Vợ Hai Phần 7 Người Đàn Ông Lạ Mặt - Truyện Đời Thực Mới Nhất Mc Anh Sa Diễn Đọc

vợ hai phần 7 người Đàn Ông lạ mặt - truyện Đời thực mới nhất mc anh sa diễn Đọc

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh chợ tình bây giờ là hai mươi tối.Và đến với chuyên mục truyện dài kỳ trong buổi tối ngày hôm nay thấy anh ta sẽ tiếp tục mang đến cho quý vị và các bạn tập.Của bộ truyện vợ hai đến từ tác giả diễm quỳnh.Quý vị và các bạn thân mến kể từ sau cái chết của thánh thể hàng đã thay đổi rất nhiều nhưng mà cô đang che giấu một.Đó không thể nào nói ra ở phần cuối của tập chuyển trước thì tuấn đã phát hiện ra hành.Gặp mặt với một người đàn ông lạ mặt trước căn nhà hoang.Vậy thì tập luyện ngày hôm nay chúng ta sẽ biết được rằng sau mà gặp mặt này thì liệu rằng họ sẽ đối mặt.Như thế nào tình cảm của họ sẽ dần dần có khoảng cách giảm sao.Bài tập chuyện ngày hôm nay thì một lần nữa hạnh sẽ nhận được một tin sét đánh.Và cũng tránh thông tin này đã dần khiến cho khoảng cách giữa cô và cậu tuấn càng ngày càng xa cách thở nước.Vậy thì những điều đó là gì cơ bản hãy cùng anh ta đến với nội dung tập truyện này.Vẫn là một thông báo quen thuộc sau khi nắng hay không thì quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé.Ngoài ra vẫn có thể gặp giữa anh và vào mười hai mỗi buổi trưa trên kênh chị dâu nữa.Cảm ơn sự ủng hộ và theo dõi của mọi người và ngay sau đây của tập bảy bộ truyền vợ hài.Tác giả diễm quỳnh qua phần diễn đạt của anh sa.Cậu nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy kia của.Cậu rất muốn tiền cô.Nhưng mà những gì diễn ra trước mắt khiến cậu không thể không hỏi nhi chỉ cần có nói rõ lý do thì nhất định cầu.Tôi sẽ không hỏi thêm hay chất vấn điều gì.Anh nhìn thấy ánh mắt đầy hi vọng của cậu dành cho cô nếu là chuyện khác thì cô sẽ thành thật.Nhưng mà chuyện này dù có khiến cầu mất niềm tin của cô đi chăng nữa thế nhất định cô cũng không nói.Hạnh phúc tay mình ra khỏi tay cậu bé lắc đầu không đáp câu thực sự thất vọng.Chẳng nhẽ truyền của cô có thể cho người ngoài biết còn cậu thì không sao do cậu không đáng tin.Hay là cô còn có lý do khác cậu cứ như vậy đứng lặng nhìn người con gái trước mặt không nói câu gì.Không gian im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ hai người anh không nhìn thẳng vào cầu.Nhưng mà vẫn có thể cảm nhận được sự thất vọng của cậu dành cho mình hai người không nói không rằng khoảng.Đang dần giết chết cả hai trường một lúc sau đó thì cậu lên tiếng.Tôi sẽ đợi câu trả lời của em rất lời thầy cầu lớp ngành quà để cho hàng ở lại với.Trạng buồn đến khó tả.Cô có cảm giác bản thân là một tội đồ tráng của tử tay để cậu ra xa ngoài.Lại nhìn thì chỉ thấy bóng lưng của cậu mất dần vào màn đêm hàng không biết là những chuyển mình đang làm có đúng không .Nhưng mà tất cả cũng chỉ muốn tốt cho cậu cô lấy tay lau đi nước mắt trên má.Giờ lê từng bước chân nặng nề trở về phòng.Ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng một phần nhỏ trước cửa phòng.Hình nền tường hình dáng của một cô gái nhỏ từ đầu vào cột nằm ngủ.Hàng đặt cây đèn dầu xuống.Âm thanh cảnh một tiếng vang lên khiến cô ta giật mình tỉnh dậy thành ân cần giờ hỏi.Sao có nằm ở đây thế.Mua về phòng ngủ đi.Trời khuya lạnh dễ bị cảm đấy.Cài đặt thấy hạnh trở về thì liền hỏi hàng.Mọi chuyện thế nào cho mơ con thấy mờ đi lâu quá chưa về nên mới ra đây đấy.Hàng cửa nhà sơ đồ cái đa rồi đá.Mọi chuyện ổn rồi.Hơn nữa còn tiến triển rất tốt.Cái này gật đầu hiểu ý của m.Nhưng mà nó nhìn sắc mặt của mẹ.Giống như có bài gì đó.Không phải là nhận được tin vui.Nói hay nhất của hành tỏi.Hơn nữa còn có một chút gì đó buồn bã.Cái đó hỏi nhà.Mọi chuyện tốt.Nhưng mà sao em lại buồn như vậy.Có phải làm ở chỗ còn chuyển về không.hai m bị phát hiện rồi.Cái đã hỏi cô liên hồi không ngừng.Làm cho hàng chưa kịp trả lời.Cóc nhảy vào đầu có một cái để ngăn cái miệng nói liên tục kìa.Anh cười gượng cố không tỏ ra buồn bã rồi nói.Mở có buồn gì đâu .Đang vui mừng đến nỗi không kể xiết đấy.Chẳng qua là mệt quá chồng nét mặt không vui thôi.Cái đang nghe như vậy thì gật gù rồi nói nhanh.Vtm màu và nghỉ ngơi đi.Ở bên ngoài nhiều như vậy chắc là mệt lắm.Còn không làm phiền vợ nữa.Hàng gật đầu rồi ra hiệu cho cái đã rời đi.Còn mình thì trở lại phòng.Một mình trong căn phòng trống bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn đến khó tả.Hàng tiệc cưới nhỏ bản thân.Tổ chức mình quá ngu ngốc.Con người tháng thờ trên bàn uống nước.Nhớ lại những gì xảy ra.Và cả câu nói của cậu tuấn nữa.Phải chăng là cô đang phụ lòng tin của cầu.Trong đó có câu bây giờ không biết bản thân nên làm gì nữa.Mọi chuyện diễn ra nhanh đến nỗi không thể nằm bất kỳ.Đêm nay có lẽ là một đêm khó khăn đối với hàng.Đôi khi bắt gặp thành cùng với một người đàn ông làm ở nhà kho.Cậu tuấn coi l** trăn trở về điều đó.Cậu đến xưởng từ lúc mặt trời còn chưa mọc.Nhất mình trong bốn bức tường ở căn phòng chật hẹp.Không một bóng người.Có muốn làm việc.Làm thật nhiều việc để quên đi những gì đã xảy ra.Thế nhưng mà lại không thể nào tập trung được.Mỗi lần đặt bút xuống để viết cái gì đó thì không thể nào.Viết ra được một chữ.Thậm chí không biết là mình đang viết gì cả.Đầu óc của cầu cứ mơ mơ màng màng.Muốn quên.Nhưng mà không được.Cậu tuấn nhóm chất này từ đầu vào thành ghế phía sau lưng.Cố gắng chìm vào giấc ngủ.Nhưng mà khi vừa chậm mất một lúc thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.Cậu trường ơi.Có con trong đó không.Cô chỉ mất dạy ngồi nhìn đồng hồ.Bây giờ vẫn còn quá sớm để người trong xưởng bắt đầu làm việc.Không biết là người đang gọi cửa là ai.Cầu tràng trang lại quần áo rồi nói vòng ra.Ở ngoài đó vậy.Là tôi phòng theo cầu.Tôi đến cho cầu tài liệu môn chủ căn dặn.Vào đi.Cánh cửa phòng mở ra tiếng kêu cành kết của tấm bản lề đã reset vàng lên.Con bước vào.Trên tay còn cần một số giấy tờ.Anh ta tiến gần đến và làm việc.Giờ làm giấy tờ trước mặt của cầu sau đó nói.Đây là những giấy tờ quan trọng mong chủ nói phải đưa tận tay cho cô.Cậu tuấn nhìn đống giấy tờ trên bàn thế rồi gật đầu hiểu ý.Cầu chăm chú nhìn những giấy tờ đó rồi.Mới sáng sớm anh đã đến để làm việc rồi sao.Phòng cửa chiều trả lời.Cũng không chậm lắm cho cô.Sắp đến giờ làm việc rồi mà.Bây giờ không còn chuyện gì nữa tôi xin phép ra ngoài.Cậu tính gần đây nhìn phòng giả hiểu.Lúc vòng xoay người chuẩn bị rời khỏi phòng thì bất chợt.Một chiếc túi theo nhỏ màu đỏ trên lưng quần.Lọt vào mắt của cò.Nó rất giống với túi thêu mà người đàn ông nói chuyện với hành hôm qua mang theo bên mình.Cô tính vội vàng đứng dậy rồi.Cầu vồng.Chứ tui theo đỏ là của cậu sao.Câu hỏi có khuôn mặt tái nhợt đi.Trong ánh mắt dường như ánh lên phần hy vọng.Hi vọng điều bản thân đang nghĩ là không đúng.Công nghệ câu hỏi như vậy thì nhanh chóng nhìn xuống lưng quần.Anh toàn đằng trước tuổi nền ngắm nghĩa rồi sau đó đã.Dạ vâng.Cái tuổi này là của tôi.Lời sông núi ngày nhờ xét đảng toàn tài.Cô tỉnh bất động tại chỗ.Của hồng thì khổ khớp nhất thời không nói ra được.Cô cố gắng giữ bình tĩnh hạt giống sẽ nói.Là ai cho cậu.Phòng khám nhạc nhìn thì thấy cậu tuấn quan tâm đến chiếc túi này của mình.Nhưng mà cậu vẫn vui vẻ đáp lại.Tôi được một người em tặng cho mình làm vật kỷ niệm.Có chuyện gì sao cầu.Cậu tuấn lắc đầu khác với tao một cái rồi nói.Không có gì đâu.Tôi chỉ là hơi tò mò thôi.Tôi không phải làm việc.Tôm cũng không thắc mắc gì thêm nữa.Gật gù rồi giờ đi.Lúc cánh cửa đóng lại.Cậu tuấn ngồi phịch xuống ghế.Toàn thân nhiều mất đi sức lực.Toyota đầu vào thành ghế.Ánh mắt nhìn vào khoảng không vô vọng trên trần nhà.Hóa ra người màn hình gập tối qua chính là phòng.Anh từng nói với cô rằng cô rất thích phòng.Vậy lấy giờ có nhất để không nói sự thật cho cậu bé.Rapper về muốn bảo vệ cho phòng sao.Cậu đưa tay đặt lên trán trên miệng lời ra nụ cười khổ.Bấy lâu nay cô cứ nghĩ.Có yêu cầu.Hơn là có thể có một chút tình cảm dành cho cầu.Nhưng mà thực chất không phải là như vậy.Tất cả đều do cầu tự đa tình.Về phía hàng.Tâm trạng của cô cũng chẳng khá hơn là bao.Trong đầu lúc nào cũng bằng không suy nghĩ về chuyện tối qua.Cô tự hỏi liệu rằng cô có tin cô không.Bản thân có biết rằng.Nếu là một người chồng bình thường gặp phải trường hợp đó.Nhất định sẽ không tin.Hạnh chỉ mong cậu có thể tìm cô.Dù chỉ là một chút.Đợi đến khi mọi chuyện ổn thỏa.Có nhất định sẽ nói rõ nhu cầu.Mở đang buồn có đúng không.Câu hỏi của cái là điều hành trở về thực tại.Cô giật mình quay lại nhìn thì thấy nó đập xuống bàn một ấm trà nóng.Cái này nhìn thẳng có mất của cô rồi nói.Mở đang buồn.Con bé này tôi nghĩ thật đấy.Chỉ cần vài biểu hiện nhỏ tối hôm qua của cô thôi nó cũng đoán ra được.Rõ ràng là cô đã giấu rất kỹ.Vậy mà nó vẫn niềm xa.Ảnh cưới nhà trả lời qua loa.Làm gì có chuyện đó.Mơ thấy có gì đâu mà buồn.Cái đàn hồi dài lắc đầu.Nhìn nét mặt của cô làm sao mà giấu nổi nó chứ.Nó chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngày.Cây đàn đứt tay của hãng rồi nói.Cậu tuấn không hề yêu một ai đâu mà đừng lo như vậy.Từ lúc cưới nhau cho đến bây giờ cậu chưa từng ở phòng mở cả lần nào cả.Con nhang phúc nói cậu cưới vợ cả.Vợ về muốn cứu xưởng gạo thôi.Hãy nghe dòng nhạc nhìn hóa ra chuyện này cái nào cũng biết.Cô còn tường người làm trong nhà không biết về điều này thấy hàng im lặng không nói cái đã giải thích thêm.Con nói thật đấy.Có thể những người làm khuya không biết nhưng mà còn biết gió.Từ khi cưới vợ cả về.Đêm nay thì cười có một phòng khách.Không thì là đến trường.Chưa có ở nhà bao giờ đâu.Chẳng qua vì không muốn ảnh hưởng đến thành danh của bảo tàng.Cái nền có mấy dấu không cho ai biết.Và đó cũng là lý do vì sao mẹ cả không có con đấy à.Hàng gật đầu hiểu ý.Cây đàn giải thích tường tận như thế.Bởi vì nó muốn cô không buồn thêm nữa.Anh biết là cậu không yêu huyền có biết là cầu một trăm năm mươi sáu thu hiền chuyện tình cảm.Nhưng mà điều khiển cô suy nghĩ bây giờ không phải là chuyện đó mà là chuyện cậu đang hiểu nhầm cô hằng cười.Về cây đa để cho nó an tâm hơn mà làm việc rồi tự nhủ với lòng nhanh thôi.Mọi chuyện sẽ kết thúc.Thế rồi mọi thứ sẽ ổn.Đồ nhìn bên ngoài vang lên tiếng nói.Hóa ra là mở hay ở đây.Tôi lại còn cứ tưởng làm ở giờ khỏi nhà rồi đấy chứ.Lúc này thì hành đưa mắt nhìn về hướng cửa chính.Hiện đang đứng ở đó nhìn cô rồi cười.Ánh mắt thì rất mềm nhìn chằm chằm vào cô.Một ngày có ba mươi đến để làm phiền hàng thì có vẻ như ăn không ngon.Hang đá.Ngọn gió nào đưa mở cả đến đây thăm tôi như vậy.Quý hóa quá.Hiền khùng út bước vào bên trong.Cái đã nhanh chóng đứng ra sau lưng của hạnh.Hiện tượng ngồi xuống đối diện hàng.Về mặt thì tự đó nhìn cô đấy xinh đẹp và dưới.Thế tôi chỉ là không thấy mở hay lên nhà mới hỏi thăm thôi.Nhìn sắc mặt và hay thế này chắc là lâu rồi không được chồng để ý.Đâm ra buồn bá đúng không.Hình vừa nói vừa cười.Chồng cái điệu bộ giả tạo đáng thương của cô ta.Mà cái đó không khỏi buồn nôn.Không biết vì sao cô ta lại luôn lấy cớ gây sự mất hàng.Cậu tuấn bây giờ không còn đoái hoài gì đến hàng nữa.Đừng nghĩ của hiền rồi.Về mặc quần áo vẫn không buông thả cho cô.Hàng hot một thời lấy lại bình tĩnh rồi tìm đảm trả lời.Mở cả lò xo quá đi.Tôi một ngày ăn đủ ba bữa thì làm sao mà sắc mặt có thể kém được.Ngược lại.Tôi thấy làm mờ chắc lòng ý.Ai đó sẽ đến tìm mình vào đêm khuya.Nên hai mắt thâm quầng vào thế kia.Tokyo.Nên tu tâm dưỡng tính đi.Đừng gây nghiệp nữa.Kèo hòa đến liên hồi thì ai to thế.Phim nghe chồng cưỡng hồng không đáp lại được lời nào.Cứ ngỡ là mình sẽ nắm thế thượng phong.Nào người ta bị phạt nói trò không còn đường lui.Hàng thì vẫn bình thản ngồi đợi câu trả lời của hiền.Nhưng mà cô ta bây giờ đâu đã kéo được gì.Đang chống chế rời đi.Mở hay nói đúng.Dạo này sức khỏe của tôi không được tốt cho lắm nhưng mà vợ yên tâm đi.Tôi sẽ chăm sóc sức khỏe thật tốt.Chuẩn bị cho mở đến xưởng đi.Cái nút gạt đầu rồi nhanh chóng làm theo lời hiền.Cấu tạo của màu rời khỏi phòng.hai nghìn có tác khuất dần sau cánh cửa.Thời gian nào rảnh chồng biết là cô phải chịu cái cảnh này cho đến bao giờ đây ngày nào cũng phải đi.Của ta quả thực rất đau đầu.Chỉ mong một ngày bình yên trong căn nhà này cũng khó tối muộn cậu đi.Khiến trên con đường làng mặt đỏ bừng như trái ớt chẳng biết là tức giận hay là ai làm gì.Mà chồng có phải cành lắm cậu đứng trước cửa nhà lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo rồi đẩy cửa bước vào trong.Cô đi chân nam đá chân chiêu trong thế nào xác định được đâu là phòng của mình.Tất cả các phòng đều đóng cửa lại còn tắt đèn tối om nên đâu có giống như nhau chẳng phân.Được cái nào có cái nào cả thế rồi cậu thấy một phòng còn sáng đèn chẳng nói chẳng rằng.Đi thẳng đến.Một tiếng gầm vang lên xã to khiến cho người bên trong giật mình cậu đẩy mạnh cánh cửa khiến.Đập vào tường rồi đi vào.Trên quả cầu bắc phải bậc thềm sinh ngã cậu có sao không sao lại say đến mức này.Tôi nhanh chóng chạy đến chiều cầu ngồi xuống giường.Đường đi đến bàn giao cho cậu cấp nước uống cho tỉnh táo thì bây cầu ôm chặt vào lòng cầu.Hơi thở từ nồng nặc mùi rượu phản xạ.Đường đi.Đừng bỏ rơi tôi.Đừng đi mà.Cô nắm chặt tay cầu trấn an.Em vẫn luôn ở đây.Em thức không bỏ cậu đâu.Mặc dù cố gắng trấn hàng nhưng mà cầu vẫn ôm chặt không buông.Cậu vui đầu vào vai của cô rồi nói.Em nói.Em vẫn không có gì.Vtc tại sao em bảo vệ cánh như vậy.Em có biết.Tôi đã rất tin tưởng em.Vậy mà em lại lừa dối tôi.Cô ngạc nhiên hỏi lại.Hạnh là ai vậy.Câu nói gì em không hiểu.Em đâu có lừa dối cầu.Em vẫn luôn bên cạnh tôi yêu thương cậu.Nhất định sẽ không lừa dối cầu.Cậu từ từ thả lỏng tay ra xoay người cô đối diện với mình.Ngành rồi nói.Hạnh.Tôi biết là em sẽ không lừa dối tôi.Tôi yêu em.Cậu nhìn có cười để chiều mến rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô.Hai người có như vậy quản lý nhau.Một đêm say.Một đêm trong tĩnh lặng.Trong căn phòng bắt đầu phát ra những âm thanh khiến người ta phải ngượng ngùng.Cùng với tuyển thợ gấp liên hồi không ngừng.Không gian tĩnh lặng bên ngoài không thể nào che giấu được.Những góc khuất bên trong căn phòng kín.Buổi sáng hôm sau cậu tuấn lm tỉnh dậy.Đồ câu đầu nhiều bồ.Hôm qua có uống cũng không nhiều.Nhưng mà chẳng hiểu sao đau đến như vậy.Cô ngồi trên giường một lúc cho thành sự rồi chợt nhận ra.Trên người không một mảnh vải che thân.Cô thường sốt.Lập tức quay sang bên cạnh.Người đang nằm kế bên cầu là hiền.Nhưng mà sẵn sàng tối qua người cậu thấy là hàng.Vậy sao sáng này lại biến thành hiền vậy.Tôi đánh vào người mấy cái cho tỉnh táo rồi nhớ lại chuyện hôm qua.Mặc dù có uống rượu nhưng mà không say đến nỗi không nhận ra.Đâu là hàng đầu là hiền.Cậu bây giờ thực sự hoảng loạn không biết nên làm thế nào.Phim đột nhiên trở người sẽ mở mắt nhìn cậu.Đang ngồi dậy cười với cậu chưa nói.Cầu dậy rồi sao.Vẫn còn sớm mà.Sao không ngủ thêm đi.Ánh mắt của cậu hoàng tột đổ và mặt tiền hoảng loạn giữa.Hiền.Tối qua chúng ta đã xảy ra chuyện gì vậy.Em nghe xong phì cười nữa điều châm chọc rồi đá.Cậu là thật đấy.Nhiều như vậy rồi cậu còn không biết chúng ta đã làm gì sao.Hay là cậu say quá không nhớ gì.Cậu tuấn thực sự tuyệt vọng.Chẳng nhớ những gì hiền nói đều là sự thật.Cầu vào đầu bắt tay.Cố gắng trấn tĩnh bản thân nhất có thể.Cô giáo đêm hôm qua tôi đến phòng để tìm hàng.Giờ còn nói những chuyện liên quan đến người đàn ông kia.Vậy mà sáng nay người làm bên cạnh cậu không phải là hàng mà là hiền.Thế có phải đắn đo suy nghĩ hiện lên tiếng.Cậu sao vậy.Trong người thấy không khỏe sao.Cầu chánh lẽ sự quan tâm của cô ta dành cho mình.Giờ nhanh chóng với lấy chiếc áo cảnh giường mặc vào.Tao đã nói.Tôi sẽ nói chuyện với em sau.Bây giờ thì may mặc quần áo vào.Còn em gặp thầy bùa nữa.Cậu tuấn hành động nhanh hơn mọi ngày.Từng cử chỉ cách thuần thoát như đang muốn thúc giục vội vã.Chẳng mấy chốc mà cậu đang mặc xong quần áo.Chàng trai nhảy đồ tắm.Còn hiền thì vẫn cứ ngồi trên giường không mảnh vải che thân.Cầu quay sang nhìn hiền.Cô ta dường như chẳng có động tĩnh gì cả.Chưa để cho cậu đình tiến thể hiện đã nói.Sao mà cậu phải vội vã như vậy.Em và cầu đó có làm gì sai.Hãy về cầu giờ ai đó phát hiện mới như vậy.Thì nói trúng tim đen của cậu.Đúng thế.Tôi không muốn mọi người nhìn thấy cầu bà hiền ở cùng một phòng.Lại càng không muốn hàng phát hiện ra.Người ngoài nói vợ chồng với nhau ngủ cùng một phòng là điều bình thường.Nhưng mà với cầu thì khác.Cậu không yêu hiền.Nên không muốn làm phiền tổn thương.Bao nhiêu năm qua tôi luôn giữ khoảng cách với hiền.Bởi vì muốn tìm thời điểm thích hợp.Để nói rõ chuyện tình cảm của hai người.Nhưng bây giờ nhìn mặt xem.Cô không những không chấm dứt được với hiền.Lại còn lấy đi sự trong trắng của cô ta.Cậu thực sự không biết là tối qua mình đã xài đến mức nào nữa.Cầu nhìn hiền nhún nhường rồi nói.Tôi không né tránh.Chiều hôm nay về đến nhà gặp thầy vô.Tôi sợ một nền với bộ váy như vậy.Hôm nay không cần gặp thầy bùa đâu.Hiện lên tiến hết lời cầu.Cô tạo ẩm.Nếu điều này tức giận và có phần đau khổ.Phim nhìn thẳng vào mắt của cậu rồi hỏi.Cô đang chối bỏ trách nhiệm sao.Em không phải là vợ cậu sao.Từ tỉnh lúc đầu giải thích.Không.Không phải như vậy tôi không có ý đó.Phim cười khỉ.Nụ cười đầy đau đớn tuyệt vọng.Cô ta nói mà nhào.Nước mắt chào rơi xuống đôi gò má ửng hồng.Cậu không có ý đó.Nhưng mà hành động của cậu lại cho thấy điều đó.Hơn năm năm rồi.Cậu vẫn luôn giữ khoảng cách với em.Vẫn là thái độ lạnh nhạt như vậy.Tại sao.Em đã làm gì sai sao.Suốt bao nhiêu năm qua.Em luôn cố gắng để cho có thể cảm nhận được tình cảm của mình.Nhưng mà càng cố gắng.Collagen đây em ra sao.Cậu thậm chí.Còn không cho em cơ hội.Chấp nhận.hai từ đó.Có cực khổ đến như vậy sao.Phim vừa nói vừa khóc nấc liền.Cô đứng lặng đối diện với cô không nói lời nào.Không phải là cậu không chấp nhận.Trong những năm tháng sống chung với cô.Cầu đất thử mở lòng thích nhưng không thể.Tôi không thể nào ép bản thân yêu một người mà mình không thể có tình cảm.Cậu vẫn im lặng không trả lời.Phim nhìn cậu cười khổ rồi nói.Tối hôm qua.Người câu cá trên là hàng.Nhưng mà nơi cậu đến lại lập phòng của em.Có tính chuyện này thế nào.Hay là lại đổ lỗi do managers.Thiên nhìn cậu.Cô ta muốn biết câu trả lời từ cầu.Muốn biết rốt cuộc.Tôi sẽ giải quyết chuyện này ra sao.Trong ánh mắt của cậu ta luôn có một chút gì đó hi vọng.Cậu đứng trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi tiến về phía hiền.Đứa trẻ có chiếc áo sau đó nói.Chuyển từ làng.Tôi sẽ chịu trách nhiệm.Đừng tự làm đau bản thân nữa.Nhờ chỉ chờ câu trả lời đó từ cầu hiền vui mừng ôm chặt lấy cậu.Cậu bây giờ không còn lựa chọn nào khác nữa.Chuyển vào bản thân mình đã gây ra thì nhất định phải chịu trách nhiệm.Cậu không thể nào phó thác chối bỏ được.Sau khi trở nên hiền xong.Cậu tuấn rời khỏi phòng.Những chuyện xảy ra gần đây khiến cậu lại càng một phiền hơn nữa.Cậu lấy từng bước nặng nề trên dãy hành lang dài thành thành.Vô tình va phải hàng.Hai người đối mặt nhau.Trong lòng rõ ràng có nhiều điều muốn nói.Nhưng mà khi đổi thì lại không nói được gì cả.Hình thức cầu tân hôm nay rất là.Không phải là anh mất dần dưới đầy nghi ngờ ngày hôm qua.Mà lại mất để hối hận.hai nghìn cầu không nói.Thế rồi khác nghiêng đầu nhìn về phía đằng sau.Cô con bất giác tự hiểu chuyện gì xảy ra.Cậu bước ra từ phòng của hiền.Hàng chưa kịp nói lời nào thì từ sau lưng của cậu.Phim nhanh chóng để đến khoác lấy tay của cậu.Chồng cô ta vui vẻ lắm không giống như mọi ngày.Nhìn thấy cô thì hiền vội nói.Trùng hợp quá.mười hai cũng ở đấy sao.Anh cường nhà sữa đá.Tôi chỉ là vô tình đi ngang qua đây thôi.Hiền cười gật đầu vui vẻ.Hình như hôm nay cô ta không có ý định châm chọc cô.Huyền quay sang nhìn cậu.Giới thiệu sàn có phần giống điều.Mình lên nhà thôi cậu tuấn gật đầu rồi còn có hiền vội vàng vứt quà cô.Hàng đứng lại tìm bỗng chốc hội đi một nhịp.Có ngoảnh mặt lại.Hai người họ bây giờ giống như một đôi tình nhân thân thiết chứ không phải là loại tình cảm giống như cái đã nói.Không phải là thứ tình cảm kết hôn về lợi.Cô ghen.Nhưng mà cũng tự trách chính mình.Đang lái nên chuẩn bị tinh thần trước chuyển này mới phải.Để đến khi đổi mật không phải đau đớn nhiều vậy.Hàng đứng trầm ngâm một hồi rồi cũng trở đi.Để lại dưới hành lang trống vắng để làm đàn.Sau khi lên nhà thăm thì mua của cậu.Thì cũng nhanh trọng đến trường làm việc.Có lẽ bây giờ sướng là nơi mà cậu cảm thấy thoải mái nhất.Phòng của cậu hôm nay không chỉ có cầu mà còn có cả thẳng.Người hầu thân cận của cậu.Mấy tuần trước nó theo lệnh cầu sang làm bên làm việc đến tận ba ngày trước mới trở về.Hôm qua thì cũng là nó ngồi uống rượu với cậu.Vấn đề tình hình công việc.Cố mà để nói mấy chuyện vẩn vơ.Cầu cho bạn làm việc tầm cuối xem đống giấy tờ còn thằng phúc thì đứng bên cạnh làm mấy việc lặt vặt.Thằng phúc hôm nay rất là.Clip nhìn cậu máy thôi không biết là có chuyện cần nói hay sao.Thi thoảng thì cậu ngẩng đầu lên nhìn có mất gặp ánh mắt của nó nhìn chăm chăm về phía mình sẽ chẳng.Hôm qua uống quá chén đâm cho có vấn đề.Cậu tuấn đặt cây bút xuống bàn rồi nói.Hôm qua uống nhiều quá.Tôi có về được đến nhà không.Thằng phúc được cậu hỏi thiệt nhìn mặt mày biến sắc nó trốn mất dài một hồi trên trán nhớ ngày.Câu đố hỏi chuyện thì quá khó khăn mà nó làm căng thẳng như vậy chứ.Thằng phúc trả lời mình thì lớp ba lớp tám.Dàn.Còn vấn về được đến nhà.Cậu tuấn ngày nó nói thì phải cười.Nó theo cậu từ nhỏ nên cậu biết.Tính nó hiền lành là thật thà chất phác.Chẳng bao giờ gây thù oán với ai cả.Mà thằng này được cái cứ mỗi lần sợ cái gì thì mồ hôi vã ra như tắm.Lại còn hay nói lắm.Không biết là nó đang sợ điều gì.Có gì hỏi nó vài câu bình thường như thế.Vậy mà nó sợ đến tái xanh cả mặt mày.Câu hỏi.Tôi có làm gì cậu đâu.Tôi chỉ hỏi là hôm qua có về được không thôi làm gì mà căng thẳng nhưng.Thằng phúc ở người già.Nó gật gù vài cái rồi hỏi cô.Giàn thiết hôm qua.Có bị sao không ạ.Cô cười rồi đấy.Có làm sao mà bị gì được.Vẫn về nhà an toàn.Cậu không cần phải lo cho tôi đâu.Thằng phúc nhìn cầu vẫn lành lặn thì hợp vào nhà nhóm.Tối hôm qua nó uống với cậu say quá.Ngủ trên bàn nhiều lúc nào không hay.Lúc mà nó tỉnh dậy thì không thấy cậu đâu cả.Sợ quá.Lên ba/bốn cảnh đi tìm cầu.Ngày hôm qua thì cầu có uống say như nó.Nếu ở đâu cậu có xảy ra điều gì đó.Ông chủ giết nó mất.Hình nền động mới sợ sửa sang tận mặt như thế.Cậu tuấn biết là thằng phúc lo cho mình nên cũng không nói để cho nó yên tâm.Từ bé thì cậu có mỗi nó làm bạn thôi.Có bao giờ coi nó là người hầu đâu.Từ lâu đã coi nổi ngành thiết.Thì nó không còn lo lắng nữa thì cũng hỏi về chuyển công việc.Để cho mấy tuần cho bảo cậu sang làng bên để thăm dò.Cậu làm đến đâu rồi.Thu thập được thông tin gì không.Thằng phúc dừng việc đang làm tiến lại gần phía cậu rồi nói nhỏ.Chắc là chuyện này quan trọng lắm.Nên không dám để người ngoài nghe thấy.Nó hả dòng rồi nói.Tôi cũng sang bên đấy thăm dò nhưng mà không thu được thông tin gì cả.Ở bên đó càng trưởng nhiều lắm dường như không hề có sơ hở.Một ít cũng không tôi vẫn luôn nghi ngờ ôm hà làm thất thoát gạo của chúng ta.Nhưng lại không tìm ra bằng chứng.Cậu tuấn gật đầu hiểu ý.Ông hà là một tên cáo già.Dễ gì để lộ ra sơ hở.Đặc biệt là trong chuyện làm ăn của ông ta thì lại càng cần trọng.Xử lý cầu nghi ngờ ông ta là bởi vì số lượng cao chuyển sang cho ông ta để bán ra bên ngoài.Nêu các vấn đề về chất lượng.Mặc dù không nhiều nhưng mà nó có ảnh hưởng đến xương cao trên này thì cậu vô tình biết được.Một người bạn trên tình nhận số lượng gạo từ xưởng của cậu giọng hả sao đến nhiều bạn của cậu.Số lượng an toàn đều do nhưng mà cân nặng thì thất thoát phải cần anh.Kiểm tra thì thấy trong gạo lần một ít xấu và gạo giả may mắn chùa cầu về đó là người bạn quen.Tình yêu nhiều vào tay của người khác thì không biết sao đây ông hà là một tên dàn mình lúc ông ta vào.Của tổ hợp tác làm ăn tôm tao có nói bởi vì hai bên là thằng già để cho công bằng.Xét nghiệm một người làm trong nhà của cậu sang giám sát mọi thứ bao gồm cả kiểm hàng thầy cậu.mười bốn rễ hỏi về quý nền không can thiệp nhưng mà từ lâu thì cậu đã biết tên người làm đó đã bị.Là mua chuộc thế nên có điều thằng phúc đi điều tra.Ngày một nỗi ông ta làm việc quá cẩn trọng không một chút sơ hở.Điều này cũng khiến cho cậu đau đầu suy nghĩ chỉ cần vạch trần bộ mặt của ông hà thì xưởng gạo.Chứ không còn lệ thuộc vào ai cả.Cậu tuấn trầm ngâm suy nghĩ.Không biết là cậu đã vạch ra trong đầu kế hoạch gì chưa nhưng mà xem trường có về không được suôn sẻ cho lắm.Trường một lớp sáu.Cầu quay sang tao nói với thằng phúc.Tiếp tục theo dõi.Đã gần một tháng.Hàng thì vẫn cứ lủi thủi một mình trong nhà chẳng đi đâu.Ngay cả hiện cũng như vậy.Thi thoảng thì có tác ra ngoài.Nhưng mà đi một lúc rồi cũng về.Không còn đi chơi nhiều như trước.Điều kỳ lạ là hiền không về sự bất hạnh.Ngay cả khi ăn cơm hay chà mặt nhau.Tình hình công việc ở nhà rồi lướt qua.Sự thay đổi này của hiền khiến cho hàng có một chút không quên.Nhưng mà cũng cảm thấy thoải mái hơn.Khi không phải cãi nhau suốt ngày.Cậu tuấn đi công tác trên tầng từ cách ngày xảy ra chuyện ngoài ý muốn với hiền.Cách ba ngày sau thì cậu đi.Lúc mà cậu đi chẳng nói với ai tiếng nào ngoài trời ông bà.Cậu cũng không nói rõ lý do với ôm.Chị nói rằng trên tiền có chuyện gấp phải đi ngay.Ông bà bây giờ thì không còn cậu nữa.Trường gà cũng xài hết quyền hành cho cậu.Vì vậy có muốn làm gì thì làm.Cái này cậu đi chẳng ai biết cho đến lúc cái đã bao tiền.Hàng chạy ra bến đò đã thấy cầu đi một đoạn khá xa.Lúc đó đứng ở trên bờ nhìn theo đỏ của cậu.Hãy khóc rất nhiều.Nên giờ phải nói được lời từ biệt.Thế mà còn chưa kịp nói gì thì cậu đã đi.Cậu tuấn đi rồi trong nhà yên ắng.Hiền cũng chẳng có lý do gì để dành cho.Lên mạng.Nền cũng vô cùng bình yên.Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng.Rồng bảy nổi cầu sắt từ tỉnh trở về.Nhưng mà cũng không chắc.Bởi vì cậu bào.Lịch làm việc của cậu không cố định lúc có lúc không.Hai người nhà chị biết chờ đợi tiền thức chia đôi thì làm gì.Có người để trong phòng lật qua lật lại những trang sách đã cố từ quyển sách mà con đã học nhiều lần.Đây là quyển sách đầu tiên cậu cho cậu lúc mới học.Câu nói đọc nhiều tự nhiên sẽ biết nhiều.Hiểu nhiều.Nên có đánh nhà theo.Trang chủ đọc không được bao lâu thì cái đà từ bên ngoài chảy vào.Nó hết hết hài.Trên tay còn cầm một lá thư.Nhìn thấy thơ của tớ nhớ cậu gửi cho mình.Nhưng mà khi thấy hành động của cái đàn.Nhiệm vụ đã nhanh chóng bị tập tám.Cái đang chạy vào phòng rồi đóng chặt cửa lại.Đây chắc chắn không phải là thư của cầu.Mà là mật thư.Hàng đưa tay nhận lấy thử của cái đà đó nói.Thơ quan tài gửi cho em ở đây.Hàng nhật đồng dàng nhanh chóng mở thời gian xem bên chồng viết gì.Có nhìn từng chứa viết trên giấy không rửa mắt.Trường vài phút sau nụ cười thái nở trên môi.Cây đàn thể như thế thì hỏi ngay.Sao rồi mơ.Hạnh phúc một nghìn cái đa khớp khởi.Ảnh trái đất thu thập được bằng chứng rồi.Để ba ngày nữa anh ta về.Mọi chuyện.Theo kế hoạch của chúng ta.Cây đàn mừng đến nỗi muốn hết cả lên cho cả thiên hạ bét.Nhưng lại phải kìm nén sự sung sướng của bản thân.Anh cũng giống như cái đầu vậy.Vui không kể xiết.Chỉ cần ba ngày.ba ngày nữa thôi có thể nói rõ ràng mọi chuyện với cậu tuấn hai người có thể hoàn cảnh lại như xưa.Giải quyết được hiểu nhầm.Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi thì lòng cô đã vui nhường nào.Cô thật mong sao thời gian có thể trôi nhanh hơn để có thể gặp được.Buổi tối đến mọi người quây quần bên mâm cơm.Vẫn như mọi xe.Không khí tràn các gì vui về hạnh phúc.Chỉ toàn là một màu ảm đạm.Đang bới cơm.Brazil quay sang hỏi ông bá.Thế bao giờ thằng tuấn nó về đâu.Ông vái đặt chén cơm xuống rồi đó.Nó bảo với tôi hôm nay sẽ về.Nhưng mà cũng không chắc đâu.Đến giờ này mà vẫn chưa thấy mặt thì chắc nó không về đâu.Bao giờ nghe xong về mặt buồn sao.Cậu đến lúc nào bà cũng không biết.Cứ tưởng rằng cậu sẽ nói vào một câu.Nào ngờ cứ như vậy đi lùn.Mối quan hệ giữa hai người hình như cũng chẳng khấm khá hơn là bao.Thế mà buồn bá hạnh nền an ủi.Bùa.Hôm nay cậu không về thì mấy ngày nữa cậu về.Bố đừng buồn nhé.Được hành động viên.Bà cũng phấn chấn vui vẻ hơn.Cậu đi công tác trên tỉnh rồi sẽ nhanh về thôi.Nhìn thấy bà xin cười cô cố nhân tâm.Anh vừa dứt lời chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc.Con về rồi.Câu nói đó thu hút sự chú ý của mọi người.Cả nhà đều hướng mặt về phía cửa chính.Cậu tuấn cùng với thằng phúc trở về.Vợ nhìn thấy cầu hiền đã vội vã chạy đến ôm chầm lấy cậu mừng rỡ chào đón.Cậu về rồi sao.Cậu tuấn gật đầu đáp lại của ta.Anh thấy cậu về thì vui vẻ nhìn cậu.Cô có muốn ra chào đón cầu.Nhưng mà có hiền đứng ở đó cũng không tiền.Phim cùng với cậu trở lại bàn ăn.Bà xem nhanh chóng xoay người mang thêm đồ bát đũa cho cậu.Ngồi xuống bàn ông bán nhanh chóng khỏi cầu.Công việc trên tầng thế nào rồi.Cầu đá.Mọi việc vẫn ổn thôi thầy.Ông bác gật đầu hiểu ý rồi ra hiệu cho cầu dùng cơm.Lúc bắt đầu dùng bữa.Câu có quay sang nhìn hạn.Bắt gặp ánh mắt của cậu nhìn mình.Hàng chưa kịp nói gì thì cậu đã vội quay mặt đi.Chắc có lẽ là cậu vẫn còn giận cô truyền ở nhà kho.Ảnh cũng không nói gì nhiều tiếp tục dùng bữa.Suốt cả bữa cơm hôm đó thể hiện thực quản lý cầu không trời.Cái đã đứng bên cạnh thấy như thế cũng ngứa mắt lắm nhưng mà không làm thì được à.Hàng nghìn vậy cũng không phản ứng chỉ lặng lặng cho qua.Mọi người đang ăn cơm rất vui vẻ thì đột nhiên.Huyền có biểu hiện rất lạ.Cô ta vừa nhìn thấy món cá kho được nhà bếp mang lên lên cảm thấy buồn nôn.Bạn thấy không ổn thì lên hỏi.Hiền.Con xa về.Có chị ở đâu ạ.Hiền lắc đầu.Về mặt nhăn nhó khó chiều.Cái nút đứng bên cạnh vội lên tiếng.Giảm dạo này vợ cả hai như vậy lắm hả.Cứ nhìn thấy đồ ăn thì là ói.Không biết là bị sao nữa.Ông bà nghe như vậy thì quá lớn.Thế thì tại sao lại không nói với mọi người.Cô út bị khùng quá liền cuối gần mặt xuống không dám hó hé nữa lời.Cậu tuấn lo lắng vừa quay sang bảo thằng phúc.Mua điện thoại thì đang đến đây.Thằng phúc nhưng trần chạy đi gọi thể là.Cậu tuấn có màu trắng dịu hiền về phòng.Khoảng một lúc sau đó.Thầy lang đã có mặt trong phòng được khám cho hiền.Mọi người trong nhà đều tập trung tại phòng của cô ta.Ngay cả hàng cũng có mặt ở đó.Thế năng và khám xong thì cậu tuấn đã vội hỏi.Cô ấy bị sao vậy.Thế đang nhìn cậu mỉm cười rồi nói.Chúc mừng cầu nhé.Cô hiền đã có thai.Thầy lang vừa dứt lời thì không khí trong nhà độc nhìn thay đổi hẳn.Cô út vui sướng chúc mừng không ngớt.Ông bà và bà hiền mừng nhớ lắm biết đánh nhau.Cuối cùng thì sau bao nhiêu năm hai người cũng có cháu để bồng.Cậu tuấn bất ngờ đến nỗi không nói được gì cả.Cậu đi đến ngồi xuống kế bên hiền.Chuyện của nàng biết tay qua cầu cởi nói.Cậu à.Chúng ta sắp có con rồi đấy.Cậu tuấn vẫn còn nguyên nhân.Nhưng mà nét mặt của cậu.Hiện rõ sự vui vẻ.Có một đứa con.Luôn là ước mơ bấy lâu nay của cầu.Bây giờ thì hiền đang có thai.Cảm xúc chồng cầu lẫn lộn không thể nào xác định.Chồng cái bầu không khí đầy vui vẻ đó.Lại có một người cười không đủ.Khóc cũng không xong.Hàng đứng như trời trồng khi nghe thầy lang báo tìm hiền có thai.Cô bây giờ không biết nên chúc mừng cho họ.hai đoạn trích số phận nữa.Cây đào thế như vậy theo nhà thầy cô cho nói.Nếu như mà không muốn ở lại đây.Vậy thì chúng ta về phòng thôi.Câu nói của cái đầu kéo cô trở về thực tài.Hàng đến gần đến chỗ hình.Cố gắng giữ cho giọng nói được bình thường nhất có thể cô nói.Chúc mừng hai người.Cậu tuấn nhìn thấy hành như sực nhớ ra điều gì đó.Cô vội vàng buông tay của hiền xa.Phim cũng nhanh chóng đáp lại cô.Cảm ơn vợ nhiều nhé.Hàng gật đầu cười mà hay mất cái tay.Sông núi côn đảo lớn lên từ khi nào.Tôi quay sang nhìn cậu.Ánh mắt phảng phất nỗi buồn vô tận.Cô không checker.Cũng chẳng nói gì cả.Chị phải cúi đầu rồi xin phép rời đi.Bước ra khỏi căn phòng đầy tiếng cười nói vui vẻ đó.Ảnh mang tâm trạng đầy một phiền trở về phòng.Cái đã đi theo sau cô muốn lên tiếng an ủi.Nhưng mà lại bắt gặp những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô.Đành thôi.Vừa bước vào phòng thì hàng nên đóng chặt cửa lại.Thu mình vào một góc.Thế rồi cuộc không.Tìm câu đồng nghĩa biểu hà nội-sài sắc nhọn đâm vào.Đang chảy máu.Cô gái mở tưởng về một ngày sẽ được ở bên cầu.Nhưng mà cuối cùng thực tế lại không phải như vậy.Nó đầu đến phũ phàng hơn giấc mộng của cô rất nhiều.Cô tự hỏi rằng.Liệu mình có thể đối diện với ngày mai như thế nào.Trước đây còn có hi vọng.Bây giờ tất cả đều được phong độ bền.Chắc có lẽ không thể nào cứ ván.Phim có thai mấy tháng đầu cần được chăm sóc cẩn thận.Nên cậu ở bên cạnh chăm sóc của gà.Có con là điều mà cậu luôn ao ước.Nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy có lỗi với hành.Nếu như đêm hôm đó cậu không uống say.Không nhầm lẫn.Thế có lẽ tớ không thành ra như vậy.Cậu tuấn ở bên chăm sóc hiền cho đến khi cô ta đi ngủ mới rời khỏi phòng.Bước ra cửa thì cầu tính đến phòng khách.Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng là đến phòng của.Từ xa thì cầu thế phòng cô đóng kín.Đền cũng không sáng.Nhưng mà cậu biết cô vẫn còn thức.mười cái là vẫn còn đứng ở bên ngoài.Cậu đi đến phòng định nói chuyện với hành.Nhưng làm việc cái đã chặn cửa nó hỏi.Cậu đến đây làm gì.Cậu tuấn mất thì vẫn hướng và viết chồng giờ nói.Tôi muốn nhập hàng.Cậu tuấn định đẩy cửa sông vào thì cái đà rằng hai tay già đứng chặn cửa.Về mặt của nó giận dữ.Nhìn cậu bé cầm phấn nó nói lớn.Mở hài đất ngủ rồi.Phim cậu về phòng trọ.Cầu cần thiết đó là hàng vẫn còn thức và đang ở trong đó.Cậu nhỏ xong rồi nói với cây đàn.Tôi rất muốn gặp thành.Cài đặt nhất quyết không cho cậu vào.Cậu đang đứng bên ngoài gọi tiền cổ.Nhưng mà cậu vẫn không trả lời.Ta đã thấy cầu mái không chịu đi nó nói.Cậu về đi.Mở hai ngủ rồi.Bây giờ thì cậu có đứng ở bên ngoài cũng không làm được gì đành rời đi.Trước khi đi cậu dặn cây đà.Bảo với mở hài.Sáng mai tôi sẽ đến.Dứt lời thì cậu trời đi.Còn hàng vẫn ngồi một mình trong căn phòng tối tăm.Một mình với nỗi cô đơn dài dài.Những tia nắng đầu tiên chiếu xuyên qua khe hở của ô cửa sổ.Vào căn phòng nhỏ.Hàng ở mắt tỉnh dậy.Các đề tài lên che nắng lại.Cô thấy mình đang nằm trên giường.Nhớ lại hôm qua có ngồi khóc chồng gốc vòng mệt quá mà ngủ quên mất.Bây giờ tỉnh lại thì thấy bản thân nằm trên giường.Có loài hoa một lúc định xuống giờ.Bỗng nhìn có giọng nói vang lên nhà nhẹ trầm thấp.Em thấy rồi sao.Hãy ngước mắt nhìn.Cậu tuấn ngồi đối diện với cô trên chiếc bàn gỗ.Ánh mắt để chiều mến nụ cười vui vẻ với cô.Hạnh không vui cũng không buồn.Tối hôm qua thì gọi là thùng xốp ở trên.Việc hiện có thể nhất định sẽ đến.Chỉ là sớm hay muộn thôi.Bản thân cô cũng nên học cách chấp nhận.Hạnh bước xuống giường hà giọng đáp lại cầu.Vợ cả đang mang thai.Cậu lên đến chăm sóc cho vợ cả thì hơn.Cậu biết là cậu vẫn buồn về chuyện hôm qua.Niềm tin đến lo lắng hỏi han.Tối qua tôi có đến tìm em.Vào trong phòng thế em đang nằm dưới đất.Nên mới để em lên chưa.Em vẫn ổn chứ.Cầu ông cần.Từng hành động ngôn ngữ khiến người khác phải xiêu lòng.Nhưng mà hàng bây giờ chẳng màng đến nữa.Cũng không còn bị nó chỉ phối.Cô vẫn lạnh lùng không nhìn cậu đến một cái.Tôi vẫn khỏe.Ở đây ngày anh và bữa không thiếu bữa nào sức đề kháng rất tốt ngược lại là hiền.Mới đầu mang thai những tháng đầu rất quan trọng.Cậu lên đến chăm sóc cho mở đi.Đừng quan tâm đến tôi nữa.Cậu tuấn hội thắng nhưng vẫn gượng cười rồi đá.Em là vợ tôi tôi quan tâm em là chuyện hiển nhiên.Tao nói không quan tâm nó không quan tâm cho được.Ảnh bây giờ mới nhìn cầu có vẻ như cậu đang hiểu nhầm chuyện gì đó nên mới và khối lớn như vậy.Cô nói tại sao đâu cứ phải tỏ ra mình là người có lối về.Tôi đâu có làm gì sai đâu nhưng mà tôi tôi chỉ.Cậu chưa nói hết câu thì cô vợ nhất lời cười nhà rồi đá tôi là vợ cậu.Mở cả cũng là vợ cậu.Huống hồ gì mới đang mang thai con của cậu đang rất gần cầu cầu nên đến chỗ ở thì hơn.Còn tôi vẫn có thể tự chăm sóc cho mình không cần phiền hà đến ai cả cậu đi.Thời gian này để mở cả tức giận có ảnh hưởng đến thời gì đấy rất lời thề hàng vô lý qua cầu.Câu chuyện này từ đầu đến cuối đều là cô muốn cậu rời đi nhưng mà anh mắt thái độ của cô mới là điều khiến cô.Quan tâm anh mất ấy không oán trách cũng không buồn phiền ngược lại.Nó bình than vô tư đến là.Cậu không cần thì để nói với cô đành ngậm ngùi rời đi nhìn hình ảnh của cậu phản chiếu.Cười khổ.Cô cũng buồn cũng đau chứ nhưng mà không thể nào ích kỷ.Vốn đã là kiếp chung chồng thì chuyện tình cảm bị san sẻ là điều được nhìn.Thay vì giận dỗi làm cậu thêm phiền.Thế chị bảng gói cước vui vẻ sống như trước đây.Thay quần áo xong xuôi thời hạn chuẩn bị rời khỏi phòng.Cây đào vừa bước vào.Nó đóng sầm cửa lại đưa cho cô một bức thư.Lá thư từ người đàn ông đó.Hãy nhanh chóng mở ra xem.Đọc xong.Số mặt của hình nền thay đổi.Bắt đầu lo lắng nhiều hơn.Cái này tưởng có chuyện không hay súp rắn rỏi.Sao phải mở.Mọi chuyện lại không theo kế hoạch nào.Hàng gấp thời lại lắc đầu giờ đá.Không.Mọi chuyện diễn ra rất tốt.Nhưng anh ta muốn thúc đẩy kế hoạch sớm hơn một ngày.Cái đang nghe như vậy thì mừng rỡ rồi nói.Như vậy thì tốt quá rồi.Có gì đâu mà vợ lo lắng như thế.Da mặt của hãng đầy lo lắng giải thích.Không phải là không tốt.Nhưng mà hiền đang mang thai.Ms.Nó sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.Con đi nó vàng ta tạm dừng kế hoạch một thời gian đi.Cài đặt biển mùi tàu và không hài lòng.Nó không hiểu vì sao mà hay của nó là tốt bụng quá mức như vậy.Rõ ràng là chồng mình có con với người khác mà lại cứ thản nhiên bình tĩnh lo cho cô ta.Bây giờ nghĩ lại cái đài thấy dẫn cậu lắm.Câu nói yêu thương mà.Vậy mà để cho vợ buồn hết lần này đến lần khác.Tk đứng im tại chỗ không chịu đi.Có hiểu ý nó liền vào.Con không cần phải lo mở buồn đâu.Truyện vợ cả có thai là chuyện tốt.Chẳng phải là nhà chúng ta cũng cần có người nối dõi tông đường sao.Mở phận làm vợ thích chẳng nhé không chúc mừng cho cậu.Mày nói như vậy thôi.Chưa cài đặt hết mờ rất buồn.Nhưng mà nó cũng chẳng nói gì thêm.Ngành đáp lại một câu.Vâng ạ.Hàng gật đầu cười.Lúc đấy đang chuẩn bị rồi thì hàng vội kéo tay lại dặn dò.Còn ra ngoài một ít thịt ngon về đây để mở nấu cháo nhé.Cài đặt hỗn hợp quay đầu lại hỏi.Thế mà để nấu cho cậu tuấn sao.Không.Nấu cho mỡ gà.Con đi nhanh đi kẻo hết đấy.Kệ bà mặt buồn xo.Lê từng bước chân nặng trịch rời khỏi phòng.Đơn vị tỷ đồng danh từ của mhai chất được lắm.Không biết làm ở có bị làm sao không.Mà lại tốt với một người như hiền.Nhưng mà lời của m là mệnh lệnh.Phần tôi tớ chỉ biết làm sao.Từ khi biết tiền hiện có thai.Cậu tuấn được công bá cho tạm dừng các công việc ở trường.Để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho hiền.Ông bà có một cái tuổi này rồi.Cũng mong có cháu bế bồng.Nên ông muốn cậu tuấn ở bên cạnh hiền những lúc như thế này.Cậu tuấn không muốn cái người thầy.Cầu tạm dừng các công việc ở trường.Để ở nhà chăm sóc cho hiền.Suốt từ sáng cho đến bây giờ thì cậu luôn ở trong phòng của hiền.Cô út hôm nay đã được giải.Mở chuyển chăm sóc hiền được cậu làm hết.Thấy cậu không đến trường.Hiện giờ vợ quan tâm giờ hỏi.Tại sao cờ của không đến trường làm việc thế.Ở đây có cái nút lo cho em rồi.Cũng không cần thiết phải bên cạnh em đâu.Cậu tuấn đặt quyển sách chuyển tài sang bên cạnh.Nhìn hiền nhẹ nhàng rồi nói.Thầy lang nói thời gian này thai nhi yếu.Cần phải cẩn thận.Nên tôi muốn đích thân chăm sóc cho em.Bây giờ muốn ăn gì không.Về nhà như vậy thì vui lắm vui như mở cờ trong bộ máy.Cuối cùng thì cô ta cũng đạt được mục đích.Không cần phải lo lắng cậu đang làm gì ở với hai nữa.Hiền đáp lại.Em không đói đâu.Có cái tiếp tục đọc sách đi.Em làm ở đây là được rồi.Cậu tuấn gật đầu rồi tiếp tục truyền đang dang dở.Phim nằm trên giường an tâm nguyện cầu.Chưa bao giờ có cảm nhận được sự quan tâm tới cậu nhiều như vậy.Giờ cũng chưa bao giờ nhìn thấy khoảng cách giữa cầu bà cô nhắn như thế.Mải mê ngắm nhìn khuôn mặt của cậu.Nó có tao không để ý đến xung quanh.Không biết rằng có người nào đó đang bước vào bên trong.Một giọng nói ôm trầm lắng vang lên.Con đang mang thai đấy.Nghỉ ngơi nhiều một chút chứ.Nghe thấy có tiếng nói thì cả cầu và hiền đều hướng mắt nhìn về phía cửa chính.Hồng hà tay chắp sau lưng.Bất ngờ xuất hiện trong phòng từ bao giờ.Tiếng bước chân của ông tại nhà đến núi.Cậu cũng không nghe thấy gì cả.Vợ nhìn thấy ông ta thấy cậu lên đứng dậy chào hỏi.Ông ta nhìn cầu cười gật đầu ra hiệu.Ông hà tiến gần đến phía giường của hiền.Phim cũng nhanh chóng ngồi dậy.Ông hà vội nói.Thôi.Không cần phải ngồi đâu.Con đang mang thai cách làm đi.Nếu không cần thận động tài đấy.Còn không sao đâu thì.Nhìn thấy thể cất cầm từ làng bên sang đây để thăm mình.Hiền vui mừng khôn xiết.Bố của hiền mất từ khi có tai tròn nhỏ.Một mình ông hà nuôi con khôn lớn.Bây giờ thì cô đang mang thai.Đáng lẽ ra phải có mua bên cạnh chăm sóc chỉ dạy.Nhưng mà đáng tiếc cô không được hưởng điều đó.Nhìn đôi mắt của huyền đỏ hòa ông hà lại hỏi.Thế còn lại nhớ vì sao.Hình ảnh đầu lên nhìn ông sụt sịt mấy tiếng sẽ đá.Đâu có hả.Còn vui về thì đến thăm còn đấy chứ.Vui đến nỗi không kìm được nước mắt.Ông hài cười nhà rồi sao đồ của hiền.Ông quay sang nhìn câu sang sò.Thầy bảo con này.Cái hiền mất bù tử bé thiếu thốn tình thương của boo.Bây giờ lại đang mang thai.Rất dễ kích động.Dễ nổi nóng.Thế em còn ở bên cạnh chăm sóc cho nó cẩn thận.Đường đến nỗi buồn.Còn cũng được giận hay là của chắc nó nhé.Cờ tướng việt đầu vâng già.Mặc dù đối với cầu ông hà là một tên tham lam.Cùng những chuyến hàng làm ăn bẩn.Nhưng mà không thể nào phủ nhận.Ông ta là một người cha tốt.Một mình ông già nuôi nấng hiền.Mà không đi thêm bước nữa.Đây cũng là lý do khiến cho cậu dành cho ông ta một sự tôn trọng.Ông hà quay sang nhắc nhở hiền.Còn bây giờ đã mang thai.Đi đứng cẩn thận.Không được suốt ngày chơi bời.Có ảnh hưởng đến cháu của bà đấy.Và là ăn uống đầy đủ.Không được bỏ bữa nhớ chưa.Hiền gặp đầu tiên liệu chở đá.Dạ vâng ạ còn biết rồi.Ông ta nhìn hiền triều mến rồi bố ngày vào bang của cậu mấy cái chuẩn bị ra về.Ông hải vừa đứng dậy thể hiện đã vội níu kéo.Thầy.Thầy đã đến đây rồi ở lại ăn với tuổi còn bức tường.Cậu tuấn nhà hiền nó nhiều người cũng đành nói theo.Hiền nói đúng đấy à.Thầy đã đến đây rồi ở lại ăn cơm với con.Thì còn biết thì đến đây chắc sẽ vui lắm.Ông hoàng nhìn ánh mắt cầu khẩn của hiền có mùi lòng chưa đói.Vậy được rồi.Thầy sẽ ở lại.Hiền vui mừng ôm chặt lấy ông con cậu tuấn đứng bên cạnh không phản ứng gì cả.Chuyện ông hải ở lại đối với tôi mà nói không biết nên vui hay nên buồn.Nhưng mà hiền đã nói như vậy thì cậu cũng không ngăn cản.Dẫu sao cũng chỉ là một bữa ăn không quá nghiêm trọng.Chiều tối.Hàng dùng cho bếp của mọi người nấu ăn cũng như bích thần chuẩn bị món cháo cho hiền.Với những nguyên liệu có sẵn cùng tay nghề của mình để nấu ra một bát cháo ngon.Thế không có gì là khó đối với cô.Chỉ có điều trong khi hàng trăm chú nấu ăn thế mọi người trong bếp lại tụt năm tuần bảy.Rồi nói chuyện.Họ vừa thương vừa tiếp cho hàng.Cứ tưởng rằng cô có được cậu tuấn yêu thương.Là người đau cuối cùng.Vợ cả lại mang thai.Nhưng mà điều khiến cho mọi người không thể tin được.Đó chính là thái độ của cô.Nếu như là một người phụ nữ nào đó nghe tìm chồng mình có còn với người phụ nữ khác đã nhảy dựng lên.Đằng này thì hàng lại còn vui vẻ nấu cháo cho hiền.Chuyện này đúng là khó hiểu.Cái đường nét mình vào một góc hình thật khó chiều.Nó nhìn ảnh vui về nấu ăn cho hiền.Mà không kìm nén được sự tức giận.Buổi tối hôm qua nó thấy cô khóc rất nhiều.Từ lúc bước ra khỏi cửa phòng của mẹ cả đã khóc rồi.Ngày tập thứ nhất mình trong phòng.Ở bên ngoài thì nó cũng nghe thấy tiếng sụt sịt nho nhỏ vàng liền.Tính của hàng từ trước đến nay không phải là một người phụ nữ toàn chỉ số phận.Nhưng lạ lùng đối tốt với người khác.Đồng ý cho người khác trước khi nghĩ đến bản thân.Và đó mới chính là lý do vì sao bây giờ.Cô có mặt ở bếp.Anh cứ nghĩ rằng chỉ cần cậu tuấn vui.Về bản thân của mình cũng sẽ vui.Nhưng mà thực chất.Đâu đó mình chồng lại tổn thương ít nhiều.Chẳng mấy chốc đã đến bữa cơm tối.Hàng cũng đã hoàn thành xong món tráng của mình.Nấu xong thì quay sang bảo với mấy người trong bếp.Mọi người giúp tôi bài về đồ ăn rau mầm.Rồi mang lên nhà trên nhé.Cô nhìn cái đà rồi nói tiếp.Còn ở đây phụ giúp mọi người.Mở về phòng thay đồ rồi xếp hàng ngày.Cái gật đầu tuần theo.Nó cùng với mấy chỉ ở dưới bếp mang cơm lên nhà trên.Hôm nay theo ông hà có mà là ăn cơm.Nên bố không khí trong nhà sôi nổi hả.Tiếng cười nói vui vẻ vang lên.Nhưng mà hình như những câu chuyện mà họ nói đều nói về đứa con trong bụng của hiền.Hỏi thử đoán xem đứa trẻ đó là trai hay gái.Nên đặt tên thế nào.Cả buổi ăn cơm trưa quanh quẩn với câu chuyện đó.Hiền vui vẻ lâu lâu đáp lại lời thầy vô mấy câu.Còn cậu tuấn vào hàng thì em bận không nói bất cứ lời nào.Thỉnh thoảng thể hiện cũng đã hiểu cho cậu nói vài câu.Nhưng mà cậu cũng chỉ mở cho quà chứ không nói tiếp.Hiện thấy nhiều về cũng đành chiều.Một mảnh tiếp chuyện với thầy bùa.Cuối bữa sau khi mọi người dùng gần xong cơm.Thế hàng mới lên tiếng.Mở cà.Tôi biết làm ở đang có thai vậy nên đích thân xuống bếp.Nấu ít cháo bí đỏ cho mở đấy.Mong là mở đường tre mơ thấy nhìn lấy tấm lòng này của tôi.Câu nói này của hàn khiến cả nhà ai nấy đều bất ngờ.Đặc biệt là cầu tuấn tôi nhận hàng bằng ánh mắt đều ngạc nhiên.Không hiểu sao đối với truyền hiền có thai lại vui vẻ chấp nhận như vậy.Ăn cơm chiều mến rồi nhẹ nhàng đáp lại.Nếu như mở hài có làm như vậy tôi xin nhận trước đây thì mở hàng luôn nổi tiếng nấu ăn ngon.Lần này đích thân xuống bếp nấu cháo cho tôi chắc đã dành nhiều tình cảm lắm đi tôi rất mong.Có món cháo bí đỏ này đấy ông bán và bà huyền thấy hai người con dâu của mình thỏa thuận như vậy thì.Mong chờ vào món ăn của hàng.Anh quay sang ra hiệu cho cái đa mang cháo lên đưa cho mợ cà phê ra thì mặt cứ làm lầm lì lì.Không thích nhưng mà mở nói thì nó phải nghe thôi nó đang đi xuống bếp lấy một chén cháo mang lên cho hiền.Cái docker trên nhà trên một chén cháo bí đỏ nóng hồi đưa tận tay cho hiền nó nó.Mời mời dùng cháu à hiền nhìn cái này để chiều mến mỉm cười gật đầu.Cô ta lấy thìa múc một miếng đưa đến mỗi người rồi tấm tắc hành.Vừa mới ngửi mùi thối tôi đã cảm thấy nó ngon lắm rồi không biết là khi ăn sẽ thế nào nhỉ.Mọi người đều rất mong chờ xem cảm nhận của hiền về bác cháu như thế nào.Tiền cũng không để cho mọi người chờ đợi lâu nhanh chóng thưởng thức nhưng mà khi hiền chuẩn bị đưa.Sau đó lên liền thế từ bên ngoài một người hầu trong nhà.Vội vã chạy vào thì nói lớn.Mở không được ăn cái đó.Câu nói ấy của cô ta khiến mọi người đều ngạc nhiên.Ông bà tức giận đập tay xuống bàn tiệc.Ai cho mày ăn nói như vậy.Đây không phải là nơi để cho mày muốn nói gì thì nói.Ca khúc lạc trôi.Con người hồi đó vì giảm xuống đất chắp tay lạy dòng đều dồn rồi giải thích.Quý vị vẫn bản thân mến nhiều.Anh sao vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển nhà hôm nay và với tình huống vừa rồi khép lại tập chuyện này thì lý do gì.Mà cô hầu gái kia lại chạy vào hết hot hải sẽ nói rằng người hiền không được ăn chén cháo đó.Hình ảnh sạc dự đoán thì rất có thể chén cháo này có vấn đề sau sự ra đi của cái thắm ở tập truyện chữ.Thì chúng ta có thể biết được rằng lần trước hắn cũng đã bị hạ độc trong một chén trà lên răng lần này trong chén.Dạo này có độc hay không và nếu như vậy thì rất có thể người hạ độc đánh nhầm vào hàng bờ vai chính thành là người.sáu chào đó liệu rằng tất cả có giống như những gì mà anh suy đoán hai mươi tiết một quý vị và các bạn hãy gặp lại.Giờ vào hai mươi:mười tối ngày mai trên kênh trở thành nhé và nếu như quý vị cảm thấy tập truyện hấp dẫn thì hãy dành.Chút thời gian để nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh ủng hộ anh sang cũng như kiếp trở thành nhé cảm ơn gọi.Rất nhiều còn bây giờ anh xa xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com