Tuyển Tập Truyện Cười Ngắn P3 - Truyện Cười Việt Nam Và Thế Giới

tuyển tập truyện cười ngắn p3 - truyện cười việt nam và thế giới
Người khách ngồi trên ghế sau taxi vỗ vai tài xế định hỏi vài câu.Những hành động này làm ăn tài xế giật mình suýt đâm xe lên vỉa hè.Hoàng hôn anh tài xế nói với khách.Ông làm tôi sợ đứng tim.Xin lỗi.Tôi không rồi đó làm anh quảng sẽ đến như vậy.Thực ra cũng không phải lỗi của ông đâu.Chỉ vì hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển sang chạy taxi.hai mươi lăm năm qua tôi truyền lái xe chở quan tài.Một người bị kết án tử hình khẩn cầu tòa giảm án.Quan tòa.Anh đã phạm tội tù trời làm sao chúng tôi tha được.Nhưng có thể chấp thuận cho anh được quyền chọn lựa cấp chất.Tử tù vội nói xin đổi ngày.Xin cho tôi được chấp giả.Một anh chàng bước vào hiệu thuốc mua bao cao su.Sau đó đi ra khỏi cửa hàng cười đầy kích động.Tay dược sĩ cảm thấy kỳ quặc.Nhưng cũng không để ý lắm.Ngày hôm sau người đàn ông lại tới cửa hàng mua bao cao su.Vào một lần nữa rời khỏi cửa hàng cười điên dại.Tay liệt sỹ bằng nói với nhân viên của mình.Nếu anh chẳng lo cho vợ.Hãy theo dõi xem hắn đi đâu.Hôm sau sự việc lại như hai hôm trước.Và người nhân viên theo dõi giả khang liên lạc.Khoảng một giờ sau đó nhân viên trở về.Tay vừa sĩ hỏi.Cậu đã thấy hắn ta đi đâu.Anh nhân viên trả lời.Nhà của ông .Này con yêu.Anh cả thì học kinh tế.ba mươi hai học tài chính.Sao con không nói gương các anh mà lại đi học được vậy.Đứa con không học làm luật sư.Thì sau này ai sẽ khiến hai anh con đấy.Đưa bất kỳ cô gái nào về nhà.Chàng trai cũng thấy bà mẹ không ưng.Một người bạn khuyên anh ta.Cậu hãy tìm một cô giống mẹ cậu.Khi đó thế nào bà cũng.Chàng trai làm theo lời khuyên.Quả cuối cùng kiếm được một cô như ý.Ăn bất kể với người bạn đã khuyên hôm.Mình kiếm được một cô từ hình thức cách ứng xử ăn mặc cho đến việc nấu nướng đều giống mẹ mày tí.Giá cuối cùng đúng như cậu nói bà cụ tứ quá ta.Thế thì tốt quá rồi còn gì.Bao giờ làm đám cưới.Tốt gì mà tốt.Tớ cứ tưởng bố tối dễ tính nhưng mỗi lần ai dè lần này lại phản đối kịch liệt.Bộ trưởng giáo dục về thăm trường cũ.Muốn thăm căn phòng trong ký túc xá mà ông ở cách đây hai mươi năm.Trong căn phòng này hiện có một sinh viên đang ở.Ông vào phòng bật thốt lên.Vẫn cái bàn ta từng ngồi học hai mươi năm chứ.Vẫn cái giường ta từng ngủ hai mươi năm trước.Vẫn cái tủ treo quần áo hai mươi năm trước.Vợ ông ta mở tủ ra.Trong tủ có một cô đang ngồi.Mà không có một mảnh vải che thân .Chú sinh viên bộ nó.Đây là bà chị họ của em mới ở quê ra.À.Chú em giải thích giống hệt ta hai mươi năm trước.Trong công viên một đôi trai gái tâm sự.Cô gái.Tính đi giải phẫu nam.Làm sao.Chàng trai.Em phải tôn trọng sự thật chứ.Dù cho sự thật thế nào đi chăng nữa.Một lát sau cô gái nói.Anh coi đi.Sao cứ bóp méo sự thật lại thế.Tại một vùng bị bệnh dịch tả hoàng thành.Một sĩ quan thuộc ngành y tế của quân đội đến thăm trại lính và hỏi một họa sĩ.Các bạn xử lý thế nào để nước có thể uống.Đầu tiên chúng tôi lọc nước rồi sau đó.Chúng tôi đang sôi.Khó lắm.Cái đó các bạn làm gì.Để tránh muỗi nguy cơ.Chúng tôi uống bia.Sau khi đại học vừa qua.Phóng viên có phỏng vấn một thí sinh đã tham dự kỳ thi này.Bạn đánh giá thế nào về kỳ thi năm nay.Năm ngoái em không may mắn cho lắm.Em thiếu có nữa điểm mười hai/hai mươi bốn điểm.Bóng chuyền hơi chuẩn.Vậy là năm nay vẫn tiếp tục.Thí sinh trả lời.Vâng.Nói chung để năm nay rất dễ.Riêng về đề toán chỉ cần học thuộc đầy đủ công thức là có thể làm hết.Cá nhân em làm sao có mật khẩu.Những câu còn lại thì em không làm.Tại một kỳ thi của trường y.Giáo sư hỏi một sinh viên.Với gọi quốc mày anh sẽ cho bệnh nhân uống với liều lượng bao nhiêu.Dạ.Nạp thẻ.Sao bài khúc thấy thấy im lặng.Phí xin họ về giặt khỏi.Thưa giáo sư.Ông giáo sư nhìn đồng hồ rồi nói.Tôi rất lấy làm tiếc.Bệnh nhân đó đã tắt thở rồi.Đôi tình nhân đi bộ trong công viên chàng trai nó.Hằng đêm anh đều nằm mơ thấy mỗi tháng mình kiếm được mười.không đô giống như bố anh.Cô gái hết sức giỏi nhạc đi.Bố ơi con kiếm được mười.không đô mỗi tháng cơ à.Không.Bố ăn cũng nằm mơ trúc anh.Có đôi lúc tớ cũng không biết tớ có phải là con người không nữa.Tại sáu mươi bảy.Lúc cười thì nhỏ hàng xóm lỗ tới như loại ơi giúp tớ không hiểu bài.Thì anh có bảo tao ngu như heo.Và những lúc tớ quên đi tắm thì em cái tới bảo tới hội chợ phú.Đang điên tập bài viết của một phóng viên.Thư ký tòa soạn gọi anh ấy lên chuyển cho.Bài này chỉ cần biết trong năm mươi chữ mà anh biết.Anh có biết diện tích.Như vậy trên một mặt báo giá bao nhiêu tiền không mang về cô đặc lại tôi.Cuối cùng bên đó được đăng như sau.Nguyễn thành nam.Phẩy hà nội.Chấm.Tối hai mươi hai/năm.Bật lửa soi xem xăng xe còn hay hết.Phẩy shin còn.Phẩy.Ít thọ ba mươi tỷ.Liếm thử một chút thức ăn trong đĩa xong chồng quay sang hỏi vợ.Em nấu cho anh ăn cái bóng gì thế này.Sao hôm nay anh lại quan tâm đến tên món cả chứ.Chị đang nào chút nữa bác sĩ chẳng hỏi thế.Sắp phải trải qua một ca phẫu thuật khá nặng.Nên lúc bước lên bàn mổ bệnh nhân lo lắng.Khi tướng hầm gây mê bác sĩ trấn an.Anh đừng lo.Tất cả rồi sẽ ổn thôi.Có nhìn thấy vụ đâu của tôi không.Khi thức dậy.Ăn chưa thấy tôi vẫn ở bên âm với bộ đâu này.Bệnh nhân bắt đầu ngấm thuốc mê.Thủ đô của bác sĩ nhà dần và đi vào giấc ngủ.Khi mong màn tỉnh lại.Quảng yên hình ảnh đầu tiên anh ta cảm nhận được vẫn là bỏ rơi.Nhớ đến điều bác sĩ đã nói anh run rẩy.World cup bàn tay ông ta.Ôi ông bác sĩ cách trồng rau phúc hậu.Cảm ơn ông đã đem lại niềm tin cho tôi.Thôi màu.Con hãy bình tĩnh.Mỗi chuyện đã qua rồi.Ta là kháng phi ơi.Có hai anh em nhà nọ chẳng may đá bóng sang vườn nhà bên cạnh.Khi sang bên hàng xóm xin lại quả bóng.Có thấy một người đàn ông đứng cạnh một cái bình vỡ.Còn chân tay cầm một quả.Người đàn ông lên tiếng.Có phải hai con đã đá quả bóng này không.Hai anh em chưa hết ngạc nhiên.Thì ông ta hỏi tiếp.Cảm ơn các con đã giúp ta thoát khỏi cái bình này.Ta là một vị thần đã bị nhốt trong này khá lâu.Và mấy giờ để cảm ơn con cứ mạnh của các con.Ta sẽ ban cho mỗi con một điều ước.Tuy nhiên ta cũng có một điều kiện cho các.Đây là tao muốn cái con phải phục vụ tao một.Vậy là từ sáng đến trưa.Từ trưa đến tối anh em nhà nó phục vụ ông ta.Đến đêm khuya gửi anh bằng.Con bây giờ có thể ước được rồi chứ.Ông thầy hỏi.Con bao nhiêu tuổi.Dạ con hai mươi lăm tuổi rồi.Lá thư.Chẳng lẽ người ta hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn còn tin vào các vị thần.Trong lúc làm giàu cả một quả bóng trực tiếp.Do bị quả bóng trúng ngay vào chỗ hiểm đào.Jobs.Khi tỉnh dậy.Chọn thấy mình nằm trong bệnh viện.Tiếng đàn.Troll điện hỏi bác sĩ đang đứng gần.Bác sĩ bác sĩ.Bất thường không có nằm chứ.Tôi có thể tiếp tục chơi bóng chứ.Được.Nhưng chắc sẽ có một vài thay đổi nhỏ.Bác sĩ nói.Hay quá.Nhưng có thể thay đổi gì vậy.Ăn.Sẽ không được tiếp tục chơi cho đội bóng đá nam nữa. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com