Truyện Hay Lấy Người Một đời Vợ Phần 3 Vợ Cũ Của Phong Qua Phần Diễn đọc Của Mc Anh Sa

truyện hay lấy người một đời vợ phần 3 vợ cũ của phong qua phần diễn đọc của mc anh sa

Xin chào.Những khán giả của chợ tình rất vui được gặp là tất cả quý vị và các bạn ngày hôm nay thì em sẽ mang đến cho vui vẻ tập ba của.Lấy người một đời vợ của tác giả ngọc thơ quý vị và các bạn thân mến sau khi út đến với fan.Bước chân về làm dâu cho một gia đình giàu có.Hiện tại đây có rất nhiều tội ác đang được che giấu bây giờ thì người giúp việc là đang mang thai đứa con.Chồng mình nếu có phải rằng phong đã ngoại tình với bức hại không và có một tập truyện này sự thật về sự ra.Của thảo người vợ cấu trúc đề của phòng sẽ được hé mở nấm mồ mà út đã nhìn thấy ở bên bờ ao.Có liên quan gì đến điều này bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn hãy cùng và anh ta trước đi tìm lời giải đáp.Ba của bộ truyền lấy người một đời vợ tác giả ngọc thờ qua phần diễn đọc của ánh sáng.Trời về khuya.Tối đen như mực trong lòng của cô hàng xóm.Cô đi là chiếc xe đồ từ từ ngồi xuống bỗng chốc nước mắt ở đầu tôn thành dòng.Cô đau đớn tìm của cô thất lại cái hạnh phúc này từ đầu đến cuối chỉ là ảo ảnh.Chỉ có mỗi mình cô xem là quan trọng.Phòng người mà cô yêu thương tin tưởng phút cuối cùng lại dáng cho cô một sự thật phũ.Mà ngay chính cô cũng không thể nào ngờ đến thật là anh đánh đập hành hạ cô đau đớn.Về thể xác.Còn hơn như bây giờ có chứng kiến chuyện phi lý này cô cũng là phụ nữ.Bắt đầu biết ghen cô cũng cần được an ủi giống như bao nhiêu người khác suy nghĩ đến.Thi đấu của cô lại đau như búa bổ.Một lúc sau thì tự dừng công ngủ thiếp để đang lên rên bất chợt.Phía xa xa làn khói trắng mờ mờ ảo ảo bóng người phụ nữ mặc bộ đồ bà ba.Chẳng để lại lời người của cô giật mình tỉnh lại.Viết giật cả mình cước nhìn người đó.Cô ấy rất xinh đẹp nhưng và đẹp ấy mang một nỗi u buồn của ta nhìn cô.Nói năng gì cả chỉ nắm tay cô đi thẳng nhiều các sợ vô hình nào đó cô cũng đi theo.Đoạn đường này quen lắm mà đúng rồi thì ra là đường ra ngoài cao.Có bấm chút run sợ.Nhưng chân của cô không thể nào dừng lại được gió lạnh cứ thổi vào người của cô càng khiến cho cô.Mình đến ngôi mộ của ta đứng lại buông tay cụ già lúc này có sợ đến mức.Được chân đất mềm nhũn ngồi sụp xuống .Cô ấy nhìn cô lắc đầu.Giọng nói âm u lạnh lẽo.Cô ơi.Cô.Cô đơn sơ.Tôi không phải cô đơn.Tôi chỉ muốn có giúp tôi một chuyện thôi.Út rùng mình một cái nước mắt nền nhìn người đó lắp bắp lên tiếng.Giúp cổ.Nhưng mà.Cô là ai.Tại sao.Là muốn tổ chức của.Tôi.Tôi là thảo.Vợ của phòng.Chồng hiện tại của cô.mười một này.Là của tôi.Chữ tôi có ý nhấn mạnh khiến cho út bất ngờ đến ngã ngửa.Lỗi run sợ không còn.Mà thay vào đó là sự ngạc nhiên đến cùng cực.Cuộc khẩu hiệu nhanh chóng hỏi là.Chị.Khùng.Cho nghe nói chị bỏ nhà theo trai cơ mà.Sao lại ở đây.Đó là những lời của những cảm giác nhìn nói thôi.Bởi vì họ muốn che giấu để hành vi độc ác của họ.Nếu như có muốn biết dấu hỏi về .Thế cứ tiếp cận thằng chạy xe ôm ngoài đầu ngõ sẽ hiểu thôi.Ở trong cái nhà này.Có hai cẩn thận với một người.Thôi.Tôi đi đây.Cô ơi cô.Thế rồi cái bóng ấy biến mất.Út bờ hồ gọi với theo.Những cảnh gọi.Lại càng chẳng thấy cô ấy quay lại nữa.Thì bất ngờ bên tai có tiếng rồi.Út.Giày vào phòng ngủ đi em.Sao ở ngoài này vậy.Dậy đi.Đội tuyển quốc phòng chồng của cuộc gọi.Làm cho con giật mình tỉnh lại cơn một mình.Có nhìn qua ảnh liên quân.Chẳng thấy cô ta đâu nữa.Chị nhìn thấy phòng đang đứng bên cạnh.Ánh mắt của anh lo lắng nhìn cô.Thì ra là cô đang mơ.Nhưng mà hình ảnh trong mưa rất chân thật.Ngủ mơ thấy thảo vợ của phòng đã chết.Mà.Ngồi một.Bộ ngoại giao.Là một của cô ấy.Chắc chắn cẩn dành trong chuyện này.Cổ nhất định phải điều tra.Để tránh ánh mắt của phòng cô đứng dậy đi một mạch vào nhà.Vào đến phòng có vừa nằm xuống.Thì phòng cũng vừa vào đến.Anh ngồi xuống hỏi cô.Em.Hẹn anh lắm đúng không.Conan phòng hồi của người bệnh gì.Có nhìn thẳng vào mắt của anh cay đắng trả lời.Anh còn hỏi là tôi có hẹn anh không mà.Nếu nhìn giết người mà không vào tù.Thì tôi đã thích anh lâu rồi đấy.Không cần phải đợi đến giờ anh hỏi đâu không à.Tổng đài tài việc lấy hai bả vai của cô anh nói.Em nghe anh giải thích được không.Code vòng tay anh ra nhìn mặt trả lời.Giải thích cơ.Anh có muốn nói gì nữa đây.Truyện đã rành rành ra đó.Anh tưởng tôi là con ngu.Không biết.Con biết có bầu với ai á.Hay là anh định nói nó rồi rồi anh.Ronaldo của anh.Rồi tự nó chửi anh á.Phòng lúc này đành thở dài bất lực.Anh biết.Anh có nói gì nữa thế em cũng không tin anh.Nhưng mà anh nói trước đã.Giải muốn nghĩ sao cũng chưa một.Được.Tôi đang nghe đi anh cứ nói đi.Làm làm chưa.Phòng chuyển đổi hết cầu thì bỗng nhìn ngoài cửa.Con bích nó nhờ vào.Nó đi đến trước mặt của cô chẳng còn kiêng dè gì nữa lớn giọng nói.Chị út.Chỉ đường có cảnh sát anh không như vậy.Chuyển đến lúc này rồi.Tôi không muốn nói thẳng ra với chị rằng.Tôi và anh không yêu nhau chính đáng.Tôi.Là người đến trước trẻ.Chỉ là do chị may mắn hơn tôi.Vì gia cảnh giàu có.Trẻ hơn tôi.Vì chỉ có học thức.Còn tôi là một con ở đó.Nên chỉ được rút về đây đàng hoàng.Nhưng mà người anh nghĩ yêu là tôi.Vả lại bây giờ.Tôi đang mang thai đứa con của anh ấy.Bà cũng đã chấp nhận tôi rồi.Thế nên.Chỉ biết điều mà rất lùn đi.Cô gái còn biết nói sao.Mẫu nóng của bộ đội cả lên.Đi thẳng đến.Tát cho nó một cái thật mạnh.Làm cho nó không kịp phản ứng lại chọn cái tát.Trong khi nó còn chưa mở miệng phản bác lại.Thì cứ cho nó thì một cái tát vào má mình kia.Còn biết thì chỉ kịp lấy tay ôm mặt.Có cười lạnh gần lên tầng chứ.Lựa hình cũng vì thế mà bùng lên đến đỉnh điểm.Mày nói là mày yêu phòng sao.Vậy sao.Mai con đẻ cái cưới tao.Hay là mày hiền quá.Yêu mà không dám nói.Mày đừng nói.Là học thức gia cảnh này kia.Đi làm lý do biển mình.Cho các hành động mục nát của mày.Cái xã hội này.Mãi mãi chẳng bao giờ dung túng cho cái con giáp thứ mười ba như mày đâu.Còn mày bảo tao nhiều phòng cho mày á.Tao cũng từng suy nghĩ đến điều đó.Nhưng bây giờ.Ngay lúc này.Nhìn cái bản mặt chó má của mày.Tao lại không muốn bỏ phòng nữa.Để xem đã mời còn thủ đoạn như thế nào để dành rất tao đây.Chị thảo.Chị hiền.Nên để cho mày phản chị ấy.Nhưng mà tao á.Tao không bao giờ để cho mày đã ký đâu.Mày nhớ đi.Còn biết nghe có chửi xong thì nói mệt.Có biết lý do mà nói em là do tôi nhắc đến thảo.Bởi vì chắc là nó không ngờ việc nó làm xa xưa với thảo cô đã phát hiện ra.Lúc này thì không đi về phía còn út.Cứ nghĩ là anh bình nó.Nhưng không.Anh lôi bữa nó ra ngoài mặc kệ cho nó kêu gào.Cào cấu anh.Không được đâu.Anh vừa nhìn thấy chị ta đánh em không.Tại sao anh không bằng em đi.Anh nói gì đi chứ.Quan hệ với nhau nhiều quá vậy.Không nhìn con biết lạnh lùng bằng giọng nói.Nếu như muốn được ở trong nhà yên rồi.Thịt tốt nhất.Câm họng lại đi.Không thì đừng trách tôi đi.Anh nói gì thế.Anh có thể đối xử với em như vậy.Đừng nói.Anh hiểu chị ta rồi nhé.Giờ một tiếng.Cánh cửa phòng đóng lại.Cô không nghe anh nói gì cả.Nói cho con biết đang ở bên ngoài gào thét.Còn cứ như vậy khóa cửa lại.Anh đến ôm lấy cô cô gặp đi rồi nói.Tôi mệt rồi tôi không muốn nói gì nữa.Anh đi ngủ đi.Sáng hôm sau.Viết công thức dậy.Tôi không thấy phần đèo cả.Bước xuống giờ.Có thay quần áo để ra ngoài.Khi trùng hợp là bên ngoài vang lên có tiếng gõ cửa.Tiếng rưỡi bảy vọng vào.Mở hai.Mở thẻ chưa.Bà bảo vợ lên nhà trước bà có chuyện bảo đấy.Tôi nghe thấy rồi.Gì cứ đi trước đi.Có trả lời xong lên đi vòng ra sau vệ sinh cá nhân xong sôi rồi thùng thẳng đứng lên nhà chưa.Của trường giờ về mặt bình thản đối diện với mẹ chồng.Đang ngồi trên bàn lớn.Còn có cả bàn phím nữa.Dàn.Mẹ kêu con à.Plant nhìn thấy cô thừa tiền tay kéo chiếc ghế bên cạnh bà ra rồi nói.Con ngồi xuống đây đi.Mẹ con mình nói chuyện một chút.Có đi đến xe dịch cái ghế ra sapa.Rồi cũng ngồi xuống.Bàn phím ở bên này nhìn thấy cô.Thì đưa tài già cho cô bé nó.Có thấy như vậy cũng đứng lên đi lại ăn nó rồi ôm nó vào lòng.Nhìn con bé cười mà lòng cô cũng vơi bớt mấy phần.Nhật đỉnh có phải lấy lại công bằng cho mà còn nó.Cô cứ như thế ngồi im.Chờ đợi xem là mẹ chồng của cô muốn nói gì đây.Mẹ biết con đang buồn.Cho mẹ thấy mặt thằng phòng xin lỗi còn nha.Lúc trước cưới còn về.Thực sự là mẹ có chút thành kín.Nhưng mà sau này nhìn vào các con ăn ở.Mà nhìn thấy là mẹ có vài phần sai.Mong là con đừng để bụng.Chuyển khoản mấy.Mẹ tuyệt đối sẽ không để cho nó thấy thế còn được.Nhưng mà nói gì thì nói.Mà cũng không thể nào bỏ đấy máu mủ của nhà này được.Còn có như vậy mà.Bà đẻ cho con bú trở lại.Đợi cho nó xem xong.Tìm bài xã hội con của nó.Xua đuổi nó đi khỏi nhà của mình.Còn còn có được không.Qua nhà bà nội xong thì thực sự chỉ muốn cười khinh bỉ một cái.Nhưng mà theo pháp đó cũng không thể làm như thế được.Cô chỉ nhẹ nhàng trả lời.Dạ vâng.Mẹ tính sao cũng được.Còn bây giờ không thể nào bỏ anh không rồi.Thôi thì cứ nghe theo ý của mẹ vậy.Vậy là con.Đồng ý rồi phải không.Mẹ biết mà.Mẹ biết là còn tốt bụng.Như vậy mới đáng làm rồi mà chưa.Bà lan thấy cô đồng ý thì mặt của bà cũng giãn ra đời phần.Bà gửi bán nguyệt.Cô cũng cười cười đáp lại cho hợp ý của bà.Nhưng không ngờ trong lòng của cô đang có ý định khác.Lúc cô vừa bước xuống nhà.Thế còn bích cũng đang từ sau nhà bước đến.Chắc là nó mới vừa ngủ dậy.Có làm nhìn thấy bóng của dì bảy ở phía sau bếp nói với nó giọng mềm ơi.Có người.Đang ảo tưởng vị trí của mình.Dù là bà chủ có chỗ ở lại.Thì ở đời.Vẫn mang thân phận ở.Nên biết điều một chút.Không ai làm việc nhà đâu.Nên cũng dậy sớm mà làm đi.Có nước sau cánh cửa nghe tiếp sàn.Để nó trả lời ra sao.Thì nhìn thấy còn bích hết mặt lên nói.Bây giờ tôi mang thai rồi.Ở được hay không.Thì cũng mang thai con của cậu hai.Chỉ cần như vậy thôi.Cũng được làm lớn với dì rồi nhé.Màu gì cũng già rồi.Cũng nên giữ sức đi.Đừng có đi nè mai con cháu.Không hay đâu dì bảy.Đi về nhanh như vậy liền nhảy đọc lên nói.Còn dành.Mày nói hay sao.Để xem.Tao sẽ chống mắt lên.Xem là mày còn lên mặt đến bao giờ đây.Tao không được cậu hai yêu.Nhưng tao.Cũng không để cậu yêu con quỷ như mày đâu.Mà tao nói cho mày bị.Câu hai m nút rồi đấy.Bây giờ thì tao đang đợi xem.Mày rủ thế nào với mở đây.Có thấy còn bích này xong định nhau đến đánh gì vậy.Thì cô đến bước đến.Nó nhìn thấy cô cũng dừng tay lại.Về mặt hống hách nhìn cô.Cái tay vừa đưa lên xoa xoa bụng.Cũng không thèm nhìn.Quay sang nói với gì vậy.Rồi không cần làm việc.Để cho con biết nó làm đi.Giờ lên phòng với con.Còn có việc cần.Dạ vâng mà.Cô nói xong tôi quay bước đi lên.Jbảy cũng thảo sao.Lên phòng.Câu hò bên giờ.Bảo vệ ngồi xuống cái ghế trước.Có nên tiêm.Tôi có thắc mắc này.Muốn hỏi gì.Gì trả lời thành thật cho tôi biết.Mở cứ hỏi đi.Biết gì tôi sẽ trả lời ngay.Con biết nói.Giải thích anh phòng.Có thật không.Nhưng mà tại sao.Gì lại thích anh ấy.Trong khi.Gì lớn tuổi hơn là nghỉ.Trong khi anh ấy gọi gì một tiếng là gì.Còn chuyện với con.Giải quyết được gì thì kể ra được không.Đi về nghe câu hỏi trong tầm mắt có phần bất ngờ rồi ấp úng.Tôi.Dịch cách thoải mái trả lời đi.Không cần phải khó xử ở đâu.Tôi chỉ hỏi cho biết thôi.Chứ không hề có ý làm khó gì đâu.Jbảy nhìn có một lúc.Chắc là thấy được sự tử tế của cô.Nghĩa của cũng không có ý định làm khó.Nên một lúc cũng từ từ kể lại.Lúc nhỏ.Cha mẹ từ bi.Lúc đó tôi mới tám tuổi.Một đứa nhỏ không còn người thân.Không có ai đổi màu.Hàng ngày tôi có đi loanh quanh trong xóm để nhận ve chai đem bán.Đổi thức ăn để sống qua ngày.May mắn tình cờ một ngày tôi gặp được bà chủ.Bài thương tình dẫn tôi về nhà rồi cho tôi chăm sóc cậu hai lúc ấy thì có.Mấy lần ba tuổi thôi còn tôi chỉ hơn cậu vài tuổi.Lúc nhỏ nhà.Mẹ hãy gọi tôi là vậy.Nền bà chủ hỏi tôi thì tôi cũng trả lời như thế đến khi cậu hai nói chuyện rành rọt.Bà bắt cậu gọi tôi là gì vậy sau này thì cũng thành thói quen.Làm tôi được mười lăm tuổi.Đến tuổi làm chứng minh thư tôi về nhà tìm giấy khai sinh thì mới biết tôi.Lọ hoa hai đứa lớn lên cùng nhau đôi lần tôi phát hiện tôi thích cậu.Nhiều lắm nhưng mà tôi mang thân ở đờ nên không dám nói ra.Đến lúc cô ấy lập gia đình với mợ thảo thì tốt lại càng có dấu nhạc đi mang.Là một người đầy tớ là được phòng gọi một tiếng gì tôi biết là mình chẳng bao giờ có cơ hội.Hậu quả sau đó cần biết đến nhà với vợ thảo lớp một thảo xinh.Giờ tôi có kinh nghiệm giữ trẻ nên bà để cho tôi giữ ba nhím con đều cho con biết thầy thế tôi làm.Nhạc sau một năm thì vợ thảo dẫn trai về tận nhà bị cả hai bắt gặp.Nên đuổi đi còn biết thì cứ như thế ở mãi chẳng chịu về bên kia.Mấy lần vô tình tôi thấy nó liếc mắt đưa tình với cậu nên tôi cũng để ý đến nó.Nhưng mà chỉ biết nó thích cậu thôi còn có ngủ với nhau không thì tôi cũng không chắc.Cho đến ngày hôm qua.Suốt ngày xong thì hiểu được đôi phần liền nhà giọng nói với gì.Tôi hiểu rồi.Thôi được rồi.Đi về phòng chơi với bàn phím đi.Jbảy chuyển trường một lúc.Rồi lại nói tiếp.Dạ vâng thôi mà.Nhưng mà có chuyện này.Lúc mới về.Tôi thực sự không ưa gì vợ cả.Chiếc vòng.Cũng là do tôi đổ lỗi cho em ở đây.Nhưng mà về sau thế mẹ hiền.Yêu thương câu thật lòng.Tôi không cần kết mở nữa.Tôi.Thành thật xin lỗi mở.Chuyển qua rồi tôi không để bụng đâu.Chị đừng bận tâm nhé.Thế rồi dì bảy bước ra ngoài ở trong này cô bắt đầu suy nghĩ.Nếu như tình cảm và giấc mơ của tôi là đúng.Thế có lẽ.Thảo đã chết mà thấy những lời gì vậy nói.Từ trước là gì không biết thảo chết đâu.Vậy thì nhà này chỉ còn lại ba người.Con bé.Bà lan và phòng thủ.Từ từ.Của sẽ điều tra cho rõ ngọn ngành.Một là thả bỏ nhà theo trai.Hay là bị người ta hãm hại.Hình như ai cũng nói thảo có quan hệ dẫn người khác vào nhà.Vậy thì người đàn ông đó.Rốt cuộc là ai mới được.Ở trong phòng một lúc nhức đầu quá có liền đi ra ngoài cho khuây khỏa.Dạo này thì bái nhím đã khỏe nên thấy bầy cho nó ra sân chơi.Nhìn con bé vui đùa.Nghịch hết cái này đến cái khác mà lòng của cô chua xót.Tuổi thơ của nó bất hạnh quá.Mới lớn đã thiệt thòi khi có kẻ hại mình như vậy.Sau này lớn hơn nữa khi biết chuyện thì không biết con bé sẽ sống ra sao đi.Còn biết đang nấu cơm ở dưới nhà.Nhìn thấy cô đứng nhìn con nhím.Thì nó liền nhếch mép khinh bỉ.Giờ cất giọng hát mấy câu mỉa mai.Mấy đời bánh đúc có xương.Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng.Nh xong thì cô cũng đi từ từ xuống đứng đối diện với nó.Quý nhất ngồi cười lại trả lời.Có xương hay không.Không quan trọng.Quan trọng là có những loài người biết là có xương.Mà vẫn cố nút.Thế có ngày.Smartphone mà chết đi.Mày biết không.Cô nói xong thì cùng lúc mà trường của kojiro.Còn biết đang hâm hợp giấu còn bực tức là.Chị chưởng mắt im lặng.Không hả tiếng nào cả.Có thấy bà thì cũng giả vờ đi xuống thuộc nấu cơm với nó.Plan thì thấy cô và còn bích thân thiết.Trong bùn có hài lòng.Bà đi thẳng ra xe để đi công việc.Bà vừa đi thì ở trong này.Cô cũng nhanh chóng buồn con cá định làm trong tay xuống.Cô đi ra phía ngoài.Chồng sườn nước ngàn của con bích.Phía sau lưng cô.Cặp mắt của nó tràn đầy sự cảm phấn.Có ra ngoài cùng.Vẫy tay gọi anh xe ôm đang đứng với mấy ông khác ngoài đầu đường.Ai ta nhìn thấy cô thì chạy sang anh lại.Có đi đâu tôi chở đi.Anh chờ tôi ra ngoài chợ nhé.Ok.Cái cô đội nón xong thì lên xe đi.Cô bây giờ mới có dịp nhìn kỹ anh ta.Anh ta không cao nước da rám nắng.Chỉ có khuôn mặt đẹp trai.Cô nàng lên xe thì anh ta cũng bắt đầu chạy.Đi được nửa đường có hỏi anh.Anh chạy xe ở đây bao lâu rồi.Anh ta cũng nhiệt tình trả lời.sáu năm rồi cô ạ.sáu mươi lăm.Đúng rồi sáu mươi lăm.Mà có gì không cô.Không.Thôi anh cứ chạy đi.Xe vẫn tiếp tục chạy.Trong đầu của cô có bắt đầu nhớ đến câu nói của chị thảo trong mơ.Muốn biết giáo hỏi truyền.Thế cứ tiếp cận người chạy xe ôm.Nếu đúng như vậy.Chơi với sáu nằm ở đây.Chắc chắn chuyện của chị thảo.Hắn cũng biết.Hoặc có thể có liên quan không chừng.Cũng không vội hỏi để tránh cho hắn nghi ngờ.Vả lại có còn có việc quan trọng hơn sáng sớm ở chợ đồng nhộn nhịp quá.Cuộc sống sẽ trả tiền cho anh xe ôm rồi có giảm bước đi lòng vòng tìm kiếm.Từ ngày còn nhỏ đến lúc đi làm rồi lấy chồng cô chưa từng ra chợ lần nào cả.Nên mọi người khi gặp cô thế toàn nhìn bằng ánh mắt là lấm xen lẫn tò mò.Đi một vòng cuối cùng.Ánh mắt của cầu dừng lại ngày các cửa tiệm cầm đồ thành phòng ở giữa chửa.Đúng như cô suy nghĩ.Những ngày qua không thấy anh ở nhà thì chính xác anh sẽ ở đây.Mà cái thai của còn big.Thì chắc cũng tới nơi này mà ra có bước chậm lại đứng ngoài cửa nhìn vào.Chạy vừa viễn tưởng của suy nghĩ xong ở đây ăn chơi chắc tán tụ tập người này người kia.Đi đòi nợ xong thì về đây ăn nhậu.Về mấy lần cô thấy khuya anh trở về lúc nào cũng say xỉn.Thì ngược lại lúc này.Anh đang ngồi nghiêm túc trên chiếc máy tính.Gương mặt của anh trầm tĩnh.Đôi lúc hay nhíu mày.Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng lại càng tăng thêm và đẹp trai nam tính trong mắt của cô.Bất chợt con lắc đầu xua đi cái suy nghĩ viển vông.Người đàn ông này từ giờ không còn thuộc về riêng cô nữa.Bất ngờ.Bên trong này phòng ngước nhìn ra ngoài thế cô đứng ở đó.Anh ngạc nhiên xong thì thoáng vui mừng đứng lên đi về phía của cô.Cô biết là anh đã phát hiện ra cô cô cũng tỏ ra lạnh nhạt bước thẳng vào trong tim.Phòng kết giọng nói.Sao em biết anh ở đây út rừng dương trả lời.Tò mò thôi.Không ngờ là linh cảm của tôi lại đúng đấy.Cô đơn.Em đừng lạnh nhạt với anh như thế được không.Không.Cô lạnh lùng trả lời thẳng thừng và rất khó.Không thấy có lạnh nhạt như vậy thì về mặt của anh thắng ở lên mấy thì buồn bã.Anh không nhìn cô như giọng nói trầm âm vang lên khiến cho cô phải ngước nhìn anh trần chân.Vài phút trước còn hận anh.Giờ phút này nước mắt lại nhạt nhòa.Từ nhỏ đến lớn.Người mà anh thương nhất là mẹ.Bởi vì mẹ.Đã bỏ cả cuộc đời để lo cho anh.Hai người đứng thứ hai mà anh yêu thương là thảo và bé nhím.Thảo là mối tình đầu của anh.Nhưng việc có chút chuyện.Anh vẫn còn đang điều tra.Nên anh mới rời xa thảo.Còn nhiễm thì từ nhỏ đã sao mà.Anh còn đỡ còn bé.Nhưng mà anh chẳng biết đối mặt với còn bé thế nào cả.Nên anh luôn trốn tránh.Để hết trách nhiệm chăm sóc còn cho mẹ và dì bảy.Anh đúng là một người cha tôi đúng không.Vậy nên.Anh sẽ không bao giờ để cho anh.Có thai với ai con anh một lần nào nữa.Cho đến khi anh học được cách làm cha.Người đầu tiên anh yêu lại là em đi.Từ những lần gặp em dj.Những lần em cười.Những khi em buồn.Tủi thân vì bạn nặng lời với em.Anh muốn bảo vệ em.Nhưng mà anh lại sợ.Sợ người ta hả em lần nữa.Giờ sẽ có ngày.Em lại rời xa anh.Giống như cái cách mà thảo đã ra đi vậy.Là đàn ông.Anh bật lửa chỉ biết trốn tránh.Anh cho rằng đó là cách tốt nhất.Để anh bảo vệ em.Nhưng mà út à.Anh sai rồi.Còn chuyện này nữa.Giữa ảnh và con nít.Chẳng xảy ra chuyện gì cả.Nhìn mà em được anh thời gian đi.Đến lúc mọi chuyện sáng tỏ.Ảnh hứa ảnh xe máy ở bên em.Còn nói xong thì có cảm nhận giọng của anh đã khẳng đi thấy gió.Anh không nhìn cô mà cứ ngồi im như vậy.Có thể chẳng biết có nên tin anh hay không nhưng mà lúc này cô đã khóc.Nước mắt của cô cứ giờ lá tra khắp mặt cũng như đang sôi để bao nhiêu nỗi buồn phiền.Nước thời gian qua.Tên là vẫn còn nhiều ẩn khớp.Những câu beat với tính cách của anh thì chắc chắn.Anh không nói dối cô chỉ có điều.Có những chuyện cô chưa biết do.Lại càng khiến cho cô cảm thấy tò mò.Nhường.Vậy thì.Chị thảo.Đã chết rồi đúng không.Phòng nước nhìn cô anh không chần chừ mà trả lời ngay.Chưa chết.Muốn xứng người đến ngạc nhiên.Cái gì cơ.Chưa chết.Sao.Vậy giờ chị ở đâu.Còn ngôi mộ phía sau nhà là của ai.Phòng cầu may.Út nói ra câu đó nhưng vẫn trả lời.Em bình tĩnh đi.Nói chung là tao chưa chết.Cho anh thêm thời gian nữa.Anh sẽ kể hết sự thật cho em hiểu.Không.Anh nói ngay đi.Em không đợi được đâu.Em đang rất bền tính.Anh cứ nói tiếp đi.Hôm trước.Em còn nằm mơ thấy chị ấy.Chế bảo.Chị đã chết rồi.Có lần nhìn ra mộ.Em còn nhìn thấy bóng người nữa.Mặc kệ cho út đang hỏi nghe phỏng vấn điềm tĩnh trả lời.Vậy là em cũng tò mò về chuyện của thảo lâu rồi sao.Thế sao em không nói với anh.Nói chuyện em nằm mơ.Chắc là do ban ngày em suy nghĩ nhiều quá thôi.Đến tối thì mới ra như vậy.Còn về ngôi mộ đó.Là do anh tự làm đấy.Công nghệ anh càng nói thì lại càng rối.Không thể nào đoán được trước câu chuyện nữa.Trên nền trời đánh im lặng trần não sâu chuối lại mọi việc.Không nhìn thấy cô ngồi im thì mở lời tiếp tục nói.Bốn lần trước.Còn nhiễm bị sốt.Cả gia đình nhà chồng về.Lúc đó thì thảo nói anh và mẹ.Ở lại chăm sóc cho con nhím.Coi về nhà thay quần áo rồi xếp vào ở với con.Không ngờ là thảo đi đến tận khuya vẫn chưa đến.Anh chạy về nhà tìm kiếm.Thì nhìn thấy trong phòng của thảo.Lúc đó.Tao đang nằm ngồi bên cạnh một người đàn ông khác ngon lành.Ảnh quá tức giận.Không kịp hiểu chuyện gì.Cái nhà vào.Đất dự án nghìn tỷ của cô ấy mỹ điểm.Tổng thể hắn toàn may mắn thần kỳ.Còn thảo cái nằm im ở đó.Giường đôi mắt vô tội nhìn anh.Suy diễn đàn ông trỗi dậy.Anh không kịp tìm hiểu.Lên cho rằng.Cuối làng loạn.Cứ như thế mà đánh.Đánh đến khi rảnh hết.Thể thao cũng nằm thoi thóp.Lúc đấy hoảng quá.Ảnh gọi xe cấp cứu chở thảo vào bệnh viện.Có nghe anh nói thì chợt nhớ ra một việc.Nền giải thích với anh.Anh còn nhớ lần đầu tiên.Lúc chúng ta động phòng.Trong khi quan hệ.Em không ra máu.Em cũng chẳng hiểu vì sao.Nhưng mà em xin thể từ nhỏ đến lớn.Anh chưa từng yêu và quan hệ với ai trước anh cả.Anh tên em chứ.Phần mềm như vậy nên đi đến ôm lấy cô vào lòng.Đôi bàn tay ôm siết cổ lại.Anh đau lòng mở lời nói.Anh xin lỗi là do lúc đó anh quá hồ đồ.Anh tin em.Anh tên là tốt rồi.Vậy anh kể tiếp em nghe đi.Không ngừng làm một lúc rồi nói tiếp.Đến lúc này thì mọi người trong nhà.Mới vừa nói chuyện mà thảo đã làm.Mẹ tức giận.Đến ngày mà thảo gia vị.Bản đồ chỉ chế cô ấy.Giữa lúc đánh được.Anh thì thời gian đó rượu chè bát.Cũng chẳng cho cô ấy cơ hội giải thích.Cầu hồn mẹ sacombank sang nhà cha mẹ của thảo mắng vốn chuyện cô ấy qua lại với trai.Chưa còn anh jbảy.Mẹ và con nhím ở nhà.Đang ăn cơm thì thảo cứ khóc lóc nói là mình bị oan.Đừng trả cô ấy về nhà.Mẹ lúc đó ngứa mắt.Vô tình sang nguyên tôi canh nóng lên đầu của thảo.Chú ngày giữa chán thảo chưa kịp là lên một tí xong thì ngất đi.Thiếu máu đỏ chảy khắp mặt thảo cứ nằm im như vậy.Mày nghĩ là thảo chết.Nên dùng sở nhi cách phi tang.Nếu không thì công an biết đi.Xem mát mẻ đi tù.Anh lúc đó như bừng tỉnh.Không còn ghen tuông nữa.Ôm vội lấy thảo.Người cô ấy.Mấy giờ mềm nhũn.Jbảy và mẹ kế bền cách lắp bắp bảo anh bằng cái xác giờ ngoài ao chôn đi.Bờ biển ngoài đảo vẫn về sẽ không ai biết.Tbảy phụ anh xin gia.Giờ đến nơi chuẩn bị chuyển cho anh mới phát hiện ra là thảo cần thơ.Nhưng mà nghĩ lại.Nếu cho mẹ biết.Có khi sẽ hỏi cô ấy.Nên anh nói gì giấu mẹ.Một mình anh ôm thảo vòng theo bờ ruộng chạy ra đường lớn đưa thảo đến bệnh viện.Của mày sao là cô ấy quả khỏi.Nhưng.Của đức này không giữ được bình tĩnh.Ca nhạc này.Đúng là độc ác tôi ra đến trà.Còn phòng mẹ của anh độc ác như vậy.Mà anh còn nói mà anh vô tình.Không biết.Đến khi bạn cố tình.Thị xã hành động ra sao đây.Không muốn suy nghĩ nhiều.Cũng bực tức để anh ra rồi nhanh chóng khỏi.Nhiều sao anh nói tiếp đi.Phòng cứ như thế tiếp tục nói nếu khoảng mất của anh bây giờ đã đỏ ngầu bởi vì ân hận.Lúc đến bệnh viện.Cô ấy chỉ còn thở thoi thóp.Bệnh viện huyện không đủ thiết bị y tế.Cũng không có khả năng đã chuyển cô ấy lên bệnh viện tuyến trên.Sau ba ngày ba đêm.Mạng sống của cô ấy cũng được giữ lại.Có điểu.Còn sống người thực vật.Chỉ làm ở đó.Chưa thực sự tỉnh lại.Mấy năm nay ăn uống tiểu tiện chỉ dựa vào đường ống.Sau khi mẹ đánh thảo tưởng thảo chết.Mẹ cũng phát bệnh mấy hôm.Anh có nói với dì bảy.Là một ngôi mộ giả cho máy ảnh thế là thảo đã chết.Để mẹ an việc mình đã làm.Mặt khác anh tiếp tục lên xuống chăm sóc cho thảo.Bên nhà cô ấy khi nhà còn biết nói.Vẫn nghĩ là có ý thảo trai nên không chạy cơ.Anh cũng không thể mở lời.Trở lại ông bà chịu không được cố sức.Cười như thế chuyện đã trôi qua mấy lần.Ảnh đại gia đình có đến một lời xin lỗi một tội lỗi mở suốt đời.Anh cũng không thể nào bù đắp lại được nữa nếu như khi đó anh đổ đế chế có khi.Nói chuyện đã khác.Anh cũng nghi tất cả đời ở như vậy chẳng sắp cho nhím bù đắp tội lỗi cho thảo.Nhưng mà từ khi gặp em.Thì anh đã không thể nào kiềm chế được tình cảm của anh anh không biết anh có đang đi.Còn được hay không.Chỉ sợ lại em hối hận thôi phòng nói xong thì tay của anh rút điếu thuốc bật lửa.Rồi hút khói thuốc bài khắp nhà tựa như mang đi nỗi buồn của anh riết chứa bấy lâu nay.Anh cũng trả tiền nào ngờ người đàn ông cô yêu mang nhiều tâm sự đến như vậy nếu như là.Chắc là cô không thể nào chịu đựng sức mới làm quà cơ thể chắc là anh cũng.Hướng dẫn vật nhưng mà đàn ông họ giỏi hơn phụ nữ có thể giấu cảm xúc vào trong lòng.Đau cách mấy cũng có thể im lặng vượt qua nhưng mà phụ nữ thì không.Cô trưởng tay ôm lấy anh khói thuốc tài xế bay vào mắt làm cho cô càng khó chịu.Nhưng mà trong lòng của cô coi như trút hết những gì nhờ được phần nào.Thì ra là thảo sống chung nhà của anh quá khổ sở khổ về mà chồng là có.Người ta hại.Cô có thể không tận mắt chứng kiến nhưng quay lại phong kể lại.Cuộc tình chị ấy không phải là loại người như thế.Đúng là ở đời này.Người tốt thì ít.Kẻ xấu thì nhiều.Loại người thủ đoạn thì càng không thể nào lường chứ.Nhưng mà về chuyện gì họ phải cô ấy như vậy.Cô vẫn trường y phong cứ như thế đứng im mặc kệ cho cô mang.Đàn ông không dễ khóc nếu như đến lúc họ giờ nước mắt.Có lẽ là nỗi đau của họ.Đã đi đến đỉnh điểm.Cứ như thế cả hai im lặng một lúc.Không gian cũng trở nên trầm tĩnh.Thì bất chợt.Anh vòng tay ôm lấy cô rồi nói.Hôm nay nó ra hết với em như vậy.Anh cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.Có điều.Anh chưa điều tra ra được.Ai là người đồ ăn cho thảo.Người đàn ông lúc đó với thảo là ai thôi.Cô đang tựa đầu vào vai của anh.Bỗng nhìn nhà anh nói không nhớ ra một chuyện cô bật dậy hỏi anh.Mở hòn đá truyền còn biết vợ anh là thế nào thế anh kể cho em nghe luôn.Được không phòng nhà út hỏi như vậy anh liền nhìn cô thái độ nghiêm túc đến là.Em tin anh không út nhìn sâu vào mắt của phong như đề phòng có sự tin tưởng.Hai từ từ chạm vào mặt của anh rồi nhanh chóng hôn lên môi phòng nụ hôn thật sâu sau đó trả lời.Lúc trước thì không nhưng bây giờ anh có thể trả lời rồi đấy.Nói ra câu đó thì lòng của cô cũng rằng xá không phải là cô dễ tha thứ mà về con muốn.Tiếp câu chuyện mà không đáng kể phòng lúc này bình tâm trở lại thành hít một hơi thật sâu.Tiếp tục câu chuyện dang dở lớp thảo vào phòng cấp cứu.Mất máy nhắc đến còn bích với anh anh chỉ nghĩ đơn giản còn bích thảo cô ấy trước là muốn anh ở.Lo lắng nó trước thời gian sau còn biết ngày càng bộc lộ tình cảm với anh phần về cảm thấy có lỗi.Phần về đang suy sớm anh cũng chẳng đã chán nó mà cũng không thừa nhận.Con biết thì cứ tưởng là anh cũng có ý với nó nên cứ ở lại chẳng chịu về bên kia.Chồng mấy làm nó cũng lo lắng quan tâm cho anh rất tiếc trái tim của anh.Hội lạnh chờ đến lúc gặp em anh chưa nhận được khi anh có lo lắng.Nó nhưng đó chắc chắn không phải là tình yêu giữa cái này nó bị mẹ đánh nhập viện.Nó càng quá đáng.Anh cho em làm sinh nghe.Nên lại càng tránh xa.Không ngờ bây giờ.Nó lại lấy đứa con ra mà làm khó anh như vậy.Vậy già.Còn biết có thai con anh.Là thật sao.Đúng là đồ đáng ghét.Vậy mà anh nói anh yêu mình tôi á.Cũng bực tức.Vừa chửi.Hai tay và đánh thủng thuộc vào người của phòng phòng bắt lấy tay của cô giữ lại.Ôm chặt cô vào lòng rồi nói.Em có nhớ lần con bích với con nhím nằm viện không.Có hôm em ở viện với mẹ.Lúc đó một mình anh gia đình ngủ.Tôi dùng đến khuya anh là tiến còn biết gõ cửa anh bước ra hỏi thì nó nói vậy trong bệnh.Nó ngủ không được.Nên trốn về đây.Rồi tiện thể ghé vào đây lùn.Anh từ đó ngồi uống nước một lúc.Thì bỗng nhiên anh cảm thấy buồn ngủ.Khi tỉnh dậy.Thì thấy mình đang ốm còn biết chuyển cho.Hôm qua nghe bác sĩ nói nó có thai anh không tin.Nghĩa là nó giở trò.Nhưng mà từ sáng đến giờ anh ngồi nhớ lại.Thế anh nghĩ.Chắc là nó có thai có ảnh hưởng đó.Ảnh.Vừa mới vài phút trước còn vui vẻ.Bây giờ anh nói xong long có lại chùng xuống.Có ai không đau khi biết chồng của mình ăn nằm với người khác có đề phòng ra đi đến phía sau mời.Cửa sổ một lần gió mát lùa vào cũng vừa ngăn được những giọt nước mắt đang chực trào của cô.Còn b quá thâm hiểm.Ngày cảm nhận nuôi dạy nó khôn lớn.Nó còn cắn lại được.Điều hướng chỉ là người dưng yêu cô.Có mệt mỏi thật sự.Mấy chuyển đấu đá giành giật chồng của mấy bà vợ trong phim có xem hàng ngày lắm lúc vừa xem vừa bình.Thần tài.Nhưng mà đến lúc xảy ra với chính bản thân cô lại chẳng biết phải làm sao.Quá mệt mỏi.Chúng ta đôi lần muốn bỏ cuộc.Mặc kệ ai muốn gì thì cứ muốn.Nhưng mà nhìn về mặt còn biết.Cô lại không cam tâm.Nếu như nó hiền lành chân thật.Có khi có cần suy nghĩ.Đằng này thì nó dùng thủ đoạn.Ăn thịt trên đầu trên cổ người khác.Nếu như đến được với phòng.Thế liệu là bản nhiễm nó có đối xử tốt không.Còn tình yêu của cô nữa.Liệu xa anh có dễ dàng không.Có những suy nghĩ mà không hay không đến từ lúc nào anh vòng tay ôm cô từ phía sau.Làm cho con giật mình nhưng vẫn đứng yên ở đó ngắm nhỉ.Đôi khi không cần nói gì nhiều.Chỉ cần im lặng cũng cảm thấy nhẹ nhàng.Từ xa thì ánh mặt trời đã giỏi lên cao.Ánh nắng càng lúc càng nóng chiếu thẳng vào mặt của hai người.Phong thủy nhiều về cùng với tay kéo cánh cửa sổ đóng lại.Giờ nắm tay cô bước vào trong.Vừa hay lúc này còn mới có bước chân vào đến nơi.Nó nhìn thấy cô đang có mặt ở đây.Bàn tay còn được phong nắm chặt.Mặc quần áo tối sầm lại rất tức tối hết lên.Chị.Sao chị lại ở đây.Hải phòng.Buông tay chị ta ra đi.Quên lặng nhìn nó và anh mất lười biếng giờ bước lại bàn nhôm dùng cáo trước ghế ngồi xuống.Mặc kệ không quan tâm đến.Để thử xem.Còn khi nhìn thấy nó thì anh sẽ xử lý thế nào đây.Nghe nó hỏi như vậy.Phòng nhìn sàng thì út im lặng anh thở dài nhìn con biết giờ lên tiếng.Lúc càng ngày càng quá đáng rồi đấy.Ai cho cô ấy bảo đi như thế.Bac nghe không lên tiếng thái độ chẳng còn bên nó.Nó đang bực bội nói lớn.Ảnh là cái gì thế.Lúc trước ở trong bệnh viện.Anh nói với em những gì.Bây giờ em có thai với anh rồi.Anh cũng đền cho em chúc dành phần chứ.Một lãnh đuổi chị ta.Hài.Cho em lên làm vợ lớn.Để chị ta xuống làm vợ nhỏ cũng được.Dù gì thì giờ chị ta cũng được có thể ràng buộc vào.Còn anh.Lại làm cho bụng có em đây này.Anh còn không lo.Út ngồi đấy nghe nó nói hết câu.Cô tự nhiên bật cười.không giờ là ngày cô mới về thì nó dễ thương bao nhiêu thì bây giờ thì nó để tiện mấy nhiều.Thói đời chưa thấy ai vì nó.Đã giật chồng người khác.Còn ra cái vẻ khinh khỉnh tự tin như vậy.Út nhìn sang chồng của mình.Tìm việc quan sát biểu hiện của anh.Cô cảm thấy ảnh tức giận thật sự.Hai bàn tay của anh nắm chặt lại.Gần gốc nổi lên cồn cồn.Ăn nấm giảm cân lại.Đùa đấy.Conan biết giới hạn vị trí của mình ở đâu.Một chút về nhà đi.Nếu như còn ở đây là nhà.Đừng trách tôi vô tình.Còn đứa con.Tôi sẽ chịu trách.Bây giờ thì cút đi.Ảnh phòng.Cút ngay.Có thấy nó không chịu đi.Vẻ mặt hầm hầm hợp.Bởi vì ông trời.Thế trong bụng cấp hả dạ phần nào.Ngành đứng lên đi về phía còn bé.Có đi ngang qua.Phòng trọ có làm liệu đánh nó cho anh nhanh chóng kéo tay còn lại.Út mỉm cười cho anh an tâm như kiểu muốn nói.Em không có ngủ đâu giờ mạnh dạn rút tay ra.Compact thấy có đi lại nó.Nó có phần hơi run thụt lùi lại miễn phí hát lên.Chị.Chị đừng làm gì thế.Chị chán thảo rồi ra đi.Anh hùng cứu em với.Chị tao muốn hỏi em đấy hãy còn có anh kìa.Nó càng hát càng lùi về sau.Phòng thì cứ đứng im ở đó nhìn cô đồng chiều.Cô cũng vừa quan sát xem phòng có chút biểu cảm nào không.Đúng là anh không thèm quan tâm đến lời mà đã nói.Như thế là có an tâm.Tiếp tục bước sát lại.Đến khi nó dựa vào cánh cửa không còn đường lui.Cô nhàn nhã lên tiếng.Ai làm gì mày đâu mà mày la lớn thế.Hay là mày đê tiện quá.Nên anh nghĩ ai cũng giống như mày.Tao không rảnh rỗi.Thoải mái để đi tù nhé.Đời người ngắn ngủi lắm.Ta chỉ muốn sống an nhàn hưởng thụ.Chứ không muốn suốt ngày trong đầu toàn chứa những âm mưu hạnh ở đâu.Còn bây giờ.Tao ra đây là để kiếm khách.Vợ chồng tao không hôn nhanh mày ở đây.Còn nếu như mày muốn dành chồng.Thì được thôi.Đem giấy kết hôn của mày ra rồi nói chuyện với tao.Còn không có thì cút về.Ở đây là chờ.Nếu như mày muốn biết mà.Thì tao sẽ tiếp mày đến phút cuối.Nhưng mà chắc là mày cũng không ngô đâu nhỉ.Còn bích này xong thì nó tức giận.Nếu như có thể.Chắc là nó cũng sẽ tàn giá của giày cho đỡ tức.Nhưng mà biết sao đi.Của nói được có sai.Ôm cục tức nhìn sang phong.Đông triều một câu công bằng.Nhưng mà anh không có quay lưng đi lại ghế ngồi xuống làm cho nó thật lòng.Hồng hạnh.Nó cứ nhìn ra ngoài đi thẳng.Nhưng vẫn không quên để lại sau lưng một câu cho cô.Chị hỏi lắm.Cứ chờ đấy đi.Con bích này.Không thua gì đâu.Cô cũng không vừa nói với theo.Chị đợi nha.Còn biết đi rồi.Út liền quay lại lườm phòng một tia sắc lạnh.Ảnh gái đồ câu chờ.Mà nói thẳng chẳng học còn biết như vậy thôi.Chứ anh nghĩ lại thì cô với phòng.Cũng đâu có thời giấy kết hôn nào đâu.Nói trắng ra.Cô chỉ hơn con bitch.Là được mẹ của anh rước về.Còn về mặt pháp luật.Con bích và cô.Cũng như ngân hàng anh lối thôi.Thậm chí cô còn thua nó đưa còn nữa.Qua đường nhìn biết là phòng rất khó xử.Chứ không phải là tha thiết gì nó.Đứng đối diện và anh có khoảng tài trước ngực.Tuyên bố thẳng thừng.Em chịu hết nổi rồi đấy.Hay là anh cưới quất nó đi.Em dừng lại đi.Em nói cái gì thế.Nói lại nghe xem.Anh không nghe rõ à.Em đó là em.Còn chưa nói hết câu thì đã bị phòng ngành tài kéo cổ rất là anh dùng miệng có ảnh khóa màu còn lại.Bất ngờ cô chỉ biết chỗ mắt thật to nhìn anh.Ở cự ly gần.Cô cảm thấy anh rất đẹp trai.Càng đẹp hơn khi anh nổi giận giống như lúc này vừa lạnh lùng và nam tính.Không còn nhu nhược những ngày có mỗi bước chân về làm dâu nữa.Có phải là anh đã dần thay đổi không.Phòng mạnh mẽ.Càng quét trong khoang miệng của cô.Giống như chút đi bao nhiêu nổi giận trong lòng.Đâu phải là cô không biết anh yêu cô.Tại sao lại còn cố tình muốn rời khỏi anh chứ.Càng nghĩ anh càng không hàng chiếm đoạt.Cứ như thế một lúc thì út dần muốn một ngày.Vợ để anh ra.Nhưng khi phụ nữ càng cự tuyệt thế ham muốn của đàn ông là càng tăng lên.Anh chẳng nói chẳng rằng.Cứ mãi mãi như vậy.Các ổ tụ vào phòng.Nhanh tay bấm khóa cửa lại.Tình huống này.Dự phòng không nói thì cô cũng biết anh muốn làm gì.Bất ngờ trong đầu lời nói của con bích lần trước là cứ vàng lên khiến cho cô càng ám ảnh.Tổ hai là người bạo hành tình dục.Cô thảo chịu không nổi nên đã bỏ đi.Cô rùng mình run sợ.Hai tay ôm lấy thân.Lại nhớ đến lần trước bị anh đánh cô càng thêm hoảng loạn.Phòng cảm nhận của giống như đã mất bảng tính.Đôi mày nhíu chặt lại giọng của anh sản đi rồi hỏi cô.Em làm sao thế.Mọi chuyện.Anh đã giải thích rõ ràng rồi.Em vẫn không tin anh nha.Có nhìn thẳng anh trả lời trong nước mắt.Không phải.Là em sợ.Sửa ảnh giống như lần trước.Phòng cầu mày nói.Lần trước.Anh đã xin lỗi em rồi mà.Ảnh hứa.Anh sẽ không bạo lực với em như thế nữa đâu được không.Có một lần nữa lắc đầu run run cất lời.Khùng.Còn nói với em.Anh còn mua cả đồ chơi tình dục về.Ép buộc chị thảo.Em không muốn em là người tiếp theo đâu.Buồn ra đi.Nghe cô nói xong anh bất lực.Gương mặt nằm nhìn thoáng tỏ ra buồn bã buông tay thả cô ra anh đứng lên đi ngang qua cô.Làm cho cô càng hụt hẫng.Cứ tưởng là anh sẽ ôm lấy cô mà giải thích.Đến nhà anh nói gì đó cô cũng sẽ mềm lòng.Sếp tha thứ cho anh.Cảm giác chờ giữa căn phòng nhỏ.Nước nhìn theo anh cuộc khóc nước mắt lại lăn dài.Trong lòng thầm trời.Anh đúng là đồ vô tận.Nhưng không ngờ chưa đầy năm phút sau anh đã quay lại.Cầm trên tay một hộp gỗ màu đen đã cũ được hóa chất.Anh nhìn cô gái mặc chua xót cất lời.Mọi thứ mà em nói.Tất cả nằm ở đây.Không từ từ cầm lấy chiếc chìa khóa nhỏ cầm tay rồi tra và ổ khóa.Nút ngồi trên giờ hồi hộp nhìn theo từng động tác tay của anh.Khó hiểu.Chẳng biết là bên trong đó có gì.Đặt một tiếng.Chiếc hộp được mở ra.Bên trong thì nào là dây thừng dài ra.Xem hài đến bà sợi xích.Không nhìn về phía út đang gần người.Không để vợ mình hỏi.Anh lên nói của nga.Gương mặt lúc này đã tối lại.Từ lúc biết thảo phản bội.Anh ở biến thành con người khác.Dục vọng của anh càng tăng.Kèm theo những suy nghĩ xấu xa.Anh hành hạ cô ấy chồng lúc ân ái.Để trả thù.Mấy thứ này.Đây là để khi ân ái anh sẽ dùng đến.Bản thân anh từ nhỏ.Đã có tính sở hữu rất cao.Bất kể đồ gì của anh.Anh sẽ chẳng bao giờ cho người khác động đến.Anh không thể nào chịu đựng.Khi thể thao bình thường khác.Mỗi lần làm tình.Anh cũng biết cô ấy đau đớn.Nhưng mà anh không dừng lại được.Sau khi thảo nằm viện.Thế anh cũng không còn thói quen đó nữa.Làm nước nghe lại ảnh cũng sợ bản thân.Không nghĩ là ngày đó mình có thể biến thái đến mức như vậy.Nên anh đã còn tất cả bỏ vào chiếc hộp này.Để nhắc cho mày nhớ.Không bao giờ được lập lại điều đó nữa.Nghe anh kể một chút chợt rùng mình.Trong đó có cô hình dung ra được lúc đó thảo đau đớn ra sao tuổi nhập thế nào.Đời cô từ khi lấy anh có chàng chỉ là buồn một chút thất vọng một chút.Chứ chẳng có gì để so sánh với nỗi đau mà thảo đã gánh chịu.Con gái ở với cha mà.Cần nhiều trứng.Chăm sóc nuôi nấng cực khổ.Đến khi gà cho anh.Thế là chuyện muôn vàn cay đắng.Giờ đến bây giờ.Còn phải sống đời thực vật.Thử hỏi cha mẹ chị ấy mà biết.Thì họ sẽ hiểu được thế nào đây.Cô run rẩy nhìn anh rồi nói.Có đúng là anh.Sao không dùng đến chồng nữa không.Em sợ lắm.Em không tin nữa.Vậy thì nhắm mắt lại đi.Anh sẽ chứng minh cho em thấy.Còn bây giờ để anh mang đi cấp nhé.Út nằm xuống giường.Nghe theo lời của anh nói mất bắt đầu nhắn lại.Trong đầu mường tượng toàn những chuyện không đâu.Phòng kích xong thì nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô.Muốn ăn dần chuột xuống liền một cổ.Hơi thở của anh ấm nóng.Lại càng khiến cho cô thêm phần khó chịu.Bây giờ đang là giữa trưa.Tai nạn càng thêm gay.Nó cũng không thể nào để phòng ra được nữa.Toàn thân của cô mồ hôi cứ tuổi già lấm tấm trên vầng trán cao và giọt.Phòng công nghiệp thế lừa tình trong anh đang sập xôi bây giờ các ngăn lại.Chắc là cũng không được.Bàn tay anh mạnh bảo lần lượt cởi bỏ mấy thứ vớ mắc trên người của cô và anh.Cả hai cơ thể lộ ra trước mặt.Cô cứ như vậy.Mắt nhắm lại.Che giấu đi cảm xúc.Phòng cứ như vậy nằm trên cô tiếp tục cơn khoái lạc của anh không ăn phần.Khiến cho cả cơ thể của code dài tất cả người mở mắt nhìn anh giây phút.Nước mắt của cô tự do rơi xuống trái tim không đập mạnh kịch liệt của chưa bao giờ hình dung ra.Những cảnh ngày thật ra mà nói là cô không đủ tự tin của xấu hổ khi anh là.Điều đó nên có phần ngại ngùng gian giấy phép được chuyển vào nhưng đã bị phồng nhàng lại.Đến lúc này cô chỉ biết là người chẳng phản đối anh nữa về cô biết chi phí.Đàn ông yêu có quá nhiều thế hệ mới hành động như vậy nhưng mà cô có đáng không.Vì những hờn giận trẻ con của cô mà anh phải bận tâm rồi chúng mình như thế.Vẫn nhẹ nhàng di truyền chiếc lưỡi anh nhẹ nhàng nâng niu cô như món quà quý giá.Khiến cho cô không tìm lại được cảm nhận hiểu được cô không bài xích anh nữa gương mặt.Anh càng lộ ra vẻ hài lòng nói còn dám có ý định rời xa anh nữa không.Khùng bên ngoài đã trưa nắng đã lên cao độ nóng cũng càng tăng.Người đi chợ cũng dần thưa thớt ở bên chồng kích tình của đôi nam nữ rừng cao năm giờ chị.Cô và anh cùng nhau trở về đến chỗ khúc quanh vào nhà có nhìn thấy anh xe ôm.Đừng đối diện ở đó người đó quay mặt vào trong cô không nhìn thấy gió nhưng cảm.Rất quyền quý vị và các bạn thân mến như vậy đấy.Vừa cùng nhau lắng nghe sông tập ba của bộ truyện này và đến giờ phút này thì bản thân anh sao vẫn còn cảm thấy sáng là lăn tăn.Về nhân vật người lái xe ôm không hiểu thằng lạ người đàn ông này có liên quan gì đến những biến.Năm xưa của thảo hai mươi và còn một điều nữa là đến bây giờ như những gì mà không chia sẻ thì thảo.Người vợ trước của anh vẫn còn sống thì là cô ấy đang sống đời thực vật thôi nếu đúng là như vậy sự thật là.Tìm biết đâu trong tương lai một ngày cô ấy tỉnh lại thì sẽ như thế nào đấy trở lại.Những điều tưởng tượng của cá nhân tham gia thôi không biết là quý vị và các bạn thì có những suy nghĩ như thế nào sau khi lắng này xong.Chuyện ngày hôm nay mọi người hãy chia sẻ bằng cách bình luận ở phía bên dưới nhé và vẫn như thường lệ mọi người đừng quên.Like chia sẻ và đăng ký kênh nếu như cảm thấy được chuyện ngày hôm nay hấp dẫn mang đến cho chúng ta những cảm xúc nào đó. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com