã nhận định quá sớm anh ta về chuyện chăn gối có lẽ không thay đổi.Thế nào còn đáng sợ hơn xưa cơn mưa tuyết ở bên ngoài tôi lại nhớ lại lần đầu tiên gặp khánh.Anh ta cũng có anh mất giống như vậy.Anh ở bên chợ đây lại đây bây giờ chúng ta là vợ chồng rồi.Cứ thoải mái thư giãn đi.Trở lại gần khánh lấy khăn bịt mắt của tôi.Rồi cắn vào tay của tôi xanh kéo chiếc áo choàng của tôi cần một bên bả vai rồi hôn xuống ngực.Khánh lấy tay sờ xuống dưới rồi xoa nhẹ khang cuối xuống.Hôn vào cơ thể của tôi tôi có người lại rồi thở nhà khánh bật cười bóp miệng tôi.Hai tài khoản kỳ chặt tay của tôi.Tuyển dụng tiếng hơi thở mồ hôi nhễ nhại.Đôi mắt bị bịt kín tôi để người khác lúc này cao mày hỏi.Sao vậy.Mệt quá mỏi hai chân lắm rồi mới có bốn tiếng thôi đã mệt rồi.Em xin anh đấy.Nhưng mà anh chưa mệt vậy thì ngủ một lúc đi được không khánh kéo.Bị mất của tôi xuống rồi hôn lên trán của tôi được rồi em ngủ đi khánh ôm.Tôi vào lòng tư tưởng vào ngày quốc khánh mùng hồi nghĩa nhảy.Khánh cười đưa tay sờ lên ngực của tôi.Ăn thua gì đâu mà mồ hôi lạnh nhiều như thế nhỉ.Này.Em mới tập sự đi nhá nửa đêm thì tôi bật dậy.Tuyết bên ngoài vẫn đang rơi sáng đang ngủ ngon lành tới choàng áo ra bên ngoài rồi đứng giơ tay.Đón lễ những bông tuyết tuyết lạnh giống như trái tim của người đó về tôi.Nếu có thể làm cho trái tim ấy hết băng giá và không còn cô đơn không.Sáng mở mắt thì thấy tôi đứng ở bên ngoài hành lang anh ta bước ra ngoài ôm lấy tôi rồi nói.Lạnh lắm đi.Đứng ở đây làm gì vậy em đang tự hỏi.Liệu giữa chúng ta có còn sóng gió nào nữa không dù cho có sóng à.Chỉ cần em không buông tay anh là được thôi.Bây giờ chúng ta đã là vợ chồng.Thế nên em muốn trong lòng của anh luôn toàn tâm toàn ý yêu em.Anh vẫn luôn yêu em suốt ba năm qua đây.Chị nhớ ngày nào đó cô gái nào làm cho anh thích hơn cả tình yêu anh dành cho em.Thì lúc đó anh tính sao đây.Không bao giờ có chuyện đó đâu.Đừng nói trước như vậy.Nếu có ngày đó xảy ra thì sao.Chắc không có ngày đó anh khẳng định đây.Nếu có.Em sẽ ra đi.Và biến mất mãi mãi.Khi nghe thấy câu đó thấy lòng đầy nỗi sợ hay.Anh có ôm chặt lấy tôi rồi bé tôi nhấc bổng lên.Nhất định phải sinh cho anh năm đứa đấy.Tôi bật cười.Chỉ muốn ở mãi bên người tôi yêu.Liệu điều đó có quá khó với một người phụ nữ đã từng đổ vỡ hôn nhân một lần như tôi.Một tháng sau.Sầu tím đỏ khánh đi công tác tại mỹ.Ở nhà bà dì cuộc kháng ném chiếc khăn vào mặt của thím giúp việc.Khăn hôi như thế này mà đưa tôi lau nhà.Thím gửi xem có chịu được không.Dạ vâng để tôi xem lại.Tư thế là thím cũng già rồi đấy.Nhận được rồi.Tôi đứng trên lầu nhìn xuống thấy thím giúp việc giờ nước mắt.Tôi cứ đi học cả ngày thế nên không để ý chuyện ở nhà.Hôm nay thì tôi chứng kiến tất cả.Bài gì nhìn lên thấy tôi đang nhìn tôi lên chúc miệng nói.Ái chà.Ba chiều của chúng ta đang nhìn đấy nhỉ.Biết là tôi đang nhìn.Sao dì còn làm như vậy.Cách cho ai nghỉ việc cũng phải xin phép sao.Ý của tôi không phải là như vậy.Vậy thì phu nhân của chủ tịch.Muốn dặn dò điều gì đây.Ai chưa xin thêm mấy.Người cho nghỉ hay làm.Chỉ có thể là anh khánh.Cả tôi hay gì đều không có quyền.Tôi muốn cặp bước ra bên ngoài bà rịa lúc sáng rồi nói.Ra dáng phu nhân rồi đấy nhỉ.Quên mất là mình là chuột sa chĩnh gạo sao.Như vậy thì đã sao.Sao bảo gạo rồi.Thì phải sống cho thật sung sướng đúng không.Tôi cười rồi bước ra ngoài xa.Tài xế chở tôi đến trường.Tài xế lúc này quay sang nói.Vệ sĩ giảm mỡ một người rồi.Nhưng nếu bảo không ai bảo vệ thì chủ tịch không đồng ý.Tôi hiểu rồi.Đến trường hợp thì thấy phương đang ngồi và say sưa.Lúc này tôi bước chậm đến rồi bất ngờ vỗ vào vai của nó khiến cho nó giật mình.Trời ơi làm tôi hết hồn.Hôm nay có gì vui à.Chiều nay chồng về thì mình cảm thấy vui thôi.Cứ như là đang yêu ấy nhỉ.Thì giống mày còn gì.Cũng đang yêu ai đó mà suốt ngày vẫn thờ để thôi.Phường bảo tay của tôi rồi nói.Con khỉ này cứ chờ mãi như thế.Anh ấy nói cuối năm nay.Sẽ gửi đi.Trời ơi.Bó hoa của tao thật sự linh nghiệm đấy nhá.Nhưng mà thật sự tao bảo anh ấy còn phải tìm hiểu thêm.Kén quá thành ế đấy.Ui.Đang bị đau hết cả lưng đây này.Đang bị.Đau hết cả lưng đây này.Nói đi mày nhớ nhỉ.Hình như là mình triệu mười lăm ngày rồi thì phải.Này.Hay là có bầu rồi.Chắc là không phải đâu.Mà cái chỗ đấy đi để tao đi mua que thử xem sao.Tôi hồi hộp lo lắng thì thử que.Và kết quả là hai vạch.Chỉ sau đúng đêm đó mà đã dính lùn.Tôi mừng đến rơi nước mắt.Phường lúc này giao lê.Trời đúng thật sự cao đi nhá.Ok.Trẻ lúc này thì ngọc thấy hương ngồi trò chuyện với bạn ở góc sân trường cô ta dừng lại.Lúc này có thì thầm.Cô ta cũng học ở đây sao.Khốn nạn thật nhỉ.Sao nó cứ bám theo mình như vậy.Ngọc tiến đến chỗ hương giả tạo nói.Thường đấy à.Tôi thấy ngọc cúng nhạc nhìn.Nhưng thái độ của ta hỏi làm cho tôi cảm thấy khó chịu.Trái đất tròn nhỉ.Từ cứ tưởng là câu chuyện học bổng rồi chứ.Cơm nắm bắt thông tin về người khác rõ quá nhỉ.Nhìn cậu bé tôi có thể đoán được cậu được giải hay không.Sao rồi.Bây giờ cặp kè với anh có vợ nào giàu có hay sao mà được sang đầy thế.Phương thấy thái độ của ngọc thì tức giận bảo.Này.Anh nói kiểu gì thế.Từ lúc này lại tay của phương.Tôi thở dài trước thái độ của ngọc.Tôi thấy thương cho bạn đấy.Tôi nghĩ là người hay cặp kè thì phải là bạn mới đúng đi.Nụ cười nửa vời rồi nói.Vậy sao.Vtv ai là người ngủ với người có vợ vậy.Khánh từ đằng sau bước đến vỗ vai của ngọc.Ngọc quay lại khánh nhà khói vào mặt của.Rồi rút thuốc từ trong miệng.Ai là người đã có vợ.Anh anh khánh.Sao anh lại thế.Anh hỏi em.Ai ngủ với người có vợ.Là hương hay là em.Ngọc up đã.Cô ta sang đây.Là có vấn đề mà.Loại như cô ta làm sao có thể sang đây.Loại như cô ta.Khánh gửi nhà rồi kéo tay của tôi.Lại đi em yêu anh đến đón em đi vợ của anh.Tôi lúc này lỡ mất.Sến sẩm quá đi.Ngọc lúc này lấp khi nhìn thấy cảnh trước mắt.Khánh mặt lạnh thành nhìn thẳng mất của ngọc dần mặt từng chứ.Anh.Đã điều tra ra vụ học bổng.Em cặp kè với tên giám khảo.Cố tình giỏi hơn.Hắn thật hay cả rồi.Anh đổi thẳng của hắn ta.Còn bây giờ.Anh cấm em đến gần vợ của anh.Em nên nhớ.Cái gì mà anh đã mất bò.Thì chắc chắn là nó chẳng tốt đẹp gì cả.Và trong đầu của anh.Chưa bao giờ nhớ đến em dù chỉ là một phút.Thế nên chuyện em nói dối khi gặp hương ba năm trước.Anh có thể bỏ qua.Những việc em hay hương.Em không có tư cách đứng nói chuyện ngân hàng của cô ấy.Em.Mãi mãi không xứng đáng đâu.Ngọc nghề đến thì nắm chặt tay mặt lúc này đỏ bừng lên.Anh nói gì thế.Có gì em nói đi.Khởi nghiệp mười đáp lại.Em hơn cô ấy mọi thứ.Từ vóc dáng.Ngoại hình.Tình hình hương hơn em mở cái nhân cách của con người.Bao nhiêu con người của cô ấy và chính vì vậy anh đã kết hôn.Em cũng không thể với anh được nữa đâu.Bởi vì em chỉ là loại gái rẻ tiền.Bất cứ ai có chút tiền cũng có thể xoạc em được.Anh cảm thấy hình và ghê tởm lắm.Từ lúc này bước đến tất bút vào mặt của ngọc.Cái tết này.Là tội gì người khác đấy.Được tiểu nhân.Quảng cáo tài tôi.Đi theo em.Loài người này không sướng thì chúng ta bận tâm đâu.Khánh nắm tay tôi chúng tôi lên xe cùng nụ cười thật tươi.Phường cười nhẹ rồi quay sang thấy ngọc gỗ mặt khóc ở sân trường.Cô giáo có học tại d.Và vừa mới tốt nghiệp tuần trước.Giờ thì hiệu trưởng từ chối nhận cô ta là giáo viên.Hiệu trưởng lúc này thông báo.Cậu khánh và nhà tài trợ quỹ của trường.Tết đến chúng tôi không thể làm gì khác.Không thể nhận cô vào làm được.Có thể xin việc ở nơi khác.Hoa giả.Ảnh biết tôi ở đây.Anh biết tuổi học ở đây.Biệt đội hư.Chỉ là anh chờ cơ hội.Để trả thù thôi.Khởi nghĩa.Rồi sao.Chúng ta cũng đã từng.Vậy mà anh.Khánh vừa về phòng thì đã ôm eo của tôi.Định hồn thì tôi gạt đi.Không được đâu.Anh đi một tháng rồi.Sao lại không được.Em.Có thai rồi đấy.Đúng một đêm đó dính luôn đấy.Thật.Giỏi quá.Em giỏi mà.Khùng.Anh giỏi.Từ khánh cười rồi gọi cho mọi người lúc này khoa.Vợ con có bầu rồi.Mẹ chuẩn bị là bà nội nhé.Con mà.Bảo vân là vợ tao có bầu rồi nhé.Khởi lúc này cười hà giống như tên ngố.Tôi xoa bụng rồi nghĩ đến sắp có con với người như khánh.Có lẽ là ước mơ của rất nhiều cô gái.Tôi cảm thấy thực sự hạnh phúc.Tôi nhìn thấy rõ sự vui mừng quốc khánh anh ấy vui vẻ da mặt.Khánh sờ bụng của tôi.Chỉ cần con khỏe mạnh.Ra đời.Bố có chết cũng yên tâm đi.Nói gì thế ăn nói linh tinh thôi mà.Đừng có nói như vậy.Khánh hồng lên trán của tôi.Ngày mai chúng ta đi khám nhé.Vâng.Khánh thì xuống dưới nhà nói chuyện với bản gì.Gì sẽ chuyển về căn nhà cũ của tôi.Vợ tôi sắp sinh con rồi.Thế nên giờ đây cũng không tiền.Còn nghe lời vợ.Đổi chỉ đi sao.Nhà này tôi quyết định việc gì ai cũng phải nghe theo.Tôi đã xem qua camera.Gì có ý định đuổi thím giúp việc tranh cãi với vợ tôi.Nên tôi không muốn trong thời gian vợ tôi mang thai.Phải mệt mỏi tranh cãi với rẻ như vậy.Nhà này.Cái gì cũng có cổ phần bố còn để lại.Con quên à.Con trai của dì.Được năm% lợi nhuận của tập đoàn.Nó sẽ được chiều cấp ăn học cho đến khi lớn.Tôi sẽ cho nó một chút về để yên ổn cuộc sống.Và tôi.Cũng hoàn toàn có thể không cho nó cái gì cả.Bởi vì nó.Chị là đứa trẻ ngoài giá thú thôi.Tôi nhìn đứa trẻ bồn ba bước ra ngoài.Tôi chạy theo.Thằng bé mười lăm tuổi nhìn rất giống khánh.Anh ấy chưa bao giờ công nhận em.Mày nghĩ coi em là đứa trẻ ngoài giá thú.Chưa bao giờ anh nói chuyện với em cả.Em chỉ muốn sau này được giống anh trai.Tải giỏi mạnh mẽ.Em đừng buồn.Em rất giống anh trai.Em đang rất mạnh mẽ.Vì chỉ có những chàng trai mạnh mẽ mới có thể chịu được lời của anh khánh nói.Và chị nghĩ trong nhiều năm qua.Ai biết được ngày rất nhiều.Nhưng em vẫn đang sống bình thường đấy thôi.Mặc kệ đi em.Đừng để ý đến nhà nghỉ.Chị cũng không muốn em ở đây đúng không.Không phải đâu.Chúng ta là một gia đình.Mà đã là gia đình.Thế nên ở bên nhau bảo vệ cho nhau.Chị không bao giờ để anh khánh cho em ra ngoài đâu.Chị thật tốt.Bà già lúc này đứng phía sau nghe con trai và hương nói chuyện với nhau.Gương mặt của bà ta chùng xuống.Có lẽ là đang hối hận rất nhiều điều.Khánh và tôi trên đường đi siêu âm.Tôi đã lựa lời nói.Em trai của anh ấy.Nó là em trai còn nhỏ tuổi.Tiền anh đừng nói mấy câu tổn thương.Thằng bé học rất giỏi.Chị móc làm mình giống như anh thôi.Mà sao anh toàn nói độc mồm quá vậy.Nhưng mà anh không thích mà còn nó.Tại sao.Không có lý do gì cả.Anh thích gái mất thôi.Ảnh nền mở lòng mình hơn.Sau này thằng bé sẽ là người trợ giúp anh trong công việc.Để mẹ con em ấy ở lại đi.Anh đi công tác em ở nhà một mình cũng buồn.Căn nhà thì rộng lớn như vậy.Thôi được rồi.Nghe lần này đi.Tôi mỉm cười rồi sao má cuộc kháng.Tôi đến chỗ siêu âm.Bác sĩ vui mừng thông báo.Thay đổi nha hoàn toàn khỏe mạnh đã có tim thai rồi đấy.Khánh của tôi nhìn nhau cười nghe tiếng tìm của con.Cho tôi làm ước mơ tối lên có thể về làm con của tôi một lần nữa.Lần này mẹ nhất định sẽ không bao giờ xa còn nữa.Lúc này thì tôi hỏi khánh.Anh à.Anh thích con trai hay là con gái vậy.Còn nào cũng được anh không quan trọng đâu.Thật đó.Anh không có ý kiến bắt em phải có con trai.Nhưng cứ để năm đứa cho anh đi.Đàn bà sinh con nhiều như thế sẽ nhanh mất tuổi thọ đi đi.Thế à.Thế thì thôi.Để hai nhóc được rồi.Nhưng mà em cũng thích có nhiều con.Bó tay em đi nói thế nào cũng được à.Tiếp sau đó là những ngày tôi ốm nghén không ăn uống được gì tôi xanh xao.Khánh lo lắng thì tôi nằm bạn giờ.Anh có đi làm đi em không sao đâu em mệt lắm đúng không.Thì ai cũng phải qua giai đoạn như vậy.Mẹ ốm nghén thì con càng khỏe mạnh mà.Vậy anh đi làm nhé.Có gì gọi cho anh ngay đấy.Em biết rồi.Anh chỉ thèm ngủ thôi.Được rồi em ngủ đi.Khánh hôn lên má của tôi rồi xoa đầu.Gì đứng bên đã nói.Còn cứ đi làm đi để gì chăm nó cho.Ốm nghén rồi.Con bảo anh ấy như thế rồi mà vẫn sợ đấy.Tôi thấy gì lấy nước ấm áp truyền cho tôi.Gì ấy đã quan tâm tôi như người thân.Buổi chiều ra ngoài đi lại nhẹ nhàng.Chứ nằm nhiều như vậy cũng mệt đi.Mẹ khánh gọi điện dặn dò mấy cũng vẫn thế nên không chồng còn được đừng trách bà ấy nhé.Giảm còn không có ý nghĩ như vậy đâu.Tối hôm đó khánh phải đến quán dự tiếp khách.Anh ta bước vào nhà vệ sinh rửa tay.Tôi thấy có người to tiếng bên cửa nhà vệ sinh.Có làm cái gì thế.Cô bán cho tôi à.Tôi không bán cho anh.Tình cờ tôi làm thêm ở đây thôi.Chúng ta đã chia tay rồi.Đừng có bán cho tôi như vậy nữa.Cúc quê mùa bỏ mẹ ra.Cố định nghĩa là tôi sẽ cưới cô sao.Mơ đi nhé.Chỉ là chơi bời tí thôi.Khánh vừa lau tay vừa ra ngoài thì thấy cô gái đó là phương.Bản thân của hưng.Anh ta lặng lẽ đi qua rồi thở dài.Lát sau có vài cô gái già dự trong đó có phê.Thầy khánh phường hải thịnh nhưng vẫn tỏ ra bình thường.Đang đứng dự thì một người đàn ông đứng lên nhất tiền vào ngực của phương.Vú to trẻ em.Ở đây toàn sếp.Chuyển tiếp cho cẩn thận nhé.Khánh bỏ thuốc ra về mặt khó chịu.Khi con người ép dự phường đến nỗi phường sạch chùa.Khi đứng dậy mặt lạnh lùng nói.Hôm nay kết thúc vào đây đi.Ở xếp khánh sao về sớm như vậy.Khánh tâm đức tài của phường thảo điền.Lúc này thì phía sau có tiếng xì xào.Hóa ra là sếp thích con bé đó.Cứ thoải mái đi nhé.Mà cái con bé kia có may mắn thật đấy.Gặp đúng thẳng xếp nhỏ nhất.Kháng cáo tài phượng bước ra ngoài rồi chọn áo cho phường.Sao không chọn công việc khác để làm.Em không xin được việc.Sống cái gì cũng đắt đỏ nên phải như thế thôi.Em có thể làm được những việc gì.Anh sẽ xem xét để cho em một công việc.Nếu như anh biết em làm như vậy cô ấy sẽ rất buồn đây.Anh đừng nói cho hương biết nhé.Em có thể làm công việc về máy tính nhà em ở đâu anh đưa về nhé.Em ở chỗ mà hướng cho ở khi xưa đấy cũng sắp đến hạn tiền nhà.Nè đang lo tiền đi.Nhà đó anh mua hàng cho hương rồi.Em cứ ở đấy đi không cần ngại đâu.Thế à.Vâng cảm ơn anh.Phường ngồi trên xe cuộc khánh tỏ về ảnh ở cuối đầu ruột già.Khánh đưa về cửa rồi phóng vụt đi.Phương nhìn theo đi và ngưỡng mộ.Người của anh đó.Có mùi thực sự rất thơm.Khánh về nhà thì đã thấy hương ngủ ngon lành với cái bụng bầu to bảy tháng.Em ngủ chưa.Em chưa.Còn của anh chắc là ngủ rồi nhỉ.Anh đưa tay đi.Tôi cầm lấy tay của khánh đặt lên bụng.Thế còn đạp rồi cả bản truyền lên sáng cười sung sướng.Con đang đạp đi.Đúng vậy nó đang đạp đi.Mv tháng rồi vẫn ngán thức có hỏi bác sĩ chưa.Em hỏi rồi không sao đâu em chịu được mà.Vất vả cho em quá.Hai con làm gì thì làm không được hạn mệt nhớ chưa.Tôi cười khánh nói chuyện một mình với hai bé như vậy.Tôi mang song thai một trai một gái.Hôm sau tôi đang làm thì vỹ đến trời và muốn nói chuyện với tôi tôi lúc này ảnh bước xuống dưới.Video lấy tôi không sao đâu.Anh đến lâu chưa.Hương vẫn còn gọi cho anh nhờ theo bài về thì tôi làm đi.Tôi vẫn luôn nhớ về anh như một người anh đấy.Vi khuẩn lại giữa cửa nhà.Giá như anh gặp em sớm hơn.Thì có lẽ.Từ lúc này cười đề về nhà.Anh cũng sẽ gặp được người anh thương bằng cả trái tim.Bởi vì anh là một chàng trai tốt.Anh đến để chia tay em.Anh bị chuyển công tác về việt nam.Sao lại chuyển.Anh nghĩ là khánh không muốn anh lành vàng gần em.Và giờ có lẽ cũng đang nhìn xem chúng ta nói gì đấy.Tại công ty khánh nhìn vào màn hình máy tính.Cũng biết là tao đang nhìn à.Với cửa nhà rồi với tay sờ má của hình.Anh đi nhé.Ảnh v.Đừng thù oán nhau vì các anh là người thân.Nếu để nói đến tiền.Anh cũng không thiếu.Hình nền không cần phải tranh đấu như vậy.Anh đã từ bỏ chuyện đó từ khi biết em mang thai.Anh không làm về khánh mà anh làm với con của em.Khánh đứng bật dậy rồi bắt đền.Thằng khốn nó thích ăn đòn à.Tiếng gõ cửa của thư ký.Cô phương đến già.Khánh thế phường đứng trước mặt mình cho bộ đội nhân viên.Em sẽ là trợ lý cho thư ký kiêm.Em cảm ơn anh nhiều ạ.Cảm ơn anh đã cho em công việc.Em hứa sẽ thật chăm chỉ.Tôi mang thai đã gần đến ngày sinh.Hôm nay tôi thấy người rất khỏe.Thím giúp việc đứng bình ship đồ ăn phụ tôi.Tự tay của làm đồ ăn mang đến công ty.Chắc là chủ tịch sẽ vui lắm rồi.Nằm nhiều cũng phải vận động tí mà.Cháu đi đây.Gì cũng nhìn tôi lo lắng nói.Đi cẩn thận đấy bụng to như vậy rồi.Gọi cho nó chưa.Giảm chưa cháu đến đột xuất cho bất ngờ.Dạo này anh ấy bận còn không về nhà nữa.Thế nên chẳng muốn đến đó xem một tí.Thế mỉm cười rùa.Nhớ rồi đúng không.Tôi cười rồi bước lên xe đến công ty.Tòa nhà cao vút tôi bước vào khi có vệ sĩ bảo vệ.Mọi người nhìn tôi.Tôi được đi vào thằng vip.Thằng nên đến phòng chủ tịch.Tôi thấy thư ký kiêm ngồi ngủ gật gù bên ngoài.Có lẽ là hợp cả đêm thế nên anh ấy rất mệt.Thuê nhà bước qua rồi gõ cửa.Không thấy ai trả lời.Mở cánh cửa ra không thấy ai cả.Đi sang phòng bên cạnh thì thấy có tiếng cười nói.Tôi ngạc nhiên khi thấy phương và khánh cùng ăn vui vẻ với nhau.Họ nhìn nhau cười nói.Từ lúc này ngạc nhiên tự hỏi.Vì sao phước lại ở đây.Giọng của phương từng ngày gió mười một.Liệu có được không ạ.Khánh vui vẻ lên tiếng.Được chứ.Chỉ cần là yêu sẽ khiến chúng ta mạnh mẽ hơn.Vậy để em nói nhé.Em yêu anh.Anh cũng yêu em.Tôi nghe đến đề từ cơm rồi xuống sàn nhà.Khánh quay sang thấy tôi thì ngạc nhiên.Em đến rồi sao không báo.Đến khi nào về.Tránh xa tôi ra đi.Phường cuống quýt chạy già.Hương à cậu hiểu nhầm rồi.Tại sao cậu lại ở đây.Anh bảo phương đến để làm việc đi.Sao anh không nói với tôi.Anh định nói mấy lần rồi lại quên.Tôi lặng lẽ quay đi khánh đuổi theo.Đi đâu thế.Tôi đã nói rồi anh đừng chạm vào người của tôi.Hai người cứ tiếp tục nói yêu đương đi.Tôi chạy ra thằng máy bấm mãi không được nên bước ra thằng bộ.Khánh huyền cuộc gọi.Hương à.Đứng lại nhà anh nói đi.Tôi trượt chân lan vài vòng bụng đập xuống sàn.Máu chảy xuống chân.Tôi đau bụng.Khánh hốt hoảng đến đỡ rồi.Cảnh đời tôi từ vẫn gặp tôi già.Tao đã nói rồi.Đừng chạm vào tôi.Em hiểu nhầm rồi.Truyện không phải như em nghĩ đâu.Tôi không bị đau bụng.Bụng rất đỏ.Từ lúc này nhớ đến ánh đèn của bệnh viện.Sản phụ ngã mổ cấp cứu.Khánh ở bên ngoài buồn bã.Anh ta đấm tay vào tường.Y tá lúc này chạy ra thông báo.Mẹ mất quá nhiều máu nên chúng tôi đã tiến hành bắt cò.Những sức khỏe sản phụ rất yếu.Tôi muốn tất cả khỏe mạnh trở ra.Thông báo trước cho người nhà.Phòng trường hợp xấu nhất.Khánh ngồi xuống ghế ôm mặt khóc.Lúc này bên trong xe để tôi ra ngoài thấy khánh đang khóc ở hành lang.Anh còn làm cái gì thế.Không bế con à.Khám bệnh dại khi ngày thứ tiếng của tôi.Cảm ơn trời em không sao cả rồi.Khánh nhìn hai đứa con đôi mắt đỏ ngầu từ nhìn cũng cảm thấy xót xa.Địa chỉ nói là trường hợp xấu nhất đây là bắt buộc phải thông báo thôi.Em còn giận anh không.Bây giờ nghĩ là anh không có gần làm như vậy thế nên em muốn hỏi tại sao.Lời nói chuyện yêu đương với phường đi.Nghe khánh kể lại từ chỉ cười.Hóa giải là phương thích thư ký kiên t nên định tỏ tình cảm thích hợp.Thế nên đã thử nói trước và khánh đọc tiền phường nhắn cho tôi trên zalo rất nhiều nhưng về bầu bí.Nên tôi không vào đọc.Phường cảm ơn việc khánh trước công việc còn gặp được người mà phương thầm yêu chỉ có điều thư ký kỳ lạ.Hiểu ý hai người chứ không dám tỏ tình một tháng sau trong lễ đầy tháng tôi vào.Cùng với mẹ chồng của tôi vui và dọn dẹp mà chồng cứ tưởng hai bắn súng.Vui quá cơ yêu lắm con à tôi với dì đang đứng ở đằng xa rồi nói.Gì gì cũng bến nhập thỏ đi cảm ơn dì đã chăm sóc con.Gì cũng được thế sao.Dì ba qua lỗ nhỏ mà sao lại không được gì bật khóc còn lại cuộc kháng thì cười nhé.Lúc này thì hà vừa cũ cuộc khánh ngồi trên xe tức giận cưới cũng mới.Đầy tháng cúng mười.Tên khốn này muốn làm cho mình tức chết để công ty của mình làm việc dưới chân của anh ta.Không đi cũng không được.Hà đến thì nhìn thấy lúc nhỏ.Cô ta chuyển chạnh lòng và nhận ra khánh thực sự yêu cô gái đó.Và anh ta chỉ muốn có con với người mà anh ta yêu khánh để vài thư ký kim.Trời nghỉ đi chơi đi.Dạ thôi.Sao có thể để cho chủ tịch là một mình được.Đã bảo đi.Thì cứ đi đi còn không tôi đổi ý đấy nhé cô ấy chờ anh cũng lâu lắm rồi.Làm đàn ông phản ánh lấy thứ mình muốn kẻ lại hối hận đấy.Thư ký kiện bước ra chỗ của phương rồi nói ngại ngùng.Anh có thể mời em đi chơi được không.Từ lúc này vỗ tay giờ nói.Đồng ý đi còn gì nữa.Phường lúc này về mặt ai thèm cười đáp lại vâng ạ.Vài tháng sau phòng vân kỷ niệm năm năm ngày cưới nên chúng tôi trở về việt nam dự lễ cưới.Từ gặp ngọc khi cô ta đang đi cùng một gã đàn ông chỉ trả mua nhẫn và dây chuyền trong trung tâm.Tôi cũng đang ngắm một chiếc dây tặng chị vân ngọc cười mỉa mai rồi nói.Ai đi nhờ.Mình quen nhau sao.Ái chà.Bây giờ có tiền rồi nên khinh bỉ.À.Cậu là ngọc.Cô gái nói dối là có chửa với trường của mình đấy à.Ngọc rồng lại cô ta ngại ngùng với người đàn ông kia.Có nói linh tinh gì thế.À không đúng.Hay là với cái người đàn ông giám khảo tranh mà cậu gian dối.Nhằm hạ bị mình đúng không.Anh ta bị đuổi việc rồi nên là chắc cầu chạy theo anh mới này sao.Im mẹ đi.Đây là người mà tớ quan.Cần cẩu tầm này không đủ tuổi nói chuyện với mình đâu bởi vì nhân cách của cậu rẻ tiền nhưng.Tôi nói xong đi lướt qua cùng với hai vệ sĩ thế ngọc đang giải thích gì đó tôi nói với nhân viên.Đọc chiếc giày mà cô thích.Còn cô ta thì đang bận giải thích với người yêu.Anh à anh phải tin em.Anh ấy là anh gọi cho em sau nhé.Hôm nay anh cũng không mang đủ tiền đâu.Chờ ngọc đi ra ngoài.Tự lái xe đến trước mặt của cô ta.Từ từ mở cửa kính.Trên mặt của tôi đeo chiếc cánh đen.Cầm lấy đi.Giá như chúng ta thật sự là bạn thân.Tôi có thể tặng cho bạn được vợ bạn không cần phải bám lấy mấy lão già để kiếm tiền tôi.Cơm chưa về cậu đến thăm chùa về.Truyện cậu hai tôi.Cơm chính là giúp tôi trở về với anh khánh.Cầm lấy đi nhé.Đừng ngại.Tôi cười nhất mồm rồi phóng sài vượt đi.Còn ngọc cầm chiếc giày dưới truyền vào trong bán vội vã.Bởi vì cô ta đã dính vào ma túy và miền nào.Vân nói muốn tôi và vợ huy làm phù dâu.Vườn quốc gia trong chiếc váy trắng đơn giản còn chúng tôi mặc áo dài trắng xõa tóc buộc ngang vai.Vân lên tiếng.Tôi.Tưởng có hai đứa con.Cùng với hạnh tiền phong.Sáng giờ đứa trẻ thứ ba và tư vào giờ là năm.Tạo nền kiếp đàn bà.Phần mềm cười hạnh phúc.Anh yêu em.Từ lúc này cũng lên tiếng.Tôi từng có một đứa con.Cùng với tháng tiền kháng sinh ra hai đứa trẻ tao nên câu chuyện thời nhà.Khánh nhìn vào mắt của tôi chiều mới nói.Anh rất yêu em huy nhìn vợ rồi thở dài.Vợ à chúng ta bên lề.Nhân vật phụ không tạo được ấn tượng gì cả.Vợ huy kiễng chân lên hôn huy rồi nói.Bên lê cũng được miễn là bên nhau lúc này trên bầu trời.Chiếu máy quay xuống tử like em ba cặp đôi đang trao nhau nụ hôn trên bãi biển trong sự chúc.Của mọi người.Trong tiếng thời nhạc của tất cả.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe.Tám công chiến lược tập cuối cùng của bộ truyền thừa nhận quyết định thân mến sau bao nhiêu sóng gió thì giờ đây hương vào.Cũng có được kết thúc trọn vẹn dành cho nhau ra bên cạnh đó anh sao cũng xin được giải thích về một câu nói của vân.Tình huống cuối cùng của câu chuyện này.Tư tưởng có hai đứa con.Cùng hãng taylor song sinh ra đứa trẻ thứ ba thứ tư và giờ là thứ năm tạo nên kiếp đàn bà.Quy định thân mến hẳn là có rất nhiều khán thính giả của trở thành sẽ cảm thấy thắc mắc về câu nói này vậy thì anh ra cũng.Giải thích được quý vị và các bạn có thể hiểu hơn về nhân vật song ở trong bộ truyện này thì chỉ là một.Doanh nhân vật phụ trách nhưng ở một bộ truyện khác cũng của tác giả tống thị phương anh thì họ lại là một cặp đôi nhân vật chính.Đó là bộ truyện kiếp đàn bà về những thứ giản nào cảm thấy tò mò và thắc mắc thì mọi người có thể lắng nghe.Chuyện này không còn giọng đọc rất hay của mc hồng nhung được phát sóng chỉnh kênh chị dâu.Bên cạnh đó hàng sau cũng xin gửi đến quý vị và các bạn một thông báo rất quan trọng hiện tại thì phần ngoại truyện của bộ.Đi theo ánh mặt trời đã được phát sóng trên kênh chợ tình và những khán giả nào yêu mến bộ truyện này.Luôn mong chờ phần ngoại truyện này thì anh ra xin thông báo để quý vị và các bạn tiện theo dõi.Và vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong thì mọi người đừng quên chia sẻ cảm xúc của mình bằng cách bình luận ở phía biên giới.Đừng quên nhấn like và chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh xa cũng như ekip của chợ tình để giúp có thêm động lực người đó.Về những bộ truyện hấp dẫn hơn nữa trong thời gian sắp đến con bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com