Truyện Thực Tế Qua Mùa Bão Giông Phần 18 Chạy Trốn Chồng - Mc Anh Sa

truyện thực tế qua mùa bão giông phần 18 chạy trốn chồng - mc anh sa

Gửi lời chào đến quý vị và các bạn chào mừng quý vị đã quay trở lại với chuyên mục lập chuyển được phát sóng đều đặn và hai mươi.Buổi tối trên kênh chợ tình vào buổi tối ngày hôm nay thành sạch sẽ tiếp tục là người đồng hành đưa quý vị đến với những diễn.Mới nhất chồng tập tám của bộ truyền qua mùa giông bão của tác giả đêm.Nguyễn thị và các bạn thân mến những tưởng rằng khả hân đã có được một cuộc sống gia đình êm ấm hạnh phúc trong mối tình đầu.Ngọt ngào như khùng tất cả chỉ là một vở kịch giờ hải đằng người chồng của cô dẫn lên bờ với hắn ta là.Muốn chiếm lấy tài sản của gia đình cô.Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đây đọc truyện này thì cuộc hành trình trốn thoát của gia đình cô khỏi tên nghiện ngập này.Chúng ta phải thoát tìm bên cạnh đó cũng sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới một người đàn ông.Đây chính là nhân vật nam chính của bộ truyện này về thì khả hân và người đàn ông này đã được mặt nhau trong tình huống như thế nào.Xin mời quý vị cùng với ông xã đến với nội dung tập truyện ngày hôm nay.Nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh xem cũng như ekip của trở thành nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người con gái bây giờ.Nội dung chi tiết của tập tám qua mùa gió báo tác giả hàn quốc và diễn đạt của ánh sáng.Phiên tòa xét xử lại hải đăng thu hút khá đông.Ngoài hai bên gia đình còn có khá đông công nhân và những người xung quanh dãy trọ.Ai cũng cầm vẫn trước hành động của hải đăng.Bởi vì sự việc quá rõ ràng.Lên phiên tòa không quá căng thẳng.Cuối cùng thì vị thẩm phán đưa ra quyết định.Bị cáo lại hải đăng.Bị tố cáo về tội cố ý gây thương tích cho ông châu khải tâm giám định thương tật ba mươi%.Ngoài ra bị cáo tuổi tập nghiện ngập.Gây rối trật tự xã hội.Theo điều một trăm ba mươi bốn bộ luật hình sự.Nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam tòa tuyên án.Bị cáo lại hải đăng.tám tháng tù giam.Và bị cáo phải bồi thường tổn thất chồng châu khải phong.Theo đúng như thỏa thuận.Về thẩm phán vừa dứt lời thì thế giới đã sẵn sàng.Thật đúng là không công bằng.Các món ăn nhìn thấy và xử tám tháng là do gây loạn bây giờ đấy .Ôi dào.Ít hôm lại ra đấy mà.Có rất nhiều tiếng bàn tán còn khả hân thì im lặng.Cô không nói câu gì cả cũng không nhìn hải đăng.Chẳng vui sướng gì khi cài đồng bộ cùng một nhất dài.Là người chồng mà cô đã từng rất đều thường.Chẳng có gì hả hê.Về người trước vành móng ngựa kìa từng khiến cho cô tiên cô yêu là bố của con cô.Vì thế khả hân im lặng cô bỏ ra khỏi phòng xử án.Đoạn tình duyên của cô và hải đăng.Nên dừng lại thôi.Thế nhưng vừa ra đến cổng.Truyền hình đà nẵng ngày một cái tát như trời giáng.Thật khốn.Cũng chính bởi vì mày.Mở con trai của tao mới bị.Tạo hình sáng sớm đến người nhá.Chỉ biết đưa tay lên ôm gò má xương tròn.Vừa lúc đó thì bà sẽ làm và giờ mình ra đến nơi.Nhìn thấy một màn trước mắt.Bà dám làm vội đẩy mạnh hải đằng già rồi nói.Mày làm cái trò gì đấy.Là con trai của bà là cố ý gây thương tích.Bây giờ đến lượt mày sao.Mẹ hỏi đang gạo lên.Các người.Đúng là một lũ khốn nạn.Có người bảo là tin nó yêu nữa.Giờ cuối cùng tống nó vào tù.Con trai của tôi đã giỏi giang như vậy .Bây giờ là có tiền án.Sau này biết sống sao đây.Bài giảng làm bực bội nói.Con trai của bà.Lừa gạt cả nhà tôi.Năm hai đứa con gái tôi.Cả gia đình nhà bà nữa.Cũng là lừa đảo.Bảo là bị chất độc màu da cam.Để lấy lòng thương hại.Bây giờ còn rẻ đông bố vợ chết.Bà xem.Như vậy đồ khốn nạn chưa.Con ngồi đây bất cứ gì chứ.Nếu như cảm thấy oan ức quá.Vào gặp toàn mà kêu đi.Đừng có đừng có để hai người nữa hồng phước.Nói rồi bài tiếng đàn kéo thả hình cùng với bò và gia đình lên xe taxi ra về.Ngồi lên xe rồi mà mẹ con của bà vẫn còn nghe tiếng kêu gào của mẹ hải đăng trước cổng tòa án.một tháng sáu.Không phải tâm đã hoàn toàn bình thường.Vết thương đã ổn định.Bố của khả hân đã có thể làm việc trở lại.Còn cô thì trái tim dường như vẫn chưa thể nào hết tổn thương.Chỉ một thời gian ngắn.Từ một cô gái trong sáng thánh thiện.Gặp được một tình yêu đạp đá.Tưởng rằng sẽ trở thành người vợ đảm đang trong một gia đình hạnh phúc.Nào ngờ với kịch từ tình yêu từ lòng tin.Đó để cuộc sống của cô thành ra nhiều vậy.Trái tim hình như vậy ai đó sẽ ra hàng cho mình.Có đau đớn có tủi hờn có cô đơn.Cũng may là cô còn có một gia đình bên cạnh.Để luôn chia sẻ.Nếu không.Cả hình cũng không biết đã trải qua những ngày tháng đó như thế nào nữa.Một tháng đã trôi qua.Mọi việc tưởng chừng như đã lắng xuống.Chỉ là mỗi khi trở về gian trò.Đường đầy ắp tiếng cười và chúa tràn hạnh phúc.Thì cái cảm giác cô đơn khiến cho cô cảm thấy.Vô cùng trống trải.Cũng may có câu bò kiểu gì.Con bây giờ đã gần bảy tháng tuổi và rất nhiều nhà.Nhìn cô ba thì khả hình lại nghĩ đến con người khốn nạn.Đoạn tình yêu bị lừa gạt đó.Cô gái thả hồn ngây thơ ngày nào.Giờ đây trong lòng đã chất chứa ct.Chính chuẩn và bản lĩnh.Bởi vì hai đang đang bị giam trong tù.Nên khả hân đời bố mình phụ.Rồi sẽ tiến hành làm thủ tục ly hôn đơn phương.Cứ ngỡ là cuộc hôn nhân của mình bình yên hơn bố mẹ.Nào ngờ đâu.Lại ngắn ngủi đến thế.Mặc dù khả hân rất thường con.Nhưng mà nếu như để bé sống với một người cha như hải đăng.Đi thăm anh tiến không có bố còn hơn.Để gia đình không phải rơi vào bi kịch.Tớ hiểu một đứa bé không có cha khi lớn lên sẽ tội nghiệp như thế nào.Và một người phụ nữ vừa đảm nhiệm vai trò người mẹ là vừa là bờ vai vững chắc của người cha.Sẽ vất vả ra sao.Nhưng mà cô chấp nhận.Rồi sau này con lớn lên có bị bạn bè trêu gạo.Bởi vì không có bố.Giờ nhiều lúc con cần người truyền bản lĩnh vững vàng.Mà không có người đàn ông bên cạnh.Nhưng mà hình vẫn quyết định.Rời xa hải đăng.Một con người mười một thâm độc như hải đăng.Cùng với gia đình của anh ta.Cuộc sống của mẹ con cô giáo hóa địa ngục.Để gửi tiếp tục dẫn thần.Một đứa trẻ sẽ hạnh phúc khi được sinh ra trong một gia đình trọn vẹn.Nhưng mà tất cả sẽ biến thành bi kịch nếu như có người trụ cột trong gia đình như hải đăng.Chính vì thế.Nếu được kiếp trước cả hình có nợ nần gì hải đăng thì coi như đoạn đường vừa qua đã trả nợ xong xuôi.Thủ tục ly hôn của cô được giải quyết khá nhanh chóng.Một phần nhờ vào những mối quan hệ của ông khải tâm.Một phần.Bởi vì lấy chồng li hôn quá rõ ràng.Không cần thời gian hò dài.Thế là cả hình đã chính thức.Trở thành gái một đời chồng.Trở thành một người mẹ đơn thân.năm tháng sau.Hôm nay là một ngày đặc biệt.Cô bao tròn một tuổi.Dàn vỏ nhà ông phải tầm rộn rã tiếng cười.Cô cậu đã để triệu chứng.Nguyễn thị vivo gọi bà và mẹ.Khiến cho cả nhà rộn ràng hẳn lên.Giày da linh và cậu thế sơn còn trang hoàng cho một góc gian nhà.Nào là bóng bay đền rồi đến.Bữa tiệc sinh nhật của cô bò dù không có bố.Nhưng mà ngập tràn hạnh phúc.Bàn tiệc.Sau khi dọn dẹp xong xuôi thì ông phải tầm lên tiếng.Vừa rồi.Có người bạn của bố đi sang trung quốc mấy năm liên lạc với bố.Ôi nói về trung quốc có thể thuốc giòi.Có thể chữa lành bệnh cho thầy sơn.Bằng phương pháp châm cứu.Bố nhớ người ta tìm hiểu mấy tháng này.Cũng định làm cho mấy mẹ con ngôi nhà.Nhưng mà chắc là bố về thế sơn phải sang trung quốc còn nước còn tát con à.Thế sơn vội nói bố à.Không cần đâu.Con cứ điều trị thế này cũng được mà bố cái làm nhà đi.Tiền lo cho con cũng nhiều lắm rồi.Bài tiến lên nhìn chồng.Theo ông tìm hiểu kỹ chưa.Nếu như được cái súp lòng chữa cho thuê sơn.Còn còn lập gia đình có sự nghiệp.Chúng ta thì già rồi.Biết đâu.Thế sơn rừng nước mắt.Mà.Không cần như vậy đâu.Thế sơn hiểu người mà cậu vừa gọi là mẹ không sinh ra cầu.Nhưng thương cậu hơn cả con rùa.Người phụ nữ ý của màn hình cả cuộc đời.Khả hân và gia đình cũng đồng tình với bố.Phải chạy chữa cho thợ sơn.Gia linh đã học đại học.Cô bé còn đi làm thêm phụ giúp bố mẹ tiền học nên cuộc sống cũng ổn định hơn nhiều.Không phải tâm trầm ngâm.Vậy sang tuần bố sẽ làm thủ tục.Chiếu càng sớm càng tốt.Một niềm hy vọng là được nhóm lên.Còn cảm thấy lòng nhẹ nhõm.Cô cũng trả lại rằng cô của mình.Cô và cô bò về bên này sống cho đỡ trống trải.Không phải tâm + thế sơn sang trung quốc.Mấy mẹ con ở với nhau sẽ vui cửa vui nhà.Đúng một tuần sau.Bố và anh trai cả hình lên đường sang trung quốc chữa bệnh.Bởi vì có bản của ông phải tầm bên đó.Nên việc tìm thầy thuốc cũng không quá khó khăn.Ngày nào thì hai bố con cũng gọi video về.Nên mọi người có cảm giác xa mà thật gần.Cuộc sống thương nhớ chùa thì em đều như vậy.Một buổi tối nọ.Giờ mình đi dạy thêm.Mẹ con khả hình vừa ăn tối xong đang ngồi xem tivi.Thì bỗng nhìn nghe tiếng là kẹt ngoài cùng.Có nghĩa là hàng xóm sành trời nên nói vọng ra.Ai đấy à.Thế nhưng đáp lại cả hình là sự im lặng.Và tính giải lộc.Ném xuống nền nhà.Cát bụi vàng đi ra cửa.Vợ yêu.Em khỏe chứ.Cả hình chết xuống cả người.Là hải đăng.Quạt hút nhiệt.Máy mới lắp được thành tiếng.Hài.Hải đăng.Bài tiếng đàn nghệ tĩnh còn cướp mất ổn vội quay ra.Bà ngân hàng bởi vì đứng trước mặt con gái của bà.Chính là châm cứu của khả hân lại hải đăng.Hắn ta mặc một bộ quần áo màu đen.Đi đôi giày thể thao.Xã hội đen sạm.Đôi mắt thâm quầng nhiều người nghiện lâu năm.Hắn ta đang nhìn chằm chằm vào con gái của bà.Url.Nhưng mà bà vẫn tỏ ra bình tĩnh.Là cậu xào.Hải đăng nhất ngồi rồi nói.Mẹ vợ.Nó khỏe chứ.Tôi con trai của con đâu rồi à.Bà diễm làm đứng chắn ngay cửa ra vào.Như sợ rằng nếu như sẽ một chút.Cô gái đàn ông ấy chất lại làm hại gia đình của bà.Thằng bé ngủ rồi.Con gái tôi và cậu đã li hôn.Có nên tự trọng.Hay đang mỉm cười.Ly hôn.Con mới đi biết phải mấy tháng.Bây giờ trở về đất thành người không còn vợ sao.Bài tiến lên lấy lại bình tĩnh.Hải đăng.Tôi không bị mất trí chứ.Với những gì mà cậu đã dành cho cả hình và gia đình của tôi.Có nghĩa là cậu còn đủ tư cách làm chồng nó xào.Làm bố của con trai nó sao.Con không quen đâu mẹ vợ.Con đường ra trước một tháng bảy về cải tạo tốt đấy.Con về đây để nối lại duyên bất khả hân.Mày đừng có ngăn cản còn như thế.Tải hình ngài đến đề thì run lẩy bẩy.Hình ảnh bố cục bên vũng máu.Và nụ cười sằng sặc.Cùng con dao trên tay của hải đăng.Hình ảnh của bò khóc vì đói tím tái cả người cái đêm kinh hoàng ấy.Có làm sao có thể quên được.Cho hình chóp đều.Không.Không bao giờ.Tôi sẽ không bao giờ quay lại với anh.Cô ba không có bố.Vợ yêu.Anh là bố của nó.Và đó là sự thật.Thứ hai là mấy tháng xa anh.Thằng nào cứ bất khả hân của anh rồi sao.Nếu có.Tìm hiểu hậu quả chứ.Ảnh quét nhà.Tôi gọi công an đi.Hải đăng nhún vai.Hôm nay nhớ em.Nên đến thăm mẹ con em thôi.Không có ý định ở lại đâu.Nhưng mà anh cứ quay lại đi.Đằng nào thì hiện tại trong gian nhà này.Ngoài qua bong da.Làm gì còn thằng đàn ông nào nữa.Nói rồi thì hắn ta quay gót đi ra cửa.Vậy là hắn biết ông hải tâm vợ anh thế sơn không có ở nhà.Bán đất theo dõi của sao.Hải đăng đấy có rảnh rồi mà lòng có khả hân vẫn còn cột nền những cơn giông bão.Hai ngày tiếp sau đó.Mẹ con cả hình không thấy hải đăng gọi lại nhưng mà cô biết.Hình thức không để yên cho gia đình của cô.Không phải tầm sau khi nghe chuyện thì vô cùng lo lắng.Bởi vì anh ta đã chọn đúng thời điểm.Ông bà thế sơn không có nhà để ra tay.Ngày hôm đó trong lúc khó hơn đi làm.Ông đã gọi điện cho bàn phím lên.Diễm lan.Em cần phải bình tĩnh.Và nghe theo những gì mảnh hướng dẫn.Bài diễn đàn mặc dù rôn sở như một phần vì không muốn chồng lo lắng.Một phần và biết gió.Mình cần phải làm chỗ dựa cho bài con khả hân và gia đình.Nền bà quyết đoán.Anh nói đi.Em sẽ làm theo lời anh.Buổi tối hôm đó sau khi ăn uống.Bà diễm lan khóa tất cả cửa lại tắt hết đèn.Bà nói chuyện với chị em khả hân.Bố nói anh thấy sơn khoảng một tuần nữa là ổn.Chỉ cần uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ.Vì thời gian qua bộ não đã phục hồi rất nhiều.Bố mẹ có ý định đưa hai con đi du học hàn quốc.Nên sắp đến.Chúng ta sẽ ra hà nội.Để chị em còn học tiếng.Hai đứa thế nào.Chưa khả hân mở to mắt.Mà.Chúng ta giống như vậy sao.Bài diễn đàn dấu hiệu im lặng rồi nói.Chúng ta phải rời khỏi đây.Càng sớm càng tốt.Bố bảo tình hình này theo một tuần nhớ bố và anh thấy sơn cũng sẽ về hà nội luôn.Cả nhà mình sẽ gặp nhau ở đó.Ngày hôm sau thì cả hơn đến khu công nghiệp nộp đơn xin thôi việc.Chị đồng nghiệp nhạc nhìn.Sao nghỉ việc thế.Chẳng phải định sang nhà bình dương.Bây giờ tính đi đâu sao.Sợ hơn mỉm cười rồi đó.Đó là ý định trước đây thôi chị ạ.Bây giờ thì chắc là em phải tỉnh hưng khác.Thế giới có thật thà kể lại với chị ấy.Việc hải đăng đã tổ.Và đến dẫn gia đình của cô.Trong khi bố cục và ảnh thế sơn không có ở nhà.Chế độ nhiệt khuôn mặt thất thần rồi gật đầu nói.Đấy.Nó không còn chỗ để đi.Bây giờ chắc làm liều em à.Ly hôn rồi.Nhưng mà nó vẫn là bố của con bò.Khả hân.Khi nào ổn định rồi thì nhớ liên lạc với chị nhé.Chị sẽ nhớ mẹ con em lắm.Cả hai ôm chầm lấy chị rồi không.Những năm tháng ở bình dương.Chế là người là duy nhất đã làm bạn.Làm chị của cô.Một người bạn một người chị đúng nghĩa.Chết luôn bênh vực cô dù chuyện gì xảy ra.Luôn ở bên cạnh động viên an ủi cô những lúc cô buồn tuổi.Thậm chí là tuyệt vọng.Giày da bình dương.Chỉ là người đáng để cô nhớ nhung nhớ.Cả hình sốt rồi nói.Chắc chắn mà.Chị mai là chị của em.Nói rồi cô cũng nhanh chóng làm xong mọi thủ tục rồi ra về.Ba mẹ con cả hơn cũng dọn dẹp đồ đạc cần thiết.Chuẩn bị cho chuyến đi dài.Buổi trưa ngày hôm đó vừa cho cô bồ ngủ xong.Anh đang định ra đóng cửa.Đi nghỉ.Truyện cổ tích điểm.Kinh tế hải đăng đứng ngay cổng nhà trọ.Chân vắt chéo.Tài khoản trước ngực.Lần này anh ta mặc áo phông cộc tay.Nên khả hình nước nào.Khi thấy hình xăm chạy dài theo hai cánh tay của hải đăng.Chụp ảnh tại bây giờ chẳng khác gì một tên lưu manh.Hai đang nhìn cô chậm chậm rồi cười nói.Thế vợ nhớ anh quá hay sao mà nhìn kỹ thế.Tả thần tái mét mặt mày.Mình cần lại không nói được một câu.Cô cứ đứng chôn chân nhìn hải đăng.Anh ta đi lại gần cô ghé sát mặt cô cho nói chứ mấy cái hình này có đẹp không.Anh sâm nó nền tài cũng như là khắc tên em vào tim của anh đấy.Tả hình giật mình khi thấy được mùi thơm sĩ của hải đoàn ghé sát vào mình cơ hội đưa tay đóng cửa.Hình ảnh tả lại nhanh hơn.Dùng hai tay giữ chặt lại.Nghe thi tuyển xào thì bà sẽ là nó vội chạy ra.Và sướng cả người khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.Bà lên tiếng.Cậu làm cái trò gì đấy.Đã ly hôn rồi.Tại sao quảng cáo mới về.Hai đang cười sôi nổi.Mẹ vợ.Con đói quá.Cách cho con bát cơm được không.Bài diễn đàn suy nghĩ.Lý hải đang bước vào nhà.Nhìn thấy mấy chiếc bàn thì sẽ nhìn nhờ.Nên vội nói.Trưa nay nhà tôi mất điện.Nên mấy mẹ con không nấu cơm mà ra quán ăn.Cậu thông cảm nhé.Thế nhưng mà phải đành gạt tay của khả hân.Chầm chậm đi vào nhà.Anh thật quét một lượt rồi dừng lại ở mấy chiếc và lì lớn nhỏ.Hải đăng vip ngồi nói.Khay trà.Nhiều đồ quá nhỉ.Thế mà định đưa vợ con đi đâu thế.Sa huỳnh cách li.Tôi và anh đã ly hôn anh đừng gọi tiếng vợ nữa.Tôi nghe buồn nôn lắm.Hai đang cười phá lên.Em ly hôn tôi.Chứ tôi không thể ly hôn em.Đời này kiếp này.Em chỉ có một mình tôi thôi.Anh im lặng cho con thôi ngủ đi.Hải đăng tắt ngày nụ cười trở mắt nhìn cô.Nói cho em biết em đi đâu.Tôi sẽ đi thảo đó.Bài diễn đàn đã bình tĩnh hơn vội đó.Cả hình vẫn ở đây chứ đi đâu.Tôi giặt đồ cho gia đình đi du học.Hai đang quay sang nhìn bà thím lan.Vậy tại sao vợ con lại thôi việc ở khu công nghiệp.Xả hàng ngày dòng tiền nước nào.Hóa ra là một bước đi của cô đều nằm trong tay mắt của hải đăng.Ăn theo dõi cô.Hay là ai báo cho hắn.Bà diễm là anh cũng lặng thành một thoáng rồi nói đúng vậy.Trả hân xin nghĩa khu công nghiệp.Để xin việc chỗ khác.Bởi vì đó phức tạp quá và lời với những gì mà cầu gây ra cho nó.Tôi nghĩ xem nó có thể nào vui vẻ đó mà làm việc không.Nhưng mà trước mắt.Nó phải đưa ra lệnh đi học tiếng em gái của nó ổn định thì cả hẳn sẽ quay lại.Hải đăng viết lên.Được.Nếu như mà vừa nói như vậy.Về một mình cả hình đưa gia đình đi.Mẹ và cô ba ở lại đây có đúng không.Sợ hãi thực sự choáng váng cứ nghĩ là mọi việc sẽ diễn ra em đẹp như sự tính của gia đình cô.Đang ở đâu hải đăng không thể xóa.La bàn chết của một thằng nghiện khi đến đường cùng sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào.Phải rồi hắn làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho gia đình của cô được.Bây giờ nói như thế.Nghĩa là kế hoạch của gia đình cô khó về thực hiện.Trong lúc cả hình đành chết đứng thì mẹ cô vẫn tỏ ra bình thản.Tất nhiên rồi.Mỗi gia đình đi du học giờ hơn đưa em nó đi làm thủ tục học tiếng rồi quay về đây.Bồng bế cả nhà đi làm cái gì cho mệt.Thế cậu không biết đấy.Chồng và con trai của tôi không có ở nhà.Mới mà con tôi đi được đâu mà thiếu hai người đàn ông đó chứ.Thái độ kiên định của bạn diễn đàn khiến cho hải đăng hơi bất ngờ.Trong mắt của hắn.Mẹ khả hân là một người hiền lành và không to tiếng với ai bao giờ.Cái gì cũng phụ thuộc vào quyết định của chồng.Bây giờ nhìn bà cứng cỏi như vậy.Thế hải đăng hơi khó tin.Hãy nhìn thẳng vào bàn như dò xét rồi nói.Được.Mẹ vợ biết điều đấy.Vậy thì sau khi cả hình và gia đình đi.Mỗi ngày.Mẹ ơi cho con xin một bát cơm mà đây.Cho đến khi nào vợ con quay lại nhé.Cả hai điểm cần người.Hắn càng trưởng gia đình của cô sao.Có nhìn sang mẹ nhưng mà anh mất của bà vẫn không thay đổi.Được thôi.Cậu cứ tự nhiên.Gia đình tôi sẵn sàng giúp đỡ những người không nơi nương tựa.Nhưng mà có đi thì phải có lời.Tôi xin nhắc lại một lần nữa.Tải hình bác hồ đã ly hôn.Quyền nuôi của bò đã được tòa án quyết định.Từ khi cậu còn ở trong tù.Rằng cháu ngoại của tôi sẽ được mà nó nổi tiếng.Vàng tháng.Có phải chu cấp tiền nuôi con.Nhưng mà vì hoàn cảnh của cậu khó khăn.Nên hiện tại chúng tôi không cần cẩu trục.Vì vậy.Cậu đến ăn cơm thì được.Nhưng mà tuyệt đối không được đụng đến của bò.Hải đăng gật đầu rồi nói.Mày yên tâm đi.Cu bo là con trai của con.Con thương nó còn không hết.Nói rồi thì hắn ta quay sang khả hân.Vợ đi mấy ngày.Anh sẽ nhớ lắm đấy.Thế vợ nhớ mỗi ngày nhắn tin cho anh.Vợ đừng có bao giờ nghĩ đến chuyện giờ trò sau lưng anh đấy.Vừa nói thì hắn vừa đưa tay lên xoa xoa má của khả hân.Khiến cho cô vô cùng hoảng sợ.Cô vợ gạt tay của hãng quay vào nhà.Nhưng mà chưa kịp bước đi.Thế đã bị bàn tay bẩn thỉu của hắn kéo ngược trở lại.Thế vợ mới sanh có mấy tháng.Mà mất hết ý nghĩa rồi à.Đã hơn một lần nữa gặp tay của hải đăng rồi nói.Tôi biết rồi.Ngày ngày hôm sau.Chị em cả hình nền chuyến bay ra hà nội.Những tưởng chuyến bay sẽ có đủ cả bốn người.Vậy mà cô đành đau lòng gạt nước mắt.Để mẹ và con trai ở lại bình dương rồi tính cách xa.Mặc dù cả đêm không chỉ ra hai con người mà cô yêu thương.Nhưng mà xem lại vẫn kiên định nói.Con phải nghe lời bố mẹ.Nó không làm gì của bò đâu.Con không phải lo cho hai bà cháu.Cơ hội không đến hai lần.Giúp được người nào hay người ấy.Mạnh mẽ lên con gái.Máy bay cất cánh.Mang theo bao nhiêu hi vọng và cả những lo toan.Bà diễm làm thợ vào ôm cua bò về gian chó.Cũng may là chồng bà ngày ngày động viên bà bình tĩnh.Bởi vì mọi hành động của hải đăng d nằm trong dự đoán của ông hải tâm.Bà vẫn còn nhớ mấy hôm trước.Ông đã nói với bà rằng.Nếu như nào phát hiện.Thế chứ không để cho mẹ con cả hơn yên ổn đâu.Lúc đó.Em cứ bình tĩnh.Và bảo khả hân + giờ mình ra hà nội chưa.Em và con bò chịu khó ở lại.Bởi vì nó không làm gì thằng bé đâu.Mấy tiếng đồng hồ sau đó thì chiếc máy bay hạ cánh xuống sân bay nội bài.Trả hân cùng với gia đình vừa xuống máy bay.Cơ hội bật nguồn điện thoại.Đang định gọi cho mẹ thì một tin nhắn báo đến.Vợ yêu.Anh sẽ đợi em.Em nên nhớ.Anh sẽ không làm hại của bo.Nhưng mà nếu như em có ý để giờ trò.Thế anh chỉ cần một cuộc đụng xe vô tình thôi em sợ mất mẹ em vĩnh viễn đây.Xã hình rụng rời cả tay chân.Có lẽ là chẳng bao giờ có thoát khỏi thằng nghiện đó.Cảm giác bị trói buộc với một thứ nham hiểm và đáng tình cờ.Cảm giác muốn vùng vẫy để giải thoát.Khiến cho cả hình hoảng sợ tột độ.Đôi tay của cô run rẩy cầm điện thoại.Khiến gia linh tò mò.Chị khả hân.Có chuyện gì sao.Cô run run đưa điện thoại cho gia đình.Em gái của cậu đọc xong tin nhắn nắm chặt điện thoại giọng thì đúng rồi.Thằng khốn này nó dám để hỏi chị ạ.Để em em chửi cho nó không chuẩn.Xã hình nhàng em lại.Gia linh.Bây giờ thì nói chó còn đất giờ.Em chửi nó như thế nguy hiểm đến mẹ và cô bỏ đi.Nhưng mà không nhớ cả gia đình của mình.Cứ chịu được nóng mãi như vậy sao.Cả thanh xuân của chị đã dành cho nó.Bây giờ nó chết thì nó không chết.Mà ra thì cũng già rồi.Chứ không lẽ chỉ định cả đời chịu được nói như vậy.Cả hơn cả nước mắt.Em gái của cô nói đúng.Gia linh cá tính và mạnh mẽ hơn cô.Khỏa thân hít một hơi thật sâu rồi nói.Nhưng mà bây giờ chúng ta không lên mạng đâu.Chị em mình về khách sạn đã rồi tính.Nghỉ ngơi.Con đi tìm nhà trọ nữa.Gia linh gật đầu.Nên tức giận giờ cùng với chị so với một chiếc taxi trở về khách sạn.Cả ngày hôm đó.Sau khi gọi cho bố mẹ.Chị em khả hân quyết định đi dạo chơi quanh hà nội.Đang là mùa thu nên thủ đô đẹp vô cùng.Máy lạnh xài vẫn viết hồn người.Làm rõ hào mày thì đổi bài bài mái tóc dài của khả hân.Mang theo một nét buồn cổ xưa của đất hà thành.Chị em của cô gái vào ngõ phất lộc.Ăn bún đậu mắm tôm.Mặt bốn hấp dẫn.Với miếng đổ m được rán giòn vỏ.Nhưng bên chồng rất mềm và nóng hổi.Giữ được vị béo và thơm đặc trưng.Sẽ đón giao thừa.Là loại bún hến làng phú đô.Được xách vừa miệng ăn.Hương vị mắm tôm ở đây vô cùng đặc biệt.Mai chị em khả hân chưa từng được ném qua.Ngày đầu nước cốt mảnh được nhập từ thanh hóa.Với màu hồng và đội bông ngon khó cưỡng.mười bốn còn có dầu tươi.Ăn kèm với rồi rán và dạ dày luộc.Thưởng thức món bún thơm nức mũi.Sợ hơn cảm nhận thấy mình vẫn còn trẻ lắm.Vẫn thành xuân lắm.Vẫn thích lại phố xá.Trách nhiệm quán ăn vỉa hè với bao nhiêu bạn bè khác.Đúng rồi.Phải mạnh mẽ lên.Cuộc hôn nhân vừa qua chỉ là một cô nha.Đã đến lúc phải đứng dậy thôi.Đến hà nội vào mùa thu mà không ăn cốm thì quả là có lỗi với bản thân.Hai chị em cô lại tìm đến hàng cốm làng vòng nổi tiếng.Màu xanh mướt của hạt cốm thơm ngon được gói ghém chồng tấm lá sen thường phường phước.Bên ngoài được bọc bằng sợi rơm nếp thành hình vuông hoàn chỉnh.Hạt cốm vừa mềm vừa dài.Thơm lừng được làm từ những hạt thóc nếp chất lỏng tỉ mỉ.Chả trách người ta gọi cốm làng vòng.Là biểu tượng cho hương vị hà nội xưa.Chân chất và thành cao.Ăn uống đã đời.Hai chị em đi lanh quanh thăm thú hồ tây.Hồ hoàn kiếm.Cảm nhận không gian mất làng của trời thu hà nội.Buổi tối hôm đó giờ mình kéo tay của khả hân.Chị khả hân.Em nghe nói trà sen tây hồ siêu ngon đấy.Chị em mình đi thưởng thức nếu mà đúng như lời đồn thì mua về cho bố nhé.Sợ hình giặt đồ.Bởi vì cô thường được biết.Đây là một trong những đặc sản nổi tiếng của hà nội.Lúc trẻ như có mà thích chà sàn thì quả là hơi lạ nhưng mà thật sự chị em cô rất thích cùng với bố mẹ.Nhâm nhi những tách trà cảm giác thật ấm cúng.Có đọc thấy rằng.Để làm ra một cân trà sen thì cần đến một.năm trăm bông hoa sen bách diệp tây hồ được hái trước.Khi mổ hoa còn khép cánh.Lần này được thưởng thức ngày trên đất hà thành.Chắc chắn sẽ rất ngon.Vợ tôi sẽ mua một ít về cho bố phải tầm mới.Quán trà trà nằm tĩnh mạch giữa hà nội ồn ào.Vẫn mang dáng vẻ cổ xưa của đất hà thành với một không gian cổ kính.Những chiếc đèn lồng đồ hình dáng được chào rằng mắc từ ngoài vào trong.Gunny một cảm giác ấm áp và dễ chịu.Nhưng khách ngồi uống trà nhầm gì không mang và sơ đồ nhờ các quán nhiều.Mở họ tốt bền và thành cao thoát tục.Những người pha trà mang một phong cách nghệ sĩ tinh tế và nhẹ nhàng.Tải hình rất thích không gian này.Cấm chở đầy phải là ấm sứ được chán nước rồi cho ấm.Người ta dùng một thanh tre nhỏ để lấy trà.Giờ cho vào ấm và chế nước sôi.Sơn tường tìm hiểu về trả sàn nước sôi pha trà và từ chín mươi đến chín mươi lăm độ.Để tránh trẻ bị nồm.Chạy được ở trong mười giây rồi rót hết được trả đủ tiền qua ấm nhỏ để thưởng thức.Trả hân cảm thấy như mình bước vào một thế giới khác.Không dân tộc không xô bồ.Đan nguyên hát đứng trước không gian cổ xưa và hấp dẫn.Trả hân trần văn bơ.Mà mất thì cứ mải nhìn xung quanh nên và phải một người.Cô kêu lên một tiếng.Cờ đỏ mặt nhìn lên.Là một người đàn ông cao khoảng trên mộttám.Làn da màu đồng.Mái tóc cắt ngắn.Rất hợp với khuôn mặt góc cạnh vô cùng nam tính.Đặc biệt.Anh chàng này có đôi mắt rất sáng.Ẩn dưới đôi mày rậm để cuốn hút.Sống mũi cao.Làn môi mỏng để gợi tình trong anh ta lại càng trở nên lãnh đạo.Trong chiếc áo sơ mi đen.Cùng với quần âu cũng màu đen.Đã hơn thì ngẩn ngơ trước vẻ đẹp như tả của người đàn ông trước mặt.Mà không thể để ý anh ta đang nhớ mày nhìn mình.Đến khi giành giật giật tay cô.Thì khả hân mới bừng tỉnh và lắp bắp.Xin lỗi.Là tôi vô ý.Khuôn mặt của cô đào bừng lên.Đúng là nhà quê lên thành phố thấy cái gì cũng là cũng đẹp.Nên cứ ngơ ngẩn ngẩn.Đá vôi và người ta còn đứng chơi ra đấy ngắm trai đẹp.Nếu như đây không phải đang ở quán trà thế chắc hẳn phải tự vào mình mấy cái để lấy lại sự tỉnh táo.Người đàn ông nhìn khá hơn một lượt từ đầu đến chân.Mất khoảng tờ lên một tiếng nhạc nhìn rồi quay lại và điềm tĩnh như ban đầu.Sau đó lấy quà người khác hình đi thẳng.Gia linh nhìn thấy hành động đó thì lên nói.Nay.Anh kia.Anh thái độ cái kiểu gì.Anh khinh người có vừa vừa thôi nhé.Chị tôi vô ý và phải ăn.Xin lỗi cũng xin lỗi rồi.Làm cái gì mà không mở được cái miệng ra nói một câu cứ im im như thế.Tính của gia đình là như vậy đi.Cái gì khó ưa đốt chất lại ngay.Chứ không nhìn là như cả hình.Nhưng mà đây là quán trà không gian cần phải yên tĩnh tiếng nói chuyện cũng rất nhỏ nên những câu nói của j.Chẳng khác gì làm loạn cả.Tải hình quảng cáo tại em gái.Gia đình.Thôi đi vào đi chúng ta đến đây uống trà cơ mà.Chị đấy.Hiền quá thích người ta mới trèo lên đầu lên cổ ấy.Thôi bỏ đi cũng tại chị và anh ta cơ mà.Người đàn ông vẫn đứng nhìn hai chị em cô rằng to đôi môi cong nên lời sau một nụ cười đầy cuốn hút.Anh ta tiến lại gần trưa em cô sẽ nói.Cần gì.Gia đình rằng khỏi tay có khả hân.Cần tử tế.Người thủ đô cơ mà cơ sở như thế.Anh đừng nghĩ là mình giàu có mà chấm chồng nghèo.Bỏ ngay cái thái độ trịch thượng hải đi.Vậy mà anh ta không khỏe môi cười.Phải nói là anh chàng này chỉ cần con mồi đã đẹp hút hồn.Anh ta quay sang khả hân mặt thì vẫn đang ở nhà.Chấp nhận lời xin lỗi.Nói xong thì người đàn ông đấy lạnh lùng quay đi.Giờ mình vẫn chưa hết mực.Cái đồ kiếm lời.Có mỗi câu nói mà cũng tiếc.Chị em nhà bà đức thảm nhé.Mr vui.Xã hưng quảng cáo tại em gái vào bên trong thưởng thức trà sen và giúp của bé hạ hòa.Vị thơm của trà của hoa sen khiến cho tâm hồn con người như được tan lòng.Ngày hôm sau khả hân và gia đình đến trung tâm đăng ký học tiếng rồi đi tìm nhà trọ gần đó.Có cần một nơi vừa thuận lợi cho cả nhà ở lại vừa gần trường học và chợ cuối cùng thì chị.Cô tìm được một khu chung cư bình dân không quá chật chội.Đồ cho gia đình của cô sinh sống.Dọn dẹp đồ đạc xong xuôi.Sao anh gọi điện thoại cho bố mẹ để xem tình hình.Bố cục và anh trai của cô cũng sắp về hà nội.Còn cho bình dương hải đăng chưa có động tĩnh gì cả.Ngày ngày thì hiện tại đến nhà trọ bố mẹ của cô ấy ăn cơm.Rồi có hôm ngủ lại đó.Chỉ là nỗi nhớ còn đến ngoài quá trong lòng người mẹ trà không thể nào ngồi ngoài.Hằng đêm thì cả hình cứ đưa hình của bò trong điện thoại tao nhắn.Cho đến khi nước mắt lăn dài.Làm nhà đi nụ cười bé thơ của con mới thôi.một tuổi.Có điều phải nhắn tin cho hải đăng.Kể về hành trình ngày hôm đó.Nhắn xong còn lại tắt nguồn.Để cho hắn ta không làm phiền cô nữa.Trong lòng của cả hình như có lửa đốt khi mẹ và con trai vẫn đang ở bình dương.Cùng với một thằng ngu.Ngày hôm ấy vừa đi học về.Chị em cả phần hào hứng vui vẻ.Bởi vì trung tâm thông báo tuần sau.Cho các buổi phỏng vấn của một công ty việt nam liên doanh với hàn quốc.Dành cho đối tượng sinh viên đã có bằng cao đẳng đại học.Giống như cho em cô.Và một số vị trí còn thiếu.Nếu như trúng tuyển cơ hội có được học bổng du học từ công ty sẽ rất cao.Hai chị em cô xem đây là một cơ hội vừa học vừa làm.Vừa tích lũy kinh nghiệm làm vừa có thêm thu nhập.Đang vui và nấu nướng.Thì chị em cô bỗng giật mình bởi tiếng chuông cửa dồn dập.Bỗng nhìn khả hân cảm thấy tiền của mình đập mạnh là ai nhỉ là ai biết chỗ của chị em cô.Không nhé hãy đăng màu giao dịch đấy á.Điện thoại của cô đã tắt định vị từ khi lên máy bay.Cô chỉ gọi video cho bố thôi mà.Tiếng chuông cửa mỗi lúc một dồn dập.Ngoài kia thì trời vẫn nắng mà trong này khả hân cảm thấy.Tay chân của mảng rules.Tiếng chuông lại càng dồn dập hơn.Tim của cô đập càng mạnh dạn đưa mắt nhìn ra lệnh.Em gái lúc này.Cũng đã mất bình tĩnh.Mồ hôi diễn ra trên trán.Còn cả hình.Hai tay của bố chả bảo nhau đến bật máu.Một lúc sau.Không nghe tiếng chuông nữa.Mà là tiếng đập cửa.Cùng với giọng nói quen thuộc vang lên.Cả hình.Gia linh.Thay đổi có ở nhà không.Mở cửa cho bố.Ngày đến đi hai chị em vội chạy áo ra cửa.Nhìn thấy bố và anh thấy sơn đứng trước cửa phòng.Bố nhìn xa hơn và gia đình ôm chầm đã hai người khóc tutu.Không phải tầm võ đường con gái cười rồi nói.Thôi nào.Con gái lớn cả rồi khóc nhè như thế.Người ta cười cho đấy.Lúc này thì cả hình và giờ mình mới để ý mình đang đứng ngoài cửa vội lau nước mắt rồi nói.Bố và anh vào nhà đi à.Mà sao hai người biết chúng còn ở đây à.Cái con nhóc này.Gọi video đọc địa chỉ cho anh rồi quên à.Thế em bao nhiêu việc như thế sao mà nhớ hết được chứ.Thế gian cười rồi nói.Sau này lấy chồng rồi có quên luôn chồng không.Gia đình đỏ mặt.Anh cứ trêu em.Lấy chồng mà quên nút thì nói làm gì nữa.Chồng mất thế sơn.Cả thân và gia đình luôn là những đứa em bé bỏng.Lần này anh về đã có thể đối đáp bây giờ là như vậy.Đi lại cũng nhìn nhận hơn.Chứng tỏ sức khỏe của thế giới là tốt hơn rất nhiều.Quả là một tin đáng mừng.Cả hơn vội bắt hài cấp nước cà mười bố và ảnh thế sơn.Bố và anh uống nước tắm rửa đi ăn cơm nhé.Sau đó chúng ta tiền tiếp.Không phải tâm gật đầu nói.Phải rồi.Phải ăn thì mới có sức chiến đấu con gái à.Bữa cơm trưa ngày hôm ấy mặc dù thiếu bàn phím đàn và cu bo nhưng mà những lo lắng bớt đi.Nhiều.Có bố và anh thế sơn bên cạnh buồn phiền trong lòng khả hân vơi đi phân nửa.Buổi chiều hôm đó ông phải tầm gọi điện cho bà diễn đàn và người bạn ở bình dương việc ông đã về.Làm được giấu kín.Nghe điện thoại xong.Bài tiến lên biểu của bò vào nhà.Hải đăng vẫn nằm ơn mình trên chiếc ghế dài rộng là nhà.Sao khả hân lâu quay lại thế nhỉ.Bà đừng có nói là nó trốn luôn đi nha.Tôi sẽ đào cả cái nước việt nam này để tìm nó đi.Bài tiếng đàn thở dài nói.Chắc cậu tưởng là tôi không lo sao.Nó là con gái của tôi cơ mà.Bây giờ anh idol công ty bên hàn quốc gặp trục trặc.Nó và gia linh còn giải quyết một số thủ tục.Cả một đống tiền đổ vào đấy chứ có ít đâu.Thế thì bà bán đất đi mà lo.Bỗng nhiên đang yên đang lành du học du hí cái gì thế rách việc.Bài diễn đàn vẫn bình thản.Bao nhiêu đất bán hết lo cho thấy sơn rồi.Miếng đất để làm lại nhà thì lại lo cho gia đình đi du học.Bây giờ không đi được mất luôn tiền.Không biết lấy cái gì mà bỏ vào miệng đi.Ai bảo nhà của bà ngu.Cái thằng ở đó chưa thấy cái nào được.Bán cả tài sản với nó kiểu gì cũng tiền mất tật mang.Đàn bà cũng giỏi thế nhỉ.Nó là con lão giả kìa.Có phải con của bà đ** đâu lo cho lắm vào.Bài diễn đàn nghe đến đây giận run cả người nhưng mà vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh.Đối với tôi con của mấy cậu là con của mình bởi với tôi là vợ ông ấy.Mà thôi.Tối nay tôi đi thăm bạn bị bệnh.Có chung của bò được không hay là để tôi bế cả nó đi theo.Sữa có sẵn ở đấy cháu trong rồi.Hâm nóng rồi đến giờ cho nó ăn là được cô ba còn bé như thế phải chăng từ từ kẻo sạch đây.Cài đặt nhớ mày rồi nói.Bà đi lâu không.Soạn bài ba tiếng rồi đấy.Tao đi cà phê.Tên người hỏi hà nữa bởi với tôi khả thần là lâu rồi tôi vẫn chung của bò nên không gặp.Khi nãy gọi điện mà biết bà ấy đau nặng thì thôi.Bà bế thằng cu đi tao đi nhớ đâu cho anh không quen nó sạch thì khổ ra đấy.Bàn phím đàn giọng trách móc.Cậu đấy.Tôi cũng lo mà học cách làm con đi.Sau này khả hân còn tình đứa nữa.Chúng tôi cũng được thể nào sống mãi được còn cháu.Lát nữa tôi nấu cơm canh sẵn.Từ đấy mà anh nha.Đến đâu hay đến đó thôi bà khéo lo.Bà sàn nấu ăn và đi.Bảng điểm lợn quay đi.Mỗi công nền nụ cười mãn nguyện bà vô đi cắm cơm nấu canh và không quên bỏ vào nồi canh một gói nhỏ.Bột màu trắng không mùi.Sau đó bà xác chết tủy.Cần thêm một chiếc áo choàng cho cô bao giờ đi ra ngoài.Vừa ra đến cửa bằng hai giọng hải đăng gọi giật lại.Nay bà già.Đi thăm người ốm sao mà cầm đồ thế.Bà diễm lan quay người lại.Một tay ôm cua bò.Một tài xế chiếc áo trưởng để hỏi đang hiểu trong máu không có gì rồi nói.Tôi sợ lát nữa về đêm có xương thì tội nó.Còn nhớ cái gì.Một con gà và một đứa trẻ.Hay là tôi để nó ở nhà bác cầu nhé.Thôi đi đi.Đặc biệt.Bàn phím đàn vội ra đường.Một chiếc xe bốn chỗ đời sẵn.Bài viết của bò lên ghế trước bà nói.Điện thoại.Người bạn của ông hải tâm nổ máy làm rút ra sân bay.Thuê nhà trọ kia chỉ còn là một chấm nhỏ xíu còn kiến.Thì trống của bài tiếng đàn vẫn cứ đập thành thành và rồng.Mày mà nó không bắt em đợi chiếc túi ra kiểm tra.Nếu không thì em chết chắc rồi.Tiền và vàng em cứ trong đó từng đêm qua.Lúc nó khóa bà cháu trong nhà để đi hút đi.Bạn cũng phải tâm cười nói.Của mày là vé máy bay.Anh kiệt mua và cầm lùn.Anh định gọi cho em đánh lửa hải đăng thích hãy tâm gọi cho anh.Chồng em dự đoán như thật đấy.Ngày trước nó không đi công an thì quả là phí hoài cho cả nền an ninh nước nhà.Thôi.Bây giờ có buồn rồi đấy.Lát nữa anh quay về trả nhà trọ là xong.Bài diễn đàn một tay ôm ngực một tay ôm chặt cô bò.Cảm ơn vợ chồng anh giúp đỡ gia đình nhà em nhé.Nếu không thì giờ này.Bạn của chồng bà cười rồi nói.Bạn bè gần nhau những lúc thế này mà em.Có dịp ra hà nội.Anh ghé thăm gia đình nhé.Xe dừng lại trước cổng sân bay bạn cũng phải tầm được bàn phím đàn và làm thủ tục.Chùa bà vào bên trong cho đến khi khuất bóng bước quay trở về.Chiếc máy bay cất cánh mang theo bao nhiêu hi vọng về một miền đất mới.Để lại mảnh đất bình dương bao nhiêu tình cảm đẹp đã sáng chồng và cả những đớn đau hơn tuổi.Trời sẩm tối hải đăng sau khi ăn cơm xong thì lăn ra ngủ không biết trời trăng mây gió gì cả.Khi hắn ta tỉnh dậy thì đã là mười hai giờ trưa hôm sau.Hải đăng dây dài thái dương rồi nhìn xung quanh.Thế nhưng tất cả đều im ắng.Anh hùng vĩ tuyến rồi đi qua nhà.Nhưng không thấy bóng dáng của bà diễn đàn và cô ba ở đâu cả hắn vội chạy vào buồng.Đồ đạc và quần áo vẫn còn nguyên.Cái được tiền vẫn khói mềm.Hắn vội vàng chạy ra sân rồi gọi lớn.Mẹ ơi.Đó là lời của hắn chỉ là khoảng không im lặng.Hắn vừa bấm điện thoại gọi cho bài tiến lên.Rồi khả hân.Rồi cả gia đình nữa.Thế nhưng điều chỉnh hai cùng một câu.Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.Tìm quý khách vui lòng gọi lại sau.Hải đăng liên tiếp nằm trên điện thoại xuống sân.Mẹ kiếp.Đồng lúc ấy bà chủ nhà trọ đứng ngoài cổng nói vọng vào.Cậu hải đăng.Dọn đồ xong chưa đấy.Cái gì cơ.Vì sao phải dọn đồ.Vai trò chống mắt nhìn hải đăng.Có đầu rơi xuống.Hay là đầu cầu vào chỗ nào.Nhà trọ này được trả từ chiều hôm qua.Hôm nay có khách rồi.Cầu giảm đi cho người ta vào xem nhà chứ.Hải đặng tất thịnh nói.Thêm ông phải tâm về rồi sao.Bà nội trợ giải thích.Bạn ấy là người thuê nhà này.Nên cũng là người trả nhà.Họ thanh toán xong xuôi cả rồi đấy.Hải đăng vậy hả.Thế còn bài diễn đàn của bà đâu.Điện thoại đi từ chiều hôm qua rồi.Tớ ở trong nhà mà không biết gì sao.Hai đảng buồng thông hai tay.Vậy là anh ta đã mất hết.Thực sự mất hết.Sau chuyến bay đối với bản xem là nó là quá dài.Cuối cùng thì hai bà cháu cũng hạ cánh xuống sân bay nội bài.Đón và là vòng tay ấm áp của người chồng.Sau những ngày đêm xa cách.Là những giọt nước mắt của cả ba đứa con.Sợ hình vừa khóc vừa ôm chặt lấy đùi bò.Hít hà mùi hương trên cơ thể của con trai.Cho thỏa nỗi mong nhớ.Cô bảo gặp được mẹ thì cười thành khách khoe mấy cái răng bé xíu mới nhớ.Cả gia đình lên xe về khu chung cư.Đó là một ngày hạnh phúc.Ngày của sự đoàn viên.Gia đình khả hân dẹp bỏ mọi buồn đau.Tất cả tiền điện thoại cũ đều được mất bò.Tưởng như mạnh ký ức đau thường họ đã trải qua.Mỗi người trong gia đình đều thay số điện thoại mới và chị liên lạc với người thân thiết đáng tin cậy.Ca nhạc của cô dành mấy ngày đi thăm thú hà nội.Dạo quanh các khu di tích.Từ lăng chủ tịch hồ chí minh cho đến khu di tích phủ chủ tịch.Thăm các bảo tàng ở thủ đô.Ba đứa con đã trưởng thành.Nhưng bỗng như bánh nhỏ lại.Được bố mẹ đưa đi chơi.Ăn bánh tôm hồ tây.Đây là quán cóc vỉa hè uống nước sấu.Mấy ngày sau đó thì cả hương và gia đình đến tập đoàn lô đề chùa của hàn quốc chi nhánh hà nội.Phỏng vấn theo lịch hẹn.Đây là một tập đoàn lớn với chúa cửa hàng bánh ngọt có đến một nghìn ba trăm chi nhánh tại mỹ và châu á.Đứng trước tòa nhà đồ sộ mang phong cách pháp và đồng.Chị em cả hình có phần chó ngược.Đã đọc qua sách báo về trước cửa hàng thuộc tập đoàn này.Nhưng mà khi đứng trước chi nhánh của nó tại hà nội.Hoạt hình cảm thấy thiếu tự tin.Chỉnh sửa lại váy áo.Hai chị em bước vào phỏng vấn.Đâu có khá đông người ngồi đợi rằng công ty.Triệu khả hân hai tay bấu chặt vào nhau.Chán thì diễn ra rất nhiều mồ hôi mà không dám lo.Cô có cảm giác như mình chỉ cần thở mạnh thôi không sợ ảnh hưởng đến không khí nửa đời vợ.Gia linh thì thầm vào tai của cô.Chị làm cái gì mà buồn thế.Chưa phỏng vấn đề giống như vậy.Làm ăn được gì.Không đỗ thì ta học lại tiếng thôi có sao đâu.Phân biệt đầu hít sâu thở đều bình ổn lại tâm trạng.Đang nằm nghĩa sự sang trọng đối đầu thì cô giật mình bởi vậy có tiếng gọi.Cô chưa khả hân.Có đi không.Dạ vâng là tôi à.Cô gái cầm cờ danh sách.Mặc một bộ váy công sở rất xinh đẹp và sang trọng.Nhìn khởi một lượt.Khiến cho cô đỏ cả mặt rồi nói.Có đi theo tôi phỏng vấn nhé.Khả hân gật đầu và thầy cô ấy và một căn phòng khác.Trong đó có sẵn một chiếc ghế dành cho cô và đối diện cô là một người phụ nữ mất hai người đàn ông.Người phụ nữ giới thiệu.Tôi là á châu.Trưởng phòng nhân sự còn hai mươi bảy này đều là phó giám đốc công ty.Hôm nay thì tổng giám đốc công ty đi công tác chưa về kịp.Nên chúng tôi trực tiếp phỏng vấn.Dạ vâng ạ.Buổi phỏng vấn diễn ra không quá lâu.Và cũng không căng thẳng như cả hành nghĩ.Có nghĩa là chị em của cô đã hoàn thành khá tốt.Ba ngày sau đó chưa em cô vẫn đến trung tâm học tiếng như bình thường.Nhưng mà trong tâm trạng phước phòng hồi hộp.Lâu chưa kích hoạt.Buổi trưa hôm đó vừa đi học về thì hai chị em nghe bác bảo vệ chung cư gọi lớn do hơn.Gia linh.Hai cháu có bưu phẩm này.Hai chị em vừa chạy đến.Lời thông báo trúng tuyển của công ty prudential.Trời đã chuẩn bị hàng đầu mà cả hình và gia đình cảm thấy lòng ấm áp là thường ôm lấy nhau cười mãi.Bữa cơm trưa ngày hôm đó ai nấy đều cười giòn như pháo.Cuộc sống của cả hình như thực sự được hồi sinh với những cơ hội mới mà mở ra không mắc là những đầu.Đường đã qua.Mà chỉ nghĩ về tương lai tốt đẹp gì chứ chiều hôm đó chị em cả hình đi siêu thị mua vài bộ đồ công sở.Phù hợp với công việc của mình ở phòng kinh doanh.Nơi mà họ được công ty sắp xếp.Lâu rồi không quay lại với những đam mê này nên trông khá hơn trẻ hẳn ra đang lựa chọn ngắm.Tả thân và gia đình lại nghịch mặt ra khi nhìn thấy một người khác quan.Đứng trước mặt của mình.Giờ mình biết ngồi.Thật đúng là số ít quẩy.Gặp người thủ đô không có miệng.Tạo hình sự gia đình gây ồn ào như hôm ở quán chả sen.Kéo tay của em gái.Thôi.Đừng kiếm chuyện nữa.Tao đi sang chỗ khác.Gia đình chị vào chiếc váy đang cầm trên tay.Nhưng mà anh thích cái này.Với lại em thấy chị mặc cái kia đẹp mà tôn dáng thế.Cơn mưa thịt viên.Xã hưng hội nói.Vậy thì em bảo họ nói là.Giờ kê thanh toán nhanh còn về nữa.Giờ mình mới giải đáp.Đúng rồi chị.Và nhanh và về thôi.Đứng gần cái thằng băng coi chừng em đã chết.Thế là hai chị em kéo nhau đi.Đây là người đàn ông có khuôn mặt đẹp như tài và vô cùng lạnh lùng.Công ty nụ cười mới hoặc.Anh giờ anh mất theo dáng người nhỏ bé.Cho đến khi khuất bóng mới ra xe rồi đi.Bởi vì trúng tuyển vào làm việc tại tập đoàn nên việc học tiếng của hai chị em khả hân.Chuyển sang buổi tối.Ngày đi làm đầu tiên hai chị em dậy từ rất sớm.Cấm xe máy trên đường phố hà nội.Khi phố xá còn chiều đông đô.Cảm nhận về gió lạnh đầu mùa đông phải vào mặt.Và mái tóc đàn tổng bài.Đó là cảm giác mà ở miền nam đầy nắng và gió chẳng bao giờ có được.Chị em của cô đến công ty từ rất sớm.Mấy chị nào cầm vừa quét dọn xong.Phòng kinh doanh cầu mới chỉ có vài người đến.Cảm ơn chào mọi người và giới thiệu.Chào các anh các chị ạ.Em là chưa khả hân.Còn đây là em gái của em châu gia linh.Chỗ này em mới được tuyển vào đi.Rất mong các anh chị giúp đỡ à.Mọi người gật đầu tươi cười chào đón chị em của cô.Khiến cho cảm giác nặng nề chồng cô bớt.Các tập đoàn của nước ngoài đòi hỏi tính kỷ luật cao và tinh thần tập trung cao độ.Chị em khả hân cũng như ngồi vào chỗ.Nhưng mà còn tận ba mươi phút nữa mới đến giờ làm.Nên hai chị em tranh thủ đi dạo loanh quanh xem công ty.Phòng kinh doanh làm ở tầng ba.Còn tổng giám đốc ở tận tầng thứ mười.Tuần nào cũng có hai thằng mày.Một là cho nhân viên.Và một loạt lãnh đạo công ty.Metamor nên hai chị em bấm thang máy lên tầng cao nhất.Tuần mười.Tổng của tổng giám đốc là căn phòng rất to và rất là.Bởi vì bốn mặt đều là kính cường lực dày.Phải nói rằng người nước ngoài làm việc rất tỉ mỉ và cẩn trọng.Ngồi trong căn phòng này vừa quan sát được mọi việc bên ngoài.Ban thư ký được về phía ngoài.Lại vừa thể hiện mình trong sạch.Không có gì mờ ám khuất tất.Hoạt hình rắn chắc.Tổng giám đốc là người nước ngoài.Nên bố trí nơi làm việc như vậy.Đang ngơ ngác đứng nhìn.Cho em cả hình nghe một tiếng tin.Cánh cửa của thằng máy lãnh đạo chuẩn bị bật mở.Hai chị em vừa nướng cuốn.Mở tháng mấy cái bên kia đi xuống tầng ba.Nhớ đồ tổng giám đốc biết được mấy ngày đầu tiên đi làm đã tò mò leo lên tận đây thấy có nước là.Việc sớm.Đường đến phòng kinh doanh.Mọi người đã đến trong đường.Dường như các anh chị đã sớm giới thiệu.Nên không ai ngạc nhiên.Khi thấy chị em của cô bước vào.Anh trưởng phòng kinh doanh cười nói.Ai trà.Cho mình hôm nay có đến hai hoa khôi cái đấy.Chỉ tiếc là mỗi anh đấy chưa có vợ thôi nha.Trong khi cả phòng cười vui vẻ thì chị em của cô đỏ mặt người vào chỗ.Trả hân vừa ngồi xuống thì chỉ đồng nghiệp bên cạnh nói xanh.Khả hân.Việt nam đưa tập hồ sơ này lên phòng tổng giám đốc ở tầng mười.Cái phòng mặt toàn là kính.Em bảo thế ký rồi đi xuống đây giúp chị nhé.Chị ơi.Tổng giám đốc là người.Em yên tâm đi.Anh ít nói nhưng mà tâm lý với nhân viên lắm.Anh ấy luôn ưu tiên những bạn mới vào làm như em đấy.Mạnh dạn lên.Xã hưng định hỏi tổng giám đốc là người việt nam hay là người nước ngoài.Bởi vì vốn tiếng hàn của cô chưa tốt lắm.Nhưng sợ phiền chị ấy.Nên cứ đánh liều đi lên tầng mười.Từ tháng mấy dành cho nhân viên.Sau vài tiếng gõ cửa.Có nghe một giọng nói khác quen.Mời vào.Tôi hỏi là người việt nam.Thế nhưng khi vừa đẩy cửa bước vào thì cả phần há hốc miệng.Tập hồ sơ trên tay của cô rơi xuống đất ông táo.Người đang ngồi chiếc ghế tổng giám đốc chính là anh chàng cô vô tình va phải quán chả sàn.Và cũng là người tình cờ gặp cô ở trung tâm mua sắm.Chính là anh chàng đẹp trai.Bây giờ lên mắng như tát nước vào mặt.Thôi chết.Cách làm sao bây giờ đây.Anh ta mà nhận ra mình thì chỉ có nước bị đuổi việc thôi.Mình không thật đấy.Biết thế này phải tìm hiểu tập đoàn cho ký xem tổng giám đốc là ai.Nếu như biết anh ta là tổng giám đốc.Có được không dại gì nộp hồ sơ vào đây.Bây giờ thì không có đường lùi.Khả hân ơi là khả hân.Mày chết chắc rồi đấy.Trong lúc hình đứng như trời trồng.Nhìn tổng giám đốc sao anh ta lại lạnh lùng đưa mắt nhìn tập giấy tờ ông táo trên sàn nhà.Hai đứa mày sẽ nhớ lại.Cả hai đứng giữ đúng tư thế như vậy.Cho đến khi trên có khả hân truyền đến một cảm giác nhức mỏi của lớp em.Anh là.Người đàn ông đẹp như tạc trước mặt của cô rồi mất khỏi đống giấy tờ vùng vai.Rồi chị vào tấm bảng nhỏ phía trên bàn có khác dòng chứ.Tổng giám đốc.Hoàng khôi nguyên.Lúc này thì khả hân khẳng định một trăm%.Mình đang đứng trước tổng giám đốc của công ty.Người mà chiều ngày hôm qua em gái của cô còn gọi là tảng băng di động.Cả hơn vội vàng nhặt lại đúng giấy tờ rồi run rẩy nói.Thưa tổng giám đốc.Tôi chỉ dự phòng kinh doanh nhiều tôi.Có làm cái gì mà giận dữ vậy.Tôi có làm gì cô sau.Trả gần hết một hơi thật sâu rồi nói rành mạch.Nhờ tổng giám đốc ký những hồ sơ này giúp tôi.Phương uyên gật đầu sau đó lấy chồng giấy tờ trên tay có khả hân trên anh ta không ký ngày mà đọc rất ký.Còn cảm giác như anh ta đang đánh vần từng chữ vậy.Cô đừng điện giá rẻ hành trình trên đôi giày cao gót hết coi chừng này rồi đến rối trần kia.Thế mà về tổng giám đốc nó.Vẫn chưa đọc xong một trang giấy tình hình này thì chắc là đến sáng mai cũng chưa xong tập hồ sởi.Một lúc lâu sau thì cả hình ruột già nói.Tổng giám đốc và.Hồ sơ có vấn đề gì sao à.Khi nguồn nước lên nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên.Tôi vẫn chưa đọc xong.Sao biết được có vấn đề được.Vậy thì khi nào anh cưới xong mà.Làm sao tôi biết tôi nhớ có sai sót gì không có chịu trách nhiệm không.Dạ không ý tôi không phải là giúp tổng giám đốc đâu à.Nếu anh cần suy nghĩ thì tôi xin phép về phòng làm việc tiếp được không ạ.Nó bảo có đứng ở đây đâu.Trả hân nghe đến đầy tức đến nỗi bầm gan tín dụng.Nhưng mà vẫn có hít một hơi thật sâu cối chào.Chào tổng giám đốc tôi xin phép về phòng làm việc.Nói rồi thì cô quay gót đi bước chân loạng choạng suýt ngã bởi vì đứng một chỗ quá lâu.Cánh cửa vừa khép lại thì ai đó trong phòng công khóe môi thành một nụ cười rất đẹp.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong lập chuyện ngày hôm nay và có thể nói là một tập trung.Mang đến cho chúng ta rất nhiều những tình huống kịch tính và hồi hộp giây phút khi mở hải đăng hắn ta ra tù.Tìm đến trước cửa nhà của khả hân thì đã cảm thấy rất lo lắng sau đó lại đến cuộc hành trình trốn.Khỏi tên nghiện này của cả gia đình cả hơn nữa giờ đây thì cuộc sống của gia đình cô đã bước sang một trang mới.Với sự xuất hiện của nhân vật tổng giám đốc hồi nguyên ta có cảm giác đây mới thực sự là nhân vật nam chính của chúng ta.Cửa hàng còn rất nhiều điều bất ngờ và thú vị xài đến bên cạnh đó thì liệu rằng hải đằng hắn ta đã.Sự buông tha cho cả hơn hay chưa thì tôi mời quý vị và các bạn gặp lại anh ta vào những tập truyện tiếp theo.Phát sóng biểu đạt của hai mươi giờ mỗi buổi tối trên kênh chợ tên và quý vị các bạn đừng quên ủng hộ anh sáng cũng như ekip bằng.Thao tác rất đơn giản nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com