Mặt Trời Ông Già Và Cô Gái _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất Vov 276

mặt trời Ông già và cô gái _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về tâm lý xã hội mới nhất vov 276

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa các bạn.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Trân trọng giới thiệu tới quý thính giả một truyện ngắn độc đáo của xi mang tên.Mặt trời ông già và cô gái.Có bản dịch của anh trúc quỳnh dung.Mấy hôm nay trời nắng gắt mặt đất hầm hợp tuổi.Tin nóng còn kéo khô làm sao dưới bàn chân chỉ cần tối trời mới mắt.Đến lúc ấy ông lão ốm yếu mới lần ra bờ con sông cartoon chảy xiết.Mùi vẫn một chỗ ấy bên cạnh gốc cây khô cằn nhìn mặt trời.Mặt trời đang nằm xuống sau rặng núi về chiều mặt trời nở to và đỏ rực.Lá mùi bất động trên hai đầu gối.Mặt ông lão cũng nhăn nheo đôi mắt lờ đờ và ướt chưa cổ khẳng khiu đầu.Nhỏ đắp trắng trường tài gầy guộc nhô lên dưới lần áo sơ mi vải hoa màu xanh.Một lần đạt mùi như thế ông lão nghe thấy tiếng ai sau lưng.Ông lão gật đầu đáp lại một cô gái mang chiếc vali màu.Tính ngồi xuống bên cạnh cũng ngồi chơi đấy hả ông lão hạc gật đầu rồi.Ừ ngồi chơi.Ông lão không nhìn cô.Trong vẽ cụ được không ạ.Cu gáy hỏi.Cháu bảo gì.Ông lão chưa hiểu.Trong vẽ cũ ấy mà.Ông lão không trả lời ngay vẫn nhìn về phía mặt trời chớp chớp hàng mi màu hồng không còn lông mày.Bây giờ lão đẹp đẽ gì đâu.Ông nói.Sao lại nói thế.Cô gái bỗng lúng túng.Cục gạch lắm.Lão lại ốm yếu nữa .Cô gái ngắm ông lão một lúc lâu rồi đôi bàn tay mịn màng vuốt ve bàn tay gầy mòn màu nâu.Bạn nói.Cụ rất đẹp.Cháu nói thật đấy.Ông lão khẽ mỉm cười.Nếu vậy thì cháu vẽ đi.Cô gái mở vali.Ông lão đưa bàn tay lên che điểm ho.Chắc cháu ở thành phố phải không.Lão hạc.Vâng ạ.Vẽ thế này cũng được tiền chứ.Có bức được có bước không của.Nếu cháu vẽ đẹp thì người ta sẽ trả tiền.Thế thì phải cố vẽ.Vâng ạ.Họ lại im lặng.Ông lão vẫn hướng về phía mặt trời.Cô gái chăm chú ngắm ông lão hơi chết và vẽ.Cụ người vùng này à.Phải.Vụ sát hại cũng ở vùng này.Phải phải.Năm nay cũ bao nhiêu tuổi rồi à.Bao nhiêu tuổi ấy à.Tám chục.Thế rồi kìa.Già lắm rồi.Ông lão thừa nhận và lại khẽ mỉm cười.Thế còn cháu .hai mươi lăm mạng.Họ lại im lặng.Mặt trời hay chưa kìa.Ông lão khỏe sao lê.Bão mặt trời làm sao ạ.Cô gái chưa hiểu.Mặt trời rất to.Cụ nói đúng phong cảnh chỗ này đẹp thật.Cháu nhìn nước sông bên kia bờ.Vợ.Đỏ như có pha máu ấy.Vâng.Cô gái nhìn sang bờ bên kia.Đúng thế à.Mặt trời đã chạm tới đường viền của đỉnh núi an tay rồi bắt đầu dần dần lặn xuống đằng sau chân trời.Mặt trời càng lặn xuống.Chỉ đường tiền dãy núi càng rõ nét.Dãy núi cứ nhích lại gần.Dưới thùng dũng.Nơi giữa con sông và dặn núi hoàng hôn đỏ hồng đan sâm trần.Bóng tối linh lung như từ dãy núi lan tỏa đến gần họ.Cuối cùng mặt trời lặn sau đỉnh núi bokor.Và liền sau đấy những tia sáng màu vàng thẫm rực rỡ xảy ra như nan quạt trên bầu trời.Xanh nhạt.Lúc sau những tia sáng ấy cũng lại lặng lẽ tắt dần.Chân trời nơi ấy chỉ còn sáng lên như một đám cháy ở xa.Mặt trời lặn rồi.Ông lão thở dài.Cô gái xếp những tờ giấy vào vali.Hai ông cháu cứ ngồi như thế một lúc lắng nghe tiếng sóng vỗ liên.Bà kể khoảng vào bờ.Tình đánh giường ngủ đang trôi trên vùng lũ.Trồng không cây gần đây.Một con chim đêm kêu khẽ.Tiếng kêu từ bờ bên kia sang lại.Dễ chịu quá.Ông lão phải nói.Còn cô gái thì đang nghĩ đến chuyện hôm nữa.Cô sẽ trở về cách thành phố thân yêu kia.Đem theo rất nhiều ký họa.Trong đó có chân dung ông lão này.Và bạn trai của cô một họa sĩ thực sự tài năng.Thế nào cũng sẽ cằn nhằn.Vẫn lại những khuôn mặt nhăn nheo.Để làm gì kia chứ.Ai chẳng.Khí hậu silvia lạnh lẽo và người dân ở đấy phải lao động rất cực nhỏ.Những hình vẽ để làm gì kia chứ.Sao lại thế.Cô gái hiểu rằng.Cũng chẳng có tài năng gì nhiều.Những cuộc cực bang khoang về cuộc đời vất vả của ông lão này.Chồng hai bàn tay của ông đủ rõ.Lại vẽ những nếp nhăn.Phải làm việc thôi phải làm việc thôi.Chiều mai cụ sẽ lại ra đây chứ ạ.Cô hỏi ông lão.Có.Ông lão.Cô gái đứng dậy trở về làng.Ông lão ngồi thêm một lát nữa rồi cũng về.Ông về đến nhà ngồi vào chỗ của ông ở trong góc nhà bên cạnh bếp lò.Chở con trai về để ăn bữa tối.Bao giờ đi làm về.Bác còn chảy củ cũng mệt mỏi và bực bội về đủ mọi chuyện.Vợ bắt bà cũng thế luôn bực dập về chuyện gì đó.Các cháu nội của cụ đã trưởng thành và đều ra thành phố cả.Tặng vợ trẻ nhà càng thêm hiệu quả.Họ ngồi ăn.Bắt con sâu bà vụ bánh mì chả vào đĩa đựng sữa cho cụ.Cụ mồi trao trảo ngay ở một góc bàn.Ông lão cố đưa khè trước thiệt để khỏi ra mạnh vào đĩa gầy giả tiếng động.Không ai nói gì.Rồi họ sửa soạn đi ngủ.Ông lão leo lên nóc bếp lò.Hai vợ chồng bắt con trai cựu thì vào buồng.Họ lặng lẽ.Với lại có chuyện gì để nói đâu.Mọi lẽ họ đã nói hết từ lâu rồi.Chiều hôm sau ông lão và cô gái lại ngồi bên bờ sông cạnh gốc cây khô.Cô gái vẽ vội vã còn ông lão thì nhìn về phía mặt trời.Tắc kè.Đời lão lúc nào cũng ăn nhàn.Không có điều gì phải phàn nàn cả.Lão làm thợ mộc.Không lúc nào nhiều việc.Mấy đứa còn lão đều theo nghề cha.Chiến tranh cướp đi mất gần hết.Những bốn đứa.Còn mỗi hai thằng.Một thằng hiện vẫn sống với áo.Tiền đó là tôi phan.Công tác ở thành phố làm chân đội trưởng công trình ở cổng trường sa.Nó viết thư về.Nói cũng an nhàn.Thỉnh thoảng có thể làm thẩm lão.Cháu nội của lão đồng lắm đứa nào cũng yêu quý ông.bảy giờ chúng đều ở thành phố cả.Cô gái đang vẽ bàn tay của ông lão cô vội vã bực tức.Chắc chắc lại tẩy xóa.Củ sâm thì trước có vất vả lắm không ạ.Câu hỏi một câu chẳng ăn nhập gì hết.Sao lại vất vả.Ông lão ngạc nhiên.Cháu đã kể cháu nghe rồi thôi sung sướng ấy chứ.Củ chắc tiếc các bác con trai lắm nhỉ.Đá banh.Ông lão lại mặc nhiên.Mất những bốn thẳng.Không tiếc sao được.Cô gái vẫn chưa hiểu.Cô thủy thượng hải hồng lão.Thầy thấy ngạc nhiên về thái độ bình thản và nhịn nhục của ông.Cảm giác nào nhiều hơn nhỉ.Mặt trời đã lặn xuống đằng sau sắp đối rồi.Hoàng hôn lại đỏ rực lên một cách lặng lẽ.Mày trở trời đấy.Ông lão nói.Cô gái nhìn lên bầu trời trong trẻo.Sao cậu biết à.Lão thị nhức nhối xương cốt.Nhưng trời vẫn trắng trẻo thế kia.Ông lão không trả lời.Chiều mai cũng lại ra đây chứ ạ.Chưa chắc.Ông lão không đáp lại ngay.Khắp gửi đàn đau như trần.Cụ ơi.Thứ đánh này ở đây gọi là giá sỉ.Cô gái lùn trong túi áo ra một hòn đá trắng có những vân vàng óng ánh.Đã nào.Ông lão hổ.Mắt vẫn hướng về dãy núi xa xăm.Cô gái trẻ hòn đá xanh.Ông lão không quay mặt lại chỉ giơ tay.Đã này ấy à.Ông lão hỏi.Hư đôi mắt về phía hòn đá rồi nắng nó trồng những ngón tay coi.Đá cuội đấy.Thủy chiến tranh không có sim.Chúng tôi dùng đám này để đánh lửa.Cô gái sửng sốt trước một phát hiện.Cô có cảm giác như ông lão mù.Không biết nói gì chỉ lặng lẽ ngắm nhìn nghiêng ông lão.Ông giáo thì hướng về phía mặt trời vừa lạ.Vẫn nhìn với một vẻ trầm ngâm bình thản.Cháu cầm lấy.Ông lão nói chỉ hòn đá về phía cô gái.Dù hờn không như thế này.Có hình trắng mồ.Trong nữa.Thấy cả những phần ở giữa.Có hẳn trắng nhắn nhủ như trứng chim ác là.Có hòn lại giống như chim hết.Hơi xa.Những điều có phần ở giữa hết.Giống như thế này.Cô gái vẫn nhìn ông lão không dám hỏi xem ông có ngủ thật hay không.Nhạc cụ ở chỗ nào ạ.Cũng gần đây thôi.Kia là nhà bác ivan.Kuroko neko.Ông lão trò vui nhà ngay trên bờ sông.Rồi đến gia đình bolero.Rồi đến nhà anh vô kitty.Rồi đến nhà kia lô vf.Vào mãi đến trăm cái ngõ kỳ.Mới là nhà của lão.Có việc gì cháu cứ đến đấy.Hồi còn đủ cháu nội ở nhà.Vui đáo để.Cảm ơn cụ ạ.Lão về đây.Chân tay nhức quá.Ông lão đứng dậy rồi bước lên con đường dốc.Cô gái nhìn theo cho đến khi ông xã bảo quất trong ngõ.Củ không thấy củ phát giáp hoặc ngừng lại chỗ nào.Ông lão bước chậm chạp.Mắt hướng xuống bàn chân.Củ không ngủ.Cũng hiểu xa.Chỉ đơn giản là mắt kém thôi.Trưa hôm sau không thấy ông lão ra bờ sông.Cô gái ngủ một mình nghĩ ngợi về cụ.Trong cuộc đời giản dị bình thường của cụ có chứa đựng một cái gì đó không đơn giản.Một cái gì đó thực sự lớn lao.Cũng như mặt trời kia.Chồng đơn giản là thế.Viết mọc rồi lại lăn.Cô gái nhỉ.Những đâu phải chỉ là đơn giản.Rồi cô gái chăm chú nhìn lại những bản ký quả của mình.Cụ thấy buồn man mác.Hôm sau ông lão cũng không ra.Cả hôm sau nữa.Cô gái bảy tìm đến nhà cụ.Cô tình thấy.Phía trong hàng rào của một ngôi nhà lớn mái tôn.Ở góc sân.Một người đàn ông trên năm mươi tuổi đảm bảo tấm gỗ thông.Chào bác ạ.Cô gái nói.Người đàn ông đứng thẳng dậy nhìn cô gái rồi quẹt ngón tay cái và những giọt mồ hôi trên trán.Đầu.Chào chị.Bác làm ơn cho hỏi.Có phải đây là nhà ông cụ.Người đàn ông chăm chú nhìn cô gái hơi ngạc nhiên em chiến cùng dừng lại.Phải.Bắt tàng pháp tôi đang đóng áo quan cho cụ đây cô gái há hốc miệng.Ngủ mất rồi à mất rồi bác tà lại cúi xuống vào thêm.Rồi ngước lên nhìn cô gái chị hỏi cụ tôi có việc gì.Cháu đến thăm thôi à chẳng là trong vẽ cũ à.Bắt đầu đưa mạnh một nhắc nào bác cho hỏi một câu cụ bị mù phải.Cô gái hỏi sao một lúc tám đúng thế.Ngủ bị mù đã lâu chưa hả khoảng chục năm rồi có chuyện gì vậy.Không ạ cháu chỉ hỏi thế thôi cô gái bước.Mày làm sao ra đến ngoài đường hốt tựa vào hàng xào và khóc thổn thức cụ thể thơ.Ông lão và cũng tiếc vì cũng không biết cách kể về ông chủ ngữ.Lúc này cô cảm thấy được rằng trong cuộc sống và công lao của con người có chứa đựng một.Ý nghĩa sâu xa và thầm kín nào đó và khô công nhận thấy rằng.Lúc này cô đã trưởng thành thêm được rất nhiều.Giọng đọc phương hằng vừa chuyển tới các bạn truyện.Mặt trời ông già và cô gái của nhóm vali micro vixen.Sau đi biên tập viên chương trình có đôi lời chia sẻ với các bạn về truyện ngắn này.Thưa các bạn câu chuyện chúng ta vừa nghe xoay quanh hai nhân vật chính một.tám mươi tuổi thằng chiều sang ngồi bên bờ sông cartoon và một nữ hoa sĩ trẻ từ thành phố về đấy.Ông cũng được miêu tả như một người đã đi qua nhiều tháng năm lao động rất nỗi vất vả nhọc nhằn.Hai bàn tay nhăn nheo màu nâu sẫm đặt trên hai đầu gối.Mặt ông lão cũng ăn nhau theo.Đôi mắt r và ướt.Chứ cuộc khiêu.Độ ống nhỏ tóc ông bạc trắng.Sân bay về quận ngô lên mấy lần áo sơ mi vải hoa màu xanh.Cô gái và ông cụ chỉ gặp nhau tất cả hai lần.Trong lần gặp đầu tiên.Sau khi làm quen.Khu bảy tỏ ý muốn được vẽ ông.Ông cụ ban đầu từ chối vì cho rằng mình chẳng còn đẹp đẽ gì lại ốm yếu.Nhưng sau đó cũng đã đồng ý để cho cô gái vẽ bởi cô vẫn khẳng định rằng ông rất đẹp.Họ trò chuyện với nhau vài điều về công việc bản thân.Và kết thúc của gặp gỡ lần thứ nhất.Khi mặt trời tàn dần.Tác giả đã để cho ông lão ba lần nói về mặt trời.Mặt trời hay chưa kìa.Mặt trời rất to.Mặt trời lặn rồi.Càng về chiều tối.Khung cảnh nơi đây càng bình yên với những tiếng sóng vỗ liên tiếp và khản vào bờ.Hình ảnh sương mù đang trôi trên thung lũng.Trong không cây gần đấy một con chim đêm kêu khẽ.Tiếng kêu từ bờ bên kia vang lại.Trong lần gặp gỡ và trò chuyện thứ hai.Ông lão kể với cô gái nhiều hơn về cuộc đời mình.Ông tự nhận rằng mình có một cuộc đời an nhàn.Tôi cũng không ít nỗi buồn.Bởi ông đã mất từ bốn người con trai trong cuộc chiến tranh.Tuy nhiên cái cách ông nói về nỗi buồn ấy khá nhẹ nhàng.Như thế nó đã khuất chìm.Phải im lặng từ lâu.Truyện xử ông lão sống cùng vợ chồng một người con trai.Còn các cháu của ông rất đông nhưng đều ở thành phố cả.Cô gái hỏi ông về hòn đá trắng mà cô đã nhận được đâu đó trong vùng.Khi ông lão chỉ tay nhận hòn đá.Cô có cảm giác như ông bị mù.Nhưng sau đó cô lại không nghĩ như vậy nữa.Khi thấy ông cụ miêu tả thật cheat.Về tình hình dáng sắc màu của những viên đá quý.Thêm nữa.Củ cảnh tin rằng ông không mù chỉ là mắt kém thôi.Bởi ông bước đi chậm nhưng không hề bóp pháp hay phải dừng lại ở chỗ nào.Trước khi chia tay.Mày sau cô gái.Còn kịp hỏi đường đến nhà ông lão.Nữ họa sĩ trẻ không ngờ.Lần thứ hai gặp ông lão cũng là lần cuối cùng.Khi ba buổi chiều sau đó không thấy ông ra bờ sông nữa.Có một mình tự tìm đường đến nhà ông.Vậy thảo thuốc dưỡng sử.Khi thấy một người đàn ông.Đang động thảo của anh cho ông cụ.Ông cụ trước đây cũng từng là một người thợ mộc.Ông đã bình lặng đi qua cuộc đời này.Để đến bây giờ.Có một người hàng xóm nào đó lại đóng áo quan cho ông.Những người hàng xóm quanh ông đều có tên cụ thể.Vùng đất hoang đang sống cũng có tên cụ thể.Nhưng giờ ông lão và nữ họa sĩ.Lại không hề được nhà văn đặt cho một cái tên.Phải chăng đó là sự cố tỉnh có chủ.Nghệ nhân nổi bật một thông điệp.Vì ý nghĩa của sự bình dị trong cuộc đời.Ông lão đã đi qua một cuộc đời tám mươi lăm.Với đủ buồn vui.Lao động sống và cống hiến.Mất đi những đứa con rất ruột đẻ ra vì sự nghiệp bảo vệ tổ quốc.Số điểm những năm tháng cuối đời thực sự mất ông đã không còn nhìn thấy ánh sáng nữa.Theo lời người thợ đóng áo quan ông lão đã bị mù mười năm nay.Nhưng chúng ta vẫn cảm thấy.Sự gắn bó tha thiết của ông với mảnh đất quê hương.Từ mỗi lần ra bờ sông chảy xiết.Sự im lặng.Khi ông ngồi bên gốc cây khô cảnh.Từ mỗi con đường ra sông và trở về nhà.Ông không nhìn thấy nữa nhưng vẫn nghe được vẫn cảm được những bước đi của thời gian.Ông nói về tất cả thiên nhiên sự vật xung quanh bằng trí nhớ bằng những cảm giác về nguyên của ký.Ông diễn tả một cách hoàn hảo.Để nuôi cu gáy không thể nghĩ rằng ông bị mù.Có lẽ không phải ngẫu nhiên.Nhạc anh đã để cho hình ảnh mặt trời.Trở đi trở lại thật nhiều lần trong tác phẩm.Qua lời nói của ông lão.Cũng như những miêu tả chảy ra trong suốt những trang văn.Mặt trời khi ấy có thể xem là một biểu tượng về tình yêu cuộc sống giản dị.Nhưng vẫn.Biển bị.Sao rủ những ánh sáng mặt trời ông lão cảm nhận rõ.Google những buổi chiều tà.Cũng giống như những năm tháng cuối cùng trong chính cuộc đời.Những giọt nước mắt của cô gái đã lặng lẽ rơi xuống đồng thời khép lại tác.Cô gái khóc mà dượng như còn chưa cắt nghĩa được tại sao mình khóc.Tổ chức công cụ như.Chắc chắn rồi.Xuống là người không hề thân thích và mới chỉ gặp đôi lần.Nhưng có lẽ.Nước mắt người họa sĩ trẻ rơi xuống.Còn gì một điều thiêng liêng sâu thẳm.Thầm kín.Mặt của chị nhận ra và ý nghĩa mỗi cuộc đời.Qua một con người cụ thể.Là ông lão mù.Mỗi buổi chiều ngồi bên bờ sông cartoon.Thưởng thức truyện ngắn mặt trời ông già và cô gái của xúc sim.Chúng ta có thể liên tục.Để sử tương đồng phong cách.Trong những truyện ngắn của nhà văn thạch lam.Đó là những tác phẩm có cốt truyện đơn giản.Không chú trọng về những xung đột.Cao trào.Những nguồn giàu chất thơ.Và chinh phục mọi người đọc người nghe bởi dư âm sâu thẳm.Bởi sức gợi cảm.Lotte ý nghĩa nhân văn đẹp đẽ.Những sản phẩm của xúc xin cũng như thế clan.Có thể khiến chúng ta.Sống chậm hơn trong những show bổn á của cuộc sống đời thường.Để rồi từ đó bị yêu mến hơn những điều bình dị của cuộc sống này. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com