Tự Thương Mình Sau Những Năm Tháng Thương Người L Radio Tình Yêu

tự thương mình sau những năm tháng thương người l radio tình yêu

Bạn là nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blog video.ve.Booking youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta.Sẽ cùng nhau đến với chủ đề.Bạn thân mến một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa trên dần lụi tàn.Nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè.Mất mạng thích thời.Những gì qua rồi cũng chỉ để lại sự chơi vơi.Vì ai dám bước qua khi vẫn cứ to.Lời hứa hẹn ngày cũ.Bị ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình.Khi chưa có lời cuối từ người kia.Vậy nên.Bắt người khác chờ đợi.Thực sự rất tàn nhẫn.Sau đây mời bạn là nghe bài.Mía ai dám bước qua khi vẫn cứ tưởng tại lời hứa hẹn ngày cũ.Của tác giả.Sa trực thảo.Trời đã dần chiều rồi sao.Em chả mơ.Trước khi về nhà như mọi ngày.Em lẳng lặng tìm một chiếc ghế đá có thể nhìn thấy dòng người hối hả qua lại giữa cái thành phố rộng.Nay.Rồi một mình miên man đánh chìm vào suy nghĩ .Có thật.Sự chờ đợi là ngu ngốc không.Hôm nay em nhớ anh.Em rất nhớ anh.Đèn đường đã được bật sáng lên rồi đó anh.Em vẫn ngồi đó.Phải lòng đang nghĩ về anh.Em thật sự thích muốn biết cảm xúc của anh.Em muốn biết ngay lúc này anh có đang nghĩ đến em.Tính tỉ dạy tiếng của arsenal.Tuyển sinh người vội vàng bước bộ.Điện nói chuyện người với người lao xao.Vì sao lòng em giờ đây lại yên à.Và đau thắt bính.Em đã đợi chờ anh rất lâu.Cứ ngỡ ngày hôm đó gặp.Thì em sẽ được ở bên anh.Đồng hồ sau kết hôn vội trên má.Giải thích tục là khoảng thời gian em phải chờ đợi anh.Hạnh phúc đối với em sao quá mong manh.Đợi anh mười ngày nữa em nhé.Vậy xong rồi người đó em có thật được gặp lại anh hay chưa.Anh biết không một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần nội thất.Nhưng cũng giống như một cơn mưa mùa hè.Mất.Tích thời nhìn đi qua rồi.Chỉ để.Chơi vơi.Mì ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ.Bị ai dẫn đặt dấu chấm hết .Trước sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia.Vậy nên.Thích người khác chờ đợi thực sự là rất tàn nhẫn.Em vội vàng lý điện thoại ra.Em muốn gọi cho anh.Em muốn được nghe giọng nói của anh.Sao tự dưng tin đâu thế này.Sống mũi em lệ cay khóe mắt em nhắn lại.Đã có số di động của anh đâu mà gọi.Quen nhau từng ấy thời gian.Nhưng anh chưa bao giờ hỏi hai gọi quà di động cá nhân của em một lần nào.Những tin nhắn nhớ nhung hứa hẹn.Những lần giận dỗi cũng chỉ qua tin nhắn trên mạng mà thôi.Vậy nếu một ngày em không còn online được.Anh sẽ liên lạc với em bằng cách nào.Anh có hối hả.Cứ lo lắng để tìm em hay không.Em gạt đi giọt nước mắt đang chảy trên gò má.Cưới.Xóa.Nhật rồi lại xóa không biết bao nhiêu lâu anh mới dám gửi.Anh ơi anh đang làm gì đó.Phía bên kia báo hiệu tin nhắn đã xem.Phải dấu ba chấm thứ nhất nhảy liên tục.Nhưng không thấy câu trả lời.Nước mắt em lại chạy.Tự an ủi bản thân chắc thành đang bận mà thôi.Ngước nhìn dòng người qua lại.Càng thấy mình cô đơn trống vắng.Thầm ước gì có anh ngay lúc này.Tìm ơi sao em ngủ muộn thế.Người yêu em em lại từ bỏ để lại họ biết bao tổn thương.Soạn anh.Yêu anh và chờ một người vô tâm không rõ ràng như anh.Em sợ lắm.Em sợ cái cảm giác hy vọng trong em đang lớn dần.Thì bỗng dưng bị đập.Bởi vì xung quanh anh có rất nhiều cô gái hơn em.Học ở sách lương tài.Bài giảng chất rừng.Anh sẽ không bao giờ dao động trước họ đây.Màn hình điện thoại đã về đi vì nước mắt.Điện thoại báo hiệu tin nhắn mới là của anh.Anh đang bận.Em làm về nó ăn uống vào nhé rồi ngủ sớm đi.Kết thúc tin nhắn và một kỳ lạ.Anh cũng không lấy lần lại để hỏi.Hôm nay em không ổn à.Thực sự em không ổn anh có biết không.Em nhớ anh em nhớ anh nhiều lắm.Em sợ cảm giác cô đơn.Em sợ em bị bỏ rơi thêm một lần nữa.Em có thể đợi anh được bao lâu cũng đủ.Nhưng em sợ thanh xuân của em không đủ dài để mãi đợi anh.Tại em ngại không phải là bản thân hay trời.Mình là sau đó điều em có là gì.Đừng nghĩ rằng em ích kỷ.Em thực dụng.Thì đánh mất hết lãng mạn.Em chỉ là cô gái nhỏ.Mơ ước những hạnh phúc giản dị giống bất kỳ ai.Vậy nên nếu muốn em chửi.Hãy cho em bé.Em phải chờ anh đến bao giờ anh nhé.Bệnh phần mềm rồi sao không dùng được nữa.Cũng không đau đớn nhưng người ta vẫn nghĩ.Và có lẽ sau cơn mưa.Mọi thứ sẽ trở lại như trái tim ban đầu.Trái tim đã đi qua những vết thương quá khứ.Giả sử là ninh thắng bình yên.Sau đây mời bạn là nghe bài.Đầu vết thương quá khứ là năm trắng bình yên của tác giả thanh nguyễn.Trời về khuya sáu về lạnh lẽo cuốn theo từng hạt mưa giăng lên tóc tôi long lanh như sương.Chị mái hiên nhà.Những cánh hoa giấy mỏng manh xuất ở dưới chân.Tùy theo cùng dòng nước.Tôi ngồi đó ngắm nhìn thành phố trên chìm dần vào giấc ngủ.Từng hạt mưa dưới ánh đèn cao áp như rực rỡ hơn lung linh rồi rơi vỡ tan mỗi lần.Tôi ngửi thấy mùi khói thuốc quen thuộc.Tính từ nhiều nhẹ thân quen.Mà bấy lâu nay tôi chưa tìm lại.Bên cạnh tôi là anh.Một người gỗ một người tôi đã từng rất yêu mình này không còn nữa.Tìm bài honey.Chúng tôi vô tình gặp lại.Dưới cơn mưa đêm.Tôi vẫn còn cơ hội để ngồi cạnh nhau.Cơn mưa dài dằng dặc.Yêu một mình thiếu chúng tôi ở lại.Coi tìm ước còn tôi và anh im lặng.Giải cử động nhẹ cũng qua được những thành.Phía đối diện là quán cà phê mà năm xưa chúng tôi lần đầu tiên gặp.Chúng chẳng đổi khác là bao.Có chăng chỉ là giàu.Tôi thay đổi.Còn thuốc đã tan dần trong màn đêm vắng lặng.Tôi nghe gì tiếng anh thở dài.Đôi mắt nhìn về một nơi nào đó xa xăm.Chúng ta có bao nhiêu ngày để cu.Chúng ta.Có bao nhiêu ngày xa cách rồi vô tình gặp lại.Nhưng chính lòng tôi khóc hoài sẽ biết bao câu hỏi.Không khí lặng yên mùa v.Chỉ còn tiếng mưa ngoài kia càng nặng hạt.Chúng tôi đã từng có nhau.Khoảng thời gian tươi đẹp và hạnh phúc.Nhìn lại chẳng để tròn.Khi chọn dừng lại.Sợ rằng ai rồi cũng biết sẽ đón nhận ít bao cay đắng và nước.Vẽ của chồng.Sẽ có những lúc cô đơn trống trải.Vậy mà cuối cùng cũng buồn tay rồi thôi.Tôi chẳng thể đong đếm được thời gian.Cũng chẳng thể viết được bao nhiêu yêu thương là đủ.Chỉ biết những ngày có nhau.Là những ngày tôi hạnh phúc nhất.Vào.Thích hợp nhất.Khổng.Những cung bậc cảm xúc đó như hòa chung là một.Làm cho tôi thêm mạnh mẽ sau này.Những ký ức là điều làm người ta trở nên yếu đuối.Nhìn lại ngày tháng cũ sai sâm kỷ niệm yêu dấu lại ùa về.Cười chắc chắn rằng anh vẫn còn nhớ.Chồng đôi mắt ấy.Khuôn mặt chỉ từ ấy.Tôi tin anh có chút vội về.Bao nhiêu dự định của chúng tôi ngày đó.Đến hôm nay.Làm thế nào thực hiện.Quay lưng đi rồi ngoảnh lại tất cả đã như bọt.Dạo này gặp.Rừng như có vực thẳm vô hình ngăn cách giữa chúng tôi.Không thể nào trở về như trước nữa.Trở nên vô tâm.Cũng chẳng cầm lòng giữa chúng tôi dường như chỉ là năm tháng đã cũ.Giải bản thân tôi đã không còn yêu anh như trước.Sau nhà nghỉ cách xa rồi đã không còn thời.Đã không còn mù quáng tin vào phép màu của tình yêu.Chạy có khi phũ phàng đến đau lòng.Giữa cơn mưa đêm lấp lánh dưới ánh đèn.Giữa hai chúng ta.Khi số phận của cây là kính.Là cảm xúc không thể cất lời.Tôi và anh là hai cuộc sống khác.Ai cũng có một cuộc sống riêng một hướng đi riêng một sự lựa chọn riêng.Sao lại có thể như chưa bắt đầu.Tôi yêu anh như ngày xưa.Tôi yêu cơn mưa rào ngày đó.Người yêu ký ức tươi đẹp.Và tất cả chỉ còn là ngày xưa.Thời sự đây như hai người xa lạ vô tình gặp nhau trên hè phố.Đứng chờ cơn mưa tan mà thôi.Cho biết mười sẽ chẳng nuốt đâu.Một cái nắm tay dường như quá khó với tôi lúc này.Cười đứng dậy mỉm cười với anh.Mưa rồi chết bệnh thôi em vẫn sống tốt.Còn anh.Anh vẫn thế.Gửi anh ngày đó là những kỷ niệm đẹp.Đừng nhắc nữa.Quá khứ.Hãy để chứ ngủ yên.Cúi đầu chào anh lần cuối tôi quay lưng đi.Sữa tươi và anh đã không cần gì nữa.Có lẽ đây là một kết thúc đẹp cho cả hai.Vì cơn mưa.Từng hạt mưa rơi vào làm tôi lạnh giá.Nhìn lòng tôi lại ấm áp vô cùng.Thanh thản và yên bình.Nỗi đau không cần nữa vết thương cũng đã lành.Từ chợt nhớ lệ một bài hát vô tình lê trong một quán cà phê vắng hôm nào để rồi nhìn đời ta.Vệ tinh giữ trái tim.Nụ cười nước mắt sau những bão giông đã ngủ yên.Phải nghỉ lễ.Xem k có hạnh phúc với chính ta ngày hôm nay.Có khi bước không chung đường vậy lại hay.Của cha không chung đường nữa cũng không đau đớn nhưng người ta vẫn nghĩ.Giờ có lẽ sau cơn mưa mọi thứ dễ trở lại nhưng trái tim tôi bây giờ.Trái tim đã đi qua.Vết thương quá khứ.Giờ lễ.Nếu yêu thiết bị love you các bạn đừng quên nhấn nút.Xe và để lại bình.Cảm nhận của mình.Người bạn của những tâm sự.Sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blu.edu.vn.Đăng nhập và gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của wto được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra cá.Cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com yêu blog radio facebook.com yêu của lớp.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com