Replay Blog Radio - Đừng đi Nữa Vì Anh Vẫn ở đây

replay blog radio - Đừng đi nữa vì anh vẫn ở đây
Bạn thân mến cái gì dễ dàng có được thì cũng dễ dàng mất đi.Chỉ có những điều thiêng liêng là sống còn sau bão tố.Tình yêu đôi khi cũng cần trải qua sóng gió.Thử thách để biết rằng tình cảm dành cho nhau mãnh liệt thế nào trong chương trình hôm nay mời bạn đến với.Chuyện tình đời gập ghềnh trắc trở trong truyện ngắn đừng đi nữa vì anh sẽ ở đây.Của tác giả nguyên bảo.Một.Con của thủ lĩnh.Chúng tôi cùng nhau ngồi trước màn hình máy tính và xem một bộ phim.Hãy thiết kế lại rất ít.Nguyễn thị xích máy đầu lại gần vai tôi thì thấy người cha trong phim mồm đứa con của mình.Tôi hãy nói.Họ đang sợ hãi.Và đặt tay mình lên bác nguy.Kẹo kéo cô ấy lại.Đó là một bộ phim kể về sự hình thành của đế chế mông cổ.Nhìn ở một góc độ khác.Có thể coi bộ phim là câu chuyện kể về sự hình thành của cậu bé thiết mộc chân.Người ta nuôi chó để làm gì tại sao người ta phải đeo gông vào cổ nó rồi nuôi nó.Người ta nuôi nói để làm bù nhìn.Làm thử cây cảnh.Chúng tôi sẽ hỏi nhau.Đó là phân cảnh mà chào của tiết mộc châu bị người đứng đầu của bộ là thù địch đầu được chế.Một thủ tướng của trà cậu bé đã đứng lên cứ quy.Bài xây dựng cậu bé làm bù nhìn.Thằng bé này chưa chết được đâu.Tôi thì thầm vào tai người.Cô ấy tỏ ra không quan tâm.Hay là sự im lặng của nguyễn cũng là một dạng của quan tâm không chừng.Thi thoảng chúng tôi nói với nhau về những chi tiết phim đang diễn ra.Từ đoạn phim miêu tả cảnh người ta chiến đấu nhiều máu me .Là nguyễn lại cố tôi nhanh.Tôi cũng cãi tay lên những ngọn.Hoặc hệ kiểu nhẹ mấy đầu cô ấy.Như một cách để trấn an.Bộ phim hơn hai tiếng mà tôi có thể ngồi trước màn hình xe buýt với nguyễn.Đó quả là một kỳ tích.Bởi vì tôi vốn dĩ không có thói quen kỳ phim như cô ấy.Nhưng lạ lẫm hơn là cảm giác với phía sau đó.Chúng tôi cùng nhau chứng kiến thiết mộc chân bị người ta đeo gông vào cổ.Chứng kiến thiết mộc chân bảy chân bị bán làm nô lệ.Và bị giam cầm rất lâu ở một đất nước xa lạ.Rồi cuối cùng cậu ấy trở về.Sau bão giông đôi mắt cậu ấy như hồi tĩnh.Để chiến đấu và chiến thắng.Vì đó là con của một thủ lĩnh.Thằng bé mang trong mình tư chất của một khả hãn.Tôi tự giải thích.Phúc.Tôi buồn của nghĩ chuyện mình.Tại sao tôi vĩnh viễn lại như thế.Đầu bằng dẫn vụ và.Chúng tôi vẫn tìm thấy bình yên khi bên nhau.Chẳng ai muốn bảo đi.chín phần dại khờ.Gọi đến chín trong số mười người quen biết tôi và nguyễn đều nói rằng.Sữa tươi với nguyên là thứ tình cảm nhất thời thoáng qua.Hai con người với hai tính cách trái ngược.Nói với nhau dăm ba câu đùa vui rồi tự dưng chờ đợi nhớ nhung và lao vào nhau.Họ chẳng tài nào hiểu nổi nguyễn đã nghĩ những gì.Nghe những lời họ nói .Nguyễn thái ca.Cô ấy vốn dĩ mạnh mẽ.Nhưng tôi tin nguyễn không dại khờ.Lúc bắt đầu em chẳng xác định gì hết.Nguyễn bảo tôi như vậy.Điều này không cần nguyễn phải nói tôi cũng biết.Nguyễn nghĩ rằng cô ấy sẽ mượn tạm tôi từ thế giới ngoài kia.Khi chúng tôi dừng chân nơi đèn đỏ.Trong buổi hẹn đầu tiên.Nguyễn đã áp sát má vào má tôi.Tôi sẽ quay lại thì tên nguyễn đã đặt lên vai tôi khách hàng.Tôi cảm thấy ấm áp theo cách dạy khổ nhất có thể.Như một phản xạ tự nhiên tôi đặt nhẹ môi hôn lên vài nguyễn.Tôi biết nguyễn thích điều đó.Đó là lần đầu tiên trong đời.Tôi nhận ra rằng.Dại khờ có khi cũng làm con người ta hạnh phúc.Nhưng mà đi theo hạnh phúc bao giờ cũng là một vài trách nhiệm tự mang.Tôi nghĩ về nguyễn.Cô ấy nói rằng sau tôi không hôn lên môi cô ấy.Nếu được hôn nhau dưới mưa thi hành sẽ tuyệt vời lắm.Em đúng là lắm trò.Tôi thường thường nhận xét.Khi ấy nguyễn cười.Cái cười của kiều đàn bà từng trải khiến tôi không thể đọc được trong đó là niềm vui hay nỗi buồn.Đã bao lâu rồi anh chưa thực sự yêu thương một người con gái.Nguyễn hưng.Tôi cảnh ngón tay lên những lọn tóc sau gáy nguyễn và trả lời khô khớp.Anh cũng chẳng biết nữa.Tôi không biết thật.Là tôi lâu rồi không yêu.Hay là lâu rồi không được ai đó yêu.Tôi nhớ tới người con gái mới nhất vừa bước qua cuộc sống của mình.Cô ta chạy theo tôi mà im im.Những tháng ngày quên.Tôi dường như đã cố gắng đem tới cho cô ta niềm vui.Chẳng phải để đổi lấy một môi hôn.Tôi cố gắng làm những điều mà tôi nghĩ rằng cô ta sẽ vì thế mà tốt lên.Rồi chúng tôi nhận về một thứ tình cảm trên mức tình bạn.Tôi nhận ra rằng.Khi đi bên tôi đôi lúc cô ta buồn khóc.Sâu trong ánh mắt đó là hình ảnh của một người khác.Là những thiệt hơn được mất.Tôi nào có được cô giáo yêu thương gì.Thực ra thì kiểu con gái như em.Mới thực sự là kiểu người đáng được thương yêu.Tôi bảo nguyễn.Nguyễn thị thảo trong khi nếp đầu vào vai tôi.Em dễ tin.Vì thế đừng có trêu em bằng những lời như thế.Chẳng hiểu sao khi ấy tôi thấy nguyện yếu đuối vô cùng.Nguyễn quốc khoảnh khắc này hoàn toàn đối lập với nguyễn khi mới đến.Nhận ra điều ấy tôi hỏi nguyễn.Em có thương anh không.Cô ấy khẽ gật đầu.Những lúc thành thật nhất.Nguyễn không bao giờ nói bất cứ một lời nào.Bởi vì mọi điều nguyễn muốn nói đều được thể hiện rõ nét qua cử chỉ.ba.Hay là mình từ bỏ nhau.Nguyễn về muộn rất nhiều lần như thế.Cô ấy giải thích rằng trước khi có tôi thì cuộc sống của cô ấy vốn dĩ đã như thế rồi.Những lúc tâm trạng bất ổn.Nguyễn tìm đến rượu đó là cách của cô ấy.Tôi thường nghĩ tới chuyện từ bò.Từ bao điều mà mình chưa bao giờ có.Là nguyễn.Tại sao chúng tôi phải tiếp tục như thế này.Có lần nguyễn hứa rằng sau khi tăng ca sẽ sản phẩm nấu cơm cho tôi.Nhưng rồi nguyễn không làm tôi đã đợi.Rất lâu sau nguyễn mới đến và nói với tôi rằng.Cô ấy đã ăn cùng với một người bạn.Tôi không trách gì.Cũng không tự ái.Hôm ấy nguyễn sang.Tôi đường nguyễn về và tự nghĩ rằng đó sẽ là lần cuối.Anh không cài mũ bảo hiểm cho em mà.Nguyễn hồi tôi rồi tự cai.Cô ấy lầm bầm trong miệng.Mọi lần anh đều làm thế.Trên đường đi.Tôi đã nói thật suy nghĩ của mình.Chẳng có lẽ đây sẽ là lần cuối tôi đi cùng nguyễn.Tôi và cô ấy sẽ trở về như lúc mà người còn lại chưa đến.Trước khi đó nguyễn không thể nhận ra nơi tôi có chút nghẹn ngào dọc lên sống mũi.Nguyễn đăng sai mà.Có nhiều việc không phải cứ nghĩ hai trăm chờ là sẽ giải quyết được.Như việc tôi lo về nguyễn.Mấy hôm vừa rồi cô ấy ốm nhiều mà cứ uống mãi.Tôi không cản được.Cô ấy nói sẽ đến rồi lại bỏ tôi một mình.Tôi không dám cầu mong một sự tôn trọng cần thi.Bởi vì tôi với nguyễn chưa là gì cả.Tôi nghĩ rằng.Tôi vĩnh viễn sẽ đứng lại đó thì đợi nhau.Bị dị ứng nguyễn.Tôi cảm nhận được tình yêu.Tí rồi tôi cảm nhận được sự khác biệt.Sự sai rất nhanh lên.Có lẽ sâu trong đó là cảm giác yêu thương và khao khát muốn níu giữ.Khi bóng của nguyễn quốc hận cũng là lúc chuông điện thoại của tôi sao.Đó là cuộc gọi từ người quản lý dự án việt truyền thông mà tôi mới được nhận vào.Tôi vội vã chạy về nhà làm nốt những công việc còn sợ.Không còn nghĩ tới điều gì khác nữa.Bốn giấc mơ chẳng đuôi.Tôi là một mình lúc nửa đêm.Mở lại bộ phim về sự hình thành của đế chế mông cổ.Tôi cảm thấy nguyễn như đang ở bên cạnh.Tôi tự lên gối.Cảm giác rằng đó là mái đầu của nguyễn.Nếu nguyễn ở ngay đây.Chúng tôi sẽ nói với nhau những điều gì nhỉ.Anh hiểu vì sao mà thiết mộc chân không che.Bởi vì cậu ta chưa bao giờ đánh mất giấc mơ.Tôi sẽ nói thế và nguyễn sẽ lên.Ngay cả khi sống trong bóng tối của sự mất tự do.Thiết mộc chân cũng chẳng nghĩ rằng mình sẽ ở trong ngục tù mãnh.Cấu tạo còn mơ và còn thứ để chờ đợi.Tôi nhận được tin nhắn của nguyễn phần về ba chữ.Em sai rồi.Không nghĩ ngợi tôi nhắn lại ngay.Em đang ở đâu.Về đây luôn nhé.Nguyễn sai.Chưa bao giờ nguyễn thành như thế.Cuối hỏi rằng có phải tôi đi từ bờ tình cảm giữa tôi và cô ấy không.Cô ấy cũng như muốn ngã xuống khiến tôi phải cô bé cô ấy lên giường.Câu đầu tiên mà nguyễn nói khi tỉnh dậy là.Em đói tôi nấu súp mì đủ cho hai đứa bởi vì tôi biết nguyễn sẽ không bao giờ chị.Một mình.Có những giọt mồ hôi reetech trên trán nguyễn.Cô ấy cười áp tay lên má tôi và ấn như thế đăng kiểm nghiệm một thực thể gần gũi mà lo.Chưa tin là đang hiện hữu.Chúng tôi hôn nhau nguyễn cắn lên vai tôi một việc rất đau rồi sẽ hỏi sao lại làm thế.Thì nguyễn trả lời rằng đó là lời cảnh báo dành cho tôi.Ví dặm có ý định từ bỏ cô ấy cười nói rằng chúng tôi nên đi ngủ bởi vì biết ngoài trời mưa.Đó là lần đầu của chúng tôi.Năm hậu hạnh phúc.Tôi đang ngồi bên hiên tựa lưng vào chiếc ghế gỗ và đọc thử một cuốn tuyển tập truyện ngắn thì tuyết đến.Đó là cậu em ở cùng một khu tập thể với tôi.Nguyễn đâu.Cấu tạo vừa hỏi vừa đi vào nhà lấy ấm trà.Hôm nay tôi có hẹn với mấy người bạn.Anh không đi cùng à.Không.Giúp mụn tuyến đăm chiêu và bao có điều này em không biết có nên kể cho anh không.Tôi nhìn mặt nhìn thẳng về phía tuyến tôi lắng nghe.Cấu tạo lập những kế.Lịch nghỉ dài dòng nhưng đại khái nói về chuyện của tôi và nguyễn cậu ta nói rằng hôm vừa rồi mới thấy nguyễn về.Cùng một người đàn ông lạ trong tình trạng say giấc mơ ướt cậu ta nhận ra tôi có ý định nghiêm túc với nguyễn.Chẳng lẽ đâu chơi.Tuổi bao.Cả hai chúng tôi im lặng một lúc lâu mỗi người lại theo đuổi một suy nghĩ khác nhau.Tôi biết nguyễn là như vậy.Một người con gái sống phóng khoáng và tin vào những thuật ngữ của cảm xúc.Đàn bà như vậy dễ sai lầm.Tôi không chắc rằng nguyễn nghĩ mình sai lầm có thể cô ấy cho rằng chuyện tình ái đơn giản chỉ là một cuộc vui.Cô ấy có dạy đàn ông như cách mà đàn ông có dễ những chuyện tình không đầu không cuối của mình tôi.Rau theo mùa suy nghĩ đó chẳng hai tuyến đã về từ bao giờ.Truyện ngắn tôi đọc sự hồi nãy có tiền là hạnh phúc truyện ngắn ấy là của một tác giả việt.Biết cách đây chừng mấy chục năm thời ấy tình ái được xem đi xài cấm câu chuyện thể hiện rõ ý thức.Qua lời kể của người mẹ và những gì bà ta nhìn được nơi con gái mình.Tao không chồng thích đi nhảy đầm và thi thoảng quay lại với một người đàn ông để cùng nhau lao vào một.Tình không đầu không cuối.Con gái của bà mỗi lớn thì nỗi xót xa của bà càng nhiều.Nhảy cảm của người mẹ đủ để bày nhận ra con cái mình đang lớn.Đã yêu và bắt đầu bước vào những chuyện tình.Bài xót xa khi nhận ra mái tóc con gái mình bồng lên sau buổi đi chơi vì có bàn tay thô ráp nào.Sục vào điều làm tôi ám ảnh là cái kết của câu chuyện.Người mẹ chết chồng lúc đứa con đang ân ái với người tình.Bài ca bị tai nạn còn đứa con gái thì nghe luôn khánh trong tivi thông tin thời sự báo có người thứ ba.Xe ô tô đâm.Câu chuyện kết thúc những cuộc hành hút bắt đầu từ đấy.Nguyễn có sai không.Việc một người con trai ngồi gần một người con gái.Và nhận ra tim mình rộn ràng có sai không.Tôi chẳng biết được phía sau hạnh phúc của người ta là gì.Còn với tôi bây giờ nói là cảm giác mất mát.Bởi vì tôi biết.Nguyễn của tôi yếu đuối vô cùng.Miễn sao phải gieo mình trong những câu chuyện nửa vời.Một phần nữa làm cho nỗi mất mát ấy lớn hơn đó là vì tôi vừa nhận ra mình không có nguyễn.Tôi chưa cho nhuyễn được gì.Và càng không có quyền sở hữu nguyễn.Cô ấy đi cùng người đàn ông khác biết đâu đó cũng là một lần sai.Như hôm cô ấy về với tôi.Xấu.Em đừng đi.Tôi với nguyễn đưa nhau và im lặng.Bài ba ngày trôi qua tôi không nuôi được.Vì vết cắn của nguyễn.Vì trước hôn trên cổ hay vì những điều tôi còn chưa nói được với nguyễn.Tôi cũng không biết nữa.Tôi nhắn cho nguyễn huy dòng tin ngắn gọn.Gặp nhau được không.Rất lâu sau từ nhận được dòng tin hồi đáp.Đàn ông thằng nào cũng dối trá như nhau.Nguyễn bảo thế.Tôi tưởng rằng nguyễn sẽ cắt đứt mối quan hệ với tôi sau khi kết luận như vậy nhưng không.Cô ấy bảo tôi ra đón.Và nói rằng chúng tôi cần uống say để giải quyết dứt điểm câu chuyện.Cô ấy uống say và cười lớn.Này anh đàn ông đưa bạn gái lên giường được mà không có can đảm giữ con nhà người ta lại thì đúng là.Tôi cười trừ và bảo nguyễn.Đêm hôm kia em đi đâu.Đi với trai.Ừ anh không nên hỏi.Anh ghen hả.Nguyễn nghiêm mặt thầy điệu bộ trưởng rất là nơi.Tôi đã định gọi anh toàn tôi về trong buổi tối hôm đó.Nhưng tôi nhận ra được sự lạnh nhạt từ anh.Tôi nhìn sâu vào mắt nguyễn.Chúng tôi như những cơn gió ngược hướng tất vào đời nhau cuộn chạc không kiểm soát.Nhưng giờ phút hiện tại tôi không hônnguyễn đôi chân tôi bất giác ấn xuống mặt đất để thiết kế ra khỏi bà.Điều ấy làm cho khoảng cách giữa tôi với nguyễn xa hơn một chút.Đây sẽ là lần cuối anh đưa em về.Chúng mình không nên như thế này nữa.Anh không muốn.Không muốn vì muốn nhiều hơn phải không nguyễn cười nhạc.Tôi vừa đỡ nguyễn vừa bảo.Em sai rồi đấy.Đến cửa phòng nguyễn.Tôi nhìn thấy bên trong đèn sáng có một người con gái từ trong nhà bước ra.Anh có phải anh đạt không.Tôi gật đầu.Cô gái lại nói tiếp.Vậy là hai người làm lành rồi hả.Tôi băn khoăn trước lời cô gái lạ nhưng rồi cũng gật đầu đại khái cho qua.Tôi nghe thấy chút ấm áp vừa chạy qua mạch máu.Hình như nguyễn có kể với tôi về ai đó cô gái vừa rồi hình như là bạn cùng phòng ở ghép với nguyễn.Tôi nhận ra trong ánh mắt cô ta nhìn tôi chất đầy sữa triều mến.Cái trìu mến được thắp lên từ những điều nguyễn nói về tôi.Mới mẻ và độc nhất.Anh nhớ em.Tôi nhắn tin cho nguyễn lúc nửa đêm.Tưởng có người bảo hôm qua là lần cuối gặp nhau rồi cơ mà.Đây là lần thứ ba anh xem lại bộ phim chúng mình cùng xem.Tôi kể chẳng mang lời nguyễn hỏi.Mỗi lần ta chú tâm xem một bộ phim là một lần bộ phim ấy mới mẻ có phải không em.Tôi lại bắt đầu tuyên truyền hình như tôi chỉ huyên thuyên như thế với nguyễn cô ấy bảo rằng sẽ tắt máy.Tôi ngần ngại.Từ từ nghe anh nói đã.Nguyễn giữ máy phải im lặng.Hình như đến nay tôi thật.Anh đã biết vì sao thiết mộc chân không chết hoặc mòn đi trong những điều hẹn hò.Cậu ta có đôi mắt của thủ lĩnh.Phần lớn những điều thiêng liêng trong đời đều phải trải qua sóng gió để được khẳng định cái gì còn sống.Bão táp.Thì cái đó là điều thiêng liêng.Anh từ lung tung gì vậy anh kể về bộ phim chúng mình cùng xem.Rồi sao.Những ngày chúng mình cùng trải qua cũng như thế.Nghĩa là thế nào.Là anh yêu em.Đừng đi nữa vì anh sẽ ở đây.Bạn gửi lắng nghe truyện ngắn đừng đi nữa vì anh sẽ ở đây.Từ từ đến từ tác giả nguyên vào nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.mười bảy truy cập website blogradio.vn đăng nhập vào kỳ bài.Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage.Facebook.com gạch chéo yêu plus.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn qua giọng đọc titi tuấn anh.Tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com