Truyện Vợ Bé Của Anh Phần 12 Mất đi Ký ức-e

truyện vợ bé của anh phần 12 mất đi ký ức-e

Xin chào.Những khán thính giả của chợ tình anh sẽ đã quay trở lại vào ngày hôm nay sẽ tiếp tục mang đến chợ mới về tập mười hai.Truyện vợ bé của anh có tác giả trang web và chia sẻ với quý về sau khi tập mười hai ngày kết thúc chúng ta.Còn một phần ngoại truyện nữa để khép lại câu chuyện tình yêu giữa tống gia đang vào hội an và nói về chuyện ngày hôm.Có thể nói đây sẽ là tập truyện khiến cho tất cả quý vị đều cảm thấy thỏa mãn.Câu chuyện tình yêu giữa tống gia tăng và hội an vốn đã gặp phải rất nhiều những sóng gió liệu rằng họ có thực sự là.Anh em ruột thịt hay không.Tập chuyển trước thì tổng giờ đang vô cùng tức giận khi phát hiện ra hỏi an có những hình ảnh thân mật với dấu.Khách sạn vở tập chuyện này chúng ta sẽ biết được là gia tăng và hoài an sẽ phải đối mặt với nhau như thế nào liệu rằng.Có phải thực sự là anh em ruột thịt hay không xin mời quý vị cùng vong sau khi tìm được giải đáp và tập truyện ngày hôm nay nhé và vẫn là.Thông báo quyền thuộc sau khi lắng nghe xong thì quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và đặc biệt là nhấn vào nút đăng ký kênh.Đường bộ anh sạc cũng như ekip chợ tình giúp chúng tôi có thêm động lực để đạt gửi đến quý vị và các bạn những tập truyện hấp dẫn.Và mỗi ngày con gái bây giờ không để quay về trả lời hơn nữa chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập mười hai.Tuyển vợ bé của anh tác giả trang mobi góp phần diễn học của anh ta.Trời lại bắt đầu đổ mưa mưa như thế báo hiệu một cuộc tình sắp chia lìa.Khi tôi mơ màng tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ cách bài trí.Tô màu trắng trong căn phòng theo kinh nghiệm của bản thân đã từng làm trong khách sạn tôi biết đây.Một phòng có khách sạn.Tôi giật mình bừng tỉnh khi bản thân gượng dậy để rời khỏi chỗ này.Những phát hiện ra tay chân trở nên mềm nhũn đúng lúc này tôi nghe thấy tiếng bước chân của đàn ông.Rồi sau đó cánh cửa phòng mở ra bởi cánh tay của một người đàn ông to lớn.Anh tuấn anh.Tuấn anh cầm thao trên tay hai túi đồ ăn vui và rồi nói hoài an.Em chỉ rồi á đã đi xem anh mua gì cho em này anh biết là em mệt nên đã tranh.Dễ dàng mua cho em ít đồ ăn đấy hô hấp của tôi càng trở nên gấp gáp thật.Không ngờ người mà tôi từng rất tin tưởng và tôn trọng lại làm ra những loại chuyện này tôi đứng dậy.Nhưng do trọng tâm không vững lại nhà xuống giường tuấn anh vội vàng đặt túi đồ ăn xuống rồi chạy đến.Lỡ rồi nhưng mà giờ phút này tôi thật sự kinh tởm hắn tài đừng có đụng vào tôi.Tôi đọc hết sức khách lên là những khuôn mặt giống như một kẻ vô tội của anh ta thật đúng.Khỏe an.Anh chỉ muốn giúp em thôi .Tuấn anh.Anh nói đi anh đã làm gì với tôi vậy.Anh bỏ thuốc mê rồi đưa vào khách sạn để làm gì thế.Tuấn anh nhìn chằm chằm vào mắt của tôi ngập ngừng cất lời.Anh.Anh chỉ muốn giúp em thôi giúp tôi giúp cái gì giúp tôi mà.Giờ chồng sống lưng tôi á anh biết là anh sai khi đã làm như vậy với em.Anh phải hiểu là anh đang cố gắng giúp em đấy đem thoát khỏi hẳn ta hận ta sẽ chỉ làm em đau.Thôi đau khổ từ nguyên lý đau khổ vì người đàn ông đó còn hơn ở bên.Tôi thật không ngờ anh dám làm như vậy với tôi giật cuộc anh đã làm tôi.Không anh không làm cho em cả em yên tâm đi anh chưa.Hội an à anh thực sự yêu em tôi nước mắt nhìn anh ta.Người mà tôi từng quen biết giờ lại giống như một kẻ xa lạ trong ánh mắt tràn đầy sự chán ghét.Nhấn mạnh từng chữ tôi nói.Yêu tôi.Tình yêu của anh thật sự ghê tởm.Tai nghe cho rõ đi.Người đàn ông duy nhất mà tôi yêu là tống ra đâu.Nếu như sau này nghe chán ghét tôi.Tôi sẽ chỉ yêu mình anh nghĩ.Anh đừng bao giờ ôm hi vọng.Tôi sẽ hồi tâm chuyển ý mà yêu anh.Tôi đã từng rất quý anh.Bởi vậy tôi xem anh như một người anh trai vậy.Nhưng mà xem ra đến hôm nay.Đã không còn nữa.Khoai.Bây giờ để tôi đi được chứ.Tuấn anh bất ngờ nắm tay của tôi lại.Tôi liếc mắt nhìn anh ta kiên quyết rồi nói .Nếu anh không cho tôi đi.Tôi sẽ cắn lưỡi chết tại đại tràng.Khỏe không.Em có thể đi mà em đừng dại dột như vậy.Tôi yêu nước mắt cầm túi xách rồi bước chân xuống giường.Những bước chân chào đời nhưng không tìm được phương hướng dừng lại một chút thôi nhắm mắt chuyến hàng đổi chút.Rồi lại bước tiếp.Khỏe ai.Đừng bước lại đi.Tao nói rồi đấy.Tuyệt đối không đủ.Xuống dưới sảnh chính.Cái lập tức đi thẳng vào nhà vệ sinh của khách sạn.Thích thẳng nước lạnh vào mặt cho bình tân.Sau đó thì cẩn thận kiểm tra lại quần áo trên người.Rất đầy đủ.Hơn nữa.Cơ thể cũng không có dấu hiệu bất thường nào ngoài việc tác dụng phụ của thuốc mê.Cố gắng suy nghĩ là một chút.Nhưng mà tại sao tôi lại không có lấy một chút ấn tượng nào cả.Giật của.Anh ta làm như vậy để làm gì đấy.Đảng ta đã làm gì tôi.Trong lòng của tôi lúc này không ngừng dâng lên những dự cảm xấu.Đường phố mùa đông ở gần đơn thưa dần.Đặc biệt là với thời tiết mười cùng với không khí lạnh đến buốt da buốt thịt.Đứng nhìn những cành cây cổ thụ rụng hết lá.Chờ mình đón những cơn mưa phùn và cái gió lạnh chiều đông.Chợt thấy trong lòng của mình như một tảng băng lớn.Bỗng nhiên cảm thấy tâm trạng thật khó tả.Một chút nhớ.Một chút buồn rối bời với những cảm xúc không được gọi tên.Bất chợt.Chiếc xe ô tô dừng lại trước mặt của tôi.Cửa cánh dài hạ sốt.Người trong xe chiến và lisa.Hoàng anh.Golden sand.Lisa lại gặp cô rồi.Trời lạnh lắm đi mau lên xe đi.Tôi gật đầu mc.Lisa vừa liếc nhìn tôi vừa hỏi.Hôm nay có không đi cùng thiếu gia.Tôi lắc đầu thở dài ra.Hai người lại giận nhau à.Tôi không biết.Nhưng mà từ khi anh ấy đi công việc trở về.Anh ấy thay đổi hẳn.Cứ như là người khác vậy.Chắc là thế ra giận hờn gì đó thôi.Trước ngày ấy yêu con lắm đấy.Tôi mỉm cười lành tránh sang vấn đề khác.Thế hôm nay con không đến công ty.Tôi vừa mới từ công ty trở về đây.Hôm nay cả tập đoàn.Nhìn về một trận cuồng phong từ tổng giám đốc.Bây giờ gặp cô.Tôi mới hiểu nguyên nhân đấy.Chiếc xe bon bon trên đoạn đường khá dài.Càng lúc tôi càng cảm thấy chóng mặt cơn buồn nôn sắp đến.Kỳ lạ.Từ trước đến giờ bản thân chưa bao giờ bị say xe cả.Chợt nghĩ đến có lẽ là do tác dụng phụ của thuốc mê.Nhiều không chịu đựng được thêm nữa tôi nói lớn.Lisa.Cô dừng xe lại một chút đi được không.Tôi vội vàng bước xuống xe.Chạy thẳng vào lề đường gió hết cả phần thức ăn sáng nay còn lại trong ruột.Của sở thị hải an.Hôm nay có không khỏe.Chắc có lẽ người tôi mệt mới bị sai sai như vậy.Của cháu chưa.Tổ chức mà.Lúc này tôi mới nhận lại vài giây rồi hỏi tiếp.Không phải là cô đang hình ở dưới chứ.Lisa mỉm cười gật đầu nói.Cô là bác sĩ có hiểu mà.Không thể nào đâu.Tháng này.Cho ba hôm nữa mới đến kỳ mà.Nếu thế thì chắc là do tôi suy nghĩ quá nhiều rồi.Tôi ở nhà suy nghĩ.Cô có muốn đi ăn gà rán không hoài an.Cũng được đấy.Dù sao thì tôi cũng đang đói bụng đây.Chúng tôi dừng chân lại trước một cửa hàng gà rán lớn.Vừa ăn leesin vừa kể cho tôi rất nhiều điều.Về công việc gần đây có công.Dạo này thế giờ bận lắm.Nhiều dự án quan trọng.Lại còn lo đi giải quyết mà hắc đạo của các vị trưởng bối nữa.Hắc đạo.Làm ăn phi pháp.Leesin gặp đồ rồi nói tiếp.Khoảng ngày bốn tháng mười của đồng đoàn cầu kết chống lại thiếu gia.Bờ biển nguồn thu nhập lớn của họ.Làm việc phi pháp.Nhưng mà lại ẩn bóng tập đoàn.Mày có biết không.Có chuyện này.Không biết là tôi có nên nói không.Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn phải nói.Thế giờ đang có động thái giường hợp tác với hỏi ra.Khiến không ít người bất mãn.Giường hợp tác với hỏi giá của nó bé thôi.Nhưng mà.Hai bên từ trước đến giờ.Hợp tác cùng tôi là lợi nhuận kinh tế rất lớn.Bây giờ dừng lại như vậy.Hát chẳng phải tự chặt đứt một tay của mình.Tôi cũng không rõ.Nhưng mà trong đầu có thế ra trước đừng có tính toán gì đó mới làm như vậy mà thôi cứ kể đi.Tôi luôn tin tưởng vào khả năng của thiếu gia.Dứt lời điện thoại của lisa reo lên hồi chuông lướt qua trên màn hình điện thoại.Tôi nhìn thấy hình như là số của nha đam.Tôi không nghe rõ bên kia nói gì chỉ thấy lisa dạ vâng rất cánh cần.Tắt máy cô ấy lại nói.Thiếu gia vừa nói được cô đến chỗ hải ấy đi.Khi chiếc xe dừng lại ở khu trung tâm thành phố.Một khách sạn mười ngày thường sớm trước mặt của tôi kiến trúc của khách sạn này vô cùng hoành tráng và lộng lẫy.Hơn nữa.Còn nằm ngay giữa trung tâm thành phố.Nơi này thì ra đang chưa từng đưa tôi đến bao giờ cả.Lisa mỉm cười nói với tôi.Tôi dẫn cô vào bên trong gặp thiếu gia nhé.Lisa.Đây là khách sạn mà.Đúng rồi.Một trong những khách sạn lớn nhất lần đầu.Thuộc quyền sở hữu của thiếu gia đấy khi lên dẫn tôi vào bên trong.Có lẽ mình hỏi.Thưa quý khách.Thật xin lỗi hôm nay khách sạn không đón khách à.Tôi là người của tổng thiếu gia.Nhiệm vụ được cô gái này đến trường ngày ấy.À vâng.Đây là thể phòng ạ.Tôi liếc nhìn tấm thẻ vàng trên tay của cô lễ tân phòng hoàng gia khách sạn korea.Lisa nhanh chóng được đưa vào trong thang máy riêng.Ngày tháng mấy dừng lại.Tôi mới biết làm ảnh được dẫn đến tầng cao nhất của khách sạn.Tuần này duy nhất một phòng thể hiện sự độc nhất vô nhị của nó.Lisa nổi.Cô đứng ở đây đợi tôi đi thông báo với thuê ra nhé.Lisa vừa bước đi.Tôi có cảm giác như tôi và anh đã hoàn toàn xa cách chia đề hai phút sau lên xa gọi.Hoài an.Cô vào trong đi.Cánh cửa phòng mở ra.Căn phòng rất yên tĩnh.Âm thanh nhẹ nhàng của gió hỏi cùng với mùi hương quen thuộc.Clip mắt nhìn xung quanh.Căn phòng quá rộng lớn.Nội thất căn phòng là hai màu đen trắng làm chủ đạo và căn phòng toát ra vẻ đẹp vô cùng ba mẹ.Đang lúc tôi cẩn thận xem xét xung quanh.Thế có tiếng bước chân đến gần tôi quay lại thì nhìn thấy da đang ở ngay trước mặt.Tôi vui vẻ rồi nói.Lazada.Bây giờ tôi mới để ý cho máy mất của anh bán giá ý là anh ship người không có lấy một.Lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm giác vạn trưởng sạch.Ruột của anh ấy làm sao vậy.Tại sao bây giờ lại ra là như vậy.Hoàn toàn không giống với nha đam đường phèn.Cô.Không xứng để gọi tên tôi.Em.Mà út nước như trong lòng dồn nén khiến tôi không tự chủ được giờ nước mắt ra đang tiến từng bước chân đi.Ý của tôi đưa ngón tay giả lương cảm của tôi lên khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai đây lạnh lẽo.Tôi tự hỏi vì sao khi đi công tác trở về anh lại như vậy với tôi thậm chí tôi còn không biết làm.Đã làm sai điều gì.Sao thế.Có cần định giải thích.Hoài an.Nhìn cô lúc này tôi thật sự cảm thấy ghê tởm đấy.Tổng đài.Anh hận em vấn đề.Để nói những lời này.Tôi nói rồi.Tôi không cho phép còn tiền tôi.Nhìn ánh mắt của anh.Bấm hình cao lớn đó như một tảng đá để nặng.Có những lúc bạn thân tôi tưởng chừng không thể nào thở được.Những ngón tay cũng khá run lên tôi thực sự muốn rời khỏi đây.Thế rồi trong đầu lại không ngừng xuất hiện giọng nói dịu dàng trầm ấm trước đây.Tôi muốn hàng tin tưởng tôi.Tôi muốn an toàn tâm toàn ý bên tôi.Bầu trời có sập xuống cứ để dành vàng.Em là người phụ nữ đầu tiên cho tôi cảm giác muốn chồng sống lâu dài.Tôi không cho phép em rời xa tôi.Nên em dám rời xa tôi.Tôi sẽ đi đến tận chân trời góc bể để tìm em.Bực em ở lại bên tôi.Hội an.Tôi yêu em.Hãy sinh cho anh một đứa con nhé.Phim mùa xuân đến.Arsenal đến australia.Lặn biển ngắm san hô.Cô học của tôi càng lúc càng nghẹn đắng.Nụ cười trên môi gần nhất.Khi nhìn thẳng vào ánh mắt thâm sâu như biển của anh.Trong khoảnh khắc đó.Đánh mất vừa nãy lên.Tôi cảm tưởng như vợ nhìn vào vực sâu không đấy chất chứa nhiều tâm sự trong đó khiến cho người ta cảm.Nhận sự phức tạp đang ẩn giấu.Trong chớp mắt.Tôi cần những người đang đứng trước mặt của tôi không phải là dao.Mà chỉ là người có bề ngoài giống và anh ấy.Họ cũng có thể là anh em sinh đôi.Trên những sự thật.Anh đang ở trước mặt tôi.Mọi thứ đều xa lạ.Chỉ còn lại hương thơm trên cơ thể kia không lẫn vào đâu được.Cây chẳng nhé.Cô không tự cảm thấy kinh tởm chính bản thân của cô ạ.Anh nói gì thế.Em làm gì mà phải tin tưởng chưa.Anh cứ nói thẳng ra đi.Cô vừa đi khách sạn với nó.Khi nói đến đây tôi chợt sức người lại.Chẳng lẽ anh ấy đang hiểu nhầm chuyện của tôi và tuấn anh.Khi tôi đặt lên tiếng giải thích.Thì giọng nói lạnh lùng kia tiếp tục vang lên.Cô vẫn luôn thắc mắc.Tại sao tôi muốn cổ đông không.Là bởi vì tôi ham cái lần đầu tiên của cô thôi.Tôi ngọt ngào hỏi lại.Anh nói thiệt chứ.Khách sạn trong phòng tổng thống tại việt nam.Nhà định đề.Toàn thân của tôi người chết là.Mở cửa trước mặt của tôi như một màu đen tối.Trong khoảnh khắc đó.Trái tim nóng rát đến cực độ.Dường như đang có ngọn lửa đốt cháy cả tâm can.Tôi hận bản thân lúc này.Giống như một pho tượng sống đừng chết lặng tại chó.Quên mất cả về xoay người rồi đi.Và cũng quên cả việc đặt câu hỏi vì sao.Lại làm như vậy với tôi.Cảm giác đau đớn của v khiến cho tôi như muốn ngừng thở.Tấm da đen là một nỗi khổ sở nói tiếp.Hai chúng ta.Cũng đều như nhau cả thôi.Camera xoay người bước đi.Tôi mất cất tiếng hỏi.Tổng đài.Tôi muốn hỏi anh một câu.Nói.Từ trước đến giờ.Anh đã bao giờ thật lòng với tôi chưa.Tấm giờ đang im lặng một lúc rồi chầm chậm cắt lời.Chưa hề.Vậy là những lời anh nói anh nghĩ cho tôi.Đây là giả dối không phải tôi gật đầu cười trong nước mắt.Cảm ơn anh nhé.Cảm ơn vì đã cho tôi biết sự thật là tôi đã tự mình đa tình rồi.Dứt lời tôi quay mặt bước đi khi bàn tay vừa chạm đến năm cánh cửa thì đột nhiên cửa.Mở ra.Camera.Camera nhất ngồi nhìn tôi sau đó vài mặt hiện lên một nụ cười đầy tả mẹ thành.Ngọt ngào vang lên vui và hướng về phía anh ta mà.Bước đến tấm đang giang rộng cánh tay ôm lấy cô ta vào lồng ngực hai cơ thể ôm chặt lấy nhau.Như một đôi uyên ương rất hạnh phúc toàn thân của tôi lúc này giống như máu chảy ngược vậy một.Giác lạnh lẽo thấm sâu vào tận chân tơ kẽ tóc và còn có một chút gần tột độ.Ngày mất của tổng gia đình nhưng đang cố tình biểu đạt cho tôi thấy họ đang vô cùng hạnh phúc tiểu bảo bối.Em đến hơi muộn rồi đấy biểu cảm lạnh bằng của anh ngay cả trong lời nói cũng không hàm.Chút tình cảm nào cả nếu như có đồ bàn thắng sẽ rất dễ nhận ra.Đáng tiếc đồng bây giờ là hoàn toàn u mê.Tiểu bảo bối hóa ra những từ này không chỉ là dành riêng cho cô nghe đến đây lại.Nực cười.Giờ lại thấy bản thân thật bi ai lúc này thì ăn ra dịu dàng nở một nụ cười.Gia đình những ngón tay thon dài vuốt ve bộ ngực rắn chắc của anh thành thỏ là linh nhìn về.Lễ hội an còn costa tôi một phút cũng không muốn đứng lại thêm nữa.Lên sài bước chân tiến thẳng ra ngoài vừa đi vừa oán trách tại sao lại tàn nhẫn với tôi đến nhỉ.Như giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi trong nhiều lớp sương mù dày đặc che đi tất cả mọi thứ.Của tôi khiến tôi phải lần vấp ngã tôi tự hận bản thân đã đặt niềm tin quá lớn và người đó.Đó tôi liên tục đập mạnh tay xuống đất thậm chí những ngón tay đã ước máu mà vẫn không hề.Cảm giác cô hoài an tôi ngước mắt nhìn một bàn tay đang đưa ra trước.Tôi khuôn mặt ấy cũng rất quan trọng là anh chiều ấy của đào anh ta đang đưa tay kéo.Cảm ơn anh.Để tôi đâu có vẻ nhé.Vẽ.Về đâu chưa.Tôi có nhà để về sao.Tôi sẽ tìm cho cô một nơi để nghỉ ngơi.Đôi khi nào thiếu gia bình tâm lại rồi tính tiếp.Đúng rồi.Tôi không muốn nhắc đến tiền của anh ta nữa.Tôi sẽ không liên quan gì đến anh ta nữa.Rain.Tôi vẫn mãi xem chạm anh.Tôi đi đi.Hoài an.Cô thực sự là không nhận sự trợ giúp của tôi.Tôi lắc đầu đáp lại.Cảm ơn.Nhưng mà không cần đâu.Thế có định đi đâu bây giờ.Bên ngoài nhiệt độ càng lúc càng lạnh đấy.Tôi đi đến nơi nào thuộc về tôi.Để tôi đưa cô đi nhé.Ít nhất cô cũng cần một nơi để về.Cô có muốn về việt nam không.Tôi quay lại nhìn lên mỉm cười rồi nói.Quyền anh chăm sóc tốt cho anh ấy.Cảm ơn.Bởi vì đã cho tôi khoảng thời gian rất đẹp.Rất lời tôi bước đi rất nhanh.Vừa đi vừa muốn gục ngã nhưng mà tôi có dặn lòng phải mạnh mẽ và cố gắng.Ngước mắt nhìn lên bầu trời bầu trời hôm nay âm giống như lòng của tôi vậy.Mọi thứ trước mặt càng trở nên mờ dần.Hai hàng lông mi bắt đầu khép lại bằng một màu đen sâu thẳm.Bên ven đường thốt lên tiếng nói.Ôi trời ơi có người nhất.Đúng lúc này một chiếc xe ô tô cao cấp chầm chậm dừng lại.Người đàn ông mặc bộ đồ đen bước chân xuống nhất cô lên rồi nhanh chóng di chuyển đến bệnh viện.Sau khi hỏi an từ chối giúp đỡ.Trợ lý của anh liền gọi lại báo cáo tình hình.Chiều dài.Cô ấy từ chối giúp đỡ.Vậy cậu đấy cô ấy đi như vậy một mình.Tôi thấy cô ấy đang đau khổ.Đề nghị để cô ấy một mình sẽ tốt hơn.Zayn.Cô làm việc cho tôi bao nhiêu năm rồi.Đây là nước anh chứ không phải là việt nam.Dạ vâng.Những cô ấy đã đi rồi.Lập tức cho người tìm kiếm.Tắt điện thoại tôi đang đợi anh mất chán ghét nhìn angela.Về mà amida vẫn không hề hay biết.Ngọt ngào giờ nói.Da đen.Em nhận được tin anh hẹn em đến khách sạn.Em đã rất vui.Đặc biệt là khi nghe thế anh gọi em là tiểu bảo bối.Từ nay về sau.Cứ gọi em như vậy có được không.Camera.Cho coi chị muốn nói.Em biết.Anh định nói đất rồi bỏ qua tao đúng không.Anh sao vậy ra đâu.Thái độ của anh.Không thể giống thì lại chút nào cả.Tưởng giờ đang thở ra kéo trong ngăn tủ ra một tờ giấy lạnh nhạt giờ nói.Ký tên đi.Camera cuối sướng nhìn dòng chữ trên tờ đơn.Có sức người nhìn ra đâu.Cái gì thế.Đơn ly hôn.Phải đi.Camera bật cười rồi nói.Anh ở đang đùa.Không đùa đâu.Tôi đã quyết định.Chúng ta sẽ ly hôn.Tại sao chứ.Bởi vì tôi không thể yêu em.Giờ đang ở nhà.Anh chửi anh được mà.Em chỉ cần anh ở bên em thôi.Em sẽ chấp nhận tất cả.Tôi nghe nói là em đang mang thai con của tôi.Camera.Đây là đứa bé thứ hai của hai người rồi đấy.Nghe vậy sắc mặt của angela tường trường cấp không ra giọt máu.Zozo giờ đói.Tôi có thể chữa giờ nào.Em tôi.Không có quan hệ gì cả.Anh phải tin em.Không biết là kẻ nào đã đi mà nói như vậy bạn.Ai mà biết được thì nhất định anh sẽ không tha cho kẻ đó.Hồ.Đã đến tìm tôi.Bán xe công nói.Em đang mang thai ba tuần rồi.Mà tôi biết em từ trước đến giờ chưa từng phát sinh quan hệ.Thông tin mà nhá.Cấu tạo điên à.Đừng nghe lời cậu ta nói.Cậu mất thích gì nữa.Agile right.Em đừng như vậy nữa.Em định làm hại con của em hay sao.Để bán không phải có tội.Người già khóc thành tiếng rồi quỳ sụp xuống nắm tay của ta đây.Giờ đang ở nhà.Anh sẽ tin em chứ.Em chỉ yêu mỗi mình anh thôi.Em không phải có tình cảm với thầy.Tống gia đăng ảnh mất tiền định rồi nói.Em bình tĩnh lại đi.Du ký vào tờ đơn này.Đến khi đó thì em sẽ được đàng hoàng sinh con cùng với thầy.Không.Em chỉ muốn sinh con của anh thôi.Nói rồi có tao dẫn lấy tờ đơn trên tay có ra đâu.Sẽ tan nát thành nhiều mảnh.Có chết.Em cũng không bao giờ đi hơn anh đâu.Được.Vậy thì cứ làm nếu như em muốn.Tôi đã cố gắng giải quyết trong em đẹp.Nhưng mà xem ra không được.Chuyện em định mười sách hỏi an.Nhưng mà lại thành ra rocket.Truyện em đã từng quan hệ rất nhiều lần vượt hồ.Rồi cả chuyện em mang thai với cậu ta.Từ đà nẵng rất rõ bảng chức trọng tài.Tôi nghĩ là gia tộc tôi và em đều không thể nào chấp nhận được đâu.Ảnh.Ảnh muốn ép em à.Thế em cứ từ từ mà suy nghĩ đi.Rất lời tấm đành bước đi.Trước khi đi vẫn không quên cầm theo chiếc ba màu vàng.Đó là kết quả xét nghiệm adn của anh và cô.Có quan hệ chín mươi chín% là anh em.Bước vào trong cánh cửa tháng mấy cảnh đã rơi nước mắt.Rồi sau đó tự cười mỉa mai cuộc đời.Màn đêm lung linh bộ xuống bao trường tại thành phố hoa lệ.Từ khung cửa kính bệnh viện.Giờ đêm lạnh lẽo lùa vào.Khiến chiếc rèm cửa lao động.Cô vẫn chưa ngủ sao.Cho vài giọt nước mắt rồi quay lại nhìn người đàn ông từ cửa bước vào.Anh ta là bài thơ.Người đàn ông tôi đã được gặp vài lần.Nhưng không tiếp xúc quá nhiều.Thật không ngờ là hôm nay anh ta lại là ân nhân cứu mạng của tôi.Bây giờ nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò.Rồi nhẹ nhàng nói.Coi lại camera.Tôi lắc đầu.Lại còn dấu.Từ lúc của tỉnh dậy đến bây giờ.Khóc đến nỗi sưng cả mắt rồi đấy.Tôi không sao đâu.Tôi vẫn ổn.Cảm ơn anh đã quan tâm nhé.Ơn huệ gì.Chẳng phải người việt nam vẫn hay nói.Kiểu người như làm phước.Cứ coi như là tôi làm phước đi.Mà muộn rồi đấy.Anh vẫn vào thăm tôi á.Có phiền anh không.Tôi nghe nói là người việt các cô khi ốm thường ăn cháo gà hầm.Hello hôm nay mang cháo gà hầm đến để có ăn cho mau khỏe đấy.Cảm ơn anh nhé.Không có gì đâu.Quên đi cho nóng.Tôi gật đầu cầm thường thì lên cho vào miệng.Vị thơm ngon của gà.Vị ngọt của cháu.Cũng chẳng thấm là bà so với vị đắng trong lòng tôi.Ngon không.Tôi gật đầu nhớ đến hình ảnh của tống gia đình.Rồi lại rơi nước mắt.Ngon lắm.Vậy là tốt rồi.Con nhiều đấy nhá.Giường động tác lại được hai hỏi.Tại sao.Ai là tốt với tôi như vậy.Có phải là anh không có mục đích gì không.Không có.Vậy tại sao lại đối xử tốt với tôi.Đàn ông các anh.Ai cũng như vậy sao.Cô sao thế.Giờ đang làm gì mà để có mất niềm tin như vậy.Không xin lỗi là tôi đã qua xúc động thôi.Sau một hồi anh ta lên tiếng.Có cần tôi giúp gì không.Tôi ngọt ngào trả lời.Nếu như có thể.Anh hãy đặt giúp tôi một vé về việt nam được không.Về việt nam.Phải đấy.Tôi cũng đã đến nước tôi nên trở về thôi.Nhưng mà anh yên tâm.Sau này tôi nhất định sẽ trả lại tiền cho anh.Có nghĩa là tôi thiếu tiền.Không phải đâu.Chỉ là trên đời này có nợ thì phải trả thôi.Đánh thức tôi chứ.Được rồi.Nếu như cô đã tin tưởng tôi.Tôi nhất định phải giúp cô.Chỉ cần trong tâm cô nhớ có tôi đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô là được.Nhất định là như vậy.Nhưng mà có muốn bao giờ trở về.Ngày mai được không.Gấp nhiều vậy á.Không được sao.Không phải là không được.Chỉ đạo sức khỏe của cô đang không tốt.Nhưng mà ở lại bệnh viện.Dự kiến từ bệnh hơn đấy.Thôi được rồi tôi sẽ lập tức chuyển về.Cảm ơn anh.Con nghỉ đi cho khỏe nhé.Ngày mai lấy sức trở về quê hương.Ngủ ngon.Peter đi khỏi.Số miền cười nhìn theo bóng dáng của anh.Rồi sau đó khép đôi mi lại.Hồ nước mắt lại vô thức tồn giờ.Hôm nay tôi đã quá mệt.Có lẽ cũng nên ngủ thôi.Sáng sớm hôm sau anh vội vã từng bước chân đến phòng tổng giám đốc báo cáo tình hình.Mới một đêm không gặp anh thôi.Mà sắc mặt của anh đã tìm thấy để chồng thấy.Thiếu gia.Tin tức của bảo tôi điều tra về bức ảnh của tô hoài an trong khách sạn.Tên thợ chụp ảnh đặt hàng nhật.Là kế hoạch sắp xếp của tiểu phủ nhật mpba.Nghe đến đây thì hai con mắt của anh bỗng sáng cả lên.Những ngày sau đó thời dài gật đầu.Việc của tập đoàn tôi nói câu.Giải quyết xong chưa.Dạ rồi à.tám giờ có cuộc họp cổ đông.Chủ tịch cũng đang trên đường đến.Đúng lúc này thì đẹp với từ ngoài cửa đi vào.Da đen.Tôi có tin vui.Phải trực tiếp đến định nói với cậu đấy.Tên gì thế.Đã tìm thấy mẹ cậu.Cùng thời điểm đó tại sân bay chuyến bay từ lần cất cánh trở về sân bay nội bài bắt đầu khởi hành.Máy bay lên tầm cao.Khi nhìn xuống bên dưới.Tôi mỉm cười chào tạm biệt những nỗi buồn đã qua.Tôi sẽ cắt cho mình những kỷ niệm đẹp ở một góc nhỏ trong tim.Tôi xe máy không bao giờ quên.Ở đây có một người khiến tôi biết thế nào là yêu.Có một người khiến tôi biết thế nào là hạnh phúc.Và cũng có một người khen tôi biết.Thế nào là đau đớn tột cùng.Bởi vì người đó tôi đã yêu ta thành phố xa lạ.Tạm biệt nước anh.Tạm biệt anh.bốn lần sau đó.Trong phòng phẫu thuật khoa chấn thương tại bệnh viện bạch mai của hà nội.Ánh đèn phòng một tát.Trong căn phòng nhỏ.Là những cái gật đầu và anh mất hạnh phúc nhìn nhau.Giải phẫu thuật thành công tốt đẹp.Tôi thở phào nhẹ nhõm bước ra từ phòng phẫu thuật.Đã bảy năm trôi qua.Niềm tự hào của tôi chính là được cống hiến hết mình để giúp rất nhiều bệnh nhân có một cơ thể khỏe mạnh.Bác sĩ.Chồng của tôi sao rồi.Bác sĩ.Con trai của tôi sao rồi.Tôi mỉm cười nhẹ nhàng đáp lời.Mọi người yên tâm nhé.Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp.Cảm ơn bad.Cảm ơn cô rất nhiều.Hai người phụ nữ bật khóc nắm lấy tay của tôi.Không có gì đâu à.Đó là trách nhiệm của bọn cháu chúc mừng gia đình.Số miền cười bước đi.Để lại đằng sau tiếng nói nho nhỏ.Đó là bác sĩ hoài an đấy.Nghe nói cô ấy xinh gái nhất hoài này.Mà lại còn có thêm nữa chứ.Bước từ phòng thay đồ đi ra.Lúc này cũng là năm:ba mươi chiều.Cô y tá nhỏ thấy tôi thì lên cười tươi rồi nói.Chúc mừng bác sĩ hoài anh nhé.Lại là một ca phẫu thuật thành công.Cảm ơn em.Chị về chưa hôm nay tiện đường đi qua nhà của chị này.Lúc sáng hình như em thấy chưa bắt xe buýt đi làm à.À đúng rồi.Sao chị đang bị hỏng.Bây giờ chị cũng chuẩn bị về đây.Vừa dứt lời ở sau lưng của tôi có tiếng bước chân đến gần.Tôi tán tưởng tiệm cười nói.Xem ra là không cần em đưa chị về nữa rồi.Tôi quay lại nhìn người đàn ông trước mặt.Anh ấy là bác sĩ dũng là một bác sĩ rất giỏi có nhiều kinh nghiệm từ bệnh viện lớn ở nước ngoài trở về.Hơn nữa dáng người cao lớn khuôn mặt thì tuấn tú.Đã rất thu hút được các nhân viên nước cho bệnh về.Hoài an.Khi nãy có mày mà có em kịp thời xử lý nếu không.Cứu được đường truyền của bệnh nhân là tốt rồi anh ạ.Cô ấy ta thấy như vậy thì lên nói.Vậy thôi hai người về sau nha.À quên anh dũng.Anh có rảnh thì đưa chị hoài an về nhé.Hôm nay sa trễ bị hồng thế là đi xe buýt sáng nay đấy em xin phép về trước đây.Bé này giống anh như vậy lên cười tươi cất lời em có thấy phiền không.Đang đưa em về nhé rồi sang tiền anh cũng tiện đường qua nhà của em mà.Anh biết nhà em giống mỉm cười vãi đồ giải thích.Cung cấp vài lần anh thấy em trên đường ấy dạ vâng em cảm ơn.Nhưng mà hôm nay anh cứ về trước đi em nhớ là mình còn bận thêm một số việc nữa về mặt của gió.Thời tiết núi.Nhưng mà vẫn nhẹ nhàng gật đầu và em về cẩn thận nhé mong là có dịp nào.Được gái vào nhà của em chơi tôi lang thang dọc con phố của hà nội hà nội đầu.Mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa sữa thu về lá lại bay trời chả lá vàng cho tôi.Trần góc nhà bốn năm trôi qua tôi đã thay đổi rất nhiều đã trưởng thành và.Chín chắn hơn dừng chân tại quán cà phê nhỏ gọi cho mình cốc cà phê sữa đá nhà nhà.Lớp mười giờ nghĩ về những tháng ngày đã qua còn nhớ như in cái ngày mà tôi từ nước anh trở về.Mọi thứ khi đó thật sự rất khó khăn tất cả chương trình giống như cả thế giới cùng quay lưng lại với.Vậy từ sân bay trở về nội thành tôi muốn đi thẳng đến một khách sạn nào đó nghỉ ngơi.Nhưng mà không thấy trên tay càng lúc càng buồn rồi bấm trước.Trên đầu đổ mồ hôi hơn nữa là còn muốn ói trong nháy mắt tôi nhớ đến lời nói của.Rượu cảm trong lòng không ổn nên đi thẳng đến bệnh viện mặc dù khi đó đã chuẩn bị.Lần trước nhưng khi nhai kết luận của bác sĩ trong lòng của tôi vẫn cảm giác không sao tin được.Đang ngồi dậy gấp gáp giờ hỏi lại cháu có thầy á.Thế không biết là mình mang thai sao thai được ba tuần rồi đấy tại sao cháu lại mang thai chứ.Tôi nghĩ là cái đó chắc phải hỏi chồng mình chưa không.Cháu là tháng này còn một hai ngày nữa tao mới đến kỳ cơ mà sao có thể thay đổi được ba tuần.Có khi nào là cháu nhớ nhầm ngày chu kỳ của mình không đấy nhá em bé của cháu đi.Bây giờ tôi chỉ là một cục máu nhỏ xíu thôi nhưng mà ba tháng sau đó có tay chân rồi đấy.Cô bác sĩ vừa nói vừa chỉ vào màn hình treo trên tường nhìn lên với bác sĩ nữ này không.Trường năm mươi tuổi ba nghìn thoáng qua kết quả.Giờ này nhìn sắc mặt của tôi.Đây là lần đầu tiên cháu làm mẹ á.Từ đáy lòng của tôi bỗng chốc xuất hiện một cảm giác gắn kết vào bờ trên đường tin tức này có.Kết quả bất ngờ khiến cho những ngón tay của tôi trở nên tê dại.Những lời nói của vị bác sĩ đã sớm hòa cường ký ức của tôi.Hội an.Hãy sinh cho anh một đứa con nhé anh thích con gái thích còn xinh đẹp giống như em vậy.Chúng ta sẽ cùng nhau nuôi các con nên người.Công chăm sóc và cổng trại giáo chống.Con của tôi và gia đình.Bất giác tôi đưa tay lên bụng.Trong này đang ấp ủ một sinh mệnh sao.Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến cho tôi trở tay không kịp.Trái tim của tôi cũng theo đó mà cứ được liên hồi.Tôi đã có thai.Đứa bé này đã đến đúng vào thời điểm.Tôi bảo anh chia xa.Đứa bé chính là sợi dây liên kết cuối cùng của chúng tôi.Hoài an.Về bác sĩ giỏi tiền tôi.Tôi giật mình khôi phục lại tâm trạng rồi nước mắt hỏi.Bác sĩ.Vậy bây giờ bà vẫn phát triển tốt chưa.Cháu yên tâm đi.Bé phát triển bình thường nhé.Nhưng mà tôi thấy sắc mặt của cháu không được tốt cho lắm.Chơi ăn uống nghỉ ngơi điều độ để có một thai kỳ khỏe mạnh nhé.Dạ vâng ạ cháu cảm ơn bác sĩ.Để tôi kêu cho cháu một ít thuốc bổ nhé.Vâng ạ.Rời khỏi bệnh viện.Tôi giống như người mất hồn vậy.Nhưng mà khi nghĩ đến con.Nghĩ đến tương lai lại khiến tôi trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.Trong lòng của tôi thì nhất định phải mạnh mẽ đặc biệt là phải nâng cao năng lực của bản thân.Là một người phụ nữ tự chủ.Vậy là một chỗ dựa vững chắc cho con bớt chiều lúc này một hồi chuông điện thoại dồn dập vàng lên.Cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.Lấy điện thoại.Nghe được giọng nói từ đầu dây bên kia.Khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.Mẹ ơi.Mà đi làm về chưa.Biển nhớ mẹ lắm.Cu bin là con.Mày đang trên đường về đây.Cái bà ngoại đâu.Bà đang nấu cơm chưa mẹ về đi.Bà nói con gọi cho mẹ xem là mẹ về chưa.Được rồi.mười lăm phút nữa mẹ có mặt ở nhà còn có pin nhá.Nay sẽ mua gà rán cho bên con chịu không.Dạ vâng ạ.Ngon lắm.Vậy mà tắt máy đi.Bốn năm trôi qua.Cu bin bây giờ có bắt được hơn ba tuổi.Thằng bé rất ngoan.Hơn nữa càng lớn.Thì lại càng giống bố.Ngày đó sau khi trở về việt nam không bao lâu.Thế tôi gặp lại bố mẹ của mình.Ông bà cũng kể lại hết tất cả mọi việc.Kể cả về tôi không phải là con gái ruột của ông bà.Nhưng mà với tôi.Công nuôi dưỡng cân nặng giống như công sinh thành.Tôi không trách giờ ông bà cả.Còn chị thắm.Mới làm quà đã bỏ đi biệt tích không liên lạc lại về trong gia đình.Bố tôi không lâu sau đó thì mắc bệnh hiểm nghèo.Cũng đã sớm qua đời.Bây giờ chỉ còn có tôi.Mẹ và cu bin.Dấu chấm vào nhau mà sống.Bằng số tiền mà hai bà còn có ba mươi mốt được ăn chung cư cách bệnh viện của tôi là mấy cây số.Cuộc sống bây giờ không quá xa hoa.Nhưng lại đổ đầy với mong ước của tôi.Một cuộc sống bình yên hơn bao giờ hết.Theo từng bước chân về đến cửa nhà.Cu bin vui mừng chạy ra đón.Mẹ an đã về.Tôi cười tươi ôm chầm lấy cô vân.Mẹ yêu của biến nhất.Cu bin có biên mạnh nhất.Mẹ tôi từ trong nhà đi ra mỉm cười nói.Con đi thay đồ đi rồi xuống ăn cơm.Hôm nay có rất nhiều món mà con thích đấy.Mẹ và cu bin vẫn chưa ăn à.Có nó gọi bảo mẹ vứt thằng bé cứ ăn trước mà.Về nhà có bao nhiêu người đâu mà ăn trước với cản sau.Thôi.Đi thay đồ đi.Dán cho nó nhé.Tòa nhà vân một tiếng rồi đặt cu bin xuống.Bước vào phòng thay đồ.Cả ba người chúng tôi lại vui vẻ quây quần bên mâm cơm nhỏ.Vừa ăn mẹ vừa gắp thức ăn vào bát của tôi.Con ăn nhiều một chút đi.Dạo này thấy con sào hyundai.Công việc ở bệnh viện áp lực lắm.Dạ vâng.Mà mẹ có ăn nhiều vào để lấy sức chăm cho cu bin nữa.Ở nhà xem thằng bé còn mệt hơn cả con đi làm nữa chứ.Công việc của còn áp lực vô cùng.Hàng ngày phải đối diện với tính mạng của con người.Bài nhà tranh bên có thấm thía gì đâu.Được cái lúc sáng mà đi chợ.Ở khu này họ khen còn lắm đấy.Vừa xinh đẹp lại vừa có tâm có tài nữa.Ấy thế mà mẹ có mát lòng mát dạ.Còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.Ừ đúng rồi.Con đang đi tìm hiểu một vài trường học cho biết.Con đang tính cho thằng bé đến trường mà.Mẹ xem được pin mà.Người thằng bán thì sớm như thế tội cho nó lắm.Không đâu mà.Con muốn về làm quen dần với môi trường ở bên ngoài.Ở đó có rất nhiều bạn.Nhất định là thằng bài sự thích lắm.ba gạch đầu cười với cô vân.Bé na.Anh đi con.Bà lấy đồ dành cho bên nhé.Xem ảnh của con một gà ngon trên này.Dạ vâng thưa bà ngoại.Cùng lúc này tại nước anh là một chiều.Trong phòng làm việc chủ tịch tập đoàn tổng già.Tấm giờ đang mặc chiếc áo sơ mi đen.Mang bộ mặt mệt mỏi ngồi tựa lưng vào ghế sofa.bốn năm đã trôi qua.Không lúc nào anh có thể nhờ ra một nụ cười trên khóe môi.Ngày hôm đó của bốn năm về trước sau khi được gặp lại mẹ của mình rất thời sự thật được sáng tỏ.Vốn dĩ là anh và cô không hề có quan hệ huyết thống.Đứa bé nằm đó là con của một người ân nhân của bà sau khi người đó qua đời thì đó nhiều bài.Sóc đứa bé nhưng mà những ngày tháng sau đó.Bà liên tục bị uy hiếp tính mạng từ vệ sĩ của angela.Bắt buộc lúc đó.Bà đang phải ra đứa bé là cho người khác.Để đảm bảo sự an toàn cho nó.Thật không ngờ.Chỉ vì như vậy.Đã dẫn đến hiểu nhầm to lớn.Khiến một tình yêu đạp tan vỡ.Sau khi điều tra lại từ đầu.Kết quả xét nghiệm đó là giả.Giờ chính tài amida cháu rồi.Khoảnh khắc anh biết sự thật.Anh đã giống như con thiêu thân lao đầu đi tìm cô.Huy động tất cả lực lượng để tìm kiếm.Sau khi biết tin cô vợ sinh bài.Thì cũng là lúc anh gặp tai nạn.Ảnh đã mất bà tháng hồi phục lại sức khỏe.Nhưng bác sĩ nói.Đâu đó trong phần ký ức của anh tạm thời bị lãng quên.Chủ tịch.Bên ngoài có cậu devitt muốn gặp anh ạ.Mời vào.David mặc bộ âu phục màu xám bước vào vui vẻ rồi kết lời.Chào chủ tịch.Nói đi.Hôm nay có đến tìm tôi nhất định là có việc.Sai rồi.Chả có việc gì quan trọng cả.Tôi chỉ là bốn giờ cậu đi làm vài lấy thôi.Hôm nay ra cái trở về.Cậu đi được chứ.Đất nước được giải quyết xong công việc.Có thể đi.Giờ đang đứng dậy cầm lấy chiếc áo vest đen khoác ngoài.David cỡ lớn.Tống gia đăng.Sao thế.Thế cậu không thể nào n được một nụ cười á.Hôm nay ít ra thì khuôn mặt thoải mái hơn một chút.Không nhất thiết là lúc nào cũng lạnh bằng giỏi như vậy đâu.Không hứng thú.Dẫn lời cho anh xài bớt đi ra ngoài.David thời dài sẽ nói và rèn.Đây.Thế này mà ngày nào cậu cũng chịu được cả.Chắc là do tôi quen rồi.Cầu công việc với chúng tôi chứ.Tôi sẽ lái xe.Tại quán bar nổi tiếng thành phố.Nay.Bờ hồ tắt nhạc đi tôi muốn yên tĩnh.David nhạc nhìn ra kế.Gì chứ.Đến ba mà không sôi động.Thế còn gọi thì là bà nữa.Gia kiệt cười cười rồi nói.Quản lý tắt nhạc đi.Hôm nay tổng thiếu gia bao trọn quán này.Tích hợp không khí trở nên im lặng.Quản lý bật nắp chai rót vào tường đi một.Xin mời các ngài à.Tôi không đi được rồi đấy.Sau đó thì tổng giai đoạn tuyệt nhiên không nói một lời.Chị nặng uống rượu.David và rocket nhìn nhau lắc đầu thở dài.Gia kiệt.Đợt này cậu về hẳn chứ.Em chỉ về một thời gian rồi lại sang pháp.Bố mẹ của em đang định cư bên đó mà.Thế đã có ý trung nhân chưa.Em chưa nghĩ đến.Bây giờ vẫn đang lo phát triển sự nghiệp.Hiện tại thì em đang tính xin thêm một bệnh viện tại nước anh.Ý tưởng hay đấy.Tôn ngộ k.David ngoài sàn nhìn ra đăng giờ lại nhìn đến chai rượu trên bàn.Một mình cô ấy đã sắp uống hết chai lớn như vậy.Kiểm tra đăng.Câu nói gì đi chứ.Anh ấy ngồi nhà nữa hỏi là.Nói gì.Thì nói hết suy nghĩ trong lòng của cậu ấy.Tôi không nói đến đề chỉ chăm chăm uống rượu à.Bớt trở thành nước mắt nhìn ra bến.Giờ có xuống bật khóc.Anh nhớ em.David của sướng nhìn ra đâu.Anh mất kinh ngạc rồi hỏi.Này.Cậu làm sao thế.Giày quả dứa.Gia kiệt thở dài lên tiếng.Loại rượu này rất mềm.Một mình anh ấy uống như vậy không say mới lạ đấy.Có điều là đàn ông khi say chính là lúc chân thật nhất với lòng.Anh nhớ em.Thực sự rất nhớ.Mọi người lại nhạc nhìn nhau.David thì hỏi.Không lấy được giấy khôi phục lại trí nhớ.Lan trầm ngâm rồi lên tiếng.Hình như là chưa đâu à.David đoạn cuối xuống hỏi ra đâu.Này.Lazada.Vậy là cậu đang nhớ ai thế.Anh nhớ em.Nhưng mà nhớ ai.Anh nhớ em.Lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc để ra đời.Tỉnh táo lại xem.Cái nhìn chẳng quên mất dạy cải.Ranger dài cho nói.Bốn năm nay thiếu gia vẫn thường xuyên như vậy đấy.Một mình uống sữa giờ lại bật khóc nói những câu như thế.Phu nhân và mọi người đã vội ăn mừng.Vì cứ ngỡ là cậu ấy đã khôi phục lại trí nhớ.Nhưng mà sau khi tỉnh rượu thì tuyệt nhiên.Tôi lại không nhớ gì cả.Giờ kết bốn ba giờ hỏi lại.Mỗi khi nhắc đến hoài an.Anh ấy không có phản ứng gì á.Đèn led được.Về bác sĩ không nói đến bao giờ có thể hồi phục được hoàn toàn sao.Bác sĩ nói cái này là do não bộ của cậu ấy.Có thể sớm.Hoặc là có thể mãi mãi không nhớ lại.Tại sao chúng ta không thể đi tìm hoài an.Bắt đầu nhìn thấy cô ấy trên mọi chuyện lại khác thì sao.Phu nhân diệu hoa cũng có nghĩ đến.Nhưng mà không tìm thấy cô ấy nữa.Tấm da đang phân phối đầu chống tay lên trán bật khóc thành tiếng.Anh rất nhớ em.Anh nói là anh nhớ em.Chúng ta phải ngắm bình minh trên biển.Mùa xuân này.Anh sẽ đưa em đến australia.Lặn biển ngắm san hô nữa.Rồi lại nổi tiếng.Càng ngày thiếu gia lại càng trở nên kỳ lạ.Mặt trời mọc thì tự mình lái xe đến bờ biển.Mặt trời lặn vào hầm rượu uống một mình.Ngày nào cũng như thế cả.Có những lúc thở ra lại làm việc điên cuồng.Giống như đang cố gắng quên đi điều gì đó vậy.Thật sự là không thể nào hiểu được.Thôi.Mặc kệ cô ấy đi.Cứ để cậu ấy làm những gì mà cậu ấy thích.Miến xào cảm thấy nhẹ lòng là được.Giờ kết nối.Em nhất định và tìm được cô ấy.Hỏi là nó.Phẩy.Gia huy động mọi lực lượng để tìm kiếm cô ấy.Ba người nhìn xa đăng rồi nhìn nhau gật đầu.Tôi ủng hộ.Màn đêm buông xuống cũng là lúc thành phố lên đèn.Đó cũng là lúc tôi cảm thấy cô đơn nhất.Đêm khuya.Lần này cảm xúc mang tên của ai đó.Bốn năm trôi qua là cố gắng.Nhưng tôi vẫn chưa thể nào quên được.Người phương xa có nhớ đến tôi không.Giống như tôi đang nhớ đến người.Có những lúc tôi nhớ anh từng trường dẫn đến chết tôi cố gắng sống tốt vì nghĩ đến con của mình.Tập quên đi những kỉ niệm mà tôi và anh đã có với nhau.Ở nơi đó tôi đã là anh đang rất hạnh phúc bên gia đình nhỏ của anh và cô la.Đã quên tôi.Giống như chưa từng xuất hiện.Nghị định này thì khỏi mất của tôi lại cây.Muộn rồi đấy.Con chưa đi ngủ à.Mẹ của tôi cầm cốc sữa nóng để xuống bàn tôi vội vàng lau giọt nước mắt ở khóe mi rồi mỉm cười trả lời.Cần phải tìm hiểu một số bệnh án ngồi hơi lâu thế là mỏi lưng nên muốn ra đây không mát.Liệu mà đi ngủ sớm thì sáng mai còn phải đi làm đấy.Trên mạng cũng chưa ngủ à.Mẹ già rồi.Tuổi này mất ngủ là điều bình thường thôi.Nhưng mà con còn trẻ thức khuya như vậy không tốt đâu.Còn biết rồi à.Mà hạn chế uống cà phê đi.Thay vào đó uống cốc sữa nóng sẽ tốt hơn đấy.Giả vờ.Bà mẹ này.Mấy hôm nữa con sẽ lên miền núi vài hôm mùa đông cũng sắp đến còn muốn mang áo ấm cho.Trả rồi ngân tiền khám bệnh cho mọi người trong bản.Nói chung của biển hộ còn nhé.Được rồi.Con cứ yên tâm mà đi đi.Cu bin đã có mẹ lo.Nhưng mà có đi với ai đấy.Giảm còn đi và người đồng nghiệp nữa.Cẩn thận nha.Giả vờ.Thôi được rồi đi nghỉ đi nghỉ ngơi ít thôi.Nghĩ nhiều quá.Cũng không thay đổi được gì đâu.Sự thật người ta đã quên con rồi.Giọt nước mắt rơi không đúng chỗ thì uổng phí lắm.Tôi mỉm cười nhìn bà rồi đáp lại.Mẹ ngủ ngon nhé.Tôi nhìn xuống chiếc giường cô vân đang say giấc.Ngành táo tràn cho con vào lòng.Bà con mình cùng ngủ ngon nhé con trai.Những ngày sau đó.Đoàn thiện nguyện của bệnh viện chúng tôi bắt đầu khởi hành lên vùng cao.Trước khi đi chúng tôi đã mua rất nhiều áo ấm cho tụi nhỏ và mang theo một số liệu thực thuốc bổ cho người già.Ở khoa của tôi đang xây giống và hai người nữa đi cùng một xe.Bước chân xuống xa giống nhẹ nhàng hỏi tôi.Hoài an.Em có mệt không.Một cô y tá thế như vậy thì lên tiếng.Bonsai giống.Anh hỏi có mỗi mình bác sẽ hỏi anh như vậy là không được nha.Còn có chị em chúng mày mà đầy nước cơ mà.Phải đấy.Em cũng mệt quá cơ ba thấy rõ mà.Giống như anh ngồi nhìn tôi tôi gửi tôi giờ nói.Ca cổ.Cứ chiều anh ấy như vậy để tránh ngại kia kìa.Thích tuổi ăn nói thật thôi mà.Mà công nhận nhá.Chỉ vàng giống đẹp đôi lắm đấy chị hoài an.Hai người đứng với nhau cùng một chỗ thì đúng là một cặp trai tài gái sắc đấy.Trời à.Tôi là gái đã có con.Các cuộc thi như vậy thành dũng làm sao mà lấy được vợ ở đây.Đánh dấu mà.Anh có ngại không.Giống khối xuống nhìn tôi rồi lắc đầu nói.Không ngại.Lúc này thì mọi người bắt đầu cười ô lên tức cười ngặt làng chánh chuyển khác.Thôi.Đi làm việc đi không muộn rồi đấy.Sau khi phát quần áo ấm cho trẻ em nghèo và mồ côi tại hai bàn trên cũng là lúc mặt trời xuống núi.Cả đoàn chúng tôi tìm đến nhà trường bàn xin nghỉ lại một đêm.Sáng ngày mai dậy sớm chuẩn bị công tác khám chữa bệnh cho mọi người.Đêm đầu tiên sài gòn.Nỗi nhớ mùa với lấy tâm trí của tôi.Khiến tôi không thể nào ngủ được.Có mà lúc được gọi về nhà thì được.Thằng bé rất ngoan nên tôi cũng yên tâm.Khác xa với hà nội ồn ào.Màn đêm trên tây bắc là một cảnh tượng vô cùng bình yên.một nào psycho.Không khói bụi thành phố.Chỉ có thiên nhiên và núi rừng thôi.Bởi vậy cảnh tượng những vì sao trên bầu trời càng tinh tú và càng rõ nét.Chợt một chiếc áo choàng khoác tìm vài từ phía sau tôi giật mình quay lại thì nhìn thấy giống.Một nụ cười dịu dàng với tôi trong khoảnh khắc nhất thời khiến tôi nghĩ đến một người.Ngày đó ánh mắt của anh nụ cười của anh cũng dịu dàng như vậy trời rất lạnh đi.Em ăn mặc như vậy rất dễ bị cảm lạnh đấy nhé anh chưa đi ngủ à.Anh chưa buồn ngủ còn em thì sao em nhớ con của em.Cô nàng sẽ rất hạnh phúc khi có một người mà với cả nhà em người đàn ông nào yêu được em chắc hẳn.Sẽ rất hạnh phúc đấy bỗng nhiên.Anh ước là anh trêu em á em không hoàn hảo như những gì mà anh.Với anh em còn hoàn hảo hơn thế nữa.Xem như đây là lời khích lệ để làm động lực cố gắng nhé hỏi an.Nhìn thấy giọng nói của giống đang thay đổi thì liền nói em vào trong ngủ trước đây.Hôm nay đi đường xa không khám về giống gật đầu bảo anh mất tiếp nối chúc anh ngủ ngon.Cháo cho anh này cảm ơn anh nhé nói rồi tôi bước thật nhanh vào trong.Tôi nhận thấy tình cảm của anh dành cho tôi có điều tôi không muốn yêu thêm một ai nữa và cũng không đủ can đảm để yêu.Hình bóng của người đó đã khắc sâu vào trong trái tim của tôi không cách nào để quên đi.Cách nào chấp nhận ai đó để thay thế với tôi hạnh phúc bây giờ chính là nhìn thấy con khôn lớn.Mỗi ngày như vậy là đủ rồi ngày từ trên vùng cao trở về tôi nhận được giấy mời từ.Trên gửi xuống tôi sẽ có chuyến bay sang anh quốc công tác một tuần khoảnh khắc đó còn tìm của.Anh nói lên một hồi hoài an với bác sĩ trưởng khoa gọi tên tôi.Tôi trở lại rồi hỏi lại chỗ đứng tại sao lại là.Bác sĩ trưởng khoa ngạc nhiên rồi nói với tôi đây là cơ hội rất tốt.Không phải muốn cũng được đâu cháu là một bác sĩ giỏi có tiếng chồng bệnh viện nên giám đốc mới tin.Cháu không chỉ mong chóng còn có vài người nữa trong bệnh viện trên nền cháo được lo lắng sẽ v.Tôi ngập ngừng cô hồng ngàn đắng lại mới nói nên lời.Nhưng mà cháu.Hoài an.Chứ không hiểu là cháu còn do dự về điều gì nhưng mà đây là cơ hội rất tốt cháu phải biết nắm bắt chứ.Cháu không đi có được không ạ.Vậy thì cho chú một lý do đi.Đây không phải là hoài an mà chưa từng thấy.Bác sĩ hoài an và chú thấy.Là một người năng động và nhiệt huyết.Nghe chú nói như vậy thì cũng có lý.Dù sao cũng là chuyến đi công tác một tuần thôi.Hơn nữa đây đúng là cơ hội rất tốt.Tôi lái xe không nên được cảm xúc cá nhân vào công việc mới đúng.Sau cổng về tôi cũng gật đầu đồng ý.Dạ vâng cháu sẽ đi à.Tốt lắm.Đó mà hỏi an thực sự chưa.Hôm nay cháu về nghỉ ngơi sớm đi.Sáng sớm ngày mai sẽ bắt đầu chuyến bay nhé.Buổi tối hôm đó tôi đã không ngủ được.Gần như thức trắng cả đêm.Nhìn cu bin ngủ say.Trong lòng của tôi ngọt ngào.Tôi đang suy nghĩ gì vậy.Tôi đang mong sẽ gặp lại anh sao.Người mà tôi từng rất yêu.Và cũng từng rất hạnh.Nghĩ đến điều đó mà nỗi đau đã lan tỏa khắp cơ thể.Từng chút phá hủy tâm can của tôi.Anh ước gì vậy ra đánh.Anh ước chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau không xa rời sau này không cho phép em rời xa anh đâu đấy.Anh đã gửi điều ước của anh đến tận trời xanh.Coi trời đất chứng giám.Khỏe an à.Anh yêu em.Nghị định về tôi lại bật khóc như một đứa trẻ.Khóc không thể cầm lòng lại được.Những ngày chúng tôi từng bên nhau đến chết.Những ngày tháng đó quá đỗi hạnh phúc.bốn sáng tôi chuẩn bị quần áo để ra sân bay.Mẹ tôi nghe tin tôi đến nước anh cũng sốt ruột hỏi.Còn quyết định đi thật á mẹ con đi công việc mà.Nhưng mà nhớ chẳng mai.Gặp lại thì sao.Nước anh rất lớn.Đâu phải nói gặp lại sẽ gặp lại được mà.Hơn nữa tuổi còn để hết dền từ rất lâu rồi.Vợ con đi đường bình an nhé.Giữ gìn sức khỏe.Nghe nói bên đó đang lạnh lắm đi.Còn biết rồi.Mẹ chồng cu bin giúp con nhé.Con yên tâm đi.Rất lời tôi hôn nhẹ lên trán của thằng nhỏ.Giờ nặng lá cáo và lê bước ra khỏi cửa.Máy bay cất cánh giờ là hải cánh sau mười sáu giờ đồng hồ.Đi theo dòng người chậm rãi rời khỏi khoang máy bay.Đồng hồ hết.Đây là mùi vị quen thuộc của thành phố.Rời xa bốn lần.Mọi thứ đã trở nên phồn hoa và lộng lẫy hơn.một giờ đồng hồ trước trong căn phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn tống gia.Chủ tịch.Vừa rồi bên sân bay báo là máy bay riêng của cậu gặp trục trặc.Tạm thời không thể nào cất cánh.Bên đó vẫn hàng sửa chữa.Nhưng mà ít nhất có phải ngày hôm sau mới có thể khởi hành sản pháp.Vậy con nên chờ ngày xanh đó không.Để tôi thông báo với bên kia.Kiểm tra xem.Có chuyến bay nào gần nhất không.Giả vờ.Cô lập tức để kiểm tra rồi chuẩn bị dành cho cậu.Tấm đang thời dài mệt mỏi.Lại nhìn bức ảnh để trên bàn.Anh nặng cất gọn vào một góc nhỏ trong ngăn kéo rồi sải bước đi.Trong đại sảnh sân bay.Đoàn người bên phía bệnh viện london đã đứng chờ sẵn.Hóa ra cuộc gặp gỡ lần này là bền bệnh viện thành phố trước đây tôi từng làm việc.Điều bất ngờ hơn cả.Lô hôm nay quay trở lại tôi đã được gặp bác sĩ kiểu gì.Nghe nói bốn năm trôi qua đã gặt hái được rất nhiều thành tựu to lớn.Và quả nhiên.Ngày vẫn là thần tượng trong lòng tôi.Mọi người vui vẻ bắt tay chào hỏi nhau.Bà sẽ được nhìn thấy tôi không khỏi ngạc nhiên rồi thốt lên.Hội an.Tôi cúi đầu chào mỉm cười rồi nói.Bác sĩ điều gì.Đã lâu không gặp chú.Tất thảy mọi người cùng quay lại nhìn tôi vào ngày ấy.Một bác sĩ lên tiếng hỏi.Hai người quen biết nhau.Dạ vâng.Cháu đã rất may mắn được gặp anh sẽ điều gì từ bốn lần về chứ.Lúc này một bác sĩ nước anh ly hoặc dấu hỏi.Mày nhìn cô gái này rất quen nhé.Hình như là tôi đã gặp cô ở đâu rồi đấy.Tôi định lên tiếng thì bác sĩ điều gì bật cười thành tiếng.Đúng là trái đất tròn.Cô gái này đã từng làm việc tại khoa của tôi một thời gian.Tuy là nhắn thôi.Nhưng mà để lại khá nhiều ấn tượng tốt với mọi người.Giống nhìn tôi anh ngạc nhiên hỏi.Em đã từng làm việc bên này á.Trước giờ không thấy em nói chuyện này.Giả vờ.Đã từng làm việc một thời gian ngắn.Bác sĩ hoài an giỏi thật đấy.Được rồi đó cũng là cái duyên của hai nước chúng ta.Bây giờ thay mặt bệnh viện thành phố lâm đồng.Tôi sẽ mở sắp về đến dùng bữa tại nhà hàng ẩm thực anh.Sau đó được giờ chiều.Chúng ta bắt đầu hội thảo nhé.Ở phía bên ngoài chiếc siêu xe lamborghini.Phiên bản giới hạn.Trường dạy đậu tại bãi đậu xe của sân bay.Tống giành được vệ sĩ mở cửa xe bước xuống.Thân hình cao lớn nằm gọn trong bộ phụ cao cấp với từng đường may tinh tế.Ánh mắt của anh chồng rất điềm đạm ôn hòa nhưng lại che giấu một vài sâu xa.Kính người ta không dám đến gần.Con người sâu thẳm lại càng u tối.Chiếc mũi cao cùng với bờ môi mỏng chất chứa một sự quyến rũ chết người.Khắp người của anh toàn ra khí chết một nghìn.Từ lúc anh bước chân xuống.Tất cả mọi người đều ngoảnh lại hướng của anh.Giống như một vị thần mới hạt sản vậy.Tấm đang vốn chẳng quan tâm những thứ xung quanh.Lạnh lùng tiến vào trong sân bay.Cho đến khi sắp đi qua cửa an ninh.Thì đột nhiên anh tưởng chân lại.Rồi quay đầu về phía sau nói.Hội an.Giật mình nhìn anh.Hai hàng lông mày phải nhớ lại rồi chầm chậm hỏi.Chủ tịch à.Cầu giáo dục hội an giữa.Vâng.Cô có nghe thấy ai đó gọi tên hoài an không.Tại sao khi nhắc đến cái tên này.Tôi lại cảm thấy.Tìm cây nhỏ như vậy.Về ăn cơm nhé.Liệu có phải là anh với nhầm không.Làm sao mà cô ấy lại xuất hiện ở đây chưa.Tôi không có hả.Tôi chẳng nhé tôi nghe nhầm á.Trong lòng của anh cảm thấy khó chịu.Đột nhiên.Anh say đầu bước ra nhanh khỏi cổng sân bay kiều đức thấy một bóng dáng vô cùng quen thuộc đi trong lòng người.Theo cảm giác anh bước lại gần rồi gọi lớn.Bác sĩ điều gì.Tất cả mọi người cùng dừng chân lại.Nụ cười trên khóe môi đều nhạt dần rồi quay đầu lại.Giọng nói trầm ấm đầy sức hút quen thuộc khiến cả đời tôi cũng không thể nào quên.Đã sớm chôn sâu đáy lòng.Nhưng lại mãnh liệt muốn quay đầu lại kiểm chứng ngón tay của tôi cũng theo đó mà sẵn lại mưa.Đặt mùi không nói lời nào cả.Cho dù trong lòng có nhớ người đó nhưng mà khi đó tổn thương lên tạo thành khoảng cách nhất định.Thật ra thì tôi không đủ dũng khí để vượt qua.Cũng không muốn dẫn truyền và viết sơ đồ.Yêu đến khắc cốt ghi tâm một lần là quá đủ chuyện xảy ra bốn nằm chứ vĩnh viễn là một.Sao không thể nào xóa nhòa.Nghe đến đó trong lòng của tôi lại nhói lên.Trg hình hòn rồi nói.Tổng thiếu gia.Đúng là quá trùng hợp.Được gặp lại cậu ở đây á.Nói xong những điều này.Ông mới chợt nhớ ở đây.Cũng có mặt của hội an.Mọi người khi nào dùng nhắc đến bà chữ tống thiếu gia.Từ đầu kinh ngạc nhìn anh.Hóa giải tống thiếu gia trong truyền thuyết đề sau.Đang nghe danh nhiều nhưng mà khó khăn lắm mới được gặp mặt.Quả nhiên là vinh hạnh trong đời.Hơn nữa phải công nhận là lời đồn không sai khắp người của anh toàn ra khi chết hiếm người phạm nào.Bò xào tốc độ tăng trưởng của tập đoàn lên chóng mặt.Không ngừng được lên báo thương mại quốc tế.Tuấn đang về mặt rất nghiêm túc nhìn gương mặt của cô.Hai hàng lông mày nhíu lại.Không khó để phát hiện ra nội tâm của anh đang giảm giá.Con cu.Tâm trạng cũng không khá hơn là bao.Có muốn giải tỏa những khó chịu trong lòng.Mà không cách nào giải tỏa.Muốn hét thật to.Muốn khóc thật lớn.Nhưng mà là hoàn toàn bất lực.Mới một lúc nên mới đuổi kịp đến nhìn thấy bạn sẽ hiểu gì.Là nhìn thấy hoài an khiến chàng không khỏi giật mình thốt lên.Câu hỏi an.Quốc ra đời từ lúc nào vậy.Tôi cố gắng trấn an lại tâm tư.Rồi mỉm cười nói.Chào anh.Tôi vừa mới đến thôi.Về nước mắt nhìn anh.Khuôn mặt khó hiểu suy nghĩ.Chứng kiến cảnh tượng trước mặt.Thật sự kiện những người như ảnh hoặc bác sĩ điều trị đau lòng.Mấy năm vừa qua bác sĩ kiểu gì cũng biết tình hình của anh.Có điều anh đang suy nghĩ.Nhiều khi gặp lại có thể cái này nhớ ra điều gì đó không.Một lúc sau anh mới lên tiếng.Nếu như bạn sẽ hiểu gì đang bận.Thì cứ đi trước đi.Lúc khác chúng ta nói chuyện trò.Về chúng tôi xin phép về trước.Khoảnh khắc cô xoay người bước đi.Con tim của anh cảm thấy như vỡ bụng.Nhìn thấy bóng dáng của cô khuất dần.Từng mảnh kí ức mập mờ trong giấc mơ lại càng trở nên rõ nét.Hội an.Anh yêu em.Crystal trứng rán.Giờ đang hà.Em cũng rất yêu anh.Tổng đài.Em muốn hỏi anh.Đã bao giờ anh tưởng thật lòng với em chưa.Chưa.Rồi đến khi có bật khóc.Từng bước người về phía sau cho đến khi khuất hàng.Nghị định thì đầu óc của anh giống như sắp nổ tung vậy.Anh đau đớn ôm chặt lấy đầu giờ nước mắt.Ngay lúc này anh rất muốn nói anh tiền em.Anh yêu em.Chỉ cần em quay về bên anh.Ai muốn làm gì anh cũng được.Đoàn lo lắng rồi hỏi.Chủ tk.Cô không sao chứ.Cô gái ấy chính là hoài an.Là người phụ nữ đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong giấc mơ của tôi.Là người phụ nữ mà tôi rất yêu.Nghe được những lời này.Đèn bật cười mừng rỡ.Cuối cùng thì cái ngày mà mọi người mong chờ suốt mấy năm qua đã đến.Vậy là đáng nhớ được cô ấy.Hủy chuyến bảy giúp tôi.Tuần này.Ngay lúc này tại biệt phủ tống gia.Lazada sau khi nghe được tin con trai của mình đã hoàn toàn khôi phục trí nhớ.Phim cho bà không khỏi mừng rỡ.Ngày lập tức.Tìm đến gặp em để thông báo.Bốn năm nay.Thường xuyên thấy cảnh con trai càng ngày càng khác lạ.Khiến cho bà không khỏi đau xót và dằn vặt.Giá như ngày đó bà không trốn tránh thế đâu xảy ra sự việc đau lòng như vậy.Ngày mai bà trở về.Cả nhà đoàn tàu.Nhưng khi nhìn thấy con trai của mình hoàn toàn không hạnh phúc.Khiến cho tâm của bà không ngừng suy nghĩ.Sau bao nhiêu năm phiêu bạt khắp nơi cuối cùng thì gia tộc tấm già không chịu chấp nhận bà để cho bà già.Nguồn thuận.Thay angela.Trở thành phu nhân.Ông nghe bà nói sao vui mừng hỏi lại.Em chắc chưa.Em trai.Đèn vừa gọi về thông báo cho em mà.Hơn nữa con bé đó cũng đang ở trong thành phố.Ống thở phào nhẹ nhõm.Như vậy thì tốt quá.Vậy là thằng bài hát cũng không còn phải chịu sức ép của gia tộc sớm lấy vợ sinh con nối dõi nữa.Bà hạnh phúc gật đầu đam.Cầu trời phật cho hai đứa sống đoàn tổ.Trở về bệnh viện đã từng là một thời kỷ niệm.Mọi thứ thay đổi và hiện đại hơn chứ.Nghe nói mới làm quà tổng ra đầu tư trang thiết bị y tế ở đây khá nhiều.Lúc bước nền khóa chuyển thường.Tôi đã được gặp lại những người từng là đồng nghiệp.Thật may mắn là mọi người vẫn nhớ đến tôi.Hỏi an á.Có phải là bác sĩ hoài an không.Tôi cười tươi chào lại mọi người.Chào mọi người.Mọi người có khỏe không.Tất cả mọi người đều hưng phấn nhìn nhau dường như có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn không biết bắt đầu từ đâu.Bác sĩ hoài an.Mấy năm không gặp.Cô càng ngày càng xinh đẹp hơn đấy giống như một tia nước hạn sản vậy.Ngưỡng mộ quá.Mọi người quá khen rồi.Tình không như là mọi người vẫn còn nhớ đến em đấy.Nhớ chứ sao lại không.Nhớ nhất là cái dùng mạo xinh đẹp của cô đấy mà hơn nữa cô còn là người của tống thiếu gia cơ mà.Cô bác sĩ nói đến đây thì mới phát hiện mình lỡ lời bà nói tiếp.Tôi xin lỗi nhé.Lẽ ra là tôi không nên nhắc đến chuyện cũ.Tôi lắc đầu đáp lại.Không sao đâu chuyện đã qua lâu lắm rồi mà.Cô y tá hỏi.Ấy.Màn hình này có sang đây lâu không về.Em sang đây một tuần thôi.Đi cùng với đoàn bác sĩ của việt nam.Hiện tại thế em đang công tác cho bệnh viện việt nam à.Đã lấy chồng chưa.Lắc đầu đáp.Em chưa suy nghĩ đến việc đó.Trước mắt còn quá nhiều việc cần phải làm hơn là lấy chồng.Mọi người gật đầu.Đúng lúc này dưới phòng cấp cứu báo cáo bệnh nhân vừa xảy ra tai nạn rất nào.Mọi người bắt đầu nhanh chóng vào việc.Hoài an.Cô cứ ở đây chúng tôi nhé.Tôi phải đi thăm bệnh nhân thế nào đã.Dạ vâng mọi người cứ đi đi đừng lo cho em.Sau khi tới sân bay trở về.Tấm da bằng lái xe về thẳng công ty.Chuyển gặp đối tác biện pháp anh đã sao lại toàn quyền xử lý cho phó giám đốc giải quyết.Bây giờ chẳng có việc gì quan trọng với anh bằng việc đưa cô trở về bên anh.Bằng mọi giá.Anh phải làm cho được.Trang chủ đạo bằng phương thức nào đi nữa.Nhớ lại mọi chuyện đã qua anh biết có lẽ cô đang giận anh lắm.Giờ kết sau khi nghe được tin anh đã hồi phục trí nhớ.Cộng thêm việc.Cô đang có mặt tại thành phố.Đã tức tốc chạy đến cầm tìm anh.Mặc cho thư ký bên ngoài toàn.Quả na.Cậu gia kiệt.Chủ tịch vẫn chiêu trò phá.Anh à.Anh.Giờ kết vừa đi vừa nói.Tấm giờ đang ngẩng đầu lên nhìn thấy gia kiệt.Hai hàng lông mày khác cậu lại rồi nói với cô thừa kế.Cô ra ngoài đi.Dạ vâng chủ tịch.Giờ kể cất lời.Anh à.Em vừa mới nghe tin.Có thể là anh đã hồi phục trí nhớ không.Có thật là hoài an đang ở đây không.Tổng đài thái giặt đồ.Gia kiệt mỉm cười thở phào rồi nói.Ơn trời.Vậy là sự thật rồi.Lúc này thì đoàn gõ cửa đi vào chủ tịch tôi đã điều tra được cô hoài an đến rồi.Công tác một tuần hiện tại cô ấy đang ở bệnh viện thành phố.Cây cho người âm thầm theo dõi cô ấy tuyệt đối không được để cô ấy phát hiện.Dạ vâng tôi biết rồi.Gia kiệt đưa tay đập nhẹ vào vai của gia đình.Rồi buông một câu bước đi anh à em chúc anh sớm thành công nhé.Cuộc hội thảo kéo dài từ hai chiều đến năm chiều mới kết thúc cả đoàn chúng tôi được sắp xếp ở.Khách sạn năm sao nằm giữa trung tâm thành phố thời tiết cuối thu của nước anh có biết đường quen thuộc với tôi.Trước khi đến đây tôi đã chuẩn bị cho mình khá nhiều áo ấm sau khi gọi video nói chuyện với cô bin.Tôi nhẹ nhàng cầm lấy chiếc áo rời khỏi phòng điều đầu tiên sau khi quay trở lại đây tôi muốn đến thăm.Sử bảy hoài an em định ra ngoài sao.Anh dũng em cứ tưởng là anh và mọi người đi ăn rồi chứ anh thấy sản phẩm của em gọi em rồi.À khi nãy em có báo cáo chắc là không ăn của mọi người được đâu buồn rầu của em vẫn.Món ăn gì cả sao có thể như thế ít nhiều gì có một chút đi.Anh có đi ăn với mọi người đi em ra ngoài có chút việc theo có cần anh đi cùng không.Không cần đâu em tự mình bắt xe đi được mà vậy em đi cẩn thận nhé.Nhớ mặc áo ấm đi trời đang rất lạnh em biết rồi đứng bên dưới cờ.Khách sạn tâm trạng đang thời thái thì bỗng nhìn tàn bến một chiếc xe sài đắt tiền từ xa đi đến.Rồi dừng lại trước mặt của tôi cửa kính xe từ từ hạ xuống để lộ ra gương mặt cường nghệ quen thuộc.Khoảnh khắc đó tôi cảm giác như có thể nghe thấy tiếng tim của mình với vụn trên sa.Tống gia tăng hứng thú nhìn cô anh mất tĩnh mạch hỏi ai.Xin lỗi anh nhận nhầm người rồi tôi lạnh lùng liếc mắt nhìn anh.Để làm cúng dâng lên một hồi cảm xúc bốn trăm năm mươi gặp thời gian như bỏ quên người đàn ông này vậy.Anh vẫn trẻ trung và ngày càng phong độ hơn trước có điều công chính thời gian đã khiến chúng tôi.Một khoảng cách nhất định và tôi cũng không còn là cô gái bé nhỏ coi anh là duy nhất nữa.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng.Chồng tập mười hai của bộ truyện này như vậy là vẫn còn một phần ngoại truyện nữa thì chúng ta sẽ biết được kết thúc nào dành cho câu chuyện tình.Giữa tống ra đang vào hỏi an toàn gặp lại quý vị ở phần ngoại truyện của bộ truyện này nhé và vẫn như thường lệ sau khi nắng này xong.Nếu như quý vị cảm thấy bộ truyện này hấp dẫn đừng quên ủng hộ anh xa về kíp bằng cách nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh.Đường bộ chúng tôi có thêm động lực đều đặn gửi đến quý vị và các bạn những tập truyện hấp dẫn và mỗi ngày có bây giờ thanh xin chào.Tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com