Truyện Người Tình Nhỏ Phần 3 Người đàn ông Quá Khứ

truyện người tình nhỏ phần 3 người đàn ông quá khứ

Rất vui.Gặp lại tất cả quý vị và các bạn khán giả của chuyện tình bây giờ là hai mươi tối và anh đã quay trở lại tiếp tục mang đến cho.Tập ba của bộ truyền người tình nhỏ của tác giả nguyễn ngọc ngạn.Quý vị và các bạn thân mến chỉnh thành phần thì vốn là người đứng đầu của tập đoàn chỉ ra chia tay người phụ nữ của tỉnh thành phẩm.Phim thành đã vô tình lọt vào tầm ngắm của những kẻ muốn lợi dụng cụ để hạ bể thành phòng.Tuần này thiên thành đã gặp phải biến cố nguy hiểm đe dọa đến tính mạng.Bao công trình biến cố này đã có sự xuất hiện của một nhân vật mới một người đàn ông hối lộ một chút về quá.Mơ hồ giữa cô và người đàn ông này vậy thì tất cả những điều đó là gì chứ một cái về cùng với anh sau đi tìm lời giải đáp.Chuyện ngày hôm nay và sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn đừng quên ủng hộ anh xa về ý kiến bằng một thao tác vô cùng.Nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký càng nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người có lẽ bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đi.Nội dung chi tiết tập ba của bộ truyền người tình nhỏ tác giả nguyễn ngọc ngạn qua phần diễn đạt của ánh sáng.Ngọc trinh nhảy.Vậy thì mừng rỡ trong bụng nhi nhảy của cô đã được giải quyết triệt để khi đã hiểu ra toàn bộ câu chuyện.Thì ra thiên thành là hoa đã có chủ mà người trước mặt lại phòng thái ấn tượng suy niệm lãnh đạo.Tình thái hoàn mỹ hàng không phải là người bình thường nhưng đối với chồng cô vẫn chưa thể nào giận.Tòa nhân cơ hội này làm mất mặt của ta hạ nhục cầu tài trước mặt mọi người thì bản thân.Mức cảm thấy hả dạ liền nói là tôi.Là tôi đánh của cả đấy.Thịt nghĩa là anh cũng nên dạy dỗ là người phụ nữ của anh đi.Đừng để cô ta thiếu thốn tình cảm đến mức.Đề bài văn người đàn ông của người khác dòng điện của cô đánh đá đến mức chóng.Thiên thần một tay vẫn đặt lên má bây giờ nói chị nói cái gì.Tôi không cho phép chỉ xúc phạm tôi có giỏi chị tự biết chứ anh ấy đi để xem là chị hiếu.Khi mà tôi cũng không cần.Nếu như lúc nào hoàng bảo nam nói.Ảnh nhiêu chỉ.Coi như là tôi sai tôi xin lỗi bằng không.Người đàn ông của chị thật đúng là buồn cười.Đáp trả lại của tao một cách đầy sắc xào nhìn ngọc trinh tức nhận học mà không làm gì được.Của thích nghi rồi sao cũng chả được cái tát vô lấy đó lại bảo mật của cô ta hoàng bảo nam.Khuôn mặt khá mệt mỏi tiến lên gần cô hơn nhẹ nhàng rồi nói thiện thành .Xin lỗi em em còn đau không dạ em không sao đâu.Cô nhìn anh nghèo giọng sau đó đều mất nhìn trịnh thành phòng.Anh không thấy cậu ta chờ chết như vậy sao.Đường đường là người đã có người thương người phụ nữ.Không thể nào chung tình.Ngọc trinh là anh tự mình đa tình.Lại nhiều cô ấy em hài lòng chưa sao em không chịu hiểu cứ để cho anh phải nói.Ra như vậy làm như thế có phải càng khiến cho mình tổn thương hơn không trong mắt của anh.Cô ấy là người con gái tốt đẹp nhất anh không cho phép em nhỏ bán người con gái mà anh yêu chồng mất.Chưa từng có hàm chẳng mất của anh chỉ có mỗi tiền thành thôi tao thành.Chỗ này trở nên rực rỡ cho mang cấp là nhờ thiên thành.Cuộc sống của anh trở nên dịu dàng cũng là nhiều thiên thành.Anh không thể nào thiếu có biết được.Đấu trường ngọc trinh.Ngọc trinh và chồng những lời thật thà của bảo nam không kìm lòng được nữa nước mắt tuôn xối xả.Giờ phút này cô lại không thấy oán hận tiền thành nữa mà lại cảm thấy xót xa cho chính bản thân.Cảm giác đau đớn dùng nền thấp lồng ngực từ trước đến này cô chỉ có mỗi mình anh từng.Thích một ai đó người có thích chỉ mỗi anh từ đó đến nay vẫn như vậy luôn luôn là anh.Khoảnh khắc này có giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi cần được rõ ràng nhìn anh cứ như thế lắc đầu.Cô trước giờ nói em không muốn nghe.Em có muốn nghe đâu.Em không tin.Lạnh đã nhận thôi.Messenger.Em sẽ hiểu được mà.Nhất định là như thế.Nhất định sẽ được.Sau đó chạy thật nhanh về phía khác.Như đang trốn tránh tất cả.Trịnh thành phẩm lúc này cũng không còn kiên nhẫn để nghe thêm được nữa .Thật lãng phí thời gian cắt giảm giờ nói.Hoàng bảo nam.Tôi thích nghĩa là tôi cần nói vài câu với cầu để cho cậu hiểu rõ hơn rằng.Cái gì nên nói cái gì thì không nên nói.Việc gì nên làm.Việc gì thì không nên.Người nào thuộc về mình.Và người nào là không thuộc về mình.Thiên thành.Cô ấy chính là vợ tôi.Về đến thầy về những lời nói ngọt ngào dành cho vợ tôi.Cậu nên đi xoa dịu vết thương trong lòng cô gái kia gây ra đi.Chỉnh thành phòng.Cuộc hôn nhân này rõ ràng là cường em.Anh có thể cưỡng ép cô ấy bên này.Nhưng mà anh có chắc.Tâm hồn của cô ấy sẽ nhìn thấy anh không.Anh có thể chiếm được thân xác cô ấy.Nhưng mà anh còn sắp.Để chiếm được trái tim của cô ấy không.Thiện thành.Cô ấy không có lỗi.Bởi vì tình yêu sẽ chẳng có đúng sai.Vậy nên tôi khuyên này.Giải thoát cho cả hai.Tránh đau khổ lâu dài.Bảo nam cũng không chịu thua.Nhìn anh mạnh mẽ dứt khoát giờ nói.Cậu đang cố tình.Hãy để thực sự không hiểu vậy.Yêu hay không.Chỉ mình tôi là biết đó thôi.Tâm tư này.Chỉ có tôi là hiểu rõ hơn ai hết.Đối với tỉnh thành phần này mà nói.Tôi không cần biết.Cuối dùng động trước ai.Tôi chỉ biết.Cô ấy là của tôi vậy thôi.Nói xong rồi rất nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của thiên thành.Đang nhốt đứng giữa hai người đàn ông kéo đi.Về thôi.Đừng đi.Hoàng bảo nam cũng rất nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay kia của cô kéo lại nói.Thành phẩm có kiểm lại còn giận dữ đang lên đến đỉnh điểm.Không cần quan tâm đến bảo nam.Đang đến giờ nếu kéo người phụ nữ của anh.Quay sang nhìn cô mà giọng nói.Bây giờ em muốn sao.Bảo nam lại nói.Để.Đi về cùng anh.Ảnh mất dở hái nướng của ông nói to.Cái đề tài bảo nàng già rồi lắc đầu.Từ đâu một giọng nói trong trẻo vang lên.Xóa đi bầu không khí đang cực kỳ căng thẳng.Vừa mới đến đây.Em đã được xem một lần nào nhỉ từ hai anh.Thế nên quyết định lại gần hơn để xem.Dung nhan cô gái này thế nào.Mà lại làm cho hai anh phải đấu đá nhau giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.Thật không ra làm sao cả.Mộc diệp.Cả hai người đồng thanh nói to.Sao đỏ cùng cười vui vẻ.Hành động của ngọc trinh.Được gọi là vô sinh.Hành động của bảo nam.Thì được gọi là không rõ phép ta.Hành động của anh phong.Tạm chấp nhận được.Còn hành động của cô gái này.Được gọi là ngây thơ.Mà thôi.Tốt nhất giải tán đi.Thật đúng là trẻ con.Cô vừa nói vừa biểu lộ ý cười.Cố gắng làm cho sự việc trở nên bình thường nhất có thể.Đưa mắt nhìn thiên thành ra phải lòng.Rồi nhanh chóng gửi đi.Mọi người cũng vì câu nói ấy của cô mà giờ đi trong thoải mái.Tưởng chừng đã chấm dứt được một màn này.Thiên thần khác thời dài trút bỏ gánh nặng trong lòng.Hồi hộp nhìn anh.Khuôn mặt không còn sự bướng bỉnh.Mà thay vào đó là một chút hối lỗi.Để cô vàng xa anh lạnh lùng cầm điện thoại gọi cho trợ lý quan.Dạ vâng thưa cậu chủ.Lập tức.Tìm đến công ty minh ngọc.Bảo trần tiến mình.Màu dây rốn là con gái cưng của ông ta.Đừng để tôi phải ra tay đấy.Dạ vâng tôi đã hiểu.Sau đó thì tắt máy để mất quay sang nhìn cô.Vết ửng đỏ vẫn còn hạn trên má anh khẽ chạm vào gần hơn.Có một chút nữa sẽ hết thôi.Công an như vậy nhóm mỉm cười.Thịt không có vấn đề gì.Chỉ là hiểu nhầm.Anh cũng đừng tính toán với họ làm gì nhé.Anh không tính toán.Mà anh đang muốn lấy lại cân bằng cho em.Một sự ngọt ngào bất ngờ ập đến khiến trái tim của cô triệu chấn động.Bàn tay của anh khẽ lùi vào tóc cô dâu đơn giản của cô linh hồn rất nhà.Nụ hôn của anh mềm mại như một lớp kem ngọt phổ vào đôi môi của cô.Làm cho cô nhất thời ngại ngùng xấu hổ.Cảnh hôn rất khỏe và rất sâu.Say mê đầy tình cảm.Khi nụ hôn đỏ kết thúc.Hương thơm của anh còn đọng lại bên cánh mũi của cô lưu luyến mãi không thôi.Không hiểu sao vào thử thách này cả hai đều đỏ mặt giống như những chàng trai cô gái lần đầu.Yêu vậy trưởng thành phòng cũng không thể nào lý giải được vì sao anh lại hôn cô.Tại sao trái tim của anh lại đập những nhịp đập mạnh máy như vậy.Phải chăng đây chính là tình yêu.Không nhé.Ảnh điêu thuyền thành sao.Bàn tay của anh biết chữ đàn vào bản tay cô.Anh cái nắm tay cô như vậy.Trên xe.Không ai nói với ai điều gì.Một cảm giác lạ lẫm nhưng hạnh phúc.Thành phần không được có về nhà mà đưa cô đến phòng làm việc.Các nhân viên trong công ty.Lần đầu tiên nhìn thấy tổng giám đốc dẫn bà xã theo thiên hướng hoàn và hào hứng nhưng ánh mắt.Dán trên người của thiên thanh làm cho cô chưa thể nào thích nghi.Tôi.Có thể nào về nhà trước không.Không.Em phải đi cùng tôi.Nhưng mà.Tôi thật sự là không thể.Thật sự chán chết đi được.Ý em là ở bên tôi rất chán lắm.Thế để tôi nghĩ cách.Cho em hết chán nhá.Ảnh.Cách gì chưa.Khuôn mặt của anh trở nên nguy hiểm.Thiên thành mơ hồ nhận ra ý đồ của anh thì lui người lại vòng tay của anh ôm lấy cô.tám cổ đặt lên bàn làm việc.Nhanh chóng mở nút áo của cô.Tay của anh nắm chặt vài cô như không cho cô có cơ hội trốn thoát.Anh điên à.Người khác mà vào thì làm sao đi.Ai dám tự tiện xông vào phòng của tổng giám đốc.Trừ khi làm hết to quá làm người ta nghe thấy thôi.Ánh mắt lần nước nhìn anh thì thầm.Thật vậy sao.Tôi nói họ có thể nghe thấy sao.Em không tin thì thử lại đi.Hay là để tôi.Thực hành xem thế nhé.Có khi nào họ lại sợ chúng ta có chuyện gì nhanh chóng chồng vào đấy.Thích thì phải làm gì đây.Thì em phải ngoan ngoãn.Để tôi ăn thịt em.Trịnh thành phòng trêu chọc.Làm cho câu chờ chết khắp khuôn mặt không khác gì trái cả chùa cất giọng nói.Ảnh hầm à.Bỏ tôi ra đi.Anh hôn cô.Nhưng không muốn cô nói thêm điều gì nữa.Nụ hôn lần này rất nóng bỏng và mãnh liệt.Khiến trực của các cảm giác ngạt thở.Cho đến lúc này cô đẩy anh ra trong miệng phát ra những tiếng hú ở.Thế anh mới chịu thôi.Thiện thành.Chúng ta.Là của nhau.Được không.Trong căn phòng tràn ngập mùi vị tình ái.Dòng của anh phản kháng trầm ấm bên tai cô.Ánh mắt say đắm thái chưa vào đáy mắt của cô chờ đợi.Tôi muốn em.Giờ này tiếp tục ôm mẹ cô.Để lấy đồ của cô và hồng rất là.Tay của anh lùn và phê dưới chân váy với vải da thịt mềm mại.Thiên thành vẫn cảm thấy cục diện này thật không hề thoải mái.Cô để anh ra.Hơi nhăn mặt giờ lên tiếng.Để.Để lúc khác nhé.Cơ sở.Em sợ gì chứ.Tôi.Tôi sợ đau.Bật cười anh nhìn cô.Lấy tay xoa đầu của cô.Hôn lên trán cô rồi thì thầm.Thôi được rồi.Cô gái ngốc.Vừa dứt lời thì chuông điện thoại của cô cũng chưa dùng nền.Là thả về.Coi nhanh chóng cả là nút áo giờ ngày mấy.Tớ đi.Thiên thành.Tối nay có rảnh không.Có chuyện gì sao.À.Sinh nhật tớ.Để hai đứa mình đi nhậu nhé.Đi nhậu.Em ở đâu.Ở.Đi nhậu.Buổi tối.Tôi sẽ đi taxi qua đón cầu.Khỏi cần phiền đến anh lái xe nữa.Suy nghĩ một lát của đáp lại.Ừ như vậy cũng được.Tôi gặp cậu sau nhé.Đi đâu.Thành phẩm ở bên cạnh ngài thấy thì tỏ phải không vui lên hỏi như vậy.Đi nhậu à.Là sinh nhật của cô bạn thân.Không được uống quá nhiều.Đang gọi tài xế đi cùng.Anh không yên tâm đâu.Dạ thôi không cần đâu.Tôi sẽ đi taxi cũng mới thả về.Như vậy có ổn không.Giá ổn.Tôi chỉ uống một ly thôi.Anh cho tôi đi nhé.Thôi được rồi.Nhưng mà có gì thì điện thoại cho anh đấy nhớ chưa.Dạ vâng nhớ rồi à.Vậy tôi về trước chuẩn bị đi.Tạm biệt.Thành phần nhìn theo bóng lưng của cô.Không hiểu sao anh cảm thấy có một chút lo lắng.Vội vã trấn hàn bản thân.Chắc là anh đã suy nghĩ quá nhiều.Buổi tối đến.Bởi vì đi cùng với thảo về cô chọn cho mình chiếc đầm ôm kim sa màu đen.Nhắn chuyển gói.Tôn lên dáng dấp thành tố và làn da trắng ngần của cô.Xóa tắm chọn cho mình son môi màu đỏ cô khác nhìn mình trong gương và mỉm cười.Bước lên xe.Thảo về hôm nay khá là.Với trang phục đơn giản hơn.Đi kèm là một gương mặt hơi gượng gạo.Thiên thành à.Hôm nay cậu xinh đẹp hơn tiểu nhân bữa tiệc bên nga.Bật đèn đi nhá.Thế cậu muốn gì tớ để nào đền tiền đi.Tiền sao.Theo trí nhớ của tớ cậu đâu có mất tiền đâu.Cậu say rồi đấy.Ngoài đàn ông ra tớ thích nhất là tiền.Nói đoạn cho đến địa điểm cả hai cùng bước vào.Miệng vẫn cười khóa chế.Câu chuyện cơ thể tăng thêm nhiều phần thú vị.Hôm nay.Không say không về nhé.Hả.Thảo vy.Cậu vừa nói gì vậy.Không say không về.Mai lỡ say.Thì về cùng một nhà thôi.Đưa levi lên rồi +.Trên thành phấn khích trước câu nói của bạn rồi cười rất lớn.Vn.Mà tại sao.Tôi là quyết định là bạn tốt của tớ vậy.Không hiểu sao khi nghe câu này.Khuôn mặt của thảo về bóng tối sầm lại liền tiếng.Ở thế.Duyên.Hữu duyên thì trở thành tri kỷ.Mekopen.Sẽ trở thành tình nhân.Vậy thôi.Hài.Hay cho câu nói này đi uống đi.Vậy tại sao.Còn lại quyết định làm bạn tốt của tớ.Có câu nói như thế này.Kiếp sau.Cho dù là yêu hay không yêu.Thân hay không thân đều sẽ không gặp lại.Có những người thừa nhận câu nói này cho nên học cách quý trọng nhân duyên.Vậy nên tôi đã và đang học cách quý trọng cầu người bạn đầu tiên của tớ ở một nơi.Làm như vậy là bạn tốt của cậu thật quá không sai.Cảm ơn cậu bởi vì đã luôn bên tớ những ngày qua.Hi vọng là chúng ta sẽ mãi như thế này cùng nhau học các quý trọng nhận diện nhé.Vì nhìn cô sau đó ghé vào tai của cô nói nhỏ.Hãy.Bây giờ cậu lập tức ngồi trên thành phòng đến đón được không tới sắp có chuyện phải đi rồi.Nhưng mà cậu đi đâu tớ xài lắm rồi đấy đừng có bỏ rơi ở đấy nhá.Thiện thành hốt hoảng khoác vai của bạn tớ tớ phải đi nhà vệ sinh một.Mà nhớ lời tới già đi gọi cho anh thành phòng này nha tớ xin lỗi hiện.Thảo vân nói xong thì bỏ đi chồng tik tok.Thiên thành người hát sắp xếp mới lộn xộn đang diễn ra trong đầu quá lúc này đã hết khách.Ngày mai cũng không thấy thảo về quay trở lại.Cô bước ra ngoài.Độ ẩm lúc này đã hơi choáng váng rút điện thoại gọi cho bạn mình thế nhưng đầu dây bên kia vang lên.Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau.Chết tiệt thật cái con nhỏ này biết đi đâu rồi không biết đàng ngoài hoài cô diệu linh.Gọi cho thành phòng thì xung quanh có phải người đàn ông cao lớn khuôn mặt to gió sửa hào sắc cùng tần suất.Linh tính có điều gì đó chẳng lành.Hiện tại của mới nhận ra con đường này khá tối và vắng về clip nhìn qua hai bên.Chỉ sợ hai chồng phút chốc không nghĩ được gì cả là hết sức vô chạy thật nhanh về phía trước.Do được sinh ra ở quê tôi nhờ cô đã tiếp xúc với nhiều công việc vất vả nên được cái gì.Thành chạy rất nhanh cô cứ như vậy cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía chứ nhìn thấy một con hẻm nhỏ.Điều ước ánh sáng có nền dễ vào miệng thì vẫn kêu lên.Coi không cứu tôi với nó.Ba người đàn ông vừa đuổi theo vừa là to nhưng do cô có sức chạy bền về nên để bắt được cô cũng không.Dễ dàng thở hổn hển một tiền cất giọng.Nếu cái con bé đó.Mở chạy thoát được.Thì coi như là hôm nay chúng ta cũng không có đường sống được.Thiên thành nước vào một góc.Đôi mắt sửa hay lấy liền.Không hiểu là xôi rồi cơ nào mà con hẻm này lại là con hẻm cụt.Lúc này có thật sự muốn khóc.Cầm điện thoại lên nhanh chóng muốn gọi cho truyện thanhphong.Thì bốn nghìn một bàn tay lạ bịt miệng của cô từ phía sau.Quá hoảng hốt của nhất thời rồi.Người đó phát ra tiếng nói thì thầm.Im lặng đi.Nếu không sẽ bị chồng phát hiện đây.Bây giờ không được bật điện thoại.Bởi vì trong ba tên đó.Có một tiền rất nhạy cảm với ánh sáng.Ảnh ái thế.Chuyện đó bây giờ quan trọng sao.Nhưng mà sao.Anh ở biết tuổi ở đây vợ cứ tối về.Làm ơn đi.Để sau dấu hỏi.Bây giờ thì chảy máu theo tôi.Ảnh chất của một căn nhà tập thể bỏ hoang có chiếc cầu thang có ký mở cửa bước vào.Anh nhanh chóng dẫn cầu đi xuống tầng hầm nhỏ.Rồi mỉm cười nói.Tạm thời an toàn.Phía trên tiếng bước chân dồn dập.Khiến cho tiền thành lo lắng chạy lại đứng gần anh nói nhỏ.Hiện tại cô đã tỉnh táo mồ hôi đổ ra ướt cả lưng.Họ đang ở đây đấy.Yên tâm.Hỏi cho không tìm thấy chúng ta.Đúng là chết tiệt.Lục giác đều.Không được bỏ qua bất kỳ nhông cách nào.Tiền quách ở mỹ.Tiếng đồ vật rơi vãi lộn số.Giọng nói có phần thô bạo và không hán vàng lên.Mẹ kiếp.Mất dấu rồi.Đi thôi.Giờ phút này cả người thiên thành thực sự nhẹ nhõm.Cô đưa mắt nhìn người trước mặt.Có một chút gì đó quen thuộc ở anh ta.Nhưng mà nhất thời cô không thể nào nhớ ra.Và bởi vì anh ta đeo khẩu trang.Nên không thể nào nhìn rõ cả khuôn mặt.Vẫn còn ẩn chứa rất nhiều tò mò.Con nhỏ giọng giờ hỏi.Cảm ơn anh.Đã cứu tôi.Nhưng mà anh có thể cho tôi biết mặt anh không.Để làm gì.Tốt nhất.Em cũng không nên nhớ cái khuôn mặt từng người lạ đâu.Tại sao thế.Đôi khi chúng ta chỉ cần biết càng ít càng tốt.Biết quá nhiều thứ.Chị thêm rắc rối thôi.Em hiểu chưa.Vậy.Việc anh cứu tôi.Là vô tình hay hữu ý.Cứu cũng được cứu rồi.Dấu câu trả lời có thế nào đi chăng nữa.Em cũng đã không xảy ra việc gì đáng tiếc.Anh ra điều kiện đi.Anh cần tôi trả ơn hay là báo đáp ân tình bằng cách gì đây.Thứ mà tôi nói.Em có thể chòm sao.Anh cứ nói đi.Anh cần bao nhiêu.Ý em là tiền đó.Bạn thân của tôi chẳng có gì ngoài tiền cả.Tôi không thiếu.Toàn tiến thành.Ảnh.Anh biết cả họ của tôi á.Bật nguồn điện thoại lên.Gọi cho chính thanhphong.Bạn ta điện đề rước em về đi.Nhưng mà.Còn anh thì sao.Thì tôi về nhà tôi.Thế chẳng nhé.Em muốn ở bên tôi á.Anh tiến đến gần cô.Ánh mắt chiều chồng.Nhưng tất lên sự ấm áp.Cá không.Tôi không có ý đó.Anh đừng có mất tự tin quá như thế.Vậy thì tốt.Tôi đi trước đây.Em ngon quá rồi đó trở thành phòng nhé.Nhưng mà tôi chờ.Không sao đâu.Tôi vẫn luôn bên em cho đến khi.Em không còn ở đây nữa.Khuôn đá.Trước khi tạm biệt.Anh cho tôi biết tiền nhé.Tôi muốn.Biết tên của anh.Trên trời có rất nhiều ngôi sao nhỏ.Ngôi sao sáng nhất.Chính là em.Đôi khi lỡ hẹn một giờ.Đến ngày gặp lại phải chờ bao lâu.Em còn nhớ những câu thơ đó không.Đến một ngày nào đó em nhớ ra tôi là ai.Thì tôi sẽ xuất hiện.Và cùng với em với lại ký ức.Anh nói xong thì đột ngột biến mất.Con giống như cơn mưa rào mùa hạ vậy.Bất chợt đến rồi lại bất chợt đi.Để lại trong lòng có thêm thành một dấu chấm hỏi rất lớn.Chỉ làm phút giàu.Tiếng bước chân vàng lên dồn dập.Cô lại một lần nữa bị chấn động.Trộm tiền cứ như vậy.Hồi hộp hồng ngồi.Là thanhphong hay là đám người lúc này đây.Suy nghĩ như vậy bản thân chỉ biết ngồi chờ không dám hé miệng.Thiên thành.Em ở đâu đấy.Là anh đi.Thành phòng đi.Thạch.Thành phần.Chính thành phần.Em ở đây ở dưới này.Nghe thấy giọng của anh cũng mừng rỡ giống như một đứa trẻ bị lạc tìm được mà cảm giác có ảnh.Cuộc đời này dù mưa dù nắng dù sao cũng sẽ được triệu tra khuôn mặt lạnh lùng của anh lúc này.Còn nữa thay vào đó là sự dịu dàng như khi vừa tìm thấy một điều gì đó rất quan trọng.Chồng khoảnh khắc này họ cứ như thế chạy thật nhanh về phía của nhau.Vòng tay của anh ôm cô rất chặt.Lúc này có lúc nào lên tiếng.Thành phố.Tuổi ất sửu.Tôi cứ nghĩ là sẽ không còn được gặp lại anh nữa.Không sao đâu.Xin lỗi hẹn.Bởi vì tôi đến muộn.Thật xin lỗi.Về nhà đi.Tôi muốn về nhà.Cuộc hấp thu thiết bị bằng tải ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thường đến tội nghiệp.Anh sẽ lấy tài lâu để những giọt nước mắt đó.Niệm đi.Anh ở đây rồi.Về đến biệt thự anh không nói gì nhiều.Anh cần em cô đi lên lầu xả nước ấm vào bồn tắm cho thêm một ít tinh dầu oải hương nhẹ nhàng.Nói.Để anh tắm cho em nhé.Không.Không được đâu.Mặt có đỏ bừng với xấu hổ anh mỉm cười rồi đáp lại.Sao thế.Dù sao thì anh cũng thấy cả rồi.Thấy gì.Ai tranh thấy chứ.Đúng rồi.Thì chúng ta là vợ chồng.Sao phải ngại với anh.Chỉnh thành phòng.Sao anh thay đổi nhanh như vậy.Anh không còn ghét tôi nữa sao.Anh hết ghét tôi rồi.Thiên thần.Từ giờ trở đi.Tôi sẽ không để em đi đâu một mình nữa.Sau đó thì anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán của cô anh mất ngọt ngào tình cảm.Thiên thành à.Em làm cho tôi.Cảm thấy thích em thật rồi đấy.Nghe được câu nói đó của anh câu cuối đầu mỉm cười ai lệ thành phòng luôn bàn tay vào tốc của.Rồi hôn cô.Từ bây giờ.Tôi sẽ nhớ em.Chỉ còn một đêm đầy biến động.Anh ôm cô vào lòng và ngủ một giấc thật ngon giúp đầu vào ngực của anh nhưng cô vẫn phân vân.Những sự kiện đã liên tiếp xảy ra về chàng trai giấu mặt về câu thơ ngôi sao nhỏ bé kia.Buổi sáng ngày mai.Buổi sáng ngày mai.Đúng là một lũ ngu xuẩn.Một con ranh vắt mũi chưa sạch như vậy.Đối phó cũng không sao.Bây giờ.Cút ngay ra khỏi thành phố.Mình nhớ là người miền nào.Đừng để cho trình thành phòng biết được.Nếu không.Tất cả chúng ta chết chắc đấy.Dạ vâng chồng tôi xin lỗi ông chủ.Ông chủ yên tâm đi.Chúng tôi sẽ một mực trung thành.Và lập tức rời khỏi đây.Đi ngay đi.Giết một thời thuốc thật dài.Ông lắc đầu suy nghĩ.Gọi điện cho một người.Dạ vâng thưa ông chủ.Sửa chúng nó đi.Làm sao cho kiến vào.Tao không thể nào đặt niềm tin vào cái lũ ngu này chưa một lần nào nữa.Dạ.Vậy còn con bé kia.Có cơ hội.Sở luôn đi.Bất kể là ai liên quan đến vụ việc này.Đều không thể nào sống sót.Dạ vâng tôi đã do.Từ bây giờ trở đi.Không được phép những tài phần người của trường thành phần.Hãy để cho mọi thứ trôi dần vào quên lãng.Đã có cách khác.Trong không gian kotex chỉ có một mình.Người đàn ông dập tắt điếu thuốc trên tay đang cháy dở rồi đi ra ngoài.Tập đoàn tỉnh gia.Trấn thành phòng cầm sách tài liệu nghiên cứu kỹ càng nét lạnh lẽo thoáng hiện qua đôi mắt.Nhưng dù thế nào thì phải phong truyền của anh cũng không bao giờ bị lu mờ.Cào cào tại thượng.Đưa tao vào đây.Trở về giữa hai đến nỗi tái xanh và mặt mày.Nhìn anh sang phải cầu xin.Tôi.Tôi là có lý do.Hãy cho tôi giải thích đã.Thì ra là cô sớm đã biết.Cô được dẫn đến đây về điều gì sao.Tôi.Nói ngày.Anh đã được mạnh tay xuống bàn.Trừng mắt nhìn thở vì như thế chỉ muốn ăn tươi nuốt sống có mức nghiệp hà dần.Dạ.Là mẹ tôi vay lãi nóng.Họ nói nếu như không trả.Thời tiết cẩm phả.Thế rồi.Có một người đàn ông lạ mặt.Để mẹ tôi dẫn tiền thành đến chỗ đó.Họ nói là nếu như tôi làm như vậy.Mẹ con tôi sẽ thoát được kiếp nạn này.Thực sự là tôi rất thương tiền thành.Nhưng mà tôi không thể nào không cứu mà.Tôi xin anh đi tha cho tôi đi.Tôi biết là tôi đã sai tôi biết lỗi rồi.Đi học có nói với cô.Cách làm thịt cô ý không.Họ không nói gì cả.Nhưng mà.Cho nghe được đoạn thẳng.Giá bán xe hàng campuchia.Và đưa vào động mại dâm.Mẹ kế.Tay của anh nắm thành nắm đấm mình dần giữ mất nè.Đổi màu.Bọn chống tiền gì.Ai là người cầm đầu.Tôi.Tôi hoàn toàn không biết.Cô đang nói thật sao.Thật à.Đức thịnh.Thế có tin là bọn họ có thể giết cô không.Họ rất đáng sợ.Tôi tin anh đây.Giúp tôi với.Coi cái này nữa.Chồng nộp hồ sơ hở làm chơi tôi đã nhận được.Thảo về nhanh chóng đưa đến trước mặt của anh thành phòng cẩm lấy giờ phút trước thẩm mỹ.Là danh thiếp nhìn kỹ hơn.Ảnh gấu trúc cầm tiền và mất của mình khuôn mặt phút chốc trở nên xám xịt.Về đức và tội ác.Sau đó nói với trần đại quang.Sắp xếp cho mẹ con của ta một nơi an toàn.Cập nhật.Đưa đến một thành phố khác.Bởi vì đây sẽ nguy hiểm cho họ.Sau đó xuống xe chạy để tức khác.Mộc diệp đang ở trong phòng.Nghe thức quản gia nói có cầu thành phòng ghé thăm.Thì lập tức vui vẻ chạy xuống.Miệng tôi cười rất giòn.Đánh phỏm.Anh đến thăm em sao.Cơn gió nào mang anh đến đây vậy.Hẳn là có chuyện đại sự nhé.Anh nói đi.Em nghe đi.Anh đến thăm em không được sao.Thật sự là không có việc gì.Ngoài việt muốn ghé qua gặp cô gái đang đứng trước mặt cả.Chạy thanhphong.Đừng có miệng lưỡi nữa.Dù sao thì anh cũng là hoa đã có chủ.Em có thích anh bao nhiêu bây giờ cũng không vừa mắt.Thế thôi khỏi phải dở chiêu trò tán tỉnh em làm gì.Nói mày đi anh muốn em giúp gì đây.Mộc diệp.Em đúng là thằng mình.Đúng là không có gì qua mắt được em cả.Cái thời gian gần đây bà em có khỏe không.Lâu quá rồi anh không gặp ba.Dàn bài vẫn khỏe.Nhưng mà có điều giúp bạn.Đến núi cả em muốn gặp ba cũng khỏi.Thứ ba em chuyển hướng kinh doanh thì thêm sao.Việc này em cũng không rõ.Chỉ biết là công việc hơi gặp trục trặc.Bởi về kế hoạch xây dựng khu du lịch mới.Nghe bộ là đang cạnh tranh khốc liệt với đối thủ nào đó rất mạnh thì phải.Từ trước đến giờ.Diệp trần vốn nổi bật trên thương trường.Với mảng sản xuất hàng tiêu dùng.Đa dạng về sản phẩm.Phức tạp về kết.Đặc biệt.Phải kể đến công nghiệp dệt may.Vậy là ba em còn muốn thời sức sang lĩnh vực khác sao.Thế em chỉ lắng nghe mang máng chị thừa kế của ba nói.Lần này ba em sẽ đầu tư rất nhiều thời gian công sức.Cũng như tiền bạc vào đó.Đầu tư vào xây dựng.Sẽ là bước tiến mới của công ty.Trong những năm tiếp theo.Linh hỏi được những thứ mới mẻ hơn.Chắc là bạn đang có ý định gì đó.Hoặc là đang gặp phải những khó khăn nhất định trong ngành tiêu dùng.Mạnh phẩm này.Anh có rất nhiều kinh nghiệm trong môi trường đó.Anh thử nghĩ xem.Có nên nói.ba gặp anh một chuyến không.Mà có khi nào có thể hợp tác cùng với nhau.Bắt tay vui vẻ.Quên đi những chuyện không vui trước đây giữa hai gia đình.Không cần đâu em cũng đã lâu ba anh và ba em không động chạm gì đến cuộc.Của nhau.Mỗi người một con đường khác mỗi lý tưởng sống khác nhau.Ngày đó cũng không hiểu vì sao xảy ra chuyện không nhìn mặt nhau nữa.Đúng thật đấy mà em cũng không rõ chỉ biết là từ sau ngày mẹ mất.Ba em cầm cuốn nhật ký của mẹ cứ luôn trầm tôi nhìn ra xa mãi giờ sau đó cũng trở nên khác.Em nghĩ phải có một bí mật gì đó được cất giấu chồng đói.Vậy mục gì mà em có thể giúp anh lấy cuốn nhật ký đó được không.Không được đâu và lại em cũng đâu có biết bài em để nó ở đâu đâu.Thôi được rồi chị là anh tò mò chút thôi em cũng đừng suy nghĩ gì nhé em.Nhìn phải suy nghĩ bởi vì có ngày làm em không suy nghĩ đến anh đâu.Cô nói xong khuôn mặt hiện lên ý cười đái mất chiều trọng thành phòng anh cũng nhìn cô tô.Trà sữa ấm áp còn bé này.Em vẫn như xưa.Không thay đổi gì cả.Tất nhiên rồi thì anh là em vẫn đáng yêu giống như ngày xưa đúng không.Trẻ con giống như xưa.Em thật sự đáng ghét ai gọi em là trẻ con đấy anh biết không em bây giờ độ tuổi.Ghế xuân châu rồi nhá.Anh biết rồi anh có việc đi trước đây.Hôm khác rảnh rỗi anh sẵn sàng dẫn em đi ăn và đi chơi nhé.Em sẽ đợi ngày đó mà anh không được quên đâu đấy trình thanhphong.Nghe cô nói xong anh lập tức gật đầu rồi quay ra xe nhanh chóng tiến về biệt thự.Vừa bước vào thì bác quản gia đã hồi chào hỏi.Cầu trượt hôm nay về sớm như vậy à.Thế có muốn ăn gì để tôi gọi đầu bếp làm cho cậu ăn nhé.Cô ấy đâu.Cô hai à cô ấy đang ở trong vườn hoa hồng đưa hai tay đút vào.Anh lặng lẽ đi về phía cô đang đứng.Chuyển khoản mùi phải không lên khi nhìn thấy tiền thành đang đứng vừa tưới nước vừa trò chuyện với mấy.Muốn bên cạnh hình ảnh này thật là dễ thương như bọn anh giữ điện thoại chụp lại khoảnh khắc này.Tiến lại gần trong khi có không để ý rồi lên tiếng.Thiên thành.Nghe thấy tim mình có bất ngờ lần đầu lên đôi môi nhỏ thì thầm.Chánh thành phòng.Ánh mắt dịu dàng của anh nhìn cô rất khác ngày thường nhất thời khiến cho thiên thành đỏ mặt xấu hổ quên.Chỗ khác tiếp tục nói.Anh tìm tôi có việc gì sao.Chúng ta.Hẹn hò đi.Hẹn hò.Bao giờ.Ngay bây giờ.Em sẵn sàng không.Hẹn hò như thế này sao.Mà từ nhỏ tới lớn tôi cũng chưa từng hẹn hò với ai cả.Tôi không biết hẹn hò.Anh đưa tay nhẹ nắm lấy bàn tay của cô cách nắm tay của anh cũng không khác gì con người anh làm ấy.Không quá vội vã không quá ngọt ngào nhưng lại mang đến cho cô sự bình yên nhất định.Nó khác với cái nắm tay của hoàng bảo nam.Đi theo anh nhưng mà anh đưa tôi đi đâu về đấy.Nơi mà những cặp tình nhân vẫn thường đi.Cái gì.Anh có điên không vậy.Tôi không đi đâu.Thiên thành giật tài khoản anh mặt mày nhăn nhó khó chịu.Nay.Cô gái ngốc nghếch.Em lại lên cơn.Thì tự dưng để đến những chỗ như thế tôi không đi đâu.Anh có đi một mình đi.Đi hẹn hò làm sao có thể đi một mình được.Thì mặc kệ anh tôi không quan tâm.Vậy em nghĩ chúng ta sẽ đi đâu.Thế đi khách sạn chưa gì nữa anh làm đi tôi ngu lắm đấy.Thành phần mở to mắt nhìn cô.Không thể nào hiểu được trong đó có câu chứa những gì.Vừa buồn cười lại vừa không thể cười anh không hiểu được cái cảm giác này là cảm giác gì nữa.Có nghĩ ra những từ dễ hiểu nhất giải thích cho cô.Anh nói với em là chúng ta sẽ đi khách sạn sao.Tiếng anh vừa nói còn gì nữa.Còn từ chối cái.Cơ sở thích bệnh hoạn kìa.Anh vừa nói.Thì anh nói là đi đến những nơi mà các cặp tình nhân khác để đi trả lời đó.Ôi trời à.Bà xã của tôi.Cái đồ áo của em có thể làm tốt như vậy sao.Em chỉ có thể nghĩ được đến đó.Thiên.Thảo vy nói cho tôi biết tất cả đàn ông đều như vậy khi yêu.Là đúng rồi.Nhắc đến thảo về.Không biết là cô ấy có chuyện gì mà gọi mãi không được.Đừng có nhắc người thứ ba ở đây.Em yên tâm đi.Người mệt mỏi như thảo vy thì làm sao có chuyện gì được.Tập trung một chút.Tên thành.Sao bạn có thể nói là tôi bệnh hoạn.Tôi có sở thích đó cùng với em thì đã sao.Em là vợ tôi.Chờ khi nào tôi muốn một cô gái khác.Xem cách móc tổ chức đúng không.Kiểu muốn thì sao không ở nhà đi tại sao phải đi chỗ khác thật đúng là lãng phí tiền bạc.Cô gái ngốc nghếch em có biết.Em chính là bà xã của một đại gia không.Tôi không cần em giữ tiền cho tôi.Tiền của tôi làm ra.Để cho em tiêu xài.Em chia sẻ càng nhiều tôi càng thấy vui.Bởi vì đồng tiền của tôi làm ra có ý nghĩa.Em hiểu chưa.Vậy nên không cần phải lo lắng.Đi thôi.Chúng ta đi đổi gió một chút.Biết đâu là em sẽ sớm xin cho tôi một bà bố thì sao nói xong anh không rất buồn.Mở cửa xuống bếp của ra xe trên thanh taskbar lên.Này.Anh bảo gì thế bảo cho xuống đi.Tôi tự đi được mà.Đừng có làm loạn.Mọi người đang nhìn em đấy thấy chưa.Hình như trêu chọc cô là niềm vui của anh nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ do xếp xung quanh.Lại bật cười thành phòng được rồi đến một con đường khá rộng và yên tĩnh giống như một công viên thu nhỏ.Ở đây cũng khá được người.Đa số là các cặp sinh viên ngồi nói chuyện.Ăn những món ăn bên lề đường nhưng món ăn vặt như súp cua gỏi cuốn chả tác.Thiên thành đưa mắt nhìn mọi thứ giờ khác giờ lên bên tai của anh sung sướng.Thật đúng là thoải mái tôi rất thích những điều như vậy.Tôi muốn cho em cảm nhận tình yêu sinh viên.Tình yêu của tuổi học trò đấy.Làm như thế này sao.Đúng rồi.Vậy chúng ta sẽ hẹn hò như thế này mãi nhé.Tôi rất là thích lên là hè phố đi dạo ngắm mây trời.Dàn những món bình dân và nghe những bản nhạc nhẹ nữa.Tất nhiên là không.Chúng ta không thể nào cứ như vậy máy đều thiên thành.Là sao.Đó anh sẽ thay đổi.Đúng rồi.Anh sẽ thay đổi.Biết ngay mà.Đàn ông toàn là giả dối cả thôi thảo v nói đúng không sai tí nào cả.Anh sẽ thay đổi anh sẽ cho em một tình yêu của tuổi trẻ.Và anh sẽ để cho em cảm nhận được.Tình yêu của tuổi trưởng thành.Và anh sẽ ở bên em khi em già đi.Thời gian qua đi.Ai cũng sẽ thay đổi.Quan trọng sự thay đổi đó.Là tốt hay xấu thôi.Anh.Công an nói xong việc trong lòng bồi hồi xúc động.Anh nói đúng trên đời này thấy sợ nhất không thay đổi.Chính là sự thay đổi.Bởi vậy điều quan trọng không phải là bạn được ở bên họ bao lâu mà là bạn đã có việc hỏi những gì.Thành phòng thêm anh đã yêu tôi chưa.Đừng hỏi những câu như vậy.Em hãy tự cảm nhận đi.Có những sự việc.Đừng dùng mất để đánh giá.Đừng dùng titan tường.Mà phải dùng còn tìm.Con tìm từ khác có lý lẽ riêng của nó.Nó sẽ nói cho em nghe.Ai yêu em.Và em yêu ai.Anh nói xong thì đứng dậy.Đi mua một vài món ăn một vài thức uống mang đến cho cô.Thiên thanh mỉm cười nhận lấy.Cảm ơn anh nhé.Ăn chậm thôi.Tôi đợi em bao nhiêu cũng được.Sao.Tôi chưa ăn mà anh đã biết vậy.Có phải là em sợ tôi phải chờ đợi em.Để bán nhanh như vậy.Đồ ngốc.Từ bây giờ đừng như vậy nữa.Bởi vì bây giờ.Tôi sẽ là người chờ đợi em.Tại sao anh không ăn cùng tôi.Bởi vì tôi thích nhìn em lúc anh.Rất đáng yêu.Hâm à.Đây này.Thành phòng và nhìn cô vừa đưa tay lên lo thức ăn còn dính lại bên mép của cô rồi bật cười.Cô cảm thấy rất nhảy nhôm.Tôi thích em những lúc như vậy sau khi cùng cô dâu ăn uống vui vẻ anh bốn ngày ra một.Ngay lập tức trở thành thành đến cửa hàng trang sức gần đó.Nhưng mà anh lại đi vào một mình khách nhìn cô dịu dàng nói.Đợi anh nhé.Cũng không quá lâu.Để lựa chọn một món đồ ưng ý.Đó là một chiếc lắc tay hình cỏ ba lá.Anh vội trở lại xe miệng cười tươi.Đợi anh lâu không.Dạ không.Muộn rồi.Chúng tôi về nhé.Trên đường đi thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn cô.Giờ mới chuyển lên tiếng.Thiên thai.Chồng các con số.Con số nào là lãng mạn nhất em biết không.Lãng mạn nhất.Suy nghĩ chồng chốc lát cô trả lời.Tôi thấy các con số để giống nhau cả.Đưa bàn tay của em ra đi.Tôi chỉ cho.Cúp c vào một bên lề đường.Cô sẽ bàn tay của mình ra háo hức.Anh sẽ đưa tay của mình chỉ vào từng ngón tay của cô.Đêm đếm khuôn mặt tỏ ra nguy hiểm.Rồi tích tắc đang chặt lấy bàn tay đó.Con số này.Chính là lãng mạn nhất.Thiên thần nhìn anh rồi cười tít mắt.Anh đúng thật là lắm trò.Đồ ngốc của anh không nhấn để làm việc.Mà còn để tạo ra sự thú vị sao.Còn nữa.Em có biết.Vì sao mà nói lãng mạn không.Con người nhắc trước những tấn công dồn dập của anh.Em sẽ bàn tay của mình ra một lần nữa đi.Chỉnh thành phòng cười như có như không.Thiên thần quá ngạc nhiên khi nhìn thấy trong lòng bàn tay của mình là một vật nhỏ.Ok lên.Ảnh.Thật đúng là biết cách lấy lòng phụ nữ.Sao.Em thích không.Rất thích.Để anh đào nấu cho em nhé.Anh hi vọng nó sẽ mang lại cho em sự may mắn.Bạn hi vọng mỗi khi nhìn thấy nó.Em sẽ nhớ đến anh.Ánh mắt của anh chạm vào đấy mất lòng lành của cô họ nhìn nhau không rời thanhphong trạm ta.Cao tốc của cô nhà đặt lên môi có một nụ hôn một nụ hôn thật em.Thịt ngọt.Võ thuật tình cảm.Mua khoảng cách thì thầm bên tai cô hình như.Anh cảm thấy mình đã yêu em rồi đấy.Ngày mai.Tối nay sẽ có một bữa tiệc.Là sinh nhật con trai của tổng giám đốc tập đoàn laura chắc chắn phải có mặt bằng việt.Tìm lại đồng thời mời cậu chủ lẫn bà xã của cậu chủ.Vậy sao.Sắp xếp trang phục vào mọi thứ cho cô ấy.Tôi sẽ đến được gọi đi không cần tài xế.Dạ vâng.Hình như bữa tiệc này cũng có sự tham gia của hoàng bảo nam ngọc trinh vào một dịp nữa.Tôi biết rồi.Có chuyện này.Khi không có tôi.Cầu đặc biệt phải cử người âm thầm bảo vệ cho thiên thành.Tôi có linh cảm không tốt.Có người đang nhắm đến chúng ta đi.Dạ vâng ạ tôi sẽ bố trí ngay.Chỉnh thành phòng ngồi trên bàn làm việc đánh mất hướng nhìn ra cửa sổ.Đôi mắt lạnh lùng lãnh đạm nhưng con ra sưởi ấm áp khi nghĩ về một người.Tìm có phần nối nhịp.Tay của anh mở điện thoại.Nơi tấm hình đã từng chụp cô.Trong miệng thường phát ra một tiếng rất nhỏ.Nhớ.Buổi tối sau khi được trang điểm kỹ càng.Tóc cột cao đuôi ngựa dễ mái nhẹ nhàng và thanh lịch.Đôi mắt nhũ bạc sáng lấp lánh.Đồi mồi màu hồng đào ngọt ngào trà chùm.Trên người của cô là chiếc đầm dạ hội cầu kỳ với ngọc trai đánh kết từ trên xuống dưới ao trễ vai.Làm lộ xương quai xanh thon thả và xinh đẹp.Thế giới là voan mềm bồng bềnh như nước.Thiên thành bước đề bộc lộ sự uyển chuyển vừa có phần kiêu sa quý phái thật có thể.Hút tất cả ánh nhìn của đối phương.Trưởng thành phòng nhìn cô không chớp mắt.Cử chỉ yêu thương lắm viết tay của cô rất cổ đề giữa rất nhiều khách mời.Không gian bữa tiệc cũng xa hoa sánh ngang với sự giàu có quý tộc của chủ nhân tối nay.Mọi người đến rất đơn.Tiếng nhạc du dương khiến cho ai cũng có thể hòa mình vào những điệu nhảy.Các món ăn bắt mát cùng với rượu vang đã được sắp xếp đâu vào đó.Trên đường tròn nhìn thấy con trai của tổng giám đốc xuất hiện.Trong sự náo nhiệt vui và đó trên thành phòng đừng nói chuyện với một vài người bạn đã lâu không gặp.Hình thành để rạp phía sau một chút ngắm nhìn kỹ hơn những món đồ xinh đẹp đang được trang trí ở đây.Thế rồi bỗng nhìn một sự cố ngoài ý muốn xảy ra.Tất cả bóng đèn đều trước khi uống rượu một bát mọi người đều ngỡ ngàng trong bóng tối.Kể các khu công nghiệp ở đàng ngoài hỏi dò dẫm đi về phía thành phòng thì cánh tay của cô bị một.Nắm lấy dây kéo đi thiền thành hơi bất ngờ trước hành động này.Và cũng không biết rõ người đang nắm tay mình là ai.Cô bối rối lồng tiếng có phải là anh không.Kia vẫn không trả lời nghĩ đến cảnh hôm bữa bị đám người xấu rượt đuổi mà không hiểu lý do vì sao.Cô cảm thấy hơi sợ hay một lần nữa không nhìn được lại biết giọng hoàng hôn là.Có thể nào cho tôi biết được không.Mơ hồ cảm nhận được bàn tay ấy đặt ra sau lưng của mình.Nhận định mình vào tường giờ rất nhanh sau đó một nụ hôn phổ nhà lên đôi môi nhỏ nhắn của cô.Bản thân tức giận.Đưa tay để người đó ra tỏ thái độ cử tuyệt mạnh mẽ thì nhưng không được nụ hôn đó.Tính tới giờ đánh hết cả hơi thở của cô nữa.Chồng đức bình tĩnh hơn một chút thiên thanh cảm thấy đầu lưỡi tê giải chấm tìm thì đập liên hồi.Một cảm giác gần gũi và ấm áp như thể đã quen thuộc từ lâu cô nhất thời đi làm.Vào sự cưỡng đoạt ngọt ngào đó nhắm mắt lại nhận yêu thương cho đến khi người đàn ông đó.Cô mới kịp thời tỉnh ngộ.Tự trách bản thân vì sao lại dễ dàng xúc động trước một kẻ xa là như vậy.Cô cũng không hiểu vì sao cô lại như thế trong đầu của cô mông lung nhưng không thể nào tự cứu chị.Chính mình.Ngại ngùng xấu hổ.Giờ là trong bóng tối không ai nhìn thấy ai nhưng cô vẫn không dám lần đầu đối diện đồng lúc này.Người đàn ông đó dịu dàng thì thầm bên tai cô chỉ là.Tôi nhớ em quá.Sau đó rất nhanh biến mất để lại có một mình với rất nhiều điều ngổn ngang suy nghĩ.Chưa đầy năm phút sau tất cả ánh đèn bừng sáng lung linh trở lại thiên thành nhìn ngó xung quanh.Để tìm kiếm người bí ẩn đó nhưng vô vọng của buôn bán bước đi về phía trước thì cũng là.Trưởng thành phòng xuất hiện dòng diệu những khoảnh khắc đang đọc lại vừa mới xảy ra.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải qua tập ba của bộ truyện này và thực sự là đột biến thể.Cảm thấy rất tò mò không biết là người đàn ông đã cứu thiên thanh là ai và rồi người đàn ông vừa nãy khi hôn cô là ai.Tại sao anh ta lại nói rằng là rồi đến một ngày em sẽ nhớ ra tôi giống như là trong quá khứ.Đã có điều gì đó xảy ra với tiền thành mà hình như là cô không nhớ về điều đó thì phải tất cả những điều này có thể được giải đáp.Đọc truyện tiếp theo và để không bỏ lỡ bất kỳ một tập truyện nào của bộ truyện hấp dẫn này quý vị và các bạn đừng quên nhấn vào.Đăng ký kênh số đó thì nhấn vào hình quả chuông thông báo phía bên cạnh trước không giờ phát sóng quý vị sẽ luôn luôn nhận được thông báo.Một lần nữa cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều và bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com