Truyện đời Thực 2020 - Cướp Chồng P6 - Trả Thù - Truyện Mc Anh Sa-apg

truyện đời thực 2020 - cướp chồng p6 - trả thù - truyện mc anh sa-apg

Xin chào tất cả những thính giả của chợ tình rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn.Ngày hôm nay thì chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập sáu của bộ chỉ.Cướp chồng quý vị thân mến sau khi ngoại tình cùng với anh rể của mình.Bây giờ rất nhiều nỗi đau cho chị gái.Mi vẫn chưa chịu dừng lại ở đấy còn tiếp tục quấy rối cuộc sống của mình.Chính vì vậy vào ngày hôn lễ của em gái và chồng cũ.Mai đã có một món quà bất ngờ.Dành cho mẹ.Dịu dàng.Kế hoạch của michael với những cô bạn thân.Dạ dày công chuẩn bị.Có thực hiện được hay không.Và ở cuối tập sáu này đã có một tình huống.Cười ra nước mắt.Giữa mai và kim.Nói đùa vui.Chú tiểu thì sau khi đọc xong tập sáu này anh ta cảm thấy rằng là kết không chỉ là một người đàn ông bí ẩn.Bệnh ta cần rất là ngây và lời.Vậy thì bây giờ em ở tất cả những khán thính giả của trữ tình cơm tìm kiếm những gì mà anh ra vừa nói nhé chúng ta hãy cùng đến.Nội dung chi tiết tập sáu bộ chi.Cướp chồng tác giả phạm vũ anh thư và giọng đọc của ánh sáng.Cả người tôi không một mảnh vải che thân.Bên cạnh kết cũng vậy lúc này tôi chẳng còn quan tâm đến.Cơ thể anh ta cơ bắp cuồn cuộn.Chỉ quan tâm một điều duy.Đêm qua đã có chuyện gì.Kích thủy lực kéo lên thì nhau mất rồi.Mới sáng sớm đã hết lên gì thế.Ôi trời ơi.Nhìn anh ta bình.Mà tôi không chịu được .Lịch tranh lê.Đập vào mắt tôi là thân thể trần truồng.Trần truồng theo nghĩa đen.Đến ngay cả quần sịp cũng không.Tôi nuốt nước bọt run rẩy nói.Ảnh chế.Đêm qua đã xảy ra chuyện gì.Chúng mình.Đã có thể xảy ra chưa.Cóc.Đêm qua tôi và cô đã có quan hệ tình dục.Thần linh ơi.Tôi đã ngăn lên nghĩ rằng.Cứ trả lời chạy giống trong phim.Chẳng hạn như.Không có gì đâu.Từng bước cởi quần áo cô nhưng chưa làm gì.Tôi không lợi dụng con gái lúc say đâu.Vậy mà anh ta trả lời một cách thẳng thắn y như một mũi dao chọc thẳng vào tim tôi.Được không tìm được.Bật khớp nối.Tại sao anh lại làm như vậy với em.Anh ta nhìn tôi chợt bối rối nói.Đừng khóc mà.Tôi.Không phải tại tôi.Vậy thì tại sao.Là cô cũng không nhớ thì sao.Đêm qua của cứ líu lo.Còn đề tôi sao hôm .Tôi đã đẩy cô rồi nhưng cô vẫn không buông tha.Còn xé rách áo tôi luôn miệng nói.Em muốn em muốn hôn em đi.Tắt vào mặt mình mấy cái.Nhớ lại đêm qua.Ký ức mơ hồ không rõ ràng.Nhưng anh có kể đến đâu tôi lại nhớ rõ mười một đến.Mặt tôi đỏ ửng lên vì xấu hổ.Nhưng vẫn không thể chấp nhận nó.Liên gạo lê.Nhưng em sai mà em sai rồi em đưa làm chủ được mình.Thì tôi cũng sai.Yên tâm tôi sẽ có trách nhiệm với cô.Trách.Tôi cần trách nhiệm sao.Anh có thấy tôi càng khóc to thì hơi gắt lên.Đừng khóc nữa.Rõ ràng.Rõ ràng đêm qua cứ để tôi.Cu shin.Một nam một nữ trong phòng.Mở cô cứ chủ động hôn tôi.Nằm trên sờ soạn kích thích tôi.Tôi cũng có hơi men trong người.Làm sao kiềm chế được tôi cũng là đàn ông đi.Mà cô cũng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi rồi.Có phải chưa từng quan hệ tình dục đâu.Anh ta nói xong tôi chạy mất im.Không khóc nữa.Thấy vậy anh ta lại nói tí.Tôi mới là lần đầu.Tôi.Lẽ ra tôi mới là người phải khóc chứ.Yên tâm đi.Tôi nhất định.Sẽ có trách nhiệm với cô muốn gì cũng được.Ở nhà.Tôi có phải lần đầu đâu.Nhìn có thể cường tráng của kẹp.Tự dưng tôi lại thấy có đôi phần ăn.Bỗng dưng tôi lại thấy hình như vừa rồi mình hơi lố.Khớp lộc như thế gái còn trinh.Khiếp có khi đem qua thích bỏ bà ra.Mà còn làm mà.Nghĩ thì nghĩ vậy thôi nhưng tôi vẫn ngồi dậy mặc vội quần áo rồi lạnh.Đi về.Về đến nhà cũng gần tám:không.Tôi vội vàng tắm rửa sau đó ra công ty.Sáng nay không có tiết nên tôi tranh thủ lượn lờ công ty một chút chào.Không rảnh quá lại nghĩ đến chuyện hôm qua.Xấu hổ không chịu được.Vừa đến công ty đã thấy cái thúy nói.Chị mai.Chị xem.Cửa sổ công ty bị phá vỡ.Sáng em phải dọn hết cái đống thủy tinh rơi ra.Cái thủy cao tùy giờ gấp cửa sổ rồi nói tiếp.Sáng nay em phải dọn dẹp rồi kiểm tra phương tiện.Xem có hồng hấp gì không.Mệt quá không hỏng.Nhưng cửa.Nãy vợ thanh phải thay rồi.Mà nó cần ném một đúng cách đất vào trong nhà.Cho nghe cái thúy nói xong thì tức giận vô cùng.Không cần nhìn cũng biết có người cố ý phát.Mọi người phá còn ai khác ngoài con mi.Hôm qua nó đến đi lễ con mắt nó liên tục.Đoạn này lại không có camera.Chỉ có nó mới biết.Thủy em gọi người đến lắp luôn.Với bảo người ta lắp camera lùi.Tránh đêm dài lắm.Chị biết ai làm gì.Cái thủy gật đầu đáp.Em cũng đoán là cơn mê.Hôm qua đức anh.Em thấy nó cứ quan sát chỗ này.Chẳng nó thì ai vào đây.Cần đề này.Càng ngày càng khiến tôi phải.Cầu thủ rằng ngoài gọi người đến.Chờ sửa lại cửa.Tôi thì ra xem lại hóa đơn mấy ngày hôm nay.Sao đỏ nhắn tin cho cái an nói về kế hoạch sắp đến.Tôi nhất định không thể tha thứ cho con mất dạy kìa.Buổi tối hôm ấy tôi đi học về.Chuẩn bị nấu cơm thì có tiếng mẹ lan với ba phòng lạch cạch ngoài cửa.Vừa nhìn thấy tôi mẹ đã nói.Đêm qua ngủ bên nhà cái ai là con sáng mấy giờ mới về.Rõ ràng câu hỏi của mẹ rất bình thường.Thế mà chả hiểu sao.Tôi lại cứ có cảm giác như mẹ biết hết mọi việc.Đúng là có tật giật mình.Tôi không dám quay lại.Mà lấy gạo ra dogtag.Dạ vâng ạ.Con biết cái ăn rau càng thế nào không.Nghe mẹ hỏi vậy tôi ngạc nhiên hỏi.Sao lại hỏi thế.Vậy là cơn không hề bị.Con chỉ biết ở nhà nó có vẻ cũng có điều kiện thôi.Anh trai nó là anh kiệt đấy còn lại con không biết thì.Cả nhà mình nợ anh em nó rất nhiều.Từ vừa cắm xong nồi cơm thấy mẹ nói vậy thì như có điện giật chạy xong xộc lên nhà hả.Có chuyện gì thế bạn.Tự dưng lại nói gì con không hiểu.Bao test một chén trà từ tốn nói.Hôm nay ở tập đoàn hà anh có cuộc họp cổ đông.Bà thấy cái.Nó đi cùng với bà hà anh.Chủ tịch tập đoàn.Lúc đi qua.Bạn ngạc nhiên lắm vì chưa bao giờ thấy nó xuất hiện ở công ty.Đến khi hỏi thì mới biết nó là con gái của bà hả anh.Nó cũng được quản lý một chi nhánh công ty.Giống còn ngày xưa.Hóa ra.Nêu các công việc ba làm.Cũng là nó sắp.Bảo sao bà lại thấy tờ rơi tìm người.Dán ngay trên cửa nhà mình.Tập đoàn hà anh lớn nhỉ.Ngay cả chân bảo vệ như ba cũng rất nhiều người làm to trong đó chạy vào cho người thân của họ.Tôi nghe xong tự dưng lại sững sờ cả người.Tôi chỉ biết nhà cái an có điều kiện.Không.Lại giàu có lừng lẫy như vậy.Bật sao muộn mẹ chồng cũ của tôi hôm trước bị kẹt dọa cho chạy mất dép.Nhưng tôi vẫn rất thắc mắc.Rốt cuộc.Kiệt và gia đình có vấn đề gì.Mà anh ta lại cho anh cái cảnh nghèo như vậy.Xe ô tô cũng phải mượn của cái an.Còn bình thường chỉ được con xe máy tập tạ.Rồi cả căn phòng trọ chật chội hôm nay.Càng nghĩ tôi lại càng thấy mông.Bảo sao cái ăn chẳng.Mở cho gia đình tôi thuê căn chung cư này với giá rẻ bèo.Nấu cơm xong.Tôi vội vào phòng gọi video cho cá ăn.Nó đang đắp mặt nạ.Nằm thư giãn trên giường.Thấy vậy tôi liền hỏi.Hôm nay ở nhà một mình.Anh tuấn đâu.Đi trực rồi chẳng hiểu sao tôi lấy ông.Ngày nào cũng trực trực.Chắc sắp tới phải xin chuyển lên đội kiểm tra thôi.Làm chiến đâu vừa nghèo vừa nguy hiểm.Tôi nghe xong không để tâm lắm mà hỏi thử.Tao có chuyện này muốn hỏi mày được không.Hỏi.Mày.Là con của bà hoàng anh.Bà mạnh khỏe.Nhìn cái mặt tỉnh bơ của nó từ ngạc nhiên hỏi.Sao mày không có gì mà sướng suốt vậy.Sao ta lại phải sử chốt đó là sự thật mà.Vậy trước kia mày giấu tao.Giấu cái đầu mày.Mày có bao giờ hỏi đâu mà tao nói.Lúc này tôi mới đập đập chán nó.Ở nhà.Nhưng mà anh này.Nhà máy giàu như vậy.Mày định nói nhà tao giàu như vậy sao tao chơi với mày chứ gì.Thế nên tao mới méo bao giờ tự dưng đi khoe khoang gia đình tao thế nào để.Sợ nhất khiến mày tự tử.Trước kia nhà mày giàu có tao vẫn chơi.Chẳng lẽ giờ.Gia đình mày soccer.Tao lại không chơi nữa sao.Đó đâu phải là tình bạn.Nghe cái anh nói không hiểu sao sống mũi tôi lại cây xà.Anh.Cảm ơn mày nhé.Tao biết công việc của ba mẹ tao là do mày giúp đỡ.Con điên.Cảm ơn chị.Tập đoàn mẹ tao thiếu người thật.Tao thấy ba mẹ mày hiện lên.Lại còn biết việc nên mới xin vào cho tao cũng chả tin.Người khác.Nhưng mày không tác.Còn lâu bà mẹ tao mới được vào đó.Thật sự chẳng biết nói gì cảm ơn mày nữa.Con dở hơi nói nhiều vãi.Tao đã bảo.Do ba mẹ mày biết vi.Nên người ta mới nhận rồi.Mày không biết đi là.Ai cũng khen ba mẹ mày chậm chỉ hiền lành cần nhanh nhẹn biết việc.Kể cả tao giới thiệu nhưng nếu không.Thì cũng còn lâu mới được khen như thế.Mẹ tao cầm.Tip cho ba mày.Giỏi giang như vậy cơm.Ca nói đến đó thì dừng lại.Tôi cũng không để cập chuyện đó nữa.Mà hỏi sang chuyện khác.Thế anh kiệt.Anh ấy với gia đình mày có vấn đề gì sao.Tôi hỏi nếu có vô duyên quá mày cũng đừng chấp nhé.Tại tao thấy anh ấy thuê phòng ở ngoài còn đi xe đạp tàng rồi tết cũng không về nhà.Ngày mai.Tao nói sai gì sao.Mày hôm qua ngủ với ông kiệt hay sao mà biết ông ấy thuê phòng trọ bên ngoài.Trời ơi.Tôi cứ mải mê tìm hiểu mà nói hết ra mọi chuyện nhưng rồi tôi mau chóng đáp lại.Không.Chứ.Trước kia thấy con mới bảo vệ.Gì mà lắp bắp vậy má mà thôi chả sao.Đằng nào mày chẳng làm chị dâu ta.Không hiểu sao nghe đến đó rõ ràng.Miệng chửi cái android.Nói sao.Mà mặt tôi cứ đỏ bừng cả lên.Cho anh thấy tôi im lặng thì nói tiếp.Mai.Thực ra.Mẹ tao từ mặt anh kiệt mấy năm nay rồi.Từ mạc.Tôi không tin nổi vào tai mình hỏi.Từ mặt.Sao lại từng.Chuyện dài lắm.Nói rồi cái ăn rừng.Thở dài sau đó mới nói.Bà tao mất từ rất lâu rồi.Bà tao làm lính cứu hỏa.Ngày xưa nhà bà tao nghèo lắm.Nhưng mà tao vẫn yêu và lấy chồng khi đó.Mẹ tao là tiểu thư cành vàng lá ngọc.Nhà ông bà ngoại tao còn mỗi mình mẹ nên công ty cũng để lại cho mẹ.Nói chung mẹ tao là người phụ nữ rất mạnh mẽ hiện.Nên mới phát triển công ty nhỏ.Thành tập đoàn như bây giờ.Bà mẹ tao yêu nhau nhiều cực kỳ.Hồi nhỏ tao còn từng mong sau này.Sẽ có một tình yêu đẹp như vậy.Khi tàu học lớp năm.Anh kết hợp đức chín thì bà tao mất.Bà mất trong một vụ họ.Tôi nghe được tiếng nghẹn ngào.Của cái an trong từng lời nói.Lúc này mới biết mất tôi cũng tự dưng ừ nốt.Mai.Mày không biết đâu.Bà mất ngày trước mặt mẹ tao.Hồi đó mẹ tao đã bảo ba đừng đi làm lính cứu hỏa.Để cùng mẹ phát triển công nghệ.Nhưng ba mươi.Đêm mà trước khi ban.Mẹ tao phát.Mình có bầu.Thông báo cho ba để bác bỏ việc đi.Những bài.Bác không bỏ đứa con.Cũng không bỏ việc.Bài bị giáng chức.Bị chậm lương.Về nhà tao sinh ba cũng được.Mày hiểu ý tao không.Hồi đó nhà nước mà sinh ba là sẽ bị chậm hàn bị kiện.Đặt bị chậm lương mười lăm.Có nghĩa bà tao chấp nhận chuyện đó.Miễn là mẹ tao sinh con khỏe mạnh.Data vẫn làm công việc cứu người.Đến hôm sau.Khi bà mẹ tao đang ngủ.Khi có cháy lớn.Bà tao được huy động đi.Mẹ tao nhân nhưng bà không chị.Thế là tao đi được một.Mẹ tao cũng đi thi.Cháy chung cư.Trái to lắm mày ạ.Tao với anh kiệt cũng đi theo mẹ.Bà tao chạy vào đám cháy.Cửu mỹ đứa trẻ con chạy ra.Nhưng trên đó còn rất nhiều người.Bà tao lại live.Rồi khi ba tao bế một đứa bé đỏ.Chưa kịp chạy ra thì toàn bộ chung cư sập xuống.Lúc ấy ta chỉ thấy phía trước hỗ trợ.Mẹ tao khỏi xuống gào khớp gọi tên.Đến khi có người ta phát hiện đứa bé vẫn còn sống.Bà tao đã mất.Tao chỉ biết ba tao vì bảo vệ đứa nhỏ.Mặc dù mình lên.Có bỏ ra rồi để đứa nhỏ cho phí mà.Phần ba.Bị đống đổ nát.Để tự kỷ.Xuống không thoát ra.Cái chết của ba tao ám ảnh mẹ tao đến.Mẹ hận ba phút cùng.Bà mất được hai tháng.Thì bạn tao cũng xảy thai.Bác sĩ bảo mẹ tao bị sang chấn tâm lý.Nghe cái anh nói đến đi nước mắt tôi chạy thành do.Cái ảnh chụp rồi nói tiếp.Mẹ tao từ mặt anh kể.Về anh thơ nghệ của ba.Mẹ tao nói nhưng anh không nghe.Mấy năm trước việc quá áp lực.Anh kiệt phải xin vào miền nam để là.Mày không biết đâu.Hội bà tao còn sống bà ta hay nói với anh kiệt.Rằng ba năm anh sẽ khoác lên mình bộ quần áo chữa cháy cùng ba cứu người.Chưa có đi.Mong ước ấy không thành sự thật.Anki.Chỉ có thể thay ba viết tiếp ước mơ được thôi.Có điều mẹ tao không chấp nhận.Mẹ thật sự anh kiệt cũng bỏ mẹ đi giống như ba.Thế nên mẹ tao không cho anh kết hợp nghề đó.Nhưng anh vẫn tự ý thi rồi đi học.Lúc đi làm.Mẹ tao cần chạy cho anh.Từ năm chiến đấu sang kiểm tra.Lâm chấn vũ.Lại đi cứu người đấy.Cần kiểm tra.Thế không sợ nguy hiểm.Nhưng sao mang lại tự xin xuống làm chiến đấu.Khiến mẹ tao tức.Hai mẹ con cứ cãi nhau liên minh.Rồi mẹ tao tử mặt luôn.Vậy sao mẹ mày chấp.Mày lấy anh tuấn.Beta với anh tuấn nói dối anh ấy làm cán bộ kiểm tra.Mà mai này.Anh kiệt thích mày nhiều lắm.Mày có nhận ra không.Tôi cần đang xúc động về câu chuyện của gia đình cá ăn.Tự dưng nghe nó nói câu đó mọi cảm xúc vịt.Thật sự.Thích gì.Tao một đời chồng.Làm sao mà yêu ai được nữa.Mày nghĩ thế nhưng anh tao không nghĩ thế.Nếu không.Mày nghĩ mà xem.Tôi nghĩ lại làm tất cả mọi chuyện cho mà.Chẳng lẽ mày nghĩ ông ấy rảnh à.Thế anh kiệt bảo anh ấy rảnh mà.Tôi đi bà tướng nói.Công việc của ông ấy bận sấp mặt ra.Rảnh đâu mà đi làm mấy chuyện tào lao với một đứa con gái ông ấy không.Mà thôi chuyện yêu đương của hai người tao không dám xen vào.Kể chuyện kế hoạch sắp tới của mình đi.Tôi với cái anh ngồi buôn đến gần chín mới xong.Đến khi tắt máy từ chợt nhìn lên trần nhà.Tự dưng lại thấy vừa khâm phục và ngưỡng.Lại vừa thương kẹt.Hóa ra nỗi cô đơn của cậu lại đến từ mạng.Mà đấy nhắc đến lại mới nhớ.Vẽ đèn ông.Quả là tệ bạc.Rõ ràng nói có trách nhiệm với tôi.Mặc cả ngày.Không gọi tôi lấy một.Tôi cứ cầm điện thoại.Không hiểu sao lại chồng mâm một cuộc gọi đến thế cơ chứ.Nhưng rồi mãi đến tận đêm khuya.Vẫn chẳng có cuộc gọi là.Con gái khó hiểu.Môn tự nói với kiệt không cần trách.Thế mà tự dưng giờ quay sang trách móc.Đến tôi cũng chẳng hiểu bản thân mình thế.Nghĩ đến chuyện đêm qua từ không tìm được tự tắt mình mấy cái.Chả lẽ lâu rồi không có hơi đàn ông lại dính trước men từ trở nên mạnh dạn vậy sao.Em ơi ta nghĩ lại càng xấu hổ.Trời đánh thánh vật.Tôi mới tạo nghiệp cho con mi uống thuốc kích dục.Giờ đã bị nghiệp quật lại sao.Cái gì mà cô gái ngoan ngoãn.Cái gì mà gương mẫu truyền thống.Đêm qua anh.Từ không khác gì mấy cô gái hư hỏng.Tôi cứ nằm tự trách mình.Uống rượu vào rồi không làm chủ được bản thân.Cụ mày cần có công.Trung với thúy không thì nhớ mà chẳng mai.Giờ tôi coi em bé rồi kiệt mở quất ngựa truy phong.Cho tôi không có lỗ ở truồng.Mà nghĩ đến em bé.Không hiểu sao.Tự dưng tôi lại cũng muốn có một đứa con.Từ hồi bị lưu thai từ thấy mình mời làm mẹ lắm.Nhưng rồi tôi gặp.Không dám nghĩ tiếp mà lên giang.Không biết tôi ngủ bao lâu bỗng dưng trong giấc mơ lại mơ thấy đứa bé áo đỏ.Nó không nói không.Chị ngồi trên giường tôi cười hiền à.Đến khi có tiếng động tôi mới giật mình tỉnh dậy.Hóa ra là có điện.Đôi mắt nhắm mắt mở.Chẳng biết ai gọi.Chỉ nhấn nút xanh.Giờ nghe.Alo.Tôi kiệt đi.Nghe đến câu đó tự dưng tôi tỉnh hà.Người bật dạy lập nói.Anh.Anh gọi em có việc gì à.Xuống dưới đi tôi.Nhìn đồng hồ đã gần hai đêm.Anh thích gặp tôi là được sao mời.Tôi phải kêu một chút cho biết.Bản cô nương đây không dễ dãi đâu.Đầu thì nghĩ vậy.Thế mà tự dưng tôi lại đi tô son giữa đêm khuya.Sau đó thay váy rồi bước xuống dưới.Kết nhìn.Tự dưng tôi thấy anh ta cười trốn tìm.Thấy vậy tôi liền nó.Anh cười cái gì.Đêm khuya rồi định dọa mai mà bôi son chất vấn kinh thế lại còn mặc váy đi dự tiệc.Gặp tôi mà chuẩn bị kỹ thế.Tôi bị anh ta làm cho bé mặt thì chống chế.Anh đừng có mà tự đề cao mình.Em đang chuẩn bị đi ba thì anh gọi.Đi bài gì không mang đi.Lại còn đeo dép tổ ong.Lúc này tôi không biết chui vào đâu cho đỡ nhục nhưng vẫn ngoan cố nói.Tí em lên em lấy.Em ra gặp xem anh nói gì thôi.Đàn ông con trai gì mà thô lỗ nói chuyện chẳng ít chứ gì.Ừ.Ừ cái gì mà.Người gì đâu càng nói chuyện càng thấy mất kiên nhẫn đúng là chẳng biết đối đãi với phụ nữ nên mới.Mai.Sáng nay cô đi vội quá nên tôi không nói chuyện.Tôi biết cô vẫn bị ám ảnh bởi chuyện đêm qua.Tôi xin lỗi vì không xin phép mà đã quan hệ với cô.Trời.Than ta đừng nói gì nói câu nào tôi thấy xấu hổ câu đố.Đến bịch miệng anh đắp lên.Nói to như vậy chứ.Đêm rồi có ai nghe thấy.Nhưng có cần phải nói một cách thô lỗ như vậy không.Có thể nói xin lỗi về đêm.Đã xảy ra sự cố không hay là đủ.Tôi nói sự thật mà.Sự cố không hay có nhiều sự cố gắng.Với lại quan hệ tình dục đâu gọi là sự cố hai chúng ta rõ ràng là tự nguyện mà.Tôi thở dài bất lực đáp.Anh đi và trọng tâm đi.Thì đấy.Tôi muốn chịu trách nhiệm và cô.Dù sao tôi cũng là đàn ông đã có quan hệ với cô thì phải có trách nhiệm.Bây giờ có muốn tôi chịu thế nào cũng được.Bắt tôi làm đám cưới cũng không sao.Nhưng tôi trong ngành công an.Nên nếu mà đám cưới thì phải xác minh lý lịch trước.Tôi nghe xong nổi cả da gà chua tay nó.Thôi.Em không cần trách nhiệm thì đâu chỉ cần anh đừng nói chuyện này ra với ai.Giữ bí.Hai đứa mình biết thôi.Chị em mới ly hôn chồng.Mở còn chưa yêu chưa đương gì với anh.Gửi thì đều lắm.Sao mà để.Trai chưa vợ gái bỏ chồng mà.Cái tên đại thật thà đến phát sợ tôi hãi hùng cách lên.Em đã bảo không cần trách nhiệm gì rồi em xin anh đấy.Chuyện này đừng nói với ai đó là trách nhiệm rồi.Chuyện hôm qua là ngoài ý muốn.Em không có ý bắt đền bắt và anh đâu em nói thật.Ừ.Nói xong anh ta xoay người bỏ đi.Trước khi đi con nói một câu.Lúc nào cần trách nhiệm cứ bảo tôi.Tôi là công an không thích thì ở đâu.Từ ngày xa em chẳng hiểu sao lại không thấy rùng mình nữa mà tự dưng lại thấy ngọt ngào.Nhìn rồi tự tắt mình mấy cái.Tỉnh lại đi mai.Vừa vượt qua khỏi đấm cứ tình.Mà đã huyền rồi sao.Nghĩ vậy tôi đến đi lên nhà.Nằm vật ra.Nhưng lại không ngủ.Mà sao tự dưng tôi lại thấy kiệt đáng yêu.Tuy hơi thô lỗ.Nhưng mà thật thà đáng yêu face.Nghĩ đến kẹp chán chê tôi lại nghĩ đến một tuần sau là đám cưới cơn mê.Kế hoạch đã chuẩn bị lần.Hi vọng sẽ thành công.Đột nhiên tôi lại nhớ đến cả đứa bé áo đỏ trong giấc mơ.Còn lại sau đám cưới của con.Cứ phải rủ cái em đi xem bói một chuyến mới đủ.Những ngày tiếp theo tôi trở nên bận rộn vô cùng.Bận rộn với cái gì thì chắc ai cũng biết rồi.Ngày nào cái ăn cũng chạy qua công ty tôi mấy.Cứ đi học về tôi với nó và thúy lại túm năm tụm ba lại bàn chuyện đại sự.Cái thủy trùng thế mà thâm giờ hết.Nhìn hiền hiền ngon ngon thế mà nói chuyện kén.Game.Anh tuấn với kiệt đi quảng ninh công tác một tuần.Anh thái thì đi ấn độ.Ở bên hải phòng.Điều đó càng tạo điều kiện cho ba đứa tôi rảnh rỗi mà sinh ra lắm chuyện để bàn.Còn mình dạo này không thấy trêu ngươi tôi nữa.Cũng đúng thôi.Giờ nó làm việc có thời gian.Nó đang chuẩn bị làm cô dâu xinh đẹp bên cạnh chú rể tài ba kích.Yên tâm.Tôi sẽ cho nó trở thành cô dâu.Xinh đẹp nhất việt nam luôn.Một nguồn tin thân cận từ cái an đám cưới của cơn mê và tôm tổ chức cũng to chẳng thua kém thì đám cưới.Kênh của tôi.Tất nhiên rồi.Cơn mê nổ nhà nó việt kỳ.Cần có công ty bên nước ngoài.Sao ông bà phương hướng giám tổ chức rồi.Bà phương với đám cưới này mà đi rêu rao.Giờ tôi ăn ở thật đó.Hư hỏng.Rồi bỏ chồng theo trai.Nên con bà xít.Cụ mày có mì ở cạnh trần.Người đời nghe xong thì xúc động với tình cảm đẹp đẽ của mi.Bảo xã hội đám cưới tôi.Phần mềm chẳng thấy nhận là em gái tôi.Hóa ra.Có cần tính cả.Người đời cần vì thế mà chửi rủa tôi khinh miệt tôi cho tôi là cái loại gái lắm.Đêm trước hôm cưới của ken mi cả đêm tôi không ngủ được.Nhóm chất ba người hoạt.Câu đêm.Gọi đến gần sáng tôi mới có thể chợp mắt một chút.Khi tỉnh dậy mới đến sáu:không.Tôi vội vàng.Gọi cái an với cái túi sang nhà trang điểm cho tôi thật lộng lẫy.Ba mẹ tôi thấy tôi dậy sớm thì ngạc nhiên hỏi.Hôm nay có việc gì mà dậy sớm thế.Dạ con đi tham dự miss teen ở trường.Bà mẹ thấy vậy thì không hỏi gì thêm.Khi cái thủy với cái ăn sang ba mẹ cũng đi làm.Chồng đã nói tôi già chat son che vấn lên mặt.Cần thay cho tôi bộ váy trắng tinh khôi.Cứ như kiểu váy cưới cách tân.Mà thực ra tôi cũng đẹp lắm nha.Trang điểm xong tự dưng thấy trong gương lạ quá.Phần mềm tuổi gì so với mình.Tôi với các anh mau chóng ra xe phóng thẳng đến nhà hàng.Cần cái túi lấy xe của anh thái.Ra bến xe.Đón bà mẹ hiếu.Rồi quay về nguyễn lương bằng đón mẹ ruột con mi.Ngồi trên xe tuổi quý run lên từng cơn.Cảm thấy vậy thì cười nói.Gì mà làm như đi đánh trận.Chả thế.Tao đánh chắc một trăm%.Tao sẽ không được vào.Có gì nhờ cả vào mày vào cái túi đấy.Yên tâm đi.Mày nghĩ tao là ai.Đêm qua tao.Sắp xếp cả rồi.Mẹ tao cần nhớ cá nhân viên giúp tao cơm.Công.Mẹ mở chiều.Thật định.Chứ sao.Giờ nhà có mỗi hai mẹ con.Anh kiệt mà ngon nghe lời mẹ tao.Mẹ tao còn chiều hơn nữa cơ.Với lại chuyện này.Mẹ tao nghe được còn phấn.Nên giúp tao là điều đương nhiên.Ngay cả anh nói tôi cũng yên tâm phần nào.Khi xe đến nơi.Có anh đỗ vào góc khuất.Tôi bỏ đống giấy tờ ra xem kỹ lại.Đột nhiên phía trước.Một con xe máy cà tàng lao đến rồi dừng.Chợ hóc môn kinh.Lạc việt.Anh ta mặc bộ.Được là phẳng phiu.Gõ cửa xe rồi nói.Hai đứa định đến phá sang bàn đám cưới nhà người ta.Càng thấy thế thì bụng miệng cười đáp.Còn anh đến góp vui à.Xem tướng anh không đi.Tôi thấy cả anh nói vậy thì kinh ngạc hả.Là sao vậy.Hôm qua tao bảo anh kiệt đi cùng.Theo anh nghĩ cũng là con trai của bà hả anh.Anh ấy có đi vào đám cưới cũng chẳng ai nói gì.Mày sẽ được ba.Kiểu như.Hàng đi kèm ý.Hàng đi kèm tử mất nhìn nó rồi hỏi lại.Là sao.Là mày không cần đứng ngoài.Tí chỉ việc đi vào cùng với anh ấy thôi.Ai dám đổi màu.Mẹ tao cũng là khách mời.Tí nữa vẫn theo kế hoạch.Tao về trước nhưng thay đổi ở giữa.Mày sẽ vào cùng anh kiệt.Cần con thúy.Dẫn ba mẹ nuôi mày với mẹ con mi theo sau.Từ gạch.Nhìn đồng hồ cũng gần chín.Kịch mở cửa xe bước lên rồi nói.Ngày trước quan hệ.Từ vừa nghe đến từ quan hệ giật thoát mình.Bịt miệng anh.Nói linh tinh cái gì vậy.Anh thấy thế thì bình thật nói.Tôi đang định hỏi.Ngày trước cái an và cái ly mối quan hệ thế nào.Mà sao lại không mời cái ăn đi đám cưới.Dù sao cũng là bạn cùng lớp.Tự dưng có sao.Chết tiệt.Từ mắt nhìn anh ta cái anh thấy vậy ngạc nhiên hỏi.Hai người có chuyện gì à.Không có gì.Các anh vẫn tỏ ra nguy hiểm.Nhưng rồi đó phóng xe lên gần cửa nhà hàng dưới đất.Cũng bình thường.Không quá thân thiết nhưng cần mê nó có mời ai trong lớp em đâu thế.Em cứ phải nhờ mẹ đấy.Đợt này tôi không để ý đến lời của cái an nữa.Bởi vì trước cô dâu chú rể.Đã đứng ngoài cửa nhà hàng.Để mời.Trồng cây.Cơn mê khoác lên mình bộ váy cô dâu.Tôn dáng quá.Mặt cũng được trang điểm kỹ lưỡng.Bên cạnh tường cũng đẹp chẳng kém.Quả thật vẫn câu nói cũ.Trời khéo se duyên.Cả hai.Điều đẹp như tranh vẽ.Và x.Thịt thối huỳnh kỳ.Cảm nhận cái usb.Và đúng giấy tờ rồi hết hàm với tôi.Mẹ tao đến rồi tao đi.Tôi nhìn ra phía trước còn sát.Thấy cái ảnh chạy đến phía một người phụ nữ.Ăn mặc rất sang trọng.Tùy chỉnh nhìn thấy nửa mặt bà.Nhưng tôi vẫn nhận ra đó là người phụ nữ rất đẹp.Bảo sao.Anh em cái anh ai cũng đã.Thừa hưởng gen thế kia à.Ngồi trên xe bật điều hòa.Mà người tôi vẫn tới cả mồ hôi ra.Chờ đợi sốt hết cả ruột.Tôi liền quay sang bắt chuyện với kiệt.Anh mới đi công tác về.Em đã nói ở dưới đó đẹp lắm đúng không.Em mới được đi hạ long hai lần.Mà cũng lâu lắm rồi.Anh đi công tác ở hạ long hay chỗ nào thế.Tôi và cô quan hệ.Chợ cái tên này bị sao vậy.Anh ta đang cố tình trêu ngươi tôi đúng không.Rõ ràng.Biết tôi đang dị ứng với cái từ đó mà còn nói ra.Không kìm được gắn lên.Anh cố tình đúng không.Sao cứ mở miệng ra là quan hệ quan hệ.Anh ta bị tôi chửi thì tỉnh bơ đáp lại.Ủa sao vậy tôi chỉ đang định nói cô và tôi dạo này có mối quan hệ tốt đẹp hơn.Nên có mối quan tâm tôi như vậy.Tôi bị ức nghẹn đến tận cổ.Càng giải thích càng thấy sự cố ý trong đó.Cái từ ngữ rất bình thường.Dùng hàng ngày trong cuộc sống.Mà cô cũng nghĩ đen tối.Chắc đầu óc cổ đen tối lắm nhỉ.Hay vẫn muốn.Nếu muốn thì bảo tôi.Tối nay chúng mình lại quan hệ.Trần đời tôi chưa gặp gã trai nào thuốc thì thế này.Nếu hôm nay không về chuyện đại sự tôi phải chở cho anh ta một.Dùng những lời lẽ thô tục nhất để ý.Mới hả lòng hả dạ.Gửi cho mập orange phát.Trước kia mới.Cứ nghĩ là ít nói.Giờ nói nhiều mà nói cô nào muốn chui xuống lỗ cho đỡ nhịp cầu.Tôi không thèm đáp nữa.Miễn rằng cân kết chờ đợi.Khi đồng hồ chỉ mười giờ.Cái thuế cục đến nơi.Nó đỗ xe phía sau.Cùng ba hiểu mẹ thuận và bà hiền.Của con ma.Thực ra tôi cũng biết bà mẹ nuôi tôi đang rất đau buồn.Từ hôm kia về nhà.Tôi nói toàn bộ sự thật.Nghệ thuật đã khỏi xuống.Tôi cũng không muốn ba mẹ buồn.Nhưng chuyện này cũng không giống.Nên đành nói ra.Để ba mẹ biết sớm.Những gì tôi trả lại cho cơn mê nằm ở ngày hôm nay.Dưới cửa nhà hàng cô dâu chú rể sáng nhất vịnh bắc bộ đang bước vào trong để tiến và lễ độ.Cái ăn cơm nhắn cho tôi một tin.Vào đi mà.Tao bảo con thấy ở ngoài đó trời.Từ gật đầu lấy lấy tay kẹp rồi nói.Anh ơi còn bảo vào được.Kiệt gật đầu mở cửa bước ra.Lúc này tôi gian đến.Tưởng chân thì không đủ.Anh thật thấy vậy thì kéo tay tôi khoanh vào tay anh ta rồi nói.Mạnh mẽ lên chứ.Hãy nghĩ đến việc nó hại còn cùng mất.Nghĩ đến việc nó ngủ với chồng cô ngay trong nhà cô.Nghị định việc nộp sống cùng cô bao nhiêu năm mà lại căm ghét đố kỵ với cô.Nghị định việc nổ cùng gia đình nhà chồng cô.Khiến nhà cô khuynh gia bại sản.Tôi nghe anh ta nói vậy.Lòng quyết tâm lại trỗi dậy.Ngẩng cao đầu bước vào trong.Lúc đi qua cánh cửa tôi mới thở phào nhẹ nhõm.Bên trong khách mời đông lắm.Mấy người trước kia đám cưới tôi có nhận ra tôi.Có tiếng thì sao.Có người chỉ cho.Tôi không quan tâm.Nhìn lên lề đường.Cần mì đứng trên đó.Tuổi tự do.Để lộ cả hàm răng trắng đều.Bên cạnh là tùng và ông bà phương hướng.Của một đôi vợ chồng.Mà thiết kế an thì cân mi thuê để làm cô chủ.Thầy chào bà mẹ đang bên nước ngoài.Từ bám chặt lấy tay kia.Cũng mỉm cười nhìn chằm chằm lên phía trên.Đột nhiên ánh mắt còn bị chạm vào mắt tôi.Nó chợt tắt ngấm nụ cười.Trợn tròn mắt.Phải rồi.Một tuần này.Bà không tìm mày.Giá để máy tính rằng bà tha cho mày đó còn đi.Tôi coi tôi mặt vênh lên.Thế à.Rất nhanh chóng nó lấy lại bình thường.Nắm chặt lấy tay tôi.Phía bên trên.Mc đang bắt đầu nói.Vâng kính thưa bà con cô bác gần xa.Nhiều khi anh ta chưa nói hết.Đột nhiên nick bị hư.Lạ lùng chưa.Nhà giàu gì mà sơ suất quá vậy cái miệng cũng không.Lúc.Một cơn mưa cũng hơi tái đi.Chắc nó đang nghĩ.Tại sao.Cần mày đứng kia.Cái quái gì đang xảy ra.Sao mít lại hả.Chồng kỷ.Cái thái độ của nó thể hiện hết ra ngoài rồi.Người em khi bước xuống dưới sửa lại mơ.Trên màn hình máy chiếu đang chiếu ảnh cưới của khởi my và từng đợt nhìn tập phụ.Nhưng rất nhanh chóng lại sáng lên và thay vào đó là bức ảnh cưới của tôi và tùng.Biên giới cầm mấy người nhìn về hướng tôi.Ông bà phương hướng và con my quay lên đột ngột.Sự cố.Bức ảnh đó nằm im được bad.Thì đến bức ảnh chụp tôi cần mi.Và ba mẹ nuôi tôi.Khi đi chơi ở hạ long.Hình như có mấy người lm đón được ra.Biên giới tiếng sâm mỗi lúc một nhiều.Bật phương hơi rách lên với cả mc.Tôi không nghe được bởi tiếng ồn quá lớn.Nhưng quanh tự dưng không thấy cái anh đâu nữa.Trên màn hình lại chiếu đến cuốn sổ hộ khẩu gia đình tôi.Từng trang lật quá.Nguyễn minh hiếu.Phạm thị thuận.Nguyễn phương mai nguyễn hà mi.Sao đỏ là hình chụp chứng minh thư của tôi vào cơn mê.Có người đứng gần tôi hình như đã kịp hiểu nên nói với người bên.Vợ mới của chú rể.Là em gái của vợ cũ.Chú rể say.Ừ hình như là thế.Mẹ chồng cũ của tôi hình như không giữ được bình tĩnh.Bà ta bước xuống dưới tắt phục máy tính được bước lên nó.Xin lỗi mọi người chúng tôi có chút sự cố.Cái giọng bà già run lắm.Bật vừa lên tôi cũng thấy cái anh từ đâu đó bước.Nó đeo một cái mặt.Cầm một cái mũ.Dọn rác.Xin chào mọi người.Mọi người xem hình ảnh vừa rồi chắc cũng đoán ra.Vâng cô dâu bên cạnh chú rể đây chính là em gái của vợ cũ chú rể.Cô em gái này nhân lúc chị gái bầu bí đã quyến rũ chú rể và để giờ đứng đây.Còn y bên cạnh trợn tròn.Giật lấy mic từ cái an rồi kéo lên bảo vệ đi.Bảo vệ ở đâu.Sao cho người không mời vào đây thế.Tôi với kiệt bước lên trên để nghe rõ hơn.Can thấy vậy thì tắt một phát thẳng vào mặt con mình.Rồi răng lại biết nó.Đến giờ.Mày vẫn cả xiaomi bật máy chiếu.Chiếc máy chiếu đang tắt lên được bật sáng.Trên màn hình có rất nhiều ảnh của tôi vào cơn mê.Bà phương định nói gì đó.Đã bị can giết vào tay rối xuống dưới.Tùng với con mì đứng bên cạnh sững sờ nhìn lên mấy triệu.Đốm ảnh đã chiếu.Đến.Hồ sơ phá thai của cơn mê.Chú rể nhìn cô dâu.Cô dâu nhìn lại lắc đầu.Chưa hết đâu.Xem kìa.Thai lưu nữa kìa.Mi ơi.Tiếng bác sĩ trong clip cách lên mười một.Có thể do trước kia của nạo phá thai quá nhiều lần nên mới dẫn đến lưu thai.Cô bé ăn uống tẩm bổ theo đi.Lúc này đám cưới bắt đầu trở nên lộn xộn.Đột nhiên tôi thấy bà phương đi xuống.Hai tay bà ta vẫn run rẩy.Cầm mic nói.Xin lỗi mọi người.Đám cưới có trước sự cố mọi người thông cảm.Bữa tiệc không diễn ra nữa.Xin lỗi.Xin mọi người về cho.Khi nói ra câu đấy tôi biết bà ta đang nhịn nhục lắm.Đám người bên dưới bắt đầu tàn ra rồi đi về.Còn một số ít hiếu kỳ thì đứng lại xem.Bà phương không còn cách nào khác đành bức sướng.Cúi đầu xin lỗi.Và mời từng người dân.Đến khi trong phòng chỉ cần mấy người bà ta liền lao thẳng lên sân khấu.Tóm tắt cần mì giữa chu chéo.Cần đĩa.Sao mày có thể làm như thế.Sao mày có thể như vậy.Tôi không cần đoán cũng biết cá ăn với cho ta xem clip con mi quyến rũ ông chủ.Chẳng hiểu sao tự dưng tự gửi tưởng tìm.Trước kia bà ta nói cơn mê và tôi không cùng huyết thống gì.Nó có ngủ với chồng tôi cũng chả sao.Giờ tôi có thể rộng giặc nói còn mì và bà phù.Cũng chẳng cùng huyết thống gì nó cứ ngủ với chồng bà ta cũng đâu có sao.Tôi còn hiền chán khi ngăn không cho cái an chiếu hạn clip đó lên.Bên ngoài vẫn có một vài người đứng ở cửa nán lại xe.Lúc này tôi mới bình thạnh bước lên trên giờ nói.Bà phương.Nghe nổi bật quý đứa con dâu này lắm.Sao tự dưng lại đánh nó.Còn mình nãy giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.Chị biết bị đánh đến khi thấy tôi thịt gà lê.Chị mà.Chị địa đặt cái gì vậy.Bà phương không để ý đến tôi là và con bị tát một cái rồi.Địa cái thằng cha.Con đ*.Cậu nữa.Không có thể làm cái trò đồi bại như.Ông ngủ với ai tôi cũng chấp nhận.Nhưng nó là con dâu.Ảnh hưởng lúc này đốt thể nói gì hơn ngoài cúi đầu.Còn mình thì lắp bắp hỏi lại.Ngủ.Ngủ với ai.Mày ngậm mồm ngay đi con đi.Bên ngoài cái thúy đang bước vào.Phía sau.Bà mẹ nuôi tôi và mẹ ruột con mít cũng đi vội vã lên trên.Bà hai đi về hướng con my khóc lóc.Tao còn lại làm ra những chuyện như vậy.Ăn mì bị mụn phương đánh bật máu mũi.Nhìn bà hết gạo lên.Bà không phải mẹ tôi.Bài mẹ tôi ở bên nước ngoài.Ba mẹ tôi giàu có chứ không phải là bà.Tôi nhìn bà hai.Chua xót replay.Đến giờ phút này mày vẫn chưa tỉnh ngộ sao.Đến mẹ mà.Mày cũng không chịu nhận.Bà ta không phải mẹ tôi.Vừa nói nó vừa hết tay bà hiền rừng nghiến răng ken két.Lao vào túm tóc tôi rồi nói.Tất cả là do chị.Chị địa đặt ra.Chị muốn phá đám cưới của tôi và anh tùng.Mẹ phương còn bị chị ta.Còn không phải phá thai.Con không thể ngủ với ba còn xin mẹ.Xin lại sim này.Bật phương không giữ nổi bình tĩnh.Bật tắt liên hồi vào mặt nó.Càng ức sân khấu càng lộn xộn.Cần mi quỳ xuống dưới bám lấy chân bà phương rồi nói.Mẹ con thật sự bị lừa.Mày vẫn cãi được xong đi.Bằng chứng rõ mười một thế này.Mà mày còn cái.Bảo sao.Mấy dạo này.Mày không nhắn nữa.Con đỉa.Tao đâu có ngu.Sao mày dám làm như vậy.Không phải đâu em.Chị tạm biệt.Bật phong thủy vị cầm đống giấy tờ ném vào mặt nó rít lên.Dấu đỏ mực đen thế này mày còn.Video phát trực tiếp mà vẫn dám cãi sao.Còn gì.Tao phải giết mày.Mẹ ơi con thật mà mẹ tin con đi.Em xin anh tin em đi em bảo an.Con xin mẹ đừng tin lời chị ta.Còn thực sự bị ho.Mày cướp chồng chị gái.Mày hại nó bị hư thai.Mà mày vẫn dám nói mày on.Tiếng bà hiểu cách liền để giận dữ con gì.Vẫn im lặng.Nói rồi bà đi về hướng bà phương từ tốn nói.Chị không cần đánh nó cứ buông tay nó.Chị với nó khác gì nhau đâu mà.Ông nói cái gì.Thôi chị ạ.Lúc con trai chị ngủ với con mi chị đã nói những gì có cần mai chị nhớ lại xem.Giờ chỉ cần đánh nó sao.Chị với nó để khốn nạn như nhau cả thôi.Cần mày.Bà chỉ vào mặt cân.Nuôi máy bao nhiêu năm.Để yoyo.Thịt đức như vậy.Là lỗi của tao.Không ra gì phải một con súc sinh.Bật phương à vậy thì dựa lưng vào từ.Khóc lóc.Sao đỏ lao về phía ông hướng trời.Còn mình thì bỗng dưng chợ mất gạo lên.Bà nói tôi là con xúc xích.Phải.Chồng mất ba tôi có bao giờ được như chị ta đi.Bà lúc nào cũng chửi mắng tôi.Nghiêm khắc với tôi.Còn với chị ta.Dù chị ta có sai cái gì hư hỏng cái gì bà cũng vẫn bình.Vì sao thân nghiêm khắc với em.Vì từ nhỏ mày đã ganh ghét đố kị với nó.Mày làm cái gì cũng đổ lỗi cho nó.Nó đều đứng ra nhận thay mày.Bản tính ích kỷ của mẹ.Tao đã nhận ra từ nhỏ.Nhưng tao vẫn.Lớn rồi mày sẽ thay đổi.Thật không ngờ.Mình làm ra những trò này.Phía bên kia cái thúy đang nói với bà phù.Về ba mẹ ruột còn mì.Petec anh tức giận lao.Đời.Ông hương với tôi.Phải giữ chặt mà.Cần gì lúc này cũng như con thú nhìn và phương gao.Sao mà phải tức giận với tôi.Bà thì tốt đẹp lắm thằng chồng ba cũng tốt đẹp lắm đấy.Tôi biết lúc này con mi đã còn lên.Nobita mình không còn gì để mất.Nên.Long xẩm.Nhìn một vòng chung quanh được cười sằng sặc.Sau đó chỉ tay vào mặt bà hiện giờ nói.Bà mẹ tôi sao.Là mẹ tôi nuôi tôi được ngày nào chưa.Lúc bà giàu có thì bà bỏ mặc tôi.Dân nghèo khó lại tìm đến tôi.Cả đời này tôi hận nhất là.Nếu như không vậy.Tôi đã không phải sống cùng còn chị giả tạo.Tôi sẽ không thành ra thế này.Bạn xem lại mình đi.Nghèo hèn thế rồi đòi tìm tôi.Để tôi phải hạn.Bạn mơ đi.Tôi không tin nổi vào tai mình.Còn mình thì sao có thể mở mồm nói ra với mẹ ruột của mình như.Không có công dưỡng.Cũng có công sinh thành.Huấn hồ khi ấy bà hiện đã không bảo nó mà còn mang đến cho ba mẹ nuôi.Lâu lâu vẫn chưa cấp.bảy yên nhìn đó.Bỗng dưng khỏi xuống lầm.Sao tao lại để cho cái thứ mất dạy như.Biết thế lúc đấy tộc má mày đi có phải hơn không.Bà nghĩ để được tôi ra.Chỉ có quyền bắt tôi phải phụng dưỡng bà sao.Tuần này càng nói càng thấy điên rồ từ nền lao vào và cho nó một cái rồi nói.Còn mất dạy.Mày dám ăn nói như vậy với mẹ mày.Chị lại bắt đầu trở giọng đạo đức với tôi à.Tôi hận bà ta nhé.Thì tôi hạnh trị đặc biệt.Tôi hận ba mươi tám.Tôi hận chị cả trăm ngàn lần.Tôi hận cả ông.Tất cả đều không ra gì.Nó nói đến đó.Cười định đi.Rồi chỉ vào mặt bà phù.Kể cả.Bà cũng đ** là gì.Bà nghĩ tôi muốn làm dâu gia đình tởm lợm của bà sao.Không.Và tôi hát guitar.Nên tôi mới làm như vậy.Vì tôi hận chị ta thôi.Tôi cũng từng yêu con trai bà.Những kẻ được.Anh thật tệ.Thì tình cảm đó đã chết.Vậy.Mà đứa con trong bụng to.Dù đã chết lưu.Cũng không phải con của con trai bà đâu.Nó bị tinh trùng yếu.Bà nghĩ.Dễ có thai vậy sao.Hôm trước tôi đưa nó đi khám.Tinh trùng của nó còn tệ hơn cả trước kia.Nó đâu dám nói.Bởi vì nó vẫn đang nghĩ.Nó may mắn khi tôi có bầu.Nó vẫn đang nghĩ đó là kỳ tích.Nhưng không.Thằng con bà có kỳ tích của kênh mai thôi.Thịt tí.Đứa con đó đã bị chết.Phải rồi.Giờ tôi cũng chẳng còn gì.Tôi cũng chẳng còn.Các người hả hê chưa.Bật phương asus.Thích tay ông hướng nào về phía căn mi.Nhưng còn mình anh như cách chạy danh.Tôi ngắm nhìn.Đỡ bảo hiền ra.Còn mình ngu xuẩn kia không hiểu.Hôm nay.Bảo hiểm đến.Để bảo nó về.Vì em trai nó.Đã vực dậy được công.Bảy hiền cũng không cần cần.Một đứa con gái mất dạy thế này nữa rồi.Bà hiểu thì đỏ hoe mắt.Thở dài.Kéo tay mẹ.Giờ nói.Mà.Về thôi.Từ gạch.Đưa bà mẹ ra xe.Có cái thúi.Cách ăn thì chở tôi về chung cư.Lúc này tôi mới để ý.Không cần thấy kẹt đâu nữa.Cái ảnh vừa lái xe vừa nói.Mai mày còn hiền chán.Lệ ra những clip đó phải tung lên.Cho thiên hạ thấy.Nhưng không sao như thế này cũng được rồi.Con mình cũng chẳng sống nổi với miệng đời xã hội đâu.Giờ tao như nó mất trắng.Tao chưa thấy con nào ngu xuẩn như nó luôn.Tình hình ra ngoài trời.Về có chút hả hê.Nhưng không hiểu sao vẫn thấy nặng lòng.Cứ nghĩ ít nhất.Ăn mì cũng hối lỗi.Không ngờ nó vẫn còn u mê như vậy.Bỗng dưng cho cái điện thoại.Là số của con ma.Nó vừa thấy tôi ngày mai đã nói.Cuối cùng.Chị cũng lộ bản chất.Tao lâu rồi.Chị đừng đắc ý.Tôi sẽ đi khỏi đất hà nội.Tôi sẽ không làm phiền chị nữa.Cho chị sống vui vẻ những ngày tới.Nhưng chị yên tâm.Tôi sẽ trở về.Thành đạt.Và giàu có.Để chị biết chị luôn thua tôi.Tôi sẽ cho công ty của chị phát.Con này.Ở với thằng tùng lâu.Bắt đầu sinh ra ảo tưởng.Nó đang nghĩ giống chồng phim sẽ.Bị cú sốc bỏ đi một thời.Quay lại về trả thù.Tức cười hack.Tao cũng mong mày thành đạt lắm.Bởi mấy thành.Mày sẽ chẳng.Nghĩ đến tao đâu.Mày còn nghĩ đến tao là mày còn thấp.Chị cứ chờ đó.Hình như con này sau đợt thay.Đầu óc bắt đầu có vấn đề.Bảo sao dạo này tôi thấy nó điên điên khùng khùng.Mặt mày.Bác không quan tâm.Đợi mày còn gì thất bại hơn.Lúc nào cũng sống trong sự ranh ghét đố kỵ với bà chứ.Tôi nghĩ vậy liền sẽ mỉm.Bình.Nắng lên.Mùa hạ cũng đến.Làm gì mà cười nhìn người ra thế.Tiếng kiệt cất lên khiến tớ hơi giật.Cái nhìn.Bụng hết toán.Anh ta sao lại ngồi bên vô lăng.Rõ ràng là cái an đang chờ tôi.Tự lắp bắp nổ.Anh.Sao anh lại ở đây.Cá ăn.Vừa nói tôi vừa ngó xuống dưới nhưng vẫn không thấy đâu.Kiệt nhìn tôi cho mày nói.Ngủ nhiều quá xa.Từ nãy tôi vẫn ngồi đây.Là sao.Ngủ.Tôi nhìn đồng hồ.Giờ mới mười một giờ.Rồi lại nhìn kiệt.Lúc này tôi mới bừng tỉnh.Hóa ra bà này.Chỉ là một giấc mơ.Giấc mơ gì mà.Và thật đến vậy cơ chứ.Tôi vẫn còn chưa thoát ra nè.Cứ ngồi ngẩn ngơ.Có lẽ nào chút nữ.Tôi cũng thành công như vậy không.Tất cả những.Cảnh tiết.Rồi thở dài nói.Anh.Giấc mơ đẹp quá anh ạ.Anh thấy cái an nhắn tin cho anh chưa.Nó về nhà rồi.Lúc này thì tôi bừng tỉnh thật sự run rẩy nói.Có chuyện gì vậy.Xin hỏi lại về à.Mà đi.Đây là đâu thế.Xung quanh bốn bề vắng lặng.Chị thấy toàn xe là sao.Chỗ này quen lắm.Hình như là hầm gửi xe của chung cư tôi đang ở.Play được gọi nói.Sao em lại ở đây rốt cuộc có chuyện gì vậy.Tôi thấy con ngủ ngon quá nên đưa cô về.Chợ cái tên dở hơi này định phá tan kế hoạch của tôi sao.Mở cho tôi lạnh ngủ được.Mấy dạo này tự dưng ngủ lắm như con.Ngồi trên xe cũng ngủ được một giấc.Lấy tay tát vào mặt chất lỏng rồi nói.Anh hâm à đưa em ra nhà hàng đi.Còn cái ăn nữa còn bé chết tiệt này sao lại.Mai.Từ từ.Nghe tôi nói đi mà.Kế hoạch của cô.Bị hủy bỏ rồi.Giờ có quay lại đám cưới cũng không may cho cô vào đâu.Các cái thúy và cái.Đều đã về nhà.Tại sao.Tại sao lại đi.Đã có chuyện gì xảy ra.Thực ra ban đầu tôi cũng định tùy theo.Giúp cô thực hiện kế hoạch.Nhưng khi nãy thấy cô ngủ.Tôi đã nghĩ lại.Ân oán.Cứ trả thù bao giờ mới kết.Cái gì mà ân ân oán oán.Nghe nhạc phim chưởng.Nói chuyện kiểu gì mà vòng vo tam quốc.Càng nghe càng thấm.Tôi đến lấy máy gọi cho cá ăn.Thế nhưng gọi mãi nó không bắt máy.Gọi cho cái thúy cũng tỉnh trạm y hệt.Cứ thấy vậy thì.Tôi đã bảo rồi.Kế hoạch của cô thất bại.Trời nghệ làm thế anh có biết.Biết cái gì mà biết.Cô không thấy nếu có đi phá đám cưới.Cô mới là người thật xa.Tại sao cô không nghĩ xa hơn.Cách trả thù này quá non kém.Mà tỷ lệ thành công lại thấp.Ý anh là gì.Cách trả thù thâm sâu nhất.Là để kẻ thù của mỹ.Tự đấu đá lẫn nhau.Chẳng phải con mi và bà phù.Đều là những kẻ không ra gì.Cô nghĩ sống với nhau được bao lâu.Để hai người đó tự đầy đọa nhau.Mình ở xem kịch cho vui.Cô có bao nhiêu tư liệu nấm thấp nó rồi.Mình sẽ ở thế chủ động.Giờ còn làm như thế kia còn mới chó cùng rứt giậu rồi chẳng biết nó sẽ làm ra những trò gì.Nghĩ mà xem.Giờ hai người đó về chung một nhà.Thì chẳng cần thời gian mà làm phiền cô nữa đâu.Vì đang bận cắn nha.Cho nghe kết nối xong chụp thấy chí lý vô cùng nhưng tôi vẫn chưa hết đi.Giấc mơ bắn nãy lên nói.Anh nói cũng đúng.Nhưng em không muốn cần mình nhờ nhờ được nó ghi ra quá nhiều.Tác giả ác báo.Quả báo của nó đang đến từ từ từ.Tìm đám cưới với chồng cũ của cô.Đã là quả báo với nó rồi còn gì.Với lại cuộc sống.Nếu có làm như vậy.Cô cũng chẳng hả hê được bao nhiêu.Thả hơn giờ cô cứ kệ chúng nó.Cố gắng phát triển công ty.Rồi chăm chỉ làm việc.Chăm sóc bản thân và ba mẹ.Có phải.Đây đã là trả thù chúng nó rồi không.Nụ cười của cô.Là nỗi tức giận của đám người đó.Phải rồi.Gã đàn ông hành hạ đến mức.Tắt nó bật máu.Mà nó cần lý.Thì có gì mà tôi phải buồn.Càng nghĩ tôi lại càng thấy lời của cặp sâu sắc.Cụ mày bà này thì còn chưa đi phá đám cưới.Mở tiền kiệt.Tự dưng sao giờ nói chuyện lạ thế nhỉ.Không tin nổi.Hôm nay cô và cái túi đó nghe.Làm doanh thu mất đi khá nhiều đấy.Tự dưng.ba con điên bài đặt kế với chả hoạch làm gì.Giờ tự dưng đóng cửa công ty đi chơi.Cười hihi nói.Em ơi nếu chị nhỉ.Thế em bảo cái thế giờ mở cửa.Ừ tháng sau chắc nhiều khách hàng hơn đấy.Tôi đang quan hệ.Quỷ tha mà bắt anh tài.Đang nói chuyện tử tế lại quan hệ.Anh cà rốt cuộc bị sao vậy chứ.Vô duyên mà nghĩ mình hài hước sao.Tôi không chịu được tức giận nói.Rảnh cứ mở mồm ra là quan hệ thế.Anh nghĩ nói như vậy tôi vui lắm sao mà cứ nói.Từ nãy đến giờ.Anh đang cố tình đấy à.Anh có thấy mình vô duyên vãi không.Em đã nói em không thích gì.Anh đừng có mở mồm ra là quan hệ quan hệ.Truyện chả có gì tốt đẹp mà cứ thích trêu.Hai lần đầu được quan hệ.Nên anh bị rối não.Điên nó cũng vừa vừa thôi.Ở hai cái cô.Tôi định nói tôi đang quan hệ với các sếp để các sếp giới thiệu công ty cho.Anh quan hệ với ai kệ anh.Em không quan.Anh thích quan hệ với tất cả gái gú trên đời này em cũng không thèm để ý.Nhưng đừng có trước mặt em nhất từ ấy.Cái từ đấy thì làm sao chứ.Cô tự cô nghĩ là xấu thôi.Trời.Xem cái mặt tỉnh bơ của anh ta kìa.Anh đã không cố ý tôi đi đầu xuống.Người gì đâu lại không chịu.Tôi mở cửa.Tức giận bực.Anh ta thấy vậy nói với theo.Bàn tay cô vẫn chưa nói với tôi.Tôi phải chịu trách.Tôi quay lại bịt miệng anh ta cao lên.Em đã bảo là không cần không cần.Quên ngay chuyện đó đi.Trách nhiệm cái quái gì.Có chết em cũng không thèm cái trách nhiệm của anh.Đội dở hơi.Nói rồi từng bước nhanh lên trên căn.Lúc này mới phát.Cả ba mẹ nuôi tôi và ba mẹ ruột đều ngồi ở phòng khách nói chuyện.Nhìn thấy.Tự dưng tôi mới chợt nghĩ.Mai sau tôi còn chưa đi phá đám cưới.Nếu không.Thực không biết giờ này mọi.Chạy thế nào.Bà hiếu mẹ thuận cũng biết chuyện còn mi cũng biết cả hôm nay đám cưới.Nhưng có vẻ.Bà mẹ cũng chẳng đến đó làm gì.Tôi nghe loãng thoảng bà hiếu.Sẽ từ mặt con ma.Cũng đúng thôi.Làm sao có thể chấp nhận được còn điên ấy cơ chứ.Tôi vào tủ lạnh lấy táo sài gòn.Tự dưng.Mất lại replay.Chả hiểu sao mấy ngày hôm nay tớ mệt.Buồn ngủ thế nào ấy.Nhưng tôi vẫn cố mở mắt nói chuyện với mọi người.Đến khi bà mẹ nuôi về.Tôi mới vào phòng nằm vật ra.Ngủ một giấc.Khi tôi đang ngủ.Bất chợt có điện thoại rung lên.Tôi nhìn màn hình là cái ai.Liền tuổi nhấn nút nghe.Tao đi.Mai đi xem bói không.Nghe xong từ bật dậy hỏi.Cái gì.Đi xem bói bây giờ.Ừ định để qua máy kia mới đi nhưng tự dưng lại nằm mơ giấc mơ sợ quá.Rủ đi xem luôn.Mày bảo tao mấy hôm nữa đi xem à.Giờ đi luôn tao đặt lịch nhé.Nhưng.Những gì từ từ.Mày có cần thấy bận sấp mặt rồi lấy thời gian đâu mà đi.Ừ thế thì đi.Tí tao qua đón.Ok.Tôi tắt máy.Dậy rửa mặt.Rồi thấy bộ quần áo.Bà mẹ tôi biết hôm nay ba mẹ nuôi lên nên đã xin nghỉ buổi chiều.Vừa thấy tôi mẹ đã nói.Dạo này làm việc quá sức hay sao mà không phải mệt thế.Suốt ngày ngủ không chịu vận động gì.Cẩn thận béo quay bé cút đi nhá.Sapa bốn hôm nay tôi ngủ lắm thế.Chắc thời tiết sắp thay đổi nền vậy nhỉ.Tôi cười khì khì đáp lại.Bà bảo con béo mới xinh mà.Thôi đi cô à.Béo mấy nữa không ai thèm rước.Còn cần gì ai.Ở với ba mẹ cả đời.Mẹ nhìn tôi bật lực lắc đầu.Tui chạy giờ hôn chuột lại một cái rồi đi xuống dưới chung cư.Càng đến rồi.Vợ nhìn thấy nó tôi liền chế.Hôm nay về không gọi tao.Kế hoạch hủy bỏ cũng không thể nói gì.Ở kì.Rõ ràng tao thấy mày nhắn tin.Không thực hiện nữa.Broken.Đừng gọi mày nữa mày có việc.Sau đó cần bảo tao nói cái thú.Đưa bà mẹ mày về chung cư cơm.Lúc tao gọi mày thì thuê bao.Gọi cho anh kiệt mới.Mày không muốn trả thù.Vì không muốn ba mẹ mày buồn.Mà sao mày lại ra cầu long biên khóm.Ra cầu long biên không.Ừ.Tao gọi thì anh kiệt.Mày đang đứng trên cầu không.Kệ mẹ nó chứ.Nó cưới vợ khác rồi thì thôi.Thiếu gì trai đâu mà khóc với.Cần thơ.What the hell.Tôi cần nhắn tin lúc nào vậy tôi khắp trên cầu long biên lúc nào vậy.Rõ ràng tôi còn chả biết gì.Tên kỳ.Chắc chắn chỉ có anh.Tôi đi lấy mà.Trời ơi đất ơi.Tin nhắn dành dành ở đâu.Bảo sôcôla nó.Mà sao anh ta biết mật khẩu điện thoại của tôi nhỉ.Rõ ràng chứ để ngày sinh của tôi cơ mà.Càng nghĩ thức càng cay cú tình cảm.Mặt càng cay tự dưng lại càng muốn.Tôi điên mất.Nhập của đợi làm gì cho nhục nhã tôi đã bảo ứ thèm trách nhiệm rồi cơ mà.Gặp để chửi nhau.Pizza đến nhà bà bói ăn liên hết ham nói.Nghe nói cô này xem chuẩn lắm nhất là tâm linh.Tôi gật đầu không đắp.Cùng nó bước vào trong.Vừa về.Bà bói đã cất giọng ôm.Hai người một vòng vào.Nghe xong tự dưng tôi giận hết tóc gáy.Đặt năm mươi.không lên đi.Còn cái.Đặt hàng.Một cổ.Nhà giàu có khác.Tự theo.Thế nhưng bà bói không xem cho nó trước mà nhìn tôi sẽ nói.Cô gái.Có phải đến đề về những giấc mơ lặp lại.Dạ đúng rồi thầy cô.Đứa bé áo đỏ vẫn đứng phía sau.Vào phủ cô rừng ngồi ngoan nhé.Cả người tôi tự dưng run lên bần bật.Những giấc mơ quen rồi nên tớ không còn cảm giác sợ.Vậy mà nghe bà bói nói.Tuổi hợi hùng cuối cùng.Không cần.Vòng lạnh.Đi theo bảo vệ cô thôi.Lệnh cô cho con hỏi vòng này là thế nào với con.Người nhà cô.Để tuổi.Dạ.Có phải tuổi ngọ.Cô đã không sống với ba mẹ ruột.Dạ vâng ạ.Sống cùng với ba mẹ nuôi.Vâng.Thì đúng rồi.Vòng không nói dối.Nó bị.Nó là con của ba mẹ nuôi cô.Ba mẹ nuôi con.Bà mẹ con làm gì có đứa con nào đâu.Có thể nó mất từ nhỏ mà cô không biết.Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng.Hỏi lại.Coi.Em ấy có nói gì nữa không.Bảo cô phải giữ sức khỏe.Khám sức khỏe theo định kỳ.Không hiểu sao tự dưng ngay đến đấy được trợ giúp đỡ.Hình như chồng từng giấc mơ.Đứa bé để cố hiện ra cho tôi một tín hiệu gì đó.Chẳng hạn.Lúc tôi lấy từ.Tôi mơ thấy bão giông.Lộc có bồ.Mơ thấy ánh mắt nó buồn rầu trân trân nhìn tôi.Lộc phát hiện ra cơn mê ngủ với tùng.Cũng là nó đánh.Tôi.Rồi cả cái đêm tùng đi không về.Cô ơi hỏi xem em có cần gì không.Sao em lại đi theo con.Trợ từ một chút.Dạ.Nó bảo.Cô bé nói với ba mẹ nuôi để hỏi cho nó lên chùa.Để nó được siêu thoát.Để thầy cô.Là vì sao thì cũng về hỏi bà mẹ nuôi.Từ gạch.Bà bói nói.Được rồi nó thăng rồi.Không hỏi được nữa đâu.Cô kia người lưu vào đây.Canh thấy bà bói gọi thì ngồi lại gần.Bà bỏ nhìn nó nói.Có chửa đi xem bói làm gì.Dạ đêm qua cơn mơ còn bị sảy thai nên cần lo.Không sao nhé.Giấc mơ này làng bớt suy nghĩ đi.Cũng đừng lười biếng mà không tập thể dục.Cóc.Nên chăm đến bác sĩ.Chứ không phải đến bà bói đâu.Yên tâm đi.Không sao cả.Dạ.Cây con có bầu trai hay gái không.Trai gái sau này siêu âm là biết.Hỏi tôi làm gì.Mỗi sinh mệnh đến với mình là đều có cái duyên.Trai gái gì cũng được.Nhưng.Trai.Sau này siêu âm rồi ngẫm lời tôi xem có đúng không.Dạ con cảm ơn cô.Bà bỏ gạch đầu nhìn tôi sẽ nói.Cô này cô may mắn lắm mới có một đứa bé ngoan ngoãn đi theo cô như vậy.Nhìn cô.Các cô kia nữa.Tôi thấy hai người sau này.Phúc lắm cứ tùy tâm tích đức làm việc thiện là được.Cái hậu vận của hai cô.Rất đẹp.Dạ con cảm ơn cô.Tôi đưa cho cô cái xấu.Để bảo người nhà mang lên chùa.Xin cho vong vào chùa.Để vòng siêu thoát.Dạ.Đợi lấy số xong tôi và các anh cũng về.Về đến nhà tôi gọi luôn mà thu.Mẹ nghe thư kể từ những giấc mơ đến việc bói toán.Thì ban đầu là kinh.Một lúc sau thì sụt sịt nói.Mai.Thế là em theo con.Tôi vẫn chưa hết những thắc mắc liên hệ.Mẹ mẹ có em bao giờ.Shop còn không nhớ nhỉ.Khối còn với cái mì được nhận về.Lúc hai đứa gần ba tuổi.Thì mẹ sinh em.Nhưng em yếu lắm.Lúc đó y học đâu có phát triển như bây.Em sinh ra gay go nhanh nha.Lợi hại không.Tại vì sợ không dám đến gần.Chỉ có con lúc nào cũng lại gần em.Ôm em dỗ dành em.Nhưng khi em được sáu tháng thì à.Lúc đó còn khóc rất nhiều.Cứ nắm tay em không nước lên.Đã nghĩ vì lý do đó mà em theo con.Trẻ con.Mất linh thiêng lắm.Mẹ sao còn không nhớ về chuyện này nhỉ.Ừ lúc đó con còn nhỏ.Từ đó đến giờ bà mẹ cũng không hề nhắc lại chuyện đó lại còn chuyển nhà nên còn không nhớ cũng.Mẹ.Chỉ giữ lại tro cốt của em.Lúc nào cũng để trong tủ.Em bé tên gì hả mẹ.Em tên bình an.Tôi nghe xong tự dưng thương em phát nghẹn ngào.Một đứa mới chỉ sáu tháng đã mất.Mà lại theo tôi.Lúc nào cũng bảo vệ tôi.Mẹ.Cuối tuần con về.Cả nhà mình đưa em lên chùa.Ừ cuối tuần về chơi lâu lâu nhé.Giờ ba.Còn mỗi mình coi.Vâng ạ.Đến khi tắt máy từ vẫn đang trong trạng thái chưa hoàn hồn.Tìm hồ sơ.Nhưng không hiểu sao lại mong được gặp em.Chồng giấc mơ.Để nói một lời cảm ơn.Buổi tối hôm ấy thì tôi đang nằm ngủ.Đột nhiên.Lắng nghe tiếng khoảnh khắc.Không biết có phải là cầu được ước thấy không.Mà em lại xuất.Em ngồi bên cạnh giường tôi.Nắm lấy tay tôi rồi nói.Chị mai nhớ em không.Nhớ.Em là em chịu.Chị mai em xin lỗi vì không bảo vệ được thay của chị.Khi đó em đến muộn quá.Chị ơi.Từ hôm nay.Em không làm phiền chị nữa đâu.Chị phải tự bảo vệ mình nhé.Em cũng muốn bên chị.Nhưng em cũng muốn được siêu thoát đầu thai làm người.Em không thể chịu được nữa rồi.Nói xong tự dưng nó tan biến ra.Tôi lắc đầu gào lên.Từ từ.Nhưng từ nhìn lên không còn thấy nó đi.Chị thấy một màn sương hư.Đến khi tỉnh dậy.Đã thấy gối ướt đẫm.Cho nghe có tiếng khang khách vẫn đang vang vọng trong phòng.Nên khả thi thử.Bình an.Cảm ơn em.Nhiệt.Em sẽ sớm được siêu thoát.Được đầu thai làm người.Kiếp sau em phải thật bình an nhé.Mấy ngày hôm sau tôi vẫn chưa thoát khỏi câu chuyện về bình an.Dẫu sao em cũng chưa siêu.Tôi đã muốn được thấy em một lần.Nhưng có lẽ.Em đã đi thật rồi.Đến ngày thứ ba kể từ ngày tôi đi xem bói về.Bạn đừng gọi điện cho tôi lại một lần nữa.Hẹn tôi cuối tuần về nhà.Nghĩ đến em.Lại nghe mẹ nói chẳng hiểu sao.Nước mắt tôi cứ tuôn ra.Lệ cay.Mẹ khó khăn lắm mới có được em.Đại lý bia.năm mươi sáu năm mà vẫn không có nhà.Đến lúc có bồ.Sinh ra em.Em cũng bỏ bà mẹ đi.Tôi lại nghĩ đến cả em bé của tôi.Kể mà thai không chết lưu.Có lẽ giờ tôi cũng sắp sinh.Nhìn thấy mấy bộ đồ sơ sinh mà bụng rừng tôi lại khao khát làm mẹ đến thế.Khi tôi còn đang sụt sịt.Bỗng dưng có điện thoại của vin.Đã hứa với lòng mình.Tôi sẽ không bao giờ nói chuyện.Không bao giờ quan tâm.Chàng tập biết mặt.Thế mà chả hiểu sao.Tôi vẫn nhấc máy.Alo.Ở cái tên thần kinh này.Ngoài từ quan hệ và từ ra thì không còn gì để nói nữa sao.Lấy hết sự kiên nhẫn còn sót lại.Nhẹ nhàng nói.Anh gọi em có việc gì thế.Mà nói trước nhé.Anh mà nói từ quan hệ lần nữa.Thì đừng trách em.Không nói không được.Sang lại quá vậy.Em xin phép tắt máy và chặn số anh.Từ hôm nay gặp nhau coi như không quen biết.Em chịu hết nổi rồi.Cái chuyện đó đối với anh không sao.Nhưng anh thấy xấu hổ và nhục nhã lắm.Qua rồi thì thôi đi.Cô thật sự không muốn tôi phải chịu trách nhiệm gì sao.Em đã nói không là không.Không bao giờ em cần.Tưởng cần thì tôi làm đám cưới.Cha mày điên hả ngáo đá.Đám cưới.Sao càng nói càng thấy điên khùng thế nhỉ.Nói rõ rồi mà vẫn cố chấp nói đi nói.Bao nhiêu ngày hôm nay.Người ta nói một lần là hiểu.Danh tra cứu với thằng rồi thế à.Dù sao cô cũng là người đầu tiên của tôi.Anh bị sao thế.Tôi nói thật.Tôi cũng không muốn quan hệ với nhiều người.Sẽ không anh.Nên tôi cũng muốn chịu trách nhiệm với cô.Đổ bệnh.Tôi không cần cái đồ điên.Cút đi.Từ đây coi như không quen biết đi kiếm còn khác mà chịu trách.Tôi không muốn.Nói xong tôi tắt mấy cái phụ.Rồi cho luôn số điện thoại của anh ta vào danh sách.Người gì mà ý thức như con dê.Đây đã không thèm chấp mày cứ cố ý nói.Tuy rằng tôi cũng thực sự có tình cảm với.Nhưng không phải muốn lấy chuyện này ra mà đòi trách nhiệm gì cả.Tình yêu phải xuất phát từ tình cảm hai phía.Chữ về trách nhiệm để làm gì.Với lại rõ ràng.Truyện tôi và anh ta xảy ra đêm ấy là chuyện tức cảm thấy xấu hổ.Nếu như người con trai khác.Phải xin lỗi.Rồi sau đó tán tỉnh tôi.Chứ đâu phải là cá.Rồi sau đó tán tỉnh tôi chứ chứ phải.Cứ gặp là bắt đầu nói kiểu số sàn như vậy.Phải rồi.Anh ta là đàn ông nên chuyện đó bình thường còn tôi cần danh dự của tôi thì sao.Nói một lần còn đỡ.Nói càng về sau càng thấy nhầm và đáng ghét.Tôi nằm mãi mà không ngủ được.Chả hiểu sao lại thấy tức cảnh.Dạo này tâm trạng đã không vui con gặp thêm cái con người này nữa.Mà sao trên đời có người như anh ta nhớ.Có mỗi chị.Mà dai dẳng không thôi.Từ ngày cho anh ta vào danh sách.Anh ta quả thực không cần gọi cho tôi cuộc nào.Trời má tôi cũng điên luôn rồi hay sao.Rõ ràng.Chặn số anh ta mà tự dưng để trách móc anh tám mới.Đến cuối tuần tôi về nhà ba mẹ nó.Để hôm sau đưa bình an lên cho.Khi đang nằm ngủ.Bất chợt tôi lại thấy có tiếng cười khanh khách.Không hiểu sao.Tự dưng nghe thấy tiếng cười quen thuộc của em.Tôi lại vui như vỡ được vàng.Thế nhưng nhìn xung quanh.Chẳng thấy em.Tôi đến lên tiếng.Bình an.Em đang ở đây à.Ra đây với chị.Có tiếng trong trẻo ngọt nghĩa của em kích lên.Chị không nhìn thấy em.Em lên.Cố đưa mắt nhìn vẫn không thể nào nhìn ra được.Chị thấy một màn sương mờ ảo.Trước mặt.Chị mai chị mai ơi.Chắc chị thấy lạ lắm.Khi em nói tạm biệt rồi vẫn quay lại.Nhưng mà từ mai.Em sẽ không còn được quay về nữa rồi.Nên em muốn gặp chị lần cuối.Chị nhớ dặn bàn.Phải giữ sức khỏe nhé.Cả chị nữa.Bảo bà mẹ đừng buồn em.Được rồi được rồi chị nhất định sẽ nói.Nhưng anh ra đi.Chị muốn nhìn thấy em một lần nữa.Em đứng trước mặt chị đây rồi mà.Cổ nhạc.Vẫn không thể ra.Bình an lại cất giọng buồn buồn.Chắc là chị không thể thấy em rồi.Em phải trốn mãi mới về được.Em không được ở lâu.Chị ngủ đi.Chị ngủ ngon.Điểm rùa.Từ nay chị cũng sẽ bình an.Lúc em còn đỏ hỏn.Chị cũng du em thế này.À ơi.Con cò con vạc.Tiếng ru cứ mỗi lúc một xa dần.Tôi nhìn lớp sương cũng tan đi liền khóc nức lên.Đừng nói với.Bình an.Chị thương em.Cảm ơn em.Xin lỗi em.Khi xung quanh vắng.Tôi mới giật mình hoảng hốt bật dậy thì trời cũng đã sáng.Không hiểu sao tôi vẫn chưa hết sức.Đi ra ngoài đã thấy ba mẹ nuôi ngồi chờ tôi.Lại đưa cho tôi bất phở rồi nói.Anh đi con.Mẹ thuê taxi.Người ta đang chờ.Tôi thấy mất mẹ đỏ hoe.Giọng cũng nhàn nhạn mà không tìm.Khẽ rơi một giọt nước mắt.Không hiểu sao miệng tôi đắng nhất.Anh được hai miếng.Thôi.Bà mẹ cũng không nói gì.Đưa cho tôi một cái hũ nhỏ rồi nói.Đây là tro cốt của em.Có lẽ.Em cũng muốn được con ạ.Nên mới theo con như.Tôi nhận lấy.Ôm vào lòng.Giờ cứ tưởng tượng ra.Khuôn mặt tinh nghịch của em.Đang nằm trên tay tôi.Suốt đoạn đường lên chùa.Chẳng ai nói với ai câu nào.Đến khi lên đến nơi.Tôi đưa tro cốt cho siêu thị.Sao đỏ cùng mọi người đọc tin.Luật xử cho em.Sư thầy dặn bà mẹ về thường xuyên đọc kinh cho em sớm siêu.Đừng nhớ nhưng em quá nhiều em quyến luyến không đi được.Đến khi xong lễ.Tôi với ba mẹ trở về.Chỉ cần rất nhớ em.Nhưng nghĩ lời chúc.Tôi phải cố gạt đi.Tuổi lại ăn cơm với bà mẹ rồi.Xe về hà nội.Về đến nơi cũng đã.Mẹ lan nấu cho tôi bát bún riêu cua.Nhưng tôi chẳng ăn nổi.Mà nằm vật ra giường ngủ một.Những ngày tiếp theo tôi không cần mơ thấy bình an.Kể cả một linh cảm nhỏ nhoi cũng không cảm thấy.Có lẽ.Thế cũng.Như vậy em mới có thể sớm đầu thai làm người.Hàng ngày tôi vẫn đi học.Buổi sáng học thì chiều ra công ty.Chiều học thủy sản cho công ty.Dạo này đông khách lắm.Tôi có cái túi làm không sợ.Cuối cùng hai chúng tôi.Trải bàn.Thuê thêm hai người có chứng chỉ phòng cháy chữa cháy về làm nhân viên.Công ty càng làm ăn được tôi càng mệt mỏi.Lúc nào cũng thèm ngủ kinh.Cái thúy hàng ngày ngoài việc cung cấp các thiết bị phòng cháy.Còn học thêm về ô tô.Để nghiên cứu việc thiết kế.Lắp đặt và thi công các công trình phòng cháy chữa cháy cho những công ty tập đoàn lớn.Thì nó họ.Tôi cũng tập tành học.Nhưng chẳng có thời gian nhiều nên học chưa đâu vào đâu.Mà nổi mới nhớ.Cần mì từ ngày cưới không thấy chiều người tôi nữa.Lạ lắm.Thế cái anh cần.Địa chỉ thấy nó xuất.Lăng vàng nhưng.Nó không làm phim.Cuộc sống của tôi bình yên hà.Nhưng mà sao tôi lại cứ thấy thiếu thiếu cái gì.Hay là thiếu tình.Anh trai lâu lắm rồi không thấy xuất hiện.Thế mà bảo chịu trách.Trách nhiệm con cóc khô.Nhưng mà rõ ràng tôi tự không muốn ở nhà.Hình như tôi bị tâm thần phân liệt rồi.Sao lúc đó tự dưng cho chặn anh ta làm gì.Để rồi giờ tự dưng lại thấy nhớ.Cũng gần một tháng rồi.Chứ không phải x đâu.Người gì đâu đổi là đi nha.một.Quay lại.Dạo này chị hay ăn đồ chua thế.Hôm qua thì mận hôm nay thì có.Tiếng có thể tích lên kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.Vừa đưa miếng tóc lên.Vừa bình thản đáp.Đi qua thấy người ta bán ngon quá thì mua.Bài thắc mắc làm gì.Anh không.Không.Nhìn đã thấy chua làm rồi.Không ăn.Ngon thế này mà không ăn phí của.Mà dạo.Em thấy chị còn hay nôn ọe cơ.Thèm đồ chua.Hai nô lệ.Có khi nào.Chị có chửa không.Tôi châu mày nhìn nó đáp lại.Vớ vẩn.Chị mày không chồng có chửa với ai.Ai mà biết được.Em là phụ nữ.Thấy chị có biểu hiện như vậy em nói thôi.Đâu phải không chồng là không hiểu được đâu.Nghe ca sĩ nổi giận đi.Tự dưng tôi lại hỏng.Nhưng phải nói.Dạo này tôi hay nôn.Tớ nhìn thấy thức ăn có dầu mỡ rồi lạnh ấy lên đến cổ rồi đi nôn khan.Không hiểu sao tự dưng tôi lại có một linh cảm bất an.Thèm chua nôn khan.Còn không có kinh nửa tháng nay.Bình thường.Kinh nguyệt của tôi đều như vắt chanh.Tháng này bỗng dưng không có.Còn đang nghĩ mình làm việc quá sức nên bị rối loạn.Định bụng mấy hôm nữa đi khám.Nhưng lúc này tôi mới bắt đầu nhớ người yêu.Chẳng có lẽ lần duy nhất ấy mà tôi đã dính bầu sau.Cứ cười gạt đi.Làm sao có thể nhận như vậy.Thèm chua là do ngồi cấp sỏi mật đến thôi.Nôn khan ở ra chán thức ăn dầu mỡ.Tắc kinh là do rối loạn kinh nguyệt thôi mà.Nhịp.Như ngày hôm ấy tôi vẫn không thể làm được việc gì.Đến lúc đi làm về.Không hiểu sao tự dưng.Tôi lại ghé vào hiệu.Lắp nổi.Chị ơi.Cho em một.Một gì thế em.Hai hai cái.Hai cái gì nói nhanh lên em.Que thử.Que thử thai nói que thử thai đi lần đầu à lấy bút nhé.Vừa nói chị bán thuốc vừa lầm bầm.Chồng cái mặt này có khi bị thằng nào lừa rồi cũng nên.Tôi không để ý lắm.Nhận hay bút thử thai.Rồi mau chóng phóng xe về.Lúc này ba mẹ tôi đã về nấu xong cơm dọn ra hết rồi.Ăn nhanh một bát ngồi chờ ba mẹ ăn xong sẽ đi rửa bát rồi nên thử.Làm gì mà cứ bồn chồn vậy con có việc gì à.Mẹ tôi cất tiếng hỏi tôi lắc đầu cười gượng.Không.Đến kỳ bà mẹ ăn xong tôi vội bên mâm bát đi rửa.Sau đó đi vội vào phòng đóng chặt cửa.Giờ chú vào nhà vệ sinh tử.Tìm tôi đập thình thịch cố trấn an.Những bức.Đến khi bút thử hiện rõ hai vạch mười một.Tôi ném vội vào sọt rác.Rồi thử bút thứ hai.Nhưng đến bút thứ hai vẫn là hai vạch.Không hiểu sao tự sự.Tôi lại ngồi bệt xuống khắp hồ.Có thai thật rồi.Tên kí tự.Sơn đỏ lại không chịu dùng bao.Càng nghĩ thức anh.Tôi muốn làm.Muốn có con.Nhưng phải là với người tôi.Chứ không phải là anh.Một lúc sau tôi mới ra ngoài.Cố bình tĩnh mà không thể.Bà mẹ tôi mà biết chuyện tôi phải làm sao đây.Càng nghĩ tôi lại càng khóc to.Khóc vì tủi thân thì ít.Khớp biển hận tình kết thì nhiều.Nhưng rồi tôi gạt nước mắt.Mai đi siêu âm lại rồi tính đi.Cố nằm ngủ giấc.Nhưng giấc ngủ cứ chập chờn cả đêm.Đến khi trời vừa sáng tôi điền dậy đánh răng rửa.Kịch hay bút thử thai vào tủ khóa chất.Sợ mẹ đổ rác lệ thủy.Sau đó nằm vật ra giường.Chiều ba mẹ đi rồi mới xuống bắt xe đến.Khám.Người bác sĩ phòng khám cho tôi thì nói.Chúc mừng cô nhá thai được tám tuần rồi đấy.Chúc mừng.tám tuổi.Tôi nghe xong thì hiểu ra.Bút thử thai không hề sa.Là tôi sai.Nhận giấy kết quả mà người tôi cứ như mất hồn từ ngồi trên ghế chờ xe buýt.Nhìn ra đường không thể tin.Mình lại có bầu một cách lãng xẹt như.Bên ngoài trời nắng rất đẹp.Tôi cứ ngồi bệnh thận mãn.Cuối cùng lấy mấy giờ bỏ chặn.Không hiểu sao tôi lại thấy.Thế không.Trận anh ta rồi.Lại bỏ.Từng phần.Không biết có nên gọi hay không.Dù xa.Đây cũng là con của tôi và anh ta.Cuối cùng tôi lấy hết can đảm để ở.Nghe tiếng chuông điện thoại mà tôi cứ tự bố mình mấy cái.Vì nhục nhã và xấu hổ.Đầu dây bên kia không bắt máy.Trời nỗi nhập càng tăng lên gấp bội.Tôi định đứng dậy.Bật taxi vàng.Thiết kế gọi lại.Tôi thấy tiếng anh ta liền nói.Nike.Anh đang làm gì vậy.Em có chuyện muốn nói với anh.Nói đi.Cây giống anh toàn lạnh lùng đến đáng sợ.Mẫu chặt tay và vạt áo trả lời.Em muốn gặp anh.Em có chuyện quan trọng muốn nói.Sao cô bảo tôi cút đi không bao giờ muốn gặp tôi mà.Cái tên chết dẫn này giận dai thế nhỉ tôi không biết nói sao đang lúng túng đáp lại.Nhưng mà.Chuyện này quan.Được rồi.Cái để tôi đón cô.Bây giờ được không.Tôi đang trực cháy.Em có thai rồi.Không hiểu sao tôi lại có đủ can đảm nói ra được câu đó.Nói xong tự dưng cũng ngứa cả nước.Đường xe bên kia.Chợt im lặng một lúc rồi.Cô đang ở đâu.Em đang ở điểm xe bus gần trường đại học hàn.Ngồi im đấy.Nói xong anh status.Từ bỏ giấy siêu âm ra xem lại.Tôi không thích tên kỳ.Nhưng mà trông đứa bé nhỏ.Tình hình như quả nho tự dưng tôi lại thấy thiêng liêng quá đổi.Mai.Lên xe đi.Tiếng việt cấp một.Khiến tôi hơi giật.Tôi đứng.Người lính con xe máy cà tàng của anh ta rồi nói.Giờ mình đi đâu vậy.Thiệt không đáp phóng xe thẳng về nhà trọ của anh ta.Trần đời.Tôi chưa gặp một gã đàn ông nào như thế à.Đại.Nếu là người.Người ta sẽ đưa tôi đến một quán.Trà sữa quán.Các quán cà phê nào.Thế mà anh ta lại đưa tôi về phòng trọ chật chội.Kịch thủ đức.Vào đi.Ngồi tạm trên giường phòng tôi nhỏ nên không có ghế đâu.Nói rồi anh ta đưa cho tôi cấp nước.Cô đi khám về hay sao mà biết có chửa.Hỏi câu gì thừa thãi thế nhỉ.Như lúc này tôi không còn tâm trạng để giận mà đáp.Vâng.Em đi khám sáng đi.Đã đi siêu âm rồi.Bác sĩ bảo có thai được tám tuần rồi.Kênh.Một phát ăn ngay.Lăng vòi của tôi xin phết.Đến lúc này anh ta vẫn còn đùa được.Tự nhiên anh ta hỏi lại.Anki.Giờ phải làm sao.Lẽ ra tôi phải hỏi cô muốn sao chứ.Anh nói thế là có ý gì.Chẳng phải có bảo tôi không cần có trách nhiệm với cô.Giờ anh bụng ra rồi lại hỏi tôi phải làm sao.Tôi nghe ta nói thì đột nhiên khóc nức nở tức giận.Anh muốn quất ngựa chỉ phòng chứ.Anh không muốn thịt.Tôi tự nuôi.Anh đừng có mồm sẽ được nhận con.Tôi cần tự.Anh là con người trách nhiệm thế.Hóa ra cũng là được.Anh nghĩ tôi sợ anh.Anh nghĩ tôi cần sa.Tôi tự kiếm tiền tự nuôi con chẳng biết thế nào là lễ độ.Vừa nói tôi vừa đứng dậy đi ra cơ.Đột nhiên tôi thấy kiệt ôm tôi lại rồi bế thốc tôi lên đặt vào.Tôi khỏe để anh ta ra.Nhìn mặt anh ta lúc này.Sao đáng ghét đến vậy.Thế mạnh ta vẫn giữ chặt tôi rồi nói.Tôi có bảo tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu.Một tháng nay của trận số từ.Làm cho gọi mãi không.Giờ có chửa rồi lại giận dỗi linh tinh.Đừng khóc.Loại ảnh hưởng đến con của tôi bây.Anh.Nói vậy là sao.Từ nãy đến giờ tôi có câu nào nói tôi không chịu trách nhiệm với cô chứ.Tôi chỉ đang trêu cô một chút cho cô bớt căng thẳng thôi.Nhìn cô run run.Hơi buồn cười.Buồn cười.Đến giờ này mà anh còn chê được.Anh nói.Giờ muốn giải quyết thế nào.Anh chơi em còn không chịu dùng bao.Anh thấy hậu quả chưa.Kịch thủy thì nói vậy bịt mồm tôi lại.Cấm nói linh tinh.Có con là có phúc.Cô nói vậy còn tôi lại buồn.Đám cưới.Đám cưới.Nghề đến từ đám cưới tức anh khóc.Chuyện này tôi chưa bao giờ nghĩ đến.Tôi mới ly hôn chồng được mấy tháng.Nghĩ lại đám cưới của tôi và tường.Chẳng khác gì địa ngục.Tôi không muốn đi vào vết xe đổ đấy đều lắc đầu đáp.Không em không cưới.Chứ không cưới có bảo tôi phải làm sao.Đứa bé này nhất định phải giữ không được bỏ.Cô mà làm gì đừng trách tôi.Tôi cũng không có ý định bỏ con.Thực sự mà nói dù có phải nuôi con một mình rồi cũng không bỏ nó.Nhưng lúc này tôi không biết mình phải làm gì nữa.Đám cưới tôi chưa sẵn sàng.Mở con.Không có bà thì cũng thiệt thòi cho nó.Sao mà tôi mâu thuẫn quá vậy.Mà.Hay thế này.Có ra đây ở với tôi cho vui.Để tôi chăm sóc cho hai mẹ con.Vãi cả ở cho vui.Tôi sẽ khóc dở cười đáp lại.Giờ cái phòng bé tí này sao.Có sao đâu.Giường mtám.Hay mình ngủ vẫn ra.Tuy hơi nhỏ nhưng sạch sẽ.Cậu bé.Có nhà vệ sinh khép kín.Có điều hòa tủ lạnh còn gì.Mai tôi nộp đơn lên để xin xác minh lý lịch cho cô.Việt nam đăng ký kết hôn.Không cưới nhưng cũng phải kết hôn trước đứa bé sinh ra.Không thể không khai sinh cho.Với con của công an được nhiều ưu tiên lắm.Dù sao cô cũng có bầu với tôi.Chuyện này chắc chắn không giấu được rồi.Ở nhà với bà mẹ cô không.Vì tôi là ba nó.Chẳng lẽ lại vô trách nhiệm đến mức để ông bà ngoại chăm.Mà bà mẹ cô cũng cần phải đi làm nữa.Đăng ký kết hôn.Chứ giờ muốn sao nữa.Đằng nào cô cũng có con với tôi.Chẳng lẽ muốn sinh nó ra.Sau này lấy chồng.Rồi cha dượng con vợ.Liệu có yêu thương được nó không.Nếu không thích.Để nó ra đưa.Chăn nuôi.Cả đời tôi không lấy vợ.Để nuôi.Tình hình kẹt.Không biết sao lúc này xúc động kinh khủng.Chồng anh ta thế mà có trách nhiệm ra phết.Thế cứ im lặng.Kẹt lại nói.Lại giờ.Cô làm tôi có con lại cướp mất lần đầu của tôi.Cô phải có trách nhiệm với tôi.Giờ còn bắt tôi chịu trách.Mà chị rồi.Vẫn cứ ấm êm.Kiêu.Dù sao cô cũng bỏ chồng rồi tôi chưa vợ.Hai đứa lại có được con ràng buộc.Sao không về chung một nhà chơi.Tôi cũng đẹp trai hiền lành tốt bụng chết.Với lại tôi nấu ăn hơi bị ngã.Chắc chắn sẽ tầm bộ cho con đi.Ngày xong tự dưng.Cười nửa muốn đồng ý nữa lại không.Thực ra lời kiệt cũng.Chống trầy không có gì.Nhưng có đứa con rảnh.Với lại tính ra những chuyện anh ta làm với tôi đến.Cũng khiến tôi có cảm giác hơi tinh tế.Nhưng mà còn ba mẹ em thì sao.Của người đi tôi nấu cơm xong dọn ra tôi với cô anh.Xong nằm nghỉ ngơi một lúc.Chiều tôi đưa cô về thưa chuyện với ba mẹ bạn cô.Đằng nào.Họ chẳng phải biết.Nhưng.Những cái gì nữa mà như.Giờ tôi quất ngựa truy phong.Không chịu trách nhiệm nữa.Ba mẹ cô mới buồn.Có tôi đi rồi còn sợ gì.Bao nhiêu tuổi đầu rồi mà cứ như con nít.Giờ tôi nói phải nghe.Ra đây ở với tôi.Tôi chăm sóc cho cả hai mẹ con.Từ nhà anh ta quá thì co rúm người lại.Từ lúc nào mà tự dưng tuyển thế vậy.Mồm nói làm được mẹ đơn thân nhưng cứ nghĩ đến.Người đợi chờ.Là chữ hoa.Bà mẹ buồn rầu.Tôi lại cũng hơi lo.Thôi thì dù sao anh ta cũng đã muốn chịu trách.Thì bản cô nương đây sẽ cho cửa.Kịch thôi tôi ngủ.Thì chạy ra ngoài mua mấy quả cam sành về.Vắt nước cho tôi rồi mở tủ.Lấy đồ ra nấu cơm.Từ vẫn ngồi co ro trên.T cũng bớt lo lắng rồi.Nhưng mà vẫn thấy mông lung lắm.Cứ nghĩ đến.Về nhà.Gặp bà mẹ rồi.Kịch nấu xong cơm thì dọn ra bàn dưới đất.Sau đó gọi tôi xuống ăn.Cơm canh đầy đủ.Tôi cũng thấy có chút ăn.Chẳng biết rằng x.Hãy cho tôi đói mà ăn liền ba ba.Ăn xong anh ta lại mang bát đi đi.Không hiểu sao.Tôi lệ thủy.Tôi và kiệt.Giống gia đình.Rửa bát xong.Giờ thấy tôi đang nằm trên giường kiệt lên nói.Giờ này từ hôm tôi với cô quan hệ vẫn chưa giặt.Thằng cha này tôi mới cảm động một chút đã khiến tôi phát điên.Không thèm đá.Năm sai người vào.Bài tập thủy vậy thì ngồi bên thành sơn.Phòng trọ này.Chỉ có một cái giường thôi tự dưng tôi thấy mình hình như đánh chết mất trước nghỉ ngơi của anh ta liền.Anh nằm xuống đi.Dù sao sau này em với anh.Cũng phải làm cùng nhau trên đây.Nói xong tự dưng tôi thấy hồi hộp.Nhưng thôi kệ đi.Lúc này tôi buồn ngủ chết đi.Không biết tôi ngủ đến lúc nào.Chỉ biết khi tỉnh dậy trời đã hơi chạm.Chết nằm bên cạnh vẫn ngủ ngon.Tôi người chúng ta ai nhìn anh ta.Thực ra.Anh ta đẹp trai.Giống này tốt phết.Gì mà nhìn tôi chăm chú thế đừng nói cô cố ý có chứ.Để cho tôi vợ chồng với tôi quá đẹp trai đấy nhé.Khi tôi đang.Tuyệt đỉnh.Cách tìm.Chẳng những thông lỗ sàng mà còn ảo tưởng sức.Anh ta ngồi dậy nhìn ra ngoài trời.Đi thôi về chung cư trước không chút nữa tắt đi.Tôi ngồi dậy lại đâu đâu theo anh ta dang.Ngủ thì không sao.Dạy cái tôi lại run sợ.Khi sắp phải đối mặt với bàn.Két sắt có xe máy kẹt anh ra ngoài đầu ngõ.Tôi đi theo phía sau.Ổi.Ai thế này chị mai đi sao.Khi tôi đang định bước lên xe bất chợt có tiếng còn mì lạnh lạnh phía sau.Nhìn nó dạo này hơi gầy.Quầng mắt còn thâm thâm.Lịch thủy tôi không đấy.Thì khoanh tay trước ngực nói.Người yêu mà chị bảo đi sao.Xứng đôi vừa lứa.Chị là cứ phải yêu cái ảnh nào trông bẩn bẩn nghèo như thế.Nghe nói vậy tôi liền đi nhanh về phía nó.Và mười một phát chống mà.Nó bị đánh thì giết lên.Tại sao chị đánh tôi.Ở nhà.Chẳng hiểu sao tự dưng nó lại đánh nó.Bình thường nó vẫn chơi như tôi thế à.Nhưng mà kệ bà.Tao thích thì tao tắt thôi.Ipad đang tâm trạng không tốt còn đứng đây mà.Chắc chị đang ghen tị của tôi lắm nhỉ.Tôi bảo rồi mà.Tên kiệt này không phải anh em ruột với các bạn đó.Chắc chị lại ngu dại tin lời anh ta.Nên bị lừa chứ gì.Ai đúng rồi nhỉ.Con đ* này nó vẫn chưa biết cái an là con của bà thảo.Cũng không biết chui.Thiết bị mẹ từ mặt.Tiểu ngồi cười cực đặt lại.Mày nghĩ ai cũng giống mày sao.Ký sinh trùng.Anh bản mà cứ thích khoe mãi.Cút đi.Không tao và hộc máu mồm bây.Nói rồi tôi phổi đít quay đi.Bình.Bước lên con xe máy cày.Của kiệt.Cần mì chắc đang gần tịnh.Tôi có ngồi xe máy nó cũng ganh tị cho mà sợ.Kịp thay thế vừa phóng xe đi vừa.Sao tự dưng có đánh nó làm gì.Cô thủy nói chê bai tôi nền tức thay tôi.Từ sau không cần phải làm như vậy đâu.Toshi một tiếng bệnh ảo tưởng của ông này.Càng ngày càng nặng.Khi tôi với kiệt đến chung cư cũng hơn năm chiều.Bật lên căn hộ mới biết ba mẹ tôi chưa về.Càng gần đến giờ được càng run cái thấy.Thị trấn an.Đừng sợ mình cũng lớn rồi bà mẹ chắc không làm khó đâu.Với thời bây giờ có chửa trước cưới là mốt đi.Vô sinh dở đấy ra.Có cháu có khi ông bà lại mở.Nhưng mà.Bà mẹ em sợ không chấp.Vì em vừa qua một đời chồng mà.Có dễ tính thì dễ tính nhưng chuyện này đâu đơn giản.Anh đang nghe tôi nói thì ngẫm nghĩ một lúc mới ra.Mấy giờ bà mẹ cô về.Chắc tầm năm phút nữa thôi.Vậy bây giờ hai đứa mình quỳ xuống.Bà mẹ cô vào sẽ hỏi.Sao tự dưng lại quỳnh như vậy.Cô ấy sẽ khóc.Còn tôi sẽ nói sự thật.Nhìn tội nghiệp như.Bà mẹ.Không mắng nhiều đâu.Kế sách gì mà dở hơi.Thế mà tôi cũng gật đầu.Bên ngoài có tiếng dép luật sư.Liên khui chân giờ quỳ xuống ngay trước cửa.Tôi cũng làm theo ý như vậy.Thế nhưng không phải ba mẹ tôi về.Mà mấy người hàng xóm chung cư đi qua.Cửa thì mở to.Thấy tôi với kiệt quê ngay gần cửa thì há hốc mồm.Nhìn như thế.Tôi với anh ta là sinh vật lạ.Cần chỉ chở rồi mới đi.Tôi định đứng dậy kiệt liền nói.Bà mẹ con về rồi.Nếu đau thì quyền đến tay tôi này.Nói gì.Ảnh thật giữa hai bàn tay về phía đầu gối tôi.Sao tự dưng cảnh này.Xúc động giống phim ngôn tình thế nhỉ.Nhưng mà tôi không.Địa chỉ xấu hổ thôi.Thấy bà mẹ từ phía trước đi đến từ liền nó.Không sao.Em không đau.Bà tôi vừa bước vào nhìn thấy liền.Ủa.Sao hai đứa lại quê ở đây.Lạy bà đi từ xa tưởng mai mua hai con chó sứ về để trước cửa cơ.Vào gần mới biết hai đứa bay.Đang chơi trò gì à.Trời đang lúc nước sôi lửa.Bà nghe ba tôi nói thế tự dưng tôi không nhịn được cười thành tiếng.Bà tình yêu mày hỏi.Tại sao hai đứa bay không đứng dậy đi.Quê lại thế này tí hàng xóm đi qua lại bảo điên.Kiếp nghèo.Hết hàm tôi ra.Tôi hiểu ý điển khóc rưng rưng.Bà mẹ tôi thấy tôi khóc thì ngồi xuống hỏi.Có chuyện gì vậy tự dưng sao lại khóc.Tôi nghe xong càng khóc to.Bấm bấm tay kẹp.Anh ta liền nói.Cô chủ.Cháu là mày mày có chửa.Cháu xin.Và xin chịu trách nhiệm về việc.Bảo mẹ tôi.Gã đàn ông.Sao mà đến ngay cả nói chuyện với ba mẹ tôi cũng thật thà thế này.Lễ giờ phải là những màn kể lể lý do lý trấu rồi mới đi thẳng vào vấn đề chứ.Bà mẹ tôi nghe xong hơi nhạc nhí.Nhưng rồi ông bà đến đứng dậy đóng cửa rồi nói.Hai đứa đứng lên đi.Tưởng gì làm hết hồn.Ủy ban.Chuyện này không hết hồn cho bé.Kiếp người.Đỡ rồi đứng dậy rồi nói.Thế là cô chú không chết cháu và cháu.Chịu trách nhiệm với email phải không ạ.ba tuổi gọi hai đứa tôi vào bàn giờ nói.Cũng lờ mờ đoán ra.Hai đứa bài thích thích nhau lâu.Làm gì có chuyện không có tình.Mà thằng kiệt tự dưng lại giúp đỡ cần may nhiệt tình như thế.Rồi lâu lâu lại đón đưa nhau đi ăn.Giấu sao được qua nổi mắt ông già.Bà bà không trách con sao.Giờ trách để làm gì khi anh bụng ra rồi.Lớn rồi có phải một nghìn tám trăm mười chín được chat với nó.Tự chịu trách nhiệm cuộc đời còn gì nữa.Sao bà từng nói giống kịp thế nhỉ.Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên hỏi.ba.Còn có bầu đấy.Sao bà không chửi mắng gì con.Chửi mắng con thì được gì.Hồi con bò thằng tùng.ba còn chẳng chửi nữa là có.Đây là chuyện vui.Có con là có phúc đấy.Giờ hai đứa tính xem sao thổ.Không nói được nữa bà nội.Có gì mà căng.Kết nghe vậy thì nói xen vào.Cháu định đón mời ra chỗ cháu ở cho tiện chăm sóc.Dù sao cũng là em bé của cháu mà.Mà chưa muốn cưới thì cháu đăng ký kết hôn trước.Khi nào muốn cưới thì tổ chức sau.Bà tôi nghe vậy thì hỏi là.Sao hai đứa không về đây ở cho.Có gì bà mẹ còn lo cho nữa.Cháu muốn có không gian riêng tư.Nghe kết nối mà tôi xin việc.Cái gì mà không gian riêng tư.Nghe như kiểu tôi với ta yêu nhau lắm không bằng.Thế nhưng ba tôi cũng không từ chối mà quay sang hỏi tôi.Chỉ còn thế nào mà cứ tin thì sao.Con không muốn mới li hôn đã cưới.Thôi ba cứ để con chuyển ra chỗ anh kiệt ở cũng đủ.Chịu vất vả được không.Còn chịu được mà.Thôi tùy hai đứa.Thế bao giờ thì đi.Kiệt liền nhanh hỏng.Mai ạ.Mai đẹp ngày đó chứ.Vội vậy sao.Dạ vâng.Cái tên kiệt này gì mà gấp gáp.Bà thủy thế thì nói.Mà bận bay ngủ với nhau bao giờ mà có bầu nhanh thế mấy tháng rồi.Tập cuối đầu hơi xấu hổ.Kết thật thà đáp.tám tuần rồi chú ạ.Kể tên.Cái gì cũng nói ra được.Đúng là chả ra làm sao.Không phải là đứa con trong bụng còn lâu tôi mới chịu theo anh ta.Đốt.Kênh.Thế giờ chuyện học hành của con mai thì sao.Để cháu xin bảo lưu cho mai.Sinh xong thì học gì.Thế cũng được.Chứ giờ.Học cũng dang dở.Mà giờ ở với nhau như này mẹ cậu có nói gì không.Nghị định điều kiện bổ nhiệm.Một lúc sau mới ra.Dạ không có chỗ yên tâm đi.Hai đứa có xác định sống với nhau cả đời không.Có à.Thế sao không gọi bà mẹ đi.Tôi nhìn kết thấy mặt anh ta đỏ lên rồi lính.Dạ.Bà mẹ.Bà thấy vậy cười sảng khoái.Vỗ vỗ vai kết giờ nói.Từ hồi thằng kiệt chuyển nhà.Là đã thấy hai đứa này có vấn đề rồi.Nhìn ra hết nhiều nghệ thôi rồi sao con mai cũng trải qua một.Hôn nhân thất bại.Dưới sự sắp xếp của bà mẹ.Nên lần.Bà mẹ.Chẳng muốn ý kiến gì.Chị không nghĩ hai đứa tiến triển nhanh như vậy.Mày nói cũng đúng.Mới li hôn thì chưa cần đám cưới về.Cứ về ở với nhau rồi sau có điều kiện cưới sau.Không người ta lại bảo mình dịch ra.Dạ con cảm ơn.Tự dưng nói chuyện với ba mẹ cho.Lòng tôi.Hẳn đi.Mẹ tôi thì vuốt vuốt mấy sợi tóc trên trán tôi dặn dò.Giải bò huế phải cẩn thận.Mẹ mua đồ sạch.Hai đứa hàng ngày qua đây lấy về mà nấu.Hôm nào thằng kết.Thế cái mai qua đi ăn cơm.Phía trước còn nhiều vất vả lắm đấy biết chưa.Sao tự dưng nghe mẹ nói tôi lại chảy nước mắt.Thay thế mẹ liền cho mày.Lưỡng tướng giỏi khó cái gì nữa.Sợ bà mẹ chửi hay sao.Cô cứ làm như cô còn con nít lắm.Bà mẹ nào chẳng thương con chứ.Thôi.Hai mẹ con xuống nấu cơm đi.Hôm nay cháu kiệt ở đây ăn cơm luôn.Bà từng ngày vậy thì nhắc khéo.Gì mà cháu nữa.Tôi theo lại xuống bếp nấu ăn.Chẳng nghĩ có mà nhận con rể nào nó dễ dàng đến thế này.Nhưng nghe mẹ nói ba mẹ có cảm tình với.Người từng.Lại thấy anh ta chân.Thịt.Nên cảm quý.Mẹ bảo.Nhìn kết mẹ có cảm giác yên tâm hơn.Vả lại.Sự lựa chọn của tôi.Mẹ tin.Mẹ ơi.Có làm gì có sự lựa chọn.Đây là sự cố mà.Nhưng nghĩ vậy thôi tôi nào dám nói ra.Lúc ăn cơm ba tôi với kẹt có uống chất dự.Thế là ba giữ kết lại ngủ cùng tôi.Thôi làm quen từ hôm nay đi cũng được.Bà tạo điều kiện cho hai đứa.Thế mà anh ta cũng nghe theo.Mượn quần áo của bà tôi mặc rồi leo lên giường nằm bên cạnh tôi.Tôi năm trăm trọc mãi cũng không ngủ được.Cứ nghĩ đến việc từ mai.Giao phòng trọ của.Bắt đầu một cuộc sống mới.Lại thủy sản.Nhưng tôi là cũng muốn theo anh ta.Có chết không có chứ.Thế từ tỉnh làm xoay đi xoay lại.Viết lên ngồi dậy kéo chân tôi rồi nói.Dancesport.Nghe nói có chữa hay mỏi xương khớp lắm đúng không.Chơi nhảy dù chân lại đáp.Em không sao đâu.Nằm im đi.Hiện tại như vậy tôi cũng mặc kệ.Thôi thì cứ tận hưởng đi.Có gì phải.Mai tôi đi mua sữa bầu cho cô nhé để tôi hỏi cái anh xem.Anh đừng nói gì với anh nhé tạm thời em chưa muốn nói.Thế để kiểm tra trên google.Tôi vẫn còn bất ngờ với chị.Cô có chửa.Không nghĩ tôi lại khỏe đến thế đâu.Không bỏ công tôi tập luyện thể dục hàng ngày.Thôi đi.Là do em mà.Thế để xong đứa này quan hệ mấy phát nữa xem.Giờ còn mặn hai tôi khỏe nhé.Cái đồ vô duyên.Tưởng tôi dễ dãi lần nữa sao mơ đi.Kiệt thủy tôi im lặng thì bóp lên đến tay rồi nói.Im lặng là đồng ý.Ai đồng ý chứ.Cô đồng ý.Còn lâu.Không cho.Tôi cũng quan.Sao anh nói chuyện ngang ngược quá vậy.Muốn cô vui.Chả vui tạo.Nhưng mà nghe anh ta nói thì cũng hơi hơi cảm động.Với lại ít nhất anh ta không yêu tôi nhưng cũng cần biết bóp chân bóp tay cho tôi.Chẳng như thằng cha tùng.Mồm nói yêu mà suốt thời gian mang bầu.Chẳng giúp được gì.Cần ngủ với con mi.Để mấy từ ngủ ngon lắm.Chắc được kết bấm cho mấy cái.Nên thoải mái hơn hẳn.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa lắng nghe xong tập sáu của bộ truyện cướp chồng sau bao nhiêu sóng gió thì có thể nói.Là một tập thể.Ngập tràn hương vị tình yêu chỉ còn một tập nữa thôi là sẽ kết thúc bộ truyện này.Liệu rằng sẽ còn điều gì bất ngờ xảy ra hay không.Mì tôm liệu có sống bình yên như vậy thì sẽ có điều gì xảy ra trong gia đình của họ.Chúng ta hãy cùng chờ đợi tập cuối cùng của bộ truyện này.Vẫn như thường lệ thì sau khi lắng nghe xong tất cả quý vị và các bạn có bất cứ những cảm xúc gì thì hãy chia sẻ điều đó bằng.Để lại bình luận của mình ở phía bên dưới.Vậy nếu thấy hay thì mọi người đừng quên nhấn like và chia sẻ và đăng ký kênh.Cảm ơn tất cả quý vị rất. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com