Truyện Ngắn Mới 2016 - Cha Về _ Đọc Truyện Đêm Khuya

truyện ngắn mới 2016 - cha về _ Đọc truyện Đêm khuya
Cha bỏ nhà đi vào một chiều cuối trong tâm sự.Khi tôi vừa tròn mười hai tuổi và em gái tôi sáu tuổi.Tôi còn nhớ như in cái giây phút chia ly.Im lặng nhìn từng người như nhìn lần cuối cùng.Đôi mắt mẹ ẩn nước.Máy lò xo mới thốt ra được câu chung thủy.Anh đừng đi nữa.Ở lại với mẹ con em.Hôm trước mẹ còn tính trắng đến thế.Bây giờ bận chút yếu mềm.Phải chăng tình vợ chồng như một cánh bạc.Tra cứu tình hình như không nghe thấy.Khối cờ bình khóe mắt trái giật.Đôi mắt nửa như vô hồn.Thôi mẹ để cha đi đi.Đói bụng bất cần.Dù trước đó tôi quỳ lạy xin cha ở lại.Tôi nhìn thẳng vào mắt cha nói trong lòng câu băng giá.Sống không đi ngay cho rồi.Tôi thương mẹ hơn bao giờ hết.Viết tắt gì tới sụp đổ.Tài xế giờ mở cửa sau đưa chiếc vali và.Chuyện đó ngày rằm.Sao vậy phút tức thì lau chúc như kẻ chạy trốn.Chơi chiều cuối đông tái tê.Cùng những đám mây buồn đổ xuống.Cái thị trấn giống sâm biết bị bóng tối bao trùm nhanh giật.Mẹ ngã gục còn tôi như kẻ mơ quan.Thấy bóng ma bao quanh mình.Em gái tôi nào biết gì.Nó đòi mẹ bánh marine .Loại bánh mà cha thường vui cho nó.Xét cho cùng chơi đi đâu ở đâu là quyền của cha.Khi cha mẹ đã ly hôn.Thời gian tưởng như cuộc ngã ba mẹ con tôi nhưng không.Mẹ tôi là giáo viên tiểu học.Mẹ xinh đẹp.Chẳng phải cho tôi nói thế.Do thiên hạ.Còn cho tôi là một công ty xuất nhập khẩu trên thành phố.Bốn năm trời phấn đấu ông lên được cái chức phó.Tuy chỉ là phó.Zing nhân viên để sợ ông lắm.Ông là người hào phóng.Nhưng đôi khi lại đấy nghi chính tắc của tư tưởng phong kiến.Cha bỏ mẹ với lý do không hợp nhau không hợp chỗ nào thì chắc không đó.Không giải thích cho chị biết lâu lắm rồi.Giữa cha mẹ thường hay cự lượng nhau.Chẳng chuyện gì ra chuyện gì.Cha bảo mẹ thiếu nữ tính.Con mẹ bảo cha bảo thủ.Đi mỹ.Tôi nghe thấy tiếng mẹ nói là.Lá đổ muôn chiều.Là của đoàn chuẩn sao anh cứ cãi là của cung tiến nhỉ.Lần đầu tiên tôi nghe thấy âm thanh giận dữ của mẹ.Sau đó thì hai người xảy ra chiến tranh lạnh.Tôi thì nghỉ cho cứu tình nói sai để gai với mẹ thôi.Chết cha cũng chọc dòng nhạc tiền chiến lắm.Có kẻ yếu táo bỏ cha tôi bỏ vợ để mong tìm một sự hoành tráng của giống.Có người lại bảo .Ông muốn đi kiếm thằng nói chửi trong rừng.Nói sao chứ.Giá tôi chả bao giờ ta tháng mình có con trai.Tuy nhiên.Lần mẹ sinh em qua.Cha không được hân hoan lắm.Nhưng cũng không đến nỗi phải thả gà.Bỗng biến thành một phương trình vô số ẩn.Đĩa thiên hạ tha hồ mà giải tha hồ mà đàm tiếu.Tôi không muốn mẹ tôi vào số phận với nhiều người phụ nữ khác.Lấy phải người chồng.Có cái đầu giống như giỏi.Chì chiết vợ không biết đẻ thằng cu.Chả lẽ ở thời đại này mà cha tôi vẫn còn tư tưởng xưa như trái.Có lần đã hỏi cha.Tại sao đàn ông các anh nó cứ phải có con trai.Cha không mở miệng.Đói bụng chắc mình sao không là giống.Màn ảnh là giống cái chứ.Sau này có lấy chồng.Tôi sẽ bắt anh ta ký vào biên bản của lời hứa.Dù vợ có đẹp con trai với con gái.Thì vẫn phải yêu thương.The file cười càng.Đúng là đồ dở hơi xót xa thay cho mẹ.Ông hiệu trưởng.Thường thấy tôi tới nhà tôi.Bạn chuyển chuyên môn gì đó chứ mẹ.Tôi nghĩ láo lếu trong bụng.Có mà tán gái.Chuyện buồn cái con khỉ.Rồi tôi lại buồn cười như xem hài.Vợ ông hiệu trưởng mất đã ba năm do một căn bệnh nan y.Để lại cho ông nuôi hai tướng cướp đang tuổi tới trường.Thực ra ông hiệu trưởng là một ngày tốt chưa bao giờ có một dư luận xấu vậy.Ông kiên bảo chị em tôi những điều sức vụ ít.Chân thành với mẹ tôi như tia sáng.Có đồng nghiệp của mẹ đang giơ tay tôi hỏi.Con có đồng ý cho bác ấy lấy mẹ không.Tôi chỉ cười.Tôi nhớ cha thương cha tiếc thay cho cha.Vì một góc của cái đầu nông cạn mà cha đã dính thân theo vết xe đổ.Của những kẻ ích kỷ hẹp hòi.Nghe đâu cha đi theo một người phụ nữ trên thành phố kém mẹ những mười tuổi.Những tưởng kiếm được thằng nối dõi tông đường.Đâu ngờ cho gặp quả bom đi.Điền từ.Ông quyết định đường ai nấy đi.Người kể chuyện chức danh rét như thế hồi sống với cha tôi.Không hiểu thực hư thế nào.Giúp con người như cha kiếm đâu chả được người tình vì chưa có tiền có quyền quan hệ rộng.Lấy được cái tướng dễ coi nữa chứ.Từng ý cái.Cũng thừa lực hút đám đàn bà con gái thiếu mùi đàn ông.Rồi lại nghe đâu.Dàn ý một lần thun nữ để rồi sau bao năm chinh chiến trường tình.Cổng giấy áp lực công việc sức khỏe tra có phần giảm sút.Ông đã phải tìm tới lộc cường thận.Một dược liệu dành cho nam giới bông cải thiện dân quốc.Mùng xứng đáng làm gì.Chẳng biết có phải thần giữa không.Mà chỉ trong hơn tuần lễ thun nữ của cha để kêu nặng bụng.Rồi chín tháng mười ngày sau.Qua đến thì hoa nở ra hai con vịt.Sinh đôi.Chào méo mặt.Bỏ thì thương mạch dương thị tội.Thiên hạ được một phen ồn ào trần.Ông già sắp xuống lỗ.Mà vẫn còn phải rửa đít anh em.Những truyện tiên hạc kể về cha tôi nghe hot hơn cả tin nóng về cuộc chiến.Chống nhóm hồi giáo cực đoan is.Gửi.Mà nước mắt tôi cứ ra.Ông hiệu trưởng không đến nhà tôi.Bông tai thế giới ông.Tuy không phải máu mủ ruột già.Nhưng ông rất thương ba mẹ con tôi.Đã có lần ông đọc những gì.Muốn chung sống hợp pháp với mẹ.Nhưng mẹ lắc đầu.Trong suy tư của mẹ.Đàn ông là một thế giới siêu hình chối rắn.Thăm nho và độc ác.Một lần tôi nghe mẹ nói với một đồng nghiệp như thế.Hiểu ý mẹ.Nên ông hiệu trưởng rất đuôi.Không thủ quán.Công ty có dễ cho người dưới quyền.Thế mới đúng là người không.Có lúc tôi đã ship ông vào hạng người đàn ông số một.Không buồn có cái tay hàng xóm nhà tôi có hiệu cầm đồ.Dầu mù u.Thường kim giảng mẹ bằng những mỹ từ các tỉnh trong tiểu thuyết.Mẹ chỉ nói cảm ơn.Nghĩa là từ chối khéo.Thế làm.Nói xấu.Những chuyện cho mẹ đủ đường.Theo cái kiểu.Không ăn được thì đạp đổ đồ tồi.Đổi nhiều ruốc.Mẹ thích verygirl năm nào mẹ cũng mua đi trên chưng trên bàn thờ.Nơi bán tiếp khách và cả trong phòng ngủ.Mà vẫn thường bảo qua đây trên mang ý nghĩa hẹn hò trong tình yêu.Mẹ lãng mạn như công nương quý tộc.Chả thế mà một thời hút hồn cha.Tôi mang đến cho mẹ chiếc ghế của cao.Đếm mẹ đứng cắm hoa ly.Tình yêu ngôi nhà.Có mẹ dạy em gái.Em gái tôi cứ lăng xăng hết chỗ này tới chỗ khác.Nói lớn nhanh và liếm đỉnh nhất nhà.Nói như cái đuôi của mẹ.Mặc dù đã vào lớp năm.Bông có chín xe hơi ngoài cổng.Ánh đèn pha dục à.Thay bằng ánh đèn gầm.Con xe chậm chậm ngồi chờ trong sân.Một con camry đen bốn.Ai đấy.Thích thầm hỏi.Cửa xe xịt mỡ.Hồng hả con.Cho tôi xem về một mình.Tiesto.Mẹ ơi mẹ.Xem gì.Cha trong gầy hơn xưa.Dẫn đồ vest đen.Tóc phan giày sự bạc trong diện mạo như một chính khách.Tranh cát.Trên khuôn mặt có thêm cặp kính trắng và làn da sạm đen hơn.Nhưng vẫn nhanh nhẹn lắm.Tôi thích mẫu người đàn ông đúng như cho tôi lúc này.Những cách quay trên mẹ đang đưa lên bàn thờ.Bỗng như có ai giật phân rơi xuống rực rỡ trên nền nhà.Mẹ như từ hải chết đứng.Một khoảnh khắc đến linh thiêng và sự hải.Tra bảo tôi phụ giúp mang tự xếp vào nhà rất nhiều quà bánh.Có cả qua leesin.Mẹ ơi.Nữ chưa có một tay nè.Tôi gọi mẹ.Cha tự nhiên chưa hề có gì đã xảy ra.Như một ông chủ nhà mới đi công tác xa trở về.Mấy nghìn chanh gừng.Mấy mẹ con khỏe không em.Cho hỏi mẹ mày im lặng.Cho hỏi mẹ kia kìa.Từ nhé.Nhưng mẹ vẫn im lặng nhìn chân chân chiếc xe hơi.Nhưng nhìn vật thể lạ.Dạ cảm ơn anh.Mấy mẹ con em rất khỏe khỏe lắm.Chắc anh cũng vậy chứ.Câu trả lời của mẹ làm tôi giật mình.Tôn nữ mẹ không thể nói được nên lời.Không gian vẫn trở nên nặng nề.Như có một lực vô hình đè nén bởi thái độ diễn viên của mẹ.Có thể cha nghĩ rằng.Ghi chữ gì messi cúc lên trong niềm xúc động.Có phải đó là thâm ý của cha.Muốn thay cho lời nói.Hãy bỏ qua cho anh mình về sống bên nhau em nhé.Đến lúc này.Tôi mới hiểu ra rằng.Sự mạnh mẽ của đàn ông có phải dưỡng bền đến thiêng liêng dạng đại.Mẹ pha nước trà mườik.Đôi mắt mẹ nặng chiểu.Như đang cứu kéo những giọt muối vào trong.Lời nói dành các mặt của mẹ không tương thích với nhau.Chàng của riêng cho ông già.Dưới để chụp lại một thời xa xưa và bằng giấy.Rồi hỏi han đủ thứ chuyện.Uống xong đi trà nóng.Chelsea xì cho ba mẹ con tôi mỗi người một chiếc phong bì.Trên có cảnh qua mai vàng rực rỡ.Rồi cha nói giọng nữ.Chúc ba mẹ con.Đón một năm vui vẻ.Lì xì cho các con thôi.Mẹ khỏi.Mẹ nói nhanh.Mẹ thị để con cầm cho mẹ.Tôi nói và đón hai phong bì tự tay chân.Sao cha lại lì xì cho giờ này.Cha sẽ lại đi.Tôi sợ chứ tôi quay đầu.Tao nói giọng cầu khuẩn.Trời ơi đừng có đi.Chết trầm ngâm.Con cua.Em gái tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì.Mẹ tôi như người hết năng lượng.Mắt không có quyền giữ cha ở lại.Mày hiểu cái luật ở đời mà im lặng nhìn chưa định.Lại có đèn tutu ngoài cổng.Một chiếc taxi.Ông hiệu trưởng cao ráo.Mặc bộ comple màu một đô.Cổ tích cà rốt.Ốc vít ngược gì phía sau.Chân đi giày da đen bóng.Cũng y chang vậy chính cách.Da mặt hồng hào với người say.Ông nói nhỏ với tài xế con gì đó.Chiếc xe hơi lùi ra tận ngoài cổng.Rồi tắt máy chờ.Ông hiệu trưởng bước vào và tôi tự tin.Nụ cười trên khuôn mật ong bỗng dưng tắt khi nhận ra cha tôi.Cho tôi đứng lên như chữ nhà đón khách tôi thấy cha mình thật phong độ.Giết rắn chết một nghệ sĩ qua đời.Ông cười thật tươi.Chẳng biết bụng dạ ông nghĩ gì.Nhưng rất có thể.Ông không chú ý trả lời giải thích đó.Mệt trong lòng ông đang hỏi cha tôi.Tưởng ông bỏ ngôi nhà này vĩnh viễn không trở lại.Tin sự nhạy cảm của cha khó ai có thể diễn qua mà.Chẳng ai có lỗi trong chuyện này.Mà lại như quỳnh có lỗi.Mời thầy ngồi.Men vừa nói vừa đưa tay chỉ ông hiệu trưởng ngồi vào chiếc ghế sofa.Ở vị trí gần với đối diện với cha tôi.Qua chiếc bằng kính cường.Bộ sofa màu xanh navy nhạc này.Do cha mẹ tôi chọn mua.Đến dương phù hợp với tuổi tử vi.Lại dưa học phong thủy của ngôi nhà.Mẹ nói vậy.Máy rót nước mời mọi người.Vĩnh trinh nhạc trẻ trung duyên dáng.Vũ khuôn mặt đã được vết chân chim.Ông hiệu trưởng và cho tôi hỏi thăm nhau biết câu xã giao.Có lúc không gian im ắng youtube nghĩa.Hết chưa hết rụng trà.Hiệu trưởng đứng chị đưa mắt nhìn mọi người.Rồi nói một câu trịnh trọng.Tôi đến chúc cho gia đình ta mọi sự an lành.Chúc riêng anh năm nay gặt hái được nhiều thành công.Cảm ơn thầy.Chúc thầy cũng vậy.Cha cười chẳng xử như gặp người tri kỷ.Mẹ tôi thì như thiếu oxy.Ông hiệu trưởng đi rồi.Tôi thấy nhẹ bình hưng.Giống như thử vào sau khi nín thở để kiểm tra.Trước của lá phổi.Mà sao ông hiệu trưởng năm nay.Lấy không lì xì cho mẹ con tôi.Hai ông quên.Mẹ vẫn ngồi im lặng.Nghĩ gì nhiều lắm.Hiện trên nét mặt.Nước ngọt buồn mà quyến rũ.Thỉnh thoảng mà rớt nước bảo cho tôi uống đi cho nó.Mất một chút hoài.Gió cuối đông vẫn chích dài ngoài cửa.Lấy hai tay pandora.Nếu không có chiếc áo vest.Chắc tôi xin cảm thấy giật những xương bả vai.Chứ ở nhà đừng đi đâu nhé.Tôi nài nỉ.Trai nhìn lên bàn thờ.Bảo tôi đem lại.Cha bố của riven.Mẹ gọi tôi ra nước nhỏ giữa cái ghế cho trai đứng kéo ngã.Chơi đứng trên chiếc ghế cao.Sắp đặt lại bàn thờ.Cấm gọi đi trên vào bình hoa mà mẹ đã chuẩn bị từ trước.Giống như nhiều năm xưa cha vẫn thường làm.Phía bên kia.Thể dục em qua bằng một âm rất nhỏ.Chào cha kìa.Nói xong để trong ngoài đón thoáng giấc rồi nhỉ.Kiên giang hai tay đón qua chạy lại.Qua hội tra như quá.Chăm sóc cho đi đâu lâu thế.Không ngờ nó bảo phổi tự nhiên đến thế.Tôi cười kinh kịch.Yahoo nên mát con gái yêu út.Ở nhà qua có ngoan không.Dạ có.Có học giỏi không.Dạ có.Có thể quấy rầy mẹ không.Mẹ chỉ thích khóc thôi đêm nào cũng khóc mẹ hư lắm.Cha không biết đâu.Cha bật cười mà thành béo.Dây dẫn nước mắt.Từ ngoài hè tiếng để nước lên.Tôi chạy ra nhiều mẹ vào nhà. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com