Truyện Thực Tế Hay Đối Đầu Với Chị Dâu Phần 1 Lời Thề Trong Gió - Diễn Đọc Tâm An

truyện thực tế hay Đối Đầu với chị dâu phần 1 lời thề trong gió - diễn Đọc tâm an

Tâm an xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lần hai trên cành đọc truyện bụi phố và rất vui khi được gặp lại.Chào mọi người trong buổi trưa ngày hôm nay và tiếp tục gửi tới cho quý vị một bộ truyện rất mới của tác giả của bài lá cờ.Đối đầu với chị dâu quý vị và các bạn thân mến câu chuyện sẽ xoay quanh tình yêu và cuộc sống của cô gái.Điểm thi cô ấy tròn hai mươi tuổi và đang sống trong một cuộc sống vô cùng bất mãn bởi vì.Bố mẹ đã ly hôn và mẹ cô ấy đã đi bước nữa cưới một người chồng đó chính là cha dượng của cô.Nhưng mà người đàn ông này đã luôn luôn tìm cách để chiếm đoạt cô gái tên thi này cô ấy rất bất mãn với.Và trong một buổi tối đi bà thì cô ấy đã quen duy một chàng trai ăn chơi đua đòi.Nhưng mà trong trái tim lại luôn luôn ấm áp cuộc gặp gỡ định mệnh này đã khiến cho hai người này gắn bó.Suốt cả cuộc đời.Nhưng là có quá nhiều sóng gió xảy ra.Chúng ta hãy cùng nhau lắng nghe những tập của bộ truyện này.Để xem giảng những sóng gió đó.Có thể nào khiến cho hai người hạnh phúc bên nhau hay không xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé.Tuổi gì làm ăn cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ tâm an bằng cách lai.Và bấm đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Đối đầu với chị dâu tác giả của bài lá qua giọng đọc của thực hành.Tôi tên là hà thi năm nay tôi vừa tròn hai.Tuổi người ta bảo rằng đời con gái đẹp nhất ở độ tuổi hai mươi vì nó có biết bao nhiêu hỏi mà.Chọn mẫu đẹp từ nhỏ đến bây giờ tôi sống cùng với mẹ cô sống của tôi là.Một tay mẹ lo lắng bởi vì cả bố và mẹ tôi đã ly hôn với nhau từ lúc tôi còn rất bé.Tôi biết rằng bố tôi không còn ở việt nam nữa mà ông đã bay sang mỹ sống định cư.Và có một gia đình mới ở bên đó rồi mẹ tôi là một doanh nhân thành đạt nhưng điều đáng nói ở.Là mẹ tôi đi thêm một bước nữa và kết quả là tôi phải sống chung một mái nhà với.Tên tưởng phải nói là đáng ghét và dơ bẩn một buổi sáng đẹp trời.Đang lúc tôi còn ngủ thì đột nhiên tôi cảm nhận có một bàn tay đang sờ chân.Tiếp tục di chuyển lên phía trên sau đó tôi vội vàng quay mắt mở ra xem.Tôi giật mình hoảng hốt khi thấy tiền tượng đang xuất hiện ở đây tụi thằng chân đám.Một cái con người của ông ta ông ta lăn đùng ra phía sau ghé lại xuống giường giọng nói.Tăng ca vô cùng tức giận mày bị điên à tại sao mày tắm đá tao hôm nay ông.Với tôi ông biến đi nếu không tôi sẽ gọi mẹ tôi.Mày gọi đi mày gọi lớn xem nào xem có ai đến cứu mày được không .Ông giám bây giờ con cứ việc làm đi hết.Dượng sẽ cho con thêm tiền nhá.Chồng nghĩ rằng tôi thiếu tiền sao.Ông không hồn.Cút ra khỏi đây đi.Nếu không.Đừng có trách tao này.Chiều tượng một lần.Tượng bảo mẹ mua cho con chiếc xe mới chịu không.Bây giờ tưởng đang thương con.Con đừng có chảnh chó.Tượng ghét đấy.Thường thường cái đồ uống.Phòng tránh ra đi.Nếu không.Tuổi của ông đâu phải nghèo này đấy.Mày hù ai đấy hả.Mẹ của mày bây giờ đang ngủ ngon lành rồi.Hồi chiều tao một tí.Thế có chết đâu.Ngược lại.Mày còn có thứ.Để mạ vàng mặt với bạn bè của mày.Chiều cái mặt ông ấy.Cút đi.Vừa nói tôi vừa đưa tay xuống và rút ra một con dao nhỏ được đặt ở dưới gối.Vốn dĩ còn rào không nằm ở đây nhưng do ông ta đã quá nhiều lần đến phòng của tôi để quấy rối.Nên bây giờ.Tôi phải thủ như vậy để kịp phòng thân.Nhà của con yêu râu xanh .Thì nhất định tôi phải cẩn thận mới được.Đưa con nào hướng về phía của ông ta.Tôi cắt trọc.Mẹ tôi là người có tiền.Bây giờ có rét đi một mạng rồi.Chắc là không sao đâu.Nếu chồng muốn chết.Ông có nhà vào đây.Tôi cho ông ăn đủ.Thế thì mày tưởng tao sợ mày à.Này đâm đi đâm mạnh vào.Vừa nói ông ta vừa tiến đến gần tôi về mặt đất thằng ấy càng làm cho máu riêng của tôi trỗi dậy.Thế qua mạng con dao về hướng đấy và đâm xét qua tay của hắn.Mở bắt đầu tuần giá.Ôn tập thì vậy.Thì gào lên và chửi thề.Con chó này mày dám đâm tao.Muốn ăn giao tiếp.Hay là trời khỏi đây.Thì nói một tiếng.Con thi này không sợ ai hết.Bắt quá tôi vào tù tôi ngồi.Sau đó tôi được thả ra thôi.Còn ông ấy à.Mạng của ông không bao giờ lấy lại được đâu.Con mẹ mày.Mày cứ chờ đấy.Vì biết tính của tôi rất nhiều nên ông ta chửi thề một tiếng.Sau đó đưa tay lên giữ chặt lấy vết thương kia rồi quay người bước đi.Cánh cửa đóng lại tôi thả con dao xuống nền.Tao đỡ mệt mỏi đưa tay lên sờ mạnh nuôi thái dương thờ vào một tiếng.Sống trong ngôi nhà này.Lúc nào cũng phập phồng lo sợ.Nghĩ tới đây tôi cảm thấy chán nản với gu thẩm mỹ của mẹ tôi một tên khốn rách áo ôm thân.Không bằng một nửa của mẹ nhưng mẹ vẫn chịu lấy tôi cũng xin thua cái gì mà duyên nở.Cái gì mà trời định nghe thôi đã thấy vô lý lắm rồi.Hôm nay là một buổi sáng cuối tuần không thể để cho ông ta làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi được tôi bước xuống rồi.Về đi thằng ở nhà vệ sinh để thay đồ đẹp rồi gọi điện cho đứa bạn thân.Alo.Cái gì vậy má.Mới sáng sớm gọi cái gì người ta đang còn ngủ đây.Báo gọi còn đi shopping.Thế còn muốn ngủ không.Nói một lời xem nào.Đi đâu đi shopping hà.Thế bây giờ kiếm dài à.Kết quả tôi muốn đi cùng không.Đi đi chứ.Chưa cái gì kiếm trai là trên hết.Thế bây giờ mà đến đón con.Hay là con lên đó má đây.Gì đấy mà tự đến.Con có bị tắm rửa sạch sẽ đi.Lên tường nằm nghiêng cho tao nước.Tuổi mão sẽ đến ngay.Tôi mỉm cười và tắt máy.Hai đứa chơi chung với nhau một đứa thèm trai và một đứa thấy trai thì ngán đến tận cổ.Thằng ken này đi đâu mà thấy trai đẹp.Là tôi phải kiếm ngay một cái quần.Để bỏ hợp vào túi.Vì ngỡ như có làm rối lên.Thì cũng có cái mà che mặt.Chứ không bọn nó lại cười cho thối cả mặt.Gương mặt của tôi đậm nét châu á.Từ các góc cạnh cho đến đôi mắt to tròn đen láy.Đưa mi dài cong như tạo nên một vẻ đẹp huyền bí.Chiếc mũi thẳng tắp cao gót chưa một lần qua chỉnh sửa.Kể cả đôi môi căng mọng ấy.Mọi thứ kết hợp với nhau rất hài hòa.Nếu không phải nói quá đó là một kiệt tác của vẻ đẹp.Đẹp đến mỗi siêu lòng người đối diện.Ngồi vào bàn trang điểm.Tôi ngắm nhìn mình qua chiếc gương.Tôi thêm một ít son đỏ.Để tôn lên vẻ đẹp cho khuôn mặt.Rồi tôi bắt đầu đứng dậy.Lấy túi và rời đi.Bước xuống nhà tôi thấy mẹ và ông ta đang ngồi bàn ăn sáng.Mẹ có mặt ở nhà.Mẫu ta còn dám giở trò đồi bại với tôi.Chắc là ông ta bị điên rồi.Đặt túi xách lên bàn.Tôi nói với cảm giễu cợt.Tay của tượng bị làm sao thế kia.Sao lại băng bó thế này.Tưởng chị bị trầy xước thôi không sao.Bảo dưỡng không cẩn thận thế nhỉ.Lỡ mai đưa luôn cái.Cứ phải làm sao.Chắc là mẹ con sẽ buồn lắm đấy.Không sao hết.Nếu như có làm gì.Rửa mặt cho ý nhìn trước nhìn sau.Cái nào nên làm thì làm.Cái nào không nên làm.Thì nên né ra.Hỗn tạp trộn lẫn vào nhau.Thế con nghĩ rằng.Bảo nó chảy ra dài dài đấy à.Mẹ tôi ngồi bên cạnh thấy thái độ của tôi đối với dượng như vậy.Thì mới chen ngang vào.Thôi dẹp mấy chuyện đấy sang một bên đi.Con đang ngồi xuống đây ăn cùng với mẹ.Con không đói con ra ngoài đấy à.Tối nay chắc còn về trễ mẹ đừng có đợi con.Đi đâu.Đi với ai.Bạn.Không phải là trai mẹ cứ yên tâm.Mẹ lại màu mày đi với trai thôi chứ.Mày dẹp cái thằng bêđê để sang một bên đi.Nếu như mày muốn có người yêu nghe chưa.Bêđê thì sao mà.Người ta sống đàng hoàng.Còn hơn là mấy cái thằng đàn ông.Suốt ngày chỉ biết núp váy của đàn bà mà sống.Hai cái việc để khác nhau.Mẹ phải nhận định rõ ràng chưa.Thì mẹ chỉ nói thế thôi.Hôm nay đi chơi nhớ về sớm.Lát nữa mẹ đi công tác rồi.Không có ở nhà đâu mà chờ con.Vừa nói tôi vừa nhìn sang nhìn ông ta với giọng nói chẳng mấy thân thiện.Mẹ đi mấy ngày.Thế ông táo có đi cùng với mẹ không.Đi ba ngày mẹ đi một mình.Lần này dưỡng không đi cùng nhưng nếu mà xong việc sớm mẹ về sớm.Yên tâm.Thôi được rồi.Vậy con qua nhà canada.Bao giờ mẹ về thế con sẽ về.Này thi.Đức mẹ lấy cho mẹ.Tôi thật sự không muốn ở nhà cùng với ông ta.Bởi vì tôi biết.Một điều rằng nếu như một khi mẹ vắng nhà.Ông ta cái lộ hàng.Và giờ trò đồi bại với tôi.Thế nên bây giờ.Cứ việc đi chơi và đời mẹ về mới là thượng sách.Lúc đi ngang qua mặt ông ta với cười đều một phát.Mà trong lòng thấy hả dạ gì đâu.Xảy ra tôi lái thẳng đến nhà của ken.Người ta nói rằng.Mấy tầng nào thì gặp mấy tầng đó.Đi bơi về nhà các em cũng không kém cạnh gì so với gia đình của tôi.Khổ nỗi nhà chỉ có một thằng con trai.Nhưng nó lại bị mất rồi.Tôi ngồi trong xe bấm còi.Một lúc sau thì mới thấy bóng dáng yêu điệu thục nữ của nó đi xuống.Vừa mở cường ngồi vào.Nó đã lên tiếng trách móc rồi.Người ta đang ngủ tôi chắc phải trai.Trước đặt hàng đang còn rồi nước dãi đây này.Thế có cần tao mua thêm cho một lúc hơn dự trữ không.Đỗ bích đào ấy tiền không thiếu.Chỉ là thiếu trai để cho mày nhắn thôi.Quỷ tớ muốn chết à.Lại còn trêu ghẹo tao.Không đùa với mày nữa.Bây giờ mình đi nhé.Xem bọn nó đợi lâu.Nói thấy rồi tôi vội vàng lấy xe đến một nhà hàng sang trọng.Nằm giữa trung tâm thành phố.Vì hôm trước còn làm nó gọi bảo với tôi rằng.Hôm nay ở đây.Sẽ khai trương quán.Nè mới đủ tuổi bạn họp mặt.Để đi cùng với nhau cho vui.Tôi đã bốc bàn tán hết cả rồi.Giờ tụi nó chỉ đến việc đông tù tao ngồi chờ thôi.Vừa thấy tôi bước vào.Conan nó gọi tối nay.Hà tiên.Vợ tao ở bên này.Tôi xác nhận vị trí rồi đi thẳng đến đó nha.Đây chính là đám bạn đi học thời cấp ba của tôi.Và còn kem.Thì chỉ là người mới quen.Nhưng tôi lại thân với kèn hơn tụi nó nhiều.Tôi kéo kèn ngồi xuống cùng.Nhưng có vẻ nó hơi khó chịu.Nên cứ ngồi đấy và chỉ tập trung bấm điện thoại.Một trong số những đứa ngồi đấy.Thì chỉ có còn ý là lên tiếng mỉa mai.Eo ơi.Đây là đứa bạn thân mà mày đừng nhắc tới với bọn tao đi.Là candy.Ừ tao thế.Quên giới thiệu.Đây là kem.Bạn thân chí cốt của tao.Dù gì sau này chúng ta sẽ đi chơi cùng nhau.Đến bây giờ mọi người cứ dần dần làm quen với nhau đi.Đừng có ngại.Thân.Các loại thân hai người lo chứ gì tao có nhìn thấy sao sao ấy nhỉ.Ý a ý à.Mày đang đùa với tao đi.Mày nói như vậy là có ý gì.Tao đùa đấy đừng có để bụng.Thôi được rồi mọi người tới đầy đủ rồi mình gọi món nhé.Bọn mày cứ gọi thoải mái đi hôm nay tao mới.Bọn nó sau khi nghe tôi nói như vậy.Thì vui vẻ hẳn ra.Nó gọi đến một chị nhân viên sau đó.Chị nhân viên này còn ký không kịp những món bọn nó còn.Tính tôi đơn giản và phóng khoáng.Chỉ cần có bạn bè cùng chơi với nhau.Thì bao nhiêu tôi cũng chỉ hết.Tôi không tính toán gì cả.Đang lúc ngồi lướt điện thoại.Thì tôi thấy tin nhắn của bạn gửi đến.Hai đứa ngồi có xa xôi gì nhau đâu.Tại sao nó rảnh thế nhỉ.Tôi quay sang nhìn nó.Tao đó mở tin nhắn ra xem.Bạn thân của mày đi.Ừ sao đấy mày thấy không hợp gu à.Phèn.Tả một lỗ chỉ biết lợi dụng.Chứ không biết liêm sỉ là gì.Tôi không hiểu ý nó đang nói là gì.Khi tôi thắc mắc nhắn lại.Nó cũng không thèm trả lời.Nên tôi mới vội vàng quay sang nhìn nó về mặt đầy khó chịu đúng là tính tuổi phóng khoáng.Có phải là tôi không biết nhìn người buôn đứa này từ lúc đi học đã chơi thân với tôi tôi cũng biết được bọn.Là một ve nhưng lại chẳng quan tâm đến vì tôi có tiền tôi mua được tình bạn là điều hiển nhiên.Chỉ cần bọn nó không đâm sau lưng tôi thì tôi sao cũng được quay sang nhìn thấy bọn.Đang tụ tập check in chụp ảnh phát trực tiếp các kiểu nhìn rất vui nên tôi nghĩ rằng.Chắc là nó không màng tới tôi và ken anh nhắn tin cho nhau thôi được rồi.Nếu như không thật ngu thì mình cố gắng ngồi thêm một tí nữa tao với mày đi ngay nhé ok không.Bây giờ để ý kỹ lại tôi mới thấy bọn nó đúng là.Đảng thực từ bỏ công tác rủ tôi đi ăn nhưng chả có đứa nào mở miệng hỏi thăm thường được miếng nào.Ngoài việc chăm chú chụp ảnh và tỏ thái độ ổ cứng là người có tiền ra thì bọn nó trả.Cái gì đến chúng tôi tôi cảm nhận được tôi và ken đang bị lạc lõng ở nơi này.Lúc này tôi mới nhìn về phía chị nhân viên búng tay một cái rồi lấy trong túi ra một chiếc thẻ đèn quyền lực.Bà đưa đến cho chị ấy vào trong tính tiền nhìn sang bọn nó tôi cười nhà cất rồi.Bọn mày cứ đấy ăn đi tao tính tiền xong hết cả rồi đấy bây giờ tao có việc gấp.Trước đây nếu như mày bận mày có đi trước đi này đúng.Có chuyện gì à hôm qua tao biết facebook.Thuê bao ở ngoài vũng tàu ấy vừa khai trương một nhà hàng lớn.Đầm bầu đẹp.Trang trọng lắm.Hôm nào mày rảnh.Bọn mình cùng ta đây ăn nhé.Lâu rồi chúng ta chưa ra biển.Bây giờ sẵn tiện đi xã luôn.Đau lòng nhiều nên sao cũng được.Thế đợt sau ai là người mời cả nhóm.Atm.Bọn mình.Cứ cộng đi.Tuyển cho nó dễ.Nghe được câu nói đấy của nó mà tôi bật cười.Đến bây giờ tôi mới cảm thấy rằng bọn nó chơi mình chỉ để lợi dụng mình thôi.Rủ tôi đi ăn để tôi bao cho anh.-.Có yêu thương thì tôi đâu.Chờ ngày tôi hỏi ai là người trả tiền.Tỷ lệ bảo chia nhau ra.Trở lại dụng như thế tôi đã đếch cần.Biết mình biết ta thì chơi mới chuẩn bị lâu bền được.Còn cái kiểu này tôi chả thích luôn.Tôi nhận lại cái thẻ cất vào trong túi rồi nhẹ nhàng lên tiếng.Nếu như bọn mày thích.Cứ tự đi mà anh.Còn muốn lợi dụng tình bạn này thêm.Thì có nằm mơ đi nhé.Này thi.Ai nói gì mà tao lợi dụng mày.Mày nhớ lại thử xem.Đi chơi chung với nhau.Bọn mày đã bao giờ trả tiền chưa.năm đứa chơi chung.Thì.Máy tính mà tao bảo đấy không.Hay là tao chịu ngồi đấy.Cho con nhóm.Rồi sao đấy tao trả tiền tao ra về.Số địa điểm mới có chở chỉ vui.Thì bọn mày mới nhớ đến mà tao.Cảm nhận hài hước thật đấy.Bọn tao chưa từng bảo mày trả tiền là do mày ngu.Nên phải biết tự trả.Thế thôi.Cuối cùng.Thì cũng lộ ra bộ mặt thật rồi nhỉ.Mày làm tao thấy bất ngờ.Tí à.Ok.Là sao tao ngu.Tao ngu nên mới chọn bạn như bọn mà.Lào cai đứng lên đi thôi.Không đợi cho bọn nó trả lời.Tôi đứng dậy và kéo tay thằng candy.Thật sự mà nói.Chọn bạn nó giống như đi chợ vậy.Thứ gì có nhiều người mua.Thì thứ đấy rẻ tiền.Bọn nó mặc đẹp anh sang.Nhưng tất cả là nhờ vào tiền của tôi.Kiếm được chỗ nào sang chảnh.Là bọn nó gửi tin nhắn đến cho tôi.Bà đòi dắt đi ngay.Nhiều khi mình vô tình quá.Thì lại đâm ra là ngu đần.Tôi lên xe lái vụt đi thằng ken của bên cạnh mặt tỉnh bơ.Đi ba mươi.Bây giờ.Không tối nay.Bây giờ cứ về nhà tao nghỉ ngơi rồi tối chúng ta lên đồ.Thích thì chiều.Xổ chỉ tối nay.Tao phải ở nhà mày.Đi tới sáng chả ai nói gì đâu chơi thôi.Dân chơi vậy má mày làm tao hơi hoang mang rồi đấy.Sao mày ngồi im đi.Để tao tập trung.Vừa dứt câu tôi nhấn ga tăng tốc nhanh hơn nữa về nhà tôi nằm đấy muốn ngủ nhưng mà tên ken này.Là bắt đầu lên cơn ngay nó suốt ngày cứ thằng này đẹp thằng này thằng thằng kia con.Mây và vân vân.Đến chiều tối tôi với nó mới đi thay đồ.Chuẩn bị rồi còn lên ba nữa.Giá xe nó hí hửng nói với tôi.Đi thôi.Sài gòn về đêm đúng là một vẻ đẹp tuyệt hào mang trong mình rất nhiều ánh đèn trắng thanh vàng gọi.Tạo nên một bức tranh tuyệt vời.Tôi lái xe đi đến một địa điểm quen thuộc.Vì tôi chính là mối ruột của nơi này.Bước vào trong.Đi thẳng đến chỗ ngồi lý tưởng mà mỗi lần nói đến thì tuyệt nhiên sẽ có người chuẩn bị ngay cho tôi.Bây giờ tôi mới thấm một câu bạn bè chơi với nhau không cần số lượng.Chỉ cần chất lượng tốt là ok.Cẩm ly tiểu trên tay.Tôi đưa tới cũng vào ly của ken rồi nói lớn.Này chúc mừng tao đi.Vì bây giờ.Tao không còn bị dắt mũi nữa rồi.Mày bị điên à.Tao bảo tổ chức giấy tờ gì.Mày có chịu nghe đâu.Bây giờ nhận ra thì cũng tốn nhiều tiền rồi đấy.Tiền đối với tao không quan trọng.Nhưng mà nhờ nó.Tao mới nhận ra được rằng.Thôi mà thôi bỏ qua hết đi.Nâng ly.Bạn bè cái gì.Chúng ta là chị em ở má.Gọi bạn bè.Nghe không quên.Vâng thưa chị kén em mời chị.Đang ngồi lắc lư theo điệu nhạc thì đột nhiên lúc này.Cần kéo tay rồi rồi giọng nói gấp gáp vàng lên.Kỳ thi.Mày nhìn kìa.Bên kia trời ơi nhìn được của anh ấy kìa tao nói nó càng ghét luôn trời ơi.Này mày bớt được rồi đấy kèn.Tao bảo với mày rồi.Tao không thích con trai.Đừng có kéo tao nhìn.Đến thằng đấy mà mày không nhìn.Chẳng lẽ.Mày thèm gái.Bài bốn nghìn thì mày nhìn đi.Để tao say một hôm.Ok chưa.Càng lúc tôi càng thấy tên ken này.Đúng là bị nhiễm nặng thật.Nếu mà phẫu thuật chuyển giới.Chắc tôi không còn nhận ra nữa bởi vì nó quá giống con gái.Ngồi hòa mình theo điệu nhạc tôi cảm thấy cái đầu nó nhẹ và rất thoải mái cũng lâu lắm rồi tôi chưa đủ.Xóa thỏa thích như thế này.Tôi uống hết ly này đến nơi khác mang cho thằng ken nó tiêm mắt tìm trai nhưng tôi lại chẳng cần quan tâm đến.Tự nhiên lúc này điện thoại của tôi sáng đèn tôi mở ra xem.Thì ra là ông ta lại gọi cho tôi.Tôi không bắt máy.Tôi để cho ông ta gọi đến lần thứ năm.Tuổi mới chịu ăn nghe.Thế mày đang ở đâu.Tại sao mày không về.Tôi đi đâu là việc của ông ạ.Mày mau về nhà đi.Mẹ mày gọi kiếm mày.Tao không biết nói làm sao đây.Ông bị điên à.Mẹ gọi kiếm tôi.Kệ tôi.Liên quan gì tới không.Tôi mà về đấy.Sập bẫy của ông già.Tượng này.Tôi không phải là trẻ lên ba.Tại sao lại dụ dỗ từ thế à.Tao cho mày cơ hội cuối cùng đấy.Mày về nhà mau lên.Tôi không về đấy.Ốc làm gì được rồi.Tôi cười thầm trong bụng.Rồi mới tắt máy.Bỏ điện thoại lên bàn tự quay sang thì không nhìn thấy kèn đầu nữa.Quán bây giờ rất đông khách.Cho dù tôi có đưa mắt nhìn xung quanh.Cũng không nhìn thấy nó đâu.Tôi nghĩ bây giờ chắc nó lại đang đi tìm trâu nữa rồi.Đang lúc ngồi tận hưởng một mình thì đột nhiên lúc này ken xuất hiện.Ta còn kéo thêm một tên đàn ông lạ mặt khác ngồi cùng bàn với tôi.Thế được không.Hàng tao mới tuyển đấy.Ổn chứ.Vừa nói nó vừa đưa tay lên sờ vào đùi tên kia.Có vẻ ngại ngùng.Nên vội vàng chặt tay lại.Rồi tên kia nói với tôi.Chào em.Hà tân chào anh.Kèn đúng là một tiền mê trai.Tay của nó không ngừng.Cứ sờ bút bút.Tôi muốn cười lắm nhưng phải cố kiềm chế lại.Lúc này kem bé gái sắp vào tay của tôi.Ngô của tao đấy đi tìm nãy giờ mới kiếm được.Tối nay nhất định.Sẽ là một bữa ăn ngon.Đây là cu của mày nhưng không phải là gu của tao.Chúc mẹ ăn ngon miệng nhé.Tao biết chứ cô của mày là cũ thì còn cu này mới là cũ của tao.Đúng không anh yêu.Tiền kia thấy kèn có làm lúa nên chị tám nhiều cười.Mà tôi cũng thật sự không ngờ rằng tên ken này lại giỏi.Mới chỉ đi một vòng thôi mà kiếm hai được con mồi rồi chả trách tôi ngồi đây nãy giờ chào.Ai dám tìm đến.Lâu rồi chưa uống rượu giờ uống hơi nhiều.Nên cảm giác lâng lâng.Đầu tôi bắt đầu xoay vòng vào cơ thể của tôi cũng nóng dần lên.Định là sẽ thanh toán tiền để tao về.Những tên ken này lại một lần nữa biến mất.Gõ tay vào đầu mấy cái sức tỉnh táo.Tôi gọi nhân viên đến để thanh toán.Đưa tay vào túi.Đi tìm ví.Lấy chiếc thẻ thanh toán.Nhưng tôi lại không thấy cái ví của tôi đâu.Trong này chỉ còn vài cây son.Nước hoa.Bật nước rửa tay.Tôi đổ tối ra tìm lại thêm một lần nữa.Thì đúng thật chỉ có chiếc điện thoại vào mấy thứ ấy thôi.Rõ ràng khi nãy ở nhà kèn.Tôi nhớ.Tôi bỏ vào túi rồi mà.Sao bây giờ lại không thấy cơ chứ.Thế còn bé nhân viên đứng đợi hơi lâu.Nên tôi cười gượng sau đó lên tiếng.Cho chị một tí nhé.Chị gọi điện cái đã.Dạ vâng ạ.Ở ngoài đây quá ổn nào chứ không nghe được.Nên tôi đứng dậy cầm lấy điện thoại rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh.Sáng đi chập chững bước tới bước lùi.Càng khiến cho tôi cảm thấy mệt mỏi.Vào trong tôi đưa tay tát nước vào mặt.Cho tỉnh táo rồi bấm gọi điện cho bé.Những điều đáng nói bây giờ.Là tên mày lại không bắt máy.Today tôi.Phải gọi ai đến đây.Ở một người tầng lớp cao nhiều tôi không có tiền để trả.Đúng là nhục.Nghĩ vậy tôi mới đành phải gọi cho nó.Đổi tiền vẫn gọi mãi gọi mãi.Và cuối cùng nó cũng bắt máy.Mày đi đâu đấy à sao bây giờ mới chịu nghe máy.Mày có biết.Tao gọi cho mày nhiều lắm từ không.Bác có chuyện gì.Đang bận làm công chuyện.Tí nữa rồi quay lại ok.Tao say rồi.Bây giờ tao muốn về nhà.Ví tiền của tao mày để đâu.Mày mà say.Mày đùa đấy à.Tao sai thật.Tao đùa với mày làm gì.Mày quay lại tính tiền rồi đưa tao về.Mệt quá rồi.Thiệt à.Này ví tiền của mày mày ở đâu.Làm sao mà tao biết được vậy thôi.Ngồi chờ tao thêm một tí nữa.Sắp ra rồi.Cái thằng điên này.Nói thế rồi nó cũng hát máy luôn thằng này đúng là dễ dãi thật vừa gặp mặt chưa đầy hai tiếng.Bắt tay nhau để chết rồi.Riết rồi tôi thấy nó sống buông thả.Biết là mình đang sai và tôi muốn về nhà.Nhưng bây giờ trong người lại không có tiền thì biết tính làm sao đây.Tôi bước đi chậm chạp.Để ra ngoài quay về bàn ngồi vừa hay lúc đi ngang qua bàn kia lại đụng phải một tên nào đấy.Tí nữa thì đã làm giảm.Càng bực bội vì vụ này.Nước nền cảm thấy tiền kia hai tay đang cấp hai con bên cạnh.Nên tôi quá lớn.Đây.Cố gắng.Không có mắt nhìn đường.Tôi mà ngã ta đây.Anh chết chắc với tôi.Ai trúng phải ai đây.Mua cho con nói lại đi.Hồi nãy anh đấy.Cái đổ lăng nhăng.Đụng trúng người ta không biết lỗi.Còn đứng ngây ra đó nhìn nhìn nhìn cái gì.Này cô gái kia.Có đụng phải tôi.Chứ tôi không đụng phải cô.Có làm ơn có mở con mắt ra.Nhìn cho kỹ đi.Anh còn dám cãi tôi.Thấy bảo rồi anh đụng là anh đụng.Anh hiểu chưa.Ngày tôi nói như vậy hắn ta cứ im lặng và không thèm trả lời lại thôi càng nghĩ càng tức.Cho biết lịch sử chắc chắn họ xin lỗi rồi dù họ không sai.Những tên này lại đáng ghét đến nỗi.Tranh cãi với tôi.Đang sẵn có men rượu trong người nếu muốn chơi bà đây sẽ chơi tới bến với mày luôn.Tuổi rồi mắt mấy lần.Miệng làm nhàn dự là tôi sẽ gửi trong một trận cho tao hồn với hắn tôi đường về mắt lên nhìn thấy hắn.Bạn hãy ngạc nhiên khi hắn lại cao đến như vậy tôi không phải là dạng nấm lùn nhưng còn thu.Cái đầu nhìn vào khuôn mặt đẹp trai cùng với đôi mắt hút hồn như muốn cuốn tôi vào đấy.Hắn đã thấy tôi đứng im bắt đầu lại còn nhìn chằm chằm như vậy thì tôi nhếch môi lên cười và nói.Sao thế.Cô không gửi đi.Lúc nãy có mạnh mồm lắm cơ mà.Mày có thấy tôi đẹp trai quá.Nên cô bị ngạc nhiên à.Nghe cái giọng điệu của hắn.Là tôi cảm thấy khó chịu.Hắn ta cho hai con kia đi.Sao người nói nhỏ vào tai của tôi.Trẻ con chưa hiểu sự đời.Nên tôi không chết.Ok.Này.Tôi không phải là trẻ con.Có khi tôi bằng tuổi anh đấy.Đừng có mà lên mặt.Thế của em ba mươi lăm tuổi rồi ư.Tôi giật mình khi nghe hắn nói rằng hắn ba mươi lăm tuổi.Nhìn vào mặt của hãng.Ai mà nghĩ rằng hát lớn tuổi như vậy chứ.Trắng trẻo đẹp trai thế kia.Là ba mươi lăm.Thì thật sự khiến cho người khác kinh ngạc thấy tôi cứ im lặng như vậy hắn lại được một phen cười.Tôi bị quê nên vội vàng nói đúng là đồ thần kinh.Chẳng đợi cho hắn và trả lời tôi vội vàng tìm về bạn của mình ai nhưng tới đàn ông ngồi cùng bàn với em.Cũng được một phen cười đau bụng vì tôi khoảng cách giữa hai bản rất gần gần đến nỗi chỉ cần.Quay mặt qua là tôi nhìn thấy hắn rồi tôi muốn về nhà nhưng lại không có tiền thanh toán.Tôi gọi điện cho ken nhưng nó không chịu nghe máy nữa càng lúc tôi càng uống thật nhiều.Uống hết mình này đến nơi khác người tôi lúc này mềm nhũn ra rồi đầu óc thì à.Quay cuồng hơn lúc đấy cố gắng hưởng vì nếu nằm ở đây tôi chắc chắn sẽ mang nhiều.Nhưng càng lúc rượu càng ngấm vào nên núi tựa lưng ra phía sau đột nhiên lúc này tôi lạnh.Một giọng nói bên cạnh vang lên này có cái gì.Vừa nói tôi vừa mở mắt ra để nhìn về phía phát ra âm thành ấy mọi thứ như nào.Nhưng tôi còn nhận ra được chính là cái tên thì nãy tôi bật cười rồi nói tiếp.Qua đây làm gì anh muốn xin lỗi rồi đấy à hay là anh muốn chửi nhau tiếp với tôi.Có phải đây à tôi sai tôi không sai liên quan gì tới anh.Biến đi cho đẹp trời sai thì về nhà là mình ra thế này tôi thấy trước mắt.Về nhà ơi anh nghĩ rằng tôi không muốn về nhà sao.Chỉ vì không có tiền.Nên tôi đang phải nằm ở đây tôi đang dùng mình.Để đợi thằng bạn chó má của tôi.Đường đường chính chính là một tiểu thư con nhà giàu.Mai đi quét một chầu rượu thế này.Ai mà biết được.Chắc là tôi chết mất.Nhưng.Tôi muốn ngả lưng ra đây đi ngủ một giấc cho ngon lành.Tôi ngồi bật dậy thật nhanh.Nhìn thẳng vào mắt của hắn.Uốn lưỡi bảy lần.mười tám hình tiếng.Này.Anh.Ai cho tôi mượn tiền.Tôi trả tiền rượu ở đây được không.Tôi muốn về nhà ngủ.Những từ quên mang theo ví tiền rồi.Trả tiền đấy.Trả cái chầu bia rượu mày.Anh chả giúp tôi đi.Ngày mai.Tôi trả lại cho anh gấp đôi.Không.Gấp mười lần luôn.Ok chứ.Thật sự mà nói lần đầu tiên nhờ một người không quen biết như thế này.Trả tiền cho mình.Tôi cảm thấy nhục lắm.Nhưng tôi đã là khách quen ở đây nếu như để họ biết được chứ không có tiền.Mà mang mặt đến đây chơi thì lại càng nhục nhã hơn.Ngay lúc này đây thực sự.Tôi muốn nhảy xuống lỗ.Sau đó chui vào trong đó.Chưa nhìn cái mặt hắn ta im im như thế này.Tôi lại càng cảm thấy mình quê hơn.Đang lúc định nói tiếp.Thì phía bên kia giọng nói của honda cũng vang lên.Trà thì được.Nhưng với một điều kiện.Điều kiện gì.Nói đi.Tôi sắp không chịu được rồi.Đồng ý làm vợ của tôi.Anh bị điên à.Chả có một chầu rượu.Mở bắt tôi làm vợ của anh.Anh ấy.Anh đang chơi kẹo.Hãy lắng hết đá.Giáo dục của không đồng ý thì thôi.Tuổi của mẹ.Nói thế rồi hắn ta đứng dậy quay lưng rồi đi.Rõ ràng với các điều kiện ấy là vớ vẩn thực sự.Nhìn mặt đẹp trai ăn mặc sạch sẽ.Nhưng chả hiểu tại sao não của hắn ta lại có vấn đề lặng như vậy.Mà bây giờ.Bởi tính sĩ diện cao.Cộng thêm có tí men rượu trong người.Chẳng biết mà xui quỷ khiến thế nào.Tôi vội vàng đứng dậy.Đưa tay.Nắm chặt lấy cánh tay của hắn.Giọng nói kiên quyết.Thôi được rồi tôi đồng ý.Ảnh màu thanh toán tiền cho tôi đi.Cô đồng ý.Đừng nói với tôi.Lạnh mạnh miệng.Nhưng trong người của anh không có tiền nhé.Này hơi bị quê đấy trai đẹp à.Thôi được rồi.Ok.Anh ta kéo tay tôi đi lại phía bàn.Gọi nhân viên ra tính tiền.Càng lúc rượu càng ngấm sâu vào cơ thể của tôi.Tôi thật sự xài đến nỗi chỉ biết gật gù.Và rất muốn ngủ.Tôi chưa từng rơi vào hoàn cảnh như thế này và hình như đây là lần đầu tiên.Tôi say đến nỗi mất kiểm soát như vậy.Anh chả thấy tôi nằm bất động.Sau đó lại lấy cánh tay của tôi.Nay.Chưa gì lại nằm ra thế này.Tôi chưa nói chuyện sau với cô.Này này.Đến lúc này đây tôi không còn hay biết gì nữa ngay lúc này đây tôi lại cảm nhận được cả cơ thể của mình.Có ai đó đang bé bồng lên.Mắt thì cứ nhắn tin lại.Không thể nào mở ra được.Mặc cho người đấy cơ bản tôi đi như thế nào tôi chẳng quan tâm nữa.Sau một hồi lên lên xuống xuống thì cuối cùng lương của tôi được nằm xuống một nơi êm ái.Tôi tự mình quay sang miệng nhóm én cất lời.Hanoi.Mày cởi áo ra hộ tao với.Khó chịu quá.Mẫu lên.Cởi áo cho người ta còn đi ngủ chứ.Hôm nay tao say thật sự mày à.Mày cởi áo cho tao đi.Thì nó không có ý định trả lời.Tôi rất khó chịu tinh ngồi bật dậy thật nhanh.Bà vừa hai mươi của tôi.Chạm vào môi của nó.Nhưng mà không đây không phải là mới của ken.Tôi giật mình mở to hai mắt ra nhìn người phía đối diện.Tao đổi nhanh chóng thu hồi lại.Đưa bàn tay lên giữ lấy miệng khi phát hiện rằng đây không phải là ken mà là người đàn ông xa lạ.Tôi gặp bạn ấy.Hai tay của tôi vỗ mạnh vào đầu.Lúc này miệng của tôi ép bắp.Tại sao hội.Anh đã xuất hiện nhà kén.Hai tranh rồi đấy.Đây là nhà tôi.Nếu tôi không ở đấy thế tôi ở đâu.Nhà của anh.Anh bị điên à.Tại sao tôi ở nhà của anh được.Cái thằng ken đâu.Tôi ngủ đi ngày mai.Cụ thể rõ rồi.Vừa nói hắn ta vừa đứng dậy và quay bước đi.Tôi thì đang muốn nói chuyện rõ ràng.Nên vội vàng đưa tay.Kéo tài khoản lại.Nhưng chẳng may thế nào.Bán lại ngã vào người của tôi thêm một lần nữa.Ôi trời ơi.Mùi tôi chạm vào mũi của hắn.Bà má của tôi.Chạm vào má của hắn.Hãy tả chống tay lên nhìn tôi sau đó lạnh nhạt cất lời.Cô đừng có làm.Trận đấu móc đầu lên.Nếu không.Tôi không nói lại được.Ngốc ngốc đồ ngốc.Anh đang nói cái quái gì thế à.Cô giả vờ hay lắm.Mà rút cái bài lại.Nhanh đi.Đàn ta nói như vậy theo phản xạ tôi lật đật.Thu tay của mình lại.Thôi chết rồi.Nãy giờ cái tay của tôi nó đặt ngay vào vị trí nguy hiểm của hắn.Hèn gì tôi thấy nó hơi cứng cứng.Tôi mà chẳng hiểu tại sao bây giờ.Hơi thở của hắn thả ra.Tôi như có điều gì đó đang mê hoặc với con người của tôi vậy.Đang lúc hắn ta định đứng dậy đi.Thì lại hư đốn.Kéo tài khoản lại.Tôi cần gửi lên.Tôi đặt vào mỗi của hắn ta một nụ hôn.Đây là lần đầu tiên tôi được hôn đàn ông.Nên tôi không biết phải xử lý như thế nào.Nụ hôn quốc vụng về.Rồi chẳng may lại cắn phải môi của hắn.Mùi máu tươi sóc da.Kiến cả gương mặt của hắn.Bỗng nhiên chùng xuống.Miệng khó chịu nói.Nhìn vẻ ngoài sành điệu như thế này.Tại sao lại phòng về cô hát.Tôi.Bạn nãy tôi có kiềm chế rồi.Vậy mà.Cô lại không làm được điều này.Vậy thì hôm nay.Tôi sẽ hiểu cô.Anh.Vừa dứt lời hắn ta vội vã cuối mà xuống rồi hôn lên môi của tôi.Nụ hôn của hắn vội vàng mạnh bảo.Và rất nhiều đi.Có một người từng trải.Cũng vì quá bất ngờ.Nên tôi mở to hai mắt ra và cứ nằm im bất động.Tôi nhìn vào mắt người nằm trên mình.Phải đến khi hắn đưa tay cho vào nơi bí hiểm của tôi thì tôi mới giật mình mà đưa tay chặt.Bà nói.Đường.Mọi lời nói của cô bây giờ đã quá muộn rồi.Nói xong hắn ta mạnh báo sẽ chọn chiếc váy ở trên người tôi ra.Mùi của hắn bắt đầu di chuyển xuống phần cổ.Xương quai xanh.Rồi chạy dọc xuống phía dưới.Hai tay không quên xoa bóp.Nơi hai quả đào hồng đang vươn mình chào đón.Bài của tôi chống cự cố gắng đẩy hắn ra.Nhưng lý trí lại cứ bị khô môi vào đấy mà không thể nào thoát ra đi.Của mãi không thành.Tôi mới quay ra bấu chặt vào tay vào lưng của hắn.Mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần với đàn ông lại ở trong cái hoàn cảnh này.Bây giờ mọi thứ trước mắt xa lạ và bữa lỡ.Ngay cả việc.Miệng mình phát ra tiếng.Phải cố mà kiềm chế lại.Những bàn tay của hắn có chịu để yên đâu.Cứ gia bảo nơi hậu cung lấy làm cho tôi thấy run người.Dừng mọi động tác.Lúc này hắn buồn người tôi ra.Rồi đứng dậy thật nhanh.Cởi hết quần áo của mình.Mọi thứ đập thẳng vào mắt tôi.Viết quá ngoại ngùng.Tôi vội vàng quay sang hướng.Rồi đưa tay lên che mắt của mình lại.Hắn ta thấy như vậy thì bật cười lớn.Lúc này không thèm quan tâm đến cảm nhận của tôi mang cái của nợ.Sau đó cho vào người của tôi.Bắt đầu hoạt động.Lời từ mặt của tôi lần đầu bị phá vỡ.Ta cầm sát đầu đếm xoay mặt truyền đến.Tôi nhận mặt.Nước mắt bắt đầu rơi xuống.Đầu tôi.Những đứa con gái bây giờ giả vờ ngây thơ như cô.Tôi gặp đầy rồi.Cô cứ nằm im đi.Để cho tôi dạy cho.Này.Đau thịt.Như cảm nhận được có cái gì đó khác là.Nên hắn ta giữ nguyên động tác ấy.Rồi đưa mắt nhìn xuống mặt tôi dò xét.Sau một lúc thấy tôi đã chịu nằm im.Hãng tàu mới tiếp tục công việc dang dở của mình.Nhưng lần này.Hắn ta không còn mạnh bạo mà rất nhẹ nhàng.Và tôi thì cứ như người đang trên mây cao vậy.Anh ta mang cho tôi rất nhiều cảm giác là.Căn phòng chẳng mấy chú.Chỉ còn lại tiếng va chạm của xác thịt.Tiếng tiền tỷ của tôi.Và tiếng gầm từ của hắn.Ngày hôm sau lúc ánh sáng ở bên ngoài ô cửa chiếu tiền vào bên trong căn phòng.Tôi tự mình thức giấc.Cơ thể lúc này bắt đầu kéo đến hàng loạt những cơn đau từ phía dưới.Tôi nhận mặt.Cảnh giang xuống phà nằm im bất động.Cảm thấy cơ thể chống.Tắm mát mẻ.Mở bộ dàn ra.Thì mặt của tôi ngơ ngác và hốt hoảng.Chết rồi.Chuyện gì thế này.Thằng mẹ thẳng kèn.Nó.Kênh nào.Tôi nghe thấy tiếng của một người đàn ông phát ra từ phía bên ngoài ban công.Đưa mắt nhìn ra đấy.Tôi bất ngờ hơn nữa khi thấy có một thân hình to lớn vạm vỡ đang từ từ bước vào.Vội vàng kéo chàng trai để lại cơ thể của mình tự lắp bắp anh là ai.Tại sao anh ở đây cũng muốn biết tôi là ai sao ở trong phòng này.Hai người tôi không bị mất trí đó tôi tôi không biết mình tại sao tôi ở đây.Rồi thằng ken đâu tôi chả biết ai là thằng ken và tôi là người mà đêm qua.Giải thích câu vào đây trả lời như thế đã đủ chưa anh.Nếu có dậy rồi thì nhanh chóng thay đồ đi tôi sẽ đưa cô đến một nơi.Tại sao tôi phải nghe lời của anh tôi không quen biết gì anh tôi phải trở về nhà mình không đi đâu hết.Vừa nói tôi vừa nhanh tay cuốn chiếc chân lại rồi đi xuống giường nhận lấy chiếc váy.Vào nhà tắm nhìn thấy bản thân của mình bây giờ trong gương tôi khóc không thành lời tại sao tôi có.Thầy đến mức không còn hay biết gì và lên giường với một tên tâm thần không bình thường như thế.Những dấu vết xanh đỏ mà hắn ta để lại trên da của mình càng khiến cho đầu tôi nổ tung.Và chỉ cần nhớ lại chuyện đêm qua tôi đã muốn chết đi vì xấu hổ.Thấy tôi trong nhà tắm lâu như vậy hắn ta được mạnh cửa phòng sau đó giọng nói vang lên.Kem của cô gọi đến cho cô này nghe thấy anh ta nói tên gọi.Tôi vội vàng mặc quần áo sau đó mở cửa ra nhận lấy điện thoại từ tay anh ta.Tôi vội vàng lên tiếng.Tại sao bây giờ.Mày gọi cho tao.Bảy máu đến đây đón tao.Ở đầu dây bên kia.Tôi nghe thấy tiếng nó thất thích vàng lên.Thế mày đang ở đâu.Mẹ nó.Đêm qua tao bị bọn nó bỏ thuốc.Bây giờ mới tỉnh lại.Giờ mới gọi điện cho mày đấy.Bỏ thuốc.Nếu vậy cái thằng chó đêm qua.Nó lừa mày à.Cái thằng khốn nạn.Nó lấy hết ví tiền.Lấy nhẫn kim cương của tao.Cao chạy xa bay rồi.Quần mất dạy.Tao mở gặp.Nó chết với tao.Thôi được rồi.Đẹp cái chuyện đấy đi.Mày đến đây đón tao đi.Mẹ nhà nó.Thôi được rồi.Tao sẽ đến bây giờ mày đang ở đâu.Đặc điểm địa điểm tôi vẫn nhớ.Đây đâu phải là nhà tôi.Tôi không thể biết được.Nên tôi đưa tay che lấy loa điện thoại.Sau đó quay sang hỏi hắn.Anh đọc địa chỉ cho tôi đi.Tôi sẽ được về.Bây giờ chúng ta không còn xa lạ gì với nhau.Không cần.Tôi tự về.Tôi chỉ nói một lần thôi.Tốt nhất cô đừng có cái lờ.Nếu không.Chủ đề quốc gia.Tôi làm thứ mấy nháy đấy.Hôm qua đến sáng.Tôi thấy chưa đủ đâu.Anh bị thần kinh à.Bị thần kinh nên tôi nói là tôi sẽ làm.Vậy bây giờ có muốn tự mình về nhà nữa không vợ.Vừa nói anh ta vừa tiến lại gần phía tôi.Gương mặt đầy rau xào.Kèm theo đấy làm nụ cười biến thái.Tôi sợ hãi vội vàng.Lùi về phía sau.Đừng chạm vào bức tường lạnh hết cả người của tôi run rẩy.Hắn ta được đà áp sát mặt vào tôi.Cái tính cách này của cô.Tôi bị thích rồi đấy.Cái đồ biến thái.Tôi không đùa.Đi thôi.Cả người của tôi đơ toàn tập khi bị hắn ta ác đào mình như vậy.Đột nhiên lúc này.Lại nghe thấy tiếng của ken vang lên từ trong điện thoại.Nên tôi mới sực nhớ đến việc.Lúc nãy mình còn chưa tắt máy.Tôi hít vào một hơi.Lấy lại bình tĩnh.Rồi vội vàng đưa lên nghe.Để tao tự bắt xe về nhà.Thẻ nhớ kèm nhé.Con điên này.Mày mất trinh rồi.Điên à.Chuyện này dài dòng lắm.Đợi tao về nhà.Tao kể cho mày nghe.Vậy nhé.Tắt máy đây.Sợ nó lại hỏi tới nên tôi vội vàng tắt máy ngay.Để lúc này mới thấy.Chiếc váy trên người của tôi đã bị rách mấy chỗ.Cái này này.Đúng là người bị cuồng.Cười nhẹ nhàng không.Tại sao lại thế chứ.Giờ tôi không có gì để.Thần tài như đọc được suy nghĩ của tôi.Nên mới mặc áo vào.Người cầm hai chiếc dép của mình đưa đến cho tôi.Có mặt tại đi.Tôi sẽ đưa cô đi mua đồ mới.Tốt nhất là như vậy.Chưa mặc lại bộ váy cũ này.Tôi thấy thật là dơ bẩn.Bận hay không ấy thì hôm qua cô vẫn còn tệ lắm.Khi nào cưới rồi.Tôi sẽ dạy kèm cho cô.Để cho cô chuyên nghiệp hơn.Ảnh.Đúng là đồ bệnh hoạn.Tỉnh táo hay bệnh hoàn thì tôi cũng là chồng của cô.Công ty làm gì.Tôi sẽ dạy cho cô.Không hết thu phí.Giá.Nói thế rồi hắn ta bỏ đi trước.Vẫn nụ cười ấy trên môi mà tôi chẳng thể nào ước.Nhìn từ phía sau thì bên này.Không phải loại tri thức gì.Cứ như kiểu bad boy.Ngâm ngâm chưa hiểu sự đời.Tôi chửi thầm trong miệng là thế.Nhưng tôi vẫn đi theo sau lưng quán.Tàu có gì.Bạn ở chung cư chứ.Đúng là.Đúng lúc bỏ nhà đi chơi.Lại còn gặp xui xẻo.Có phải là chết hay không.Hắn ta lái xe thể thao màu vàng.Nổi bật trước mặt đám đông.Khiến ai đều phải ngước nhìn.Ngồi cùng xe nhưng cả tôi và hắn chẳng ai nói với ai câu gì.Đột nhiên lúc này điện thoại của hắn vang lên.Nhưng lại không thèm nhìn lấy.Vội vàng bấm tắt ngày.Thấy biểu hiện của tên này hơi là.Nhưng tôi lại chẳng thèm quan tâm.Vì tôi không phải loại người nhiều chuyện.Thích tò mò chuyện của người khác.Tôi im lặng lấy điện thoại ra bấm.Để vào facebook của mình.Thì lại ngạc nhiên khi thấy tiền giang.Được tăng mười một con nào đấy.Nhìn nó cứ như gà móng đỏ vậy.Tôi chụp màn hình.Rồi tự mỉm cười.Tem.Mẹ tôi sẽ đá ông kiểu gì.Chờ đấy tên đào mỏ.Tôi cảm thấy khá hài lòng khi gửi tin nhắn lại cho mẹ.Lần này tôi không cần phải tốn sức.Nhưng có thể đạt được ông ta ra khỏi nhà.Như thế.Còn gì vui hơn chứ.Bên này cho tôi đi mua quần áo mới.Với bản tính của mình thì tôi không chỉ lượng.Mà tôi chọn đến mười cơ.Nhìn thấy cái nào đẹp đẹp vừa vừa.Là tôi lấy ngay.Bởi vì tính người có tiền.Phải như thế.Đi một vòng.Tôi chỉ.Lấy tôi cái này.Cái này.Cái kia.Em bên đấy.Không cần không cần thử.Cuộc gọi lại hết cho tôi.Lựa xong tôi thay ra một chiếc váy hai dây mát mẻ.Tàu đỏ bước ra ngoài phía hắn phải lên tiếng.Tao quét thẻ thanh toán đi.Tôi xong rồi.Đợi chờ hắn đi rồi tôi mai lấy điện thoại ra chụp đống đồ mình vừa tậu được.Gửi cho ken.Kèm theo dòng tin nhắn.Của chùa.Thích không.Ôi.Con quỷ này sao mày đi shopping không rủ tao.Của chùa mà có phải của tao mua đâu.Của chùa.Mày mới phải rủ tao chứ.Nhưng mà mày kiếm muối ở đâu ngon thế.Mày có tao qua cùng.Thèm có chịu chơi bida không.Thắng.Nhưng mà bị tâm thần.Mày có muốn chuyển không.Nếu bị tâm thần.Mày phải chạy qua đồng nai ngay.Bà bầu gần tao lên cơn.Nó cắn một phát.Thì phải tiêu đời đấy.Thôi nhá hàng sắp ra rồi.Tao chuẩn bị về đây.Mày chuẩn bị.Ra mở cửa cho chị em đi.Ok ok.Tôi tắt máy.Rồi bắt đầu đi theo hắn ra xe.Đọc địa chỉ nhà ken rồi.Nhưng hắn ta lại lái xe theo một hướng khác.Tôi nhìn xung quanh thấy mọi thứ đều lạ lẫm.Mỗi vội vàng quay sang hỏi ngay.Nay.Anh đưa tôi đi đâu thế.Đây có phải là đường về nhà của bạn tôi.Thì đúng rồi.Đây là hướng về nhà tôi.Nên có thấy lại là đúng.Anh bị điên à.Ai đang đùa với tôi đi.Anh đưa tôi về nhà anh làm gì.Một lát nữa thôi cô sẽ đi.Còn bây giờ cô giữ chặt vào.Nếu không.Chạy rớt tìm ra ngoài đấy.Cái tên này đúng là ngông cuồng dở hơi.Nên tôi quyết định quay sang chửi tiếp thì đột nhiên lúc này.Hắn thật tăng tốc thật nhanh.Tôi là một đứa không sợ tốc độ.Nhưng khi ngồi vào xe của hắn.Thì tính con chuột của tôi lại trỗi dậy.Hai tay của tôi.Tự sắp lấy giày.Tôi nhắn tin mắt lại.Đời này của tôi.Đúng là xui xẻo rồi chỉ gặp phải cái tên này.Chiếc xe chạy thật nhanh băng qua những con đường rồi nhanh chóng phải gấp lại.Lúc này tôi mới dám mở mắt ra.Vì tôi nghĩ rằng chắc chắn đã tới nơi rồi.Bước xuống xe từ nước mắt lên nhìn và quan sát thật kỹ.Mọi thứ xung quanh nơi đây.Đây là một căn biệt thự làm tách biệt với cuộc sống vội vã ngoài kia.Chỉ cần nhìn ở bên ngoài thôi.Tôi đoán được.Chắc chắn gia đình này giàu có.Lúc này từ trong nhà có một người phụ nữ.Tuổi tầm trung niên bước già nhìn hắn.Sau đó nở một nụ cười thật tươi.Cậu ba mới về à.Cả ngày hôm qua.Đi tìm cậu khắp nơi.Nhưng không ai cập.Ai cũng lo cho cậu ạ.Bọn họ đi tìm tôi sao.Dạ có chứ ạ mà bây giờ mọi người đang ăn trưa trong nhà.Cậu và ăn cùng luôn à.Ừ.Hắn ta ở một tiếng.Rồi cũng quay lưng lại.Miễn cưỡng nắm lấy bàn tay của tôi.Sau đó bất thường ở bên trong.Tôi hơi bất ngờ với mọi thứ nơi đây.Dường như là nhà của hắn ta rất giàu.Tôi thấy những bức tranh lớn.Được treo ở trong nhà.Điều của các họa sĩ lớn và có tên tuổi.Và chắc chắn.Những bức tranh này.Chắc chắn là không hề rẻ.Cảm thấy không quen.Tôi vội vàng gạt tay của hắn bà già.Nhưng vẫn bị huyết trắng.Không thể nào gỡ ra được.Thấy có người bước vào.Đột nhiên ở trong phòng có một người phụ nữ vội vàng chạy ra.Nhìn anh ta biết để mặt đầy lo lắng.Duy.Con về rồi đấy à.Sao hôm qua đám cưới của anh hai.Còn lại đi đâu cả đêm thế.Lại chẳng thèm đến chúc mừng anh của mình là sao.Tôi tưởng rằng bà bán ta phải vui mừng.Khi tôi không đến chứ.Nghe hắn trả lời.Bà ta lên xưởng mà.Cố gắng gượng cười một cái.Rồi vội vàng đáp lời.Con đang nói cái gì thế.Sao dì và minh.Lại phải mừng.Khi mở con vắng mặt trong hôn lễ chứ.Vì sao phải mừng thì bà tự biết.Để tôi mà nói ra.Thì mặt mũi của bà.Đất lộc khánh còi đấy.Dì dung hà.Còn nói cái gì dịch không hiểu đâu.Cả nhà đang ăn cơm.Con thỏ ăn cùng nhé.Bà đang chở con đấy.Bà đánh trống lảng hay lắm.Nói thế rồi hắn không thèm nhìn thấy mặt của bà ta nữa.Mà lách nhanh để bước đi vào bên trong.Tôi ở nhà hồng cách đánh đá.Nhưng khi vào đây quan sát được nội tình trong căn nhà này.Thì tôi lại càng cảm thấy rối hơn.Rốt cuộc bà ta.Là gì nhỏ của hãng nào.Tại sao tên duy này.Lại nói chuyện với thái độ khó nghe đến như vậy bữa vợ chồng bạn ăn tôi.Một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi giữa bàn bên cạnh còn có thêm một nam và một nữ đang ngồi ăn ở đó.Rồi không biết bọn họ là ai nhưng tôi phải gật đầu chào một tiếng chứ không phải phép.Quan sát thấy gương mặt ai cũng bình thường chỉ có mỗi đứa con gái ấy là nhìn tôi với ánh mắt hoặc là rất.Kỳ cục muốn xé xác và ăn thịt tôi lúc này đột nhiên có ta nhìn duy khó chị.Lên tiếng sao hôm qua chú không về không dự hôn lễ thì ít.Phải về nhà để cho mọi người bớt lo lắng chứ tiền gì đứng bên cạnh lúc này.Cười đểu một cái rồi bước tới gần cô ta giọng nói giễu cợt.Cô đang lo cho tôi à không bây giờ tôi phải gọi cô là chị dâu của tôi chứ đúng.Chị mai chính anh có người lớn ở đây thì chị phải gọi cho đúng.Để anh ta mở cái thì mệt lắm.Chú thôi được rồi.Mọi người ăn cơm thoải mái đi lát nữa ăn xong ra ngoài phòng khách ngồi chờ con con có việc.Cần thông báo với mọi người nói thế rồi hắn ta kéo bởi tôi đi lên phòng.Đóng mạnh cửa lại tôi đang thắc mắc là cái nhà này bị làm sao thế nhỉ sao người nào mở miệng.Nói chuyện với hắn cũng cảm thấy khó chịu ruột cuộc hàn quốc thích ai trong cái căn nhà này không.Bỏ mặc tôi đứng ngồi mát ở đấy hắn ta đi đến thằng.Sau đó mở tivi và chơi game.Tôi thấy như vậy thì thức rồi.Sao đỏ với tay bấm tắt tivi.Tuổi lên giọng nói ngay.Này.Anh đang của tôi đấy à.Không.Bạn có biết rằng thời gian của tôi.Rất là quý tá không.Anh nghĩ rằng.Tôi đang rảnh rỗi.Đến đây nhìn anh chơi game mà.Bao nhiêu.Bao nhiêu cái gì.Thời gian một ngày có làm tao bao nhiêu tiền.Tôi trả gấp đôi cho cô.Cấp ba đi.Kể cả lớp mười.Tên của em là.Đang ngồi đấy trở đi.Tiền.Tiền không phải là tất cả đâu.Đúng.Tiền không phải là tất cả.Nhưng tất cả mọi thứ trên thế gian này đều được mua bằng tiền và ngay cả tình yêu cũng như vậy.Kỷ tỵ và các bạn thân mến tâm mà vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị và các bạn tập một.Bộ truyện này cảm ơn tất cả quý vị đã đồng hành cùng với tâm hàn trên kênh đọc truyện vào buổi phố của buổi trưa ngày hôm nay.Và chúng ta sẽ cùng nhau lắng nghe tập hai của bộ truyện này sẽ được tâm an gửi tới cho quý vị vào buổi trưa ngày mai.Hãy cùng chú ý theo dõi nhé liệu rằng cô gái khi mới bước chân vào gia đình này nhận lời làm vợ à.Thánh ca chỉ trong một đêm và mất luôn ở cả cái sự trong trắng của một người phụ nữ thì liệu rằng cuộc.Cô ấy dạo này sẽ như thế nào đây đúng là khi mà chúng ta có tiểu có bia bảo thì sẽ mất kiểm soát và cái.Nó dẫn chúng ta đến những hệ quả mà chúng ta không thể nào biết trước được câu chuyện tiếp theo sẽ ra sao.Thế mà có gì chúng ta cùng chú ý theo dõi tập hai sẽ được đâu mà gửi tới cho với bị một buổi trưa ngày mai nhé.Còn bây giờ cho phép tâm anh xin được chào tạm biệt tất cả quý vị chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com