Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam _ CÕi MÊ _ Truyện Đêm Khuya Vov 142

Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam _ cÕi mÊ _ truyện Đêm khuya vov 142

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Giọng đọc hải yến sẽ chuyển đến quý vị và các bạn truyện ngắn cõi mê.Của tác giả trần thị tú ngọc.Mẹ.Con đã thoảng ngửi thấy một mùi lạnh lẽo ứa ra từ cơn gió chiều héo hắt.Lão dẫn con đi theo chiếc xe cấp cứu giải đua rú lên những hồi còi thảm thiết rẽ vào khoảng.Bệnh viện bụi bốc mịt mù.Dầu dừa trên bên ngoài phòng bệnh gạch men trắng toát.Diễn biến này.Có một đứa bé gái đang thở oxy.Người mẹ cùng vẫn không đành lòng bỏ lại con bơ vơ trên cõi đời này.Đã ôm đưa bé lên mười tuổi lao xuống dòng nước đục ngầu tự vẫn.Khi tuyệt.Người ta vẫn nghĩ rằng.Chết lại đỡ đau khổ hơn.Bởi người chết chưa bao giờ trở lại để nói với người sống rằng.Ở cái bên kia họ khổ đau.Hải hạnh.Giường bên kia.Là một đứa bé trai hơn một tuổi bị chấn thương sọ não hôn mê sâu hai mắt khác chặt đường như đang chìm.Trong giấc ngủ.Người mẹ còn rất trẻ nhưng gương mặt lúc nào cũng giúp gió vì sợ hãi.Chị bế con chạy tới bệnh viện lúc tờ mờ sáng nay.Từ đó đến giờ.Không có bấm gửi thân nào khác đến.Bệnh nhi thứ ba.Một bé trai bốn tuổi nằm thiên thu.Người cha mặt mũi hốc khác võ và ngồi bên cạnh nóng nóng chăm con thay cho vợ bị động thai phải.Ở nhà.Nhìn đứa bé nhập viện vì sặc cháo .Trong nhà trẻ.Buổi sáng đi học thằng bé vẫn khỏe mạnh nhanh lẹ.Cách rửa buổi người ta điện anh về nhận con tím cái như cái xác không hồn.Bác sĩ bình kiệt sức sau ca phẫu thuật.Từ phòng giám đốc bệnh viện trở về đôi mắt ông chỉ còn lại một cái nhìn trống rỗng.Ba bệnh ghi liên tục được đưa vào trong một ký tự.Dường như đã bắt đi chút sức lực cuối cùng sót lại trong ông.Ông đặng để ngồi xuống chiếc ghế đá.Đội hình là bệnh viện hun hút gió.Lắng nghe nhịp đập mệt mỏi của trái tim cô độc.Ánh sáng ngột ngạt cuối ngày nó lên rồi tắt ngúm.Bóng tối đặc sản từ từ trường xuống.Nhấn chìm lấy ông.Cho một sự lặng im vắng sợ người.Trời bỗng đổ mưa.Mưa trút xuống tầm tã.Chụp lén đang chọc trên bầu trời giận dữ.Những cảnh cây run rẩy cho ánh đèn đường.Tiếng thì thầm đức nở của mưa.Lẫn trong tiếng xào xạc buồn bá của lá.Làm lòng con tê tái.Bác sĩ bình đi xuống nhà ăn.Lặng lẽ mua cơm lên cho ba người nhà bệnh nhi ăn bữa tối.Họ bối rối cúi mặt xuống để giấu đi nỗi tủi hổ của nghèo khổ và đơn độc.Đừng nói gì cả.Trong một đêm dài dằng dặc như thế này.Mỗi người đều phải tìm cách chống chọi với nỗi đau vô hình đang làm lương tâm họ nặng trĩu.Con thấy lòng bồn chồn quá.Ngày mai cơ quan chức năng sẽ đến.Báo chí cũng đến .Sau đó những người giàu lòng từ thiện biết câu chuyện này nhất định sẽ tìm đến.Nhưng còn thầm nghĩ.Có lẽ những đứa trẻ ấy không thắng được đến ngày mai đâu.Cũng giống như con.Những đứa trẻ ấy đau lắm rồi mẹ.Trời đất âm u.Những đám mây phía tây rực lên như lửa cháy.Con đò sơn đen bồng bềnh chạm mũi vào bờ kè.Người lái đò mặc quần áo màu đen.Đầu tràng hd.Mái chèo nặng trĩu đập xuống mặt sông kéo theo những giọt nước đục ngầu nhờ dòng giống như máu.Trên bến.Có một đứa trẻ chừng lên mười.Mặt trước váy trắng có những bông hoa đỏ li ti.Cài chức nơi cũng hổ đỏ.Mặt đứa trẻ trắng.Mua trắng.Cả đôi mắt mở to cũng toàn lòng trắng.Gió từ sông thổi lên.Gạch bông.Người lái đò bước xuống mang theo bát cháo đục l không có mùi.Đặt báo tay đứa trẻ.Đứa trẻ vội vã đó lấy bát cháo.Em đang đói và lạ.Từ khi bố mất bị đánh.Mẹ đổ bộ.Nhà lúc nào cũng đói.Ngôi làng nơi em ở.Mọi người đều làm lỗi như nhau.Những cánh đồng bị vùi lấp vì bùn thải nước sạch đã trải đi một nơi nào đó rất xa.Để lại đàn gia súc héo mòn trong cơn khát.Trưa nay mẹ vượng dậy khỏi giường.Chải tóc cải nơ.Rồi thay cho em chiếc váy đẹp.Tập tỉnh lấy cái xe đạp cũ đèo em đi.Em cứ ở phòng tường được đi ăn.Nhưng mà lại rẽ xuống bờ sông bị bùng lâu.Mẹ nắm chặt tay em nức nở.Con ơi tha tội cho mẹ.Mẹ không được để con lại một mình.Mẹ đã cùng em dậy xuống từ bờ của con sông nào được.Nước cuốn em đi trong một buổi hoàng sợ cân nặng tột cùng.M mà ghê thấy tiếng gửi lao xao.Tiếng còi xe cấp cứu.Tìm máy chạy.Rồi đột ngột một tiếng cú rút lên.Ánh mắt xanh biếc ma quái phát ra từ đó dẫn em đi vào một vùng mênh mông sương trắng.Xung quanh không một tiếng động.Không một bóng người.Những bước chân chập chờn hư ảo rừng.Nơi bến sông này.Đứa trẻ thèm thuồng hút hết bát cháo.Cái đói gì làm em quên lời mẹ dặn.Không được ăn cái gì của người lạ.Đây là ở đâu vậy ạ.Để sông mê.Gửi áo đen.Ăn bát cháo lúa này.Rồi qua khỏi sông mê là quên hết mọi khổ đau tiền ký.Đứa trẻ rất bình thản.Suy nghĩ cuối cùng trước khi đầu óc rơi vào cõi tối tăm.Giúp em rực nhớ ra.Vậy là mình đã chết.Người lái đò sách đứa trẻ đi.Em bắt đầu cất lên tiếng khóc ai oán.Tiếng khóc biến thành mũi tùy nung đỏ.Xoáy nhỏ xoáy sâu bạc tim vào.Vào ốc còn đau đớn.Con bò sơn đen quay bụi nước sông cuồn cuộn bầu trời bừng bừng ráng đỏ.Điện tâm đồ chỉ một đường thẳng vào lúc mười một:mười lăm.Trái tim đứa bé gái mười tuổi.Đột ngột ngừng.Bác sĩ bình cùng kíp trực cố hết sức trẻ lại bệnh nhân tử tay thần chết.Học ép tim ngoài lồng ngực.Họ tiêm thuốc trợ tim.Họ tuyệt vọng sức điện.Tất cả đều vô ích.Trên cành cây đu đưa ngoài cửa sổ bệnh viện.Con rít lên một tiếng dài lạnh.Bệnh nhi thối.Đã đi.Trong cuộc chiến này.Bao giờ con cũng thắng.Người phụ nữ mặc áo xanh tụt xuống bất tỉnh.Khi chiếc xe đẩy nặng nề chở con gái chị vào nhà xác.Nhà chú ngay dưới chân mỏ đá.Bị bệnh ung thư phổi.Cơ thể chị ấy đã dịu xã lên nách.Như ngọn đèn trước.Con chuột nghĩ sáng như ngày hôm qua người ta đừng cứu mẹ con chị ấy từ dưới sông lên.Có lẽ.Đỡ đau xót hơn.Hai người còn lại trong phòng cấp cứu run rẩy nhìn hai bệnh nhân nằm trên giường.Người phụ nữ mặc áo hoa bắt đầu năm ngầm nói gì đó.Hình như chị thì thầm.Cầu khấn thần chết đừng mang con đi.Tiếng thì thầm mỗi lúc một to dần to dần.Cuối cùng bật ra thành tiếng khóc nức nở.Một y tá bước lại gần chị ấy.Kiên trì.Hãy giữ bình tĩnh.Người đàn ông có gương mặt võ vàng níu lấy tay bác sĩ.Con trai tôi sẽ sống chứ.Bác sĩ bình phải nắm lấy tay người cha bệnh nhi và nói.Chúng tôi đang cố gắng hết sức.Khi bác sĩ bình nói câu đó.Con biết rằng ông ấy nói.Bởi vì ông ấy chưa nghỉ một phút nào từ khi tiếp nhận các bệnh nhi vào hôm nay.Bên ngoài trời vẫn mưa.Mưa đập đều đều vào ô cửa kính.Như một khúc nhạc dã dời buồn bã.Đây là một bệnh viện tuyến huyện nằm lọt thỏm trong thị trấn bao quanh bốn bề bởi núi.Nếu bác sĩ lắc đầu người nhà sẽ đưa bệnh nhân về chuẩn bị khâm liệm.Trưa không dám thuê sai chạy lên tuyến trên.Sự sống và cái chết chỉ cách nhau một lần dang mỏng mảnh.Đỡ những người nghèo chấp nhận cuộc sống tăm tối.Như một sự tất yếu của số phận.Còn đau lắm.Mẹ.Những con nhện bò luận gồm trong giấc mơ suốt thời thơ ấu của con.Nó là ai diễn cái có cái bụng vẫn lên vì bọc trứng màu trắng đục tám chân mày.Vào dạng ra hết cỡ.Là gã nhện đực mình đầy lông lá.Quyết lên tường những dấu chân rực rỡ.Lũ diện còn túi ra từ các lỗ hang.Theo các bết dính dâm nhất.Tất cả chúng dùng dùng lao tới.Bầu kín đặc.Chiếc chiếu rách nát.Còn khóc là lên làm mẹ tỉnh khỏi giấc ngủ nặng nề.Mẹ định bật khỏi giường.Trườn xuống chết thiếu chảy ở góc phòng.Chuyện đó còn đang gào khóc dễ ruột đời.Nhưng mẹ giữ lại một chút.Vì nhận xét thân thể bình trần chủ.Gã đàn ông gần word nằm bên cạnh gạt mẹ xuống.Tiếp tục lướt ngón tay xoay tròn trên hai bầu ngực của mẹ.Đã đang mê man vì sung sướng.Còn tiếp tục đảo lên mẹ nhện cắn con.Mẹ kế.Gã đàn ông nhảy xuống sông.Mẹ không kịp phản ứng.Một tiếng bút.Dùng một tiếng vang lên.Tiếng khóc của con im bặt.Gã đàn ông nhảy phát triển hải dương.Lão hổ đẻ mẹ xuống chút tất cả lỗi căng giận của đặc thú.Bị đứt quãng.Mẹ không chịu nổi hết lên.Tiếng rít trói tay chân lẫn tiếng văn bị liên hồi không.Bùng bên cạnh.Cách bởi một vách ngăn mỏng dính của khu nhà thuê off.Bà đồng nát năm mươi tuổi trở mình không ngủ.Bà vào một miếng trầu vào mồm ngay ngôn ngữ.Vui lắm.Làm bánh giọt nước.Bà vừa nhổ toàn toàn xuống.Vừa ruột thần.Khốn.Đợi gã đàn ông ngủ say.Mẹ kế chùa khỏi gia.Mở mẫu là chỗ con.Nhận ra mùi mồ hôi quanh chủ của mẹ con cố mở đôi môi bầm máu xương bồ.Mẹ.Đau lắm không con.Khổ thân con tôi.Còn nét là lòng mẹ.Tiếp tục giấc ngủ khó ngủ.Đây không phải lần đầu tiên con bị bố dượng đánh.Những khi mẹ vắng nhà.Rượu khói nhất chở lấy năm chiếc kẹp giấy lần.Kẹp cắt đầu ngón tay con.Điểm thi sương mù lên thì đổi sang bàn tay khác.Còn đau.Mẹ cũng đau lắm phải không.Những trận đòn dữ dội giáng xuống trong cơn say.Đã khiến hai mẹ con chỉ biết câm lặng mà chịu đựng.Cuối cùng đêm nào con cũng ngủ mê.Ruồi bu thức đái dầm.Mẹ còn có lục điểm khắc cái thằng ngốc tiền về hàng chục con điện trở.Nướng cho con ăn mà không khỏi.Bố dượng không cho con ngủ trên giường nữa.Con nằm co ro trên manh chiếu rách.Chạy ở góc phòng.Cố nhắm mắt.Để đợi đến khi mẹ bỏ xuống nằm cùng.Lũ nhện lớn vườn xung quanh con lợn dở.Cũng còn diện cưỡng hiếp đó rút trên thân thể con.năm con mười hai tuổi.Đó là một chưa rất nặng.Còn đi bán kem gì.Đứng đợi ở xưởng nơi mẹ làm thuê để con không dám về nhà một mình tới bố xưởng.Ông chủ xưởng bảo con vào phòng ông ta ăn bánh.Nói ra.Còn không được đi cùng.Nhìn thấy đói đã làm con mê muội.Trong khi con phải biết ăn.Thì ông ta đứng ở phía sau vuốt ve vai áo con.Con thấy nhột quá.Nhưng tiếp biến bánh nghẹn ngào.Nên vẫn cố nén lại đến bút xong cái bánh.Bỗng nhiên con bị đẻ xuống nền gạch bóng loáng.Rồi mười ngón tay lông lá thân thể con.Còn khiếp đảm nghĩ đến đũa nhện vẫn bò quanh con đêm đi.Giờ chú đang bảo l** gồm chết gửi con cắn xé ra thịt con.Đột ngột bảo dưới bụng con.Bút ngói.Còn hết lên.Mẹ ơi.Cứu con.Ông ta bị chặt miệng con.Còn tiếp tục rãi rùa.Đầu con bị động mạnh xuống nền nhà sau đó con nít đi không biết gì nữa.Còn đau quá mẹ ơi.năm đỏ.Năm mười hai tuổi.Chiếc đò sơn đen tiếp tục cập bến bầu trời vẫn cháy rực lên sáng nhỏ.Tôi không có ngày không có đêm.Chỉ có những chuyến đò đưa người qua sông mê.Để vào cõi u-minh mù mịt.Người lái đò mặc áo đen.Khăn trùm đầu cũng nổ đen.Bên dưới chiếc khăn trùm đầu.Là một khoảng không trống rỗng.Không có gì hiện diện dưới lớp vải đen.Bởi thần chết có trăm nghìn khuôn mặt.Ngày trước đến đây.Con đã ăn hết bát cháo lú người áo đen.Nhìn thẳng vào khuôn mặt che khuất dưới tấm bản đen.Hiện lên gương mặt của bố xưởng.Dùng những gương mặt khác lần lượt thay vào đó.Mặt của bà hàng xóm thản nhiên ăn trầu.Nghe tiếng mẹ con bình dài.Mặt của mấy gã bợm nhậu.Vừa xem các bạn thấy hình bố dượng tra tấn con trong điện thoại.Vừa mân mê sau vì khoái cảm.Mặt của ông chủ xưởng với cặp môi bóng nhờn nhiều mỡ.Tất cả những gương mặt thấy.Điều làm cho con đau đớn.Con không thể nào quên được mẹ.Con là người duy nhất đến sông bé ăn cháo lúa mà vẫn không quên.Đừng phán xử sao cho con trở về dương thế dẫn các linh hồn đến sông mê.Còn đã đưa đường cho bao nhiêu trẻ con kể từ ngày ấy.Và trên bến sông.Lại xuất hiện thêm một đứa trẻ nữa.Đó là đứa trẻ mới hơn một tuổi.Mặc một bộ quần áo cũ.Hai chân đầy mụn sẹo bởi vết chân của đầu thuốc lá má sưng vù.Trên thái dương là một đường khâu chạy dài với con sét.Đứa trẻ nghe theo tiếng gọi của con từ ngoài cửa sổ.Linh hồn liền rồi giường bệnh.Nơi người mẹ đang ngủ gục vì kiệt sức mà tối coi b.Đôi mắt đứa trẻ mở to sáng long lanh.Không sản xuất chút nào của khổ đau.Anh thủy.Người lái đò áo đen nhẹ nhàng dắt đứa bé đi.Nó còn quá nhỏ.Chưa có chút ký ức nào động lại.Để phải ăn cháo lú.Mái chèo nặng nề đập xuống sông mê đục ngầu như máu.Đứa trẻ không hề khóc.Sao con vẫn thấy đau.Điện tâm đồ.Chỉ một đường thẳng vào lúc.hai giờ.bốn mươi ba phút sáng.Trái tim đứa trẻ mới hơn một tuổi vĩnh viễn gửi.Người phụ nữ áo hoa gào khóc như điên.Chị rảnh lấy đứa con lẻ đắt từ tay y tá.Chị ôm riết lấy con.Hôn lên những vết sẹo vết bầm vết mổ trên người con.Chị trợn mắt bị méo sạc đi làm nhảm.Mày đã giết con mày.Đến bây giờ người ta mới bị.Vết thương trên đầu đứa bé.Là do bố đẻ.Đánh bằng ống điếu.Những vết mụn sẹo chi chít đôi chân là do đầu thuốc lá nóng đỏ chân và.Bác sĩ bình lặng lẽ bước ra ngoài.Hai tay run rẩy.Bệnh nhi thứ hai đã chết.Một lần nữa.Con này thắng ông ấy.Con ngủ trên một cành cây là xóa ngay sát cửa sổ phòng.Ngắm đứa trẻ thứ ba còn lại trong phòng.Người cha khắc khổ không dám trước mắt một phút.Chắc ông ta sợ nếu ngủ quên.Khi tỉnh dậy.Sẽ thấy con mình lạnh lắm.Đứa trẻ thở từng hơi nặng nhọc.Mặt sưng phù.Bác sĩ bình bước vào cẩn thận khám lại cho chó.Từ trên cây còn cất lên một tiếng hú xài lạnh lẽo.Bác sĩ bình vội vã mở cửa sổ.Ông nhìn thấy con cú mèo anh mắt sáng nè ma quái đang nhìn mình chằm chằm.Ông dũng lại cho một khoảnh khắc kinh hoàng.Đã năm năm nay.Đêm nào.Ông cũng mơ thấy con cún này.Con cú mang gương mặt người.Gương mặt.Một bé gái.Trong những lời thề hippocrates có lời thề nào nhất đến lòng trung thực.Bệnh gì cứ ba đang thoi thóp trên giường bệnh.Không tìm thấy dị vật trong đường thở.Chứng minh đứa trẻ tội nghiệp bị sặc cháo.Các tổn thương ở não và phổi cho thấy khả năng chó bị ngạt nước.Trên cơ thể cháu còn có những vết bầm tím rất đáng nghi.Lẽ nào những tin đồn lan truyền đâu đó là có thật.Trong nhà trẻ tư nhân mới xây dựng ở thị trấn này.Người ta có thể tàn nhẫn đến mức đánh đập trẻ em và dùm đầu các cháu vào bồn chứa nước.Mỗi khi cuối khóc hay sao.Giám đốc bệnh viện đã gọi ông lên dặn dò trong buổi hội chẩn chiều qua.Thị trấn đang chuẩn bị buổi lễ kỷ niệm hoành tráng.Nhân dịp hai trăm năm thành lập.Những chuyện như thế này.Sẽ là đám mây u ám phủ lên bàn tiệc rực rỡ sắc.Gọi phát biểu trong buổi làm việc ngày mai phải hết sức cẩn.Giám đốc trao cho ông một cái nhìn sắc lạnh.Trời vẫn tiếp tục mưa.Những giọt nước tuôn trào từ bầu trời tối đen như nước mắt viên mang theo cả tiếng than khóc não.Chẳng marula như muốn xóa đi mọi vết tích của bụt.Trên đời.Năm năm về trước.Một đứa bé gái mười hai tuổi được đưa vào cấp cứu trong bệnh viện.Hai bác sĩ khám nghiệm lâm sàng nhận thấy bệnh nhi bị tụ máu trong não.Cơ thể có dấu hiệu bị xâm hại tình dục.Đến nửa đêm.Thì em tắt.Kết luận cuối cùng ghi trong bệnh án là nạn nhân tử vong vì chấn thương sọ não do trượt ngã.Ông chủ xưởng giàu có thoát tội.Người ta đã dùng tiền để mai tấm vải niệm đắp lên thi thể con.Bố dượng nhận tiền thăm hỏi từ ông chủ xưởng.Sắm một chiếc xe ba gác để chở hàng thuê.Bỏ búi sau cho các.Cái chết của con đã giúp ông ấy đổi đời.Có lẽ đó là lý do bỗng nhiên ông đối xử tốt hơn với mẹ.Còn không trách ông ấy.Nghèo khổ và tăm tối sinh ra tội lỗi.Còn chết quan.Mẹ.Đó là lý do vì sao linh hồn con mãi mãi không siêu thoát.Biến thành một con cú mèo quanh quẩn ở cõi này.Con bay đến cửa sổ phòng cấp cứu.Người cha vẫn ngồi nguyên như thế bên cạnh đứa con bốn tuổi.Đôi mắt ông ta đỏ ngầu vì mất ngủ.Ai hỏi má lõm sâu vào.Bác sĩ bình tiếp tục kiểm tra các chỉ số một lần nữa.Mắt bác sĩ cũng đỏ ngầu.Cả đêm qua ông không ngủ.Con tôi sẽ sống phải không bác sĩ.Người cha gần như khắp nước lên.Chắc chắn cháu sẽ sống.Bác sĩ trầm giọng.Anh đã nhìn thấy ánh mắt của con cú mèo lợn vợ ngoài cửa sổ.Đề thi tiếng kêu thê thiết của nó trong đêm.Con cú mèo sẽ không bao giờ từ bỏ.Có thể nào tiếp tục im lặng nữa hay không.Buổi làm việc với cơ quan chức năng bắt đầu lúc tám giờ sáng.Phía bệnh viện bắt đầu cung cấp thông tin về ba trường hợp bệnh nhi nặng.Được đưa vào hôm qua.Trong đó một cháu tử vong do đối nữ.một trăm tử vong.Do ngã chấn thương não.Và một cháu bị nghẹt đường thở.Hiện đang được tích cực điều trị.Một ai đó lên tiếng hỏi.Vì đâu để xảy ra những chuyện đau lòng như thế.Bác sĩ bình phụ trách kiếp trước là gửi lên tiếng.Học âm nhạc đi.Đằng sau đó.Còn có những chuyện đau lòng hơn thế.Tổng hợp lạm phát.Khi những sự thật.Bên ngoài trời bắt đầu hửng nắng.Mưa đã thôi dằn vặt con người bằng những giọt nước xanh xao và lá trên cây gừng sạch xào dền.Con cú mèo bún chân vỗ cánh bay đi để lại nơi cảnh cây mục đích ngựa xa bởi dấu.Bấm vào sắc nhọn.Và.Bệnh nhi thứ ba cuối cùng đã sống sót.Con đi qua sông mê.Quên hết mọi của nhau kiếp trước.Mong rằng ở kiếp sau mọi chuyện sẽ khác đi phải không.Quý vị và các bạn vượt nghe truyện ngắn cõi mê.Của tác giả trần thị tú. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com